BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 40048)
(Xem: 36574)
(Xem: 33974)
(Xem: 25321)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0
13 Tháng Giêng 2021(Xem: 1112)
Khi nó trưởng thành, nó là siêu sát thủ bắt chuột. Nó tha chuột vào gầm giường, hình như đúng là có chuyện bọn mèo đầu tháng ăn đầu, cuối tháng ăn đuôi thì phải. Vì mỗi khi thấy múi thối khắm, tôi đốt lửa chui vào gậm giường tìm, y rằng thấy xác đầu chuột hay đuôi chuột. Mỗi lần như thế phải dọn dẹp, thật khổ sở. Nó bắt đầu hay đi cả đêm, bố tôi bảo nó đi tìm mèo cái. Một hôm bạn bố tôi đến nhà, bố tôi giữ con mèo để ông kia cầm dao thiến. Nó kêu đau đớn, khi khâu xong bố tôi buông nó ra. Nó chạy và nhảy tót lên mái nhà, đứng kêu gào một hồi.
12 Tháng Giêng 2021(Xem: 106)
Trước ban tổ chức nhân cơ hội đục nước béo cò, mỗi năm tổ chức một đợt, tốn cho văn nghệ sĩ các cô khoảng vài triệu bạc thì báo cáo cả trăm triệu để lấy tiền bỏ túi chia nhau. Hãng phim truyện hoặc phim tài liệu cũng vậy, làm mấy bộ phim vớ vẩn về bác: Nào “Nguyễn Ái Quốc ở Hồng Kông”, nào “Hẹn Gặp Lại Sài Gòn” rồi “Đi tìm Út Huệ”* v.v … cũng khai khống lên cả vài chục tỷ để rút lõi, trong khi phim làm xong chẳng ma nào xem cả, phải phân phát xuống tận cơ quan, xí nghiệp, trường học bắt cán bộ công nhân viên chức, học sinh, sinh viên vào xem miễn phí. Nếu là lãnh đạo các cấp, các ngành trực thuộc Bộ Văn hóa còn được hưởng phong bì cả triệu VND để lôi kéo hoặc hướng dẫn dư luận quần chúng…
09 Tháng Giêng 2021(Xem: 1627)
Bà Jacqueline Kennedy là một trong những mệnh phụ được Trời ưu đãi. Trước khi lưu tâm đến vài mệnh phụ Âu Mỹ, tôi đã thích nét đẹp và cách phục sức giản dị nhưng rất quý phái và đài các của nữ minh tinh điện ảnh Audrey Hepburn. Không ngờ, khi thấy ảnh của bà Jacqueline Kennedy, tôi nhận ra kiểu và màu sắc trang phục của bà Jacqueline Kennedy cũng rất đơn giản, quý phái và đài các không thua gì y phục của Audrey Hepburn. Tôi rất vui thích khi biết bà Jacqueline Kennedy thường xuất hiện trên nhiều tạp chí – không thua gì các tài tử xi-nê nổi tiếng – và Bà được chọn là một trong 12 phụ nữ mặc trang phục xinh đẹp nhất thế giới.
06 Tháng Giêng 2021(Xem: 190)
Chữ TÌNH khiếp lắm, nó chi phối mọi “hành xử” con người. Không có TÌNH thì sẽ không có thơ văn… Chính vì chữ TÌNH mới xảy ra chiến tranh và đau thương: – Như việc muốn chiếm đoạt “kiều nữ chân dài” Helen mà gây nên “Chiến tranh thành Troia” (trường thi của Homer: Iliad và Odyssey). – Làm tiêu tan đất nước, làm toi mạng, tiêu đời… như Trụ Vương / Đắc Kỳ, Ngô Vương/ Tây Thi và Đồng Trác / Điêu Thuyền v.v… Vậy TÌNH là cái quái gì mà khiếp vậy?
31 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 129)
Nhạc lính của Lam Phương tuy không đượm màu tang tóc, thê lương và bi tráng như nhạc lính của Trần Thiện Thanh nhưng lại buồn rười rượi hay ít ra thì cũng man mác buồn trước những cuộc tình phải chia xa vì khói lửa chiến chinh, với hoàn cảnh của biết bao thân trai giữa mùa ly loạn. Nhưng nếu xét về vận số trong cuộc đời thì có lẽ Lam Phương – và có thể cả các nhạc sĩ Minh Kỳ, Trúc Phương và Nguyễn Văn Đông nữa – đã không gặp nhiều may mắn như những kẻ từng đồng hội, đồng thuyền với mình. Vào những năm tháng cuối đời, nhạc sĩ Lam Phương đã bị bệnh tật bủa vây cùng với niềm cô đơn chất ngất khi “nắng xuyên qua lá, hạt sương lìa cành, đời mong manh quá kể chi chuyện mình, nắng buồn cuộc tình bỗng tắt bình minh…”
29 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 162)
“Trong nghệ thuật, điều quan trọng của cùng nguyên lý trên được minh họa bằng giá trị “gợi ý”. Khi đưa ra điều gì thì không bộc lộ ra, cứ để người thưởng thức có cơ hội hoàn thiện ý tưởng và như vậy một kiệt tác lớn thu hút sự chú ý của bạn đến mức không thể kháng lại được mãi đến lúc bạn cảm thấy như mình là một phần của kiệt tác. Ở đó có một khoảng Hư Không để bạn đi vào và lấp cho đầy bằng mọi cảm xúc thẩm mỹ của bạn”
29 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 84)
Việt Nam ngoài gốm Chu Đậu, ta cũng thường nghe nhắc đến gốm Bát Tràng. Hai chữ Bát Tràng này ta thường nhớ trong bài ca dao: Trên trời có đám mây xanh, Ở giữa mây trắng chung quanh mây vàng. Ước gì anh lấy được nàng, Để anh mua gạch Bát Tràng về xây. Xây dọc rồi lại xây ngang, Xây hồ bán nguyệt cho nàng rửa chân. (Ca dao)
29 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 103)
Ông biến âm tên thật của mình, Lâm Đình Phùng thành Lam Phương, mà ông hay ai đó đã giải thích là mang ý nghĩa "phương trời của màu xanh hy vọng". Hy vọng cho một quê hương thanh bình, không chinh chiến, điêu linh. Hy vọng về hạnh phúc con người không gãy đổ, chia lìa. Nhưng hy vọng hay mơ ước là phạm trù cảm xúc, còn định mệnh lịch sử là sự thật của thời gian. Chúng chẳng song hành. Chẳng tranh cãi gì khi bảo ông là một trong những nhạc sĩ kiệt xuất và đại chúng hàng đầu của nền âm nhạc Việt Nam. Với nhiều cung bậc xúc cảm và dòng nhạc khác nhau, Lam Phương là chứng nhân cho quê hương, cho số phận con người như vậy.
28 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 115)
Ngày xưa khi tròm trèm 28 tuổi, bà cũng phải lòng một anh bộ đội Cụ Hồ quê Thái Bình. Chưa từng một ngày làm ruộng, phải chịu cảnh chân lấm tay bùn đã đành, còn bị bà mẹ chồng khắc nghiệt cấm từ bánh xà phòng đến thìa mì chính, giọt nước mắm cấm đi, mặc cu Đức cứ kiệt quệ từng ngày…Khổ quá, bà đành ôm đứa con suy dinh dưỡng ra khỏi nhà …và bây giờ số phận lặp lại, con Hằng tuy không khổ như bà 26 năm về trước nhưng thời thế khác rồi, nó đâu có chịu cảnh thiếu trước, hụt sau, chịu đựng hy sinh hết thẩy vì chồng, vì con như bà?
18 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 296)
Bây giờ bố đã bỏ Rừng Phong lại sau lưng để đi về nơi miên viễn cùng với má. Bố và má, những người yêu nhau ở Rừng Phong, Virginia; khi về miền đất miên viễn, bố và má vẫn mãi mãi là những người yêu nhau. Đại văn hào Mark Twain có câu: Cuộc sống là trò chơi mà không người nào thắng. Life is a game, which no man wins. Con người, ai rồi cũng phải trước sau, bước lên chuyến tàu cuộc đời để đi về miền đất thênh thang, bố đã sống một cuộc đời bi hùng nhưng đẹp đẽ, giữ được khí tiết của người viết văn. Sự ra đi của bố nhẹ nhàng thanh thản, như cây đèn dầu cạn dần được cất đi để chờ đón ánh bình minh đang ngự đến. Bố ơi, hãy ngủ yên trên vùng đất của những người yêu nhau.
15 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 262)
Nhận được tin buồn nhà văn Hoàng Hải Thủy qua đời, tôi viết để tưởng nhớ. Đọc lại những bài thơ của anh viết về hiền thê… sống chết một đời, yêu thương, gắn bó với nhau. Sau 2 năm xa cách, nay anh theo người bạn đời vĩnh viễn nơi cõi thiên thu… bỏ lại trần gian hỉ, nộ ái, ố…! Giờ đây nhà văn Hoàng Hải Thủy đã toại nguyện với người yêu: “Yêu kiếp này, hẹn kiếp mai Ngàn năm yêu mãi, yêu hoài nghe em”
14 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 2403)
Anh là người biết sợ. Và biết né. Trong anh không bao giờ có nhu cầu làm người dũng cảm, hoặc ít hơn, người ngang ngạnh. Anh rón rén từng bước trên đường sáng tác để không chạm vào những cấm kỵ, anh lẩn tránh những thứ “có vấn đề” bằng nụ cười hiền hậu, bằng giọng nói rụt rè, dành say mê cho những “con chữ” (nói theo cách Dương Tường). Chẳng bao giờ Tấn khoe với chúng tôi những gì anh đang viết. Chúng tôi chỉ được biết anh viết gì khi sách đã in ra. Văn anh hiền lành như người anh vậy. Thứ văn ấy chúng tôi không đánh giá cao, chỉ mỉm cười khích lệ. Mà Bùi Ngọc Tấn cũng nhút nhát lắm khi nào không thể tránh phải nói về mình trước những ông bạn bặm trợn một khi đã bốc lên rồi thì trời cũng bằng vung.
14 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 155)
Nhiều thập niên qua, chưa bao giờ tôi có thể quên được dáng thầy Đào ngồi nghiêng nghiêng trên chiếc Vespa, chiếc mũ “phớt” màu cà-phê sữa cũng đội hơi nghiêng; và nhất là lần cuối cùng viếng thăm Thầy, nghe Thầy dẫn một câu rất thâm thúy và đầy ý nghĩa. Thầy tôi – giáo sư Anh văn Lê Văn Đào, thọ 101 tuổi – đã từ biệt cõi đời vào ngày 20 tháng 11 năm 2020. Dù Thanksgiving đã qua, lòng tôi lúc nào cũng biết ơn sự dấn thân, sự hy sinh và sự dạy bảo của các thế hệ Ông Cha. Nguyện cầu các thế hệ tiếp nối sẽ ghi nhớ câu nói của Tổng Thống Kennedy mà Thầy Lê Văn Đào – năm 1998 – đã lập lại để dạy tôi.
07 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 176)
Có một dạo, em thèm cơn mưa quá, Hạt rơi là, em vội lấy ô sang “Em những mong, có một chút nắng vàng!” Vầng dương lên, em dịu dàng nấp bóng Em thủ thỉ: “Ước gì… con gió lộng…” Cơn mùa về, bên cửa đóng, xoa tay Anh mỉm cười, nhưng bỗng thấy lo ngay Vì anh sợ, lời yêu em cũng thế…
01 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 2886)
Câu chuyện về con chó Lu tối hôm đấy không biết tôi đã kể thế nào, nhưng khi tôi dứt câu chuyện, những chàng trai, cô gái trẻ tuổi đang độ trăng tròn đều im phăng phắc và rớm lệ. Lúc bạn trung niên, gặp quá nhiều sự bội bạc, phản trắc của đời. Bạn sẽ không nghĩ tôi dở hơi vì con chó năm nào đâu. Cái con chó đã liếm nước mắt trên má tôi, lúc tôi chui vào gầm cầu thang khóc vì bị đánh mắng oan. Sau câu chuyện về con chó, từ hôm sau mọi người nhìn tôi bằng con mắt thân thiện hơn, tôi không phải là kẻ bất trị bị gia đình đày về quê, mọi người gần gũi, họ đi chơi sang làng khác cũng rủ tôi đi.
01 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 124)
Thú uống trà hiện nay được phổ quát khắp thế giới và trong mọi tầng lớp, nên trồng và chế biến trà đã trở nên một kỹ nghệ quan trọng, nhất là tại các nước Á Châu như Trung Hoa, Đài Loan, Nhật Bản, Việt Nam, Cao Ly. Trà ngon nổi tiếng hiện nay gồm có trà Bắc Thái của Việt Nam, trà Sâm Cao Ly, Thiết Quan Âm ( Ly Sơn, Đài Trung, Đài Loan), Ô Long (Núi Phổ Đà,Trung Hoa, trên một rặng núi có cao độ hơn 2100m) nhưng đặc biệt nhất là trà Vũ Di, mọc trên một rặng núi rất cao lại vô cùng hiểm trở, người thường không thể leo tới để hái nên phải cho khỉ hút thuốc phiện rồi luyện tập chúng thành những chuyên viên hái trà như người
30 Tháng Mười Một 2020(Xem: 165)
Vừa nghe vài “notes” của tình khúc Nhìn Nhau Lần Cuối của Nguyễn Vũ bà Hoa lặng người! Giai điệu u hoài của tình khúc này như khơi dậy trong lòng Bà nỗi đau xưa! Qua khung cửa sổ, nhìn mây trôi lặng lờ, bà Hoa tưởng như có thể thấy lại được Bệnh Viện Hạm Hát Giang, HQ 400, đang hải hành chầm chậm trong vịnh Đà Nẵng vào buổi chiều xưa. Chiều xưa ấy, sau khi tan trường, thấy Tú – trong quân phục xanh xám của Hải Quân – đang đứng đợi cạnh cổng trường Phan Châu Trinh, Hoa reo vui: -Anh đến Đà Nẵng khi mô, răng không cho em hay? -Chuyện nhà binh mà cho em hay sao được! Tàu đang công tác tại Thuận An, về đây nhận nhiên liệu và cũng để đón một sĩ quan cùng khóa với anh, sẽ thuyên chuyển xuống tàu. -Khi mô “tàu anh” đi? -Mai.
30 Tháng Mười Một 2020(Xem: 1709)
Chiều đó, rủ nó đi ăn hủ tíu, mới ngạc nhiên khi nghe nó từ chối “Con ăn chay mà chú”. Hóa ra nó ăn chay mấy tháng nay, để vái cho bà ngoại mau lành bệnh. Nó nói khi nào ngoại còn bệnh là nó còn ăn chay để cầu cho ngoại. “Nhiều lúc ngán quá, nhưng không dám bỏ chú, bởi vì lỡ vái cho ngoại rồi”, nó nhe răng cười. Lúc đó mới thấy thật ra bộ dạng chằng chịt của nó chỉ che con người thiệt, lành như đất. “Vậy chú với mày ăn chay, kể như cho chú vái ké mày, cho ngoại mau lành”, tôi nói vậy. Thằng nhỏ giương mắt nhìn rồi lại cười “Được không chú? Ăn chay không có ngon như ăn mặn đâu nghe”. Đi một vòng chợ, xách ba bốn món chay về ăn cơm. “Giống nhà hàng quá chừng đó chú. Mấy tháng nay con ăn chay toàn mì gói không hà, chú chơi sang thiệt”.
16 Tháng Mười Một 2020(Xem: 346)
Tôi hồi nhỏ ở nhà quê, thấy những người nghèo khổ họ chạy cơm từng bữa. Mỗi ngày họ ra quán Má tôi mua từng lon gạo về nấu cho cả nhà ăn. Khách quen thì thiếu nợ, ghi sổ nợ trước trong tuần, mua lon gạo, nửa chai nước mắm, con cá khô; ly rượu. Tất cả ghi chi chít trong cuốn sổ học trò, qua nét chử như gà bới của Má tôi. Thường thì chiều chạng vạng khi gà sắp vô chuồng, thì lúc đó những người cùng khổ mới lục đục đi làm về nhà. Bà mẹ hay ông cha sai con ra quán, đứa cầm cái thau, đứa cầm cái bịch, chai xá xị, ra nhà tôi mua. Có tiền thì trả, không tiền khách quen thi ghi nợ.
10 Tháng Mười Một 2020(Xem: 3026)
Mụ Chét trịnh trọng mở cái bọc giấy. Một cái váy đầm rơi ra từ trên tay mụ. Mụ cầm lưng váy rồi đứng ngắm một hồi. Nếu nó là cái áo thì có phải tốt không, Mụ sẽ mặc đi chợ hay đi họp. Đàng này là một cái váy màu sắc chói mắt, chả lẽ mụ mặc cái váy này ra đường? Mụ ngồi phịch trên tấm phản tre, có cái gì dâng lên nghẹn cứng làm mụ không thở được. Ai đời, một bà già, mẹ liệt sĩ lại nhận quà cứu trợ nạn lụt là một cái bùng rền. Mụ biết ăn nói thế nào với cả xóm. Ai cũng chờ xem món quà quốc tế anh em tặng cho mẹ liệt sĩ đẹp ra sao. Mụ xấu hổ và thất vọng vì cứ nghĩ mình cũng có một cái áo lạnh tuy không đẹp và mới như của mụ Sơn, nhưng ít nhất cũng là cái áo lành lặn để hãnh diện với xóm làng. Mụ đã hiểu tại sao Mụ Sơn đưa cho Mụ rồi đi ngay, mụ đã hiểu người ta khinh mụ ra sao.