BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 27832)
(Xem: 26485)
(Xem: 25124)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0
23 Tháng Tám 2019(Xem: 82)
Quán tên Cổ Lũy quê người Gọi don bánh tráng ai cười mặc ai Hến thì xơi tạm anh hai Khá ngon gợi nhớ chuyện dài tình xưa Tháng ngày niên kỷ đẩy đưa Tuổi đời nay tóc đã vừa muối tiêu Làm ăn tạm ổn sáng chiều Lòng còn vương vấn thương yêu thuở nào... Gánh don Quảng Ngãi tiếng rao Của em gái nhỏ biết bao gọi mời Chỉ riêng anh hiểu từng lời Tuy là chơn chất sáng ngời duyên trao Cầm tay giao hưởng ngọt ngào Tình em mộc mạc đưa vào tỉnh mơ Từ đây phận gái đợi chờ Thương rồi tưởng nhớ từ mờ sương mai
20 Tháng Tám 2019(Xem: 313)
Năm năm rồi đi biệt Anh chẳng về lối xưa Sân giáo đường cỏ mọc Gác chuông nằm chơ vơ Chúa buồn trên thánh giá Mắt nhạt nhòa mưa qua Trên cánh buồm ký ức Sóng thời gian lô xô Ngồi bâng khuâng nhớ biển Bên bãi đời quạnh hiu Anh mang hồn thủy thủ Cùng năm tháng phiêu du Anh một đời rong ruổi Em tay bế tay bồng Chiều hắt hiu xóm đạo Hồi chuông giáo đường vang Năm năm rồi không gặp Từ khi em lấy chồng Bao kỷ niệm chôn kín Dường như đã lãng quên
19 Tháng Tám 2019(Xem: 112)
Thời đại bây giờ ai cũng như lừa Chỉ biết phận mình, thản nhiên bịt tai còn mặc đâu thiên hạ Vào trang các hót gơn hót boi like còm tung lả tả Chuyện xã hội đau nhưng nhức lại im lìm Thời đại bây giờ con người sống thiếu hẳn trái tim Mượn gió bẻ măng, gắp lửa bỏ tay người đâu ra mà nhiều thế Thượng tầng nát bươm hạ tầng lẽ nào không thể Ngỡ các đấng nam nhi đang mặc váy thay quần Xã hội bây giờ người chế tạo máy bay lại là nông dân Ông tiến sĩ cất bằng đi nuôi lợn Người hiền lành luôn thua người bặm trợn Chân thực ngủ vùi cho xảo trá lên ngôi Thời đại bây giờ thủ khoa là con hộ đói mà thôi Nhưng tuổi trẻ tài cao đương nhiên là con sếp Bài thơ thần ngàn đời bất diệt Bỗng đâu tan vì cái mới lên ngồi
19 Tháng Tám 2019(Xem: 106)
Chợ đời. góp nhặt đãi bôi Lên chùa vấn Phật. người cười thế a! Lạ gì đâu. cõi ta bà Trở về hỏi mẹ. xót xa làm gì? . Môi Người nở nụ từ bi Đường về. sao vẫn sân si trong lòng? Gió mây. chim hát. nắng hồng Giai nhân thoáng hiện. môi nồng nở hoa! . Về nhà. hỏi mẹ gần xa Mẹ cười. nhân thế vậy mà. lạ chi? Mọi điều. hãy cứ cười khì! . Ngộ. nhà có Phật. Tìm chi nơi chùa?
16 Tháng Tám 2019(Xem: 108)
Ngủ đi con ngoan ! Ngủ đi con ! Chuyện đời coi đã trả nợ xong Hãy yên giấc mộng ngàn năm nhé Cha còn bận bịu chút trần gian Cha ôm nắm đất rắc lên mồ Đất này đất mẹ. Đất ông cha. Ấp ủ cho con vào sông núi Hồn con mai mốt nở đầy hoa Con sẽ cùng cha tới Tây Thiên Không về trần nữa, hết ưu phiền Con đi trả nợ cho cha đó ? Đã trút lên đầu đứa trẻ ngoan Kiếp trước đời cha chắc tội nhiều Kiếp này bố lại phải mang theo Hỡi ôi, nợ trả còn bao cách ? Sao nỡ bắt của tôi đứa con yêu !
15 Tháng Tám 2019(Xem: 454)
mai bẻ bút, quăng đao về núi đội đá vá trời để mà quên rằng ta một thuở đi lầm lủi lặn hụp cõi trần mất tuổi tên bạn bè chẳng biết còn ai nữa người tình rốt ráo cũng bằng không có nhớ nhung nào đâu mà hứa cuối đời rũ bụi một bến sông chùa hoang một góc – không nhang khói tội lỗi một đời – rửa không phai dưới chân bồ tát – chờ cứu rỗi kinh đọc chưa xong – đã ngáp dài
14 Tháng Tám 2019(Xem: 476)
Đây ảnh chàng trai em của tôi Phong sương đã đổi nét em rồi Em không gầy yếu như xưa nữa Em lớn ngang tàng, vượt cả tôi Khuôn mặt xương xương nắng sạm đen Miệng cười hóm hỉnh đậm đà duyên Nhớ thương dâng cả về đôi mắt Đôi mắt thông minh sáng dịu hiền Từ đó thế rồi lại vắng tin Thắp hương tối tối mẹ cầu xin Tay lần tràng hạt, tay nâng ảnh Của đứa con yêu lặng lẽ nhìn
13 Tháng Tám 2019(Xem: 136)
Sự đời cứ tưởng là mơ Lên Kinh Ngã Bảy bến bờ cắm ghe Vác đôi chiếu đẹp muốn khoe Nhưng em trước cửa sau hè vắng tanh Ngày nào em ngoắt thật nhanh Vào đây giúp chút yến anh cười chào Phòng loan tôi vội bước vào Vụng về tim đập nao nao dại tình Ít khi với gái một mình Em ơi đôi mắt đa tình quá thôi Bà ba quần lãnh núi đồi Mỉm cười duyên dáng đôi môi ửng hồng Ý em muốn đặt chiếu bông Đo giường ngang dọc mà lòng nức nao Trí tâm bay bổng nơi nào Em kề tôi có là bao tấc lòng
12 Tháng Tám 2019(Xem: 181)
Hôm qua tôi dừng chợ Bồng Sơn Mẹ thằng bạn ôm tôi mà khóc Tôi nói làm sao qua dòng nước mắt Thị trấn này vừa mất thằng con Tôi quá buồn ra đứng bờ sông Sông Lại Giang ráng chiều đỏ sậm Nhớ nó ngã nhào trên bờ đá xám Thấy cả ngọn đồi những xác Bắc Nam Cô hàng ơi cho một ly không Tôi rót mời một người lính Bắc Hắn nằm banh thây dưới hầm bí mật Trên người vẫn còn sót lại bài thơ Trên đồi cao, mây vẫn xanh lơ Có con bướm vàng dịu dàng dưới nắng Tôi với hắn, đâu có gì thống hận Bài thơ nào cũng viết để yêu em
09 Tháng Tám 2019(Xem: 142)
Không! Vì đã “xuất sắc” Trấn áp người biểu tình Chống dàn khoan Trung Quốc Xâm phạm lãnh hải mình! Các bác đọc rồi chứ? Kẻo lại mắng oan tôi. Đúng, Thời Đại Đồ Đểu Và Phản Động lên ngôi. Công khai và minh bạch. Thế là rõ, ô-kê. Chính quyền và dân chúng Đã trở thành hai phe. Không còn gì để nói. Không còn gì để bình. “Thời đại ta đang sống Là tột đỉnh quang vinh!”
08 Tháng Tám 2019(Xem: 168)
Một người lính thất trận đi ngang Tìm về đơn vị Thấy bà mẹ trẻ nằm chết ven đường Con bé bốn tháng còn ôm bú mẹ Nước mắt rưng rưng Anh vuốt mắt người đàn bà xấu số Đựng con bé vào chiếc nón lá rách Nằm kề bên hố Rồi tất tả chạy theo đoàn người Vượt cầu Mỹ Chánh Mong thoát khỏi vùng giao tranh Pháo địch vẫn nổ cầm canh Gieo rắc kinh hoàng cho đoàn người tay không di tản Tới Phong Điền Gặp Bộ chỉ huy hành quân Anh giao con bé cho ban xã hội lữ đoàn Ký tên nhận là con mình Mang họ cha Đặt tên là Trần thị Ngọc Bích
06 Tháng Tám 2019(Xem: 719)
Có một mùa xa lắm Phượng nở đỏ góc trường Ve reo mừng rộn rã Từng bước nhỏ thân thương Líu lo giờ tan học Rực trắng cả con đường Mắt liếc dao lá trúc Chém tim ai bị thương! * Thương phượng rưng mắt đỏ Người giờ tìm phương nao?! Vẫn đường xưa lối cũ Ve buồn tình trốn đâu?! Dấu chân nào nho nhỏ Nhói hồn tôi rất lâu! Lời yêu không dám ngỏ Nên hằn rõ trong lòng
06 Tháng Tám 2019(Xem: 650)
Vời đó phương đoài. mây trắng bay! Sông sâu. còn ngút lụa trăng dài? Ta ở phương này. thương nhớ lắm Thương. những đường quê. thương lắm thay! . Trăng. ở phuơng nầy. sao tối nay Nửa kia khuyết mất. nửa thuyền say? Chở. cho ta nhé. sầu ngất ngất Đổ. xuống sông kia. khúc tình hoài! . Ta. ở nơi nầy. đêm tối nay Tay. ly rượu đắng. nửa trăng đây Nửa hồn khuyết mất Ừ khuyết mất! Nửa hồn ở lại... Với ly cay!
02 Tháng Tám 2019(Xem: 954)
Không rượu sao lòng vẫn thấy say Không men vẫn ấm cõi lòng trai Hàn huyên tri kỉ tràn câu chuyện Thức trắng đêm trường một tối nay Rồi sáng hôm sau nó lại đi Vẫn cao, vẫn lớn, vẫn lầm lì Áo vai vẫn bạc màu sương gió Vẫn thế, ngang tàng, vẫn cứ đi Nó đi! Ai biết những phương nào! Khói lửa non sông uất hận trào Một hôm súng nổ rền biên ải -Phan-Thái-Thành ơi! vĩnh biệt nhau!
02 Tháng Tám 2019(Xem: 934)
Pleime suốt tháng mưa dầm dề Mày ơi, thèm quá khói cà phê Thèm tô phở tái thơm chanh ớt Thèm rót bọt đầy một cốc bia Xi Nê mày vẫn xem phim chưởng? Băng nhựa còn thu nhạc Khánh Ly? Những chiều thứ bảy còn đi nhót? Hay lén ông già nhậu whisky? Năm nay mày có lên đại học? Hay thôi, xếp sách nhập quân trường? Mày tính vào Dù hay Lục Chiến? Tao chờ mày nhé, ải biên cương Hôm qua thằng Tiến dẫn quân ngang Giữa rừng gặp bạn mừng hơn vàng Ôm nhau, hai đứa cười ha hả Râu tóc bù xù như cái bang Mày nghĩ, đã lâu không được tắm Hành quân liên tiếp giữa rừng già Ăn thì gạo sấy nhai qua bữa Tối ngủ nằm sương lạnh cắt da
01 Tháng Tám 2019(Xem: 106)
Nghìn năm em vẫn xa xôi Sóng chiều biển vắng. tôi ngồi đợì em Dã tràng xây mộng đời riêng Xa kia. trời lặn ưu phiền. trốn tôi! . Em giờ là mộng thật rồi Dấu chân trên cát biển đời xóa mau Trong hồn. vẫn dấu chân nào Trinh nguyên. em vội bước vào tim tôi . Những chiều biển vắng trông vời Thấy bao tan vỡ mộng đời vụt qua! Thấy ai. mỏng mảnh lụa là Thấy tôi. với bóng chiều tà. biển mong!
01 Tháng Tám 2019(Xem: 107)
Uống nửa ly rượu mừng thôi em ơi!, Còn một nửa dành lại cho sau nầy, Ngày mà cộng sản không còn hiện hữu, Ngày mà dân Việt sống đời hữu ích. Sau 44 năm oằn oại dưới gót giầy, Bằng xâm lốp để che mắt thiên hạ. Thương thay cho dân tộc Việt Nam mình, Hết chiến tranh, đến chế độ bạo tàn, Cai trị dân toàn là bọn thất học, Đưa đất nước sau các nước yếu nghèo, Trước đó, họ chỉ mong được bằng ta. Bla bla bla, ố! là la, cộng sản Việt Nam ta.
31 Tháng Bảy 2019(Xem: 118)
Sông quê tôi giề lục bình trôi giạt Tự nghìn năm xuôi con nước đổ tràn Cánh cò trắng hồn nhiên theo bát ngát Đầy ắp tình, tiếng cu gáy mênh mang Sông quê tôi hình hài còn nguyên vẹn Hay bây giờ đã chia bảy xẻ năm Để câu hò chiều nay chừng uất nghẹn Để ca dao nghe đứt ruột trăng rằm Sông quê tôi giữa nghìn trùng dâu bể Gắng gượng về nuôi hạt lúa vàng rơm Dòng sông mẹ ôm bầy con đã trễ Cánh đồng khô, chết nhánh trĩu đòng thơm
31 Tháng Bảy 2019(Xem: 142)
Thôi con ạ ! Kiếp người là bể khổ Con đi rồi, trút gánh nặng vào cha Đứa con yêu, cha thương nhất cõi sơn hà Vài dòng thơ. Cha cầu nguyện vong hồn con siêu thoát. Cha vẫn nói: Con là linh hồn của người cha bất diệt ! Nay linh hồn bỏ đi rồi, cha sẽ sống sao đây? Trăm lậy con yêu ! Bố quì xuống trước vong linh con muốn nói rất nhiều Nhưng nghẹn đắng, không thể cất lời khôn được nữa. Viết mấy dòng thơ. Bố, mẹ tiễn con về nơi yên nghỉ 27 năm trời con sống với mẹ cha, bỗng chốc hóa tiêu tan Cha có ở lại chốn trần gian, cũng chỉ là nắm thân tàn Hãy đợi cha, nhanh thôi con yêu ! Sẽ đến ngày cha con ta đoàn tụ.
31 Tháng Bảy 2019(Xem: 144)
Đất mẹ lúa vàng phơ phất gió Đốt đồng lửa rạ khói quê hương Đêm đêm thơ thẩn ngời trăng tỏ Tiếng sóng Sông Sau vỗ... gọi hồn Cánh hạc bay qua đôi cánh bạc Nào ai kéo lại những mùa xuân?! Thanh gươm rạn rỉ thương dào dạt... Mài kiếm Đặng Dung nguyệt gác đêm!! Tổ Quốc tiền đồ... mờ viễn ảnh Quang Trung lẫm liệt vẫn chưa về Vườn cau cao vút nghiêng nghiêng nhánh Đau đáu trông chờ chuyện cổ sơ... Lồng lộng chân mây vang tiếng gọi... Biển Đông ngư phủ khổ trăm chiều Máu hồng loang sóng ngùi... biên cõi Ai oán oan hồn... thổn thức kêu...!!