BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 44822)
(Xem: 41189)
(Xem: 34363)
(Xem: 25900)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0
19 Tháng Tư 2021(Xem: 100)
Nhìn tấm bảng của khu , đố ai nghĩ đó là khu của Người việt, nhưng chỉ cần bước chân qua barie vào trong xóm là nắm bắt được ngay hồn Việt, người Việt, từ cách trồng cây cối đến bố trí đồ đạc trong nhà, cách giặt và phơi quần áo. Cả khu có chung một nhà giặt, gồm 10 máy thi nhau hoạt động bất kể lúc nào, nhưng chỉ có cánh trẻ giặt, còn các ông các bà thuộc diện U60 trở lên, hàng chục năm cấm có mất một cent tiền giặt, đơn giản vì ngày nào cũng thay rửa, tắm giặt nên tiện thể giặt tay rồi phơi phóng ngay trước cửa, chỉ vài tiếng đồng hồ là khô, manager có nhắc nhở thì xách vào trong nhà, manager đi rồi lại đâu vào đó, chỉ 1, 2 bộ thôi mà, lại tiết kiệm mỗi lần được $ 3 tiền giặt, sấy khô.
15 Tháng Tư 2021(Xem: 51)
Năm cắc là giá của nửa ổ bánh mì tai heo, nửa má xoài tượng, một xâu tầm ruột ướp nước đường, một cuốn bò bía, một trái bắp vườn, một ly đậu xanh đậu đỏ bánh lọt, một dĩa gỏi đu đủ bò khô, một khúc mía hấp, năm cái bánh bò nước dừa xanh đỏ, hay mười viên cái bi ròn ròn cái bi ngon ngon nho nhỏ… Một một đồng thì (ôi thôi) là cả bầu một trời, và một thời, hạnh phúc! Một đồng mới mua được quả bóng bay. Chiều Sài Gòn mà không có bong bóng (cầm tay) để tung tăng e sẽ là một buổi chiều… tẻ nhạt. Những chùm bóng đủ mầu sẽ rực rỡ hơn khi phố đã lên đèn, và sẽ rực rỡ mãi trong trong ký ức của một kẻ tha hương – cho mãi đến khi tóc đã điểm sương.
14 Tháng Tư 2021(Xem: 80)
Thứ nhất, chỉ ngồi đáy giếng nên cậu hay coi trời bằng vung. Thứ hai, làm chuyện gì cậu cũng nhảy chồm chồm lên; không có tính toán mưu sâu kế hiểm gì ráo; kể cả mưu hèn kế bẩn? Thứ ba, cậu chết là ở cái mồm. Lúc nào cũng ồm ộp, toang toác cái mồm. Sẩy tay còn đỡ, sẩy miệng thì toi mạng ngay! Thứ tư, phải kể cả hai con mắt chết tiệt của cậu nữa chứ. Cứ trố lên thao láo. Khi các vị quan trên nhỡ có làm điều gì sai trái, cậu cứ giương hai mắt ếch lên nhìn. Người ta lại tưởng cậu đang soi mói để tố cáo thì thằng nào nó chịu được?!!
06 Tháng Tư 2021(Xem: 153)
Về địa dư, Ngã ba Ông Tạ là ngã ba đường Phạm Hồng Thái, nối dài Lê Văn Duyệt (nay là Cách mạng Tháng 8) và đường Thoại Ngọc Hầu (nay là Phạm Văn Hai), với tiệm chụp ảnh Á Đông cao sừng sững, một thời là dấu mốc để nhận ra từ xa. Khu vực này trước khi tràn ngập người di cư là những đầm lầy, là vườn cao su, vườn nhài, vườn lay-ơn mà tôi thường nghe thày u, cô chú bác nhắc đến. Hoa nhài tôi không còn nhìn thấy, nhưng vườn cao su thì ngày còn bé hay ra đó bắt dế, nhặt trái quay tung lên trời, xem cải mộ tây. Qua tác phẩm, tác giả dựng lại hành trình hội nhập của hàng vạn dân Bắc di cư vào Nam, lập nên những xứ đạo Nghĩa Hoà, Nam Thái, Nam Hoà, An Lạc, Sao Mai, Tân Chí Linh, Thái Hoà, Lộc Hưng mang theo nhiều gắn bó trong tình đồng hương và nề nếp sinh hoạt từ quê Bắc.
05 Tháng Tư 2021(Xem: 119)
Lần gặp đầu tiên, khi tôi đến thì ngọn gió Hua Tát vừa quét vài nhát mà thành trì văn học hiện thực xã hội chủ nghĩa phải nghiêng ngả đã ngồi đó, nhỏ thó, nhầu nhĩ, cũ kỹ, lặng lẽ và lạc lõng khôn tả ở phòng khách nổi tiếng của gia đình nhà giáo Văn Tâm, giữa sách, tranh, đồ cổ, những bức hình vang bóng một dòng họ danh giá, những món ăn tinh tế mà bà Cam đãi khách với một sự thanh lịch quặn lòng, và những tên tuổi lẫy lừng của giới trí thức ít nhiều giữ khoảng cách với hệ thống. Ngay sau đó anh rủ tôi đi uống cà phê đêm, ở một chỗ “hay lắm, chứ đám sa-lông này thì cũng phải biết, nhưng sa vào đó là toi, mình phải thận trọng”.
31 Tháng Ba 2021(Xem: 217)
Cái thùng nước lèo của mấy xe hủ tiếu Mỹ Tho có hai ngăn. Một là nước sôi để trụng bánh; một ngăn chứa nước lèo, có vị ngọt từ xương, giò heo và khô mực nướng cùng với củ cải. Thịt heo nạc xắt mỏng như tờ giấy quyến, gan heo trải lên mặt tô rồi chan nước lèo lên, rắc tiêu. (Sau nầy người ta thêm phèo non, tôm thẻ và trứng cút… Nhưng ăn thấy nó làm sao đâu vì làm mất cái vị, cái mùi hủ tiếu!) Hủ tiếu là phải ăn với giá sống, hẹ, cải xà lách, củ hành phi. (Đừng có bỏ rau tần ô rau ghém vô, ăn lãng xẹt hè). Nêm nếm là phải có xì dầu và giấm đỏ. Nêm bằng nước mắm y, rồi vắt chanh vào (để ăn phở) là trật lất.
31 Tháng Ba 2021(Xem: 166)
Xã hội này hỏng con mẹ nó rồi ông ạ, hỏng từ thằng trẻ con đến thằng chủ tịch nước. Đm cái thằng ranh con đấy, nó thích hỏng tôi cho nó hỏng luôn. Tôi mất một triệu đấy, để giúp đỡ nó thành lưu manh luôn. Những gì tôi cần phải nói với nó thì ông đã nói rồi, tôi nói làm gì. Nứt mắt ra đã biết cò quay. Còn tôi cũng xác định đéo thể cho con tôi ở đất này. Cuối năm nay tôi đưa vợ con sang Sing sống cho lành ông ạ. Tôi đọc ông viết, biết ông có lòng muốn thay đổi xã hội này. Nhưng sức ông được là bao, thôi lo cho mình đi ông ạ. Thật sự quý ông rất chân tình tôi nói vậy.
31 Tháng Ba 2021(Xem: 133)
Nhưng nếu ai hỏi lúc nào trong đời tôi, tôi cảm thấy tự hào về mình nhất. Tôi thành thật nói, đó là quãng đời tôi bán nước chè phụ giúp cho mẹ tôi. Từ chối tất cả những tiếng gọi của giang hồ, nhặt từng đồng rau cháo cùng mẹ sống qua ngày, đợi tìm công việc lao động chân tay chân chính. Nếu như lúc ấy tôi không kìm sự hiếu thắng, sự tự ái của tuổi hai mấy đầy sục sôi đua tranh với đời. Tôi đi theo tiếng gọi của những người bạn tù, bạn xã hội đen. Có lẽ đời tôi nay đã khác, mẹ tôi không thể tự hào vì tôi như bây giờ.
23 Tháng Ba 2021(Xem: 276)
Và cuối cùng, phân biệt giai cấp. Sếp là giai cấp sếp, nhân viên là giai cấp nhân viên. Lãnh đạo là giai cấp lãnh đạo, dân đen là giai cấp dân đen. Sống kiểu này mệt mỏi bỏ mẹ ra. Và vô số điều nữa mà tôi không thể nào liệt kê ra hết cả. Sống ở Hà Nội công nhận khổ thiệt. Cho nên nhiều bạn Hà Nội khi vào Nam thì cảm thấy vô cùng thoải mái và dễ chịu. Vì Hà Nội là thủ đô, có nơi an nghỉ của Boác Zoai nên nó vậy. Thôi bạn nào muốn Nam Tiến thì nói cho mình biết nhé. Mà khoan đã, phải nói thêm cái này: Gái Hà Nội xinh dã man bọn mày à, xinh không chịu được chúng mày à. Cái đó bù lại cho mấy điều khốn nạn ở trên.
15 Tháng Ba 2021(Xem: 290)
Lời ca khiến Dinh nhớ những chiều theo đoàn tù trở về trại, nhìn về phương Nam, Dinh cũng “ngân nga” những câu hát này cho vơi bớt nỗi niềm. Đang hát, Dinh chợt giật mình, vì chàng là sĩ quan Nhảy Dù chứ không phải sĩ quan Không Quân – thế mà tại sao chàng có thể lái máy bay? Vừa khi đó, nhận ra kim chỉ nhiên liệu xuống đến chữ E, Dinh vội vàng cho phi cơ đáp khẩn cấp. Trời tối dần. Nhiều người tò mò kéo đến. Dinh cho nhóm người biết rằng phi cơ hết xăng, Dinh cần mua xăng. Nhóm người này bảo: Ở đây xăng chỉ dùng cho công xa chuyển vũ khí đi “B”. Thấy quân phục của Dinh nhiều người kéo đến, nhìn Dinh bằng đôi mắt sôi sục căm thù.
15 Tháng Ba 2021(Xem: 297)
Nhưng quái gỡ nhất trên thế giới chỉ có Việt Nam tiền giấy 30 đồng phát hành lần đầu năm 1981, trên thế giới chưa có đồng bạc nào có mệnh giá lẻ 30. Năm 1985 Ngân Hàng Nhà Nước tiếp tục phát hành tờ tiền 30 đồng lần thứ hai, nhiều người phản đối thì Tổng Giám Đốc Ngân Hàng Nguyễn Duy Gia giải thích rằng: Chúng ta đã tiêu loại tiền 30 đồng, còn bà con nào muốn cặp tròn thì dùng 3 loại 5+2+3=10. Ông tiến sĩ nầy ở trong lò ấp trứng… nên thiên hạ gọi ông là Tiến Sĩ 30 đồng.
15 Tháng Ba 2021(Xem: 198)
Gia tộc ta đã bao giờ có cơ đồ được thế này chưa? Ông hoàn toàn có tư cách nói như vậy và có quyền tự hào, vì tất cả đều do đầu óc và “ngũ chi” của ông làm ra thật. Chứ còn người ta bầu ông lên làm xã trưởng, ông chả làm ra cái gì, mọi thứ đều do Dân làm ra, rồi ông kể công: xã ta đã bao giờ được thế này chưa, cứ như công của ông, thì đúng là nhận vơ... Ông đúng bản tính người Quảng Nam: một là hay cãi đi kiện đến cùng; hai là đa tài, ba là đa tình; bốn là lo cho sự học của con cháu. Ông đủ cả Nhân, Trí, Dũng, Liêm của đời SỐNG THẬT, chẳng sợ Chúa, sợ Luật cứ dấn thân, say mê cháy hết mình!l
05 Tháng Ba 2021(Xem: 247)
Chấp nhận cuộc sống "ký sinh" theo cách này hay cách khác của các cô gái trẻ đều có thể quy về một điều là họ quá coi rẻ nhân phẩm, danh dự của bản thân mình. Bất chấp tất cả để được sống theo kiểu dân chơi, quý tộc dởm. Họ không cho rằng như vậy là lãng phí tuổi thanh xuân mà đó là bản lĩnh của tuổi trẻ và sức mạnh của phái đẹp. Không hề quan tâm đến gia đình, bố mẹ ra sao, tương lai mình sẽ như thế nào, miễn là hiện tại mình được thỏa mãn mọi "thú vui" ở đời.
18 Tháng Hai 2021(Xem: 443)
Tội ác trong CCRĐ không chỉ là các bản án oan, là sự tàn bạo với người bị nạn, mà đáng sợ nhất là nó đã biến từ những người lương thiện hàng xóm, từ bạn bè, người thân thành những kẻ ác quỷ, bất lương. Ác quỷ không chỉ ở chỗ treo bà mẹ trước mắt đàn con thơ, ở chỗ kéo xác hàng xóm bị hành quyết lê trên đá sỏi cho rách hết da thịt, bởi đổ nước tiểu ở cái chum sành ra để cướp mang về nhà mình… Bất lương không chỉ ở chỗ đánh chết “con chó địa chủ“, chỉ vì nó thương chủ, theo chủ đến tận chỗ bị giam, mà còn là sự tận diệt đến một, hai thế hệ sau.
18 Tháng Hai 2021(Xem: 264)
Người Việt ta vì quá đua đòi chạy theo cái mới lấy cái Tết Dương lịch làm lớn và thuần phong cổ tục về Tết Âm lịch đã mất lần hồi. Tục thờ kiếng ông bà đã xem nhẹ hơn xưa và cái lễ Tết là lễ nhớ người chết đã trở nên ngày xả hơi vui chơi của người sống. Chúng ta có thể giản dị hóa phần nào những gì phiền phức rườm rà, nhưng không nên để cho mất ý nghĩa của cái Tết cổ truyền của một xứ lấy việc nông tang làm gốc, chớ nên quá duy vật mảng ăn chơi vui sướng cho mình mà quên câu “Mộc bổn thủy nguyên” trước có ông bà sau mới có ta vậy. Theo tôi, ngày Tết Nguyên Đán phải được bảo tồn với bao nhiêu cổ tục của nó.
17 Tháng Hai 2021(Xem: 215)
Năm cụm núi nói đến trong bài hát là núi Ngũ Hành Sơn giáp ranh Đà Nẵng – Hội An ngày nay. Người thương binh trở về chỉ còn một bàn tay, được ví như nỗi đau của một người xứ Quảng nhìn lại quê mình không còn ngọn núi quen thuộc. Năm ngón tay để lại ở chiến trường, là câu chuyện của người lính trẻ, nhưng đó cũng nỗi niềm của một dân tộc phải trải qua bao nhiêu ách nạn. Trái Nam Trân trong bài hát, là cách gọi trái bòn bon, vốn là thắc mắc của nhiều người sống ngoài miền Trung. Hiện nay gần như tên gọi này mất hẳn.
16 Tháng Hai 2021(Xem: 225)
Sáng ngày 30-4-1975, khi ông Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng, tôi đang ở Đường Kỳ Đồng, gần trường Đại học Vạn Hạnh. Tôi đi bộ tới thăm gia đình anh Duy Lam lúc đó đang tạm trú tại nhà người em rể. Chỉ có chị Duy Lam ở nhà. Khi trở ra ngoài đường tôi gặp một đoàn quân nhân nhẩy dù trên đường Trương Minh Giản đang từ phía Tân Sơn Nhất lui dần về trung tâm Saigon. Trong đoàn quân đó có anh Duy Lam đang mặc đồ trận mầu xanh. Tôi hỏi anh định đi đâu thì anh cho biết định theo đoàn quân nhẩy dù chiến đấu…cuối cùng đoàn quân thiện chiến tan hàng gần cầu Trương Minh Giảng.
04 Tháng Hai 2021(Xem: 373)
Tiếng hát bay trên hàng phố bâng khuâng ngày nào giờ đã đi vào cõi miên viễn chiêm bao, tin Lê Thu nằm xuống trong cơn đại dịch để lại bao bàng hoàng thương tiếc cho người ái mộ giọng hát vàng mười của chị, cả trong và ngoài nước đã có rất nhiều giọt nước mắt tiếc thương rơi xuống khi thần tượng của mình đã không còn nữa. Lệ Thu là một trong hai nữ danh ca được ái mộ nhất Việt Nam, người kia là tiếng hát vượt thời gian Thái Thanh, con chim sơn ca của làng âm nhạc Việt Nam, nếu Thái Thanh là người có gọng hát bay bướm lãnh lót với điệu hót như chim tuyệt vời trong bản Giòng Sông Xanh lời Việt của Phạm Duy và Buồn Tàn Thu của Văn Cao,
04 Tháng Hai 2021(Xem: 352)
Về quê hương lần này, tôi nhận ra một nét mới khác trước, nó mang tính cách của một khu phố tại các thành thị. Điều này tôi đã thấy được thực hiện trước hết như một thử nghiệm tại xóm chúng tôi, lúc tôi về khi anh tôi ốm nặng vào tháng 5/2019. Ông đã qua đời sau khi tôi về được khoảng một tuần lễ. Lần đó,những thanh niên trong xóm đã dựng lên một cổng sắt, ngay đầu đường vào các ngõ trong, đặt bên cạnh cổng vào nhà người chị thứ hai của tôi. Phía trên hai trụ sắt là một vòng cung. Trên đó gắn một hàng chữ NGÕ XÓM GIỮA. Đây là xóm bao gồm hầu như tất cả các nhà trong họ nội của tôi. Bây giờ, tôi thấy có gắn thêm một cái bảng kẻ hàng chữ Đường Thanh Niên Tự Quản.
04 Tháng Hai 2021(Xem: 415)
Hình ảnh Dương Cốm có trong truyện Mơ Miền Nam trong tác phẩm Những Chuyện Chưa Quên đã xuất bản lâu rồi. Lúc đó Dương Cốm là trưởng toán cưa xẻ ở Hoàng Liên Sơn. Và trong Tây Du Ký 2013 vợ chồng Dương Cốm chở tôi bằng chiếc xe nhà Mercedes đen, láng coóng, cứ như xe đón VIP. Đãi tôi và Cậu Bảy (người em) ăn mì ở San Diego mà vừa bước vào bên trong quán cái văn minh, thanh lịch xứ Mỹ chợt mất biến từ lúc nào, vì cứ như đang ở giữa Chợ Lớn và Sài Gòn. Bây giờ không còn nhớ mì ngon hay dở, nhưng “không khí đất mẹ” đó tự nó là một món thật ngon, không thể quên.