BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 32741)
(Xem: 32261)
(Xem: 29494)
(Xem: 23938)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0
24 Tháng Tư 2020(Xem: 4895)
Vào khoảng giữa năm 1993, như các anh em cựu tù Chính Trị, tôi làm thủ tục xuất cảnh cả gia đình theo diện HO ( có người nói diện H, ko có O ) để đi Hoa Kỳ. Ở Miền Tây, chúng tôi phải lặn lội lên Sài Gòn làm giấy tờ, khám sức khỏe... Anh bạn tù rất thân tình là Nguyễn Khoa Phiên, được thả về trước, sống ở Sài Gòn. Anh có họ hàng rất gần với Tướng Quân Nguyễn Khoa Nam, anh cho biết là Tro Cốt Tướng Nam được thân nhân gởi thờ ở Quảng Hương Gìa Lam. Chúng tôi bàn nhau, tiện dịp sẽ cùng đi viếng Tro Cốt Tướng Nam và chào Tướng Quân trước khi xuất cảnh để Tị Nạn Chính Trị.Và ngày ấy đã tới.
23 Tháng Tư 2020(Xem: 357)
Khi ngồi viết những dòng tâm sự này, tôi có dịp gợi lại cho ông những ký ức cũ, trong đó có câu chuyện khiến tôi không thể cầm nước mắt. Ông kể, chiều 30/4/1975, Tư lệnh Nguyễn Khoa Nam đến thăm bệnh viện Phan Thanh Giản, Cần Thơ, để thăm lần cuối những người lính bị thương. Một thương binh xúc động đã níu tay ông lại. Khi ra về, ông đã bật khóc và hứa: “Qua không bỏ các em đâu! Qua ở lại với các em”. Và để “ở lại với các em”, vị Tư lệnh đã tuẫn tiết vào ngày hôm sau… Khi nghe câu chuyện này, tôi muốn ba tôi mãi ở lại với tôi. Tôi muốn người lính VNCH mãi ở lại trên những trang sử vinh danh họ. Tôi muốn hình ảnh người lính VNCH mãi mãi được tôn vinh…
11 Tháng Ba 2020(Xem: 377)
Khi các lực lượng tấn công sắp sửa tràn ngập đồn, vị trưởng đồn đã yêu cầu các phản lực cơ F-4 Phantom của Không Quân Mỹ hãy đánh bom thẳng vào đồn thay vì chỉ thả bom yểm trợ bên ngoài vòng rào, để họ và các chiến sĩ Địa Phương Quân đang tử thủ cùng chết với lực lượng Cộng Sản có quân số đông gấp bội phần. Sau khi phải bất đắc dĩ thi hành nhiệm vụ, các phi công Mỹ cũng ngậm ngùi đồng ý với các phi công Việt Nam rằng đây là một Alamo thứ hai trong chiến tranh, ý muốn nhắc đến trận đánh bi hùng tại Alamo, Texas, vào năm 1836, khi hơn 100 binh sĩ trú phòng của Cộng Hòa Texas (lúc chưa gia nhập Hiệp Chúng Quốc Hoa Kỳ) bị các lực lượng Mexico bao vây và tiêu diệt nhưng quân trú phòng đã tử thủ và chiến đấu cho tới viên đạn cuối cùng chứ không một ai đầu hàng quân địch.
03 Tháng Ba 2020(Xem: 433)
Từ hơn bốn mươi năm nay, những người Việt Nam tị nạn Cộng Sản, bỏ quê hương ra đi, có mặt trên những vùng đất tự do của thế giới, đã mang theo hồn nước và quê hương, trong đó có hình ảnh của người lính VNCH. Do đó nhiều tượng đài khắc ghi hình ảnh người lính đã được xây dựng, biểu tượng của lòng biết ơn cũng như là nơi thờ tự thiêng liêng của người Việt lưu vong. Mỗi người Việt lưu vong, mỗi đứa trẻ nước Việt lớn lên sẽ phải hiểu người lính miền Nam là ai, đã sống và chiến đấu cho ai, trong một hoàn cảnh nghiệt ngã nào đã phải ngậm ngùi thua trận. Có những thứ chúng ta nghĩ rằng nó đã chết, hay bị người ta vùi dập, tìm cách chôn nó đi, mà nó vẫn còn sống!
21 Tháng Mười 2019(Xem: 914)
Vì là lính Dù, họ đều có chung một tầng số: thích mạo hiểm, thích xông pha, thích thử thách. Thương yêu Tổ Quốc. Trọn vẹn với nước nhà. Chí tình với đồng đội. Thích lối sống hào hùng, nay đây mai đó, là người của mây bốn phương trời, hoặc xanh cỏ hay đỏ ngực. Đi đông về ít. Đi có về không. Đồng mang nặng một tinh thần trách nhiệm cao độ, một tinh thần thượng võ hào hùng và một kỷ luật thép vô cùng nghiêm minh. Có sức chịu đựng bền bỉ, có khí phách của một nam nhân bất khuất, dũng cảm và gan dạ, sẵn sàng bảo vệ danh dự màu cờ sắc áo.
07 Tháng Mười 2019(Xem: 513)
Người lính anh hùng, nổi danh vào sinh ra tử, danh nghĩa sáng ngời Nguyện hết một đời, coi nghĩa phù sinh thanh thản, một lòng an dân, bảo quốc. Đời cơ động hành trang thê nhi là nhẹ, cái chết cũng tựa lông hồng Nay ở mai về, cuộc đoàn tụ giữa lúc đất nước ngả nghiêng là chưa phải lúc. Sớm Thủ Đô, chiều có mặt Cổ Thành Đêm Cần Thơ, mai trở ra Thường Đức Trên chiến tuyến xông pha, vào ra đất địch, đâu luận tử sinh, Chốn sa trường vùng vẫy, quen đời trận mạc, chưa hề lui bước. Đã bao lần nơi Trị Thiên đạn pháo, Kontum kiêu hùng, Vì màu cờ sắc áo, luôn là những người trai bất khuất. Người lính Nhảy Dù, đội quân tinh nhuệ, luôn có ở hàng đầu Thiên Thần Mũ Đỏ, với quyết tâm, dương cao ngọn cờ tổ quốc. Nghe danh, địch đã từng phen khiếp sợ kinh hoàng Mến người, dân yêu thương những người trai giữ đất.
16 Tháng Chín 2019(Xem: 1206)
Hóa ra anh linh người lính đã vô cùng linh hiển… Ngày 13 Tháng Chín năm 1972 tại mặt trận Quảng Trị qua rạng sáng sáng 14 Tháng Chín, từ những căn hầm chiến đấu người lính thấy rừng rực lá cờ Vàng Ba Sọc bay uy nghi trong gió sớm lẫn màn khói đạn, bom chưa tan hẳn. Họ thấy cay cay trong mắt với cảm giác nôn nao thầm lắng. Cảm giác muốn khóc về một điều bi phẫn. Những khuôn mặt chai cứng, hư hao, loang lổ khói đạn, bụi đất đồng duỗi ra theo độ sáng của ngày với vẻ kiên cường kiêu hãnh xen lẫn đau đớn kìm giữ. Người Lính nhìn xuống những xác binh sĩ đồng bạn mới đem về, nằm bó gọn trong những poncho phủ bụi đất, bê bết máu.
20 Tháng Ba 2019(Xem: 1750)
Quí Tướng Quân đã " Vũ trụ trường khang tiết nghĩa lưu ". Đã để lại cho Quân Lực VNCH nói riêng, cho dân tộc VN nói chung nỗi niềm hãnh diện và tiếc thương vô biên... Và cho hậu thế ánh trăng rằm rạng rỡ thiên thu... Quí Ngài đã theo gương: Vua Thục Phán, Quí Bà Trưng, Bà Triệu... Nước mất, mất theo Nước...!! Quí Ông Võ Tánh, Ngô Tùng Châu, Nguyễn Tri Phương, Hoàng Diệu, ... Thành mất, mất theo Thành...!! Ngoài quí Tướng Quân ra, Trong sự kiện Quốc Hận 30 - 4 - 1975 còn nhiều, rất nhiều những chiến sĩ: sĩ quan, hạ sĩ quan, binh sĩ... đã " Nước mất, mất theo Nước ". Chưa kể những thành phần chức vụ, dân sự: Ngoại Trưởng Tần Chánh Thành..., gia đình Bác Sĩ Lý Hồng Chương...
27 Tháng Hai 2019(Xem: 1651)
Miền Nam mất. Người dân sống trong chế độ cộng sản sau 1975 đã thấm nỗi đau khổ. Ai cấu kết, nuôi dưỡng và che dấu Việt Cộng nằm vùng năm xưa? Nay nhiều người là nạn nhân, bị chúng chiếm đất chiếm nhà. Giờ mới thấy người lính và chế độ nào tốt hơn? Nếu được cơ hội, có lẽ họ sẽ chọn lại người lính cộng hòa? Tuy hình ảnh và sắc lính của các anh đã qua đi, nhưng người dân miền Nam vẫn luyến tiếc. Họ nhắc lính qua thơ văn, ca nhạc DVD, trên các diễn đàn website hải ngoại và vài bài viết của cựu chiến binh miền Nam còn trong nước. Riêng lớp trẻ chúng tôi lớn lên sau cuộc chiến tàn, xin được nói với người lính miền Nam một câu ngậm ngùi rơi lệ: “Cảm ơn Anh, người chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa!”
14 Tháng Mười Hai 2018(Xem: 2723)
Tống Lê Chân bị tấn công kể từ ngày 10 Tháng Năm, 1972. Vào thời điểm khốc liệt ấy, những dàn phòng không dày đặc của địch thực sự đã kiểm soát được vòm trời của căn cứ, gây không ít trở ngại cho Không Quân VNCH khi phải thực hiện các phi vụ tiếp tế và yểm trợ. Giống như tình trạng tại An Lộc, trong những ngày đầu bị vây hãm, mọi tiếp tế lương thực và đạn dược đều được thực hiện bằng cách thả dù. Nhưng hầu như chỉ một nửa rơi vào vòng phòng thủ của ta và phần còn lại thì rớt xuống vùng của địch. Thế mà Tống Lê Chân vẫn đứng lừng lững, dũng cảm và hiên ngang với nhiệm vụ chận đứng mọi sự chuyển quân của Việt Cộng từ Cambodia xuống phía Nam, cứ điểm này chính là một vị trí chiến lược, trở thành một tiền đồn trọng yếu trong việc phòng thủ Sài Gòn.
06 Tháng Sáu 2018(Xem: 3134)
Chiều hôm sau, chiếc quan tài phủ lá cờ Tổ quốc đã đưa người chiến sĩ Lê Hằng Minh về Sài Gòn. Chiều hôm ấy mưa rơi tầm tã, gió lạnh tơi bời như những niềm đau cắt ruột của những người thân trong gia đình vừa mất đi một người con, người em, người anh thương yêu. Người mẹ đã cho đi bốn người con trai (Lê Minh Đảo, Lê Hằng Minh, Lê Hằng Nghi, Lê Quang Thạch) vào trong quân ngũ. Sau này đã khóc trước sự ra đi vĩnh viễn của 2 người con (Tr/T LHM & T/S LQT) cùng năm tháng mòn mỏi đợi chờ 2 người con còn lại trong lao tù Cộng Sản mười mấy năm dài sau biến cố lịch sử 30 Tháng Tư, 1975 (Thiếu Tướng LMĐ & Đại Úy LHN). Chiếc quan tài buồn đã được đưa về ngôi nhà mà Tr/T LHM đã được sinh ra và lớn lên ở Hàng Keo-Gia Định.
23 Tháng Năm 2018(Xem: 2530)
Thế rồi dòng đời trôi qua, trong mọi bối cảnh, bất chấp gian nan, sự khổ cực, sự ngược đãi và bất công mà anh phải trải qua hằng ngày, người chiến sĩ QLVNCH đó vẫn kiên trì chiến đấu, bởi vì anh chỉ có biết thực thi những điều nhắn nhủ mà vị tổng tư lệnh QLVNCH đã nói với anh và các đồng đội: “Hãy kiên trì chiến đấu để bảo vệ Tổ quốc chống lại cuộc xâm lăng trắng trợn của bè lũ Cộng Sản Bắc Việt.”
26 Tháng Tư 2018(Xem: 2292)
Anh Quý, qua điện thoại, cho biết, “Vào khoảng Tháng Tư năm 2017, trong khi khai phá rừng núi trên vùng đất dự án nông nghiệp ở Lào, thì anh em đụng phải mấy tấm poncho ngày xưa của Mỹ, thấy cứ mỗi hài cốt thì họ quấn vào một tấm poncho, rồi có cả những dụng cụ cá nhân, có những thẻ bài nữa.” Theo anh Quý, nhóm anh tìm thấy có tất cả bốn bộ hài cốt và “tất cả được quy tập trên một ngọn đồi, lập miếu thắp hương ở đó.”
24 Tháng Tư 2018(Xem: 1983)
Vinh đã anh dũng hy sinh đền nợ nước khi tuổi đời chưa tròn 26. Anh ra đi trong sự xúc động của cả nước, từ dân đến quân, cả trong lẫn ngoài quân chủng. Chiến tích một mình trong một tuần lễ hạ 21 chiến xa địch đã khiến anh trở nên một huyền thoại có thực của Không Lực VNCH. Ngay sau đó chân dung Đại úy Trần Thế Vinh xuất hiện trên những tấm bích chương cổ động nhằm nâng cao tinh thần chiến đấu của quân dân được trưng bày khắp mọi ngả đường trên toàn quốc. Chưa bao giờ hình ảnh và tên tuổi một phi công được nhắc đến với lòng tiếc thương yêu mến mãnh liệt như thế !
23 Tháng Tư 2018(Xem: 2899)
Một toán quân xuất hiện. Quân ta. Tôi đếm: 19 người. Mười chín người lính, mười chín người chiến sĩ, đầu trần, chân đất, quần xà lỏn, áo thun, máng súng trên vai, mũi chúc xuống, mặt cúi gầm, lầm lũi bước. Tối hôm qua, tôi đã thấy quân ta ngang qua đây. Quân ta và xe tăng. Hình ảnh người lính sửa xích tăng đã in vào tiềm thức tôi. Tối hôm qua, tôi đã thấy tướng Vĩnh Lộc chủ chiến. 10 giờ 30 hôm nay, tôi nghe Dương văn Minh đọc lệnh đầu hàng. Và, sau lệnh đầu hàng của Dương văn Minh, tôi lặng người ngắm toán quân chiến bại.
18 Tháng Giêng 2018(Xem: 1760)
Ông sinh ngày 02/09/1953 tại An Nhật Tân,Tân An (nay là thành phố Tân An thuộc tỉnh Long An) .Các cụ thân sinh là ông Phạm Văn Tuấn và bà Võ Thị Sáu hiện nay đều đã mất.Với bà Sáu có 4 người con .Sau khi bà Sáu qua đời, ông Tuấn đi thêm bước nữa có thêm ba người con nữa . Lèo là con thứ ba trong gia đình .Theo tường trình ủy khúc (157BTL/HmĐ) ,khi hy sinh tại Hoàng Sa,ông Phạm Văn Lèo là thủy thủ bậc nhất ngành thám xuất tức theo dõi radar (TT.1/TX) với số lính là 73A/702.651.Trong trích lục khai tử số 043/1974 do ông Dương Bửu đứng khai có nêu rõ ,ông Phạm Văn Lèo đã hy sinh trên Hộ tống hạm Nhật Tảo HQ-10 ngày 19/01/1974 .Khi hy sinh,ông Lèo 21 tuổi,chưa lập gia đình.
08 Tháng Mười Một 2017(Xem: 2099)
Họ là lính nên ai cũng viết rất chân thật về tâm trạng của mình qua sự lo âu, thương xót, phẫn nộ, bi ai và chán đời trong lúc đang đối mặt với tử thần từng phút từng giây vì tình hình bất ổn tại hậu phương và cảnh chiến tranh loạn lạc hầu như khắp bốn vùng chiến thuật mà người lính trận nào cũng phải đặt chân tới. Tất cả đã trở thành những sự kiện có tính chất lịch sử qua những tiếng khóc thực dù không dám khóc to trước mặt bạn bè đồng đội. Mà dù có khóc to thì cũng chẳng để làm gì vì ai biểu chúng ta sinh ra làm trai hùng nước Việt?
03 Tháng Mười 2017(Xem: 3320)
Tôi lạnh người... khi chợt hiểu ra hai anh toan tính gì... Nhiều người cũng chợt cùng ý nghĩ... Một phụ nữ đi trước tôi níu tay anh lính: " - Đừng!...Đừng làm vậy...!!" Anh lính Nhảy Dù gở tay chị ra rồi tiếp tục bước tới... Chị khựng lại bật khóc: " - Trời đất ơi!... Trời đất ơi!..." Mắt tôi mờ đi...và chạy vội về phiá trước... để khỏi nghe thấy những cái hãi hùng... Thế là, Lính Nhảy Dù Hai anh lính Nhảy Dù Lẫm liệt vào...thiên thu...
16 Tháng Năm 2017(Xem: 2228)
Bảy người bị xử bắn là Ông Văn Chinh, Nguyễn Văn Bảy, Trần Đức Thành, Nguyễn Hữu Lan, Lê Đình Khôi, Nguyễn Ngọc Thanh, Trần Đức Hào. Danh sách nầy do nhiều nhân chứng cung cấp, đã khá lâu nên tôi không nhớ chắc chắn lắm. Rất mong ai biết chắc lên tiếng hiệu đính. Nguyễn An Dân, Ông Văn Khôi và nhiều người khác bị đi tù, nay đã trở về, hiện vẫn còn sống.
09 Tháng Năm 2017(Xem: 3623)
Sau bữa cơm trưa qua loa, ông ôm hôn hai đứa con và lặng lẽ leo lên căn gác nhỏ để nghỉ ngơi như thường lệ. Vào khoảng 3 giờ chiều, một tiếng nổ chát chúa vang lên trên căn gác nhỏ. Trong âm thanh hỗn tạp của một đô thị lớn như Sài Gòn, không ai để ý đến tiếng nổ ấy, nhưng gia đình Trịnh Lan Phương cảm thấy có sự bất thường. Người em trai vợ, trước tiên, rồi chị ông, cả bà mẹ già tuôn lên căn gác, thì ông đã chết. Khẩu súng Colt 45 ở trong tay, máu từ thái dương bên phải tuôn ra từng dòng.