BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 30868)
(Xem: 30718)
(Xem: 27731)
(Xem: 22463)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0
19 Tháng Hai 2020(Xem: 138)
Mùa xuân hoa nở khoe màu Hồn người lính cũ nỗi sầu thời qua Còn đâu? Tình đó thiết tha Ngày xuân đất khách chỉ là ... người ơi! . Bạn bè dăm đứa một thời Khói cay đôi mắt. giọt rơi đáy sầu Lính ơi! đâu có gì đâu? Mà lòng trầm thống. mà rầu xuân thu . Buồn chi? Chỉ khói sương mù Hợp. tan. hạt bụi bay vù thời không Lời kinh. vạn pháp vô thường "Thịnh suy. mộng huyễn bọt sương chớp lòe.
14 Tháng Hai 2020(Xem: 449)
Nguyên tiêu. rực ký ức mình Trong tôi trọn vẹn bóng hình nguyệt xưa Mưa đêm níu giữ chân về Tay ôm tình ngất đê mê quỳnh người . Từng vuông da thịt ngọt môi Cho nhau quên cả đất trời ngoài song Tiếng mưa cùng tiếng nhạc lòng Hòa tan từng nốt ... Đêm mong vô cùng . * Người rồi mất dấu tình chung Nguyên tiêu thinh vắng tôi cùng bóng tôi! Tưởng như trăng chỉ trăng thôi Lộng tôi. nguyệt sáng Trêu tôi. bóng người! . "Từ khi em nguyệt trong tôi..."(**) Từ em thôi nguyệt ... Mồ côi trăng tàn!
13 Tháng Hai 2020(Xem: 488)
lũ khốn nạn vẫn lòn trôn tâng bốc níu áo ma vương rước họa cho người sống sao đây trời! trốn đâu hỡi trời! khắp thiên hạ đã tràn đầy vi khuẩn những cái chết âm thầm không báo trước đợi gì chăng ngày tận thế gần kề cứ cắn răng cùng nhau rời bến mê thiên đàng chắc chắn không còn chỗ chứa từ địa ngục những con người khốn khó mò mẫm rời đi trong tối trùng trùng kinh cầu chi đất trời đâu bao dung ai bảo làm người trong thời mạt pháp cứ thẳng băng như những ngày đã sống cứ ngẩng cao đầu trước những tai ương cứ làm người, ngạo nghễ dẫu cùng đường nhang khói chi đã đến ngày tận thế
12 Tháng Hai 2020(Xem: 563)
Trên bàn ngọn nến vẻ vô tư... Lởn vởn trần in bóng mệt nhừ Như kẻ cam đành buông số phận Chân chồn thúc thủ giữa hèn hư Chán nản đôi giày rơi rớt độp Nền khô dội tiếng rõ nao lòng Đầu giường ngọn nến đang hồi hộp Nhỏ giọt hoen tràn áo sáp ong Trời đất chìm trong tuyết bạo tàn Tâm hồn cũng chẳng dám lang thang Làm thân với nến đang còn cháy U ám bao giờ bão tuyết tan Gió luồn góc cửa lung linh nến Nguồn sáng vô tình tạo bóng ai Thập ác mơ hồ dâng ẩn hiện Thần linh cánh vẫy giữa đêm dài
12 Tháng Hai 2020(Xem: 101)
Rồi mai đây khi nắng sớm trăng chiều Con chắc lại làm thơ dâng vũ trụ Cha là trái, các con Cha là nụ Cha trẻ hoài, Cha có biết già đâu... Các con ơi... nắng mới vẫn tươi màu Đời hữu hạn mà hóa ra bất tận Chính bởi thế, Cha không hề biết giận Nhìn vào đâu cũng chỉ thấy yêu thương Vị đắng cay từng uống ngọt như đường Cha nghĩ tới lúc các con hăm hở Đạp gai góc coi thường muôn hiểm trở Say tự do như Cha đã từng say Xóa căm thù trong tự điển tương lai Con sẽ viết những non xa nước lạ Con sẽ đứng dưới chân thành La Mã Nghe gạch vôi mòn mỏi với thời gian Cung điện xưa mấy chốc đã điêu tàn?
12 Tháng Hai 2020(Xem: 524)
Quốc -Tịch vào thi lòng ngổn ngang Bởi thân mất nước phải đành cam Áp tim tâm niệm lòng xao - xuyến Mở miệng tuyên thề tiếng thở - than Đất Mỹ hồn sương vương đất Việt Cờ Hoa mắt lệ nhớ Cờ Vàng Bỗng dưng ta hoá ra người Mỹ Dáng nhỏ da vàng tiếng Việt Nam
06 Tháng Hai 2020(Xem: 351)
Yêu nhau em chả kiêng gì Chuyện mình muôn một khó bì nói ra Cùng nhau lạc chốn ngọc ngà Phút giây nhẹ hết phong ba cõi trần Dìu xa khi quấn nhau gần Đôi lần tuy sợ chẳng phần ngạc nhiên Bên anh, em học được liền Ái tình mãnh lực thuộc quyền lứa đôi Tim anh giục dã chẳng thôi Bảo em mạnh dạn đừng rời bỏ nghe Mơ hồ vâng dạ tỉnh mê Chút gì do dự đẩy về xa xăm…
04 Tháng Hai 2020(Xem: 109)
Có lẽ từ hang cùng ngõ tận trên cơ đồ máu chảy lệ rơi pháo nổ rồi – pháo nổ trời ơi! đoàn quân chết trận vừa trở dậy Kia kìa tử thần khoe lưỡi hái lũ âm binh khát máu đứng hầu cuộc chiến tàn trong đêm hút sâu chỉ có mình ta mang thương tật Pháo nổ ngoài kia trời đỏ rực máu lầm than đã trổ màu đen máu cút côi từng giọt nhục, hèn rơi xuống ướt đôi bàn chân mỏi Giao thừa như bài kinh sám hối nghẹn ngào theo ly rượu cạn khô xuôi tay vĩnh biệt một cơ đồ đang hấp hối đợi giờ đưa tiễn
04 Tháng Hai 2020(Xem: 320)
Đổ vỡ rồi nay thấm lặng ngầm Phong trần khẽ hát nguyện cầu ngâm Từ cao Mẹ mỉm cười trông xuống Tiếp cận Bà an ủi dỗ thầm Đã biết duyên tình xưa bị phản Thì mong gặp gỡ mới không lầm Bình minh sẽ rạng nguồn vui sống Hãy để lòng thương tự lớn mầm !
03 Tháng Hai 2020(Xem: 129)
Chiều cuối năm buồn chi người lính cũ? Bận lòng chi. đáy cốc bóng hình? Lặng nhìn chi. khói thuốc lung linh? Để quay quắt. để thống trầm lòng lính cũ? . Người lính cũ búng bay tàn thuốc vỡ Búng bay không. từng mảnh vỡ hồn sầu? Búng bay không. hằn những vết sẹo đau? Tha phương. quán lạ. vọng cố nhân... Buồn không người lính cũ? . Mắt phố đầy. một bóng người khập khiễng Đêm cuối năm. từng bước quá khứ buồn Đêm đón đưa bè bạn đã từng ... Tan sương khói! Buồn không người lính cũ?
03 Tháng Hai 2020(Xem: 147)
Em ngồi Phát Khẩu Trang miễn Phí Để phòng chống Dịch Cúm Vũ Hán Kín miệng che Khẩu Trang không nói được Em mỉm cười qua ánh mắt buổi Xuân sang Mắt em vui..., vẽ bao lời mời mọc Xanh biếc màu trời hững sáng hừng đông Phất phơ gió vờn dăm vài sợi tóc Thoảng hương Sen hớn hở nở trong lòng Mừng thế giới còn chan hoà sự sống Nhờ những từ tâm đáng được nạm vàng Em hồn nhiên mạn thuyền reo tiếng sóng Và sau Em, những tấm lòng rộng mở thênh thang ...
03 Tháng Hai 2020(Xem: 305)
Chuột kêu chút chít trên cây Muốn chi anh nói đừng ngây mãi nhìn Cho em chiếc nhẫn làm tìn Về thưa thầy mẹ anh xin em rồi Chuột kêu rúc rích từng hồi Em ngừng facebook đứng ngồi không yên Chúng kêu ra rả liên miên Anh ơi! Muốn nhéo anh hiền quá đi Đời em có thuở có thì Hâm đi hâm lại còn gì nữa đâu Tiếc chi Bà Điểm cau trầu Đôi bên cha mẹ bàn câu chuyện mình
24 Tháng Giêng 2020(Xem: 277)
ngồi xuống đi ta gọi ngươi – Trí “ghẻ” ám danh của thời vứt bỏ tương lai một thuở cùm gông vàng đá không phai kể nhau nghe – ừ chuyện xưa tích cũ Cứ rót rồi uống nhắc ngày giữa núi thêm một ly cho đứa chết bụi bờ bỏ kiếp đi đày rừng rú bơ vơ phải nhắc chớ – để nhớ thời cùng khổ ta và ngươi hình như có nhiều nợ nợ chia hai dù một điếu thuốc tàn nợ ân tình từ thuở mất giang san chén canh rau dại nấu bằng “hỏa tốc” Giờ nhìn đi hai thằng đã bạc tóc chút nữa thôi mỗi đứa mỗi đỗi đường còn nhớ ngày nào trước những tai ương ngươi phanh ngực gánh thay ta hoạn nạn
24 Tháng Giêng 2020(Xem: 1225)
Nhà ngang tưởng mấy tầng lầu, Lá bay qua cửa: muôn màu bướm hoa. Chim sâu cũng ngỡ sơn-ca, Nghe đàn chim ngói nói là họa-mi. Cảnh nghèo nghĩ nữa mà chi, Trăm ngàn hận tủi quên đi một chiều. Sống vui với tấm tình yêu, Vợ+chồng ai hạnh-phúc nhiều hơn ta? Ngày mai, cuộc sống phiền-hà Lại làm ta mệt, làm ta nhọc lòng. Nhưng đời dù mấy long-đong Cũng còn những phút thong-dong thế này. Hai ta lại gối kề tay, Nằm im không rượu mà say ái-tình...
22 Tháng Giêng 2020(Xem: 1430)
Chờ ngóng nức nao mỏi dặm ngàn Bạn về vui Tết Cỗ mùa sang Mơ hoài xướng hoạ niêm vần thắm Mãi đợi hòa giao bút nét vàng Thờ thẫn khói sương nhìn lại nhớ Lặng buồn cây cỏ hỏi đành than Mờ dâng cảm xúc mây trời lạnh Ngơ ngẩn thấy lòng bỗng phế hoang
22 Tháng Giêng 2020(Xem: 135)
Miệt dưới Cà Mau giòng sông Cái Lớn Trên đất Long An đôi nhánh sông Vàm Con sông Hậu chan hòa khu tứ giác Con sông Tiền tưới mát những vuờn cam Em gái Nha Mân câu hò Đồng Tháp "Đây Tháp Mười đẹp lắm nắng Miền Nam" Đây manh lưới, đây cánh đồng nước nổi Bầy cá linh non nhớ cội trở về thăm Đây những chuyến phà đêm qua bến Bắc Nối nhịp cầu tình nhân chứng Cồn Khương Đây chuyến xe qua cánh đồng Long Mỹ Bông lúa Nanh Chồn vương đọng mùi hương Cầu Đại Ngãi nối đôi bờ thương nhớ Bòn qua cầu theo gọi hỏi: tâu na? Qua Rạch Miễu người về yêu mái tóc Bến Ninh Kiều vương vấn mối tình xa.
16 Tháng Giêng 2020(Xem: 138)
Quê hương bứt gốc ra đi Quê hương là nỗi phân ly não lòng Quê hương là những dòng sông Quê hương là khói đốt đồng chiều lam . Quê hương lời đó linh thiêng Máu xương giữ nước lời nguyền khắc ghi Quê hương dù có biệt ly Vẫn hoài cố lý vẫn lời nước non . Quê hương một tấm lòng son Tổ tiên ơn nghĩa mãi còn thiên thu "Sơn hà Nam quốc đế cư Tiệt nhiên phận định thiên thư rành rành" . Quê hương người hỡi sao đành? Quên "câu kiến nghĩa" lợi danh riêng mình! **
16 Tháng Giêng 2020(Xem: 178)
Trở lại Bình Đông mùa giáp Tết Thăm nàng thôn nữ bán hoa xưa Ghe em chở khẳm muôn màu sắc Tô thắm vườn xuân gió giao mùa Biết em từ dạo mùa xuân trước Em còn bé lắm, mắt thơ ngây Dáng nhỏ phải lòng anh khách lạ Ghé vào như bước giữa ngàn mây Lấy cớ mua hoa,làm quen...ấy Xuân về tơ tưởng cánh hoa xuân Thao thức bao ngày mong tháng Chạp Thăm nàng con gái của người dưng Biết em còn nhớ tôi không nhỉ? Cánh bướm vườn xuân đã phải lòng Cất công chờ mãi ghe về bến Tháng Chạp nao lòng trên bến sông.
15 Tháng Giêng 2020(Xem: 1649)
Em yêu đừng đến đêm ba mươi: Từ độ anh luân lạc xứ người Riêng tối ba mươi anh lạ lẫm Tuy rằng khao khát tuổi đôi mươi Cuối năm hoài niệm chuỗi miên man Đến chiếm hồn anh giữa rộn ràng Đứt quãng quên đi rồi lại nhớ Nhạt nhòa biển núi dặm quan san Cảnh cũ ngày nay đã đổi dời Quê nhà cha mẹ đã mù khơi Còn đâu mái ấm quây quần ấy ? Niềm nhớ ngày xưa tựa vẻ vời Đêm nay anh muốn uống mềm say Gác trọ gương nhìn chả giống ai Anh muốn quên tình lưu luyến cũ Dày vò anh lúc tỉnh loay hoay
15 Tháng Giêng 2020(Xem: 222)
Thơm Tân Trụ dành chưng ba ngày Tết Rượu Gò Đen ba chén ấm lòng Xuân Về Tân An nghe vạt nắng bâng khuâng Cầu Bến Lức còn "Vương Sầu Ý Nhạc" * Quê hương tôi bao người con lưu lạc Dưa Long Trì níu kéo cõi lòng nhau Lúa Nàng Hương vàng ánh phía Chợ Đào Mía đất Thủ ngọt môi người em gái Thanh long đỏ vừa tầm tay người hái Mái chèo khua sông cái hái bần chua Trên đôi bờ lấm tấm cánh hoa mua Người cầm lái giậc mình con cá lội Ngày Tết đến trống Bình An vang dội Thúc trong lòng ngày lễ hội Kỳ Yên Từ chốn xa nơi chân trời dịu viễn Nhớ quê nhà khói thuốc nhuộm vàng tay