BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 32742)
(Xem: 32261)
(Xem: 29495)
(Xem: 23938)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0
20 Tháng Năm 2020(Xem: 213)
Nói lái (Spoonerism) là một trong những biện pháp tu từ trong tiếng việt. Khi nói lái, người ta tráo đổi vị trí của các thành phần của từ (âm đầu, âm cuối, thanh điệu, …) để tạo ra từ mới thường có nghĩa bất ngờ, dí dỏm, khi hiểu ra thường làm bật cười. Nói lái thường đưọc dùng trong văn nói, khẩu ngữ và trong văn học dân gian để trêu đùa, đả kích hay thông báo với ai đó một điều gì bí mật hoặc để tránh những tiếng thô tục. Như vậy, nói lái là một hình thức vô cùng độc đáo của ngôn ngữ Việt, với khả năng nhạy bén về tính trào phúng và châm chọc.
20 Tháng Năm 2020(Xem: 154)
Chỉ bốn câu thơ mà ngổn ngang rối bời tâm trạng. Phải chăng cõi người đã thêm một định nghĩa hay khác đi thêm một phạm trù nữa của tình yêu. Tôi tin tất cả những người mới bắt đầu nếm trải cái vị ngọt, đắng của tình yêu đều có tâm trạng chập chờn như Đồng Thị Chúc. Trong cái lâng lâng dịu ngọt ban đầu ấy đã xuất hiện một nỗi lo âu. Bởi khi người ta quá hạnh phúc người ta lại lo âu đó là điều không có thực điều dễ mất đi nên cứ chập chờn khi có khi không.
15 Tháng Năm 2020(Xem: 215)
Đứt phim, 30-04-1975 tôi ngả xuống cùng tan hoang trời đất, tôi tiếc hùi hụi những ngày ở quân trường, sao tôi không bậm mội xé cha nó cái lệnh xuất ngũ chó chết đó, để có những ngày biên cương áo trận đối diện kẻ thù trước mặt, thứ kẻ thù của tự do. Biết đâu chừng, máu giang hồ vặt làm nên chuyện lớn, tôi sẽ hách xì xằng được thăng cấp ngoài mặt trận. Quan trọng nhất là vỗ ngực tự vinh danh mình “từng đi chiến đấu bảo vệ quê hương” hay “bỏ hết xuân xanh lên đường giữ nước”, như các bạn cùng khoá 3/73 của tôi, đã nói thế sau ngày tan trận.
11 Tháng Năm 2020(Xem: 113)
Hoa hồng trắng hoa hồng đỏ Hái tặng làm vui tình nhân Không phải màu hoa mong muốn Nàng đòi xanh biển hoa hồng! . Lang thang khắp cùng thế giới Tìm đâu được thứ hoa này Hỏi tìm khắp cùng thiên hạ Nhận toàn giễu cợt mỉa mai . Về đúng ngay lúc mùa đông Ngây thơ yêu đang hấp hối Tìm nàng thở hơi thở cuối Hoa hồng trong tay Tử thần! . Có lẽ bên kia cõi khác Nàng sẽ tìm được hồng xanh Riêng tôi tấm lòng không khác Trắng đỏ tuyệt nhất luôn dành
06 Tháng Năm 2020(Xem: 198)
Lê Minh Châu học chung với nhau ở Nguyễn Bá Tòng. Xong lớp 11, đậu tú tài 1, nhưng Châu không được tiếp tục hoãn dịch vì sinh năm 1954, quá tuổi theo lệnh đôn quân. Ra trường sĩ quan trừ bị Thủ Đức, Châu mang lon chuẩn úy. Là con trai duy nhất trong gia đình, Châu được phục vụ đơn vị gần nhà, ở Cai Lậy, cách Sài Gòn chưa đến 100 cây số. Gần thủ đô nên Châu hay được về thăm nhà, cùng bạn đi uống cà phê, ăn bò bía, ăn phở. Một hôm, gia đình và bạn bè nhận tin đơn vị của Châu bị Việt Cộng tấn công. Châu mất tích. Gia đình xuống tìm. Có người chỉ chỗ và kéo ra một cái xác không đầu. Nhưng không phải Châu.
06 Tháng Năm 2020(Xem: 180)
Thích là thế nhưng Sướng ghét cay ghét đắng kẻ nào lại thực tâm coi Sướng là phụ nữ, là phận liễu yếu đào tơ, là thân gái chân yếu tay mềm. Tóm lại, Sướng là đàn ông, là nam nhi chính hiệu, là chuẩn men đích thực nên Sướng không chấp nhận ai đó cho rằng, nghĩ rằng Sướng là phận nữ nhi! Ừ thì Sướng thích gọi là cô, là chị. Ừ thì Sướng thích nhảy dây, thích chơi ô ăn quan, thích chơi trò búp bê, thích buôn hàng, thích cãi lộn... Như thế thì đã sao? Những sở thích đó tuy có khác biệt với đặc trưng giới tính của giới nam nhưng cũng chẳng ảnh hưởng gì tới bản chất giới tính vốn có của Sướng? Thật đấy! Sướng vẫn là thằng đàn ông đích thực. Sướng vẫn chưa bao giờ phải tụt quần ngồi xổm mà tiểu tiện. Sướng cũng chưa bao giờ tùy tiện cho rằng mình không phải là thằng đàn ông nên vì thế đừng có ai vớ vẩn nghĩ Sướng là đàn bà con gái. Sướng ghét đấy. Sướng chửi cho đấy.
06 Tháng Năm 2020(Xem: 817)
Ở trong tù có một ban gọi là ban Thi Đua, hay còn gọi là đội Thi Đua, ban này do những đầu gấu nhất trại được tuyền vào, làm việc giữ gìn trật tự trong trại, kiểu tự quản. Thành viên ban Thi Đua được ông trực trại giao cho cầm chìa khoá các buồng giam, mỗi buồng giam là một đội tù. Mỗi sáng người ban thi đua đi mở khoá cho các đội đi làm, chiều về mở khoá để cho các đội vào vàò buồng khi cán bộ trực trại điểm số xong. Ban Thi Đua thích thì có thể khám xét các đội đi làm về hay ai đi gặp gia đình mang quà vào, qua việc khám xét để trấn lột, đòi tiền tù nhân.
01 Tháng Năm 2020(Xem: 171)
Tháng Tư đất trời rợp sắc đỏ cờ hoa tiếng khóc vỡ òa màu nhớ người qua cõi chết trở về nổ bung nụ cười chiến thắng non sông một dải nối liền Tháng Tư những người lính kiệt sức vì đạn bom thoi thóp sống lết tìm nhau nhặt mảnh vụn xuân thì đang trôi mất hàn rỉ sét chiến tranh bó vết thương lòng kiếm tìm đồng đội Tháng Tư ký ức dâng tràn mẹ thắt ruột chờ con nỗi đau tê dại hình viên đạn chẻ đôi găm xé vào tim mẹ đứa bên này đứa bên kia hết đối đầu chĩa súng vào nhau sao lặng lẽ không về
01 Tháng Năm 2020(Xem: 188)
Năm cuối bậc trung học có văn nghệ mừng xuân lần đầu tiên tại trường. Năm đó tôi còn làm bích báo cho lớp 12-A1, dưới sự hướng dẫn của thày Trần Bằng Phong dạy văn, hay đấm cho học sinh nam một quả vào bắp tay nếu không thuộc bài. Ở ngưỡng cửa của tuổi động viên, chiến tranh còn kéo dài, chúng tôi lo lắng vì thi trượt là phải lên đường. Các kỳ thi Tú tài 1 và Tú tài 2 rất khó và quan trọng đối với nam sinh, vì kết quả định đoạt tương lai còn được ở lại trường hay phải vào quân trường. Năm 1972 với tổng tấn công Mùa Hè Đỏ Lửa và chính phủ có lệnh đôn quân. Nam sinh lớp 11 thi rớt thì vào trường hạ sĩ quan Đồng Đế ở Nha Trang, thi đậu nếu quá tuổi hoãn dịch vẫn phải nhập ngũ, đi sĩ quan trừ bị Thủ Đức.
30 Tháng Tư 2020(Xem: 135)
Sự gian trá lừa lọc của người cộng sản còn thể hiện qua các thông báo kêu gọi trình diện học tập, trong đó có Long vì ông là đại úy trừ bị dù công việc ngoài đời là dược sĩ và dạy học. Các chính sách học tập cải tạo, Long ghi lại đầy đủ qua các văn bản đã được nhà nước ban hành, là một cú lừa đối với quân, cán, chính Việt Nam Cộng hoà. Khi mới vào trại, nghe cán bộ ra lệnh "ổn định chỗ ăn chỗ ở" làm tan biến niềm hy vọng của Long sau khi học tập 10 ngày rồi sẽ được về. Với nhiều tù nhân 10 ngày đã trở thành nhiều năm, hay hơn cả chục năm.
27 Tháng Tư 2020(Xem: 1382)
Cái ngày cuối tháng 3 rất buồn năm đó, chỉ có khoảng sáu đến bảy ngàn người lên được tàu Hải Quân. Trên dưới một ngàn người còn ở lại trên bãi biển Non Nước. Nghĩa là hơn hai ngàn người đã mãi mãi nằm lại lòng đại dương, trong đó có anh Thủy. Sau chiến tranh, chờ mãi không thấy anh về, Mẹ và các em của anh Thủy đi hỏi thăm đồng đội của anh và được kể lại nguồn cơn. Anh Thủy -đúng như tên anh, và như vết xâm định mệnh trên cánh tay anh "chim bay về biển"- đã ở lại ngàn đời với đại dương. Hàng năm gia đình của anh vẫn mang lễ vật ra bãi biển Non Nước (Đà Nẵng) vào cuối tháng 3 dương lịch để nhớ đến anh, nhớ đến những người lính mũ xanh đã bỏ mình vào những ngày cuối cuộc chiến.
22 Tháng Tư 2020(Xem: 148)
Giáng sinh năm 1975, tám tháng sau đổi đời, trong khi chờ đợi đi cải tạo và tan tác, một số bằng hữu nghệ sĩ Sài Gòn tìm lại ngồi bên nhau. Họp mặt nửa đêm Noel năm ấy, trong ánh nến long lanh, bỗng vang lên tiếng ai đó dục giã: “Hát đi, Hát đi chứ.” Rồi nghe giọng chị Thái Thanh tinh nghịch, ra vẻ như ta đây đàn chị, yểu điệu dỗ dành: “Ừ, thì hát. Hát nhé.” Và tiếng hát vút lên cao, bất chấp mọi rình mò hù dọa. Tiếng hát Thái Thanh. Thêm tiếng đàn Hoài Bắc. Vẫn những cung bậc quen, những làn điệu cũ. Từng nhịp, từng lời, nối tiếp nhau bay bổng. Chỉ vậy thôi, mà sao có lúc tôi thấy có gì đó rơi vỡ, rồi thấy mình nhoà lệ. Không. Không chỉ mình tôi khóc. Chẳng hiểu bằng cách nào, tôi biết tất cả đều khóc. Sau này hỏi thêm, tôi biết chị Thái Thanh là người khóc nhiều nhất, vì hầu hết những người họp mặt đêm ấy đều đã ra đi. Tiếng hát Thái Thanh đi theo họ. Nhiều người mang tiếng hát ra biển. Có người đi mà không bao giờ đến.
22 Tháng Tư 2020(Xem: 130)
Văn hóa đọc bị lấn át, nhiều nhà sách, nhà xuất bản phải đóng cửa. Để bảo toàn đồng vốn, năm 2011, Xuyến quyết định sẽ giã từ nghề sách, từ đó, tôi mất đi nguồn thu “ngân sách” cho tuổi già. Từ khi từ bỏ công việc phiên dịch, hướng dẫn du lịch (1996) để bước chân vào công việc biên dịch, tôi đã học được nhiều bài học bổ ích. Tôi cứ tưởng đây là công việc đơn giản, quan hệ chỉ cần có giữa tác giả với nhà xuất bản nhưng tôi đã nhầm. Người tạo điều kiện nâng đỡ các tác giả thực ra là các nhà sách, các đối tác quan trọng của các nhà xuất bản chứ không phải là các nhà xuất bản. Cho đến giờ phút này, 2 bản thảo Khí Công Bách Nhật Thông và Hóa Học Thần Kỳ vẫn chưa ra được sách vì nhà thơ Đoàn Mạnh Phương không làm ở nhà xuất bản Thanh Niên nữa, và theo lời anh Phương thì “2 bản thảo đã bị ai đó lấy trộm.”.
20 Tháng Tư 2020(Xem: 1456)
Mình đi tù vì tội buôn bán , tổ chức sử dụng chất ma tuý. Ngày ấy là thuốc phiện hút bàn đèn, chưa có Heroin chứ đừng nói Ke, lắc như sau này. Bàn đèn thuốc phiện vẫn y như thời Vũ Trọng Phúc hút ở tiệm thuốc phiện phố Hàng Buồm. Năm 21 tuổi mình chơi với hội đàn em, đàn cháu Phúc Bồ. Nhóm này cát cứ ở bến Lãn Ông thu tiền của những nhà buôn thuốc bắc. Vì mình không chơi bời gì, nên các anh tín nhiệm bảo mình làm hậu phương. Mình ở một mình cái nhà mép sông Hồng, thế là các anh chọn nhà mình làm tụ điểm nghỉ ngơi, ăn chơi hút xách, các anh bảo đã làm luật với thằng Dư Lợn đội trưởng hình sự khu ấy, không có gì phải lo. Cứ đến tháng mình theo lời các anh, gặp Dư Lợn đưa tiền, lão ấy cầm cười hềnh hệch, khiến mình càng tin tưởng. Nói lại là năm ấy mình 21 tuổi.
20 Tháng Tư 2020(Xem: 151)
Thanh niên với cây đàn, tôi…không thể tìm được; vì các Bác, Chú, Anh trong ban ca nhạc Bình Minh đều gọi tôi là “con nhỏ”. Thanh niên đến nhà tôi vào cuối tuần để nghe ban Bình Minh tập dượt có hai “ông” sinh viên Y Khoa – sau chuyển sang Quân Y; còn các vị khác là dân sự và giáo sư trung học; không có vị nào là nhà binh chính gốc. Trần Nhất Hoan (Trần Đình Hoàn)Một trong các vị giáo sư thường đến nhà thăm tôi vào mùa Hạ là thầy Trần Đình Hoàn. Thầy Hoàn dạy tại trường trung học Cường Để, Quy Nhơn. Mùa Hè thầy thường vào Nha Trang chấm thi. Lần đầu tiên thầy Hoàn thấy tôi là lúc tôi cùng Xuân Diệu – con của giáo sư Lượng dạy Pháp văn tại trường Thống Nhất và trường Tương Lai, ngụ tại ngôi nhà lầu gần góc đường Nguyễn Huệ và Yersin, Nha Trang – đang ngồi trên cây trứng cá, hái trái, ăn. Sau đó, mỗi năm thầy Hoàn vào Nha Trang chấm thi, Xuân Diệu thường đưa thầy Hoàn đến nhà Ba Má tôi thăm tôi và nghe tôi đàn.
17 Tháng Tư 2020(Xem: 100)
Trong thời chiến tranh trước đây, bom đạn và chết chóc làm người ta khủng khiếp, nhưng mọi quan hệ vẫn là quan hệ bình thường. Không ai lây cái gì cho ai. Người ta vẫn sống với nhau, đến với nhau, che chở cho nhau. Cơn dịch này, ngược lại, làm đảo lộn tất cả mọi hình thức sinh hoạt và quan hệ của loài người, từ cá nhân, gia đình, xã hội, đến nhà nước và quốc tế. Người sợ gặp người, người không dám nói chuyện với người, người không bắt tay người, người không ôm người. Sợ người sống đã đành, còn sợ người chết; sợ người lạ đã đành, còn sợ người quen, sợ cả thân nhân mình và thậm chí sợ cả chính mình: tay không dám đụng mặt.
08 Tháng Tư 2020(Xem: 199)
Nối nghiệp song thân, trong nước có Nguyễn Đức Thông với bút hiệu Nguyễn Đông Thức và ở hải ngoại có nhà văn Nguyễn Đức lập. Mỗi buổi sáng, anh Nguyễn Đức Trạch, làm thơ với bút hiệu Trạch Gầm, cùng tôi ngồi uống café với nhau. Sáng thứ Tư, 26 Tháng Tư, vắng bóng anh, khi hỏi thăm, thân mẫu anh qua đời. Anh không về được để tiễn đưa người mẹ hiền về cõi thiên thu! Nỗi đau của anh cũng giống tôi nhưng anh ở cách xa vạn dặm còn tôi, trên cùng một mảnh đất mà không được nhìn nhau lần cuối! Anh gởi tôi bài thơ Lời Gởi Mẹ, 32 câu, xin trích 4 câu cuối: “Bây giờ trong cõi hư vô ấy Mẹ thảnh thơi rồi có phải không? Giọt sầu mất nước giờ hóa đá Mây nước quê hương cung lạc dòng!” Xin thắp nén hương lòng tưởng nhớ người quá cố!
01 Tháng Tư 2020(Xem: 279)
Nói một cách ngắn gọn, người làm chứng phải “xứng đáng”. Tức là được mời đàng hoàng, chính thức và không bị ngăn trở các bí tích bình thường của người Công giáo. Cô ấy đã ly dị. Thường thì nếu ly dị nhưng không tái hôn, có thể vẫn được xưng tội và rước lễ. Còn nếu ly dị và tái hôn thì không được xưng tội, rước lễ vì bị “lỗi đạo”. Tôi không biết cô ấy có tái hôn không, chỉ biết là đã có con ngoài giá thú sau khi ly hôn và có một đứa con với chồng cũ. Nhưng cho dù cô ấy không tái hôn thì cô ấy cũng không xứng đáng được làm chứng cho tôi hay bất kỳ ai trước Cung Thánh- một nghi thức thiêng liêng mà bất cứ người Đạo gốc nào cũng phải biết, do không giữ chuẩn mực trong hôn nhân.truyen hoi
01 Tháng Tư 2020(Xem: 3643)
Chí Hòa chỉ có một cửa vào nên người ta gọi đó là "cửa tử". Qua cửa này là hệ thống đường hầm thiết kế theo cung vị, nếu không được hướng dẫn, người đi vào sẽ bị mất phương hướng, giống như lọt vào một mê cung, không thể tự tìm đường ra được. Nhà tù được xây dựng để nhốt những người Việt Nam yêu nước chống lại chính quyền xâm lăng Nhật, Pháp nên có rất nhiều tù nhân đã chết oan ức hay bị nhục hình bỏ mạng khi bị giam giữ ở đây. Thời cộng sản chiếm miền Nam, nó là nơi kinh hoàng, chết chóc cho những người thua cuộc miền Nam. Oán khí ở nơi đây ngất trời trong thời gian này vì người chết quá nhiều, hơn hẳn trong cả hai thời kỳ Pháp, Nhật chiếm nước ta.
31 Tháng Ba 2020(Xem: 237)
Bà Trang “gán” hai chữ “tạp ăn” cho người Trung Hoa không phải vì thành kiến mà chỉ căn cứ theo sách vở, báo chí. Thật vậy, người Tây phương, nếu các nhà khảo cứu tìm ra chủng loại nào sinh sản ít, sắp tuyệt chủng thì người Tây phương chú tâm, chủ động nuôi dưỡng để chủng loại sắp tuyệt chủng này được sinh sôi, nẩy nở. Ngược lại, người Trung Hoa, khi biết chủng loại nào hiếm, sắp bị diệt vong thì người Trung Hoa càng cố tình tìm, tung tiền mua cho bằng được chủng loại đó để ăn; vì người Trung Hoa tin rằng ăn được loài thú hiếm quý thì họ sẽ được sống lâu hơn và sẽ nhận được ánh nhìn khác hẳn từ những người bình thường.