BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 46009)
(Xem: 42381)
(Xem: 34431)
(Xem: 25998)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0
10 Tháng Năm 20217:12 SA(Xem: 40)
“Sau cái biến cố cuộc đời, tôi sống cái kiểu rày đây mai đó,’bèo dạt hoa trôi’… Ban ngày thì lê la thành phố, đêm thì phải ra xa cảng thuê một chiếc chiếu, 1 chiếc chiếu lúc bấy giờ là 1 đồng…thế rồi ngủ cho tới sáng rồi xếp chiếc chiếu trả người ta..thế là mình lấy 1 đồng về….như là tiền thế chân…Một năm như vậy, tôi ngủ ở xa cảng hết 9 tháng…” Trong chương trình phát thanh “Bẩy Mươi Năm Tình Ca Trong Tân Nhạc Việt Nam,” nhà phê bình âm nhạc Hoài Nam cho biết thêm : “Vào một buổi sáng năm 1996, Trúc Phương không bao giờ thức dậy nữa. Ông đã vĩnh viễn ra đi. Tất cả gia tài để lại chỉ là một đôi dép nhựa dưới chân.”
28 Tháng Tư 20216:55 SA(Xem: 174)
Nhân bản coi con người là thiêng liêng. Tôn trọng nhân phẩm ngay cả kẻ thù. 6 Điều Tâm Niệm lính miền Nam phải học thuộc lòng, điều 5 là Tôi luôn đối xử tử tế với tù hàng binh địch, không ngược đãi đánh đập họ, không đụng đến của riêng họ, để thêm bạn bớt thù. Vì thế bộ đội bị thương hay bị bắt đều được đối xử tử tế. Những đoạn phim tư liệu của phóng viên chiến trường ngoại quốc ghi lại được cảnh cứu người, tản thương, bất kể là ai ra khỏi trận địa nói lên điều đó.
26 Tháng Tư 20217:30 SA(Xem: 223)
Cố quên vẫn nhớ thì làm sao thương tật có khi còn lành lại tháng tư năm nào cũng chảy máu cái đau này muôn kiếp không phai Thù xưa nhục rửa trăm nghìn bận hết băng lại bó cũng bằng không máu chảy từ trái tim căm hận thấm đất, thấu trời, ngập núi sông Đừng hỏi thù chi ta giận dữ nhục thuở đi đày nhớ mà chi sao cứ rượu mời đêm quá khứ sang trang rồi chuyện cũ quên đi
23 Tháng Tư 20217:30 SA(Xem: 151)
Thế nhưng văn chương miền Nam đi đâu mà trở lại? Toàn bộ chữ nghĩa đã được hình thành, nuôi dưỡng và tồn tại suốt trong hai nền cộng hòa ở miền Nam Việt Nam chỉ có một hành trình duy nhất là đi xuyên qua sự thù hận, chà đạp và hủy diệt... mà dù có đau đớn hay rách nát thế nào, nền văn chương (hay nền văn hóa Cộng hòa miền Nam Việt Nam nói chung) vẫn tiếp tục tồn tại trong một thời đại mới và tỏa sáng với những tư tưởng tự do không kiểm duyệt.
23 Tháng Tư 20217:21 SA(Xem: 319)
Vào thời kỳ ấy tôi, và thế hệ tôi, không hiểu rằng cải cách ruộng đất chỉ là cái vỏ ngoài cho một mưu đồ chính trị. Tất cả những khẩu hiệu ca ngợi nông dân: “nông dân là quân chủ lực”, “giải phóng nông dân”, “tiêu diệt cường hào ác bá, đánh đổ địa chủ, phú nông”; “ruộng đất về tay dân cày”, “nông dân vùng lên giành lấy chính quyền”…, chỉ nhằm để củng cố vị trí cai trị đất nước của Đảng. Đảng cần tiêu diệt những người đi tiên phong trong cuộc kháng chiến chống Pháp là những người mang trong đầu tư tưởng bình đẳng được đề cao trong cuộc cách mạng giải phóng dân tộc, vì thế họ không phải, và không thể, là những thần dân ngoan ngoãn.
21 Tháng Tư 20217:18 SA(Xem: 136)
Đói nghèo cộng với bất công làm cho người Sài Gòn ngày càng nghe rõ tiếng vọng từ nơi hoang dã dội về đinh tai nhức óc! Tất cả đã quá muộn màng! Từ cái thứ "nghèo đói" lẫn "bất công" như vậy, người CSVN một thời đã vu khống "Mỹ - Ngụy" gây ra cho dân miền Nam, rồi họ dụ khị người dân miền Bắc băng qua vĩ tuyến 17 để ráng hết sức "cứu đứa em ruột thịt" (!) Của đáng tội! Sau này, khi không còn bưng bít được cuộc xâm lược quốc gia Việt Nam Cộng Hòa, người CSVN lại thay bằng khái niệm "huynh đệ tương tàn", rồi "khúc ruột ngàn dặm" v.v... để đào mỏ người Việt hải ngoại! Sống sượng hơn mức tưởng tượng!
15 Tháng Tư 20217:40 SA(Xem: 260)
Bỏ tù thì hơi mất mặt, Dong bị nhà cầm quyền đưa đến bệnh viện tâm thần để điều trị “rối loạn hành vi và cảm xúc”. Đến gần cuối năm 2020, cô Dong được thả về nhà. Gia đinh của cô nói rằng giờ đây cô là một con người khác, suy giảm trí tuệ và im lặng ngơ ngác, hỏi gì cũng không nói. Cái gọi là bệnh viện tâm thần của của chế độ cộng sản lộ ra một hình ảnh khác: nơi thí nghiệm các loại độc dược và đày ải thể chất con người, khiến họ không còn như bình thường nữa.
13 Tháng Tư 20218:09 SA(Xem: 292)
Khách uống cà phê người lính cũ Đăm chiêu đôi mắt nhìn mông lung Điếu thuốc trên tay mờ dĩ vảng Buồn búng lung tung những mảnh hồn . Sáng tháng tư có một người lính cũ Đáy cốc cà phê đắng bóng tình Khói thuốc ngày xưa vương cay mắt Quá khứ buồn không lính lão mình? . Lính cũ rất buồn ngồi gục mặt Ký ức nhạt nhòa. mòn theo tháng ngày qua Còn lại gì đâu? Ngoài nỗi xót xa Quên và nhớ! Sao không quên luôn nhớ?
02 Tháng Tư 20217:09 SA(Xem: 298)
Khi các thợ dạy đã mục ruỗng bên trong về nhân cách, lòng tự trọng, ý thức đúng sai thì họ sẽ dạy gì cho lớp trẻ? Họ vẫn dạy về đạo đức nhưng khi người ta nói về đạo đức mà bên trong đã mục ruỗng thì bọn trẻ sẽ nhận ra ngay sự hời hợt, sự đạo đức giả dầy cộp trên bề mặt và tâm hồn chúng sẽ trơ lì trước những lời dạy giáo điều. Nhưng đâu phải chỉ giáo dục, bởi giáo dục chỉ là một bộ phận của cả một hệ thống lớn hơn. Chúng ta lạ gì với việc mua chức bán quyền, báo chí chính thống cũng viết đầy. Cũng biết kêu ca, cũng biết phản ánh nhưng có mấy chục năm nữa cũng sẽ như vậy. Bởi những kẻ có quyền lực thực sự đang hưởng lợi trong một hồ nước đục. Giáo dục càng cải cách càng trở nên cồng kềnh và rối rắm là vì vậy, xã hội ì trệ là vì vậy, bất công ngày càng nhiều là vì vậy.
01 Tháng Tư 20217:40 SA(Xem: 202)
Bao nhiêu lâu nữa, phụ huynh của các em nhỏ ở trường Sài Sơn B sẽ giật mình suy nghĩ – Những người vốn đã đồng thuận với những âm mưu tố cáo cô giáo Tuất, và thản nhiên nhìn hình ảnh con cái mình đánh đập một phụ nữ và là người dạy dỗ con mình? Không chỉ bọn nắm quyền, bọn âm mưu… mà chính các phụ huynh ấy đang giúp cho con cái mình uống sữa sói, tập cho chúng thói quen tàn bạo là lẽ thường, dạy cho chúng rằng bất nhân và vô đạo là cách sống cần thiết để lớn lên trong mái trường xã hội chủ nghĩa?