Người ta có thể cười cợt, có thể chửi bới bà ta là “vô văn hóa”, là “điên loạn”. Nhưng nếu dừng lại một nhịp để nhìn sâu vào cái “ngón võ” lạ lùng ấy, người ta sẽ thấy một nỗi đau thắt lòng.
Bởi với một người phụ nữ Việt Nam, vốn dĩ từ ngàn đời đã được đóng khung trong hai chữ “kín đáo” và “tiết hạnh”, thì việc phơi bày thân thể trước đám đông không bao giờ là một lựa chọn. Đó là một sự cưỡng bức từ hoàn cảnh. Khi mọi ngôn từ đều trở nên vô nghĩa, khi mọi tiếng kêu oan đều bị vùi lấp dưới gót giày của các sắc lệnh, thì thân thể là vũ khí cuối cùng, và cũng là vũ khí thảm thương nhất mà họ có thể đưa ra để đối đầu với cường quyền.
Nếu có lúc các con buồn, hãy cho phép mình buồn. Nếu có lúc các con thấy mệt, hãy cho phép mình nghỉ ngơi. Nhưng đừng bao giờ nghi ngờ giá trị của mẹ, và cũng đừng nghi ngờ giá trị của chính mình. Bởi các con được sinh ra từ tình yêu, sự dũng cảm và trách nhiệm.
Rồi sẽ đến ngày, các con đủ lớn để hiểu rằng:
Có những người chọn im lặng để dễ sống.
Có những người chọn lên tiếng để người khác được sống tốt hơn.
Mẹ các con đã chọn con đường thứ hai – không phải để trở thành anh hùng, mà để làm tròn bổn phận của một người mẹ với tương lai của các con.
Tôi ý thức rất rõ:
tôi có thể bị đe dọa,
có thể bị tù đày,
có thể bị triệt tiêu sinh kế,
thậm chí có thể bị giết.
Nhưng có một điều không ai làm được:
không một thế lực nào có thể áp đặt hay mua chuộc ngòi bút của tôi.
Tôi không viết vì đối lập.
Tôi không viết để chống lại ai.
Tôi viết với tư cách một công dân, bảo vệ quyền công dân của chính mình, và khẳng định quyền con người như một giá trị không thể thương lượng.
Đó là giới hạn cuối cùng.
Và cũng là ranh giới mà tôi chưa từng, và sẽ không bao giờ, bước qua.
Dân chủ tư sản thể hiện ở chỗ toàn dân tham gia bầu chọn người lãnh đạo cao nhất của mình. Dĩ nhiên, cũng có thể bầu sai. Ví dụ điển hình là… ông Trump hahaha.
Còn dân chủ vô sản thì khác. Toàn dân không bầu gì cả. Toàn dân chỉ… hóng.
Hóng xem ai được chọn.
Hóng xem ai bị loại.
Hóng xem ai “đi lò”.
Có thể gọi ngắn gọn là: dân chủ hóng hớt.
Họ nhầm lẫn:
– Hỗn hào, thô lỗ với thẳng thắn
– Phá hoại với cải cách
– Dối trá với “nói thật mất lòng”
Một nền dân chủ không sụp đổ chỉ vì một kẻ mị dân. Nó sụp đổ khi cử tri ngừng phân biệt đúng – sai, thật – giả, đồng minh – kẻ thù.
"Nước ngập lên đến mặt giường nằm, Đức ơi", đó là những dòng chữ ngắn ngủi chúng tôi được nghe khi hỏi thăm về các anh với anh Khiết, người luôn luôn theo sát và giúp đỡ công việc từ thiện. Trong hoàn cảnh đó, chúng tôi xin gióng hồi chuông kêu gọi tấm lòng hảo tâm của quí vị, những Mạnh Thường Quân đã liên tục sát cánh với chúng tôi trong nhiều năm qua, tiếp tục chung tay đóng góp để các anh TPB VNCH có phần quà cùng niềm vui trong dịp Xuân về.
Thay mặt các anh, xin gởi đến quí vị nghĩa cử tri ân sâu xa cùng lời chúc tốt đẹp nhất đến gia quyến nhân dịp đầu năm.
Nhục mạ nhân phẩm người miền Nam trong khi tính đôn hậu, thật thà, thẳng thắn là bản chất nổi bật của người miền Nam không ai không biết. Còn nhìn xa hơn là bôi bác tiền nhân. Vì tổ tiên chúng ta rất khoan dung và nhân hậu, không những tha chết mà còn cung cấp đầy đủ thực phẩm và phương tiện để quân xâm lăng phương Bắc tìm về với gia đình vợ con họ.
Hư cấu để phe mình tốt đẹp hơn lại chà đạp lên phẩm chất người của bên thua cuộc như thế thì ai mới là người “lật sử”? Phe nào “lật sử?”
Một quốc gia không thể được gọi là “phát triển” khi trẻ em phải đóng góp để cứu người lớn, khi người dân phải quyên góp cho những sai lầm của chính quyền, và khi người nộp thuế phải nộp thêm lần nữa để được đối xử như con người.
Thay đổi thật sự không nằm ở màu của bê tông, mà ở màu của lương tri. Và chừng nào người dân còn phải đi xin công lý, thì mọi con đường lát nhựa chỉ là lớp sơn mỏng trên một nền đất mục.
Có Hải, Phong như hổ mọc thêm cánh. Cả bộ máy tổ chức, nhân sự hai cấp rơi vào tay cặp bài trùng Phong – Hải. Bí thư Hoài thì liêm khiết, không gặp riêng, không “giải quyết”, nên ai có việc đều biết phải tìm đúng cửa. Cửa đó ở tầng 8 Thành ủy, phòng Phong – Hải. Dòng người tắc từ tầng 1, chen nhau, xếp hàng dài hành lang, từng người lần lượt được “xét duyệt”.
Nắm được điểm yếu: Bí thư mới về, chưa biết ai, chưa tin ai, Phong chỉ đạo Hải giải quyết nhanh, gọn cho các đàn em, phe cánh, người đã biết điều.
Giới viết văn, làm nghệ thuật trong nước (cụ thể đối với thành phần sinh trưởng nơi Miền Bắc trước 1975) ĐÃ KHÔNG BIẾT: Chiến Tranh VN/Ba nước Đông Dương có nguyên nhân THẬT từ đâu? Do ai? Đấy là từ Hội Nghị Liễu Châu (3-5/7/1954) với Quyết Định từ Mao Trạch Đông; Là từ Nghị Quyết 15 của Trung Ương Đảng CSVN, 1959 – Hiện thực qua Đại Hội III tại Hà Nội, 9/1960- Thành lập Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam 20/12/1960.
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.