BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0
14 Tháng Chín 2018(Xem: 110)
Qua hết lối đi nhỏ hẹp, hôi hám mùi mực in thì tới cái phòng nhỏ tí bên trong căn gác, đó là "Tòa soạn Tuổi Ngọc" giống như bụm tay, trần thấp lè tè, nóng bức (vì không có máy lạnh), chỉ vừa đủ kê một cái bàn tròn, hai cái bàn viết nhỏ, đủ cho 5 người ngồi nhưng không bao giờ có mặt cùng lúc. Đó là Duyên Anh, Từ Kế Tường, Đinh Tiến Luyện, Nguyễn Mai, Đặng Xuân Côn (Hồi này chưa có Phạm Chu Sa). Thỉnh thoảng nhà văn Nguyễn Đình Toàn ôm một xấp bài của Văn lên ngồi ké (vì dưới trệt hết chỗ ngồi) để đọc và chọn bài.
12 Tháng Chín 2018(Xem: 67)
Dường như quá bất bình với những đố kỵ, hẹp hòi từ những kẻ mượn danh người thân hòng sang đoạt tài sản của người mợ, từ những toan tính trục lợi của những kẻ cơ hội, nhà thơ đã chua xót lật tẩy thói đời khốn nạn của những kẻ lòng dạ nhơ bẩn, đau đáu vì tiền: “Chẳng thiếu kẻ đe người ướm/ Nhà xinh mợ lại càng xinh”; và cảm thán sự bất lực, lẫn cả sự bất hạnh của người mợ chân chất, hiền lành trước lũ người gian manh, đểu cáng khi mà người phụ nữ “chân quê” đó chỉ mong có được sự bình yên nhỏ nhoi với một hạnh phúc bình dị, giản đơn cũng không có được: “Như con thuyền nan không bến/ Lênh đênh trong chính phòng mình.
07 Tháng Chín 2018(Xem: 1322)
Còn đâu ngôi trừơng trên con đừơng Trịnh Hoài Đức nối dài với tấm bảng giản dị kẻ chữ đen trên nền trắng:” Trung Học Ngô Quyền”? Có ai còn tìm lại đựơc quán hủ tíu dai Cây Trứng Cá, nhà hàng ăn Hạnh Phứơc, quán mì Chú Mừng? Có ai còn nhắc đến cái tên Đừơng Đắp Mới? Ngừơi của Biên Hoà muôn năm cũ mấy ai không thấy bồi hồi và lòng quặn thắt mỗi khi muốn tìm lại những hình ảnh thân thương nay vĩnh viễn không còn. Tuy nhiên, một ngừơi đã từng gắn bó cùng xứ bửơi trên dứơi mừơi năm, với một hồi ức phong phú và sắc bén, một bút pháp linh động, giản dị và sáng sủa, đã giúp chúng ta tìm lại đựơc đầy đủ những hình ảnh thân quen cũ. Đó là nhà văn Vĩnh Phúc - một cựu chủ biên đã hồi hưu của ban Việt ngữ đài BBC Luân Đôn - với tác phẩm Bóng Ngày Vui.
05 Tháng Chín 2018(Xem: 236)
Hơn hai tháng đơn vị Hùng đóng quân tại vùng hỏa tuyến, luôn luôn đối mặt với kẻ thù gian ác. Có ra chiến trường mới nhận thức được trách nhiệm nặng nề của cấp chỉ huy. Hàng tuần đọc thư của Hạnh, nên đầu bớt căng thẳng. Mỗi lần viết thư cho Hạnh, Hùng chỉ nói đến sự nhớ nhung khi hai người xa cách nhau, phong cảnh cố đô Huế, Quảng Trị và gian truân của người lính trận, tuyệt đối không đả động đến sự nguy hiểm khi xông pha vào lửa đạn quân thù. Mấy lần bị thương nhẹ, Hùng điều trị tại Quân Y Viện Huế. Vết thương lành lặn, Hùng lại trở về đơn vị. Sau mấy tháng nằm gai nếm mật
04 Tháng Chín 2018(Xem: 199)
Tôi trầm ngâm, cúi mặt, cảm nhận được trạng thái bềnh bồng giữa quá khứ xa xăm và một hiện thực mà tôi như không muốn chấp nhận. Trong cảnh quạnh hiu quanh tôi, nhìn qua khung cửa sổ, tôi chợt nhớ đến hai câu thơ của Ba tôi: “Tìm nơi đây đâu vết cũ ngày xanh? Tôi chỉ thấy bóng thời gian vô tận!” Bạn Lính của tôi! Dù Bạn đã đền nợ nước trong cuộc chiến hay là Bạn “ra đi” sau cuộc chiến, hình ảnh của các Bạn lúc nào cũng ngời sáng trong tâm tưởng tôi. Các Bạn luôn luôn là nguồn cảm tác vô tận cho ngòi bút không chuyên nghiệp của tôi!
29 Tháng Tám 2018(Xem: 263)
Tháng ba năm 1975. Khởi đầu bằng những chuyến xe đò chở dân chúng chạy từ phía bắc vào thành phố. Tiếp theo đó là những đoàn người gồng gánh, tay xách nách mang những gì có thể. Nhà giàu Huế bắt đầu bỏ đi. Rồi con đèo Hải Vân chật cứng xe cộ di tản vào Đà Nẵng. Trên đài phát thanh, Ông Tướng tuyên bố tử thủ. Mẹ tôi đi chợ về nói “Người ta chộn rộn lắm. Mình có chạy không mệ?”. Mệ nội thở ra: “Chạy mô nữa! Nhớ năm 72 chạy vô Đà Nẵng ở tạm bợ trong mấy cái trường học khổ bắt chết. Khi về thì nhà bị ăn trộm hết đồ đạc. Để chờ tin thằng hai trên núi đã. Mạ sợ lắm rồi. Mạ tính không chạy mô hết! Huế mà mất thì cả nước mất!”.
27 Tháng Tám 2018(Xem: 162)
Khi nhát dao chém ngang hình đất nước, thì văn học Việt cũng chẻ đôi dòng chảy. Bắc Nam như hai thái cực đối nghịch nhau về cả tư tưởng lẫn bút pháp. Sau Nhân văn giai phẩm, trên đất Bắc lại một cuộc nồi da xáo thịt nữa xảy ra với cái tên gọi mơ hồ: Xét Lại. Cơn sóng ngầm ấy cuốn đi rất nhiều công thần, và những nhà báo, văn nhân, một thời đã từng là bạn bè, đồng chí. Nhà văn Vũ Thư Hiên và cha mình, cụ Vũ Đình Huỳnh, người thư ký đặc biệt của Chủ tịch Hồ Chí Minh cùng nằm trong số đó.
23 Tháng Tám 2018(Xem: 290)
Đứng ở bậc tháp điêu tàn của dân Hời dựng trên ngọn núi Nhạn trông xuống, thấy thị xã giống như một chợ xổm. Cái vẻ tạm bợ rải rác đó đây. Chúng ta cố níu tạm bợ làm vĩnh cửu nên cuộc sống nó hất hiu đến tội nghiệp. Nó hắt hiu nhấp nhô trên mặt nước đời, dần dà, trở thành những cơn sóng lớn. Và chúng ta là những chiếc thuyền nan bồng bềnh trôi, biết định hướong nhưng bất hạnh hơn cả những cánh bèo vô định.
09 Tháng Tám 2018(Xem: 121)
Mẹ cấm ta không cho nhìn qua cửa sổ Không cho nghe âm đoản giọng trầm buổn Khi đã biết rừng đời nhiều trái khổ Tô đậm làm chi bóng lẻ dưới trăng suông Mẹ xin ta đừng nhìn qua cửa sổ Nghiã lý gì đâu những hình ảnh vô thường Một kíp người chưa bằng viên đá nhỏ Hãy gạt sang bên hờn giận với yêu thương
08 Tháng Sáu 2018(Xem: 382)
à con của vị Tướng Hải Quân Hoa Kỳ nhiều uy quyền, ông McCain cũng vẫn chấp nhận – nhiều khi còn tình nguyện – thi hành những công tác rất nguy hiểm như dội bom xuống các cứ điểm quân sự của C.S.V.N. tại Bắc Việt trong khi cả “rừng” hỏa tiễn SAM của Nga được C.S.V.N. “tung” lên ngập trời! Trong phi vụ cuối cùng, ngày 26 tháng 10 năm 1967, phi cơ của ông McCain bị người C.S.V.N. dùng hỏa tiễn SAM của Nga bắn hạ. Ông McCain nhảy dù và rớt xuống Hồ Tây. Ông bị gảy chân phải và hai tay; tay phải gảy làm 3 đoạn.
24 Tháng Năm 2018(Xem: 274)
Chỉ cần hình ảnh “thằng bạn” với “những tờ tiền đỏ như rưới máu” đã đủ để vạch trần tất cả: Đó là những đồng tiền dơ bẩn, những đồng tiền tội ác mà “thằng bạn” đã cướp giật từ những người lương thiện, nó thấm đẫm mồ hôi, nước mắt và thậm chí cả máu, cả tính mạng của người lương thiện. Quá hiểu nguồn gốc của những đồng tiền tội ác đó nên “tôi”, nhà thơ, không hỏi “tiền nhiều từ đâu”, nhưng “bạn” vì nghĩ “tôi” ngờ nghệch, không biết nên tảng lờ, “tránh nhắc từ đâu tiền nhiều”. Giọng thơ cứ cà tang, cà tang, tưng tửng, tưng tửng mà kỳ thực lại rất tỉnh, rất lạnh, điểm suốt câu chuyện.
22 Tháng Năm 2018(Xem: 300)
Phạm Ngọc Thái lớn lên khi đất nước chìm ngập bởi chiến tranh. Mới bước qua ngưỡng cửa thời niên thiếu, anh đã rời bỏ cuộc đời sinh viên đại học - Từ giã Hà Nội vào chiến đấu trên chiến trường miền Nam, tới tận ngày chiến tranh kết thúc. Khi đó tâm lý cũng đã mệt mỏi đường chinh chiến, Phạm Ngọc Thái rời khỏi quân ngũ trở về thành phố quê hương, tiếp tục theo học trường Đại học Ngoại thương, để trở thành anh cán bộ ngành ngoại thương quốc tế. Diễn biến tư tưởng và tình cảm cuộc đời tác giả, những năm hoà bình trở lại đây khá phức tạp: Có lúc anh rơi vào sự chán chường thời thế, chẳng khác nào một người đi ở ẩn, sớm hôm sống lẩn khuất hoặc phiêu lãng với bạn bè, vui thú thơ văn.
22 Tháng Năm 2018(Xem: 5456)
Năm 2004 mình đến hỏi mượn cô tiền để làm ăn. Cô bảo không có tiền, nhưng cô có 7 chỉ vàng mình lấy đi. Mình bảo cần tiền mặt vì đang thi công cho cái cửa hàng làm nội thất, không cần vàng. Cô bảo đằng nào cũng phải cần lâu, cứ bán đi mà làm vốn đỡ cho yên tâm làm ăn. 7 chỉ vàng giờ là bao nhiên tiền , mình không biết, chắc nó khoảng tầm 1000 euro. Mấy năm sau cô nhắc món nợ, chỉ là nhắc thôi chứ không đòi gì cả. Đến năm 2009 mình bị bắt vụ in và phát tán áo Hoàng Sa - Trường Sa là của Việt Nam, cô và chú ngã ngửa ra khi biết mình là Người Buôn Gió. Hoá ra chú suốt ngày ngồi với mấy ông bạn nói chuyện, cũng nhắc đến Đại Vệ Chí Dị. Khi ở tù ra, mình đến cô chú đón tiếp mình vồn vã, như thằng cháu là một anh hùng, vì chú mình rất uất chuyện bọn Tàu xâm lược biển đảo.
21 Tháng Năm 2018(Xem: 424)
Con trai đầu của tôi nhìn thấy hắn đang... một người nói tiếng Việt là anh thợ sửa xe máy và hắn, người da trắng nói tiếng Anh đang dùng tay trao đổi cùng nhau về giá sửa cái xe máy Honda 67 cũ rích và bẩn thỉu của hắn ở hiệu sửa xe cách nhà tôi hơn chục mét nên dừng lại nghe và giúp hắn. Sau khi biết phải bỏ ra bao nhiêu VNĐ để sửa chiếc xe, hắn gật đầu OK và loay hoay ra dáng tìm một chiếc ghế để ngồi chờ. Con trai tôi mời hắn về nhà dùng coffee rồi nhân tiện mời thêm hắn dùng lunch (bữa trưa) vì hai bố con cũng đã chuẩn bị xong. (Thêm người chỉ thêm bát, thêm đũa như người Việt Nam ta vẫn nói.)
21 Tháng Năm 2018(Xem: 454)
Việt Nam Cộng Hòa mà điên cuồng chống Cộng thì đâu có chính sách Chiêu hồi, đâu có bắt tù binh cả trăm ngàn nuôi ăn cho mập rồi trao trả? Thằng cha này chắc chưa bao giờ cầm súng! Cũng chưa bao giờ biết rõ về Việt cộng. Chú em về biểu chả đọc bài của Trần Đức Thạch, cựu lính trinh sát Việt cộng về vụ thảm sát ở miền Đông. Hèn gì VNCH mất sớm chỉ vì còn có nhiều người quá khờ khạo và ngu xuẩn. Cha tác giả này chắc không biết vụ tết Mậu Thân, Đại Lộ Kinh Hoàng… Tui nói cho chú biết Việt cộng được “chính huấn” là đằng trước mũi súng của tụi nó kể cả con gà con chó đều là kẻ thù. Cho nên chúng giết dân vô tội không gớm tay. Được bao nhiêu người trong lính Việt cộng giống như ông Lưu Quang Vũ nào đó? Còn cha Nguyễn Bắc Sơn làm thơ để giải sầu chứ đâu có Sĩ quan nào đem bi đông rượu đi hành quân. Lính khát nước cần nước chứ đâu cần rượu, hơn nữa giữa trận tiền mà say rượu thì chỉ huy sao được? Mạng sống của lính nằm trong tay mình, đâu có giỡn được?
21 Tháng Năm 2018(Xem: 199)
Điều mà chúng ta cần chú ý thêm là chuối chín rụng không hư mất đi, mà nó có thể trở thành "rượu chuối" tỏa hương ngọt ngào cho người thưởng thức. Mẹ có "rụng" nhưng "hương mẹ" vẫn còn trong tâm trí con. Chữ GIÓ giản dị ai cũng hiểu, sử dụng rất tuyệt ở đây: - Gió là phong, phong ba cuộc đời, phong ba gia đình,... sẽ lay mẹ rụng, mẹ sẽ mất đi. Chữ RÀY cũng tuyệt, mộc mạc, bình dị ai cũng hiểu: -Từ nay về sau. "Con rày mồ côi": Từ nay - ngày mẹ mất - về sau con sẽ mồ côi , đơn độc.
16 Tháng Năm 2018(Xem: 147)
Đắm mình trong không gian sống động của biển cả, thả tâm tư hòa quyện với trời mây… nhưng nhà thơ không quên đối diện với “lòng mình” mà “ngộ” ra điều: biển không hề yên bình, giống như lòng thi sĩ cũng đang ngổn ngang trăm nghìn tơ rối, để mà thêm thấm: “Nước mắt chảy vào trong mặn cõi người”, để mà tự thức tỉnh về lẽ đời nơi cõi người vốn nhiều oan trái, khổ đau: Tôi nhìn vào lòng mình thấy biển Nước mắt chảy vào trong mặn cõi người
16 Tháng Năm 2018(Xem: 393)
Họ ở một thời gian không biết người lớn nhận xét ra răng, chơ tui thấy họ cũng tình người đầy đạo đức, cứ mỗi lần đi hành quân khi trở về tui thấy hạ sĩ Nét hay mua áo quần may sẵn ở chợ VN tặng cho mấy em nhỏ từng gặp gỡ, hay tặng bút viết cu lơ màu cho bọn con nít như tui. Có lần ung nhảy xuống sông cứu người đuối nước, bồng lên bờ hô hấp nhân tạo, dùng miệng hà hơi, hút đờm dãi mà không cứu được nên ung Nét khóc như mưa. Mấy ngày nhà ôn Luyện tổ chức đám tang, tui đi chợ Thông sau chùa Thiên Mụ đều thấy Hạ sĩ Nét ngồi cạnh quan tài mặt buồn rười rượi, rứa thì người Mỹ cũng vé ry gút chơ có năm bờ then mô mọi người hí!
14 Tháng Năm 2018(Xem: 305)
Nói đến nghề may, chúng tôi không làm sao quên được chuyện đổi đời của một vị bác sĩ quân y trước kia phục vụ tại TYV Nguyễn Tri Phương, Huế. Thời gian trận Hạ Lào xảy ra năm 1972, ông đứng trong phòng giải phẫu có khi một ngày hơn 15 tiếng để giải phẫu cho thương binh (chắc chắn là có một khâu gọi là may lại vết thương). Sang Mỹ chậm, học lại nghề khó, ông đành vào shop may, giao nghề may lại cho vợ, nguyên là cô giáo, còn ông thì hành nghề “cắt chỉ,” vì thứ chỉ này không phải là loại chỉ “tự tiêu!” Làm ở shop may, mỗi người mỗi việc: may, cắt chỉ, đóng khuy hay ủi.
10 Tháng Năm 2018(Xem: 221)
Lớp học yên tĩnh trở lại. Một con chim liệng đến đứng trên bờ cửa sổ trống (cánh cửa đã bị cô giáo…), hót mấy tiếng rụt rè rồi vỗ cánh bay cao. Tôi đưa mắt thèm thuồng nhìn theo cánh chim. Một kỷ niệm cũ đi bẫy chim giữa cánh đồng lúa bay trên bờ sông Viêm sống lại đầy dẫy trong trí tôi. Nhưng đó chỉ là những kỷ niệm. Ngày nay, cánh đồng không còn một tiếng chim hót, bờ sông trở thành đất của hãng Tàu, nước sông đen, cá chết nổi lềnh bềnh vì hóa chất.