BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 36693)
(Xem: 33551)
(Xem: 33405)
(Xem: 24883)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0
24 Tháng Sáu 2020(Xem: 674)
“Bọn cai tù tức tối nhốt anh Tưng vào conex (loại thùng lớn bằng sắt, như một nhà kho nhỏ quân đội Mỹ dùng để chứa đồ), để riêng một mình, nửa đêm bọn chúng ria hàng loạt đạn vô, lủng hết khắp thùng. Sáng ra bọn chúng chắc mẩm anh Tưng đã chết, nhưng khi mở cửa bọn chúng mới biết anh còn sống. Hóa ra khi bọn chúng ở ngoài rải đạn, chúng chỉ bắn ở phía dưới chân của conex, nhưng anh Tưng chắc có võ, đã nhảy lên bám vào nóc bên trên, nên thoát chết, chỉ bị nát bàn chân. Bọn chúng thấy vậy bèn đem anh nhốt lại vào conex, không cần chữa trị cho anh,” ông Trạng kể chuyện về người tù thoát chết.
11 Tháng Năm 2020(Xem: 945)
Biệt giam tôi ở là 5C2. Trại này có hai khu biệt giam nằm đối lưng nhau, mỗi khu là một dãy 30 phòng. Đối diện từng dãy biệt giam là phòng tập thể, mỗi phòng có khi chứa cả 30 người chen chúc nhau như cá hộp dưới mái tole trời Sài Gòn, dù lúc tôi vào đây đã là tháng 10. Bên trái tôi là một gã tên Trung, nghe đâu là tay anh chị cướp của, giết người đang bị cùm hai chân và xiết ngang đùi bằng một sợi dây loại câu cá cỡ lớn khó đứt làm cho chân gã tù dần dần teo lại, mất khả năng bạo động trong thời gian chờ đem đi xử bắn. Bên phải là Nguyễn Phú Hải, một sinh viên Phú Thọ bị bắt trước tôi mấy tháng, thành phần của một mặt trận nào đó ở Phương Lâm, về Sài Gòn hoạt động và bị lùa vào đây. Anh bị đưa vào xà lim này từ trại giam Đại Lợi, trước 1975 nó là cái rạp ciné ở khu Ông Tạ.
06 Tháng Năm 2020(Xem: 687)
Trong ba tháng sau đó, mọi người sống trên bãi biển Kuku của Indonesia với những gì mang theo cùng với bắt cá biển và bất cứ thứ gì có thể ăn được. Tình trạng ăn và vệ sinh tại chỗ khiến hòn đảo bị ruồi bu kín. Bà Oanh Oanh nói khi người ta ngủ ruồi có thể bu đen từ đầu tới chân. Thế rồi dịch bệnh kéo tới trong đó có sốt rét và tiêu chảy. Một trong những người đi cùng ba chị em bà Oanh Oanh có bé gái mới tám tháng tuổi và bà Oanh Oanh nói chính tay bà đã mặc quần áo cho cháu sau khi cháu chết vì tiêu chảy: “Lúc đầu cháu còn ấm, sau lạnh dần và cứng như búp bê.” Cháu bé nằm trong số khoảng 200 người chết trong mấy tháng sau đó trước khi thế giới biết tới sự tồn tại của thuyền nhân Việt Nam trên đảo hoang.
01 Tháng Tư 2020(Xem: 8144)
Chí Hòa chỉ có một cửa vào nên người ta gọi đó là "cửa tử". Qua cửa này là hệ thống đường hầm thiết kế theo cung vị, nếu không được hướng dẫn, người đi vào sẽ bị mất phương hướng, giống như lọt vào một mê cung, không thể tự tìm đường ra được. Nhà tù được xây dựng để nhốt những người Việt Nam yêu nước chống lại chính quyền xâm lăng Nhật, Pháp nên có rất nhiều tù nhân đã chết oan ức hay bị nhục hình bỏ mạng khi bị giam giữ ở đây. Thời cộng sản chiếm miền Nam, nó là nơi kinh hoàng, chết chóc cho những người thua cuộc miền Nam. Oán khí ở nơi đây ngất trời trong thời gian này vì người chết quá nhiều, hơn hẳn trong cả hai thời kỳ Pháp, Nhật chiếm nước ta.
09 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 1177)
Chúng ta phải nhớ mãi câu chuyện Thuyền Trưởng Jeon Je Young cứu người. Ông đã lựa chọn: Hy sinh cả địa vị, nghề nghiệp, lợi tức nuôi gia đình và tương lai nghề nghiệp, để cứu mạng sống bao nhiêu người. Ông chấp nhận một “vết nhơ” trong cuộc đời một người làm nghề thuyền trưởng, biết chắc mình sẽ bị bị sa thải vì “lý do kỷ luật.” Ông đã nghe theo lệnh của lương tâm. Phải kể câu chuyện này cho các bạn trẻ người Việt Nam nghe. Chúng ta có lúc cũng phải biết tự hy sinh tiền tài, địa vị, để nghe theo tiếng nói của lương tâm.
26 Tháng Mười Một 2019(Xem: 1248)
Anh là một thuyền nhân tỵ nạn trên tàu dầu Hà Lan trong số 324, thuyền nhân được sắp thành hàng dài chuẩn bị bước lên chiếc thuyền màu xanh dương được Cao Ủ Tỵ Nạn phái ra để đưa mọi người . vào đất liền. Những lời từ giã tỏ lòng biết ơn của mọi người vượt biên đối với thuyền trưởng và thủy thủ đoàn tầu dầu Hòa Lan thật vô cùng cảm động. Mọi người cùng nhau vẫy tay chào tiễn biệt con tàu lần cuối.cùng. Thuyền Trưởng dùng loa phóng thanh gởi lời chúc mọi người được bình an và được mọi may mắn trên đất tam dung. Thuyền chở mọi người bỏ neo đậu sát cây cầu dài bắt vào đất liền..
07 Tháng Mười Một 2019(Xem: 1582)
Cảm giác “vượt biên” táo bạo, liều lĩnh, mới mẻ và đầy sợ hãi đến mức làm cho mọi người lạc cả giọng nói, nén cả hơi thở, tán lọan cảm nhận trong những phút bản năng sinh tồn ngự lên làm chủ. Khi ghe đã vượt ra ngoài tầm súng và nhìn lại phía sau không có dấu hiệu nào có người đuổi theo, Thụ và Minh mới cho ghe chậm lại, ghé tạt đến mấy ghe người làng đang bủa cá ngoài khơi để xin thêm thức ăn và dầu. Vài thanh niên trong làng đang đánh cá dợm nhảy qua ghe chúng tôi xin đi theo, nhưng chiếc ghe mành đã quá tải không còn chỗ.
30 Tháng Mười 2019(Xem: 1445)
Một tiếng súng nổ vang trời và pháo sáng như cháy rừng để chúng phát tín hiệu cho đồng đội! 16 người hoảng sợ mỗi người chạy 1 hướng, còn tôi chỉ biết quay đầu là bờ, trớ trêu thay vừa chạy quay đầu húc phải cái cây lớn bị gãy chắn ngang đường, tôi bổ xuống ngã quỵ và úp mặt xuống đất nằm im nhưng tôi là người bị phát hiện và bị bắt đầu tiên vì bổ gần chỗ nó bắn súng nên sáng nhìn thấy được! Nó hỏi tôi tôi nói người VN và một người tiếp theo bị bắt! Chúng tôi ra sức hét mọi người ra tự thú vì không bị bắt chúng tôi cũng bị chết đói chết khát, chết vì hổ vồ vì khi công an bắt chỉ chúng tôi xem dấu chân của hổ! Thế là tôi hét A Bình ơi! A Hoà Ơi! A Tuấn ơi..... mọi người ra đây đi thà bị bắt còn hơn bỏ mạng nơi đây! Mọi người thấu tiếng gọi của tôi nên đi ra từ những bụi rậm!
22 Tháng Tám 2019(Xem: 1519)
Nghe tin dữ, mẹ tôi như điên cuồng. Bà nằm lăn ra đất. Vừa khóc vừa la. Không từ nào mà bà không đem ra. Không nhân vật nào bà không réo tên chửi. Vừa chửi vừa khóc, khóc đến khan cả giọng. Mồ hôi quyện với đất đỏ dính đầy áo quần, mặt mũi. Hết khóc rồi bắt đầu cười ngây dại. Tôi ôm mẹ không nói được nên lời. Nỗi đau quá lớn làm thần kinh tôi như tê liệt. Ôm mẹ với trái tim nhói đau như kim châm và mẹ ngất đi. Khoảng 15 phút sau, chúng tôi được dẫn di gặp ba. Nơi ba nằm là một căn nhà nhỏ đơn sơ gọi là bệnh xá nằm sâu trong K2 cách nhà khách khoảng 30 phút đi bộ. Ba nằm trên một giường tre, thân hình gầy guộc, khuôn mặt ốm nhom như bộ xương khô. Hàm râu lổm chổm có lẽ được cắt ngắn một cách vội vàng không dài thòn như lần đầu tôi gặp.
15 Tháng Năm 2019(Xem: 1978)
Tên thiếu úy lái xe bò ra trước rút súng lục ra kê ngang màn tang của Răng định bắn . Thời may lúc đó có chiếc xe chở khách trờ tới , trên xe có 2 thượng úy bộ đội , chạy tới phụ đẩy xe lên . Thấy tên công an rút súng lục ra định bắn Răng , người thượng úy nầy hét lên , bảo bỏ súng xuống . Đồng bào trên xe khách lại ùa xuống làm tên thiếu úy đành cất súng . Họ gọi máy và có thêm công an đến tiếp cứu . Sau đó họ giam hai người tù vượt ngục nầy tại trại tù gần đó , cho đến khi Trung Quốc đánh Việt Nam , họ mới di chuyển tất cả tù về các tỉnh phía Nam .
29 Tháng Tư 2019(Xem: 14022)
Hùng Món về trại cùng lứa công an mới ra trường, anh ta mang lon trung uý. Những công an mới ra trường như vậy được phân công về trại, thường làm những chân lặt vặt như canh phòng gặp, canh gác cổng trại giam, đi theo đội tù canh gác. Hùng Móm được phân đi canh gác đội tù có tôi, ông quản giáo chính với các ông quản giáo đội quanh đó khi vào trại nhận tù, dẫn đến chỗ làm viêc, khi tù bắt tay làm thì các ông cũng bắt đầu họp đánh bài, đến giờ tù về trại thì các ông quản giáo chính cũng tan xới bạc để dẫn tù về. Những cảnh sát mới ra trường như Hùng Móm ngồi trong bóng râm bụi chuối canh chúng tôi lao động vào mùa hè nắng như đổ lửa.
23 Tháng Tư 2019(Xem: 1716)
Mộ em trên sườn đồi, cạnh bãi đáp trực thăng, là một vùng đất sét pha cát, khá xốp, chứ không phải đá núi nên chiếc quan tài của Cao ủy trong đó xác bọc bằng một tấm ni long lúc hạ huyệt cũng sâu tới hai thước đất. Một chiếc thánh giá bằng gỗ đơn sơ, tên em và ngày mất được khắc lên trên đó. Giờ khai quật, cẩn trọng đào xuống gần hai tiếng đồng hồ, chiếc áo quan hiện ra, nắp ván thiên đã mục rã thành cát bụi sau thời gian dài đăng đẳng. Trên nền xi-măng của bãi trực thăng dưới cơn mưa nặng hạt, tôi thu nhặt toàn bộ mẩu xương cốt, những di vật, gương lược và chiếc nhẫn cưới ngày xưa trên ngón tay áp út tôi đã từng chôn theo em, được bỏ trong chiếc bọc ni long.
03 Tháng Tư 2019(Xem: 1626)
Những người tù bị vắt kiệt sức lao động, ăn uống đói khát, nên chết nhiều lắm. Họ chết vì đói, vì kiệt sức chứ không bệnh tật gì, cứ 10 người thì khoảng 2 đến 3 người chết. Không mấy ngày không có người chết. Có những người sáng ko thấy dậy đi làm, mở màn ra gọi thì đã chết từ khi nào. Có người đang làm việc thì chết vì say nắng. Một chiếc ao nhỏ ở trại tù được dùng làm nơi tắm gội chung cho cả người tù và trâu bò, phân nổi lềnh bềnh. Trung tá Văn Lạc được vợ từ Miền Nam ra thăm và tiếp tế. Đói khát kham khổ đã lâu, nên khi ăn những thức ăn ngon vợ gửi vào, ông Lạc đã bị ỉa chảy, ko được cấp cứu, ông Lạc chết ngay sáng hôm sau.
13 Tháng Hai 2019(Xem: 17583)
Nhắc đến băng vệ sinh, tôi lại nhớ đến những chuyện cười khóc, khóc cười trong cái Phân trại chật trội với hơn một ngàn nữ tù nhân khốn khổ. Hôm ấy, lần đầu tiên tôi đến tháng kể từ ngày lên trại. Thì chuyện ấy có gì lạ đâu, người phụ nữ nào chẳng như nhau. À không, không hẳn thế. Tôi đã lo lắng và hốt hoảng bao nhiêu khi chứng kiến nhiều chị em lúc vào tù đã không còn cái sự bình thường của người phụ nữ nữa. Gọi ngắn gọn là “mất kinh”. Có người bị “tịt” đến mấy tháng mới có lại. Có người một vài năm và có người thì mất hẳn. Khi ra tù, tôi có hỏi một số bác sĩ, được họ giải thích rằng, do bị thay đổi môi trường sống và vì yếu tố tâm lý nên xảy ra hiện tượng đó. Tôi may mắn đã không bị rơi vào tình trạng đáng sợ ấy.
05 Tháng Hai 2019(Xem: 1442)
Buồng giam số 7 là buồng giam tập thể duy nhất nằm tận cùng dãy nhà tôn dài có các phòng biệt giam của Khu C.2. Dãy nhà này nằm song song và cách khoản 2 mét sân láng xi măng với dãy nhà tôn dài phía ngoài với 6 buồng giam tập thể theo số thự tự 3, 4, 5 và 6.Sau khi công an dẫn giải bàn giao cho công an trại giam tại văn phòng ở đầu dãy, tôi được tháo còng số 8, dẫn tới cửa sắt duy nhất của buồng giam số 7. Lúc đó khoảng 10 giờ tối một ngày trong tháng 11-1978, các tù nhân trong phòng đã ngủ yên hay thức mà phải im lặng. Tôi thấy mọi người nằm xếp lớp giở đầu đuôi như cá hộp và nồng nặc hơi nóng vì đông người. Tôi được Trưởng buồng xếp cho một chỗ nằm ở góc phòng gần góc làm nơi vệ sinh tập thể cho tù nhân.
22 Tháng Năm 2018(Xem: 3615)
Tên Trại Trưởng Trịnh Văn Thích là người Bắc chính cống, nói chuyện với 2 hàm răng khít lai thì đủ biết hắn thuộc tip người khó chịu và gian ác tới mức độ nào. Hắn hậm hực kể rành mạch về nguyên nhân sâu sa liên quan đến trận chiến tranh xâm lược của Trung Cộng đánh 6 tỉnh mìền Bắc VN như sau: Ta biết Trung Quốc chơi khăm với ta lắm, do đó khi ta bắt tay với Trung Quốc, ta chỉ bắt có 4 ngón thôi và ta đã cố tình chừa lai một ngón vậy mà ta vẫn bị lừa . Mọi người ngồi trong hội trương lại tiếp tục cười ồ cả lên.
21 Tháng Năm 2018(Xem: 2778)
Một buổi xế chiều sau giờ lao động, anh em tắm bên dòng suối chạy quanh trại, ba bốn anh em đang tắm ở chỗ nước sâu phía trên, tôi lần mò xuống phía dưới độ 50 mét, nơi đó nước sau độ 4 tấc, tôi cởi quần áo lao động, chỉ còn tà lỏn trên người. Đang quỳ phát những hạt nước âm ấm lên người làm dịu đi phần nào mệt nhọc của một ngày lao động. Bổng một sinh vật gì đang lóng lánh dưới nước và trôi dần đến tôi, liền phóng lên bờ và khi nhận ra đó là con rắn, tôi liền nhặt một khúc củi khô nện cho nó một cái, thế là nó bật ngửa, tôi chọp ngay cái đầu đưa lên cao, lúc đầu tôi ngở là con trăn vì nó dài gần một thước rưỡi, nhưng khi nhìn kỹ mép trên có đến chín lỗ mũi, đó là nưa, một loại cùng với trăn.
15 Tháng Năm 2018(Xem: 3629)
Buổi trưa, vừa nhai xong một nhúm cơm và uống một nắp nước do tàu cấp phát thì mọi người dưới hầm nghe nhiều tiếng chạy thình thịch náo động trên boong tàu. Qua kẽ hở, biết tàu đã bị hải tặc xâm chiếm không biết từ lúc nào. Họ hoàn toàn làm chủ tình hình. Trong vòng một tiếng đồng hồ không gặp kháng cự, những tên hải tặc đã đủ thì giờ lục lọi tìm kiếm vàng bạc và giở trò khả ố với những đàn bà con gái nằm la liệt trên sàn tàu mà trước đó đã được ưu tiên dời lên vì kiệt sức.
15 Tháng Năm 2018(Xem: 2401)
Hàng ngày tù nhân Báu ngồi thơ thơ thẩn thẩn một mình, bình thản hơn cả người vô tâm, chẳng cần quan tâm đến ai cả và CS cũng miễn vĩnh viễn lao động cho anh luôn. Anh bây giờ đã trở thành một người tàn phế suốt đời thực sự, nếu CS có xét tha cho anh về đoàn tụ với gia đình thì anh cũng chỉ là một con người vô cảm, mất hết lương tri giống như là một cái xác không hồn, không hơn không kém. Gia đình anh lại phải chứng kiến một thảm cảnh đoàn tụ quá đau lòng và bi thương nhất trong cuộc đời.
10 Tháng Năm 2018(Xem: 2016)
Trong mùa thu hoạch, nhất là đậu lạc, nhiệm vụ của các bà chị là nhổ đậu lên, đập vào chân vài cái cho sạch đất, xong bứt hạt cho vào xe hay thúng đem về sân phơi ở trại. Nhưng, khi nhìn quanh không thấy tên vệ binh ở gần, các bà chị liền khoét một cái lỗ, đổ đậu vào đó, lấp đất lên và một cái dấu hiệu đặc biệt cho bất cứ ai nhìn thấy điều biết là nơi đó có cái gì phía dưới. Ông bà mình thường nói "nước sông, công tù không cạn". Không cho đất ở không, cấp chỉ huy trại lệnh, đất phải được cuốc lên để trồng khoai, sắn kế tiếp, thế là các đội nông nghiệp nam khui lên những kho tàn mà các bà chị chôn giấu, tuy nhiên, cũng có những kho tàn không bị khám phá, chỉ sau vài trận mưa trở thành chùm lá đậu xum xê.