(Xem: 356)
Tổ chức gọi là “Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam” (MTDTGPMNVN) hay thường được gọi tắt là “Mặt trận Giải phóng Miền Nam” được thành lập ngày 20 tháng 12, 1960 với mục đích: “Đoàn kết toàn dân, kiên quyết đấu tranh chống đế quốc Mỹ xâm lược và gây chiến, đánh đổ tập đoàn thống trị Ngô Đình Diệm, tay sai đế quốc Mỹ; thành lập một chính quyền liên minh dân tộc dân chủ rộng rãi ở miền Nam, thực hiện độc lập dân tộc, tự do, dân chủ, cải thiện dân sinh, giữ vững hoà bình, thi hành chính sách trung lập, tiến tới hoà bình thống nhất Tổ quốc, tích cực góp phần bảo vệ hoà bình ở Đông Dương, Đông Nam Á và thế giới."
(Xem: 515)
Mười năm ông Dũng làm Thủ tướng, mười năm đất nước chìm đắm trong những tai họa khủng khiếp. Tai họa Boxit Tây Nguyên. Tai họa Formosa Vũng Áng. Tai họa Vinashine. Tai họa Vinalines. Tai họa nhà máy điện than công nghệ cổ lỗ, máy móc phế thải mọc lên khắp nước, đầu độc môi trường, giết chết sự sống. Nhà máy điện than Cái Lân ngay sát kì quan thế giới Vịnh Hạ Long, Quảng Ninh. Nhà máy điện than Vĩnh Tân, Bình Thuận phủ bụi than giết sự sống cả dải bờ biển giầu đẹp miền Trung. Nhà máy điện than Sông Hậu rải bụi độc giết dần màu xanh thảm lúa đồng bằng sông Cửu Long.
(Xem: 259)
Trong các chuyến công tác của Nguyễn Tấn Dũng dù trong hay ngoài nước đều không thể thiếu được Trần Bắc Hà. Cộng với mối quan hệ gần gũi với Tô Lâm, nên Trần Bắc Hà rất có uy quyền. Chỉ là chủ tịch Hội Đồng Quản Trị của BIDV, tương đương với chức tổng cục trưởng, nhưng Trần Bắc Hà chỉ dưới một người mà trên muôn người. Thời kỳ Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, hầu hết mọi nguồn vốn vay ODA đều được chuyển qua BIDV và sau đó được giải ngân thông qua BIDV. Bởi vậy Trần Bắc Hà không chỉ thể hiện uy quyền với các doanh nghiệp đang vay hay muốn vay tiền của BIDV mà còn cả với chính quyền của các địa phương.
(Xem: 648)
Hải sinh ra ở tỉnh Thái Bình, lớn lên theo học tại Đại học Bách khoa Hà Nội. Cha của Hải là thông dịch viên cho các cố vấn Trung Quốc tại Việt Nam trong những năm 1950. Hải gia nhập đảng CSVN năm 31 tuổi, khá trể so với các đảng viên cùng thời. Làm đảng viên được 10 năm thì Hải nhảy vào Ban chấp hành Trung ương đảng, Hải phóng lên nhanh hơn cả hỏa tiển S-400. Sự bất thường này làm cho nhiều người nghi ngờ là Hải được một thế lực ngoại bang đưa lên.
(Xem: 554)
Xin anh Thi bình tĩnh, tôi xin nói thẳng, anh Thi và chúng tôi ngồi đây, xét cho cùng đều là bồi bút của đảng. Thân phận chúng ta lầm than lắm, nhục nhã lắm. Anh viết bao tác phẩm nịnh đảng, có bao giờ anh dám mang gương mặt thật của anh ra viết đâu. Anh là kịch sĩ vĩ đại của đảng, đã đóng bao nhiêu vai kịch kẻ khác trừ bản thân mình. Anh không có gương mặt thật trong văn chương, anh là một tên hề cho kẻ cầm quyền mà thôi! Lập tức một chiến sĩ trung thành vô hạn với đảng ngồi sát bên cạnh tôi đứng lên bẻ tay và bẻ cổ tôi là ông Chu Lai, không cho tôi nói…
(Xem: 1282)
Nguyễn Tấn Dũng đã phạm một điều tối kỵ trong cuộc chơi của những người cộng sản cao cấp, đó là đánh người tình của đồng chí mình. Chuyện đánh sân sau còn có thể chấp nhận, nhưng chuyện đánh người tình là điều tối kị vì nó gây vết thương lòng rất đau đớn cho người đàn ông đầy quyền lực như Tư Sang. Không có gì đau đớn hơn khi nhìn người yêu bị đoạ đầy mà không cứu được. Nỗi đau ấy âm thầm, dai dẳng trong lòng người anh hào xứ Long An mãi bao nhiêu năm. Vì lẽ đó, khi tấn công Nguyễn Tấn Dũng, Trương Tấn Sang đã không nề hà lôi con cái, anh em nhà Nguyễn Tấn Dũng vào cuộc.
(Xem: 980)
Ngay sau khi bị can Trần Bắc Hà tuyên bố và bắt đầu thực hiện tuyệt thực từ ngày 12/7/2019, Thiếu tướng Nguyễn Duy Ngọc – Cục trưởng Cục C03 đã nhận được văn bản của Trại 771 thông báo về tình trạng tuyệt thực của bị can và yêu cầu đưa đi bị can này đi chữa bệnh hoặc chuyển trại; đồng thời cũng nhận được báo cáo bằng văn bản về việc bị can vẫn tiếp tục tuyệt thực của hai điều tra viên Cục C03 được cử đến trại 771 để nắm tình hình và động viên bị can. Tuy nhiên Thiếu tướng Nguyễn Duy Ngọc đã không có ý kiến chỉ đạo gì để xử lý tình trạng tuyệt thực của bị can này.
(Xem: 1062)
Sau khi bị bắt tháng 11/2018 và tạm giam tại trại T16 Bộ Công an, ông Trần Bắc Hà hoàn toàn minh mẫn, tỉnh táo, sức khoẻ tốt, không có bệnh tật gì. Mỗi lần đi lấy cung, ông ấy đều yêu cầu có luật sư theo luật nhưng không được Thiếu tướng Nguyễn Duy Ngọc, Cục trưởng C03 chỉ đạo đáp ứng, còn các lời khai của ông này chủ yếu là phản bác lại các cáo buộc phạm tội trong hầu hết các vụ việc, các câu trả đều lô gích, sắc sảo, kín kẽ, thông tuệ, không có tình tiết nào sơ hở để bị buộc tội, ông ấy chỉ đuối lý trong vụ án BIDV cho công ty Bình Hà vay vốn thực hiện dự án trại bò tại Hà Tĩnh.
(Xem: 1848)
Tư Sang nham hiểm định chơi trò gạo đã thành cơm, cho quân tung tin ông Trọng chết, có nghĩa muốn phế truất ông, đẩy ông Trọng vào thế khó, nếu đang đi không nổi vậy mà xuất hiện công chúng thì khác nào tự hại mình vì mạch máu chưa ổn. Còn xuất hiện trong tình cảnh như thế hay không xuất hiện đều bất lợi, có thể dẫn dến việc đòi hỏi thay thế ông vì bằng chứng sức khoẻ ông đã quá yếu. Người thay thế sẽ là đàn em của Tư Sang là Xuân Phúc và phó Xuân Phúc.
(Xem: 2670)
Trương Duy Nhất là đối tượng chống đối chính trị cực đoan, hoạt động rất mạnh từ khi ra tù đến nay. Thường xuyên liên kết, móc nối với các đối tượng chính trị trong và ngoài nước, các nhen nhóm nhận là "XHDS" để triển khai các hoạt động chống phá Đảng, Nhà Nước và chế độ.
(Xem: 3873)
Nhà văn Nguyễn Trọng Tạo có bài "Tự dưng lại nghĩ đến tiền" để phản ánh tâm trạng lo âu, chán ngán của người dân trước vấn đề lạm phát tồi tệ nhất tại Việt Nam tính trong 3 năm qua. Từ đó ông hồi tưởng đến câu chuyện đổi tiền ngày xưa đã mang lại thảm ...
(Xem: 5205)
Tết nào tui cũng ngồi nhớ những cái tết thời bao cấp. Thời đó nghèo khổ lắm nhưng vui lắm. Cứ mỗi lần tết đến là háo hức vô cùng. Còn bé thì háo hức đến tết được mặc áo mới, được lì xì, được ăn thịt cá thoả thuê… Tuổi thanh niên thì háo hức được về quê ...
(Xem: 5171)
Thời bao cấp có rất nhiều loại tem phiếu, không thể nhớ hết được. Ví dụ Phiếu chứng nhận máy thu thanh chẳng hạn, tui quên khuấy đi mất. Còn các loại tem gạo, tem vải, tem đường thì nhiều vô kể. Trung ương phát hành rồi về tỉnh còn phát hành tem phiếu ...
(Xem: 4277)
Thời bao cấp trai gái thời thượng không ai gọi là hot boy, hot girl. Không biết miền Nam gọi là gì chứ ở miền Bắc trai gái thời thượng đều gọi là người yêu lý tưởng. Ngay cả cái từ hot hình như cũng chỉ được dùng hơn chục năm trở lại đây thôi, nó bắt ...
(Xem: 3121)
Đã có vài ba phim truyền hình kể về thời bao cấp rồi nhưng chưa có phim nào ghi lại thật đúng thời ấy cả. Mình rất muốn làm một phim về thời bao cấp, làm thật chuẩn để mọi người nhớ lại cái thời đã qua. Nhiều chuyện bây giờ kể lại cho trẻ con chúng nó ...
(Xem: 3552)
Một tuần sau khi tớ tung lên mạng “Phấn đấu kí số 27”, đã có khá nhiều người, đặc biệt là lớp trẻ (từ 50 tuổi trở xuống), comment, gửi message và gọi điện hỏi thăm tớ về những hiện tượng bao cấp mà tớ mới lướt qua vài dòng. Tớ mới chợt nghĩ ra: Ừ nhỉ, ...
PHÊ BÌNH MỚI
bởi 
10 Tháng Bảy 20202:30 SA
That la cam dong khi doc duoc bai viet cua " Thon nu Bau Trai" Xin cam on su hy sinh tuyet voi cua Tac gia doi voi Ong xa, nguoi trai thoi chien, va cung xin cam on su hy sinh cua mot thoi trai tre da dong gop tuoi thanh xuan cho mot Niem Nam Viet Nam thuong yeu trong bo dong phuc cua QLVNCH. That dang kinh
09 Tháng Bảy 20202:28 CH
Hầu hết mọi người bàng quan, hiểu biết đều nhận ra rằng Trump là lãnh tụ chuyên chế độc tài, phản đề của lý tưởng dân chủ tự do. Hơn thế nữa, hắn là tên kỳ thị, bài ngọai công khai giũa thanh thiên bạch nhật; tiếp tục gây chia rẻ, tỵ hiềm giữa các sắc dân; tiếp tục gọi trùng Covid là "Chinese virus", "Kung flu" vv... Đây là một trong vô số sự cố bài ngọai nguy hiểm xảy ra hằng ngày:
https://www.instagram.com/p/CCRsJF7DDeX/?ftag=YHF4eb9d17
Hầu hết mọi người đều nhận chân ra sự thực ngọai trư ông BPDVA - vọng tưởng, ngây ngô và vô minh! Ông nên bớt coi đài Fox News, hi vọng sẽ "mở mắt".
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0
08 Tháng Bảy 2020
Việc ông George Floyd bị cảnh sát đè cổ chết và việc chiếm đóng khu Capitol Hill, đã được chính trị hóa trong mùa tranh cử 2020. Ông Joe Biden ứng cử viên đảng Dân Chủ công khai ủng hộ bình đẳng cho người da đen “Mạng sống người da đen đáng quý” (Black Lives Matter), và chống nạn phân biệt chủng tộc. Ngược lại, tại Lễ Độc Lập Tổng thống Donald Trump phát biểu: "… chúng ta đang trong giai đoạn đánh bại phe cực tả, những kẻ Marxist, bọn vô chính phủ, những kẻ bạo loạn, bọn cướp bóc…", ông còn nhiều lần gởi những twitter “Luật pháp và Trật tự” (Law and Order).
02 Tháng Bảy 2020
Ông hát rong mù, giữa thủ đô Hà Nội những năm đầu thập kỷ 80, sự kiểm duyệt văn hoá còn ghê sợ hơn, nhưng ông vẫn hát nguyên lời. Các bạn là ca sĩ có danh, đừng vì chút tiền mà biến tấu lời bài hát, làm cho nội dung bài hát, nỗi niềm của tác giả bị sai lệch đi đến độ tầm thường. Có bạn thanh minh rằng Giao Linh hát bài đó, lúc đó nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông còn sống, như thế là được sự đồng tình của tác giả. Thế các bạn có nghĩ sau đó ít lâu, cô bé Quỳnh Như 14 tuổi hát trong chương trình Solo cùng Bolero trên đài Truyền Hình Vĩnh Long. - chiều chiều ven biên, bên đường cô đơn dừng bước..
24 Tháng Sáu 2020
Tôi tự hỏi, Hoa Kỳ là một quốc gia thượng tôn pháp luật, tại sao không để pháp luật trừng phạt kẻ phạm tội mà quý vị phải khổ sở, nhịn ăn, nhịn uống, giải nắng dầm mưa đi biểu tình trong khi dịch Covid-19 do Tàu cộng phát tán đã giết hơn 100 ngàn người Mỹ? Tôi cũng tự hỏi, có phải vì người da trắng, da vàng và da đỏ đã hấp thụ được thái độ sống cao đẹp trong câu nói “Darkness cannot drive out darkness; only light can do that. Hate cannot drive out hate; only love can do that” – của mục sư người da đen, Martin Luther King Jr. – hay không mà tôi chưa hề thấy các sắc dân da trắng, da vàng hoặc da đỏ biểu tình đòi “lives” của các nhóm người đó “matter”! Người biểu tình tuyên bố “No Justice no peace”. Vâng! Đúng! Nhưng muốn có Justice thì phải có thời gian để điều tra, tìm bằng chứng thì mới có thể đưa phạm nhân ra Tòa. Hoa Kỳ chứ không phải nước cộng sản như Trung cộng, Việt Nam, Iran hoặc Bắc Hàn mà nhà cầm quyền muốn bắt ai thì bắt; giết ai thì giết.
15 Tháng Sáu 2020
Lời nói đó không thể phát ra bởi người có Tâm và có Tầm. Người có năng lực sẽ hành động thực tế nhất để giúp cho dân phát triển và ổn định. Vì chính phủ Nguyễn Xuân Phúc điều hành hầu như thất bại hoàn toàn về lĩnh vực kinh tế. Năm nào cũng đi vay mới để trả nợ cũ, ngoài ra còn bán sạch tài nguyên thiên nhiên, bán con người rẻ mạt bằng chủ trương xuất khẩu lao động, chưa kể là 3 ngày nghĩ ra khoản thu thuế này, 5 ngày đẻ ra loại phí khác. Cào tận cùng sức dân, nói đâu xa, nói cho dân 62 ngàn tỷ, nhưng thực chất là trên tivi, bắt ép dân ký không nhận tiền hỗ trợ chống dịch, không biết Phúc ngạo nghễ cái gì? Tất cả chỉ là muốn che lấp sự yếu kém, sự hèn hạ của bản thân và chính phủ do mình điều hành.

Đi Thăm Con

24 Tháng Sáu 20206:39 SA(Xem: 1557)
Đi Thăm Con
50Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
00
Mother visits the grave of her son
(This English writing by Thái Huy Long takes its inspiration from the poem “Đi Thăm Con” in Vietnamese language by the poet Hoang Phong)
dithamcon

Today I come to see you
Here I bring you the offerings
A pot of steamed glutinous rice
A hand of bananas too  
 
Now you are lying here
Oh! From the time you were sleeping peacefully in the crib
With adorable smiles and bubbly drooling on the bib  
Till your first sitting attempt and on… and on…I love you….my dear
 
The long two- day hard road trip
From our village at my old age
All the difficulties to tell but I skip
For me, you always still in the first crib stage
 
You fell down many times when first learning to walk
But at age eighteen, you fell down here and never stood up again
At the border of this remote rubber plantation, writhing in pain
Here enjoy the offerings while we talk
 
You were killed by a tiny bullet
Like your father was so previously
From a gun for simple thrill or by pure hatred
Did the shooters enjoy it victoriously ?
                     
Did they celebrate it in burst with joy ?
Reward and medal
Why is the hatred, my short-lived little boy
They thought, in their evil intentions, you intermeddle ?
 
Your pain in this place was indeed excruciating
Piercing through your body, the tiny bullet knocked you down
The terrible feelings before your life completely shutdown
Put them aside and and wake up reviving
 
Today I bring you a hand of bananas and glutinous rice
My love for you never changed since you were a baby in crib
The time you learned to speak, and played ad lib
Like all children are so devised                             
 
Oh my son, bananas a bit bruised and glutinous rice already cold after 2 long travelling days
But my love for you  got  warmer during this journey
They killed you deliberately at this deserted rubber forest border by false accusations against your mistakes
Sit beside mom, and keep your mind at peace when your soul fully awakes                     
 
When you were at the fateful eighteen year old
Still a doting mother but with brain power level at the low threshold
I had and still have the empathy for mothers like me
For people across both sides of this terrible conflict to love each other, I make a plea    
 
Although most mothers are richer or smarter than I and maybe we have opposite political views
They also love their children like I do
At your birth, babble and play... With time my love for you grew
And other mothers are on the same track too           
 
Wake up by my side, I am waiting
With the usual offerings of bananas and glutinous rice for you
It has been twenty years fleeing
Long journeys to this plantation visiting you, have been in the queue
 
If you were still alive
 I would already be a happy grandma, and much on me your lovely children would rely
Remember the nice and skillful country girl named Hai
In our neighborhood and you both already did jibe
 
I miss the chance to be on the groom side when you were at your age norm
Bringing some betel and areca for pre-wedding ceremony
To her parents’ house with you to ask for her hand leading soon to your matrimony
I pretty much, to traditional Vietnamese customs, like to conform
 
Now she already got married and left for Saigon
And you got stuck here since that brutal year, my son
I remember the sound of your joyful laughs and familiar activities in our backyard
Every evening you were waiting for me on my way back home at the village dyke for some snacks, diehard !
 
Meeting time with you flying so fast, its is almost nightfall
I have to go back home, alright ?
Recently, I get sick more often and my grey hair more noticeable but I still can try to visit you again, all in all
I ‘ll see you next year with glutinous rice and bananas, but now …..I am deeply sorry to say good night.
 
Thái Huy Long

*******

ĐI THĂM CON
Thơ: Hoang Phong
Trình bày: Hương Sen
https://thuvienhoasen.org/a33017/di-tham-con


Hôm nay đi thăm con,
Mẹ nấu cho con nồi xôi,                                
Xách cho con nải chuối.                                
Mẹ vẫn thương con như khi còn trong nôi,                           
Như khi con mới biết ngồi.                            

Quê lên hai ngày đường,                                
Tuy sức mẹ đã già,                             
Thương con, đâu quản ngại đường xa,                                  
Thương con, như khi còn trong nôi,                          
Ngày tập đi, đôi chân còn vấp ngã.    

Mẹ mang theo nồi xôi,                                   
Xách cho con nải chuối.                                 
Năm mười tám tuổi,                           
Con nằm xuống ở bìa rừng cao-su hẻo lánh này.                              
Một viên đạn nhỏ đã giết con.                                   

Ngày xưa cha con cũng ngã xuống,                           
Vì một viên đạn đồng nhỏ xíu.                                  
Những viên đạn của hận thù hay vui sướng?                         
Kẻ thù của con có reo mừng khi bắn trúng con?                               
Chắc họ được khen thưởng và được gắn huân chương?                                

Con đã làm gì cho kẻ khác hận thù con?                               
Con có thấy đau nhói khi ngã xuống ở bìa rừng cao-su này?                                    

Con có cảm thấy viên đạn xuyên vào da thịt con và hất con ngã xuống?                             
Con có đau đớn lắm không trước khi con nhắm mắt?                               
Dù còn đau, con hãy quên đi để thức dậy với mẹ.       

Hôm nay, mẹ lại nấu cho con nồi xôi,                                   
Xách cho con nải chuối.                                 
Mẹ vẫn thương con như khi còn trong nôi,                           
Như khi còn học nói,                          
Như cái thuở con còn rong chơi.                               

Này con, đường xa, chuối đã dập, xôi đã nguội,                               
Con hãy thức dậy với mẹ.                              
Con làm gì nên tội?                            
Để phải nằm xuống ở bìa rừng cao-su hẻo lánh này,                        
Ngày con mười tám tuổi.                      

Già nua hay lẩm cẩm,                        
Nghĩ đi rồi nghĩ lại,                            
Me thương tất cả những ai có con,                            
Dù cho họ có con phía bên này hay bên kia.                         
Dù họ giàu sang, không nghèo hèn như mẹ,                          

Dù họ có học, không dốt nát như mẹ,                                    
Nhưng có lẽ tất cả đều thương con mình,                              
Như mẹ đã thương con, và vẫn còn thương con,                               
Thương như khi con còn trong nôi,
Bập bẹ khi con còn học nói.                      

Con hãy thức dậy với mẹ,                              
Mẹ nấu cho con nồi xôi,                                


Đem cho con nải chuối.                                 
Đã hơn hai mưoi năm, mẹ đi thăm con,                                 
Một nắm đất hoang ở bìa rừng cao-su hẻo lánh này.                         

Nếu con còn sống,                              
Có lẽ mẹ đã được cái diễm phúc làm bà nội.                         
Có lẽ mẹ hãnh diện lắm,
Khi đi hỏi vợ cho con.
Con Hai ở đầu xóm, thiệt giỏi lại dễ thương,                        

Chắc con còn nhớ,         
Nó đã đi lấy chồng,
Và lên Sàigòn từ lâu rồi.                                
Sao con lại nằm đây,                               
Ngày con mười tám tuổi?                

Con ơi,                                   
Thương con nhớ tiếng con cười,                                
Tưởng như những lúc rong chơi sau hè.                                
Nhớ con tan chợ mẹ về,                                 
Reo vui đón mẹ bờ đê đầu làng.                                

Một ngày sao ngắn ngủi,                                
Trời chuyển mưa sụp tối,                               
Mẹ ra đường đón xe.                          
Tóc mẹ bạc trắng,
Dạo này đau yếu luôn.                                   

Nếu trời cho còn đủ sức,                                
Năm tới...,
Mẹ lại nấu cho con nồi xôi,                           
Xách cho con nải chuối.                                 
Thôi mẹ về...

 

Saint-Rémy-Lès-Chevreuse
(Trung tâm khảo cứu của Công ty)
23.10.1998


Ý kiến bạn đọc
24 Tháng Sáu 20204:11 CH
Khách
Bài thơ sâu thẳm những nỗi buồn, dù ở bên này hay bên kia, dù bên nào cho rằng mình đã thắng cuộc, thì chiến tranh cũng vẫn là nỗi đau lớn cho cả hai bên. Cảm ơn tác giả!
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
DANH SÁCH TÁC GIẢ