BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0
16 Tháng Giêng 2019(Xem: 94)
Mẹ ơi! đã mấy năm biền-biệt, Chúng cấm thư-từ, cấm viếng thăm. Mẹ có bề nào: con chẳng biết! Con càng nhớ Mẹ, con càng căm! Bây giờ Chị Cả đã qua đời, Con+cháu thì là người mỗi nơi! Chú ấy làm to mà cuốc bộ, Về thăm – lý-thuyết chỉ hoài hơi! Phố lầu: căn cúng, căn người quỵt! Két cạn: nhà băng hết gửi tiền! Hết hẳn lên chùa! Thôi thết tiệc! (Qua-loa vài món giỗ gia-tiên!)
15 Tháng Giêng 2019(Xem: 67)
đời lưu lạc mỗi ngày là một tuổi dài vô cùng nhưng không đủ xót xa ta hổ thẹn muốn giấu người tất cả giấu được người, nhưng đâu giấu được ta thư viết cho người mấy lần không gởi ta đốt để nhìn làn khói trắng bay từng chữ của ta hóa thân trong lửa ta cũng cháy vèo sao vẫn chưa hay
15 Tháng Giêng 2019(Xem: 35)
Một ngày mai giữa thế giới bao la Ta về bên các thi nhân của nước non, xứ sở Làm ngôi miếu, trên vệ đường vắng vẻ Người qua còn tưởng nhớ ghé vào thăm Kẻ thương tình thắp cho mấy nén nhang Thế cũng đủ sưởi ấm lòng côi lạnh Cõi trần ai suốt đời trong hiu quạnh Không tình, không cả bóng tri âm
15 Tháng Giêng 2019(Xem: 59)
Thương ôi !!! Hồn tử sĩ trăng cao gió lộng Mảnh thân tàn cuồng sóng dập vùi... Nước xanh mây trắng ngậm ngùi...!!! Hiến thân Tổ Quốc trùng khơi... gởi mình...!! Hỡi ôi !!! Hải âu gẫy cánh thình lình Phong ba vắng bóng nghê kình ngạc ngư...!! Than ôi !!! Dũng lược có thừa Hận vì nhược quốc đành thua trận này !!
14 Tháng Giêng 2019(Xem: 74)
Sau chinh chiến Anh và Đôi Chân Gỗ Như bạn tình trên muôn nẻo dặm ngàn Dẫu sớm mai hay giữa chiều phố cổ Tận cõi lòng nghe thiên mã hí vang Rồi giặc đến dẫu chiến chinh tàn lụi Lộc Hưng ơi, chúng phá nát nhà anh Chúa trên cao. Trái tim anh lần chuỗi Chân gỗ đâu? Giữa đống gạch tan tành! Đôi chân gỗ khóc thay người: Tiếng nấc Xác thân tàn … ngồi, đứng, tựa nơi nao Chúng bắt anh và chở đi đâu mất Tiếng khóc này uất hận ngất Trời cao!
14 Tháng Giêng 2019(Xem: 75)
Tuyệt vời gió lộng nắng chiều vương Nhạn trắng tan giờ tỏa bốn phương Nón lá nghiêng nghiêng che mắt biếc Áo Dài phơi phới rợp sân trường Nâng ngang vở học ôm tròn mộng Thả dọc mái huyền gởi chút hương Lũ sáo ngẩn ngơ ngơi tiếng hót Trang nghiêm chiêm ngưỡng dọc ven đường
11 Tháng Giêng 2019(Xem: 98)
Dăm bạn hữu lưng còng tóc bạc rách chiến bào chống gậy thăm nhau súng trận giày đinh của thuở nào còn lại mỗi những vò rượu đắng Tiếc một nỗi mất rồi chiến tuyến để cùng say tuổi trẻ sa trường đã từng đi trên những bi thương giờ cặm cụi gom tàn tro cũ Nước mất nhà tan – ngồi tán chuyện chí anh hùng trải mật nằm sương chinh tây, bình đông thuở chiến trường công trạng xếp dài lên chiếu rượu
11 Tháng Giêng 2019(Xem: 890)
Cả khu Vườn rau còn đổ nát thôi Khung sắt mảnh tôn trơ xương xẩu Lăn lóc vương vãi tuổi thơ của cháu Chân giả thương phế binh, chiếc nạng chống sót lại cơ cầu... Lộc hưng tan hoang xa gần nhức đau Thế giới cũng bừng lên phẫn nộ Gần tết rồi đẩy dân vào cơ khổ Tôm ơi! Bé sẽ ở đâu? Không! Bác tin Tôm bây giờ và mai sau Vẫn hạnh phúc trong vòng tay cô chú Mọi người sẽ ra tay chặn loài ác thú Bảo vệ Tôm tươi sáng tương lai...
11 Tháng Giêng 2019(Xem: 111)
Đất khách tình cờ gặp lại nhau Tóc ta sương gió đã pha màu Tóc em hoa tuyết lùa phơi phới Hiu hắt... thu vàng biết nói sao...?! Thuở ấy... em về qua bến lạ Nghẹn ngào gạt lệ... buổi chia xa Tháng năm phượng đỏ ru màu Hạ Lả tả... mưa hoa có nhớ nhà?!! Thuở ấy... ta đi cuối nẽo đường... Chân mây truông gió đỉnh mờ sương Chênh vênh đầu súng vành trăng khuyết Nghoảnh lại mù tăm những phố phường ...
10 Tháng Giêng 2019(Xem: 1050)
Suối reo róc rách đầu gành Ru hời ngọt giấc tuổi xanh mượt mà Mi dài, mũi thẳng, miệng hoa Đóa hồng hàm tiếu ngọc ngà quí yêu Trắng tươi nguyệt quế mỹ miều Hương bay thoang thoảng, thoáng chiều gióđưa Tuổi thơ hoa nở bốn mùa Quê hương của cháu bướm đùa giởn hoa Quê ông biển rộng mờ xa ... Ngọai xâm, nội chiến, can qua mù trời...!!!
09 Tháng Giêng 2019(Xem: 77)
Tôi chỉ là đứa trẻ con bán báo Khắp phố phường chân sáo nhảy tung tăng Cất tiếng rao lanh lảnh vang đường Đem những món văn chương chào khách Này tạp chí này Tân Văn tôi cắp nách Đón mời chư mặc khách tao nhân Trong xóm Tân Văn tôi không phải không cần Ít chữ nghĩa cũng giữ chân bán báo Phận nhỏ mọn có chi mà vênh váo Nhưng bán văn chương ai dám bảo nghề hèn
09 Tháng Giêng 2019(Xem: 79)
Mấy hôm nay Trong nhà nặng nề Có màu tang chế Bóng người lặng lẽ Đi đứng vô hồn Nhạc không muốn nghe Ngủ sao khó thế? Hình ảnh Vườn rau Lộc hưng bị cưỡng chế Cứ như ngày tận thế đến nơi Máy húc máy đào giơ nanh quỷ dữ Băm nát hàng trăm ngôi nhà Hàng trăm phận người bị hất ra Khỏi tổ ấm của mình màn trời chiếu đất
09 Tháng Giêng 2019(Xem: 57)
Trời đầu xuân còn vương vương sắc lạnh, Nắng vàng mơ, má con gái thêm hồng. Tôi bâng khuâng nhớ đến người khách lạ. Mình nhớ Người, Người có nhớ mình không? Chiều hai chín phố phường sao tấp nập Người ta vui từng cặp đẹp bên nhau. Mắt tôi lạc... rồi bỗng dưng bừng sáng "Phải anh không? Người khách của hôm nào?" Tim đập mạnh sau áo hàng lụa mỏng, Anh đến gần, lời nói cũng reo vui: "...Sao cô bé... hàng hôm nay đắt chứ? Còn nhớ tôi... hay cô đã quên rồi!
07 Tháng Giêng 2019(Xem: 59)
Ta nằm trong bệnh viện Đêm trăng soi nhớ nhà Trăng đầy rồi trăng khuyết Tương tư nụ quỳnh hoa Nửa khuya thèm khói thuốc Lên xuống sáu từng lầu Nơi hàng hiên giá buốt Gan lập loè cơn đau Đốt ta mau xanh cỏ Cho em tạnh mái sầu Tro than mùa nghịch lữ Bón xanh đời mai sau Nhìn trăng suông muốn khóc Mây bạc tuôn về đâu Quê vẫn ngùi tang tóc Khuất bên kia địa cầu
07 Tháng Giêng 2019(Xem: 51)
Tôi khóc Tử, khóc hào quang, khóc huyết Khóc gió mưa, cây cỏ đến chân trời Khóc tạo hoá: từ thiên và địa Rồi khóc người: Đời, con tạo quay chơi... Hàn Mặc Tử ơi ! Ớí , Tử ơi ! Sống chơi vơi cũng giống người Khác chi là con chim cánh lá Giọt thơ này hoà lệ máu tôi rơi Nơi Tử nằm trong mồ hoa thơm nở Đầu Tử gối lên sườn sóng gió Với sao sương vằng vặc trăng ngàn năm Nỗi đau đè nặng cõi dân gian.
04 Tháng Giêng 2019(Xem: 76)
Em có biết, quê hương mình hiu hắt Giá như mà… được ôm trọn vòng tay Trăng tròn, khuyết dẫu lệ tràn khóe mắt Bốn mươi ba năm… như thể một ngày Em có biết, quê hương mình ly tán! Ở trời Đông lưu lạc phút cuối đời Tận trời Tây chim về đâu cánh nhạn Én mùa Xuân theo mây dạt phương người Em có biết, quê hương mình khổ nạn Một ngàn năm bao tang trắng trên đầu Dân mình chết trong muôn hình vạn trạng Đất nghẹn ngào niềm cay đắng, bể dâu Em có biết, quê hương mình hiu hắt Giá như mà… được ôm trọn vòng tay Trăng tròn, khuyết dẫu lệ tràn khóe mắt Bốn mươi ba năm… như thể một ngày Em có biết, quê hương mình ly tán! Ở trời Đông lưu lạc phút cuối đời Tận trời Tây chim về đâu cánh nhạn Én mùa Xuân theo mây dạt phương người Em có biết, quê hương mình khổ nạn Một ngàn năm bao tang trắng trên đầu Dân mình chết trong muôn hình vạn trạng Đất nghẹn ngào niềm cay đắng, bể dâu
04 Tháng Giêng 2019(Xem: 1934)
Hoàng hôn Dựng thế bán già Hướng về phật trong tiếng nhạc du dương Loại bỏ tạp niệm Bóng phật vừa hiện ra Tiếng kêu la từ vườn rau Lộc hưng vọng tới Tiếng máy ủi vang dội Người bị bắt đi, nhà cửa bị phá đổ rầm trời Phật ơi! Chúa ơi! Con không thể tịnh tâm được nữa Như đổ thêm dầu vào lửa
03 Tháng Giêng 2019(Xem: 2054)
Năm mới tới cuối đông Lạnh teo ánh nắng Em cũng vời xa tít tắp chân trời Sót lại đôi đám mây xám thẫn thờ trôi... Háo hức những ngày đầu năm mới Luật an ninh mạng dội gáo nước lạnh vào niềm vui Đau đớn bùi ngùi Tai nạn kinh hoàng tại Bến Lức Long An khiến mỗi lúc ra đường rờn rợn Cái chết rồi cũng đến thôi Nhưng không muốn chút nào khi ai đó buộc phải rời trần gian trong những ngày đầu năm mới...
02 Tháng Giêng 2019(Xem: 70)
Con người đẹp ở chữ tâm Nhìn về quê cũ thấy lòng xót xa 43 năm, tưởng mới hôm qua ! Mỗi năm một mới, dấu xưa đâu còn? Tuổi già nhưng dạ chẳng mòn “Đất” kia vẫn rộng, “Nước” còn mơ chi? Ngàn năm đâu có nghĩa gì Công Cha nghĩa Mẹ xá gì đêm đông Đêm nay Thiên Chúa giáng trần Ông “Noel” chở phúc âm tận nhà Hồng ân, hạnh phúc, an hòa Ngôi cao Thiên Chúa tiếng ca muôn đời
02 Tháng Giêng 2019(Xem: 2235)
Em trách anh gửi thư sao chậm trễ Em đợi hoài em sẽ giận cho xem Thư anh viết bao giờ anh muốn thế Hành quân hoài đấy chứ, Lính mà em! Anh gửi cho em mấy nhành hoa dại Để làm quà không về được em ơi Không dự lễ Nô-en cùng em được Thôi đừng buồn em nhé, Lính mà em! Ngày nghỉ phép anh cùng em dạo phố Tay chiến binh đan năm ngón tay mềm Em xót xa đời anh nhiều gian khổ Anh mỉm cười rồi nói, Lính mà em!