BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 27832)
(Xem: 26485)
(Xem: 25124)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0
23 Tháng Tám 2019(Xem: 117)
Nhưng nếu suy xét kĩ, thì đồng chí sĩ quan công an nhân dân Lê Thị Hiền không đáng phải chịu những hình thức kỉ luật nặng hơn. Thực ra thì đồng chí ấy chỉ thể hiện cái văn hóa của "tộc người" của đồng chí ấy thôi. Chuyện hành xử như vậy là chuyện bình thường của cái "tộc người" của đồng chí ấy thôi mà. Không ai lại đi kỉ luật một người chỉ vì người ấy thể hiện đúng cái văn hóa của "tộc người" nhà họ cả. Cũng không có điều luật nào qui định việc xử phạt hành vi bảo tồn văn hóa của một "tộc người".
22 Tháng Tám 2019(Xem: 145)
Không còn cách nào khác, không lẽ lặn lội mấy ngàn cây số ra đây rồi về tay không, chúng tôi quyết định đi bốc mộ trộm. Đến lúc này mỗi khi nhớ lại tối hôm đó tôi vẫn còn rùng mình. Tôi vẫn không hiểu tại sao mình lại quyết định liều lĩnh như vậy. Đào mộ chui, chết hoặc ở tù như chơi. Có lẽ phần vì còn trẻ liều lĩnh, phần thương ba, thương mẹ và một phần do sự khuyến khích của người đào mộ thuê. Cũng may là ngôi mộ của ba nằm ngoài vòng đai trại cải tạo, nếu không ai biết trước việc gì sẽ xảy ra cho chúng tôi.
21 Tháng Tám 2019(Xem: 123)
Cu ly bồi bếp cũng xưng hùng, Tao thẹn cùng mày một núi sông. Tao trốn nguy cơ bầy quỷ đỏ, Mày xua dân tộc đống than hồng. Tao mua hạnh phúc chừng năm lượng, Mày bán giang san được mấy đồng? Hòm kiếng mày nằm sung sướng nhỉ? Coi chừng chỉ một phát thần công.
19 Tháng Tám 2019(Xem: 164)
Cũng lần ấy ở Hà Nội, một buổi hừng đông đạp xe ngang bưu điện Cầu Giấy, bất chợt nhìn thấy cái chợ nhóm khoảng năm bảy chục người, dừng lại xem hóa ra là chợ cứt, người bán đứng cạnh hai cái sọt to chứa đầy cứt, người mua thì gánh hai cái thúng, họ ngã giá, họ phân bua cứt thiệt cứt giả, chửi nhau chí chóe. Một người đàn ông thọt tay vào sọt cứt, bốc ra nói: Địt mẹ thế này mà mày bảo là cứt à, chỉ toàn đất sét, đừng có lừa ông mày nhé !
16 Tháng Tám 2019(Xem: 285)
Trước khi được điều động lên một địa điểm bí mật trên rặng Trường Sơn để thăm dò như các lần trước, tui được dặn là phải cố gắng nhiều vì 2 đồng nghiệp Biệt Kích (BK) đã mất tích trong vùng đó. Điều may mắn lần này là tui tìm được 2 người BK kia không xa nơi đáp xuống. Một người đang bị bịnh. Máy truyền tin bị hư, và đạn dược thiếu thốn tại một số lớn quân nhu bị rớt mất khi thả dù. Tụi tui núp trong 1 hang núi có nhiều cây rậm rạp. Điều không may mắn lần này là tụi Việt Cộng biết được sự có mặt của nhóm BK vì họ tìm ra số quân nhu và dụng cụ bị rớt. Họ lùng kiếm ráo riết. Để được an toàn, tụi tui im hơi lặng tiếng và chỉ bắn khi thiệt cần.
14 Tháng Tám 2019(Xem: 148)
Huy Phương viết tạp ghi một cách khoan thai, tự nhiên, thoải mái, như người ta rút khăn mùi-xoa trong túi ra. Đọc “Sóng Vỗ Bèo Trôi,” người ta như đang ngồi nghe ông rủ rỉ nói chuyện bâng quơ trong một buổi cà phê vỉa hè. Nhưng nghe được vài ba chuyện rồi, người ta mới chợt nhận ra rằng cái vị đắng trong miệng mình không phải là từ ngụm cà phê vừa hớp mà là cái dư vị của những mẩu chuyện vừa nghe. Những gì Huy Phương góp nhặt trong tạp ghi của ông hoàn toàn không là những tản mạn rời rạc mà là từng thành tố quan trọng của một cấu trúc tổng thể chặt chẽ với một chủ đích rõ ràng.
07 Tháng Tám 2019(Xem: 167)
-Người Tàu vào Việt Nam nhiều lắm à? Nếu đúng thì đó là âm mưu thâm độc của Trung cộng từ cuộc chiến vừa qua. Trung cộng viện trợ cho scVN tối đa và huấn luyện bộ đội csVN thực hiện chiến thuật biển người để người Việt Bắc, Nam giết nhau càng nhiều càng tốt! -Từ nhỏ, tôi cứ nghĩ rằng chỉ người miền Nam mới thù hận Trung cộng; nhưng, sau vụ csVN muốn cho Trung cộng thuê ba đặc khu, tôi mới biết người Việt trong nước cũng đã nhận ra mưu đồ của Trung cộng và sự bán nước một cách đê hèn của csVN. Để tôi tìm bản tin tôi đọc cách nay vài hôm, dịch cho ông nghe thì ông sẽ hiểu.
06 Tháng Tám 2019(Xem: 134)
Gã đã khờ, lại làm thơ, nhìn đời như nhìn qua lớp khói sương bảng lảng nên hình ảnh, sự việc được phản chiếu lại cũng hư hư ảo ảo, đến quá nửa đời người rồi mà vẫn "mãi lơ ngơ", chưa hiểu hết căn nguyên duyên cớ nào "Gã và nàng yêu nhau lắm/ Yêu người, yêu cả hồn thơ" mà nàng nỡ "nhẹ gót sang sông", bỏ lại gã "lặng ngẩn ngơ" đến tận khi đã bước qua phía nửa bên kia của cuộc đời. Từ "chợt" trong câu "Xuân xanh chợt hết bao ngày" đã diễn tả đầy đủ, tinh tế nỗi xót xa về cái giá đã phải trả bởi sự ngu ngơ với đời, với tình yêu đến tội nghiệp của "gã", khéo léo đẩy câu thơ chạm vào trái tim người đọc, khiến người đọc cũng chơi vơi, thảng thốt...
02 Tháng Tám 2019(Xem: 175)
Huy Cận đã chết. Hai lần gặp ông. Hai hình ảnh trong tôi. Huy Cận, trong hình ảnh lần gặp đầu, đưa tôi đến lần gặp sau. Huy Cận, trong hình ảnh lần gặp sau, kéo tôi xa ông mãi mãi. Khi ông còn sống, tôi đã nghi nghi ngờ ngờ... Nay ông chết đi, tôi chỉ còn vương một thắc mắc rất nhỏ: Huy Cận có đọc “Cây Bàng Lá Đỏ” của tôi trước khi ông nhắm mắt?
30 Tháng Bảy 2019(Xem: 147)
Anh Giang đột nhiên bị ung thư. Ai cũng thương và lo cho anh. Rồi anh phải long tong đi hết chỗ này chỗ kia chạy chữa. Nhưng ngay cả khi bản thân đang gầy gò ốm yếu, đầu trọc lốc vì xạ trị, anh vẫn chụp ảnh viết bài đăng tin để tố cáo những góc khuất của ngành y tế, vẫn lo đến môi trường và sức khoẻ cho những người xung quanh. Gặp ai anh cũng cười và cố trấn an mọi người rằng anh không sao đâu. Anh sẽ vượt qua thôi. Anh còn hẹn người này người nọ để đi phượt đây đó đến những vùng địa đầu của tổ quốc trong một ngày không xa. Và rồi ai cũng tưởng là rồi chuyện sẽ yên. Và rồi hôm nay chúng tôi phải vĩnh biệt anh.
30 Tháng Bảy 2019(Xem: 159)
U Minh tràm đước, cóc kèn (*) Anh hùng lỡ vận vào rừng bắt ong Bắt sao trúng phải nỗi buồn Cảm thương phận bạc Lệ tuôn lưng tròng . Dõi theo con nước lớn ròng Bỏ đi trốn bậu mà lòng xốn xang Nước mắt sao cứ chảy hai hàng Chèo ghe lướt tới, mà lòng quay lui! . Rạch sông muôn nẻo ngược xuôi Cố quên nẻo ấy Dáng người bên hoa . Mắt xưa giờ chắc lệ nhòa Gặp nhau chi hở? Bậu qua phải sầu!
18 Tháng Bảy 2019(Xem: 293)
Việt Nam từng được mệnh danh là đất nước của... rau muống. Đâu đâu cũng rau muống, bạt ngàn rau muống. Hồi tôi mới về Huế, có mấy người bà con đùa: người Bắc thì ăn rau muống, người Huế ăn giá. Nhưng té ra không phải thế. Cả thành phố Huế sau đấy được bao bọc bởi những cánh đồng rau muống bạt ngàn. Các chỗ xưa là rau muống, giờ là khu phố mới, hiện đại. Nhưng một thời nó nuôi dân Huế cộng với hàng chục ngàn sinh viên của bốn năm trường đại học bằng... rau muống. Người ta có thể ăn cả tuần rau muống, nhưng giá, cứ đến bữa thứ 3 mà xem, biết tay nhau ngay.
18 Tháng Bảy 2019(Xem: 388)
Nhưng mà... càng THẬT thì càng chết! Ông có nhớ cái hồi “ấm ớ hội tề” những năm 1948 – 49 không? Ông Lý Bích thấy đám dân quân tập “mốt hai” ở đình Thôn Đô, ra xem rồi bảo, có mỗi khẩu súng trường cổ lỗ, dăm viên đạn, với mấy cái dáo, mác, đánh Tây thế đéo nào được. Các anh cứ chọc tức nó rồi chuồn, nó vào làng tra khảo, chỉ chết dân... Thế mà hôm sau đội “Việt hùng” (một tổ chức của Việt Minh, lúc bấy giờ - MVT) đem cắt đầu luôn! Rồi cô Tân, con cụ Bỉnh, con gái hớ hớ, đẹp người đẹp nết là thế mà Việt hùng cũng đem giết. Vụ ấy cứ râm ran, âm ỉ mãi, ông có nhớ không?
17 Tháng Bảy 2019(Xem: 404)
Khoảng năm 1983, sau khi tôi mãn tù CS trở về nhà, tình cờ tôi gặp lại anh, thấy anh tốt tướng hơn xưa, to lớn bụng phệ khác thường chẳng khác gì một Ông chủ lớn. Anh mừng rỡ ôm chầm lấy tôi và vui vẻ mời tôi vô quán gần đó uống cà phê giãi bày tâm sự sau nhiều năm xa cách không gặp, rồi dần dần với bộ mặt thảm thương,anh dãi bầy hết tâm tư của mình: anh kể sau 30 tháng 4, gia đình anh đã bất hạnh gặp thảm cảnh quá đau lòng: ông anh ruột yêu quý của anh cũng như bao nhiêu người đồng cảnh ngộ khác vì không chịu nổi dưới ách thống trị vô cùng tàn bạo của CS, nên đã không ngần ngại tìm đủ mọi cách vượt biên bằng đường biển trốn chạy CS không khác gì tìm sự sống trong sự chết.
16 Tháng Bảy 2019(Xem: 365)
Ở miền rừng, dường như con gì cũng thành tinh. Đến giống lươn hiền lành cũng nặng tới... 2kg, mình to bằng cổ tay, da trơn nhẵn bóng. Chuột đồng ngót hơn cân thịt, không rõ đã sống lâu bao tuổi, người yếu bóng vía chẳng dám ăn. Có đoàn tình nguyện viên quốc tế đến U Minh Hạ vài ngày, khi về bị con muỗi rừng đốt sưng vù cả mặt, vết cắn u to bằng quả mận, vài tháng sau vẫn còn vết thâm. Xưa đã có câu ca dao về vùng đất này: “Cà Mau là xứ quê mùa/Muỗi bằng gà mái, cọp tùa bằng trâu”.
05 Tháng Bảy 2019(Xem: 4016)
- Đm làm ăn bố láo, hôm nay lịch trực tiếp dân mà không có thằng nào trực, hỏi thì kêu đi học. Đi học là việc chúng mày, tiếp dân là việc của dân, chúng mày định ngày tiếp dân rồi kêu đi học, sao không học mẹ vào ngày khác đi. Cậu kia chặn lời. - Anh đừng có quát tháo ở đây, việc này đã có chủ trương, lãnh đạo đồng ý, có kế hoạch cho cán bộ đi học. Mình tiếp. - Đấy là mày nói lý của chúng mày, chúng mày kế hoạch gì kệ chúng mày, nhưng ngày tiếp dân cả tuần chỉ có 2 buổi lại vào buổi sáng, chúng mày kế hoạch gì thì chừa ngày đó ra. Mày vừa nói mày là lãnh đạo, vậy mày ký giấy cho thằng kia đi học hôm nay phải không. Mày xác nhận thế để tao biết còn về tính.
02 Tháng Bảy 2019(Xem: 297)
Ký giả TT cũng như bao nhiêu người khác trong xã hội cùng thời vì quá ư vất vả lo lắng trong cuộc sống hàng ngày về miếng cơm manh áo nên đã quá uất ức không may bạo bệnh thổ huyết qua đời để lại biết bao niềm thương nỗi nhớ cho người vợ trẻ và 3 con còn nhỏ dại cùng bạn bè thân bằng quyến thuộc. Đây cũng chỉ là một trong muôn vàn hoàn cảnh bất hạnh đã xẩy ra trong xã hội miền Nam sau 30-4-75 đến nỗi cựu Thủ Tướng CS Võ Văn Kiệt khi còn sanh tiền đã không ngần ngại nói lên tâm tư của mình về ngày CS giải phóng miền Nam VN: “Một triệu người vui thì cũng có một triệu người buồn”. Thật quả đúng như vậy không sai chút nào.
01 Tháng Bảy 2019(Xem: 312)
Bữa trước, cô đang cho bò ăn cỏ, máy bay đáp xuống, bầy bò chạy tán loạn. Cánh quạt quạt cô sấp mặt xuống cỏ. Cô trườn lên phía mặt trước máy bay cho đỡ gió theo kinh nghiệm gặp con chim sắt mấy lần. Cô bật dậy, chạy ù vô thành, không thèm nói chuyện với quan Việt. Cô liếng thoắt với quan Tây, đại khái là ông phải cho con chim sắt hạ chỗ khác, tránh bầy bò của tui ra, cô vừa nói vừa nhảy nhót. Một con nhóc 12 tuổi đòi quan bắt lính đi kiếm bò về cho mình. Nếu không, đền đủ tiền cả bầy bò cho mình. Cả phủ quan cười ầm lên rồi bắt lính đi lùa bò phụ.
26 Tháng Sáu 2019(Xem: 259)
Ngay sau đó, Lê Lai khoác hoàng bào giả làm Lê Lợi và vâng mệnh mang 2 thớt voi với 500 quân xông ra khêu chiến. Giặc Minh liền xua quân giao chiến. Lê Lai thúc ngựa xông thẳng vào trận và la lớn: -Ta là chúa Lam Sơn đây! Ngỡ là Bình Định Vương Lê Lợi, giặc Minh xúm lại bao vây và kịch chiến. Lê Lai tả xông hữu đột giết giặc một hồi rồi kiệt sức, bị giặc Minh bắt và hành hình cực hình. Hôm ấy ngày 29 tháng 4 âm lịch năm 1418 ( có chỗ chép 1919 ).
26 Tháng Sáu 2019(Xem: 317)
Nhưng đó chỉ là những sách còn ở nhà xuất bản, những sách tuyệt bản còn ở nhà tư nhân thì nhiều lắm, làm sao kiểm duyệt được? Cho nên sở Thông tin văn hóa ra chỉ thị cho mỗi quận phái thanh niên đi xét sách phản động, đồi trụy trong mỗi nhà để đem về đốt. Bọn thanh niên đó đa số không biết ngoại ngữ, sách Việt cũng ít đọc, mà bảo họ kiểm duyệt như vậy thì tất nhiên phải làm bậy. Họ vào mỗi nhà, thấy sách Pháp, Anh là lượm, bất kì loại gì; sách Việt thì cứ tiểu thuyết là thu hết, chẳng kể nội dung ra sao. Họ không thể vào hết từng nhà được, ghét nhà nào, hoặc công an chỉ nhà nào là vô nhà đó.