BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 50366)
(Xem: 46453)
(Xem: 34715)
(Xem: 26411)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0
29 Tháng Bảy 2021(Xem: 378)
Một anh Do thái và một anh bạn (?) Ả Rập vào một tiệm bánh nhưng không mua gì cả. Anh Ả Rập nhanh tay “chôm” 1 cái “croissant” bỏ vào túi. Khi cả hai bước ra khỏi tiệm bánh, anh Ả Rập khoe: - Tao vừa “chôm” được một cái bánh “croissant.” Nó đang nằm trong túi của tao đây nè. Anh Do Thái chỉ trích: - Bọn Ả Rập tui bay thì chỉ có giỏi cái trò ma mãnh như vậy thôi. Để tao chỉ cho mày lấy đồ của người khác một cách “lương thiện” nha. Thể rồi cả hai vào trở lại tiệm bánh. Anh Do Thái nói với ông chủ tiệm: - Ông cho tôi một cái “croissant” thì tôi sẽ chỉ cho ông một màn ảo thuật rất hay. Ông chủ tiệm cũng lấy làm lạ, liền đưa cho anh chàng Do Thái một cái bánh “croissant” và chờ xem trò ảo thuật ra thế nào... Anh chàng Do Thái thủng thẳng nhai nuốt hết cái “croissant” và vẫn đứng yên…. Ông chủ sốt ruột hỏi: - Ê mày... Màn ảo thuật của mày đâu? Anh Do Thái chỉ tay vào cái túi quần của anh Ả Rập nói: - Thì ông
29 Tháng Bảy 2021(Xem: 158)
Con người sinh ra từ đất, rồi ồn ào hay câm lặng, cũng sẽ về với đất. Cục đất vô tri ám ảnh, đeo đẳng trọn kiếp con người. Cả đời đã sống, tôi không thấy con người trên xứ sở này làm được mấy điều hữu ích và to tát, chỉ thấy cả xã hội lên đồng vì đất. Giàu lên, vênh vang vì đất. Bi kịch vì đất. Đổ máu, chia rẽ, tù tội, bắn giết nhau vì đất… Đời người là một cơn cuồng khát đất. Mà có khi vì cơn khát cháy bỏng ấy, một người vô danh cũng có thể lập nên kỳ tích vĩ đại.
26 Tháng Bảy 2021(Xem: 273)
Những đắng cay, đói rét, tù đày không đau buốt bằng sự ngăn cách một đại dương với một nửa trái tim, Trầm Tử Thiêng viết ca khúc để đời “Mười Năm Yêu Em” khi gặp lại chị Tần tại Cali, chị vẫn còn thương yêu anh như thuở nào, trở thành tuyệt phẩm hay và chua xót nhất của tình người. … Trầm Tử Thiêng phải giấu tên, trốn tránh, tìm đường vượt biên nhiều lần nhưng bất thành, bị bắt ở tù hơn một năm, từ khám lớn Rạch Giá, Trầm Tử Thiêng viết bài “Tâm Ca Của Người Tù Vượt Biển,” sau đó anh bị đày xuống trại cải tạo lao động U Minh, sống chung với anh em công chức cao cấp và sĩ quan QLVNCH…
20 Tháng Bảy 2021(Xem: 204)
Nhà của Hà nhìn ra một cánh đồng khá rộng. Những ruộng lúa xanh rì. Đến mùa lúa chín, là cả một cánh đồng vàng. Nhưng khi mùa đông mưa giầm, gió bấc, rét mướt về, cảnh vật thật thê lương. Cánh đồng ngập nước mênh mông trắng xoá, người Huế gọi nước lụt ấy là nước bạc, lội xuống lạnh thấu xương. Tôi nhớ trong một truyện ngắn của Hà có hình ảnh cánh đồng mùa lụt ở Huế. Thêm vào đấy, ngày đêm vang đi rất xa tiếng ểnh ương đều đều, và buồn “thúi ruột”. Từ cổng nhà Hà nhìn xéo sẽ gặp một ngôi chùa nhỏ, không biết mang tên gì, thường được gọi là chùa Áo Vàng, vì các vị sư mặc áo vàng.
15 Tháng Bảy 2021(Xem: 1175)
Với những bước chân vô hồn năm Ba 49 tuổi, Ba tôi đi giữa hai cán bộ công an ra xe. Trời đã tối, trăng tháng bảy le lói, như tương lai mù mịt của đàn con tám đứa sau ngày ba bị bắt. Cũng như bao nhiêu gia đình có người thân bị bắt đi tù cải tạo không rõ ngày về, gia đình tôi như rắn mất đầu. Má tôi chạy vạy, khóc lóc, van xin những dì, những bác, những người thân bên tộc nhà Ngoại tôi; kẻ làm cán bộ cao cấp, người làm trong ủy ban... người xênh xang áo mũ dù trước kia họ đều là thành phần “nằm vùng” hoặc du kích đã từng chịu ơn ba má tôi trước sự lùng bắt của chính quyền VNCH ở miền nam. Tất cả đều vô vọng; không ai biết Ba tôi bị đưa đi đâu. Những cái lắc đầu, những cái nhìn vô cảm không chút lương tâm. Chồng một bà dì ruột thì lên giọng đạo đức: “Đảng sẽ có chế độ khoan hồng nếu chú chịu hợp tác...”
14 Tháng Bảy 2021(Xem: 168)
Nhà thơ Tường Linh có tên khai sinh Nguyễn Linh, sinh ngày 12 Tháng Mười Hai, 1930, tại làng Trung Phước, huyện Quế Sơn (nay là Quế Trung, Nông Sơn), tỉnh Quảng Nam. Ông xa quê từ năm 1954, ra sống ở Huế, Quảng Trị. Đến năm 1956 thì vào định cư ở miền Nam, quận Bình Thạnh, Sài Gòn, cho đến ngày ông mất (2021). Tường Linh sáng tác nhiều từ những năm 1950, nổi tiếng với những bài thơ về tình yêu quê hương đất nước. Ông thuộc lớp các thi sĩ Quảng Nam xuất hiện vào những năm cuối của cuộc kháng chiến chống Pháp.
07 Tháng Bảy 2021(Xem: 242)
“Cho đến tuần trước, tôi vẫn có đầy đủ tất cả. Tôi từng có nhiều món để ăn, quần áo của tôi được giặt ủi. Tôi từng có một mái nhà trên đầu, từng có HDTV và Internet. Và tôi từng đến phòng tập thể dục, hồ bơi và thư viện. Tôi đang học trên mạng để lấy bằng Thạc sĩ Quản trị Kinh doanh (MBA). Tôi không có hóa đơn đòi tiền nào và không nợ nần ai cả. Thậm chí, tôi còn có đầy đủ quyền lợi về bảo hiểm sức khỏe…”
07 Tháng Bảy 2021(Xem: 220)
Trong một lần phỏng vấn, Nhạc sĩ Lê Trọng Nguyễn đã nói về bài "Nắng Chiều" như sau: “Tôi viết bản đó ở Huế, thời gian sau khi bỏ vùng kháng chiến về thành… Tâm sự tôi trong bài Nắng chiều nó như thế này, kể anh nghe cho vui: ‘ Sau cuộc đảo chính của Nhật vào đêm 9 tháng 5 năm 1945, có một gia đình công chức Nam triều từ Quy Nhơn chạy ra tạm trú ở Hội An, mà tôi cũng ở Hội An lúc đó. Gia đình đó có một người con gái. Tôi yêu người con gái ấy!...’ ”
07 Tháng Bảy 2021(Xem: 99)
Khi nào mỏi chân, ba Bố con tôi ngồi trên mấy tản đá ven đường, nghỉ chân. Những lúc đó, Ba tôi kể về cảnh trí, nếp sống, văn hóa và tình người trong thành phố Nha Trang, Dalat và trường Pellerin ở Huế mà Ba tôi đã phải rời xa để dấn thân theo lý tưởng cao cả của một thanh niên. Theo giọng kể bùi ngùi của Ba tôi, tôi cảm thấy niềm thương yêu tha thiết dành cho Nha Trang, Dalat và Huế mỗi ngày một đậm đà hơn. Khi nào nghe tôi hỏi những câu thể hiện được tất cả sự thơ dại của tôi, Ba tôi cũng cười, xoa đầu tôi và mắng yêu: “Cha mày!”
16 Tháng Sáu 2021(Xem: 1004)
Tôi mới chợt hiểu rằng tại sao bao nhiêu lần về với gia đình, chưa bao giờ nhà tôi ra biển một mình, trong cô đơn, chỉ có nước mắt, chỉ có tiếng thở dài cho thân phận. Mồng Một Tết Mậu Ngọ 1979, Thành, em ruột của nhà tôi, vừa tròn hai mươi, tổ chức cuộc vượt biên cùng bạn bè trong đội banh ngay Bưu Điện – Quán Gió Khơi ngày trước, Thành giấu kín người thân trong gia đình, chỉ tin cho nhà tôi biết trước lúc đi. Thành mong ước vượt biên được thành công để giúp đỡ gia đình và ba đứa con thơ của vợ chồng tôi. Rồi Thành đã vĩnh viễn ra đi, bóng chim tăm cá. Từ đó, nhà tôi sợ nơi chốn tuyệt vời như sợ mũi tên đâm vào lồng ngực!
15 Tháng Sáu 2021(Xem: 985)
Đúng là với một người tù, bị nhốt trong buồng kín chỉ vài mét vuông, cửa đóng cả ngày, ăn uống, vệ sinh tại chỗ thì quả là khổ sở hơn khi ở buồng chung. Chả thế mà các buồng biệt giam chỉ dành cho tử tù, cho những người bị đi ép cung hay bị cùm kỷ luật. Tôi không nằm trong ba diện trên nhưng vẫn được “ưu tiên” cho một xuất biệt giam can tội là tù “chính trị”. Mặc kệ, ngoài những lúc đi cung, tôi ca hát suốt, còn rủ cô bạn cùng buồng giam bày trò ra để cười cho chóng qua ngày. Cách giết thời gian hoàn hảo đấy.
14 Tháng Sáu 2021(Xem: 942)
Rồi đến lúc ông Bố qua đời. Ba người con nhớ lời nguyện ước Bố đã dặn. Người con cả, là 1 Bác sĩ, bỏ vào quan tài 10 tờ giấy $100 đô-la mới tinh; Người con thứ nhì, là một chủ nhà Băng, bỏ vào quan tài 20 tờ giấy $50 đô-la còn thơm mùi giấy mới; Đến lượt người con trai út, là một Luật sư nổi tiếng, lấy quyển “Checkbook” trong túi ra và ký một cái Check $3,000.00; bỏ vào quan tài; và đồng thời lượm sạch $2,000,00 tiền giấy mà hai ông anh vừa mới bỏ vào hòm…
04 Tháng Sáu 2021(Xem: 810)
Bối cảnh miền Nam sau 1954, chính phủ Việt Nam Cộng Hòa ra sức dùng văn nghệ để nói cho người dân hiểu sự khác biệt chính trị giữa hai miền, nên đã mời các đoàn làm phim, đạo diễn nước ngoài đến Việt Nam, dựng lên các tác phẩm về việc xây dựng một chế độ có chính nghĩa quốc gia. Năm 1955, đạo diễn người Phillippines là ông Gerardo De Leon đến Sài Gòn để tuyển diễn viễn chính của bộ phim Exodus, tên tiếng Việt là Ánh sáng Miền Nam. Bà Khánh Ngọc cho biết là đoàn đã thử với rất nhiều diễn viên nhưng chưa vừa ý, cuối cùng, khi đến xem chương trình nhạc cảnh “Được mùa” của ban Hợp ca Thăng Long tại rạp Việt Long, thì đạo diễn Gerardo đã xin cho gặp mặt ca sĩ Khánh Ngọc ngay, và mời bà vào vai chính phim đó.
04 Tháng Sáu 2021(Xem: 646)
Hẳn đó là những năm tháng tươi đẹp và hạnh phúc của đời anh. Cô nữ sinh kia chắc cũng phải xinh xắn lắm? Nghe anh mô tả, những kỷ niệm êm đềm từ thưở còn con gái trong tôi, dù đã xa xôi cứ dồn về làm nghẽn trái tim. Thế mà… cái con đường có em yêu đã bao đêm đi bên anh, giờ đây chỉ còn vương lại những xác ve đã chết khô, bám trên những cành phượng cũ. Nó cũng cô đơn như chính anh. Tuổi trẻ đi qua để lại bao nuối nhớ về những kỷ niệm tình. Bởi cái màu hoa phượng đỏ cháy rực trời vào những ngày hè thân thương ấy, giờ đây em đã mang đi mất rồi… chỉ để mình anh trơ trọi ở lại với những nhớ thương? Ngay bắt đầu vào bài, nhà thơ đã mô tả: Em mang màu phượng đỏ ra đi...
02 Tháng Sáu 2021(Xem: 947)
“Cuộc đời của một người phụ nữ, kể từ khi kết hôn, đã dành những năm tháng đẹp nhất của mình cho một người đàn ông. Điều một người đàn ông cần làm là bảo vệ, cưng chiều và coi vợ mình như một công chúa nhỏ.” Bây giờ tôi đã hiểu chân lý này, nhưng mọi thứ đã quá muộn. Nếu trời cho tôi thêm một cơ hội nữa (!), tôi sẽ không bao giờ cãi nhau với vợ tôi nữa, và cũng không nói câu "ly hôn" một cách bốc đồng.
02 Tháng Sáu 2021(Xem: 446)
Vào sớm, ngày 18 thang 6 năm 1930, trên đường đi Cô ghé quán trà bên gốc Cây Đề nằm ở ngã ba đường. Nơi đấy, Cô và Ô.Nguyền Thái Học từng nghỉ chân, trò chuyện, thuộc xã Đồng Vệ, cách làng Thổ Tang chừng một cây số. Sau khi uống bát nước trà xanh, từ biệt bà chủ quán, Cô đến đứng dưới gốc Cây Đề, mắt nhìn về hướng làng Thổ Tang và tự kết liễu đời mình qua mang tai bằng khẩu súng lục mà Ô.Nguyễn Thái Học tặng Cô ở đền Hùng...!! Bấy giờ, Cô mặc áo dài trắng, quần lụa thâm, đầu vấn khăn tang. Đó là ngày 18 tháng 6 năm 1930. Khi ấy, Cô đã có mang mấy tháng.
02 Tháng Sáu 2021(Xem: 415)
Bây giờ, anh Thương Binh VNCH không thể ‘chống nạn cày bừa’, vì đất do Bố Mẹ của Anh để lại đã bị csVN chiếm đoạt. Anh Thương Binh phải lê lết tấm thân tàn trên hè phố, trong nhà lồng chợ, trước các tiệm ăn hoặc bên những đống rác đầy ruồi bọ để kiếm ăn! Miếng cơm của anh Thương Binh bây giờ không phải là ‘nắm cơm ngon’ mà là nắm cơm thừa! Anh Thương Binh đã ăn cơm thừa, uống nước vũng thì làm thế nào Anh có được ‘con trâu xanh’ để nó ‘hết lòng giúp đỡ’? Bố Mẹ của anh Thương Binh cũng không thể ‘lần mò ra trước ao nắm áo người xưa ngỡ trong giấc mơ, tiếc rằng ta đôi mắt đã lòa vì quá đợi chờ’; vì Bố Mẹ của anh Thương Binh đã chết tại một vùng kinh tế mới khô cằn nào đó!...”
26 Tháng Năm 2021(Xem: 596)
Thầy Thích Tuệ Sỹ đã từng bị nhà nước CSVN kết án tử hình về tội “Âm mưu lật độ chính quyền”: Vào ngày 1- 4-1984, Thượng Tọa Tuệ Sỹ bị nhà cầm quyền Hà Nội bắt giữ cùng giáo sư Trí Siêu Lê Mạnh Thát, 19 Tăng ni và sĩ quan cũ của VNCH; các ông bị kết án “âm mưu võ trang lật đổ chính quyền”. Trong phiên tòa kéo dài nhiều ngày, cuối tháng 9 – 1988 Thầy bị kết án tử hình cùng giáo sư Lê Mạnh Thát. Những lời tuyên bố của người tù lương tâm Tuệ Sỹ tại Tòa Án, cũng như khí phách kiên cường lúc trong tù là tấm gương sáng chói, niềm tự hào của Phật giáo và của dân tộc: “Lập trường của chúng tôi là lập trường của Phật giáo, là lập trường của toàn khối dân tộc”.
26 Tháng Năm 2021(Xem: 334)
Văn Thơ là nghiệp. Nhưng Huy Phương cũng không phải chỉ chiến đấu bằng ngòi bút. Anh đã chiến đấu trực diện với quân thù bằng súng đạn. Trong hai ngày cuối tháng 4/1975, tôi ở trên Tổng Cục CTCT để nhận lệnh, khi trở về đơn vị sáng ngày 29, thì giao thông giữa Sài Gòn và Hóc Môn đã kẹt cứng người chạy loạn. Tôi không có mặt tại TTHL vào ngày cuối cùng. Nhưng sau này, gặp một sĩ quan dưới quyền anh, tôi được cho biết, Huy Phương đã sát cánh cùng quân nhân các cấp thuộc Trung Tâm, chiến đấu đến phút cuối cùng và đã diệt được 6 xe tăng địch cùng hàng trăm binh lính tháp tùng, ngay ngoài hàng rào Trung tâm.
26 Tháng Năm 2021(Xem: 349)
Tôi cảm động hơn khi anh kéo tay bảo hai anh em tôi đến ngồi bên cạnh anh, chung cái ghế sofa để nói chuyện cho vui, vì chẳng còn có nhiều dịp được ngồi bên nhau nữa. Anh cho biết chẳng ăn gì, chỉ uống đúng 3 ly sữa mỗi ngày, cùng với mớ thuốc men do bệnh viện cấp. Tôi và anh Bích nhắc lại vài kỷ niệm xưa, đặc biệt mấy lần gặp anh chị tại Oslo- NaUy, khi anh chị sang đây thăm vợ chồng người bạn thân, là giáo chức đồng nghiệp cùng anh dạy ở trường Trung học Nguyễn Hoàng, Quảng Trị, trước khi anh nhập ngũ.