BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 30297)
(Xem: 29668)
(Xem: 26627)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0
10 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 68)
Từ một Lộc Hưng thanh bình, quê kiểng giữa lòng phố, nay đã dâu bể đa đoan. Không biết người trùm họ đạo năm xưa có còn? Và không biết mùa Giáng Sinh năm nay, Lộc Hưng có còn những con phố giăng đèn, còn giống như một thiên đường ấm áp đèn hoa mà trước đây gần ba mươi năm tôi đã đi lang thang rồi mơ ước xa vời?! Chỉ biết cầu nguyện cho Lộc Hưng được bình yên, điều lành đến với người Lộc Hưng và Chúa thương xót mọi lầm lỗi để được sáng suốt, được yêu thương, để kẻ lầm lỗi được từ bỏ mọi thủ đoạn mất tính người, để trả Lộc Hưng về lại với Lộc Hưng!
09 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 191)
Tiếng đàn gió ngân vang nhịp luân vũ Qua đôi tay mềm mại ru tình. Âm thanh vỡ rơi vào hồn thê thiết Tiếng bỗng trầm thương quá một trời yêu! Réo rắt nhặt khoan lã lơi điệu vũ Lời tỏ tình mênh mang theo sóng nhỏ Cho đôi bờ thương nhớ một người đi. Người qua biển trùng trùng biển lớn, Người qua sông bỏ lại một con đò, Người qua núi mịt mù gió chướng Tiếng phong cầm đứt đoạn vỡ âm ba! Vẫy tay chào con tàu lướt sóng Là rơi đầy nước mắt biệt ly
09 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 67)
Cần phải quan tâm đến dư luận Thi ạ. Phải lắng nghe dư luận để kịp thời xử lý những dư luận về cậu. Dư luận nào tốt, cậu phải có trách nhiệm thổi phồng nó lên, khuếch đại nó ra, còn dư luận nào bất lợi thì cậu phải triệt tiêu ngay bằng mọi cách... Hề hề hề... (anh vỗ bụng, đắc chí cười, vẻ mãn nguyện làm những thớ thịt trên khuôn mặt giật giật đến khó coi)... mới mấy năm thôi mà đã... Đấy. Cậu nhìn cơ ngơi của tớ thì chắc rõ... Hề hề hề... Thôi cậu về nhé. Rỗi rãi thì ghé qua tớ chơi.
06 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 124)
6 tháng rồi sao mẹ vẫn chưa quen Những đêm trường cửa ngỏ chẳng cài then Con không về, đêm dài hơn thế kỷ Thằng nhà bên đặt trùng tên Mẹ nó gọi, mẹ con giật mình hoảng hốt. Hiếu con à, chốn đó sống sao con? Kinh giải hạn, mẹ tụng dài thêm nữa Tiếng Di đà như lay cả rèm thưa Tuần nhang hết, tuần nhang sau nối tiếp Nhang khói nhạt nhoà Tượng Phật vẫn trầm tư.
02 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 205)
Cưới xong, nghe vợ, anh bán nhà ngoài Hà Nội rồi chuyển công tác vào Sài Gòn cùng vợ, chấp nhận trở lại làm anh công chức quèn để vợ chồng sớm sinh em bé. Từ đấy, lão với anh không gặp lại. Mấy lần liên lạc với anh qua điện thoại nhưng anh không bắt máy, tưởng anh thay số nên lão xóa khỏi danh bạ, vì thế lão mù tịt về anh, vẫn nghĩ, cuộc sống của anh chắc vẫn ổn. Chiều qua, nghe điện thoại, thằng bạn bảo: - “Con Thủy nó lừa hết tiền bạc của ông ấy rồi. Còn lừa ông ấy đứng tên vay nợ nhiều người mà toàn cam kết là vay cho riêng mình. Giờ ông ấy khổ lắm. Không vợ, không con, sắp tuổi nghỉ hưu rồi mà không có chỗ trú nắng trú mưa, lại cõng một đống nợ trên lưng…”
26 Tháng Mười Một 2019(Xem: 260)
Thi hứng nằm trong sự thực của tình tự phổ diễn nên lời. Tình tự mà không thực, lời thơ thành gượng ép. Vấn đề của thơ, nói cho đến nơi, là ở đây, có nghiã là thơ phải thực. Tố-Hữu đặt tiếng khóc của chính mình vào miệng một bà mẹ Việtnam, muốn bà dùng mối u hoài của một nhà thơ để dạy con trẻ Việtnam yêu cụ Stalin thay cho mình. Cũng chẳng sao vì đó cũng là một kỹ thuật của thi ca; nhưng trước hết phải biết bà mẹ Việtnam có cùng tâm cảnh với mình không, có chung một mối cảm xúc hay không?
25 Tháng Mười Một 2019(Xem: 175)
Tuy đớn đau, dường như có phần tuyệt vọng, song cái tôi trữ tình vẫn xuyên suốt những trang thơ Du Tử Lê. Tình Sầu là một trong những bài thơ như vậy của ông. Với tôi đây là bài thơ tình hay và toàn bích nhất của Du Tử Lê. Không chỉ có lời thơ đẹp, mà tính tự sự đặc trưng bộc lộ rõ nét trong thơ ca Du Tử Lê. Mỗi khổ thơ là một phép so sánh tu từ về tâm trạng, hoàn cảnh khác nhau của nhà thơ. Những hình ảnh hoán dụ ấy, tuy nhẹ nhàng nhưng quặn thắt lòng người. Đọc Tình Sầu của Du Tử Lê, làm tôi chợt nghĩ đến bài thơ cũng thất ngôn: Đường Khuya Trở Bước của Đinh Hùng. Có lẽ, Du Tử Lê và Đinh Hùng viết những bài thơ này trong cùng một hoàn cảnh, tâm trạng sầu đau chăng?
25 Tháng Mười Một 2019(Xem: 127)
Bậy! Bậy hết sức! Thơ đọc mà hiểu liền thì đéo phải là thơ! Thơ là bậc thầy của nghệ thuật sử dụng ngôn từ, chữ nghĩa, đâu phải là cách ăn nói bỗ bã, thiển cận của dân chợ trời mà cánh phàm phu tục tử đọc là hiểu liền... Chết thật! Chết thật! Chả trách văn hóa đọc của nước mình ngày càng xuống cấp trầm trọng đến thế... Lão ỉu xìu như bánh đa nướng gặp phải trời mưa, chẳng biết nói sao, chỉ ấp úng: - Vâng, thưa anh… nhưng thơ là tiếng nói của tâm hồn, là ..
18 Tháng Mười Một 2019(Xem: 204)
Cãi nhau vài bận, chị đâm đơn ra tòa. Anh gật đầu cái rụp. Cũng chẳng cần ý kiến của tòa, anh hâm hâm đề xuất: Phụ cấp 10 triệu/tháng cho cậu ấm, đưa luôn cả 17 năm 3 tháng (thời điểm cậu ấm tròn 18 tuổi) cho gọn. “Chị” đề xuất anh chi thêm mấy trăm triệu để “chị” mua tạm ngôi nhà nho nhỏ làm nơi tá túc. Anh gật đầu rụp cái trước tòa, nhất trí chi thêm cho “chị”, tổng cộng tròn 3 tỷ. Mọi người trách anh hâm. Anh cười: Đằng nào cũng chi cho con nên đưa luôn cả thể cho gọn. Mọi người nhắc anh cẩn thận kẻo “người đàn bà” đó lợi dụng cậu ấm để rút ruột, “trả thù”. Anh hô hố cười, rồi mắng mọi người lo xa, khẳng định như đinh đóng cột sẽ không có chuyện đó.
07 Tháng Mười Một 2019(Xem: 490)
Cảm giác “vượt biên” táo bạo, liều lĩnh, mới mẻ và đầy sợ hãi đến mức làm cho mọi người lạc cả giọng nói, nén cả hơi thở, tán lọan cảm nhận trong những phút bản năng sinh tồn ngự lên làm chủ. Khi ghe đã vượt ra ngoài tầm súng và nhìn lại phía sau không có dấu hiệu nào có người đuổi theo, Thụ và Minh mới cho ghe chậm lại, ghé tạt đến mấy ghe người làng đang bủa cá ngoài khơi để xin thêm thức ăn và dầu. Vài thanh niên trong làng đang đánh cá dợm nhảy qua ghe chúng tôi xin đi theo, nhưng chiếc ghe mành đã quá tải không còn chỗ.
06 Tháng Mười Một 2019(Xem: 155)
Tết về, tự dưng thấy mọi thứ trở nên lạc lỏng, và ngay cả khái niệm Tết cũng rất ư mơ hồ, nó như một con sứa biển dễ tan thành bọt biển hay một thứ bong bóng xà phòng đang bay trong gió lớn. Nó không còn là cái mốc để từ ấy, con người neo tâm hồn của mình vào mà định dạng, mà nhớ đến như một chốn để quay về. Tết xưa, người ta sẽ hỏi thăm tuổi tác, hỏi thăm sức khỏe, hỏi thăm dự tính cho tương lai và mừng nhau một ly rượu nồng, miếng trầu thơm, mời nhau bữa cơm đạm bạc nhưng ấm tình người, tình xóm làng, quê hương và cả sự tôn trọng, quí mến nhau. Nó khác với Tết bây giờ là dịp người ta ném quà vào nhà nhau như một thứ thế chấp tình cảm hoặc một lời đe dọa về sự hiện hữu của họ trong đường dây hay cú áp phe, mối lái, mánh khóe…
31 Tháng Mười 2019(Xem: 271)
Đằng Giao cứ cầm mớ nhang đã đốt vừa đi vừa cắm xuống ngôi mộ nào mà ổng thấy. Mà lão đồng nghiệp tôi thành tâm lắm, trước khi cắm ổng đều chắp tay khấn vái gì đó. Nhiều lần tôi có hỏi, “Ông lầm bầm nói gì với người chết vậy, chỉ tôi để mai mốt tôi bắt chước với” nhưng ổng chỉ liếc tôi chứ không trả lời. Tôi độ chừng ổng nói “Con là người hiền lành, luôn tin có người khuất mặt khuất mày, nên nếu ai có muốn nhát thì nhát con mụ đang đứng cạnh con, đừng nhát con tội nghiệp.” Cắm hết mớ nhang đã đốt, Đằng Giao lại lấy điện thoại ra chụp hình góc này góc kia. Tôi cũng chụp thêm vài tấm rồi vừa bước tới bước lui theo lão đồng nghiệp, vừa tiếp tục đưa mắt nhìn xung quanh, nghĩ ngợi, mà chả biết nghĩ gì. Cũng không cảm thấy gì.
30 Tháng Mười 2019(Xem: 471)
Một tiếng súng nổ vang trời và pháo sáng như cháy rừng để chúng phát tín hiệu cho đồng đội! 16 người hoảng sợ mỗi người chạy 1 hướng, còn tôi chỉ biết quay đầu là bờ, trớ trêu thay vừa chạy quay đầu húc phải cái cây lớn bị gãy chắn ngang đường, tôi bổ xuống ngã quỵ và úp mặt xuống đất nằm im nhưng tôi là người bị phát hiện và bị bắt đầu tiên vì bổ gần chỗ nó bắn súng nên sáng nhìn thấy được! Nó hỏi tôi tôi nói người VN và một người tiếp theo bị bắt! Chúng tôi ra sức hét mọi người ra tự thú vì không bị bắt chúng tôi cũng bị chết đói chết khát, chết vì hổ vồ vì khi công an bắt chỉ chúng tôi xem dấu chân của hổ! Thế là tôi hét A Bình ơi! A Hoà Ơi! A Tuấn ơi..... mọi người ra đây đi thà bị bắt còn hơn bỏ mạng nơi đây! Mọi người thấu tiếng gọi của tôi nên đi ra từ những bụi rậm!
28 Tháng Mười 2019(Xem: 170)
Nhưng “giọt nước mắt cho quê hương” mà Thịnh làm cho chúng tôi hôm ấy thật sự là clip khiến vợ chồng tôi và Phạm Đoan Trang thích nhất. Cũng từ hôm ấy, ba anh em chúng tôi chưa có dịp nào ngồi đàn hát, trải lòng với nhau. Vẫn là Sài Gòn đây thôi, mà như xa cách nghìn trùng. Kể từ khi bị đập nhà, chúng tôi phải thay đổi chỗ ở nhiều lần. Vợ chồng tôi bị đủ loại, từ người cho đến máy móc theo dõi, giám sát. Đoan Trang còn khổ hơn, nay chuyển chỗ này, mai chỗ kia. Và hơn một tháng nay cô ấy phải nằm nhà dưỡng bệnh, không biết sẽ trọ được bao lâu chỗ ấy nữa. Bạn bè, anh em chân thành cũng thế, người bệnh nặng nằm viện, kẻ bị truy đuổi phải chấp nhận xa con mà đi lánh nạn. Muốn gặp gỡ, an ủi nhau mà khó khăn nghìn trùng.
25 Tháng Mười 2019(Xem: 166)
Hạt Cát tên thật Trần Thị Bạch Vân, bút hiệu thường dùng: Hạt Cát, Lăng Già Nguyệt, Sa Sa, Lạp Sa … Cựu học sinh trường Trịnh Hoài Đức tỉnh Bình Dương, quê Lái Thiêu Việt Nam. Hiện đang sống ở Mỹ. Tập thơ Bạch Vân Vô Sở Trú gồm 125 bài thơ chữ Hán đủ các thể loại, sau mỗi bài thơ chữ Hán, tác giả còn phiên âm ra Hán Việt và dịch ra thơ thuần Việt rất mượt mà. Về thơ chữ Hán, tác giả làm theo lối chữ phồn thể – Lối chữ hiện được dùng tại Đài Loan, Hồng Kông, Singapore và trong các tác phẩm cổ của văn học Việt Nam. Thi sĩ Hạt Cát cho biết là chị đã học chữ Hán từ gia đình, từ bạn bè. Chị học và yêu thích chữ Hán, rồi làm thơ dễ dàng như làm bằng tiếng mẹ đẻ – tiếng Việt.
21 Tháng Mười 2019(Xem: 2179)
Không phải chỉ có con người mới sợ chết; Thú vật cũng sợ chết vậy. Thí dụ: Thú rừng thấy sư tử, cọp là hoảng, chạy dài vì sợ chết sớm. Tuy nhiên khi về già, thú vật có vẻ chấp nhận cái chết bình thản hơn con người. Chó già bắt đầu ngừng ăn để chờ chết; Voi già thường tìm mọi cách trở về lại chỗ nó sinh ra để chờ chết. Ngược lại, con người thì lại tìm đủ mọi cách để sống thêm ngày nào hay ngày đó; nếu được phép để cho chết một cách tự nhiên, không bắt đắc kỳ tử.
15 Tháng Mười 2019(Xem: 2034)
Mười lăm năm. Tưởng mình đã tưng bừng đi tới là sai. Vẫn chỉ là còn đang tìm cho bước chân một điệu đi chính xác. Mười lăm năm. Nghĩ mình đã khoẻ là lầm, mà vẫn chưa xong, trong tâm hồn và trong cơ thể cái tình trạng dưỡng thương. Tôi có thể đã hết đau. Rời chăn chiếu cũ. Đã thôi nằm bệnh. Nhưng khí hậu và thổ ngơi mới vì, đời sống mới và hiện tại này đôi khi còn làm cho thịt da tâm thức rùng mình, ấy là vì mới chiều hôm qua đó thôi, tôi từ bệnh viện đi ra. Và bởi vậy mà tuy đã hết đứng trên một đường lề, nhưng bảo là đã tới trọng tâm thì đường vào chưa tới. Dồn đánh được bằng hết ra khỏi mình những hàn độc cũ, bằng kinh nghiệm mười lăm năm sống dưới trời này, tôi nhận thấy rồi, quả là một triệu một nghìn khó nhọc.
15 Tháng Mười 2019(Xem: 207)
Trong giai đoạn đầu ở giữa lòng Sài Gòn, êm đềm với những “đời người yên, trên những vỉa hè hiền”, ông đưa ra những tuyên ngôn quyết liệt của mình, ông tìm (lại) cho mình một căn cước mới, sau “giã từ”, sau một “lìa cách đã”, những đoản văn của ông như một định danh lại lại vùng đất của trú ẩn tình tự mới, vùng đất mà nay ông “xin nhận nơi này làm quê hương”, điển hình là qua đoản thiên HÀ NỘI – MỘT ÁNH LỬA ĐÃ TẮT , một trong những đoản thiên/ tuỳ bút hay nhất của Mai Thảo, và cũng là 1 trong những đoạn viết hay nhất về Hà Nội/ về sự chia cách "đến tận cùng" trong văn chương Việt.
15 Tháng Mười 2019(Xem: 254)
Đọc hồi ký cô Nhã, người tôi nhớ đầu tiên là chú Duy Trác. Hồi chú đi tù về năm 81, chú ghé thăm bố Sỹ ngay. Kể từ đó, chú thường ghé nhà tôi đánh mạc chược, tham gia những buổi văn nghệ bỏ túi, kể cho lũ con cháu nghe chuyện ở tù. Có một lần, khi nói về tác phẩm “Đi” của bố tôi lén gởi ra xuất bản ở nước ngoài, chú Trác nói như thế này: “… thời buổi này, bên nước ngoài, khi nhắc đến Việt Nam, người ta hay viết về nỗi khổ của những người vượt biên. Có một đề tài mà chưa có mấy người để ý tới: người ở lại. Cuốn “Đi” có nói về chủ đề này. Nhưng mà bố cháu viết còn hiền quá, chưa lột tả hết những bi hùng của những người ở lại…”.
15 Tháng Mười 2019(Xem: 192)
Thế là người Du Tử họ Lê đã đi xa và về với bụi, như bụi. Tôi gặp gỡ ông nhiều lần, trong các buổi hội thảo, ra mắt sách, sinh nhật bạn bè, họp mặt thân hữu. Thật quá bất ngờ khi tôi nghe tin ông đột ngột ra đi vì tôi không biết ông đã bị ung thư phổi và tá tràng hàng chục năm rồi. Những cây cổ thụ văn nghệ sĩ miền Nam trước 75 lần lượt ra đi để lại những khoảng trống khó bù đắp khiến tôi thấy thật buồn. Đây cũng là lúc nhiều người đọc thế hệ sau như tôi tìm lại khung trời văn học cũ, xem lại một mảng màu rực rỡ sáng của bức tranh thơ ca một thời. Các vần thơ xuất chúng trong bức tranh ấy thuộc về thế hệ cha anh mà họ đã dày công sáng tạo, chăm sóc và vun sới từ bao năm qua.