Đã đến lúc Việt Nam ngừng bới lại những oán hờn cũ, thôi dựng lại những phiên tòa ký ức để xét xử nhau mãi, hướng về những người đang sống, về những đứa trẻ chưa từng chọn cuộc chiến này, và nói: quá đủ rồi.
Không ai từ bên ngoài có thể mang hòa giải đến cho chúng ta. Chỉ chính chúng ta mới làm được điều đó.
Câu chuyện về Formose từ hơn một nghìn năm trước dạy ta một điều giản dị mà sâu sắc: hận thù chẳng mang lại gì, và cuối cùng nó sẽ quay lại nuốt chửng chính những kẻ nuôi dưỡng nó.
Ông Tô Lâm chọn Lê Minh Hưng giữ chức vụ thủ tướng thay thế Phạm Minh Chính là hợp lý, phe ủng hộ Ông Chính cũng nhiều nhưng không phải nhóm quyền lực lõi nên phải chấp nhận.
Trong chế độ độc tài kiểm soát quyền lực tập trung, nhóm quyền lực lõi chọn nhân sự là đặc điểm của một đảng duy nhất, không có bầu cử cạnh tranh dẫn tới rủi ro chính trị, họ thỏa thuận kín với nhau và tuyệt mật với truyền thông của đảng.
Đất nước hình như chỗ nào cũng bị “xi măng hóa” hay “ nhựa hóa” đến độ mưa lũ xuống không có tầng đất xốp để hấp thụ nước nên gây nạn ngập lụt.
Mà đáng nhẽ, nó cần “một thành phố bông gòn” để có thể hấp thụ nước, tránh lũ lụt.
Nạn phá rừng tùy tiện lấy gỗ đã tạo ra nạn sạt lở, vì không có cây rừng ngăn chặn.
Nghĩ đến đây, tôi nghĩ đến trường hợp hãng Cimexcol, Minh Hải với Dương Văn Ba, toa rập với các quan chức đã cho người sang Lào khai thác gỗ, tạo ra dòng chảy sạt lở mà chúng gọi là “Chương trình phát triển Lào”.
Ông Tuấn là cánh chim đầu đàn của dư luận viên trong những vụ ” lật sử ” như vai trò vua Gia Long, tướng quân Lê Văn Duyệt, tên gọi VNCH.
Cấp trên ông Tuấn là thượng tướng Võ Tiến Trung đều cùng quê Đại Lộc, Quảng Nam, cùng sinh năm 1954. Cả hai đều có quá khứ tự kể là tham gia chống giặc Mỹ Nguỵ từ nhỏ như các ông kể. Tra cứu lịch sử truyền thống địa phương thì không thấy nhắc đến công lao các ông tướng này, nhất là danh hiệu Dũng Sĩ Diệt Mỹ mà một số nhà báo phong cho ông Trung. Khi nghe ông kể đã giết hàng chục tên Mỹ qua việc chế tạo bom, ném lựu đạn….lúc ông 13,14 tuổi.
Nhục mạ nhân phẩm người miền Nam trong khi tính đôn hậu, thật thà, thẳng thắn là bản chất nổi bật của người miền Nam không ai không biết. Còn nhìn xa hơn là bôi bác tiền nhân. Vì tổ tiên chúng ta rất khoan dung và nhân hậu, không những tha chết mà còn cung cấp đầy đủ thực phẩm và phương tiện để quân xâm lăng phương Bắc tìm về với gia đình vợ con họ.
Hư cấu để phe mình tốt đẹp hơn lại chà đạp lên phẩm chất người của bên thua cuộc như thế thì ai mới là người “lật sử”? Phe nào “lật sử?”
Gió đã đổi chiều, ngôn ngữ đổi chiều, giọng lưỡi đổi giọng. Không còn có chữ nghĩa làm đau lòng nhau nữa.
Trên tất cả các sách báo, trên các trang nhà, không còn có thể tìm thấy bất cứ thứ chữ nào nói xa nói gần đến chế độ miền Nam trước đây nữa.
Những chữ như bọn ngụy quân, ngụy quyền và bọn tay sai đã không tìm thấy trong tự điển của bộ chính trị nữa.
Ngược lại không thiếu những chữ mật ngọt như “Tổ quốc Việt Nam, quê hương thân thiết luôn giang rộng vòng tay chào đón những người con xa xứ.”
“Nhà nước bảo hộ quyền lợi chính đáng của người Việt nam định cư ở nước ngoài giữ gìn quan hệ gắn bó với quê hương, góp phần xây dựng quê hương, đất nước”.
Sự thật giản dị là: AI, bằng bản chất của nó, không thể tuân theo một “chân lý tuyệt đối” vốn tự mâu thuẫn với thực tế. Không có thuật toán nào được xây dựng trên nền tảng “đúng vì lãnh đạo nói thế”. Và chính vì vậy, trí tưởng tượng siêu việt của một bộ phận lãnh đạo lại buộc phải làm điều phi lý: sáng chế luật để cưỡng bức sự thật.
Đáng tiếc thay, đây cũng là ví dụ sinh động nhất cho thấy chỉ cần một chút quyền lực và một chút ảo tưởng, trí tưởng tượng của con người có thể vượt xa mọi mô hình AI tiên tiến nhất, theo chiều hướng tệ nhất có thể.
Về lý thuyết, chủ tịch các đơn vị hành chính do đại diện dân chúng địa phương lựa chọn. Tuy nhiên HĐND – tập thể đại diện cho dân chúng địa phương – chưa bao giờ lựa chọn chủ tịch các đơn vị hành chính theo ý chí và nguyện vọng của khối cử tri mà họ tự nhận là đại diện. HĐND lựa chọn theo quyết định của đảng, đảng chọn ai thì gật đầu với người đó. Hà Nội không phải là ngoại lệ nên khi bầu, HĐND cun cút bỏ phiếu cho cá nhân được Bộ Chính Trị chỉ định rồi hoan hỉ bãi nhiệm cá nhân ấy cũng vì Bộ Chính Trị muốn vậy.
Bằng cách thu hẹp phạm vi đàm phán xuống các vấn đề thương mại cụ thể, Bắc Kinh né được các áp lực về cải cách kinh tế vĩ mô và vấn đề nhân quyền. Nói cách khác, Tập Cận Bình hoàn toàn “dắt” Trump đi theo hướng mà Bắc Kinh muốn.
Tất cả cho thấy “cái đầu” xử lý vấn đề rất nhanh của Trump chỉ là cảm tính hơn là kết quả của việc tư duy thấu đáo, biết đâu là điểm bắt đầu và đâu là hậu quả nếu tính sai. Ngoài ra, sự khác biệt cốt lõi nằm ở tầm nhìn. Tập Cận Bình không quan tâm đến các thỏa thuận lớn trước mắt và ngay lập tức; ông ta chơi bài “câu giờ.” Tập biết cách giữ chân Trump trong một tiến trình đàm phán kéo dài mà không có kết quả thực chất.
Phải chăng ông vẫn hết lòng ngưởng mộ Poutine và chịu lép vế với Poutine vì Poutine thành công cai trị độc tài nước Nga từ hơn 20 năm nay mà vẫn được dân chúng nga ủng hộ hơn 60% ? Ông chia sẻ quan điểm chánh trị với Poutine là ghét các tổ chức quốc tế, các định chế quốc tế, ghét luật pháp, ghét dân chủ tự do, nhứt là ghét Âu châu . Poutine ghét Âu châu, muốn dẹp Âu châu vì chống văn hóa chánh trị âu châu, để lập lại một trật tự mới . Còn ông Trump ghét Âu châu vì Âu châu là con đỉa bám cẳng mỹ từ sau Thế chiến .
Một người đàn ông tầm thường, hình hài bình dị, bị phân đôi bởi tấm veil của kỳ thị tinh tế nhưng quyết liệt, bị đẩy lui về tới vùng đen tối nhất trước cả khi linh hồn con người xuất hiện, dưới mạng lưới discourse quyền lực mang tính cấu trúc bủa vây tầng tầng lớp lớp của xã hội, và cuối cùng đánh mất hoàn toàn khả năng suy nghĩ và tính chất xã hội của giống loài – đã bước qua lằn ranh mà bất cứ ai trong chúng ta, trong những hoàn cảnh tương tự, cũng có nguy cơ bước qua.
Ôn lại vài sự kiện mà chúng ta đã chứng kiến, để thấy rõ hơn và bản chất của “Kế hoạch 28 điểm.” Đây là kế hoạch đầu hàng do Nga soạn thảo, nhưng mang tính chính danh của chính quyền Hoa Kỳ định áp đặt lên Ukraine.
Trên trái đất này, bao nhiêu người, và bao nhiêu lần lặp đi lặp lại những câu hỏi: Trump có liên quan thế nào với Putin? Putin liên quan gì đến Trump? Tại sao, Trump lại dai dẳng, bền bỉ, kiên nhẫn, hết lòng, tận tụy giúp Putin? Giờ đây thêm một câu hỏi then chốt nữa. Tại sao Trump tung “Kế hoạch 28 điểm” do Putin soạn thảo vào thời điểm này?
Nhưng với mỗi cá nhân thì mọi chuyện hoàn toàn khác. Cá nhân chỉ phải đối mặt với lương tâm. Vì thế nếu bất cứ ai là bạn tôi mà cổ vũ xâm lược, cổ vũ giết chóc, cổ vũ bắt cóc trẻ em, …như những gì tên tội phạm chiến tranh Putin đang thực hiện, tôi sẽ lập tức xa lánh, ghê sợ họ.
Đừng nói với tôi rằng Putin chỉ đang đòi lại lãnh thổ lịch sử! Bởi nếu theo cái lý sự côn đồ ấy, thì thế giới này sẽ đánh nhau khắp nơi, cho đến ngày tận thế, vì cái thứ gọi là “lãnh thổ lịch sử!” Và cái mảnh đất hình chữ S. này cũng không là ngoại lệ.
Điều đó đau xót cho thấy rằng, phong trào NVGP là một cuộc đối đầu đơn độc giữa nhà cầm quyền và một nhóm trí thức đơn độc mà quần chúng thản nhiên, thờ ơ đứng bên ngoài như một kẻ ngoài cuộc.
Sự thật cho thấy, nhà cầm quyền từng bước một cho thấy họ đàn áp thẳn tay mà hai nạn nhân hàng đầu là bà Thụy An vốn không thuộc nhóm NVGP và người cầm đầu là Nguyễn Hữu Đang.
Và kể từ đó đến ngày hôm nay 2025 đã không còn một cơ hội đứng lên tranh đấu đòi tự do dân chủ.
Một quốc gia không thể được gọi là “phát triển” khi trẻ em phải đóng góp để cứu người lớn, khi người dân phải quyên góp cho những sai lầm của chính quyền, và khi người nộp thuế phải nộp thêm lần nữa để được đối xử như con người.
Thay đổi thật sự không nằm ở màu của bê tông, mà ở màu của lương tri. Và chừng nào người dân còn phải đi xin công lý, thì mọi con đường lát nhựa chỉ là lớp sơn mỏng trên một nền đất mục.
Có Hải, Phong như hổ mọc thêm cánh. Cả bộ máy tổ chức, nhân sự hai cấp rơi vào tay cặp bài trùng Phong – Hải. Bí thư Hoài thì liêm khiết, không gặp riêng, không “giải quyết”, nên ai có việc đều biết phải tìm đúng cửa. Cửa đó ở tầng 8 Thành ủy, phòng Phong – Hải. Dòng người tắc từ tầng 1, chen nhau, xếp hàng dài hành lang, từng người lần lượt được “xét duyệt”.
Nắm được điểm yếu: Bí thư mới về, chưa biết ai, chưa tin ai, Phong chỉ đạo Hải giải quyết nhanh, gọn cho các đàn em, phe cánh, người đã biết điều.
Phe quân đội hiện nay do ông Ủy viên Bộ Chính trị Phan Văn Giang có thể lật đổ mềm Tô Lâm chiếm đoạt chức Tổng Bí thư nhiệm kỳ 14 nếu có khủng hoảng lớn xảy ra và lực lượng này “cứu nguy” từ đó giành quyền lực từ phe công an, tuy nhiên trong thời điểm hòa bình thì quyền lực quân đội hạn chế, từ đó kết luận.
Phan Văn Giang chiếm chức Tổng Bí thư cực kỳ khó khăn,
Dù thế nào xác suất thắng chỉ 20.30% cho ông Giang.
Tổng Bí thư Tô Lâm xác suất thắng 70- 80% !.
Trung Nguyên chỉ là nhà sản xuất đưa ra những giải pháp hiệu quả nhất, và biến nó thành chuẩn mực "Cà phê ngon" mà thôi. Điều đáng nói nhất là khi nó đã thành chuẩn mực, thì sự giả dối nghiễm nhiên “lộng giả thành chân.”
Về phía các cơ sở sản xuất, thì họ nghĩ: “Khi những chỉ tiêu chất lượng quan trọng bậc nhất của cà phê - độ đắng, mùi hương, độ sánh - đều là hàng giả, thì việc gì họ phải dùng cà phê thật làm gì?”
Về phía người uống, khi đã quen với thuốc “ký ninh” và đường “Caramel,” họ mất khả năng thưởng thức cà phê ngon thực sự. Và tôi tin chắc rằng, nếu được uống một ly cà phê Blue Mountains hay Hawaii Kona, họ sẽ chửi thề.
Bài thơ thể hiện sự tự vấn và suy ngẫm của người con trai về cuộc sống và về bản thân mình. Những câu thơ "Tôi lặng nghe lòng chất vấn tôi / Người ta giờ đã khác xưa rồi" thể hiện sự nhận thức về sự thay đổi của bản thân và của cuộc sống. Bài thơ cũng thể hiện sự nhận thức về sự thay đổi của thời gian và bản thân, nhưng tình yêu với Hà Nội vẫn không đổi. Những câu thơ như "Tôi lại giam mình góc xa xôi" và "Mua chút niềm riêng ngủ quên rồi" cho thấy sự cô đơn và nhớ mong của nhà thơ.
Giới viết văn, làm nghệ thuật trong nước (cụ thể đối với thành phần sinh trưởng nơi Miền Bắc trước 1975) ĐÃ KHÔNG BIẾT: Chiến Tranh VN/Ba nước Đông Dương có nguyên nhân THẬT từ đâu? Do ai? Đấy là từ Hội Nghị Liễu Châu (3-5/7/1954) với Quyết Định từ Mao Trạch Đông; Là từ Nghị Quyết 15 của Trung Ương Đảng CSVN, 1959 – Hiện thực qua Đại Hội III tại Hà Nội, 9/1960- Thành lập Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam 20/12/1960.
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.