Có Hải, Phong như hổ mọc thêm cánh. Cả bộ máy tổ chức, nhân sự hai cấp rơi vào tay cặp bài trùng Phong – Hải. Bí thư Hoài thì liêm khiết, không gặp riêng, không “giải quyết”, nên ai có việc đều biết phải tìm đúng cửa. Cửa đó ở tầng 8 Thành ủy, phòng Phong – Hải. Dòng người tắc từ tầng 1, chen nhau, xếp hàng dài hành lang, từng người lần lượt được “xét duyệt”.
Nắm được điểm yếu: Bí thư mới về, chưa biết ai, chưa tin ai, Phong chỉ đạo Hải giải quyết nhanh, gọn cho các đàn em, phe cánh, người đã biết điều.
Không phải tự nhiên mà Phan Thị Hoài Vân lên tướng, rồi tự chọn tên mình là Tuệ Vương đâu. Ngẫm kỹ chị ta trên cơ sở những quan hệ khủng như vậy, nó không tự nhiên mà có, nó là khả năng thiên bẩm về tài quan hệ đã đành, nhưng cũng là một phần số phận của chị ấy đã được định mệnh sắp đặt được làm một bà hoàng.
Bước từ trước siêu xe Bentley xuống tiệc sinh nhật xa hoa của mình, phó tổng cục trưởng tổng cục quốc phòng thiếu tướng Phan Thị Hoài Vân trong bộ y phục đắt tiền bó sát cơ thể eo ót được thẩm mỹ, đồng hồ nạm kim cương, nhẫn kim cương to kếch sù được sự chào đón của nhiều quan chức, tướng lĩnh và điều đáng chú ý là cả giang hồ xã hội đen, tội phạm hình sự cũng có mặt trong tiệc sinh nhật của thiếu tướng Tuệ Vương ( danh xưng của Phan Thị Hoài Vân)
Xuân Tóc Đỏ chỉ là nhân vật tưởng tượng, còn Xuân Tóc Quăn là nhân vật có thật, là thi sĩ số một của chế độ cộng sản Việt Nam. Xuân không là Phó thủ tướng, Bộ trưởng, Thứ trưởng như Tố Hữu, Huy Cận, Hoàng Minh Giám, Lưu Trọng Lư, hoặc là cập rằn Nguyễn Đình Thi, Tô Hoài, Hoài Thanh, của chế độ, Xuân chỉ là con cún, con miêu được chủ cưng chiều, sáng chiều cho ở bên cạnh để… liếm đít.
Tô Lâm được công luận phong là “người hùng cướp đất Văn Giang”. Trong phi vụ Văn Giang tháng 4 năm 2012, Tướng Lâm đã huy động lực lượng đông đảo tới 2000 công an phục vụ mục đích giải phóng mặt bằng cho dự án khu đô thị Ecopark mà thực chất là c.ướp đất của dân 3 xã Phụng Công, Cửu Cao và Xuân Quan. Hàng chục nông dân đã bị b.ắt giữ vì dám phản kháng để giữ đất.
Nhưng có ai biết được rằng, sau vụ đàn áp dân chúng cho một dự án thuần túy kinh doanh, một nhân vật có tên Tô Dũng đã được chủ tịch Hưng Yên phê duyệt cho phần diện tích đất hơn 1.000 héc ta, như một “đáp lễ”. Tô Dũng là em ruột của Tô Lâm, hiện là giám đốc công ty bất động sản Xuân Cầu Holding. Đồng thời Tô Dũng cũng là đơn vị độc quyền phân phối xe Vespa tại miền Bắc.
Bí thư Lan dùng quyền lực che đậy cho Phúc Sơn và các doanh nghiệp sân sau “ăn đất”, xé nát rừng Tam Đảo để xây khách sạn, phân lô bán nền. Ngân sách bị rút ruột, còn gia đình bí thư Lan thì giàu nứt đố đổ vách. Quyền lực nắm trong tay, tiền nhiều hơn lá rừng, nên quan bà Hoàng Thị Thuý Lan khuynh đảo cả hệ thống chính trị tỉnh Vĩnh Phúc. Luân chuyển cán bộ để bán ghế, sắp xếp bè cánh, trừng phạt các đối thủ… là nghề của Lan.
Tuy suy thoái về mặt đạo đức, sa sút về nhân cách, vậy mà lần bỏ phiếu tín nhiệm lãnh đạo mới đây, số phiếu tín nhiệm của bà Lan cao ngất ngưỡng và chỉ bị duy nhất một phiếu tín nhiệm thấp.
Và mỗi thời kỳ, mỗi giai đoạn, mỗi lần thay đổi chính sách lại có thứ tù nhân mới, có kẻ bị khai trừ mới. Có thứ bị khai trừ trong “thời kỳ” theo đệ tứ hay theo đệ tam, khai trừ “thời kỳ” cải cách ruộng đất, khai trừ “thời kỳ” Nhân Văn Giai Phẩm, khai trừ “thời kỳ” chính sách theo Nga hay theo Tàu, khai trừ “thời kỳ” trong “vụ án chống đảng, chống nhà nước ta đi theo chủ nghĩa xét lại và làm tình báo cho nước ngoài”, khai trừ “thời kỳ” Mặt trận Giải phóng miền Nam, khai trừ “thời kỳ” những người cựu kháng chiến Nam bộ.
Hiện nay Trạc đang trở lên điên cuồng vì tương lai tới của mình bởi không thể ngồi ghế trưởng ban nội chính được quá 2 nhiệm kỳ, nhất là kinh tài sân sau của Trạc là Bắc Á và Thái Hương đang trong cơn khó khăn. Mất chức không những mất quyền mà còn sẽ mất luôn nguồn lợi.
Trạc đang đi vào con đường mà Trương Hoà Bình đã làm, đó là trước khi về đe doạ khủng bố các nơi, để sân sau mình cướp lợi ích như vụ Nguyễn Cao Trí cướp dự án Lâm Đồng do Trương Hoà Bình đạo diễn.
Vài tháng sau ngày bị ” Giải phóng ” người dân miền Nam nghe thông tin ngày mai sẽ có đổi tiền. Cả Saigon nhốn nháo bất kể giờ thứ 25, ai cũng tất bật chạy đôn đáo để tranh thủ không nhìn những đồng tiền kiếm bằng mồ hôi nước mắt biến thành đống giấy lộn, nhất là đồng tiền của 1 chế độ đã bị chôn. Nỗi đau cũng không khác gì khi nhìn lá cờ vàng mà mình từng trân trọng kính cẩn bị vất bỏ, bị chà đạp…
Năm trăm đồng VNCH chỉ đổi được 1 đồng miền bắc và mỗi gia đình chỉ đổi được 200 đồng tiền mới.
Với sự chống lưng của đại tướng Lê Đức Anh, bố vợ Vũ Chính cùng con rể Nguyễn Chí Vịnh đã biến Tổng Cục 2 (TC2) thành cơ quan siêu quyền lực, đứng trên cả Bộ Chính trị, gây nên vô số bê bối trong cung đình cộng sản. Những thủ đoạn tàn độc mà một số cá nhân, phe nhóm trong Đảng CSVN sử dụng Tổng cục này để triệt hạ đối thủ của mình, nhằm thâu tóm quyền lực, đã hiện rõ trong giai đoạn này. Hai vụ án chấn động trong đảng và cả hệ thống chính trị phải kể đến, xảy ra từ trước đại hội 7 năm 1991
Nhà văn Nguyễn Trọng Tạo có bài "Tự dưng lại nghĩ đến tiền" để phản ánh tâm trạng lo âu, chán ngán của người dân trước vấn đề lạm phát tồi tệ nhất tại Việt Nam tính trong 3 năm qua. Từ đó ông hồi tưởng đến câu chuyện đổi tiền ngày xưa đã mang lại thảm ...
Tết nào tui cũng ngồi nhớ những cái tết thời bao cấp. Thời đó nghèo khổ lắm nhưng vui lắm. Cứ mỗi lần tết đến là háo hức vô cùng. Còn bé thì háo hức đến tết được mặc áo mới, được lì xì, được ăn thịt cá thoả thuê… Tuổi thanh niên thì háo hức được về quê ...
Thời bao cấp có rất nhiều loại tem phiếu, không thể nhớ hết được. Ví dụ Phiếu chứng nhận máy thu thanh chẳng hạn, tui quên khuấy đi mất. Còn các loại tem gạo, tem vải, tem đường thì nhiều vô kể. Trung ương phát hành rồi về tỉnh còn phát hành tem phiếu ...
Thời bao cấp trai gái thời thượng không ai gọi là hot boy, hot girl. Không biết miền Nam gọi là gì chứ ở miền Bắc trai gái thời thượng đều gọi là người yêu lý tưởng. Ngay cả cái từ hot hình như cũng chỉ được dùng hơn chục năm trở lại đây thôi, nó bắt ...
Đã có vài ba phim truyền hình kể về thời bao cấp rồi nhưng chưa có phim nào ghi lại thật đúng thời ấy cả. Mình rất muốn làm một phim về thời bao cấp, làm thật chuẩn để mọi người nhớ lại cái thời đã qua. Nhiều chuyện bây giờ kể lại cho trẻ con chúng nó ...
Một tuần sau khi tớ tung lên mạng “Phấn đấu kí số 27”, đã có khá nhiều người, đặc biệt là lớp trẻ (từ 50 tuổi trở xuống), comment, gửi message và gọi điện hỏi thăm tớ về những hiện tượng bao cấp mà tớ mới lướt qua vài dòng. Tớ mới chợt nghĩ ra: Ừ nhỉ, ...
Here's the dirty truth: most septic companies just service tanks. They are like quick-fix salesmen at a demolition convention. But Septic Solutions? These guys are different. It all originated back in the early 2000s when Art and his family—just kids hardly tall enough to shoulder a shovel—aided install their family's septic system alongside a weathered pro. Visualize this: three youngsters knee-deep in Pennsylvania clay, understanding how soil absorption affects drainage while their buddies played Xbox. "We didn't just dig ditches," Art shared with me last winter, steaming coffee cup in hand. "We learned how soil whispers secrets. A patch of marsh plants here? That's Mother Nature yelling 'high water table.'" https://homegnome.com/blog/hvac/pros-cons-smart-thermostats/
Let me share the harsh truth: nearly all septic companies just maintain tanks. They act like quick-fix salesmen at a demolition convention. But Septic Solutions? These guys are unique. It all originated back in the beginning of the 2000s when Art and his family—just kids hardly tall enough to carry a shovel—helped install their family's septic system alongside a experienced pro. Picture this: three pre-teens buried in Pennsylvania clay, understanding how soil permeability affects drainage while their friends played Xbox. "We did not just dig trenches," Art explained to me last winter, hot coffee cup in hand. "We understood how soil whispers mysteries. A patch of marsh plants here? That's Mother Nature screaming 'high water table.'" https://thebuildermarket.com/pros/product-air-heating-and-cooling-llc-c3fce1
"Nước ngập lên đến mặt giường nằm, Đức ơi", đó là những dòng chữ ngắn ngủi chúng tôi được nghe khi hỏi thăm về các anh với anh Khiết, người luôn luôn theo sát và giúp đỡ công việc từ thiện. Trong hoàn cảnh đó, chúng tôi xin gióng hồi chuông kêu gọi tấm lòng hảo tâm của quí vị, những Mạnh Thường Quân đã liên tục sát cánh với chúng tôi trong nhiều năm qua, tiếp tục chung tay đóng góp để các anh TPB VNCH có phần quà cùng niềm vui trong dịp Xuân về.
Thay mặt các anh, xin gởi đến quí vị nghĩa cử tri ân sâu xa cùng lời chúc tốt đẹp nhất đến gia quyến nhân dịp đầu năm.
Nhục mạ nhân phẩm người miền Nam trong khi tính đôn hậu, thật thà, thẳng thắn là bản chất nổi bật của người miền Nam không ai không biết. Còn nhìn xa hơn là bôi bác tiền nhân. Vì tổ tiên chúng ta rất khoan dung và nhân hậu, không những tha chết mà còn cung cấp đầy đủ thực phẩm và phương tiện để quân xâm lăng phương Bắc tìm về với gia đình vợ con họ.
Hư cấu để phe mình tốt đẹp hơn lại chà đạp lên phẩm chất người của bên thua cuộc như thế thì ai mới là người “lật sử”? Phe nào “lật sử?”
Một quốc gia không thể được gọi là “phát triển” khi trẻ em phải đóng góp để cứu người lớn, khi người dân phải quyên góp cho những sai lầm của chính quyền, và khi người nộp thuế phải nộp thêm lần nữa để được đối xử như con người.
Thay đổi thật sự không nằm ở màu của bê tông, mà ở màu của lương tri. Và chừng nào người dân còn phải đi xin công lý, thì mọi con đường lát nhựa chỉ là lớp sơn mỏng trên một nền đất mục.
Có Hải, Phong như hổ mọc thêm cánh. Cả bộ máy tổ chức, nhân sự hai cấp rơi vào tay cặp bài trùng Phong – Hải. Bí thư Hoài thì liêm khiết, không gặp riêng, không “giải quyết”, nên ai có việc đều biết phải tìm đúng cửa. Cửa đó ở tầng 8 Thành ủy, phòng Phong – Hải. Dòng người tắc từ tầng 1, chen nhau, xếp hàng dài hành lang, từng người lần lượt được “xét duyệt”.
Nắm được điểm yếu: Bí thư mới về, chưa biết ai, chưa tin ai, Phong chỉ đạo Hải giải quyết nhanh, gọn cho các đàn em, phe cánh, người đã biết điều.
Đã đến lúc Việt Nam ngừng bới lại những oán hờn cũ, thôi dựng lại những phiên tòa ký ức để xét xử nhau mãi, hướng về những người đang sống, về những đứa trẻ chưa từng chọn cuộc chiến này, và nói: quá đủ rồi.
Không ai từ bên ngoài có thể mang hòa giải đến cho chúng ta. Chỉ chính chúng ta mới làm được điều đó.
Câu chuyện về Formose từ hơn một nghìn năm trước dạy ta một điều giản dị mà sâu sắc: hận thù chẳng mang lại gì, và cuối cùng nó sẽ quay lại nuốt chửng chính những kẻ nuôi dưỡng nó.
Ông Tô Lâm chọn Lê Minh Hưng giữ chức vụ thủ tướng thay thế Phạm Minh Chính là hợp lý, phe ủng hộ Ông Chính cũng nhiều nhưng không phải nhóm quyền lực lõi nên phải chấp nhận.
Trong chế độ độc tài kiểm soát quyền lực tập trung, nhóm quyền lực lõi chọn nhân sự là đặc điểm của một đảng duy nhất, không có bầu cử cạnh tranh dẫn tới rủi ro chính trị, họ thỏa thuận kín với nhau và tuyệt mật với truyền thông của đảng.
Đất nước hình như chỗ nào cũng bị “xi măng hóa” hay “ nhựa hóa” đến độ mưa lũ xuống không có tầng đất xốp để hấp thụ nước nên gây nạn ngập lụt.
Mà đáng nhẽ, nó cần “một thành phố bông gòn” để có thể hấp thụ nước, tránh lũ lụt.
Nạn phá rừng tùy tiện lấy gỗ đã tạo ra nạn sạt lở, vì không có cây rừng ngăn chặn.
Nghĩ đến đây, tôi nghĩ đến trường hợp hãng Cimexcol, Minh Hải với Dương Văn Ba, toa rập với các quan chức đã cho người sang Lào khai thác gỗ, tạo ra dòng chảy sạt lở mà chúng gọi là “Chương trình phát triển Lào”.
"Đảm" là "gánh vác;" "Bảo" là "giữ gìn." Ghép lại thành ra nghĩa là "sẽ không để xảy ra trục trặc gì đó."
Thiệt ra nói “Đảm bảo” không sai. Có điều, người xưa khi mượn chữ Hán, đã đảo lộn trật tự các thành tố của từ cho phù hợp văn phạm Việt ngữ. Thí dụ: “Lệ Ngoại” 例外 đảo lộn thành “Ngoại lệ,” "Cao độ" 高度 thành “Độ cao,” "Trọng tải" 重載 thành “Tải trọng” v..v…
Ngoài ra, ở đây chữ “Bảo,” cùng chung một mạch với Bảo vệ, Bảo lãnh, Bảo chứng, Bảo an… Nên “Đảm bảo” theo đó cũng được ông bà mình đảo thành “Bảo đảm.”
Kịp tới khi đám Việt cộng qua Tàu học chữ, lại rước về nguyên xi hai chữ “Đảm bảo.”
Tối 24-10-2025 khu Thanh Đa bị ngập nặng do triều cường. 10 ngày sau, nhiều nơi ở Sài Gòn bị ngập nước, đường Bùi Viện ở quận 1 bị ngập 20 cm, đường Trần Hưng Đạo ở quận 5 bị ngập 40 cm, đường Trần Xuân Soạn ở quận 7 bị nặng hơn nữa. Từ đó, các đường phố ở quận 7 gần như bị ngập mỗi ngày, kéo dài cả tháng, Hồ Chí Minh biến thành Hồ Chứa Mưa.
Đảng cộng sản làm những điều trái lòng người, bất tài và tham nhũng mà cứ đòi độc quyền lãnh đạo, còn đi phá hoại các tôn giáo, làm cho người dân Việt Nam bị họa lây.
"Nước ngập lên đến mặt giường nằm, Đức ơi", đó là những dòng chữ ngắn ngủi chúng tôi được nghe khi hỏi thăm về các anh với anh Khiết, người luôn luôn theo sát và giúp đỡ công việc từ thiện. Trong hoàn cảnh đó, chúng tôi xin gióng hồi chuông kêu gọi tấm lòng hảo tâm của quí vị, những Mạnh Thường Quân đã liên tục sát cánh với chúng tôi trong nhiều năm qua, tiếp tục chung tay đóng góp để các anh TPB VNCH có phần quà cùng niềm vui trong dịp Xuân về.
Thay mặt các anh, xin gởi đến quí vị nghĩa cử tri ân sâu xa cùng lời chúc tốt đẹp nhất đến gia quyến nhân dịp đầu năm.
Ông Tuấn là cánh chim đầu đàn của dư luận viên trong những vụ ” lật sử ” như vai trò vua Gia Long, tướng quân Lê Văn Duyệt, tên gọi VNCH.
Cấp trên ông Tuấn là thượng tướng Võ Tiến Trung đều cùng quê Đại Lộc, Quảng Nam, cùng sinh năm 1954. Cả hai đều có quá khứ tự kể là tham gia chống giặc Mỹ Nguỵ từ nhỏ như các ông kể. Tra cứu lịch sử truyền thống địa phương thì không thấy nhắc đến công lao các ông tướng này, nhất là danh hiệu Dũng Sĩ Diệt Mỹ mà một số nhà báo phong cho ông Trung. Khi nghe ông kể đã giết hàng chục tên Mỹ qua việc chế tạo bom, ném lựu đạn….lúc ông 13,14 tuổi.
Nhục mạ nhân phẩm người miền Nam trong khi tính đôn hậu, thật thà, thẳng thắn là bản chất nổi bật của người miền Nam không ai không biết. Còn nhìn xa hơn là bôi bác tiền nhân. Vì tổ tiên chúng ta rất khoan dung và nhân hậu, không những tha chết mà còn cung cấp đầy đủ thực phẩm và phương tiện để quân xâm lăng phương Bắc tìm về với gia đình vợ con họ.
Hư cấu để phe mình tốt đẹp hơn lại chà đạp lên phẩm chất người của bên thua cuộc như thế thì ai mới là người “lật sử”? Phe nào “lật sử?”
Gió đã đổi chiều, ngôn ngữ đổi chiều, giọng lưỡi đổi giọng. Không còn có chữ nghĩa làm đau lòng nhau nữa.
Trên tất cả các sách báo, trên các trang nhà, không còn có thể tìm thấy bất cứ thứ chữ nào nói xa nói gần đến chế độ miền Nam trước đây nữa.
Những chữ như bọn ngụy quân, ngụy quyền và bọn tay sai đã không tìm thấy trong tự điển của bộ chính trị nữa.
Ngược lại không thiếu những chữ mật ngọt như “Tổ quốc Việt Nam, quê hương thân thiết luôn giang rộng vòng tay chào đón những người con xa xứ.”
“Nhà nước bảo hộ quyền lợi chính đáng của người Việt nam định cư ở nước ngoài giữ gìn quan hệ gắn bó với quê hương, góp phần xây dựng quê hương, đất nước”.
Sự thật giản dị là: AI, bằng bản chất của nó, không thể tuân theo một “chân lý tuyệt đối” vốn tự mâu thuẫn với thực tế. Không có thuật toán nào được xây dựng trên nền tảng “đúng vì lãnh đạo nói thế”. Và chính vì vậy, trí tưởng tượng siêu việt của một bộ phận lãnh đạo lại buộc phải làm điều phi lý: sáng chế luật để cưỡng bức sự thật.
Đáng tiếc thay, đây cũng là ví dụ sinh động nhất cho thấy chỉ cần một chút quyền lực và một chút ảo tưởng, trí tưởng tượng của con người có thể vượt xa mọi mô hình AI tiên tiến nhất, theo chiều hướng tệ nhất có thể.
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.