Có những lúc, trao phiếu tản thương là trao hy vọng. Anh em biết mình sẽ được đưa về sau lưng chiến tuyến, được băng bó, được cứu chữa. Tôi còn nhớ những ánh mắt nhẹ đi khi nghe tiếng cánh quạt trực thăng, dù đau đến mấy cũng ráng chịu, vì biết mình sắp rời khỏi vùng lửa đạn.
Nhưng cũng có lúc, tờ phiếu ấy mang theo nỗi buồn không nói thành lời. Có người được ghi phiếu trong im lặng. Có người chưa kịp lên trực thăng thì tình hình thay đổi, bãi đáp không an toàn, phải chờ… và có người không bao giờ chờ được nữa. Những tờ phiếu chưa kịp dùng đến, nằm lại trong túi áo tôi, trở thành ký ức nặng nề suốt nhiều năm sau này.
"Nước ngập lên đến mặt giường nằm, Đức ơi", đó là những dòng chữ ngắn ngủi chúng tôi được nghe khi hỏi thăm về các anh với anh Khiết, người luôn luôn theo sát và giúp đỡ công việc từ thiện. Trong hoàn cảnh đó, chúng tôi xin gióng hồi chuông kêu gọi tấm lòng hảo tâm của quí vị, những Mạnh Thường Quân đã liên tục sát cánh với chúng tôi trong nhiều năm qua, tiếp tục chung tay đóng góp để các anh TPB VNCH có phần quà cùng niềm vui trong dịp Xuân về.
Thay mặt các anh, xin gởi đến quí vị nghĩa cử tri ân sâu xa cùng lời chúc tốt đẹp nhất đến gia quyến nhân dịp đầu năm.
Đọc "Những Trang Nhật Ký Cuối Năm" mà ngậm ngùi cho những thân phận bị hành hạ cả đời đang khốn khó với tháng ngày già nua, đau ốm do những vết thương chiến trận mang theo từ hơn nữa thế kỷ. Cũng chính vì vậy chúng tôi càng trân trọng hơn nữa đóng góp của tất cả quý vị Mạnh Thường Quân đã đồng hành với Hưng Việt suốt 15 năm qua.
Thay mặt các anh thương binh, Hưng Việt chân thành cám ơn ân nhân, mạnh thường quân, thân hữu v.v... đã san sẻ, giúp đỡ các anh mỗi độ xuân về
Trong những thương binh ngày đó, tháng đó có vài bè bạn, anh em của tôi. Họ đang chiến đấu tiếp với phận đời còn lại. Ngày tháng qua đi, suốt 15 năm chúng tôi là những cựu binh quen nhau, gặp nhau chia sớt cho nhau, giờ còn chỉ vài anh em, những người đã chết kém may, mà không, họ thực sự may mắn đã về đất, khi họ vĩnh biệt chiến trường xưa còn có những anh em cũ đưa tiễn. Những người sống sót hôm nay chắc gì có cái hạnh phúc nhỏ nhoi đó.
Nhìn hình ảnh đồng đội của mình đang ngồi trên xe lăn, hay nằm thoi thóp trong một gian nhà tồi tàn nào đó – lắm lúc – tôi không khỏi băn khoăn tự hỏi: “Liệu có còn ai nhớ đến những kẻ đã từng vì đời mà đi không vậy?
Tất nhiên là có nhưng chắc ít thôi, và ít lắm. Tôi không dám trách đời hay oán hận chi đâu, nếu chưa muốn nói là ngược lại. Tôi biết nhiều tổ chức, hội đoàn, cá nhân (trong cũng như ngoài nước) đã hết lòng chăm lo cho số thương phế binh (bất hạnh) này nhưng chỉ e là không đủ thiếu chi và không còn kịp nữa.
Chúng ta sắp đón thêm một mùa Xuân nữa. Tuy mọi người bận rộn với việc làm, cơm áo gạo tiền nơi xứ người, nhưng lúc nào cũng nhớ cái Tết quê nhà; đặc biệt lòng thường chùng xuống khi nghĩ về các anh thương binh Việt Nam Cộng Hòa. Những thân phận tàn phế bên thua cuôc tiếp tục lây lất qua ngày đoạn tháng trong sự cô đơn, miệt thị, khinh rẻ bởi chính quyền bên thắng cuộc.
Để tạo niềm vui nhỏ cho các anh, chúng tôi kêu gọi tấm lòng hảo tâm của quý ân nhân, mạnh thường quân, phần lớn đã luôn sát cánh cùng chúng tôi qua những Cây Mùa Xuân, chung sức giúp đỡ các anh thương phế binh VNCH. Nghĩa cử cao đẹp này chứng tỏ chúng ta không bao giờ quên những người lính anh dũng đã chiến đấu, đã hy sinh một phần thân thể cho một miền Nam tự do, nhân bản.
Từ khi chính quyền và quân đội VNCH không còn, không có ai đứng ra bênh vực người thương binh VNCH, các bạn sống trong khó khăn và cô đơn. Một số tổ chức từ thiện đã tổ chức gặp mặt và giúp đỡ các thương phế binh, chính quyền cộng sản lại đến quậy phá, gây khó khăn, bắt các thiện nguyện viên về đồn công an, hăm dọa người thương phế binh không được nhận quà. Những hành động này cho thấy người cộng sản hẹp hòi và hạ cấp, đi ăn hiếp người bị thương tật.
Đảng cộng sản kêu gọi người khác khép lại quá khứ nhưng chính họ lại không khép lại quá khứ.
Trao đổi với báo Sài Gòn Nhỏ, một quý ông cho biết ông chọn xin thôi nhận quà vì quá mệt mỏi với công an khu vực và an ninh chìm. Khi có tin đoàn thiện nguyện sẽ đến phát quà, ông đã bị an ninh đến đe dọa là không được tụ họp nhận quà. Vào năm trước, khi nhận quà thì công an tổ chức đi nhiều thành phần đến gặp ông tra hỏi và tịch thu. Vì gia đình lo lắng nên ông quyết định không nhận quà nữa. “Món quà chỉ là niềm vui chứ không phải nuôi sống tôi, nhưng tôi còn gì ngoài niềm vui ở tuổi này và mang thân phận TPB-VNCH?”, quý ông này nói qua điện thoại viễn liên cho biết.
Từ khi bị ngăn trở bởi chính các linh mục thỏa hiệp với chính quyền ở nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế, Quận 3, Kỳ Đồng, chương trình thiện nguyện lừng danh chính thức có lệnh chấm dứt từ tháng Năm 2019. Các linh mục tận tâm với chương trình, và được yêu mến như Lê Ngọc Thanh, Đinh Hữu Thoại, Trương Hoàng Vũ, Lê Xuân Lộc… bị điều chuyển đi tứ tán mọi nơi. Phòng Công Lý và Hòa Bình, chỗ dựa của dân oan mọi miền ở Việt Nam, bị đổi thành "Phòng Phát triển con người toàn diện
Đổi đời. Một miền Nam nhân bản bỗng chốc biến thành địa ngục trần gian. Độc tài lên ngôi. Đấu tố nẩy mầm. Sợ hãi thống trị. Kẻ thua cuộc không có chỗ đứng trong xã hội mới. Kẻ thua cuộc tàn tật, đương nhiên, không tồn tại trên mảnh đất bạo lực, thù hận...
Thương binh Việt Nam Cộng Hòa là những người thiếu may mắn nhất trong cuộc chiến Quốc-Cộng. Họ cô đơn trên một quê hương bủa vây bởi độc tài, trả thù... Họ tuyệt vọng vì không có cơ hội được định cư nước ngoài. Họ chỉ biết lây lất qua ngày đoạn tháng và mong mỏi chút ân huệ từ đồng bào, chiến hữu v.v…
Năm cũ sắp hết. Như một sinh hoạt định kỳ thường niên của Hưng Việt, chúng tôi lại viết lá thư ngỏ này kính mong quý vị ân nhân hãy một lần nữa sát cánh cùng chúng tôi giúp đỡ các anh Thương Phế Binh Việt Nam Cộng Hòa ở quê nhà. Năm 2023 có rất nhiều biến động với tình hình kinh tế chưa được sáng sủa cộng thêm chiến tranh kéo dài. Tuy vậy, công việc của chúng ta vẫn tiếp diễn và tấm lòng Mạnh Thường Quân của quý ân nhân đối với các anh TPB sẽ vẫn không suy suyển cùng với những món quà nghĩa tình sẽ được gởi đến tận tay các anh.
Mọi sự ủng hộ lớn nhỏ của quý vị đều quý báu và vô giá.
Cả ba ông Thuận, ông Sơn, ông Ấn đều là người có đạo Công giáo, nên các ông đều đặt niềm tin vào Chúa, phó thác mọi việc vào tay Chúa, bây giờ chỉ sống với những niềm vui nhỏ bé như đi bán đồ chơi cho trẻ em hay bán vé số mỗi ngày kiếm đủ hai bữa cơm, thỉnh thoảng những người bạn thương phế binh, đồng đội cũ gặp nhau làm ly bia trò chuyện… Vậy thôi.
Câu chuyện của ông Thuận, ông Sơn, ông Ấn chỉ là 3 mảnh đời trong số hàng chục ngàn thương phế binh VNCH sau ngày 30/4/1975, hầu hết cuộc sống của những người thương phế binh này đều rất khó khăn, chật vật mưu sinh, cay đắng đủ điều. May mà còn có những hoạt động thiện nguyện thầm lặng của những vị sư, các Cha, của những người có lòng hảo tâm khiến những người thương phế binh thiếu may mắn cũng cảm thấy an ủi ít nhiều.
Năm nay, tuy đã đích thân trao tận tay món quà đầu năm quý ân nhân gửi đến các anh Thương Phế Binh VNCH, chúng tôi vẫn phải kính cáo một lời xin lỗi vì quà không thể đến với các anh kịp trước Tết. Mặc dù trễ đi ít ngày nhưng niềm vui và cử chỉ cảm động khi nhận được sự giúp đỡ đều đặn hằng năm đến từ Hải Ngoại đã thể hiện trên lời nói, gương mặt từng anh. Có anh mạnh dạn : "Các anh cứ quay phim thẳng mặt tôi, đừng ngại!". Có anh dặn dò : "Cho tôi xin gởi lời cám ơn và chúc sức khỏe đến bà con bên đó".
Năm 2022 tình cảnh các anh phải đối mặt vô cùng khó khăn, ngoài thiên tai cùng nhiên liệu khan hiếm hoành hành cuộc sống từng gia đình; lạm phát và thất nghiệp đồng bủa vây khiến sự đau khổ xác thịt nhân lên gấp bội. May mắn thay, hằng năm các anh đều nhận được phần cứu trợ từ chính quý vị, phần nào mang đến cho anh em Thương Phế Binh Việt Nam Cộng Hòa vạn niềm an ủi. Không còn gì hạnh phúc bằng phút giây nhận được món quà tinh thần quí giá nhất trao tận tay và biết đâu, đó lại là tất cả khoảng đời còn lại các anh thầm dặn lòng một điều: “sự hy sinh của các anh không vô nghĩa”.
Chúng tôi xin kính báo Cây Mùa Xuân 2022 đã hoàn tất. Tổng cộng 24 gia đình Thương Phế Binh VNCH được giúp đỡ với tổng số tiền là 3 ngàn 700 đô la. Trong 24 gia đình này, có 2 anh đã mãn phần trong năm vừa qua.
Năm nay vì lý do bệnh dịch nên chúng tôi không về được; tuy nhiên món quà đầu năm quý ân nhân gửi đến các anh Thương Phế Binh VNCH đã được trao tận tay. Xem các video và hình ảnh với những lời cảm ơn mộc mạc mà các anh, ai cũng đã trên 70 hết rồi, gởi chuyển đến quý vị mạnh thường quân Hải Ngoại, thật làm cho chúng ta có thêm động lực để làm nhiều hơn nữa.
Đời sống người lao động, người nghèo tại Việt Nam thật tuyệt vọng, nói chi đến hoàn cảnh bi đát của những người lính TPB VNCH; giờ đây chắc hẳn đang mong ngóng từng phần quà gởi về cho dù nhỏ đi nữa. Nghĩa cử tương thân tương trợ của quý ân nhân sẽ phần nào nói lên lòng biết ơn của tất cả chúng ta đối với mất mát xương máu các anh âm thầm gánh chịu. Đó không những là niềm vui tinh thần ngày Tết mà còn là miếng cơm, viên thuốc cho các anh ngày qua ngày.
Cuộc chiến của đời ông Yến vậy là kết thúc. Nhưng cuộc chiến sinh tồn vẫn còn đeo đẳng với hàng ngàn đồng đội của ông trong tháng ngày đại dịch – phong tỏa tối đen này. Không có chiến tranh, không có lý tưởng, chủ nghĩa, chắc ông sẽ là một trong những người nông dân hiền lành ở đâu đó tại miền Tây Việt Nam. Ngày tháng của ông sẽ chỉ là vườn tược và sông nước, hát cải lương và bài Anh không chết đâu em.
Thôi thì chào ông Yến vậy. Và chào những người như ông Yến, vốn vẫn còn phải đang vật lộn với các tầng nghịch cảnh đời mình, dù không biết ngày mai ra sao, nhưng họ vẫn đủ bền bỉ để mỉm cười, để hát cho hết bài ca của đời mình, ít nhất là qua đại dịch.
Chúng tôi xin kính báo Cây Mùa Xuân 2021 đã hoàn tất. Tổng cộng 24 gia đình Thương Phế Binh VNCH được giúp đỡ với tổng số tiền là 3 ngàn 100 đô la. Trong 24 gia đình này , có 2 anh đã mãn phần trong năm vừa qua.
Năm nay vì lý do bệnh dịch nên chúng tôi không về được; tuy nhiên chính thân hữu của Hưng Việt đã trao quà của quí vị đến tận tay các anh. Những thước phim ngắn ngủi nhưng vô cùng cảm động các anh TPB cảm ơn đến quí vị ân nhân tại Hải Ngoại chắc chắn sẽ là niềm vui vô giá mà tất cả chúng ta có thể cảm nhận được khi Xuân về.
Năm 2020 đánh dấu nhiều sự bất thường, không những dịch bệnh phủ bóng đời sống của mọi người tại bất cứ đâu mà ngay trên quê hương Việt Nam, nhiều tai ương như hạn mặn, đất lở, lũ lụt đã xảy ra khiến dân lành ngập đau khổ. Nói chi đến số phận của người Thương Phế Binh miền Nam Việt Nam khi tuổi già bệnh tật, gần đất xa trời. Mỗi khi nhận được lá thư cầu cứu hay những lời trần tình "Xin đừng quên chúng tôi", "Cúi đầu tri ơn quí ân nhân Hải Ngoại" là lòng thấy quặn đau.
2020 là năm thứ mười Hưng Việt thực hiện chương trình Cây Mùa Xuân giúp đỡ quý anh thương binh quê nhà. Chúng tôi xin kính báo tổng cộng 23 thương binh Việt Nam Cộng Hòa - trong đó có một anh qua đời ít tháng trước - đã nhận 2 triệu 300 nghìn VND mỗi anh. Số tiền này có được do chính từ những tấm lòng hảo tâm của quý ân nhân.
Đã 45 năm ngưng tiếng súng, nhưng vết thương chiến tranh vẫn còn đó. Sự hy sinh của người lính Việt Nam Cộng Hòa vẫn muôn đời được tri ân. Tại sao ? Vì chúng ta biết ơn họ, những người lính kiêu hùng đã hy sinh cho một miền Nam tự do, nhân bản.
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.