BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 32742)
(Xem: 32261)
(Xem: 29495)
(Xem: 23938)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0
26 Tháng Năm 2020(Xem: 93)
Xe lên quán dốc chiều sương, Tà huy bóng ngã bên đường dặm cao. Bốn bề hoang vắng cỏ lau, Tre rừng nghiêng ngả một màu hoang sơ. Xe dừng quán tối bơ vơ, Dường trong mái chếch bóng mờ có ai? Lão bà áo rách hai vai, Vội vàng quạt bếp châm vài cành khô. Chiều tàn lắng xuống hư vô, Cụ ơi áo rách đã bao tuổi đời? Ngày xưa tan biến mất rồi, Trên vai cụ đó kiếp người bao xa? Cụ hâm cho bát nước trà, Tôi ngồi ấm dạ nhìn ra quãng đường. Gập ghềnh quán dốc chiều sương, Trong tôi hóa kiếp mười phương giang hồ.
26 Tháng Năm 2020(Xem: 48)
Em bước đi suối huyền nghiêng sóng vỗ Chảy trên vai thoai thoải xuống bờ sau Đôi mắt em màu luạ sáng tinh cầu Tà áo mỏng gói nương dâu yêu dấu Nàng tiên nhỏ khuất dần... theo hàng giậu Ta bồi hồi tượng đá đứng trơ vơ Chiếc áo dài mềm mại dáng kiều thơ Chở quê cũ của ta đi mất hút....!! Thu Cali mây hồng ươm vẩy trúc Buồn tha hương dâng ngập khắp không trung Chim Thiên di lắng nghe hồn thổn thức Quê hương ơi !! Thăm thẳm... cuộc trùng phùng...!!!
26 Tháng Năm 2020(Xem: 77)
Mình chia tay lâu rồi Sao còn tìm nhau trong mơ Níu dài cuộc tình đã vỡ Giờ mình không cùng hướng Giờ mình cũng lạc giường Thì thôi Giường ai nấy lo ủ ấm Đừng nữa đêm tìm trong mơ Mỏi mòn ngày nỗi nhớ Giận hờn mãi chi Nào ai biết khôn biết dại Thôi Em cứ nằm giường lạ Cứ ủ ấm người ta Đêm nay... Và đêm nay nữa Buồn nào rồi cũng sẽ qua.
20 Tháng Năm 2020(Xem: 422)
Nếu có lúc em nhìn về phía nắng Thấy bình yên sâu lắng đọng bên thềm Thì có lúc nhìn về phái bóng đêm Lại khao khát gặp được anh ở đó Và hoang vu Êm đềm nín gió Và cơn mưa thấm ướt cả thiên đường Và xôn xao chiếc lá buổi còn sương Theo em đến những mùa yêu bất tận Lại khắc khoải trong những ngày thấp thỏm Đợi chờ nhau bên những khúc Trịnh buồn Biết không ? Có còn chút thu vương Bên mái tóc và vạt cỏ dày xanh thẳm
20 Tháng Năm 2020(Xem: 109)
Dịu dàng rạng rỡ dáng thanh bay Phụ nữ Việt Nam chiếc Áo Dài Tròn lẳn khuôn vai đường ngoạn mục Căng phồng cồn ngực nét trang đài Thướt tha tà áo ôm chân ngọc Yểu điệu lưng ong chuyển gót hài Thanh thoát bờ mông vòng nghệ thuật Áo Dài lộng gío tuyệt vời bay 2- Tuyệt vời gió lộng nắng chiều vương Nhạn trắng tan giờ tỏa bốn phương Nón lá nghiêng nghiêng che mắt biếc Áo Dài phơi phới rợp sân trường Nâng ngang vở học ôm tròn mộng Thả dọc mái huyền gởi chút hương Lũ sáo ngẩn ngơ ngơi tiếng hót Trang nghiêm chiêm ngưỡng dọc ven đường
19 Tháng Năm 2020(Xem: 501)
Nàng có mái tóc huyền Đẹp như tranh thủy-mặc; Đường nét thật dáng duyên, Thật mặn-mà màu sắc. Tóc như múa nghê-thường; Sóng đàn như tóc lướt; Tóc như ướp trầm hương; Tóc như nhung mịn mướt. Khi nàng về với tôi, Nàng thay nhiều kiểu chải; Như mắt, má, và môi: Vui tươi và trẻ mãi. Tôi vuốt dợn tóc êm, Tôi hít mùi tóc thuộc. Nắng biển và sương đêm: Tóc kiêu hào nhập cuộc.
19 Tháng Năm 2020(Xem: 63)
Ngoài trời mưa ... mưa rơi Mưa như ai trút nước Dội hồn tôi lạnh buốt Biết nơi nào trốn đây? . Mưa ơi! Thôi ngưng rơi Tôi nhớ môi xưa lắm Mưa êm ... ướt má thắm Không dị hợm mưa đây . Mưa. mưa ... suốt cả ngày Mưa ngập đường xe chạy Mưa mù mịt ... tương lai! Mưa ngăn đường ngăn lối . Chỉ chừa lại một lối Lối hướng về em tôi Lất phất nhẹ mưa rơi Ướt tóc ... hôn bối rối . Mưa ơi! Ngừng đi thôi Mưa buốt lạnh lắm rồi Tôi ơi! Ngừng đi thôi Nhớ thêm chi? Đủ rồi! .
13 Tháng Năm 2020(Xem: 1246)
Những tưởng ni sư mãi ngắm Xuân Đề thơ vãn cảnh chẳng vơi nguồn Non xanh núi biếc sân si diệt Tu tập như vầy sẽ tuyệt luân Ngờ đâu đi suốt trọn ngày trường Chỉ thấy Xuân về chút vấn vương Ý thật chân Xuân tìm chẳng thấy Đôi hài rách nát thấy mà thương Trở về tịnh xá nghĩ miên man Bỗng rộ hương mai nở ngát vàng Tuyệt đẹp trên đầu mà chẳng biết Từ lâu thường trú ý Xuân sang Xuân Hạ Thu Đông vũ trụ vần Thế giới quay tròn vật thể vâng Thay đổi bề ngoài bằng lớp áo Người trần mắt thịt nói cựu tân
13 Tháng Năm 2020(Xem: 86)
Sương rơi trắng cả con đường Em rơi tím cả đoạn trường trong anh! Tinh đầu sương khói mong manh Nhân sinh dâu bể nỗi lòng trăm năm! chợ đời gom nhặt sân si lên chùa vấn Phật có gì đổi cho mĩm cười hai chữ âu lo về nhà mẹ hỏi ... Cười to thế à . Tình yêu căn bệnh lạ lùng Ai mà nhiễm phải không khùng cũng điên Điên thì ta hãy cứ điên! Yêu thì ta cứ! Không tình sống chi? Gió lay rụng trái mù u Giận ai bậu nói đi tu cho rồi? Tội cho qua lắm bậu ơi! Bậu đi tu chắc sự đời qua xong!
11 Tháng Năm 2020(Xem: 806)
Chới với... Níu gì Màn hạ rồi Kép chính đã tròn vai Về đi Về đi Nước mắt đâu còn để rơi Công Lý gật gù bên giường con hát. Về thôi Về thôi Đạo Người thua rồi trắng ván Niềm tin cạn rồi đâu còn để rạn Cao xanh hỡi Cho tin 2 chữ Luật Trời!
04 Tháng Năm 2020(Xem: 166)
Qua sông Ba em rơi nước mắt khóc hồn oan chết dập ngày xưa em thương chi chiến trường năm đó mà theo ta dãi nắng dầm mưa Cám ơn em ta phải cám ơn bao triệu giai nhân buổi tan hàng chuyện hồi xưa mấy ai còn nhớ đừng nói là nghĩa nặng tình mang Bỏ nước em đi từ tháng tư núi sông lụn bại đó sá gì vinh nhục phủ dầy quê hương ấy những vết thương này em nhớ chi Phải chi em về để thăm lom đường cũ trường xưa thôi đã đành sao theo ta tới vùng xương máu Charlie, Đông Hà, An lộc, Khe Sanh Nói thiệt một điều cám ơn em hiếm hoi tìm một trái tim đau không có em ta làm sao biết cuối đời ta còn nặng tình nhau
01 Tháng Năm 2020(Xem: 173)
ngày mai không lẽ giống hôm nay tháng tư của ta lại đi qua giữa thành xưa ta buồn muốn khóc biết còn ai để nói cùng ta Phải chi trái đất đừng quay nữa tháng tư chỉ ngần đó tháng tư thời gian đã giết trăm ngàn thứ ta – chuyện xưa đã chết từ từ trách móc làm già thêm con tuổi giận hờn theo ám một đời qua thua – đã quen từ hôm tan trận sức kiệt lực cùng tiếc thân ta Ngày mai là ngày đầu tháng Năm đêm ba mươi không lẽ đi nằm nén nhang tháng tư còn cháy mãi sợi khói len vào đêm tối tăm
01 Tháng Năm 2020(Xem: 146)
Vậy đó mà tao chưa hề tuyệt vọng dù tận cùng những ngày tháng phong ba mấy năm vô rừng nằm gai nếm mật chưa một lần nghĩ suy chuyện nhớ nhà Tao bỏ hết sau cái ngày buông súng coi đời mình như một nắm tay không sáng lên non trưa đội nắng đỉnh đồi tối nghe muỗi vo ve vào giấc mộng Mày nói đi – có cách nào chịu đựng tao bây giờ còn lại da bọc xương có phải tao sanh nhầm trên tai ương đi chưa tới đâu đã phải cùng đường
01 Tháng Năm 2020(Xem: 602)
Thời gian chẳng nhiệm mầu tha lầm lỡ Thì anh còn tâm nào nỡ phạt em? Hãy cùng nhau ôn lại những ngày đêm Vô tư lự mình trao niềm ân ái Hollywood, bãi chiến trường khôn dại Em vẫy vùng để vươn dậy anh ơi Nên bẵng quên những rung cảm tuyệt vời Khi hai đứa dìu nhau thời son trẻ Thành công đến với em ngày đơn lẻ Nay thì người đất lạ kẻ miền xa Dị biệt nằm gai góc giữa chúng ta Vì nghề nghiệp của em mà anh hiểu Ngàn lần gọi anh chỉ là vô hiệu Cứ như anh đã dự liệu “vắng nhà” Em chỉ cần được nghe tiếng thôi nha Chứ im lặng là khinh và thầm rủa
28 Tháng Tư 2020(Xem: 179)
Nhớ chiều Sài Gòn lên cơn hấp hối người ngựa tan hàng bỏ nước ra đi tàu nhổ neo rồi còn vang tiếng gọi gọi nước mắt đầy xuống bến chia ly Sài Gòn tan tành trong cơn bão dữ áo trận giày đinh vất bỏ bên đường hỡi những chiến binh ôm nhau tự tử hồn đau xưa có nhớ một chiến trường ? Ơi thuyền ghe chết chìm năm tháng đó neo đậu nơi nào dưới đáy biển sâu bao nhiêu xương rã hồn còn theo gió ghé lại bến nào mỗi tháng tư đau Phải chăng người quen nay già quá đỗi phải chăng biển đời vội hóa nương dâu lớp hưng phế phủ mấy tầng sương khói nên tháng tư như nước chảy qua cầu
27 Tháng Tư 2020(Xem: 93)
Ngày xưa Mẹ chết, con khóc mắt khô, Chừ xương Mẹ trôi, hồn con nước lụt. Nước dâng ngùn ngụt Cuốn mái tranh nghèo. Sóng cuộn mang theo Ngày vàng bên Mẹ. Con nhớ ngày xưa tiếng con thỏ thẻ Đòi đi theo Mẹ nhóm buổi chợ làng. Mẹ dắt tay con qua xóm, hoa vàng Nở tươi bờ dậu. Con kêu : - "Mẹ ơi, tưởng đàn bướm đậu" Mẹ cười, bóp chặt tay con. Con nhớ những lối đường mòn Trâu bò qua lại. Buổi chiều đơn sơ, lũy tre nằm ôm nắng quái, Con đùa với bóng cau nghiêng. Mẹ la : - "Coi chừng tối ngủ không yên, Giật mình con khóc, bà Tiên bả buồn...".
24 Tháng Tư 2020(Xem: 130)
Đường giờ lạ. con đường người dưng! Một con dã nhân về từ núi rừng Ngụy ngôn. hận thù. Đâu hồn phố cũ? Còn lại điêu tàn. hoại tử thanh xuân! . Sài Gòn dấu yêu giờ đã đổi tên Quê hương thân yêu giờ thay đổi chủ! Một con dã nhân rã rời đường cũ Tìm em nơi nào? Hình bóng khói sương! . Phố xá thân yêu giờ xơ xác buồn Ngôi trường thân thương giờ của dị nhân Sài Gòn năm xưa Sài Gòn đã từng Áo dài Văn khoa. mắt biếc. bâng khuâng . Lá me. Tóc huyền. Tung tăng chân sáo Quán vắng. nhạc tình "Uống ly chanh đường" "uống môi em ngọt ... vào niềm thương nhớ" [*] Cố nhân đâu rồi? ... Vùi xác trùng dương!
23 Tháng Tư 2020(Xem: 141)
Chẳng biết bây giờ còn ai không? bước lên tro bụi chỗ ta nằm ôi tháng tư như gian nhà trống gió thổi phai dần vào trăm năm ơi kẻ còn quỳ trên chánh điện hương khói bay mù khắp phật môn trời cao quá nén không tròn tiếng làm sao cứu rỗi một linh hồn ơi kẻ lạc loài thân đất khách mịt mù cát bụi mỏi hay chưa bao năm nỡ bỏ xa thành quách biết ngày nào quay lại bến xưa Và em thơ ơi đừng tiếc nữa tình người chết dở cuối tháng tư những ngọt ngào tan theo lời hứa hết thật rồi đừng giữ khư khư rồi ta mai mốt tan thành bụi nhúm tro người bay khắp núi non theo một tháng tư đầy hận tủi cùng trái tim đau với mỏi mòn
20 Tháng Tư 2020(Xem: 1889)
Hai mươi năm đời vốn đã buồn thiu Từ lúc gặp em ta hết tên liều Yêu những con đường thương đôi mắt biếc Thơm tóc em bay ... Thương lắm ... rất nhiều! . Tà áo Văn khoa trắng cả buối chiều Mắt liếc dao cau chém hồn ta tiêu Chân sáo bên nhau nhạc tình quán vắng Môi son ngon nồng ... Yêu biết bao nhiêu! . Tạm biệt Sài Gòn lòng sao không đành Trong hồn lính trận ngực ngải trầm ngoan Đâu biết từ ly rồi là mãi mãi! Trại thẳm rừng sâu mất dấu kinh thành
20 Tháng Tư 2020(Xem: 1476)
Nếu sáng dậy thình lình ta đã chết Dấu tình thương đã dành hết cho nàng Còn mơ hồ nàng tự hỏi băn khoăn Rồi quên lãng trong chiều hoang nhạt nắng ?! Nếu ta đi để lại nhà lạnh vắng Chắc chi rằng tâm sâu lắng tình yêu Đã thể hiện bằng săn sóc sáng chiều Đủ cho kẻ sẽ cần nhiều bảo bọc Nếu mai lỡ đường đời ta đã trọn Quả phụ ngồi bóng trải ngọn đèn đêm Khi u hoài tuyết giá siết bậc thềm Có nhớ lại những ấm êm đôi lứa ? Nếu mai ấy người thân không còn nữa Nói lời yêu bị cách trở âm dương…. Thôi từ nay... chỉ có một con đường Là bộc lộ tình thương ngày còn sống