BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 26008)
(Xem: 23640)
(Xem: 23567)
(Xem: 20233)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0
13 Tháng Sáu 2019(Xem: 137)
Thuở đó ba mạ tôi ở đường Gia Long. Buổi sáng đi từ kiệt 1 Gia Long, đối diện Ty Cảnh Sát Quốc Gia Đà Nẵng, tới ngã tư Đống Đa qua Gia Long nối dài là đến Trung Tâm Tuyển Mộ Vùng 1 Chiến Thuật. Rẽ phải đi chừng mười phút là thấy biển. Biển Thanh Bình. Từ bờ nhìn xa xa trong ngày mùa hè, trời trong có thể thấy Hải Vân và đỉnh Chân Mây. Tuổi ấu thơ tôi đầy khói sóng của chốn này, của biển lúc bờ cát đầy cây dương liễu. Mấy mươi năm từ ngày đôn quân tháng ba năm 1973 chưa thấy lại. Mười bảy tuổi ba tháng, tôi “bỏ trường mà đi – bỏ luôn thành phố nay thì lạ xa..” miệt mài chân đất đi đo đường dài khốn khó quê hương.
12 Tháng Sáu 2019(Xem: 184)
Em đi chợ mua về: đuôi bò, xương ống bò, bắp bò, thịt bò phi lê, bánh phở tươi, hành tây, hành lá, hầm bà lằng đủ cả! Để nấu được món phở ngon trước hết nước dùng sao cho ngọt thanh, trong và thơm. Chần bánh phở qua nước sôi rồi cho vào tô, cho thịt bò phi lê lên bề mặt, chan ngập nước dùng, thêm ít rau hành thái nhuyễn là xong. Rau quế, ngò gai, giá, tương đen, cà, tương ớt, tiêu, tỏi ngâm giấm, chanh! Phở đựng trong tô bằng sứ; đừng xài tô thủy tinh hay tô nhựa. Chọn tô vừa, tô nhỏ quá, mau nguội, to quá như tô xe lửa nhìn phát ngán. Khi ăn thì dùng đũa tre, bánh phở khi gắp sẽ không bị tuột.
10 Tháng Sáu 2019(Xem: 150)
Khi phi cơ ở vào cao độ vừa phải, Mận thấy nhà cửa san sát – dường như “nhà liền đất?” nhiều hơn “nhà liền kề?” – nhưng không sơn phết màu mè rực rỡ, chói lọi như nhà bên Việt Nam. Bên Việt Nam, đi vào các thành phố lớn như Hà Nội, Hải Phòng, Dalat, Nha Trang, Saigon, v.v…thì sẽ thấy những dinh thự, những mộ phần màu sắc rực rỡ, trông nham nhở không thua gì gương mặt “bự” son phấn của mấy cô gái làm trong các tiệm “cà phê mùng”, “bia ôm” và mấy “em chân dài”!
10 Tháng Sáu 2019(Xem: 134)
Phù Thăng là lớp nghệ sĩ đầu tiên làm điện ảnh cho nhà nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa ( Có hay không có "Dân chủ & Cộng hòa/ Độc lập, Tự do, Hạnh phúc" như Quốc Hiệu ta không bàn ở đây). Rồi chỉ được vài năm, người ta thấy nhà văn về quê làm anh nông dân. Lúc bấy giờ HTX quê ông có một con trâu bị sứt mũi. Vì sứt mũi, không bị buộc dây vào mũi nên con trâu rất bướng bỉnh, không chịu cày, không tuân lệnh chủ. Cũng phải khen rằng Ban chủ nhiệm HTX của Phù Thăng thời đó có tính hài hước nên mới giao con trâu sứt mũi cho ông Phù Thăng- một nhà văn và cựu nhà làm điện ảnh, thân tạng ẻo lả, nhỏ con, không biết quát tháo là gì chăn dắt. Không biết bằng cách nào, ông Phù Thăng thuần phục được con trâu. Từ đó cả làng gọi ông Phù Thăng là 'Ông Thăng sứt".
07 Tháng Sáu 2019(Xem: 184)
Buồn trông con nhện té ao Con cá vội đớp lòng sao ngậm ngùi Ngẫm tôi cũng té lâu rồi Lụy đời vì bậu mắt ngời lá răm . Vẳng khuya cá đớp bóng trăng Hồn tôi bậu đớp bao lần biết không? Huơ tay chỉ lạnh chổ nằm Chiếu chăn xô lệch mất tăm bậu rồi! . Sáng ra bến nước trông vời Chỉ màu tím biếc bông trôi lục bình Lòng tôi tím ngắt như bông Bậu quên tuốt luốt... bậu đành bỏ tôi!
07 Tháng Sáu 2019(Xem: 180)
Năm 1938 cuốn Công Dân Giáo Dục của nhà giáo Hà Mai Anh đã được xuất bản tại Nam Định được chấp thuận dùng làm sách giáo khoa. Quyển Tâm Hồn Cao Thượng, bản dịch của nhà giáo Hà Mai Anh đoạt Giải Thưởng Văn Chương của Hội Alexandre de Rhodes Hà Nội năm 1943, cuốn sách nầy được xem như cuốn Luân Lý Giáo Khoa Thư của thế kỷ 20 và trở thành “kim chỉ nam” cho thế hệ thiếu niên trong nhiều thập niên.truyen
04 Tháng Sáu 2019(Xem: 172)
Đêm Qua Bắc Vàm Cống, một bài thơ ngắn, ra đời cách đây lâu lắm, hơn 60 mươi năm khi tác giả của nó, Tô Thùy Yên, chưa tới tuổi hai mươi. Thỉnh thoảng tôi đọc lại bài thơ ngắn đó, và lại nhớ mấy lần qua cái bắc ấy,trước 1975, trên đường đi về Lục Tỉnh, qua Sa Đéc, Long Xuyên. Lần nào cũng thế, qua đó, cái buồn bỗng dưng ập tới. Tại sao? Tại vì bến bắc hồi đó còn quạnh quẽ lắm, nước sông Cửu Long chảy miên man, lục bình trôi hàng nối hàng như không bao giờ dứt? Thì Tô Thuỳ Yên cùng với bài thơ đó hiện về. Thế là cũng tại vì bài thơ có sức ám ảnh lớn. Đọc lại nó, nghe lại nó, như nghe lời nguyền của định mệnh.
03 Tháng Sáu 2019(Xem: 186)
Tôi có một cô bạn, hồi hương sau nhiều năm xa xứ, đi một chuyến từ Sài Gòn ra Hà Nội. Để tránh mua cái vé xe lửa giá cao Việt Kiều, cô mượn cái “Chứng Minh Nhân Dân” của người nhà bản địa để mua vé “công dân XHCN,” tiết kiệm được mấy chục đồng. Lên xe lửa, khi người soát vé xem vé, bấm vé cho cô xong, lúc nhận lại tấm vé, cô buột miệng nói hai tiếng: “Cám Ơn.” Soát vé chứ có cho chác, biếu xén gì đâu mà phải cám ơn. Cái này mới mệt, người trong nước đã quên mất hai chữ “cám ơn” lâu rồi. Vậy đây là người ở đâu mới lại? Người soát vé bèn “hỏi cười: Khách ở phương nào đến đây?” Thôi đúng đây là Việt Kiều hồi hương, phải mua vé khác giá cao hơn, chịu khó đóng thêm mấy chục đồng, chưa phạt cô cái tội gian dối là may rồi!
30 Tháng Năm 2019(Xem: 1898)
Trước 75, họ trở về trên đôi nạng gỗ hay chiếc xe lăn, mất mát quá nhiều, nhưng dưới mắt của đồng bào miền Nam, họ vẫn được trân trọng gọi là “bại tướng cụt chân”, vẫn được nhận trợ cấp hằng tháng của chính phủ, và được một số ưu tiên trong sinh hoạt đời thường. Nhưng sau 75, dưới cái nhìn của những người thắng cuộc, họ không còn là công dân cho dù là hạng bét, họ trở thành rác rưởi thua cả đĩ điếm. Muốn dọn sạch, nhưng không thể đưa họ vào trại cải tạo, cũng không thể ném họ vào vùng kinh tế mới. Đành phải để họ lê lết mảnh hình hài thiếu chân thiếu tay theo cái kiểu dành cho những con chó con con mèo chờ chết.
29 Tháng Năm 2019(Xem: 114)
Do đó, nguời đời sau cho rằng "Tố Như" đích thị là để chỉ chính t/g ND. Nhưng,có người cho rằng chữ "tố như " không phải dùng chỉ ND, mà để chỉ chính nàng Tiểu Thanh. Vì "t n"còn có nghĩa là "người phụ nữ đẹp". Theo HÁN VIỆT TỰ ĐIỂN của t/g Đào Duy Anh thì: Tố: lụa trắng, sắc trắng..., Như:cùng - dống - ví như... Ta gom hai chữ "tố như":giống lụa trắng, hàm ý chỉ người phụ nữ đẹp mà cụ ND đã dùng chăng? Khổ nỗi, lối viết của Chữ Nho không viết "hoa"danh từ riêng, cho nên gây khó khăn cho đôc giả, cho kẻ hậu học. Như trong bài PHONG KIỀU DẠ BẠC của Trương Kế, có người cũng cho rằng "ô đề" là tên núi "Ô ĐỀ", chứ không phải nghĩa "qụa kêu"trong câu " nguyệt lạc ô đề sương mãn thiên".
29 Tháng Năm 2019(Xem: 100)
Tôi đọc thơ Tô Thùy Yên cũng khá lâu, tìm thấy thơ anh chất giấu trong đó những hệ lụy về kiếp nhân sinh: Lịch Sử, Đất Nước, Chiến Tranh, Tình Yêu và Cô Đơn. Đôi khi thơ anh trầm uất quá, như kéo mình xuống một con vực tối om. “Trời đất thì buồn như xác rỗng Ta thì như gió, tuyệt bơ vơ Trăm năm, cửa khép hờ mưa nắng… Mãi chẳng ai về qua gọi cho” (Nỗi Đợi) Cũng may dưới đáy vực đó là những con chữ lấp lánh như sao, soi tỏ mặt người, những chữ như hoa cỏ làm đẹp cho mất mát. Anh mang hoa cỏ cài vào cái chết.
24 Tháng Năm 2019(Xem: 227)
Về hưu, chữ nghĩa của tài tình của “vi-xi” bây giờ gọi là “nghỉ hưu?”, là nghỉ làm việc, không còn tiếp tục làm công việc hàng ngày để kiếm lương bổng, lợi tức cần cho đời sống nữa. Cũng dễ hiểu. Trèo dốc mãi thì ngựa phải chồn chân; Đã đến bờ thì thuyền tất phải đụng cầu. Cuộc đời là thế. Mọi chuyện dù trong bất cứ lãnh vực nào, hoàn cảnh nào rồi sẽ đến lúc nắng chiều, cuối hạ… không thể kéo dài mãi theo bước thời gian. Về hưu có thể là trường hợp đã đáo hạn tuổi đời (“standard retirement age”); hoặc đã đi làm việc đủ số thời gian như luật định (“accrued time of working”) để được hưởng tiền phụ cấp hưu trí.
23 Tháng Năm 2019(Xem: 197)
Khi bạn nghĩ "Cám ơn hoa đã vì ta nở / Thế giới vui từ mỗi lẻ loi"thotothuyyen là một câu ngạn ngữ - là bạn đang biết đến TTY; khi bạn hát "Chiều trên phá Tam Giang" là bạn đang biết TTY; khi lang thang trong Saigon và bỗng hiện từ đâu về "Ôi Saigon giờ giới nghiêm..." là bạn đang biết đến TTY; khi bạn tưởng "Ta về như hạc vàng thương nhớ / Một thưở trần gian bay lướt qua" ngậm ngùi như một câu Đường thi, là bạn đang biết TTY... Vĩnh biệt một "ngôi sao" sáng của nền thi ca Việt - đã đi vào vĩnh viễn Im Lặng Lớn!
23 Tháng Năm 2019(Xem: 130)
Trong những cuộc hành quân ấy Tô Thùy Yên không ít lần thấy vẻ đẹp tiềm ẩn phía sau những quả mìn tàn nhẫn, những bức tranh được ông phác thảo vội vã miêu tả cái mỏi mệt của thiên nhiên quyện lấy con người như một định mệnh khắc nghiệt. Con người thì rã rời trời thì thấp và ướt sũng, mây trên trời lục bình dưới sông tất cả như hòa nhịp cho một bản nhạc buồn chỉ có chiến tranh mới có thể tạo ra được: “Đây ngã ba sông, làng sát nước / Xuồng ba lá đậu kế chân bàn / Trời mới tạnh mưa còn thấp ướt / Lục bình, mây mỏi chuyến lang thang”
23 Tháng Năm 2019(Xem: 135)
Ông kể đó là một ngày của mùa Hè đỏ lửa năm 1972, ông bay theo tướng Bùi Thế Lân, vị Tư Lịnh Thuỷ Quân Lục Chiến để thị sát chiến trường, trong vai trò một ký giả báo chí. Từ trực thăng nhìn xuống phá Tam Giang, hình ảnh một vị Thiếu Tá đứng giữa gió lộng, mênh mông nước trời phía dưới đã tạo cho ông một cảm xúc mãnh liệt về thân thận nhỏ bé của con người trong chiến tranh, trong không gian điêu tàn của vòng vây tử thần . Thế rồi bài thơ ra đời. Tôi đọc lại, quả thật là vậy. "Chiếc trực thăng bay là mặt nước, Như cơn mộng nhanh, Phá Tam Giang, Phá Tam Giang, Bờ bãi hỗn mang, dòng bát ngát, Cát hôn mê, nước miệt mài trôi, Ngó xuống cảm thương người lỡ bước Trời nước mông mênh, thân nhỏ nhoi..
23 Tháng Năm 2019(Xem: 154)
"Ta về" ông viết năm 1985 ghi lại cảm nhận về chốn xưa, về đất nước sau khi ra tù. "Chiều trên phá Tam Giang" ông sáng tác vào tháng 6 năm 1972, khi cuộc chiến trong giai đoạn cao điểm chiến tranh, với sinh hoạt từ thôn quê đến thị thành. Hai sáng tác đã vẽ lên quê hương trong hai giai đoạn của đời ông, là gương chiếu soi cho các thế hệ mai sau có cơ hội nhìn lại, suy tưởng về chiến tranh và hoà bình trên đất nước Việt Nam. "Chiều trên phá Tam Giang" nhạc của Trần Thiện Thanh, thơ Tô Thùy Yên, đã là một ca khúc vượt thời gian từ khi ra đời gần nửa thế kỷ trước.
16 Tháng Năm 2019(Xem: 211)
Hơn một lần tôi đã tâm sự: Đây chỉ là quan điểm cá nhân của tôi về niềm tin tín ngưỡng, tuyệt không có ý đồ rủ rê lôi kéo bất kỳ ai tin vào thuyết Thiên Mệnh, vì thế, tin hay không là tùy ở quý vị, tôi không có “trách nhiệm” phải tranh luận với quý vị để bảo vệ niềm tin của mình. Viết bài này, kể lại vài chuyện “người thực việc thực” có liên quan tới tôi về thuyết Thiên Mệnh vừa để củng cố niềm tin tín ngưỡng trong tôi, cũng là để tâm sự với quý vị nào có niềm tin giống tôi được nghe những câu chuyện “người thực việc thực”, niềm tin sẽ thêm vững chắc.
15 Tháng Năm 2019(Xem: 136)
Với chánh sách gây hận thù, phân biệt đối xử với nhân dân miền Nam VN bằng cách tập trung giam cầm những quân, cán chính của chế độ VNCH trong các lao tù CS với cái tên mỹ miều là :”Trại cải tạo" đồng thời bắt phải học tập tốt, lao động tốt mới được thả về.Đồng với chủ trương đưa dân đô thị đi vùng kinh tế dưới hình thức đem con bỏ chợ và đổi tiền liên tục để bần cùng hóa nhân dân hầu CS có thể cướp nhà cướp của nhân dân miền Nam VN nên CS đã gây ra biết bao đau thương mất mát cho dân tộc..
13 Tháng Năm 2019(Xem: 230)
Sau tang lễ, Hoài đem tấm áo cưới xếp lại gọn ghẽ, cất trong tủ áo như cất mối tình dang dở. Nhưng những bà cô ông chú trong họ hàng có tính dị đoan, bàn rằng hãy đốt ngay tấm áo cưới đó đi. Bởi vì, theo họ thì cô còn quá trẻ không thể sống cuộc đời góa bụa như vậy, Cô sẽ còn đi ‘một bước nữa.’ Ban đầu, Hoài không chịu nhưng trước áp lực của mọi người, cô để mặc ai muốn làm gì thì làm. Cô bỏ học, sống như một người mất trí. Khi tấm áo cưới được đốt dưới ngọn lửa to là lúc cô cảm giác đi theo tang lễ một lần nữa.
10 Tháng Năm 2019(Xem: 1326)
“Bài viết muộn màng này xin là nén nhang gửi hương theo anh, thưa anh Đàm, đưa anh về cửa Phật; xin là bông hoa gửi về chị, thưa chị Đàm và các cháu, để bày tỏ lòng tôn kính và ngưỡng mộ của riêng tôi đối với gia đình mẫu mực của anh chị, trong bất cứ cảnh ngộ nào, cũng thể hiện sâu sắc nét văn hóa đặc thù của hai miền Nam/Bắc Việt Nam, đơn sơ, giản dị/thanh đạm, cần kiệm, đã kết hợp anh chị trong cuộc trăm năm còn lưu dấu cho mai sau.”