BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0
22 Tháng Năm 2018(Xem: 406)
Tên Trại Trưởng Trịnh Văn Thích là người Bắc chính cống, nói chuyện với 2 hàm răng khít lai thì đủ biết hắn thuộc tip người khó chịu và gian ác tới mức độ nào. Hắn hậm hực kể rành mạch về nguyên nhân sâu sa liên quan đến trận chiến tranh xâm lược của Trung Cộng đánh 6 tỉnh mìền Bắc VN như sau: Ta biết Trung Quốc chơi khăm với ta lắm, do đó khi ta bắt tay với Trung Quốc, ta chỉ bắt có 4 ngón thôi và ta đã cố tình chừa lai một ngón vậy mà ta vẫn bị lừa . Mọi người ngồi trong hội trương lại tiếp tục cười ồ cả lên.
21 Tháng Năm 2018(Xem: 425)
Một buổi xế chiều sau giờ lao động, anh em tắm bên dòng suối chạy quanh trại, ba bốn anh em đang tắm ở chỗ nước sâu phía trên, tôi lần mò xuống phía dưới độ 50 mét, nơi đó nước sau độ 4 tấc, tôi cởi quần áo lao động, chỉ còn tà lỏn trên người. Đang quỳ phát những hạt nước âm ấm lên người làm dịu đi phần nào mệt nhọc của một ngày lao động. Bổng một sinh vật gì đang lóng lánh dưới nước và trôi dần đến tôi, liền phóng lên bờ và khi nhận ra đó là con rắn, tôi liền nhặt một khúc củi khô nện cho nó một cái, thế là nó bật ngửa, tôi chọp ngay cái đầu đưa lên cao, lúc đầu tôi ngở là con trăn vì nó dài gần một thước rưỡi, nhưng khi nhìn kỹ mép trên có đến chín lỗ mũi, đó là nưa, một loại cùng với trăn.
15 Tháng Năm 2018(Xem: 387)
Buổi trưa, vừa nhai xong một nhúm cơm và uống một nắp nước do tàu cấp phát thì mọi người dưới hầm nghe nhiều tiếng chạy thình thịch náo động trên boong tàu. Qua kẽ hở, biết tàu đã bị hải tặc xâm chiếm không biết từ lúc nào. Họ hoàn toàn làm chủ tình hình. Trong vòng một tiếng đồng hồ không gặp kháng cự, những tên hải tặc đã đủ thì giờ lục lọi tìm kiếm vàng bạc và giở trò khả ố với những đàn bà con gái nằm la liệt trên sàn tàu mà trước đó đã được ưu tiên dời lên vì kiệt sức.
15 Tháng Năm 2018(Xem: 364)
Hàng ngày tù nhân Báu ngồi thơ thơ thẩn thẩn một mình, bình thản hơn cả người vô tâm, chẳng cần quan tâm đến ai cả và CS cũng miễn vĩnh viễn lao động cho anh luôn. Anh bây giờ đã trở thành một người tàn phế suốt đời thực sự, nếu CS có xét tha cho anh về đoàn tụ với gia đình thì anh cũng chỉ là một con người vô cảm, mất hết lương tri giống như là một cái xác không hồn, không hơn không kém. Gia đình anh lại phải chứng kiến một thảm cảnh đoàn tụ quá đau lòng và bi thương nhất trong cuộc đời.
10 Tháng Năm 2018(Xem: 388)
Trong mùa thu hoạch, nhất là đậu lạc, nhiệm vụ của các bà chị là nhổ đậu lên, đập vào chân vài cái cho sạch đất, xong bứt hạt cho vào xe hay thúng đem về sân phơi ở trại. Nhưng, khi nhìn quanh không thấy tên vệ binh ở gần, các bà chị liền khoét một cái lỗ, đổ đậu vào đó, lấp đất lên và một cái dấu hiệu đặc biệt cho bất cứ ai nhìn thấy điều biết là nơi đó có cái gì phía dưới. Ông bà mình thường nói "nước sông, công tù không cạn". Không cho đất ở không, cấp chỉ huy trại lệnh, đất phải được cuốc lên để trồng khoai, sắn kế tiếp, thế là các đội nông nghiệp nam khui lên những kho tàn mà các bà chị chôn giấu, tuy nhiên, cũng có những kho tàn không bị khám phá, chỉ sau vài trận mưa trở thành chùm lá đậu xum xê.
08 Tháng Năm 2018(Xem: 4162)
Tôi nhớ ra. Từ ngày vợ tôi đi thăm nuôi, xe bị lật chết. Nại chết tức tưởi để lại năm đứa con cho tôi. Kể từ ngày ấy đến giờ tôi cũng chưa có cơ hội lập một cái bàn thờ cho Nại. Tôi vội tìm trong mớ giấy tờ có cái chứng minh nhân dân của Nại. Tôi trang trọng vuốt hình vợ mình trong Chứng Minh Nhân Dân; rồi nhẹ nhàng đặt hình của Nại lên miếng gỗ mỏng làm bàn thờ. Tôi thờ chung hai mẹ con Nại và Thanh trên một manh gỗ mỏng của thời phồn vinh giả tạo còn sót lại.
30 Tháng Tư 2018(Xem: 326)
TN: Nhưng em thấy "giải phóng" xong, ta toàn vào miền Nam khuân của về, nghĩa là ta nghèo so với họ, họ có nhiều thứ ta không có? QG: Họ giàu có là phồn vinh giả tạo, còn ta tuy nghèo đói nhưng mà là nghèo đói thật. Hiểu chưa? TN: Phồn vinh giả tạo nhưng đầy đủ, so với cái nghèo đói thật thì cái nào hơn ạ? QG: Không được hỏi khó cán bộ. Xuống biệt giam.
25 Tháng Tư 2018(Xem: 315)
Anh Bội, người nhỏ con, trắng trẻo, hiền lành, đúng là týp thầy giáo, mà quả thật anh là giáo chức biệt phái. Sở dĩ, anh ở tù lâu là vì anh đã khai là "an ninh nội bộ" tại Ty giáo dục tỉnh Bình Dương và anh nằm cùng chung đội kỹ luật với tôi là vì trong "đêm không ngủ" ở trại anh đã ngâm thơ, với cái giọng Bắc (9 nút) khàn khàn của anh làm say mê người nghe, thế là bọn an-ten có dịp dâng công với trại tù.
25 Tháng Tư 2018(Xem: 1478)
Những ngọn sóng lớn, cao nghều nghệu, tiếp nối nhau, đánh vào thành ghe, đưa chiếc ghe trồi lên, tụt xuống liên tục, tưởng chừng như lần nào ghe cũng sẽ bị vùi trong lòng đại dương. Mưa càng lúc càng to. Mưa dai dẳng không dứt, kéo theo những luồng gió lạnh buốt, rét tê tay. Mưa từ giờ này qua giờ khác. Khung trời ảm đạm, sóng vỗ ngập tràn mặt biển. Tôi ghì chặt hai tay vào thành ghe, ngồi hàng giờ, nhìn những ngọn sóng dữ. Những giây phút mong chờ, gió im, biển lặng; bao giờ cũng có bóng dáng của tử thần! Hy vọng mong manh. Chết chóc chực chờ! Sống hay Chết! Tồn tại hay hủy diệt!
25 Tháng Tư 2018(Xem: 327)
“Lần đầu tiên khi thấy họ (những người Việt Nam trên thuyền), chúng tôi kéo tới xem và đều chung một thắc mắc: “Họ là ai?”, “Họ làm gì ở đây?”. “Tôi không biết nhiều về họ, tôi chỉ biết họ trải qua những điều thật đau khổ, bởi vì lần đầu tiên khi tới gần, tôi ngửi thấy người họ toàn mùi nước tiểu.” “Tôi nhớ có hai chị em Việt Nam nhìn rất xinh, và lính hải quân kể lại với tôi rằng, họ từng bị hiếp dâm bởi hải tặc.”
24 Tháng Tư 2018(Xem: 1385)
Nổi bật nhất là hai nhân vật Toại và một người tù cụt chân. Ông Toại nói với phóng viên Hoa Kỳ (đứng kế bên là tay quản giáo trại) là ông đã được “cải tạo” tốt, nên trại giam mới cho vợ con vào ở lại thăm nuôi. Nhưng ông Toại cũng nhắn gởi thông điệp là ai cũng mơ tự do. Sau này không biết ông Toại như thế nào. Nhân vật thứ hai là một Thiếu tá cụt một chân, ông nhắn đến Tổng thống Ronald Reagan cứu lấy những người tu đang chết dần chết mòn trong các trại tù “cải tạo”.
24 Tháng Tư 2018(Xem: 208)
Quá khủng khiếp thật với cách điều trị bệnh quá dã man và tàn bạo của CS, không biết vô tình hay cố ý, chúng đã thiết lập một phòng mổ dã chiến bằng cách lấy tấm mùng cũ dơ dáy bao quanh bệnh nhân, rồi bắt 5 tù nhân, 2 tù nhân giữ tay, 2 tù nhân cầm chân và 1 tù nhân vít đầu bệnh nhân xuống bàn, tên CS cầm lưỡi cưa sắt cưa sống (cưa dã chiến) đoạn chân bị nhiễm trùng của bênh nhân không thuốc tê giảm đau. Quý vị thử tưởng tượng xem cảnh tượng gì đã xẩy ra? Quá khủng khiếp và vô cùng dã man tàn bạo chứ! Sau khi cưa xong đoạn chân bị nhiễm trủng của bệnh nhân Báu, tên CS lại chỉ thị tù nhân Long đem chôn đoạn chân bị cắt bỏ của tù nhân Báu y như lần trước.
23 Tháng Tư 2018(Xem: 275)
"Hồi đó con suối trên đảo cũng tuôn nước rất mạnh, chứ không chảy rỉ rả như bây giờ." Bà nhắc lại chuyện cũ: "Ngày đó, cả nhà tôi nộp vàng để đi, cứ một người là mười cây vàng. Trong nhà có nhiêu là nộp hết." "Sau này nghe kể lại là chúng tôi đi vừa hôm trước hôm sau là ngôi nhà ở đường Hai Bà Trưng ở Sài Gòn bị người của chính quyền đến niêm phong liền." "Lần đó nhà tôi đi rất gấp nên không kịp sang tên nhà."
20 Tháng Tư 2018(Xem: 417)
Con đường đất đỏ từ QL1 tới cổng trại Z20D tôi ước tính cũng trên dưới 3 cây số, chúng tôi khiêng quan tài đi ra về hướng QL1 gần 2/3 đường, ba anh em chúng tôi người nào cũng trên dưới 50, còn người thứ tư còn trẻ, chắc là tội phạm hình sự, có lẻ bệnh tình lâu ngày mà nét mặt xanh xao và hơi thở có vẽ nặng nhọc. Nơi chôn cất là một khoảnh đất trống đầy cỏ dại, rải rác dâm ba cái mả không hàng lối. Sau khi đặt anh nằm xuống, lấp đất xong và tôi không thấy một chi tiết nào thuộc về anh được để lại.
19 Tháng Tư 2018(Xem: 256)
Nếu có gì nhắc nhớ về nơi từng có cả vạn người Việt Nam trú ngụ ở đảo này thì đó là tấm bia tưởng niệm thuyền nhân hình chiếc tàu trên bãi. Và những khu mộ thuyền nhân nằm rải rác trên đồi mà để đến viếng, người ta phải băng qua con suối hoặc trảng cỏ và những con dốc cheo leo. Tuy gọi là khu mộ nhưng tại đó chỉ có một số ngôi mộ về sau này được thân nhân tìm đường quay trở lại xây cất.
03 Tháng Tư 2018(Xem: 303)
Toán xâm mìn ai nấy đều an vị trên ghế ngồi dàn hàng ngang ngay trên bãi mìn rồi bắt đầu làm việc, vừa lấy cây sắt nhọn xâm xuống đất vừa nhích chiếc ghế ngồi đi theo, nếu ai xâm đụng bất cứ vật gì cứng thì báo ngay cho người Trưởng Toán biết hầu kịp đến ngay hiện trường để đào, xới móc lên có thể là cục đá, miếng sắt hoặc may mắn được trái mìn, nếu gặp trái mìn râu thì truy tìm được thêm 4 trái mìn cóc gài chung quanh, còn đụng trái mìn râu thì truy tìm thêm 3 trái mìn cóc liên hệ cũng không khó khăn gì. Công việc hàng ngày trôi qua, toán xâm mìn cũng chỉ có thể xâm được không hơn nửa thước đất 1 ngày trong bãi mìn rộng lớn mà không xẩy ra chuyện gì cũng là may mắn lắm rồi.
18 Tháng Giêng 2018(Xem: 685)
Trước khi đi chúng tôi đã nghe rất nhiều thông tin: Tàu người ty nạn mà chống cự thì hầu như khó sống sót. Bởi vì tàu mình thì nhỏ, lại đơn chiếc, yếu đuối vì đói khát, mỏi mệt... Trong khi đó tàu đánh cá Thái vừa to, mà thủy thủ là những tên chuyên nghiệp sống trên biển, vừa khỏe mạnh lại được trang bị vũ khí đầy đủ... Nên đã quyết định không chống cự, chỉ xin cầu sự bình an và phó thác may rủi cho bề trên.
14 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 610)
Năm 1975, tôi ngồi tù ở Trảng Lớn. Sau vài tháng lao động, tù nhân tự dựng lều lên để ở, đi đào mìn, phá lô cốt lấy “ki” sắt cho cai tù làm dao, làm dụng cụ lao động, thì có những tay gọi là Cán Bộ Quản Giáo đến tẩy não anh em chúng tôi. Trong số đó có môt tay tự xưng là Tổng Quản Giáo, mỗi buổi chiều, sau khi chúng tôi làm lao động khổ sai về, thì đến lều chúng tôi mà nói huyên thuyên trên trời dưới đất, nhưng cái ý chính cũng chỉ quanh đi quẩn lại có “các anh là ngụy quân, ngụy quyền, lầm đường lạc lối, phản bội dân tộc, Trời không dung, đất không tha, nhưng cách mạng thông cảm với các anh, cho các anh cơ hội để học tập, mà chuộc lại lỗi lầm…”
07 Tháng Mười Một 2017(Xem: 682)
Anh Châu trốn trại !!! tin loang nhanh như hỏa tiển. Chưa đầy một canh khuya, anh bị bắt dẫn về. Hai tay bị trói ké, áo quần rách mướt, những trận đòn vô tiền khoáng hậu đã nện xuống đầu, xuống cổ đến mức thân anh không còn di động. Chàng bộ đội tên Tình (quê tại Nghĩa Hành) đã dùng khẩu AK 47 đâm vào be sườn, vào lưng, vào bụng đái như động tác giã lúa đêm trăng. Máu me từ đầu, từ miệng, từ những lỗ chân lông bắn tung ra. Anh không thể sống được. Ban mai đầy kinh hoàng với hình ảnh người vượt ngục quằn quại trên vũng nhầy, những nhác cuốc khô khan làm lòng Ninh rớm máu.
01 Tháng Mười Một 2017(Xem: 446)
Trong khi anh đang say sưa phê thuốc lào thoải mái, bất thình lình chứng bịnh kinh phong tái phát làm anh té bất tỉnh,giẫy đành đạch,nằm dài dưới đất,trước cửa lò bếp, chẳng may lại đưa cẳng trái vô lò lửa đang phừng phực cháy lúc nào mà anh không hề hay biết. Bất thần có một tù nhân anh em nấu ăn mà CS gọi là anh nuôi phát giác kịp thời, anh ta bèn phóng nhanh người tới kéo anh ra xa khỏi lò lửa hầu cứu anh thoát khỏi bàn tay tử thần..