BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0
18 Tháng Chín 20186:45 SA(Xem: 47)
Nếu “tội ác” có một định nghĩa nào đó, thì sự tàn ác của cộng sản còn tệ hơn mọi tội ác trên quả đất. Các sự kiện ghi lại qua lịch sử nhân loại đã chứng minh rõ ràng là hàng trăm triệu người phải bỏ mạng dưới sự cầm quyền của cái gọi là các “chính quyền cộng sản vinh quang”: Thảm sát hàng loạt, bỏ đói cho chết dần trong các trại tù, trại học tập, trại tập trung, hay các vi phạm nhân quyền tàn bạo. Có tội ác nào tệ đến như vậy không?
17 Tháng Chín 20187:17 SA(Xem: 73)
Buồn cười nhất một kẻ như Tư Sang cướp đất, bao che cho Năm Cam làm loạn xã hội, dựng bọn Hoa Kiều thành những thế lực tài phiệt thao túng đất nước, chuyên chơi gái người mẫu, á hâụ do bọn báo Thanh Niên cung cấp ở những cuộc thi, tư cách suy đồi, trác táng nhưng Tư Sang luộn miệng dạy đời, lên báo chém rằng phải cần trong sạch, cần giữ đạo đức cách mạng. Vụ Thủ Thiêm trót đã nổ ra, dập lại không được ngay, nhưng để không lần tới hai kẻ chủ mưu là Tư Sang và Hai Nhật, nhóm Tư Sang đã hướng dẫn cho dư luận xúm vào những thông tin ngoài lề, loạn cào cào như mê hồn trận để không ai nhắc đến tội của chúng. Nước cờ cũng khá cao.
14 Tháng Chín 20186:47 SA(Xem: 81)
Hai con người trong hai thời điểm khác nhau, nhưng hoàn toàn giống ở chỗ, khi ngài Tuệ Sỹ tuyệt thực, ngài không tin rằng ai đó bên ngoài sẽ giúp được mình. Ngài chấp nhận cái chết đến trước mắt như lẽ đương nhiên vì không muốn quỳ gối trước cường quyền. Ông Trần Huỳnh Duy Thức thì biết mình được ủng hộ bởi nhiều người, nhưng ông sẵn sàng chấp nhận cái chết đến, vì biết khó mà thuyết phục một nhà cầm quyền như Việt Nam biết thượng tôn pháp luật một cách đơn giản theo lẽ nhân loại văn minh. Hình ảnh chung của cả hai con người ấy, là nụ cười. Đích đến là chân lý, luôn làm con người mạnh hơn cả ngục tù và súng đạn. Khi đích đến là chân lý, nụ cười luôn ở trên môi. Nụ cười đó, là khoan hồng vô lượng sẵn có trong tim, đủ thức tỉnh dân tộc giữa những đêm dài tăm tối.
14 Tháng Chín 20186:40 SA(Xem: 75)
Nhưng tính cách Trần Huỳnh Duy Thức có lẽ không ai thay đổi được ngoại trừ thái độ của nhà cầm quyền Việt Nam. Anh không chờ đợi ở họ sự nhượng bộ vì dưới mắt họ anh chỉ là một công dân phản động, và phản động là một thuật ngữ đóng lại mọi cánh cửa văn minh nhất trong đó có dân chủ nhân quyền, điều mà anh bỏ cả mạng sống ra để tranh đấu. Cuộc cờ không thể xoay chuyển khiến nhiều người bi quan hơn, trong đó có gia đình anh, những người chung vai vác thập giá với anh trong gần mười năm nay. Rất đau lòng, nhưng anh nói với những người thân yêu của mình "Con yêu gia đình lắm nhưng con yêu đất nước Việt Nam hơn".
04 Tháng Chín 20186:44 SA(Xem: 212)
Dẫu gạt được Syria ra rìa, hiên ngang bước vào vòng tứ kết môn bóng đá ASIAD 2018 nhưng đội tuyển bóng đá Việt Nam không thắng nổi đội tuyển bóng đá Nam Hàn. Những tuyên ngôn kiểu như “giẫm nát cả vũ trụ, vận nước đang bay khỏi trái đất”, những banner kiểu như “Đ… nói nhiều. Việt Nam vô địch”,… tăng thêm mức độ kệch cỡm, lố bịch của “Tự hào quá Việt Nam ơi!”. Trước những xuýt xoa, tiếc rẻ của nhiều người, có những facebooker như Huỳnh Ngọc Chênh dội thêm vào sự hưng phấn thái quá ấy nhiều thùng nước lạnh: Việt Nam thua Nam Hàn toàn diện chứ không phải chỉ thua về bóng đá. Thua về thể thao. Thua về điện ảnh. Thua về ca nhạc. Thua về giáo dục. Thua về kinh tế. Thua về đẳng cấp làm người.
31 Tháng Tám 20186:56 SA(Xem: 231)
Ngay đối với thần tượng Hồ Chí Minh, tuy tôi biết rằng đây là bình phong cố thủ lợi hại của thế lực bảo thủ trong đảng CS do tệ sùng bái cá nhân ăn quá sâu trong quần chúng, tôi vẫn thấy cần và có thể thuyết phục ngày càng đông đảo bà con ta nhận ra sự thật. Sự thật là ông HCM không phải là thánh thần. Ông là con người với những tốt xấu, mạnh yếu, đúng sai của minh. Ông đã lầm lẫn khi chọn con đường CS, khi lao quá sâu rồi không dám quay lại nữa. Ông đã xa rời lập trường dân tộc, thực hiện lập trường giai cấp cực đoan, đặt ảo tưởng vào giai cấp vô sản quốc tế, và mù quáng đặt niềm tin ở 2 ông Anh lớn Stalin và Mao, 2 con Quỷ Đỏ mà ông cho là “không bao giờ có thể sai”.
29 Tháng Tám 20187:02 SA(Xem: 299)
Những trận “đi bão” của đủ mọi tầng lớp người dân, nhất là thanh niên khắp nơi với đủ mọi trò ầm ĩ, cuồng nộ và nhiều khi… ngu dại. Đó là hình ảnh các thanh niên không cần mũ bảo hiểm, chạy xe bất chấp luật lệ giao thông, dàn hàng ngang, hàng dọc chạy bạt mạng không kể thần chết luôn rình rập và sẵn sàng hái đi các mạng người một cách nhanh chóng và đơn giản nhất. Đó là hình ảnh các cô gái cởi bỏ quần áo, cởi luôn cả nội y nơi công cộng, đứng uốn éo, lên đồng nhảy nhót như bị thần kinh với đám người cổ vũ không ngớt. Nhiều người dân cho biết rằng, đây cũng là cơ hội cho những cô cave khoe thân, chào hàng mà ít khi có dịp được báo chí và cộng đồng khai thác cho nổi danh.
28 Tháng Tám 20186:53 SA(Xem: 182)
Đảng cộng sản VN còn gọi giặc Trung cộng là bạn bè tốt, anh em tốt, láng giềng tốt, đồng chí tốt. Họ nhu nhược với kẻ thù của Tổ quốc và Nhân dân, nhưng lại rất độc ác với đồng bào mình. Tóm lại, cho dù nước sông Hồng Hà, Cửu Long có nhiều đến mấy cũng thể nào rửa sạch được tội ác của đảng cộng sản VN. Bởi vậy mọi người Việt Nam cần phải xuống đường thực hiện quyền tự do biểu tình của mình vào ngày 2 tháng 9 năm 2018. Nhằm thể hiện lòng yêu nước chống giặc ngoại xâm, thể hiện khát vọng tự do dân chủ của mình.
22 Tháng Tám 20186:49 SA(Xem: 188)
Sau này ông Hồ và đảng CSVN luôn tự hào về cuộc kháng chiến 9 năm chống Pháp, như là công trạng độc quyền giành độc lập cho đất nước và dân tộc. Thế nhưng thực tế cũng như thực chất không phải như vậy, mục tiêu kháng chiến của Việt Minh không phải là giành độc lập cho dân tộc, mà là giành thuộc địa kiểu mới cho các tân đế quốc đỏ Nga-Tầu trong bối cảnh cuộc chiến tranh ý thức hệ toàn cầu giữa hai khối cộng sản và tư bản hình thành sau Thế Chiến II.
20 Tháng Tám 20187:34 SA(Xem: 278)
Tôi thấy thêm vài tên nữa thay nhau để đánh tôi và anh Đại, trong đó thì tôi nhận ra được một vài người. Chúng cứ thay phiên nhau đánh đấm mà tôi chẳng còn biết là bao nhiêu cú đấm đá chỏ nữa, lần trước bị đánh trong đồn 1 thì lần này bị 10. Có lẽ những đòn thù và cấp độ sẽ nâng dần lên khi chúng ta không khuất phục. Sau đó tôi được trùm đầu bằng bao ni lông màu đen, chúng lột giày và vớ tôi ra và thay phiên nhau dẫn đạp lên bằng các đôi giày nghiệp vụ. Lúc trùm đầu lại tôi bị đánh mà không còn phản xạ được hướng đánh, những cú ra đòn đến từ đâu chỉ biết chịu đựng và chờ đợi. Không biết bao lâu sau thì tôi được chúng đưa lên xe, trước khi lên thì tôi nhìn xuống có khoảng 8 đôi giày và cùng một lượt chúng thay phiên dẫn đạp lên trước khi tống tôi lên chiếc xe màu đen chở về Củ Chi nơi cách đó 60km.