(Xem: 347)
Kẻ thù giấu mặt ấy là ai? Chị biết, Bộ chính trị cũng biết nhưng không làm gì được. Và bà Tổng Cục Trưởng đã nghĩ đến cái chết. Nhiều người trong Bộ chính trị không tin những hồ sơ ngụy tạo ấy nhưng cũng không “dám” bác bỏ. Chị gần như đơn độc. Chỉ trừ một người bạn giấu mặt. Một ân nhân của chị mà cho đến giờ này, khi sóng gió đã yên, khi một số tay chân của kẻ thù đã bị Bộ công an bắt, bị tòa án xét xử và khi chị đã nghỉ hưu… chị cũng không hề biết người đó là ai? Trong những lúc lâm nguy nhất, người đó đã gọi điện cho chị, từ một trạm điện thoại công cộng, và báo cho chị hay rằng đang có một âm mưu như thế, như thế… rằng sự việc sẽ diễn ra như thế, như thế…
(Xem: 300)
Thế mạnh của Tư Sang nằm ở chỗ có trong tay Trần Cẩm Tú trưởng ban kiểm tra trung ương đảng, có Trương Hoà Bình phó thủ tướng nắm tư pháp tức trực tiếp chỉ đạo luôn thanh tra chính phủ, có Nguyễn Thanh Bình phó ban tổ chức trung ương, có Võ Trọng Việt chủ nhiệm uỷ ban quốc phòng và an ninh Quốc Hội. Chỉ cần Tư Sang cầm hồ sơ gửi đi tố cáo bất kỳ ai, lệnh cho đám bồi bút cất tiếng trên mạng xã hội và báo chí, ngay lập tức các đàn em Tư Sang khởi động đưa đối tượng lên Ban 110, Bộ chính trị. Lúc ấy Bộ Chính Trị không muốn xử nặng thì cũng phải xử nhẹ, chẳng thế nào làm ngơ được.
(Xem: 565)
Bức thư đã được bí mật chuyển ra ngoài nhân một lần tôi được gặp gia đình. Tôi bế con gái lớn lên, nhân lúc mấy người công an giám sát không để ý, tôi nhét nó vào túi áo của con. My Lan khi ấy mới lên bảy, nhưng sáng dạ, biết tôi vội vã nhét vào đấy một cái gì đó, nhưng không rút ra hỏi bố, mà tảng lờ như không có chuyện gì. Mẹ tôi đã tới gặp Nguyễn Lương Bằng, đưa bức thư ấy cho ông . Ông lẳng lặng đọc, rồi lảng sang chuyện khác. Nhìn thái độ nhớn nhác của ông, mẹ tôi hiểu: ông sợ những con “rệp” được gài trong phòng khách. Khi tiễn mẹ tôi ra cổng, ông mới dám ghé vào tai mẹ tôi thì thào: “Chị ơi, tập thể đã quyết định, tôi đau lòng lắm, nhưng không làm gì được”. Nguyễn Lương Bằng không làm gì được là phải.
(Xem: 1115)
Tổ chức gọi là “Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam” (MTDTGPMNVN) hay thường được gọi tắt là “Mặt trận Giải phóng Miền Nam” được thành lập ngày 20 tháng 12, 1960 với mục đích: “Đoàn kết toàn dân, kiên quyết đấu tranh chống đế quốc Mỹ xâm lược và gây chiến, đánh đổ tập đoàn thống trị Ngô Đình Diệm, tay sai đế quốc Mỹ; thành lập một chính quyền liên minh dân tộc dân chủ rộng rãi ở miền Nam, thực hiện độc lập dân tộc, tự do, dân chủ, cải thiện dân sinh, giữ vững hoà bình, thi hành chính sách trung lập, tiến tới hoà bình thống nhất Tổ quốc, tích cực góp phần bảo vệ hoà bình ở Đông Dương, Đông Nam Á và thế giới."
(Xem: 1109)
Mười năm ông Dũng làm Thủ tướng, mười năm đất nước chìm đắm trong những tai họa khủng khiếp. Tai họa Boxit Tây Nguyên. Tai họa Formosa Vũng Áng. Tai họa Vinashine. Tai họa Vinalines. Tai họa nhà máy điện than công nghệ cổ lỗ, máy móc phế thải mọc lên khắp nước, đầu độc môi trường, giết chết sự sống. Nhà máy điện than Cái Lân ngay sát kì quan thế giới Vịnh Hạ Long, Quảng Ninh. Nhà máy điện than Vĩnh Tân, Bình Thuận phủ bụi than giết sự sống cả dải bờ biển giầu đẹp miền Trung. Nhà máy điện than Sông Hậu rải bụi độc giết dần màu xanh thảm lúa đồng bằng sông Cửu Long.
(Xem: 694)
Trong các chuyến công tác của Nguyễn Tấn Dũng dù trong hay ngoài nước đều không thể thiếu được Trần Bắc Hà. Cộng với mối quan hệ gần gũi với Tô Lâm, nên Trần Bắc Hà rất có uy quyền. Chỉ là chủ tịch Hội Đồng Quản Trị của BIDV, tương đương với chức tổng cục trưởng, nhưng Trần Bắc Hà chỉ dưới một người mà trên muôn người. Thời kỳ Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, hầu hết mọi nguồn vốn vay ODA đều được chuyển qua BIDV và sau đó được giải ngân thông qua BIDV. Bởi vậy Trần Bắc Hà không chỉ thể hiện uy quyền với các doanh nghiệp đang vay hay muốn vay tiền của BIDV mà còn cả với chính quyền của các địa phương.
(Xem: 1237)
Hải sinh ra ở tỉnh Thái Bình, lớn lên theo học tại Đại học Bách khoa Hà Nội. Cha của Hải là thông dịch viên cho các cố vấn Trung Quốc tại Việt Nam trong những năm 1950. Hải gia nhập đảng CSVN năm 31 tuổi, khá trể so với các đảng viên cùng thời. Làm đảng viên được 10 năm thì Hải nhảy vào Ban chấp hành Trung ương đảng, Hải phóng lên nhanh hơn cả hỏa tiển S-400. Sự bất thường này làm cho nhiều người nghi ngờ là Hải được một thế lực ngoại bang đưa lên.
(Xem: 1161)
Xin anh Thi bình tĩnh, tôi xin nói thẳng, anh Thi và chúng tôi ngồi đây, xét cho cùng đều là bồi bút của đảng. Thân phận chúng ta lầm than lắm, nhục nhã lắm. Anh viết bao tác phẩm nịnh đảng, có bao giờ anh dám mang gương mặt thật của anh ra viết đâu. Anh là kịch sĩ vĩ đại của đảng, đã đóng bao nhiêu vai kịch kẻ khác trừ bản thân mình. Anh không có gương mặt thật trong văn chương, anh là một tên hề cho kẻ cầm quyền mà thôi! Lập tức một chiến sĩ trung thành vô hạn với đảng ngồi sát bên cạnh tôi đứng lên bẻ tay và bẻ cổ tôi là ông Chu Lai, không cho tôi nói…
(Xem: 1812)
Nguyễn Tấn Dũng đã phạm một điều tối kỵ trong cuộc chơi của những người cộng sản cao cấp, đó là đánh người tình của đồng chí mình. Chuyện đánh sân sau còn có thể chấp nhận, nhưng chuyện đánh người tình là điều tối kị vì nó gây vết thương lòng rất đau đớn cho người đàn ông đầy quyền lực như Tư Sang. Không có gì đau đớn hơn khi nhìn người yêu bị đoạ đầy mà không cứu được. Nỗi đau ấy âm thầm, dai dẳng trong lòng người anh hào xứ Long An mãi bao nhiêu năm. Vì lẽ đó, khi tấn công Nguyễn Tấn Dũng, Trương Tấn Sang đã không nề hà lôi con cái, anh em nhà Nguyễn Tấn Dũng vào cuộc.
(Xem: 1583)
Ngay sau khi bị can Trần Bắc Hà tuyên bố và bắt đầu thực hiện tuyệt thực từ ngày 12/7/2019, Thiếu tướng Nguyễn Duy Ngọc – Cục trưởng Cục C03 đã nhận được văn bản của Trại 771 thông báo về tình trạng tuyệt thực của bị can và yêu cầu đưa đi bị can này đi chữa bệnh hoặc chuyển trại; đồng thời cũng nhận được báo cáo bằng văn bản về việc bị can vẫn tiếp tục tuyệt thực của hai điều tra viên Cục C03 được cử đến trại 771 để nắm tình hình và động viên bị can. Tuy nhiên Thiếu tướng Nguyễn Duy Ngọc đã không có ý kiến chỉ đạo gì để xử lý tình trạng tuyệt thực của bị can này.
(Xem: 4397)
Nhà văn Nguyễn Trọng Tạo có bài "Tự dưng lại nghĩ đến tiền" để phản ánh tâm trạng lo âu, chán ngán của người dân trước vấn đề lạm phát tồi tệ nhất tại Việt Nam tính trong 3 năm qua. Từ đó ông hồi tưởng đến câu chuyện đổi tiền ngày xưa đã mang lại thảm ...
(Xem: 5764)
Tết nào tui cũng ngồi nhớ những cái tết thời bao cấp. Thời đó nghèo khổ lắm nhưng vui lắm. Cứ mỗi lần tết đến là háo hức vô cùng. Còn bé thì háo hức đến tết được mặc áo mới, được lì xì, được ăn thịt cá thoả thuê… Tuổi thanh niên thì háo hức được về quê ...
(Xem: 5986)
Thời bao cấp có rất nhiều loại tem phiếu, không thể nhớ hết được. Ví dụ Phiếu chứng nhận máy thu thanh chẳng hạn, tui quên khuấy đi mất. Còn các loại tem gạo, tem vải, tem đường thì nhiều vô kể. Trung ương phát hành rồi về tỉnh còn phát hành tem phiếu ...
(Xem: 4832)
Thời bao cấp trai gái thời thượng không ai gọi là hot boy, hot girl. Không biết miền Nam gọi là gì chứ ở miền Bắc trai gái thời thượng đều gọi là người yêu lý tưởng. Ngay cả cái từ hot hình như cũng chỉ được dùng hơn chục năm trở lại đây thôi, nó bắt ...
(Xem: 3586)
Đã có vài ba phim truyền hình kể về thời bao cấp rồi nhưng chưa có phim nào ghi lại thật đúng thời ấy cả. Mình rất muốn làm một phim về thời bao cấp, làm thật chuẩn để mọi người nhớ lại cái thời đã qua. Nhiều chuyện bây giờ kể lại cho trẻ con chúng nó ...
(Xem: 4053)
Một tuần sau khi tớ tung lên mạng “Phấn đấu kí số 27”, đã có khá nhiều người, đặc biệt là lớp trẻ (từ 50 tuổi trở xuống), comment, gửi message và gọi điện hỏi thăm tớ về những hiện tượng bao cấp mà tớ mới lướt qua vài dòng. Tớ mới chợt nghĩ ra: Ừ nhỉ, ...
PHÊ BÌNH MỚI
23 Tháng Giêng 20216:39 SA
Tôi thấy hình người lính vác một người bạn đường như đã chết thì nước mắt tôi rơi , đọc tiếp tôi vô cùng xúc động .Trong bài này có một người tôi rất thân quý là Anh Nguyễn Đằng Tống khi ở TĐ4TQLC .
19 Tháng Giêng 20218:27 CH
Thân gởi các bạn bài thơ về cuộc hải chiế 19/1/1974
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0
14 Tháng Giêng 2021
Này “nhạc sĩ Năm Ẩn”, anh không thể, không có quyền bắt người Việt trong nước hát lời ca ngợi. Không thể hát lời ca ngợi kẻ bán nước. Không thể hát lời xưng tụng đứa sát nhân! Những bài hát viết từ máu lệ Miền Nam – Cũng bao gồm “Huyền Thoại Mẹ” máu me, giả trá của Trịnh Công Sơn và rất nhiều, rất nhiều nhân sự thuộc tập đoàn “cộng sự sát nhân” với đảng cộng sản Hà Nội. Đối với đám nhân sự độc hại hạ tiện này, Anh Hai Lam Phương trung hậu và cao quý biết bao nhiêu.
14 Tháng Giêng 2021
Nhưng không phải dễ 2/3 số nghị sĩ Thượng Viện sẽ đồng ý là ông Trump có tội, việc luận tội nếu không thành cũng đặt ông vào vị trí của một tổng thống với hai lần bị Quốc Hội luận tội. Trước sự kiện lịch sử này theo nhận xét của tôi đảng Cộng Hòa những người bảo thủ sẵn sàng chấp nhận thua cuộc để bảo vệ Hiến Pháp, còn đảng Dân Chủ phe cấp tiến vẫn chỉ xem Hiến Pháp là luật chơi và bằng mọi giá sẵn sàng chơi tới cùng và như thế chính trị nước Mỹ càng ngày càng chia rẽ hơn.
09 Tháng Giêng 2021
Năm 2020 đánh dấu nhiều sự bất thường, không những dịch bệnh phủ bóng đời sống của mọi người tại bất cứ đâu mà ngay trên quê hương Việt Nam, nhiều tai ương như hạn mặn, đất lở, lũ lụt đã xảy ra khiến dân lành ngập đau khổ. Nói chi đến số phận của người Thương Phế Binh miền Nam Việt Nam khi tuổi già bệnh tật, gần đất xa trời. Mỗi khi nhận được lá thư cầu cứu hay những lời trần tình "Xin đừng quên chúng tôi", "Cúi đầu tri ơn quí ân nhân Hải Ngoại" là lòng thấy quặn đau.
07 Tháng Giêng 2021
Với định nghĩa của UNESCO, các tượng đài CS, trong trường hợp này là tượng đài Hồ Chí Minh, không phải là biểu tượng văn hóa đặc thù của một dân tộc mà chỉ là sản phẩm tuyên truyền phát xuất từ một nguồn gốc CS do Lenin đề ra vào ngày 12 tháng Tư, 1918 tại Nga và đã được áp dụng giống nhau một cách chính xác tại hầu hết các quốc gia CS. Lấy hình tượng các lãnh tụ CS hôn nhi đồng làm một thí dụ. Để che giấu tội ác, bộ máy tuyên truyền Liên Xô giới thiệu một Stalin hiền từ yêu nhi đồng. Ngay sau đó, Hồ Chí Minh ở Việt Nam cũng yêu nhi đồng, Mao Trạch Đông ở Trung Cộng yêu nhi đồng, Todor Zhivkov ở Bulgary yêu nhi đồng, Kim Nhật Thành ở Bắc Hàn yêu nhi đồng

Hai con thú

13 Tháng Giêng 20217:20 SA(Xem: 1634)
Hai con thú
50Vote
41Vote
30Vote
20Vote
10Vote
41
Con mèo màu trắng vàng,  màu vàng phủ toàn phần lưng đến đầu mặt, bụng nó màu trắng lên đến cằm. Hôm mẹ tôi mang nó về, nó bé tí. Cổ nó buộc sợi dây thừng nhỏ. Mẹ tôi cột nó vào cái chân giường, bà lấy lấy một đoạn dây đo đuôi nó rồi cắt đi một đoạn bằng đúng cái đuôi rồi bảo tôi mang ra đường vất. Mẹ bảo làm thế để nó không ỉa trong nhà.

Con mèo nhỏ kêu ngheo ngheo, mẹ tôi bảo nó chê nhà mình nghèo đấy con ạ.

Đó vào quãng năm 1980, mẹ tôi giao nhiệm vụ cho nó ăn. Con mèo đó nhà tôi cho ăn bằng mớ cá liu riu nhỏ cho nước và muối vào đun, cạn nước thì lấy cá cho dằm cơm cho nó ăn. Bố tôi nói phải nhớ cho muối, người ta bảo có ăn nhạt mới biết thương mèo. Mèo nó không ăn nhạt con ạ.

conmeo
Ảnh minh họa

Tôi kho cá rồi dằm cơm cho nó ăn hàng ngày. Mùa hè nóng nực, thỉnh thoảng nồi cá của nó có những con dòi phải đổ đi. Tôi rút kinh nghiệm mua ít cá thôi, chỉ đủ cho nó ăn trong vòng 3 ngày rồi mua mớ cá khác.

Con mèo ít kêu hơn, nó ỉa luôn chỗ bị buộc cổ. Hàng ngày tôi phải dọn phân nó, chua loét. Được một tuần tôi thả nó ra. Nó chui vào trong gầm giường, khi gọi nó ra ăn, tôi thấy hai đốm mắt nó xanh lét trong bóng tối gầm giường. Tôi gõ cái bát kêu meo meo, nó từ từ rón rén bò ra ăn.

Dần dần nó bắt đầu đi ra khỏi gầm giường, đi xa thêm lên phòng khách, xuống bếp. Tôi không hiểu sao nó biết được giới hạn của nhà tôi với nhà hàng xóm, chắc nó thấy tôi đi đến đâu thì nó biết nhà tôi đến đó. Về sau mỗi lần tôi chuẩn bị cho nó ăn, là nó đến chân tôi dụi đầu nịnh nọt. Lúc rảnh tôi thường vật nó ra bắt rận cho nó, bắt đến nỗi tìm được một con rận là mừng rỡ. Cảm giác đi săn , bộ lông nó là khu rừng, còn bọn rận là những con thú.

Ghét nhất là mùa đông, nó cứ trèo lên trên bụng tôi ngủ. Đẩy nó ra nó đừng nhìn tôi, rồi khi tôi nằm nó lại leo lên. Tôi tức quá hất mạnh nó xuống đất, nó đứng nhìn tôi trách móc rồi nhảy lên giường, lủi thủi xuống nằm cạnh chân tôi.

Khi nó trưởng thành, nó là siêu sát thủ bắt chuột. Nó tha chuột vào gầm giường, hình như đúng là có chuyện bọn mèo đầu tháng ăn đầu, cuối tháng ăn đuôi thì phải. Vì mỗi khi thấy múi thối khắm, tôi đốt lửa chui vào gậm giường tìm, y rằng thấy xác đầu chuột hay đuôi chuột. Mỗi lần như thế phải dọn dẹp, thật khổ sở. Nó bắt đầu hay đi cả đêm, bố tôi bảo nó đi tìm mèo cái. Một hôm bạn bố tôi đến nhà, bố tôi giữ con mèo để ông kia cầm dao thiến. Nó kêu đau đớn, khi khâu xong bố tôi buông nó ra. Nó chạy và nhảy tót lên mái nhà, đứng kêu gào một hồi.

Ông bạn bố tôi chắc là tay thiến nghiệp dư, con mèo nhà tôi thời gian sau đó nó vẫn đi đêm thường xuyên. Ngày ấy không có bọn trộm mèo ăn thịt như bây giờ, dù thời ấy rất đói kém. Mèo đi vài ngày về nhà là chuyện bình thường. 

Có lần tôi và anh tôi chơi trò vật nhau, nó đứng bên cạnh mở to mắt gào rất khủng khiếp, tôi và anh tôi nhìn nhau và bảo nhau, hay nó nó can. Chúng tôi thử vật nhau tiếp, nó gào to không ăn thua, nó chạy lên gác chỗ bố tôi nằm gào rất to. Bố tôi tỉnh dậy nó chạy ra cầu thang nhìn bố tôi, rồi chõ miệng xuống nhà gào tiếp. Bố tôi xuống quát anh em tôi buông nhau ra. Tôi mới kể là thấy nó như thế, thử vật nhau xem nó làm gì, không ngờ nó đi mách bố tôi.

Từ đấy tôi coi nó như một đứa em, tôi chăm chút nó, vuốt ve và nói chuyện với nó hàng ngày. Nó đi đâu một ngày không về tôi thấy lo lắng. Đến quãng năm 1984 thì nhà người quen ở Mã Mây có đám cưới, ăn hỏi và cưới xin liền một tuần. Độ ấy người ta bắc rạp ra đường, làm cỗ bàn tại nhà. Nhà họ có con cho Béc Giê to lắm, họ gửi nhà tôi nuôi họ. Con mèo nhà tôi đến thăm dò con chó, nó nhìn con chó to lớn mấy chục kg bằng con mắt như người lớn nhìn trẻ con, rồi khinh khỉnh nhảy lên giường nằm. Con chó cũng lành, nó chỉ lặng im ăn và nằm nhìn mọi người. Rồi hai hôm nó xác định tôi là người thân, nó hay liếm tay tôi, tôi quyết định thả nó không xích nữa. Buổi sáng tôi gọi nó ra đường cho nó ỉa đái, nó chạy loanh quanh bên tôi. Được một tuần nó trở về nhà cũ, sáng sớm hôm sau tôi thấy nó đứng cửa nhà tôi. Khi tôi đi học nó lẽo đẽo theo sau, hôm ấy tôi phải dẫn nó về nhà và muộn học.

Con chó kia dường như nó thiếu thốn tình cảm ở nhà nó,  cứ sểnh ra là nó chạy sang nhà tôi ở. Mặc dù nó ở nhà nó ăn ngon hơn vì nhà đó bán thịt bò, có thịt vụn cho nó ăn. Nhiều hôm nó đến nhà tôi, tôi lấy cơm tưới tí mỡ nước nó cũng ăn ngon lành. Nhưng rồi nó bị người ta dắt trộm, chắc sáng đó nó sang nhà tôi, khi chưa mở cửa, nó đứng ngoài đợi và bọn trộm đã dắt nó đi.

Bố tôi lại nói - khuyển mã chi tình. Con chó và con ngựa nó sống nặng tình trung thuỷ với con người lắm, con chó này nó vì yêu quý con mà nó bị nạn.

Tôi buồn lắm, mỗi lần ôm con mèo, tôi sợ ngày nào đó nó cũng bị ai bắt mất.

Đến năm 1988, con mèo nó bỗng nhiên không ăn, gầy rộc, lông nó xơ xác, nó kêu thảm thương nhiều ngày rồi chết. Tôi khóc ròng mang nó đi chôn.

Nhiều năm sau này tôi vẫn thấy phảng phất bóng dáng con chó, con mèo mà mình đã chăm ở đâu đó trong nhà.

Đêm qua tôi mơ thấy chúng nói chuyện với nhau. Con mèo hỏi con chó.

- Ông dạo này ở đâu?

Con chó.

- Tôi ở nhà chủ mới, thích lắm ông ạ, được ăn ngon và nhà sạch sẽ. Thế còn ông ?

Con mèo.

- Tôi bỏ nhà anh Hiếu đi mấy năm nay, ở chỗ cửa hàng cơm, ngày nào cũng được ăn ngon ông ạ.

Lúc ấy trong mơ tôi cảm thấy mừng, thế là chúng đã có chỗ tốt đẹp rồi. Tôi định bế con mèo lên và lại gần ôm con chó, thì chúng nói chuyện tiếp.

- Ôi dào, cái anh Hiếu ấy chẳng qua không có trò chơi gì thì lấy chúng ta làm bạn cho vui, chứ tử tế gì đâu.

- Tôi cũng nghĩ như ông, dù tôi chỉ ở đó nhà đó có một tuần. Cái anh Hiếu ấy sau này đi tù ông biết không, bản chất lưu manh thì trước sau cũng bộc lộ thôi. May là độ ấy tôi nhận ra sớm.

Tôi khựng lại không đến gần chúng, cổ tôi ứ nghẹn, tôi tỉnh giấc.

Một giấc mơ, tôi dậy vào phòng bếp châm thuốc hút. Ngoài cửa sổ tuyết đang rơi.

Người Buôn Gió
Blog Người Buôn Gió

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
DANH SÁCH TÁC GIẢ