Có Hải, Phong như hổ mọc thêm cánh. Cả bộ máy tổ chức, nhân sự hai cấp rơi vào tay cặp bài trùng Phong – Hải. Bí thư Hoài thì liêm khiết, không gặp riêng, không “giải quyết”, nên ai có việc đều biết phải tìm đúng cửa. Cửa đó ở tầng 8 Thành ủy, phòng Phong – Hải. Dòng người tắc từ tầng 1, chen nhau, xếp hàng dài hành lang, từng người lần lượt được “xét duyệt”.
Nắm được điểm yếu: Bí thư mới về, chưa biết ai, chưa tin ai, Phong chỉ đạo Hải giải quyết nhanh, gọn cho các đàn em, phe cánh, người đã biết điều.
Không phải tự nhiên mà Phan Thị Hoài Vân lên tướng, rồi tự chọn tên mình là Tuệ Vương đâu. Ngẫm kỹ chị ta trên cơ sở những quan hệ khủng như vậy, nó không tự nhiên mà có, nó là khả năng thiên bẩm về tài quan hệ đã đành, nhưng cũng là một phần số phận của chị ấy đã được định mệnh sắp đặt được làm một bà hoàng.
Bước từ trước siêu xe Bentley xuống tiệc sinh nhật xa hoa của mình, phó tổng cục trưởng tổng cục quốc phòng thiếu tướng Phan Thị Hoài Vân trong bộ y phục đắt tiền bó sát cơ thể eo ót được thẩm mỹ, đồng hồ nạm kim cương, nhẫn kim cương to kếch sù được sự chào đón của nhiều quan chức, tướng lĩnh và điều đáng chú ý là cả giang hồ xã hội đen, tội phạm hình sự cũng có mặt trong tiệc sinh nhật của thiếu tướng Tuệ Vương ( danh xưng của Phan Thị Hoài Vân)
Xuân Tóc Đỏ chỉ là nhân vật tưởng tượng, còn Xuân Tóc Quăn là nhân vật có thật, là thi sĩ số một của chế độ cộng sản Việt Nam. Xuân không là Phó thủ tướng, Bộ trưởng, Thứ trưởng như Tố Hữu, Huy Cận, Hoàng Minh Giám, Lưu Trọng Lư, hoặc là cập rằn Nguyễn Đình Thi, Tô Hoài, Hoài Thanh, của chế độ, Xuân chỉ là con cún, con miêu được chủ cưng chiều, sáng chiều cho ở bên cạnh để… liếm đít.
Tô Lâm được công luận phong là “người hùng cướp đất Văn Giang”. Trong phi vụ Văn Giang tháng 4 năm 2012, Tướng Lâm đã huy động lực lượng đông đảo tới 2000 công an phục vụ mục đích giải phóng mặt bằng cho dự án khu đô thị Ecopark mà thực chất là c.ướp đất của dân 3 xã Phụng Công, Cửu Cao và Xuân Quan. Hàng chục nông dân đã bị b.ắt giữ vì dám phản kháng để giữ đất.
Nhưng có ai biết được rằng, sau vụ đàn áp dân chúng cho một dự án thuần túy kinh doanh, một nhân vật có tên Tô Dũng đã được chủ tịch Hưng Yên phê duyệt cho phần diện tích đất hơn 1.000 héc ta, như một “đáp lễ”. Tô Dũng là em ruột của Tô Lâm, hiện là giám đốc công ty bất động sản Xuân Cầu Holding. Đồng thời Tô Dũng cũng là đơn vị độc quyền phân phối xe Vespa tại miền Bắc.
Bí thư Lan dùng quyền lực che đậy cho Phúc Sơn và các doanh nghiệp sân sau “ăn đất”, xé nát rừng Tam Đảo để xây khách sạn, phân lô bán nền. Ngân sách bị rút ruột, còn gia đình bí thư Lan thì giàu nứt đố đổ vách. Quyền lực nắm trong tay, tiền nhiều hơn lá rừng, nên quan bà Hoàng Thị Thuý Lan khuynh đảo cả hệ thống chính trị tỉnh Vĩnh Phúc. Luân chuyển cán bộ để bán ghế, sắp xếp bè cánh, trừng phạt các đối thủ… là nghề của Lan.
Tuy suy thoái về mặt đạo đức, sa sút về nhân cách, vậy mà lần bỏ phiếu tín nhiệm lãnh đạo mới đây, số phiếu tín nhiệm của bà Lan cao ngất ngưỡng và chỉ bị duy nhất một phiếu tín nhiệm thấp.
Và mỗi thời kỳ, mỗi giai đoạn, mỗi lần thay đổi chính sách lại có thứ tù nhân mới, có kẻ bị khai trừ mới. Có thứ bị khai trừ trong “thời kỳ” theo đệ tứ hay theo đệ tam, khai trừ “thời kỳ” cải cách ruộng đất, khai trừ “thời kỳ” Nhân Văn Giai Phẩm, khai trừ “thời kỳ” chính sách theo Nga hay theo Tàu, khai trừ “thời kỳ” trong “vụ án chống đảng, chống nhà nước ta đi theo chủ nghĩa xét lại và làm tình báo cho nước ngoài”, khai trừ “thời kỳ” Mặt trận Giải phóng miền Nam, khai trừ “thời kỳ” những người cựu kháng chiến Nam bộ.
Hiện nay Trạc đang trở lên điên cuồng vì tương lai tới của mình bởi không thể ngồi ghế trưởng ban nội chính được quá 2 nhiệm kỳ, nhất là kinh tài sân sau của Trạc là Bắc Á và Thái Hương đang trong cơn khó khăn. Mất chức không những mất quyền mà còn sẽ mất luôn nguồn lợi.
Trạc đang đi vào con đường mà Trương Hoà Bình đã làm, đó là trước khi về đe doạ khủng bố các nơi, để sân sau mình cướp lợi ích như vụ Nguyễn Cao Trí cướp dự án Lâm Đồng do Trương Hoà Bình đạo diễn.
Vài tháng sau ngày bị ” Giải phóng ” người dân miền Nam nghe thông tin ngày mai sẽ có đổi tiền. Cả Saigon nhốn nháo bất kể giờ thứ 25, ai cũng tất bật chạy đôn đáo để tranh thủ không nhìn những đồng tiền kiếm bằng mồ hôi nước mắt biến thành đống giấy lộn, nhất là đồng tiền của 1 chế độ đã bị chôn. Nỗi đau cũng không khác gì khi nhìn lá cờ vàng mà mình từng trân trọng kính cẩn bị vất bỏ, bị chà đạp…
Năm trăm đồng VNCH chỉ đổi được 1 đồng miền bắc và mỗi gia đình chỉ đổi được 200 đồng tiền mới.
Với sự chống lưng của đại tướng Lê Đức Anh, bố vợ Vũ Chính cùng con rể Nguyễn Chí Vịnh đã biến Tổng Cục 2 (TC2) thành cơ quan siêu quyền lực, đứng trên cả Bộ Chính trị, gây nên vô số bê bối trong cung đình cộng sản. Những thủ đoạn tàn độc mà một số cá nhân, phe nhóm trong Đảng CSVN sử dụng Tổng cục này để triệt hạ đối thủ của mình, nhằm thâu tóm quyền lực, đã hiện rõ trong giai đoạn này. Hai vụ án chấn động trong đảng và cả hệ thống chính trị phải kể đến, xảy ra từ trước đại hội 7 năm 1991
Nhà văn Nguyễn Trọng Tạo có bài "Tự dưng lại nghĩ đến tiền" để phản ánh tâm trạng lo âu, chán ngán của người dân trước vấn đề lạm phát tồi tệ nhất tại Việt Nam tính trong 3 năm qua. Từ đó ông hồi tưởng đến câu chuyện đổi tiền ngày xưa đã mang lại thảm ...
Tết nào tui cũng ngồi nhớ những cái tết thời bao cấp. Thời đó nghèo khổ lắm nhưng vui lắm. Cứ mỗi lần tết đến là háo hức vô cùng. Còn bé thì háo hức đến tết được mặc áo mới, được lì xì, được ăn thịt cá thoả thuê… Tuổi thanh niên thì háo hức được về quê ...
Thời bao cấp có rất nhiều loại tem phiếu, không thể nhớ hết được. Ví dụ Phiếu chứng nhận máy thu thanh chẳng hạn, tui quên khuấy đi mất. Còn các loại tem gạo, tem vải, tem đường thì nhiều vô kể. Trung ương phát hành rồi về tỉnh còn phát hành tem phiếu ...
Thời bao cấp trai gái thời thượng không ai gọi là hot boy, hot girl. Không biết miền Nam gọi là gì chứ ở miền Bắc trai gái thời thượng đều gọi là người yêu lý tưởng. Ngay cả cái từ hot hình như cũng chỉ được dùng hơn chục năm trở lại đây thôi, nó bắt ...
Đã có vài ba phim truyền hình kể về thời bao cấp rồi nhưng chưa có phim nào ghi lại thật đúng thời ấy cả. Mình rất muốn làm một phim về thời bao cấp, làm thật chuẩn để mọi người nhớ lại cái thời đã qua. Nhiều chuyện bây giờ kể lại cho trẻ con chúng nó ...
Một tuần sau khi tớ tung lên mạng “Phấn đấu kí số 27”, đã có khá nhiều người, đặc biệt là lớp trẻ (từ 50 tuổi trở xuống), comment, gửi message và gọi điện hỏi thăm tớ về những hiện tượng bao cấp mà tớ mới lướt qua vài dòng. Tớ mới chợt nghĩ ra: Ừ nhỉ, ...
Người ta có thể cười cợt, có thể chửi bới bà ta là “vô văn hóa”, là “điên loạn”. Nhưng nếu dừng lại một nhịp để nhìn sâu vào cái “ngón võ” lạ lùng ấy, người ta sẽ thấy một nỗi đau thắt lòng.
Bởi với một người phụ nữ Việt Nam, vốn dĩ từ ngàn đời đã được đóng khung trong hai chữ “kín đáo” và “tiết hạnh”, thì việc phơi bày thân thể trước đám đông không bao giờ là một lựa chọn. Đó là một sự cưỡng bức từ hoàn cảnh. Khi mọi ngôn từ đều trở nên vô nghĩa, khi mọi tiếng kêu oan đều bị vùi lấp dưới gót giày của các sắc lệnh, thì thân thể là vũ khí cuối cùng, và cũng là vũ khí thảm thương nhất mà họ có thể đưa ra để đối đầu với cường quyền.
Nếu có lúc các con buồn, hãy cho phép mình buồn. Nếu có lúc các con thấy mệt, hãy cho phép mình nghỉ ngơi. Nhưng đừng bao giờ nghi ngờ giá trị của mẹ, và cũng đừng nghi ngờ giá trị của chính mình. Bởi các con được sinh ra từ tình yêu, sự dũng cảm và trách nhiệm.
Rồi sẽ đến ngày, các con đủ lớn để hiểu rằng:
Có những người chọn im lặng để dễ sống.
Có những người chọn lên tiếng để người khác được sống tốt hơn.
Mẹ các con đã chọn con đường thứ hai – không phải để trở thành anh hùng, mà để làm tròn bổn phận của một người mẹ với tương lai của các con.
Tôi ý thức rất rõ:
tôi có thể bị đe dọa,
có thể bị tù đày,
có thể bị triệt tiêu sinh kế,
thậm chí có thể bị giết.
Nhưng có một điều không ai làm được:
không một thế lực nào có thể áp đặt hay mua chuộc ngòi bút của tôi.
Tôi không viết vì đối lập.
Tôi không viết để chống lại ai.
Tôi viết với tư cách một công dân, bảo vệ quyền công dân của chính mình, và khẳng định quyền con người như một giá trị không thể thương lượng.
Đó là giới hạn cuối cùng.
Và cũng là ranh giới mà tôi chưa từng, và sẽ không bao giờ, bước qua.
Dân chủ tư sản thể hiện ở chỗ toàn dân tham gia bầu chọn người lãnh đạo cao nhất của mình. Dĩ nhiên, cũng có thể bầu sai. Ví dụ điển hình là… ông Trump hahaha.
Còn dân chủ vô sản thì khác. Toàn dân không bầu gì cả. Toàn dân chỉ… hóng.
Hóng xem ai được chọn.
Hóng xem ai bị loại.
Hóng xem ai “đi lò”.
Có thể gọi ngắn gọn là: dân chủ hóng hớt.
Nhà của bọn đầy tớ
Toàn dinh thự lâu đài
Nhà của ông bà chủ
Chỉ gió thổi là bay
Nhà chủ ăn sắn khoai
Hỏi lấy đâu ra sức
Đầy tớ sống trên mây
Còn chủ dưới đáy vực
Tớ và chủ, thái cực
Tớ, kẻ hạ người hầu
Chủ, ỉa không ra cứt
Có gì mà ăn đâu
Đầy tớ ở nhà lầu
Miệng bô bô nghị quyết
Chủ thì sống gầm cầu
Sáng phải đi bán huyết
Đời quả là chó chết
Sâu bọ lên làm người
Còn người thì mất hết
Tiếng kêu gào khắp nơi !
Thằng bé bước vào quán với những bước đi không vững, nó ghé sát bà bán quán, chìa tay ra một số tiền, chắc là vừa đủ cho một bát cơm hẩm không thịt, cá. Tôi nhìn cái lưng áo rách bươm của nó mà chạnh lòng, nó còn khổ hơn mình. Thằng bé nhận phần cơm quay ra, tôi chết sững khi chạm mắt mình vào đôi mắt nó, đôi mắt của anh tôi, tôi không thể nào nhầm được, đó là thằng con thứ hai của anh tôi, nó có đôi mắt giống hệt mắt của anh tôi… không thể nào nhầm được.
Sau tháng 4 năm 1975, Bảo Tố bị tù Cộng Sản 5 năm qua các trại Trảng Lớn, Long Khánh. Một kỷ niệm đặc biệt là vào năm 1978 nhân dịp Tết ở trong trại tù, Bảo Tố nổi hứng đàn ghi ta cho ca sĩ Duy Trác hát một bài của Cục Chỉnh Huấn là Thề Không Phản Bội Quê Hương “Ngàn cánh tay giơ lên, hàng ngàn cánh tay giơ lên , quyết đấu tranh cho một nền hòa bình công chính…” Và kế tiếp là bản Sài Gòn Chỉ Vui Khi Các Anh Về do Duy Trác sáng tác trong trại tù. “ Còn gì nữa đâu thành phố mộng mơ, thành phố đớn đau vẫn còn nhắn nhủ, Sài Gòn chỉ vui khi các anh về”. Các tù nhân lúc đó kéo đến cùng vỗ tay hưởng ứng hát theo rất vui. Cán bộ trại tù tới giải tán và mấy ngày sau Bảo Tố và Duy Trác bị nhốt riêng vì tội dám hát “nhạc phản động”.
Những làn gió thổi trong rừng ra đem theo màn sương li ti lùa vào lòng xe, cho hành khách thấy khoẻ hẳn lên. Những cây rừng cổ thụ mọc sát bên đường dây leo như những con rắn khổng lồ quấn quanh chằng chịt. Cheo leo trên sườn núi là những chiếc chòi canh giữ rẫy nhỏ và dễ thương như tổ chim. Còn hoa rừng, hoa rừng nhiều vô số đủ màu sắc ẩn hiện trong lá.. Và ơ kìa! Những người thượng (người dân tộc) từ trong sương bất ngờ hiện ra trông hư thực giống như màu sắc tranh lụa nhạt nhoà.
khi anh về , căn nhà xưa đã mất
buồn phơi trên từng những bức tường dà
và cánh tay và lớp bụi trên vai
những ngày tháng mỏi mòn che lấy mắt .
bàn tay thô , hàng ngón sần ngơ ngác
mùi lá non trên đường chỉ dở dang
em xa rồi , giếng xưa giờ vẫn mát
anh cúi đầu vỗ trên vết da nhăn .
những giọt nước âm thầm đem nỗi vui chợt đến
như cơn gió hiền chợt nhớ về thăm
những người lạ nhìn anh , anh cúi đầu nhìn bóng
kỉ niệm cũ vẫn còn nguyên vẹn đó
trời tháng Giêng , tháng Bảy buồn như nhau
gió vẫn thơm mùi hoa bưởi hoa ngâu
rồi Tết đến , rồi lòng anh nhớ quá !
khi em về , bước chân chừng xa lạ
và cỏ hoa tất cả đã lắng i
giấc ngủ ấy , một đời anh ao ước
từ máu mình hoài rứt khỏi đường tim .
em đừng khóc , đừng buồn , đừng nhìn nữa
cứ cúi đầu , rồi cứ thế ra đi
trời sẽ tối , tiếc thương rồi sẽ hết
và dấu giày mai sẽ lá sương che ...
Người ta có thể cười cợt, có thể chửi bới bà ta là “vô văn hóa”, là “điên loạn”. Nhưng nếu dừng lại một nhịp để nhìn sâu vào cái “ngón võ” lạ lùng ấy, người ta sẽ thấy một nỗi đau thắt lòng.
Bởi với một người phụ nữ Việt Nam, vốn dĩ từ ngàn đời đã được đóng khung trong hai chữ “kín đáo” và “tiết hạnh”, thì việc phơi bày thân thể trước đám đông không bao giờ là một lựa chọn. Đó là một sự cưỡng bức từ hoàn cảnh. Khi mọi ngôn từ đều trở nên vô nghĩa, khi mọi tiếng kêu oan đều bị vùi lấp dưới gót giày của các sắc lệnh, thì thân thể là vũ khí cuối cùng, và cũng là vũ khí thảm thương nhất mà họ có thể đưa ra để đối đầu với cường quyền.
Một đảng tự nhận là “khoa học của mọi khoa học” với hàng loạt ban, bệ, hệ thống nghiên cứu đến thực hành… Vậy mà vẫn không đủ dũng khí để đối diện với một ả đàn bà 5 con nheo nhóc kia khi bàn đến những vấn đề thực tế xã hội và luật pháp. Để rồi lại phải thò bàn tay nhớp nhúa, bạo lực mà tóm lấy đẩy vào tù thì đó là sự phá sản về mặt trí tuệ và nhân cách.
Nữ đạo diễn Brickman đã kể lại quan lộ của Đại Tướng Tô Lâm bằng chính bức tranh xã hội Việt Nam và những ngày trốn chạy, những cuộc biểu tình, bắt bớ, ngày tháng lao tù của người bất đồng chính kiến. Tất cả những sự kiện đó đã xây dựng nên một “Việt Nam Trong Thời Đại Tô Lâm.” Nói cách khác, toàn bộ là cuốn phim tài liệu về nền dân chủ của Việt Nam dưới thời ông Tô Lâm.
Nếu có lúc các con buồn, hãy cho phép mình buồn. Nếu có lúc các con thấy mệt, hãy cho phép mình nghỉ ngơi. Nhưng đừng bao giờ nghi ngờ giá trị của mẹ, và cũng đừng nghi ngờ giá trị của chính mình. Bởi các con được sinh ra từ tình yêu, sự dũng cảm và trách nhiệm.
Rồi sẽ đến ngày, các con đủ lớn để hiểu rằng:
Có những người chọn im lặng để dễ sống.
Có những người chọn lên tiếng để người khác được sống tốt hơn.
Mẹ các con đã chọn con đường thứ hai – không phải để trở thành anh hùng, mà để làm tròn bổn phận của một người mẹ với tương lai của các con.
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.