(Xem: 875)
Nay tôi tố cáo những những hiện tượng, những việc làm mang nặng chủ nghĩa cá nhân, ích kỷ, hẹp hòi, định kiến trong công tác cán bộ của Ban lãnh đạo Tổng Công Ty Nông Nghiệp Sài Gòn (mà chủ yếu là ông Lê Tấn Hùng, Bí thư Đảng ủy, Tổng Giám Đốc Tổng Công Ty)
(Xem: 280)
Thế đấy, toàn gia tộc đều hoạt động, vào tù ra khám, con liệt sĩ, tòa bảo xóa án... nhưng bản thân vẫn bị Đảng CSVN dìm hàng, cho lơ lửng. Kêu oan cách mấy cũng thế... Bản tin năm 2016 nói ông cụ 101 tuổi, năm nay như thế là 103 tuổi rồi, vẫn bị Đảng CSVN làm ngơ chuyện kêu oan. Nội bộ còn trù dập như thế, làm sao tin được CSVN sẽ hòa hợp hòa giải với người bên kia chiến tuyến Sài Gòn?
(Xem: 1546)
Sau khi hết một năm kéo dài, hai anh Hồ Mẫu Ngoạt, Lê Trung Hưng đã hứa là sẽ bố trí cho anh Vĩnh làm trợ lý cho anh Tô Lâm, Bộ trưởng. Khi thấy có văn bản anh Tô Lâm đồng ý, đề xuất Ban Bí thư cho anh Vĩnh làm trợ lý, anh Vĩnh đã rất mừng, chúng em đã chuyển cho anh Ngoạt 2 triệu USD, anh Hưng 1 triệu USD. Nhưng cuối cùng việc không thành, anh Ngoạt, anh Hưng nói Tổng Bí thư đã đồng ý, rất muốn anh Vĩnh làm trợ lý Bộ trưởng, làm tai mắt của Tổng Bí thư ở Bộ, nhưng do nhiều lực cản nên không quyết định được, mong anh Vĩnh thông cảm. Dù việc không được, nhưng các anh cũng không trả lại tiền!
(Xem: 378)
"Dễ lắm. Nhậm chức giám đốc xong, tôi hẹn hết 500 thằng đấu gấu giang hồ lại, phát cho mỗi đứa một cái phong bì. Tôi bảo: "Anh lên giám đốc, an hay nguy đất này giờ là trách nhiệm của anh. Các chú cầm lấy ít tiền, qua bên kia phà Tân Đệ, về Thái Bình, Hải Phòng… hay đi đâu đó mà làm ăn, để đây cho anh yên tí. Lỡ có "móm" thì về, anh lại cho một ít". Chúng nó quý nên nghe tôi, kéo nhau bỏ đi hết. Vậy là Nam Định yên lành. Nào có bí quyết gì đâu," ông Vĩnh nói với tác giả Hồng Lam.
(Xem: 424)
Vào tháng 7/2017 trên mạng internet xuất hiện lá thư được cho là của nhiều người thân các nạn nhân của "Vụ án xét lại chống Đảng". Trong thư, có đọan: "Theo ông Nguyễn Trung Thành (vụ trưởng Vụ Bảo vệ đảng thuộc Ban tổ chức Trung ương) là người trực tiếp thi hành thì Bí thư Thứ nhất Lê Duẩn và ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Tổ chức Trung ương Đảng Lê Đức Thọ nhân danh Bộ Chính trị chỉ đạo việc bắt giữ và giam cầm."
(Xem: 581)
Ông Tư Sang phát biểu luôn tỏ vẻ ta đây là người liêm khiết, vậy xin hỏi chị em Đặng Thị Hoàng Yến- Đặng Thành Tâm là ai, có phải là doanh nghiệp sân sau, sân trước không? Sau khi Đặng Thành Tâm làm ăn thua lỗ, Đặng Thị Hoàng Yến trốn ra nước ngoài thì ông Tư Sang bỏ rơi, theo kiểu “vắt chanh bỏ vỏ”. Khi giá cao su cao vời vợi, Tập đoàn công nghiệp cao su Việt Nam làm ăn phát đạt, ông Tư Sang và Ba Thung, Tổng giám đốc, quyền chủ tịch Tập đoàn cao su Việt Nam đi đâu cũng như hình với bóng; Ba Thung lo tài chính, hậu cần cho gia đình để “anh Tư Sang yên tâm hoạt động chính trị”. Nay Ba Thung bị bắt giam, ông Tư Sang viết báo đề nghị xử lý nghiêm tham nhũng?!
(Xem: 842)
Sau này anh Trần Duy Nghĩa, con cố thị trưởng Thủ đô, bác sĩ Trần Duy Hưng - là bạn cực thân của gia đình bà Bô - từ Pháp trở về Việt Nam, có dịp đến thăm bà cụ Bô kể cho tôi chuyện cơ mật của gia đình. Đó là khi tự mình trở về nhà, bà Bô đã dự liệu sẽ liều mình nếu như bà bị đuổi khỏi ngôi nhà thân yêu của chính mình. Bà đã bảo con bà mang theo một can đầy xăng để liều sống chết với lẽ phải, sống chết với nhà cửa, với con cháu ruột thịt của mình. Thế nhưng thật là may mắn và hạnh phúc, can xăng đã không cần dùng đến.
(Xem: 854)
Nguyên nhân vì sao Nô làm thiệt hại hàng trăm tỷ và là người của Nguyễn Tấn Dũng mà chẳng bị cơn thanh trừng của Phúc nghẹo ? Vì khi Phúc còn làm chủ nhiệm văn phòng chính phủ, Phúc cũng muốn gây dựng ảnh hưởng quan hệ với mọi tay chân của Dũng. Trong lúc xây dựng quan hệ này, Phúc đã ngủ với Trần Tuyết Ánh, vợ Nô nhiều lần. Đó là lý do thứ nhất vì sao Đoàn Thanh Nô mang tiếng là tay chân của Dũng mà không bị Phúc xử.
(Xem: 665)
Với mức gia tăng lạm phát như trên, chỉ trong ba năm từ 1986 đến 1988, trước khi tôi đi du học Ba Lan, giá cả hàng hóa và dịch vụ ở Việt Nam đã tăng gần 100 lần. Tôi còn nhớ rõ, cái xe máy Simson S50 anh tôi dành dụm tiền mua được trong thời gian du học Đông Đức, đem về bán trước đổi tiền năm 1985, má tôi gửi vào tiết kiệm, đến năm 1990 rút ra số tiền không mua nổi một chiếc lốp xe đạp. Đổi tiền rồi phát hành tiền vô tội vạ khiến lạm phát gia tăng ở mức cao là đỉnh cao nghệ thuật nhà nước tước đoạt tiền của nhân dân.
(Xem: 722)
Vậy là những ngày ấy, Chúng tôi, lũ học sinh, Đã uổng công bỏ học Để tham gia biểu tình. Khóc cho cái không có. Căm thù cái hư vô. Uổng những giọt nước mắt. Uổng cổ họng rát khô. Mãi sau này mới biết: Cộng sản, cả Việt Nam, Vì mục đích của họ, Không gì không dám làm. Giờ thì thêm điều nữa, Thuộc về Tham Sân Si: Người cộng sản hiện đại Ăn không từ cái gì!
(Xem: 2362)
Nhà văn Nguyễn Trọng Tạo có bài "Tự dưng lại nghĩ đến tiền" để phản ánh tâm trạng lo âu, chán ngán của người dân trước vấn đề lạm phát tồi tệ nhất tại Việt Nam tính trong 3 năm qua. Từ đó ông hồi tưởng đến câu chuyện đổi tiền ngày xưa đã mang lại thảm ...
(Xem: 3439)
Tết nào tui cũng ngồi nhớ những cái tết thời bao cấp. Thời đó nghèo khổ lắm nhưng vui lắm. Cứ mỗi lần tết đến là háo hức vô cùng. Còn bé thì háo hức đến tết được mặc áo mới, được lì xì, được ăn thịt cá thoả thuê… Tuổi thanh niên thì háo hức được về quê ...
(Xem: 2788)
Thời bao cấp có rất nhiều loại tem phiếu, không thể nhớ hết được. Ví dụ Phiếu chứng nhận máy thu thanh chẳng hạn, tui quên khuấy đi mất. Còn các loại tem gạo, tem vải, tem đường thì nhiều vô kể. Trung ương phát hành rồi về tỉnh còn phát hành tem phiếu ...
(Xem: 2527)
Thời bao cấp trai gái thời thượng không ai gọi là hot boy, hot girl. Không biết miền Nam gọi là gì chứ ở miền Bắc trai gái thời thượng đều gọi là người yêu lý tưởng. Ngay cả cái từ hot hình như cũng chỉ được dùng hơn chục năm trở lại đây thôi, nó bắt ...
(Xem: 1899)
Đã có vài ba phim truyền hình kể về thời bao cấp rồi nhưng chưa có phim nào ghi lại thật đúng thời ấy cả. Mình rất muốn làm một phim về thời bao cấp, làm thật chuẩn để mọi người nhớ lại cái thời đã qua. Nhiều chuyện bây giờ kể lại cho trẻ con chúng nó ...
(Xem: 2195)
Một tuần sau khi tớ tung lên mạng “Phấn đấu kí số 27”, đã có khá nhiều người, đặc biệt là lớp trẻ (từ 50 tuổi trở xuống), comment, gửi message và gọi điện hỏi thăm tớ về những hiện tượng bao cấp mà tớ mới lướt qua vài dòng. Tớ mới chợt nghĩ ra: Ừ nhỉ, ...
PHÊ BÌNH MỚI
Tôi xin phép được nói rõ chân dung của hai người có cùng họ và tên là Phạm Đình Trọng, cả hai đều là sĩ quan quân đội Việt Nam. Thế nhưng đại tá Phạm Đình Trọng thật nguyên là phóng viên của báo Quân đội Nhân dân. Sau này là trưởng Chi nhánh báo Quân đội Nhân dân ở phía Nam. Thời gian đó ở địa chỉ 63 đường Lý Tự Trọng Q. 1, Tp. Hồ Chí Minh. Đại tá Phạm Đình Trọng là người hiền lành, khiêm tốn, thân ái với đồng đội, đồng nghiệp. Tuyệt đối trung thành với Quân đội và với Tổ quốc.
2. Thiếu tá Phạm Đình Trọng (nay là phản động) nguyên là đại úy ở Xưởng phim Quân đội ở phố Lý Nam Đế, Hà Nội. Hồi còn chiến tranh ông ta sơ tán ở nhà dân đã ăn cắp của dân, bất kể cơ quan quân đội nào ở phố Lý Nam Đế, Hà Nội cũng biết vụ này. Khi ông ta làm việc ở xưởng phim quân đội – theo một đại tá là đạo diễn ở xưởng phim kể - Phạm Đình Trọng là một kẻ nổi tiếng ganh ghét, đố kỵ, là một chuyên gia kiện tụng, chuyên gia vu khống, đặt điều bôi nhọ người khác. Vì xưởng phim muốn tống khứ ông ta đi nên đã buộc phải nâng hàm thiếu tá cho ông và xưởng phim cũng tự đi liên hệ cho ông ta có một chỗ làm tại báo Điện ảnh Kịch trường, nhưng ở đây chỉ cho ông ta làm phát hành báo. Để thoát khỏi công việc phát hành, ông ta xin chuyển vào miền Nam xin vào Chi nhánh phía Nam của báo Tài chính. Ông ta lập tức kiện lên tổng biên tập nói xấu những cán bộ cũ ở Chi nhánh này và đòi làm trưởng Chi nhánh, nhưng không được, ông liền kiện lên thứ trưởng Bộ tài chính đòi chấp nhận yêu cầu của ông ta cũng không được. Cuối cùng ông ta kiện tuốt cả 3 người là trưởng Chi nhánh báo Tài chính ở miền Nam, Tổng biên tập báo Tài chính và Thứ trưởng Bộ Tài chính. Đơn ông ta gởi đi các nơi là Hội nhà báo Việt nam, Văn phòng Quốc hội, Bộ Chính trị, Ban tư tưởng Văn hóa TƯ vv… Vẫn không được giải quyết theo âm mưu của ông ta. Vì không được Bộ tài chính đáp ứng tham vọng điên cuồng và ngu ngốc của ông ta. Ông ta bị Bộ Tài Chính khai trừ ra khỏi Đảng, nhưng hắn viện rất nhiều lý do trì hoãn và tìm cách xin về báo báo Gia đình và Xã hội. Làm việc tại đây không bao lâu, hắn tiếp tục dở nghề lưu manh kiện tụng làm rối tung nội bộ khiến lãnh đạo tờ báo này và cán bộ cấp trên phải đau đầu. Cuối cùng hắn ta cũng bị lãnh đạo tờ báo này đuổi khỏi Tòa soạn, từ đó đến nay hắn thất nghiệp vì không cơ quan nào dám nhận hắn ta làm việc.
3. Hầu hết đồng nghiệp của ông ta là các nhà văn và nhà báo quân đội đều tẩy chay không quan hệ với ông Trọng này. Sau một thời gian sống ở miền Nam làm ở đâu cũng gây sóng gió bằng thói lưu manh, xảo trá, vu khống, đặt điều cho những người giỏi hơn mình nên ở đâu cũng bị đồng nghiệp tẩy chay.
4. Nay Phạm đình Trọng thất nghiệp này không còn nơi nào để kiện tụng, nhưng thói quen bẻ cong ngòi bút trước kia chống phá đồng nghiệp, bạn bè thì giờ sử dụng bản chất lưu manh đã thấm vào máu thịt sẵn để quậy phá Nhà nước, dựa vào những phản hồi về các vấn đề kinh tế, xã hội nổi cộm là ông ta cố gắng làm sao để mình được nổi tiếng với nước ngoài nhằm mục đích trở thành đối tượng được các tổ chức dân chủ chú ý để bảo lãnh cho ông ta được định cư ở nước ngoài, vì con trai ông ta đang học ở Mỹ. Phạm Đình Trọng này có tâm địa cực kỳ đen tối, là phần tử nguy hiểm trong nước. Trong chiến tranh thì chửi Mỹ - ngụy. Sau chiến tranh vì tài hèn, đức kém nhưng lại có tham vọng đứng trên cao để đè đầu cưỡi cổ người khác nhưng không được, nay trở thành kẻ cuồng vọng lộng bút đả phá như kẻ bị “tẩu hỏa nhập ma” với thủ đoạn trở thành người bị vi phạm nhân quyền để được nước ngoài quan tâm bảo lãnh sang Mỹ. Nhưng hắn không biết rằng, một kẻ vô tài, thất đức, luôn có tâm phản trắc như hắn, ai dám làm bạn và dám bảo lãnh hắn để trở thành “rước rắn về cắn gà nhà” sao?
5. Những người cầm bút đều là những người có hiểu biết, không hiểu tại sao vẫn tin vào những giọng điệu của Phạm Đình Trọng người lùn, răng vẩu, lưng cong, viết dỏm này - một kẻ phản bội, lưu manh, tham vọng điên cuồng và đê tiện để bôi nhọ Nhà nước Việt Nam thì càng làm giảm đi uy tín của trang web đó mà thôi.
11 Tháng Chín 20189:14 CH
Nhung tac gia ma toi thich doc, ngoai ba toi,ke den la Phan nhat Nam, Le Thiep va......Le mong Long.Ong tra loi dum toi nhung thac mac trong cuoc chien Tay Nguyen.Xin cam on ong.Va cau chuc ong va nhung nguoi than luon gap may man trong cuoc song xu nguoi.
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0
18 Tháng Chín 2018
Nếu “tội ác” có một định nghĩa nào đó, thì sự tàn ác của cộng sản còn tệ hơn mọi tội ác trên quả đất. Các sự kiện ghi lại qua lịch sử nhân loại đã chứng minh rõ ràng là hàng trăm triệu người phải bỏ mạng dưới sự cầm quyền của cái gọi là các “chính quyền cộng sản vinh quang”: Thảm sát hàng loạt, bỏ đói cho chết dần trong các trại tù, trại học tập, trại tập trung, hay các vi phạm nhân quyền tàn bạo. Có tội ác nào tệ đến như vậy không?
17 Tháng Chín 2018
Buồn cười nhất một kẻ như Tư Sang cướp đất, bao che cho Năm Cam làm loạn xã hội, dựng bọn Hoa Kiều thành những thế lực tài phiệt thao túng đất nước, chuyên chơi gái người mẫu, á hâụ do bọn báo Thanh Niên cung cấp ở những cuộc thi, tư cách suy đồi, trác táng nhưng Tư Sang luộn miệng dạy đời, lên báo chém rằng phải cần trong sạch, cần giữ đạo đức cách mạng. Vụ Thủ Thiêm trót đã nổ ra, dập lại không được ngay, nhưng để không lần tới hai kẻ chủ mưu là Tư Sang và Hai Nhật, nhóm Tư Sang đã hướng dẫn cho dư luận xúm vào những thông tin ngoài lề, loạn cào cào như mê hồn trận để không ai nhắc đến tội của chúng. Nước cờ cũng khá cao.
14 Tháng Chín 2018
Hai con người trong hai thời điểm khác nhau, nhưng hoàn toàn giống ở chỗ, khi ngài Tuệ Sỹ tuyệt thực, ngài không tin rằng ai đó bên ngoài sẽ giúp được mình. Ngài chấp nhận cái chết đến trước mắt như lẽ đương nhiên vì không muốn quỳ gối trước cường quyền. Ông Trần Huỳnh Duy Thức thì biết mình được ủng hộ bởi nhiều người, nhưng ông sẵn sàng chấp nhận cái chết đến, vì biết khó mà thuyết phục một nhà cầm quyền như Việt Nam biết thượng tôn pháp luật một cách đơn giản theo lẽ nhân loại văn minh. Hình ảnh chung của cả hai con người ấy, là nụ cười. Đích đến là chân lý, luôn làm con người mạnh hơn cả ngục tù và súng đạn. Khi đích đến là chân lý, nụ cười luôn ở trên môi. Nụ cười đó, là khoan hồng vô lượng sẵn có trong tim, đủ thức tỉnh dân tộc giữa những đêm dài tăm tối.
14 Tháng Chín 2018
Nhưng tính cách Trần Huỳnh Duy Thức có lẽ không ai thay đổi được ngoại trừ thái độ của nhà cầm quyền Việt Nam. Anh không chờ đợi ở họ sự nhượng bộ vì dưới mắt họ anh chỉ là một công dân phản động, và phản động là một thuật ngữ đóng lại mọi cánh cửa văn minh nhất trong đó có dân chủ nhân quyền, điều mà anh bỏ cả mạng sống ra để tranh đấu. Cuộc cờ không thể xoay chuyển khiến nhiều người bi quan hơn, trong đó có gia đình anh, những người chung vai vác thập giá với anh trong gần mười năm nay. Rất đau lòng, nhưng anh nói với những người thân yêu của mình "Con yêu gia đình lắm nhưng con yêu đất nước Việt Nam hơn".

Những Điều Trông Thấy Mà Đau Đớn Lòng

13 Tháng Ba 20187:58 SA(Xem: 211)
Những Điều Trông Thấy Mà Đau Đớn Lòng
51Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
51

Chong đèn gẫm chuyện nước non

Xót cho bao cảnh đoạn trường quê ta

Máu xương gấm vóc sơn hà

Bội tinh chúng nỡ dâng cho Hán h

Ra đường toàn lũ xí xô

Chúng nơi phuơng bắc sao vô nước mình?

Anh em sao lại lặng thinh?

Vùng lên dân Việt góp tình quê hương! (NL)

*

 

"Những điều trông thấy mà đầu đớn lòng"  - Nguyễn Du . Vâng, rất đau đớn lòng! Những điều mắt thấy tai nghe trên quê hương ngày nay ai mà không rơi lệ?

Việt Nam sẽ có còn không hay sẽ diệt vong? Từng vùng biển quê hương, từng mảnh đất quê nhà lần lần đã bị gặm nhấm, lần lần đã bị chiếm đoạt mà các người có trách nhiệm, các người tự gọi là "đỉnh cao trí tuệ" lại câm như hến, không một lời lên tiếng;  còn đàn áp cả những ai dám phản kháng, biểu lộ lòng thương yêu nước nhà.

Những điều bức bối này tự tôi không nói ra, sợ rằng người cho chủ quan không đáng tin tưởng; nên xin được dẫn ra những lời "mắt thấy tài nghe" của vài bạn văn, thơ thật sự chứng kiến những sự việc xảy ra trên nước Việt thân yêu ngày nay, khi đi "tham quan" đất nước

 

NHA TRANG... NGÀY TRỞ LẠI

[...Sự làm ăn của người Việt Nam mình tại Nha Trang ngày một khó khăn hơn với sự xâm lấn ồ ạt của người Trung Quốc đến Nha Trang, với nhiều hình thức, mà phổ biến nhất là nhờ người địa phương đứng trung gian để mua đất, mua nhà, mua các cửa tiệm thương mại và kinh doanh về mọi mặt.

Du khách da trắng và da màu thuộc tầng lớp quý phái thế giới xa dần Nha Trang trong khi người Tàu và người Nga trở thành du khách chính ở đây. Nhất là người Trung Quốc:

Sự ồn ào, thô thiển, hợm hĩnh và thái độ bất chấp, khinh thị của họ đối với người Việt trên đất Việt ở Nha Trang đã làm cho nhiều người lắc đầu ngao ngán.

Dọc theo các con đường đẹp nhất của Nha Trang ven biển và những địa điểm nóng trong thành phố đã có những cửa hàng người Tàu mọc lên ngày càng đông. Nơi đây là một thế giới Trung Quốc riêng biệt. Họ chỉ nói tiếng Trung Quốc, bán hàng Trung Quốc cho người Trung Quốc và sử dụng Nhân Dân Tệ, từ chối bán hàng cho người Việt hay không thèm dùng tiền cụ Hồ.

Sáng nay, chúng tôi đã đi đến nhiều nơi trên thành phố này và thực sự đau lòng chứng kiến những gì đang xảy ra.

Trung Quốc đang xâm lăng Đà Nẵng, Nha Trang, Vũng Tàu và nhiều thành phố ven biển của Việt Nam không bằng vũ khí quy ước như súng đạn mà bằng những loại vũ khí đen mềm và lạnh vốn là sở trường muôn đời của họ như tiền bạc, mua chuộc, đút lót, gian thương...

Sự tham nhũng của giới cầm quyền và thói tham tiền không phân biệt của người Việt mình trong hoàn cảnh này đồng nghĩa với sự buông tay đầu hàng cho quân Tàu đô hộ Việt Nam kiểu mới!...]  (Trần Kiêm Đoàn)

 

Đây là vài phản hồi về bài viết của nhà văn Trần Kiêm Đoàn

- Đền miếu thờ cúng tùm lum là chính sách nô dịch văn hóa tâm linh thâm hiểm của Tàu từ thời nhà Minh xâm chiếm nước Nam ta đầu thế kỷ 15. Bi chừ thì người Nam ta..."tự nguyện" nô l

- Những nhận định  hoàn toàn chính xác. Người Tàu quá nhiều. Có lần tôi đưa gia đình ra đảo chơi mà không thấy người Việt mình đâu cả, chỉ toàn người Tàu, thô lỗ, ồn ào.... rất buồn. Mình đứng trên đất của cha ông mình mà lạc lõng, chơ vơ!

 

CUỘC CHIẾN ĐÀN BÀ

 

[... Vì chính sách  một con, Trung Quốc đang dư hàng trăm triệu đàn ông. TQ biến ngay điểm yếu này thành điểm mạnh để xâm chiếm Việt Nam.

Theo chiến lược di dân, Trung Quốc (TQ) đưa những người đàn ông ế vợ sang VN tìm vợ, qua nhiều kênh như du lịch, hợp tác lao động, nhà đầu tư… hỗ trợ cho mỗi đối tượng này một số tiền khoảng từ 5000 usd đến hàng trăm ngàn usd. Lẫn trong đám người này là các nhân viên an ninh và quân nhân TQ. Đây là cuộc "xâm lược mềm" nên chỉ số ít người VN nhận biết.

Đàn ông TQ tới khắp mọi nơi ở VN. Việc đầu tiên là qua các cơ sở môi giới, tiếp cận, làm quen với gái Việt. Chỉ cần một tuần là họ đã có gái Việt, vì nhiều phụ nữ VN nghèo, thất nghiệp, cần tiền, sẵn sàng kết hôn dưới nhiều hình thức. Tiếp theo, người TQ sẽ bỏ ra một số tiền để mua đất, nhà, doanh nghiệp cho cô bồ (vợ) đứng tên, rồi họ tiến hành thành lập Doanh nghiệp, cơ sở sản xuất kinh doanh với gái Việt mà địa chỉ pháp nhân là mảnh đất, nhà,  doanh nghiệp đó với tỷ lệ vốn pháp định cao thuộc về phía TQ, đúng theo luật Doanh nghiệp, luật Đầu tư của Việt Nam.

Vậy là người TQ có đủ cơ sở pháp lý để sống, làm việc, mua nhà đất, cưới vợ, sinh con, đưa người TQ khác tới Việt Nam làm việc... lại cưới vợ… đẻ con…

Khi người TQ đạt đến số lượng lớn, TQ sẽ có chính sách áp đặt, chi phối Việt Nam.

Đàn ông nghèo, thất nghiệp của VN sẽ bị khốn cùng, ế vợ, tuyệt vọng, bị bán sang nước khác làm culi.

Cuộc xâm chiếm gái cùng với các cuộc chiến trên các lĩnh vực kinh tế, chính trị, quân sự với sự tiếp tay của Việt gian và người Việt ham tiền sẽ biến Việt Nam thành thuộc địa của TQ.

Cũng như Tây Tạng, người Việt sẽ bị đồng hóa, bị đầu độc, bị nô dịch ngay trên quê hương mình dẫn đến nguy cơ diệt vong.

Cứ u mê, tự sướng, ăn chơi

Cứ làm giàu, cứ yên phận đời

Cứ tin đất nước nhất mọi thời

Là Tây Tạng nếu không đổi mới...]

( Phạm Văn Hải)

 

CÁC BÀI THƠ VỀ VIỆT NAM MUỘN PHIỀN

Xin được giới thiệu đến các bạn vài bài thơ về Việt Nam muộn phiền (từ của Nguyên Lạc)

do nhà thơ tài danh Mưa Sông Hồ viết.

 

VÔ SẢN CUỘC

 

Ngươi từ vô sản ra đi

Côn trùng phương ngoại ngu si cõng về

Rừng xanh hú gọi tứ bề

Ngợm người muông thú cùng mê đại đồng

Hôm nay đại cục đà xong

Quê nhà vô sản hết sông biển rồi

 

EM CỨ ĐI

 

Ngàn năm nô lệ láng giềng

Nay em cam phận nối liền núi sông

Xương đầy nội, máu ngập đồng

Của người chung bọc cũng không là gì

Đường vong nô em cứ đi

Em vì đại cái cục gì hử em?!!

-Mưa Sông Hồ

 

 

HỌA THƠ HỒ XUÂN HƯƠNG

 

Đêm trắng anh hùng đau gác tía

Ngày đen lang sói dựng lầu son

Thỉ chung sinh diệt âu chừng đó

Bạc máu tàn xương cuộc nước non

 

(Mưa Sông Hồ )

 

LỜI GIẢI THÍCH CHO MỘT PHẢN HỒI

 

. CÂU PHẢN HỒI

Trong bài viết của Trần Kiêm Đoàn có một phản hồi mà các bạn đã xem, tôi xin được viết lại cũng vài lời giải thích cho các bạn rõ:

 

- "Đền miếu thờ cúng tùm lum cũng là chính sách nô dịch văn hóa tâm linh thâm hiểm của Tàu, từ thời nhà Minh xâm chiếm nước Nam ta đầu thế kỷ 15. Bi chừ thì người Nam ta..."tự nguyện"nô l"

. GIẢI THÍCH

I.

Như đã biết  trong sách Lịch sử Việt Nam: _Do bối cảnh lịch sử đau thương của dân tộc ta, vào năm 1407- 1428, nước ta bị nhà Minh đô hộ. Trần văn Giàu trong bộ sách Lịch sử Việt Nam cho biết, Minh Thành Tổ lệnh cho Trương Phụ mang về Tàu 200 nhà sư để tái đào tạo nhằm mục đích, buộc tăng sĩ Việt phải đọc thông kinh sách Phật do người Tàu sáng tác hay các ngụy tác. Người Tàu cần xóa sạch tư tưởng Phật giáo Đại Việt xây dựng gần 500 năm sau ngày độc lập ( 938), người Việt đang cách ly văn hóa Tàu. Cùng lúc này, nhà Minh đã mang theo nhiều sĩ tử sang Tàu để tái đào tạo về các kiến thức lịch sử và văn hóa Tàu. Rằng người Việt nay phải biết đọc chữ Hán theo âm Bắc Kinh đời Minh, bởi khi ấy nước ta, người có học đều đọc ký tự Hán theo âm đời Đường mà người Tàu đã bỏ trước đó. Nước ta chính thức bị nhiễm bẩn từ đây. Văn hóa Việt ngày càng suy đồi so với trước đó. Chính sách của nhà Minh là phải đồng hóa dân tộc này vào Tàu. Hai điều phải làm ngay, một là con người, đó là tăng sĩ Phật giáo và giới sĩ tử; hai là phải thay đổi tiếng nói dân tộc. Tiếng Tàu sẽ nảy nở từ các bản văn trong sách Tàu; đó là kinh sách Phật giáo hay qua sách vở dành cho tử sĩ. Tiếng Tàu xâm nhập qua chữ viết sẽ dần dần lấn át tiếng nói của người Việt. Thâm độc thay!. Do những điều trên, kinh sách Phật giáo chữ Hán giải thích chưa chắc hoàn toàn đúng hẳn theo nguyên bản có thể được chính sửa lại cho hợp với đồ của họ khi đưa vào Việt Nam

II.

Năm 1838 Vua Mình Mạng đi tuần du, cùng đoàn "trí thức "nhà Nguyễn, đã ở lại Hội An và khen tặng các chùa Tàu là "Vật báu quốc gia" (?) Hội An là nơi duy nhất của đất nước mà chùa Tàu dày đặc. Nơi  chùa  Tàu có bài minh ngợi ca Mã Viện (trong bài minh không nêu đích danh Mã Viện nhưng ca tụng công đức của Phục Ba tưởng quân, kẻ đã dựng cây trụ đồng ở đất nước ta). Phục Ba tướng quân chính là Mã Viện, kẻ đã bức chết Hai Bà Trưng.

Chinh triều Nguyễn cũng gởi nhiều nhà sư qua Tàu học kinh sách Phật của họ rồi về Việt Nam, đề cao Phật Giáo Trung Hoa (Bắc tông) là đương nhiên, vô tình lấn át Thiền Việt, lấn át tiếng nói Phật pháp của người Việt.(Sơ Lược Các Dòng Thiền - Nguyên Lạc)  

 

NHẬN XÉT VỀ SỰ TIÊU CỰC Ở CÁC CHÙA HÁN HÓA

 

Tôn giáo rất cần thiết cho con người, là nơi niềm tin con người đặt vào hầu mong tìm được sự an lành. Nó phải vì lợi lac mọi người mà hướng dẫn, chỉ ra còn đường đi đến cái đẹp, an lạc. Nhưng hỡi ôi, tôn giáo đã trở thành công cụ để thiểu số người lợi dụng vì lợi ích riêng tư của một thiếu số đặc quyền, đặc lợi.

Nguyên do từ đâu?

_ Từ sự vọng ngoại, lụy Hán, mê tín. Mê tín vì mất niềm tin, vi lỗ hổng của tâm linh - hậu quả từ sự đấu tố tôn giáo lúc trước.

Xin được ghi lại trích đoạn này

[– Mê tín, vọng ngọai: Người Tàu dân đông, nghèo, năm nào cũng thiếu ăn chết đói. Cái đói đã ám ảnh và đi vào tiềm thức nên gặp nhau họ thường hỏi nhau: “Ăn cơm chưa? “. Chính nỗi sợ đói nầy nên họ thường xuyên có mộng xâm lược các lân bang trù phú đất đai hòng tìm cái ăn, tìm tài nguyên, của cải. Chính cái mơ ước được cái ăn nầy đưa đến các hình trẻ con, các tượng Phật bụ bẫm, bụng bự, cao máu… Hãy nhìn các tướng Phật Tàu thì biết. Và cũng chính vì nghèo đói, mơ ước được giàu sang, đầy đủ nên mới xảy ra việc mê tín: Coi tay, coi bói, xin xăm…

Vì tính vọng ngoại, lụy Hán, đội Hán nên các Ngài đã RINH toàn bộ những điều tiêu cực trên vào VN. Hãy so sánh các tượng Phật VN với các tượng Phật Tàu thì sẽ rõ. Trong chùa gì mà xin xăm, lấy số.v.v.. Sư thì có người hầu hạ, đón đưa, nhảy nhót ca nhạc disco...] (Vân Tiên Cõng Mẹ Việt Nam - Nguyên Lạc)  

Xin xem hình so sánh chùa Tàu và chùa Việt

Tuong Di lac nui Thien Phat, Te Nam Trung quoc
Tượng Di Lạc chùa Tàu - Tế Nam Trung Quốc
Tượng_Di_Lặc_trên_núi_Cấm-An Giang
Tượng Di Lạc chùa Việt - Núi Cấm An Giang

LỜI KẾT

Qua trên là những thông tin xác thực "tài nghe mắt thấy" và vài cảm nghĩ riêng của Nguyên Lạc tôi thiết tha gởi đến các bạn. Chúng ta hãy cùng nhau làm một điều gì đó để góp phần trong công cuộc bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ, sự tồn vong của quê hương, hầu đền đáp lại công ơn của tiền nhân dựng nước và giữ nước

Xin được kết bằng bài thơ tuyệt vời của thi nhân Mưa Sông Hồ

Mai anh chết tiêu tùng cơn mộng đỏ

Sẽ sao sương mừng rớt hột trên ngàn

Sông sống lại gọi từng con lạch nhỏ

Núi cựa mình tìm lại dáng giang san

Biển cuộn cát gọi từng con sóng lạc

Mở hội mừng tống tiễn cuộc vinh quang

(TẤT NHIÊN - Mưa Sông Hồ)

 

Nguyên Lạc

-----------------------------------------------------------------------------------------------

Tham khảo các Facebook của : Trần Kiêm Đoàn, Mưa Sông Hồ , Phạm Văn Hải ...

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
DANH SÁCH TÁC GIẢ