(Xem: 344)
Năm 1967, đêm 18-10, lúc 21 giờ, chồng tôi là Đặng Kim Giang, hoạt động cách mạng từ năm 1928, cấp thiếu tướng, thứ trưởng Bộ Nông trường, bí thư đảng đoàn bộ, lúc đó đang nghỉ ốm tại xã Việt Đoàn, huyện Tiên Sơn, Hà Bắc, đã bị công an vũ trang cùng ba chiếc xe jeep ập vào còng tay đưa đi giữa khi nằm ôm đứa con gái út 5 tuổi ngủ. Sau đó họ khám nhà tôi 3 tiếng đồng hồ, đem đi các tài liệu về Điện Biên Phủ, các ảnh chụp với các lãnh tụ, 1 đài bán dẫn do chuyên gia Liên Xô tặng và 1 súng lục (không có đạn) do tướng Makonovski tặng khi chồng tôi đi với phái đoàn quân sự Việt Nam sang thăm Liên Xô năm 1960
(Xem: 422)
Trong trận nhẩy dù xuống Bắc Kạn, Pháp đã bắt hụt Hồ Chí Minh (7). Theo Bernard Fall, tờ mờ sáng 7-10-1947, Liên đoàn không vận “S” gồm 1,137 người lính bất ngờ nhẩy dù xuống bộ chỉ huy Việt Minh tại Bắc Kạn, Chợ Mới và Chợ Đồn. Họ lấy được bức thư của Hồ Chí Minh mới viết xong chưa kịp ký, bắt được một ông bộ trưởng và các cố vấn Nhật, Đức quốc xã (những người Đức này hợp tác với Nhật trước đây nay trốn theo VM sợ đồng minh bắt xử tội). Hồ Chí Minh và các lãnh đạo đã trốn thoát. Các kho hàng rơi vào tay Pháp cùng với 200 con tin Pháp-Việt mà VM mang theo khi họ rút khỏi Hà Nội cuối năm 1946.
(Xem: 1145)
Kẻ thù giấu mặt ấy là ai? Chị biết, Bộ chính trị cũng biết nhưng không làm gì được. Và bà Tổng Cục Trưởng đã nghĩ đến cái chết. Nhiều người trong Bộ chính trị không tin những hồ sơ ngụy tạo ấy nhưng cũng không “dám” bác bỏ. Chị gần như đơn độc. Chỉ trừ một người bạn giấu mặt. Một ân nhân của chị mà cho đến giờ này, khi sóng gió đã yên, khi một số tay chân của kẻ thù đã bị Bộ công an bắt, bị tòa án xét xử và khi chị đã nghỉ hưu… chị cũng không hề biết người đó là ai? Trong những lúc lâm nguy nhất, người đó đã gọi điện cho chị, từ một trạm điện thoại công cộng, và báo cho chị hay rằng đang có một âm mưu như thế, như thế… rằng sự việc sẽ diễn ra như thế, như thế…
(Xem: 894)
Thế mạnh của Tư Sang nằm ở chỗ có trong tay Trần Cẩm Tú trưởng ban kiểm tra trung ương đảng, có Trương Hoà Bình phó thủ tướng nắm tư pháp tức trực tiếp chỉ đạo luôn thanh tra chính phủ, có Nguyễn Thanh Bình phó ban tổ chức trung ương, có Võ Trọng Việt chủ nhiệm uỷ ban quốc phòng và an ninh Quốc Hội. Chỉ cần Tư Sang cầm hồ sơ gửi đi tố cáo bất kỳ ai, lệnh cho đám bồi bút cất tiếng trên mạng xã hội và báo chí, ngay lập tức các đàn em Tư Sang khởi động đưa đối tượng lên Ban 110, Bộ chính trị. Lúc ấy Bộ Chính Trị không muốn xử nặng thì cũng phải xử nhẹ, chẳng thế nào làm ngơ được.
(Xem: 1265)
Bức thư đã được bí mật chuyển ra ngoài nhân một lần tôi được gặp gia đình. Tôi bế con gái lớn lên, nhân lúc mấy người công an giám sát không để ý, tôi nhét nó vào túi áo của con. My Lan khi ấy mới lên bảy, nhưng sáng dạ, biết tôi vội vã nhét vào đấy một cái gì đó, nhưng không rút ra hỏi bố, mà tảng lờ như không có chuyện gì. Mẹ tôi đã tới gặp Nguyễn Lương Bằng, đưa bức thư ấy cho ông . Ông lẳng lặng đọc, rồi lảng sang chuyện khác. Nhìn thái độ nhớn nhác của ông, mẹ tôi hiểu: ông sợ những con “rệp” được gài trong phòng khách. Khi tiễn mẹ tôi ra cổng, ông mới dám ghé vào tai mẹ tôi thì thào: “Chị ơi, tập thể đã quyết định, tôi đau lòng lắm, nhưng không làm gì được”. Nguyễn Lương Bằng không làm gì được là phải.
(Xem: 2254)
Tổ chức gọi là “Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam” (MTDTGPMNVN) hay thường được gọi tắt là “Mặt trận Giải phóng Miền Nam” được thành lập ngày 20 tháng 12, 1960 với mục đích: “Đoàn kết toàn dân, kiên quyết đấu tranh chống đế quốc Mỹ xâm lược và gây chiến, đánh đổ tập đoàn thống trị Ngô Đình Diệm, tay sai đế quốc Mỹ; thành lập một chính quyền liên minh dân tộc dân chủ rộng rãi ở miền Nam, thực hiện độc lập dân tộc, tự do, dân chủ, cải thiện dân sinh, giữ vững hoà bình, thi hành chính sách trung lập, tiến tới hoà bình thống nhất Tổ quốc, tích cực góp phần bảo vệ hoà bình ở Đông Dương, Đông Nam Á và thế giới."
(Xem: 1754)
Mười năm ông Dũng làm Thủ tướng, mười năm đất nước chìm đắm trong những tai họa khủng khiếp. Tai họa Boxit Tây Nguyên. Tai họa Formosa Vũng Áng. Tai họa Vinashine. Tai họa Vinalines. Tai họa nhà máy điện than công nghệ cổ lỗ, máy móc phế thải mọc lên khắp nước, đầu độc môi trường, giết chết sự sống. Nhà máy điện than Cái Lân ngay sát kì quan thế giới Vịnh Hạ Long, Quảng Ninh. Nhà máy điện than Vĩnh Tân, Bình Thuận phủ bụi than giết sự sống cả dải bờ biển giầu đẹp miền Trung. Nhà máy điện than Sông Hậu rải bụi độc giết dần màu xanh thảm lúa đồng bằng sông Cửu Long.
(Xem: 1240)
Trong các chuyến công tác của Nguyễn Tấn Dũng dù trong hay ngoài nước đều không thể thiếu được Trần Bắc Hà. Cộng với mối quan hệ gần gũi với Tô Lâm, nên Trần Bắc Hà rất có uy quyền. Chỉ là chủ tịch Hội Đồng Quản Trị của BIDV, tương đương với chức tổng cục trưởng, nhưng Trần Bắc Hà chỉ dưới một người mà trên muôn người. Thời kỳ Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, hầu hết mọi nguồn vốn vay ODA đều được chuyển qua BIDV và sau đó được giải ngân thông qua BIDV. Bởi vậy Trần Bắc Hà không chỉ thể hiện uy quyền với các doanh nghiệp đang vay hay muốn vay tiền của BIDV mà còn cả với chính quyền của các địa phương.
(Xem: 1837)
Hải sinh ra ở tỉnh Thái Bình, lớn lên theo học tại Đại học Bách khoa Hà Nội. Cha của Hải là thông dịch viên cho các cố vấn Trung Quốc tại Việt Nam trong những năm 1950. Hải gia nhập đảng CSVN năm 31 tuổi, khá trể so với các đảng viên cùng thời. Làm đảng viên được 10 năm thì Hải nhảy vào Ban chấp hành Trung ương đảng, Hải phóng lên nhanh hơn cả hỏa tiển S-400. Sự bất thường này làm cho nhiều người nghi ngờ là Hải được một thế lực ngoại bang đưa lên.
(Xem: 1803)
Xin anh Thi bình tĩnh, tôi xin nói thẳng, anh Thi và chúng tôi ngồi đây, xét cho cùng đều là bồi bút của đảng. Thân phận chúng ta lầm than lắm, nhục nhã lắm. Anh viết bao tác phẩm nịnh đảng, có bao giờ anh dám mang gương mặt thật của anh ra viết đâu. Anh là kịch sĩ vĩ đại của đảng, đã đóng bao nhiêu vai kịch kẻ khác trừ bản thân mình. Anh không có gương mặt thật trong văn chương, anh là một tên hề cho kẻ cầm quyền mà thôi! Lập tức một chiến sĩ trung thành vô hạn với đảng ngồi sát bên cạnh tôi đứng lên bẻ tay và bẻ cổ tôi là ông Chu Lai, không cho tôi nói…
(Xem: 4950)
Nhà văn Nguyễn Trọng Tạo có bài "Tự dưng lại nghĩ đến tiền" để phản ánh tâm trạng lo âu, chán ngán của người dân trước vấn đề lạm phát tồi tệ nhất tại Việt Nam tính trong 3 năm qua. Từ đó ông hồi tưởng đến câu chuyện đổi tiền ngày xưa đã mang lại thảm ...
(Xem: 6414)
Tết nào tui cũng ngồi nhớ những cái tết thời bao cấp. Thời đó nghèo khổ lắm nhưng vui lắm. Cứ mỗi lần tết đến là háo hức vô cùng. Còn bé thì háo hức đến tết được mặc áo mới, được lì xì, được ăn thịt cá thoả thuê… Tuổi thanh niên thì háo hức được về quê ...
(Xem: 6783)
Thời bao cấp có rất nhiều loại tem phiếu, không thể nhớ hết được. Ví dụ Phiếu chứng nhận máy thu thanh chẳng hạn, tui quên khuấy đi mất. Còn các loại tem gạo, tem vải, tem đường thì nhiều vô kể. Trung ương phát hành rồi về tỉnh còn phát hành tem phiếu ...
(Xem: 5382)
Thời bao cấp trai gái thời thượng không ai gọi là hot boy, hot girl. Không biết miền Nam gọi là gì chứ ở miền Bắc trai gái thời thượng đều gọi là người yêu lý tưởng. Ngay cả cái từ hot hình như cũng chỉ được dùng hơn chục năm trở lại đây thôi, nó bắt ...
(Xem: 3971)
Đã có vài ba phim truyền hình kể về thời bao cấp rồi nhưng chưa có phim nào ghi lại thật đúng thời ấy cả. Mình rất muốn làm một phim về thời bao cấp, làm thật chuẩn để mọi người nhớ lại cái thời đã qua. Nhiều chuyện bây giờ kể lại cho trẻ con chúng nó ...
(Xem: 4505)
Một tuần sau khi tớ tung lên mạng “Phấn đấu kí số 27”, đã có khá nhiều người, đặc biệt là lớp trẻ (từ 50 tuổi trở xuống), comment, gửi message và gọi điện hỏi thăm tớ về những hiện tượng bao cấp mà tớ mới lướt qua vài dòng. Tớ mới chợt nghĩ ra: Ừ nhỉ, ...
PHÊ BÌNH MỚI
08 Tháng Sáu 20212:53 SA
Cuộc đấu tranh nào cũng phải chịu những HY SINH! Quý trọng và ủng hộ phong trào!
Kính nhờ tòa soạn cho xin địa chỉ email hoặc số điện thoại của Tác Gĩa Kim Thanh. Có người tên Nguyễn Thiếu Nga, bạn học củ của KT muốn liên lạc. Tôi là người được nhờ tìm giúp.
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0
28 Tháng Năm 2021
Nghệ sĩ ung dung ngâm tiền từ mùa mưa cho đến hết mùa khô, rồi thản nhiên vặn vẹo bằng câu hỏi là mười mấy mấy tỉ của chúng mày đã là gì với sự nghiệp của ông mà thắc mắc. Xin lỗi bà con, cho tôi văng tục với thằng hề Hoài Linh. Người ta đéo quan tâm sự nghiệp của mày đáng giá bao nhiêu để mày đánh đổi, cái người ta quan tâm là số phận của hàng bao gia đình đồng bào của họ được được giúp đỡ như thế nào khi người ta bị nạn. Đó mới là cái chính. Đừng giở cái giọng lèo lá, bất lương, đánh đố người ta dưới sự trợ giúp của đám báo chí lưu manh như báo Thanh Niên.
26 Tháng Năm 2021
Anh ta muốn chuyện trao tiền từ thiện được diễn ra như một sô diễn, có kịch bản lâm ly, tạo được sự ấn tượng của đám đông, có hiệu ứng truyền thông để làm nổi bật cá nhân mình. Đấy mới là sự tham nhũng, sự khốn nạn, cơ hội và đểu giả và vô lương tâm, tàn nhẫn nhất. Nếu ở một đứa trẻ con, điều này còn dễ chấp nhận, nhiều đứa trẻ con nó định làm điều gì tốt, nó chờ mọi người chú ý đến nó, hoặc nó chọn lúc mọi người dễ chú ý nhất đến thì nó làm.
21 Tháng Năm 2021
Hiệp Định Genève, cũng như Hiệp Định Paris, đối với Bác và Đảng – rõ ràng – đều chỉ là một mớ giấy lộn. Tổng Tuyển Cử (1956) hay Đình Chiến (1973) cũng thế. Hoà bình là từ ngữ không hề có trong tự điển của những người cộng sản. Họ nhất định phải nhuộm đỏ hết cả nước VN (bằng mọi giá và mọi cách) thì mới thoả lòng. Cứu cánh biện minh cho mọi phương tiện. Phương tiện ở đây không chỉ là sinh mạng của hằng triệu thanh niên trai trá́ng mà còn là những vành khăn tang trên đầu góa phụ, và vô số những mảnh đời thơ ấu (bị thẳng tay cướp đoạt) của đám nhi đồng nước Việt.
17 Tháng Năm 2021
Tháng 8-1908, ông Nguyễn Sinh Sắc đang làm Thừa biện bộ Lễ xin cho con là Nguyễn Tất Thành vào học tại trường Quốc Học ở Huế. Trường Quốc Học được ông Ngô Đình Khả thành lập vào năm 1896 theo chỉ dụ của vua Thành Thái để đào tạo nhân tài. Hơn 1 năm sau, khi đang làm Tri huyện Bình Khê ở Bình Định, ông Sắc đánh chết một người dân lúc xử phạt nên bị triều đình sa thải (1). Cha bị mất chức, không có tiền bạc, Thành đành nghĩ học và bước vào đời, hi vọng làm quan như cha không thành.

Lá thư của người đàn ông sau 24 giờ ly hôn

02 Tháng Sáu 20218:15 SA(Xem: 512)
Lá thư của người đàn ông sau 24 giờ ly hôn
50Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
00

Hôm qua, tôi đã ly hôn với vợ tôi.  Ngay từ khoảnh khắc bước chân ra khỏi tòa án, tôi cảm thấy tràn đầy niềm vui bởi từ bây giờ tôi sẽ không bao giờ phải nghe người phụ nữ này cằn nhằn nữa. Tôi có thể thản nhiên hút thuốc hoặc đi nhậu tới bến với bạn bè; về nhà không còn phải nhìn thấy khuôn mặt cau có và già nua của cô vợ.

lyhon-chiatay

Mặc dù bố mẹ tôi không đồng ý việc ly hôn này, và nói rằng thật đáng thương cho hai đứa trẻ, nhưng tôi đã chịu đựng nhiều năm rồi và không thể tiếp tục được nữa. Đối với các con, quả thật tôi có lỗi, nhưng tôi sẽ đều đặn đóng tiền sinh sống cho chúng hàng tháng, chúng sẽ vẫn yêu tôi và vẫn là con của tôi.

Sau khi ly hôn, tôi hẹn vài người bạn đi uống bia. Họ đều ghen tị khi biết tôi bây giờ rất rảnh rỗi. Giữa buổi nhậu,  một trong những người bạn nhận được điện thoại bị vợ gọi về.  Vợ anh ta hỏi đến khi nào thì anh ta về nhà? Một anh bạn khác khác cũng vừa nhận được điện thoại từ đứa con.  Con hắn nói rằng nó đang đợi bố về để chỉ làm bài tập.

 Lúc chưa ly hôn, vợ tôi chắc chắn cũng sẽ gọi điện thoại cho tôi, hỏi vài câu ngớ ngẩn với giọng điệu tức giận. Mỗi lần như vậy tôi chỉ đáp vài câu chiếu lệ rồi gác máy. Nhưng bây giờ thì khác, tôi đã hoàn toàn tự do; sẽ chẳng có ai gọi điện thoại làm phiền; và cũng chẳng có ai nhắn tin giục phải về sớm.

Thật sự, trong một vài giây ở buổi tối hôm đó, tôi có cảm giác là người từng ở bên cạnh mình không còn ở đây nữa. Nhưng ngay sau đó, cảm xúc này bị tôi lãng quên đi.  Tôi dự định sẽ uống rượu với bạn bè cả đêm. Nhậu đến 1 giờ sáng tôi gọi “taxi” về.  Trời tối mịt, và trong nhà không có một ánh đèn.  Tôi vô thức gọi tên "vợ," và chợt nhận ra mình đã ly hôn rồi. Tôi nằm mệt lử trên giường, khát khô cổ và muốn uống một ly nước; nhưng chẳng có ai rót nước cho. Tôi định đi tắm, nhưng không tìm thấy bộ đồ ngủ của mình ở đâu.

Hôm sau tôi đánh thẳng một giấc đến 10 giờ sáng.  Mở mắt ra, tôi thấy căn phòng im vắng một cách kỳ lạ.  Không có ai gọi tôi dậy ăn sáng. Tôi đứng dậy và đi vào bếp, nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu? và làm cái gì để ăn? Trong tủ lạnh có thịt bò và thịt vịt; nhưng bây giờ không có ai nấu nướng, chế biến giúp tôi. Cuối cùng tôi chọn và nấu một gói mì ăn liền. Không còn ai ngăn cản chuyện ăn “đồ ăn nhanh” không tốt cho sức khỏe nữa. Trong nhà vẫn im vắng, không có một tiếng động nào. 

 

Sau khi ăn no, tôi nằm trên ghế “sofa,” vô tình nhặt được bài làm của con gái thứ hai rơi ở gầm ghế. Tôi mở ra xem mới biết con mình đã học tới lớp 5, phía dưới bài có chữ ký của vợ.  Lần đầu tiên tôi biết ra vợ mình đã làm tất cả những việc trong gia đình này.

Mới 24 giờ kể từ khi ly hôn, tôi cảm tưởng đã trải qua một tuần. Đây rõ ràng là nhà của mình, tuy sống ở đây nhưng luôn cảm thấy mọi thứ đều xa lạ.  Tôi không thể tìm thấy bộ quần áo muốn mặc, không nhớ cái bấm móng tay nằm ở đâu. Giấy vệ sinh không còn nữa, cũng chẳng biết tìm ở đâu để thay thế. Căn bếp cũng trở nên xa lạ, đã không còn mùi thơm của nấu nướng nữa. Sàn phòng ngủ bụi bẩn nhưng tôi chẳng muốn động tay chân.

Đột nhiên tôi cảm thấy mình đã trở thành "đồ bỏ đi," chẳng biết làm gì ngoại trừ việc đi làm. Tôi thực sự hối hận, chỉ 24 giờ sau ly hôn, tôi bắt đầu nhớ những ngày tháng bên vợ.

Trước đây, tôi luôn nghĩ làm phụ nữ thật dễ dàng, đàn ông kiếm tiền nuôi gia đình mới khó nhưng giờ tôi mới phát hiện vợ mình không sống dễ dàng chút nào cả. Vợ mình phải làm việc không kém gì chồng với những công việc không tên.

Tôi thấy vợ mình già nhanh chóng.  Đôi khi chế nhạo vợ tôi là " vợ béo" nhưng không biết lý do vì sao lại như vậy! Đó là vì vợ tôi ăn uống rất đạm bạc và không bao giờ mua các sản phẩm chăm sóc da đắt tiền, hay chăm chút cho bản thân mình.

Tôi từng không thích vợ mình cằn nhằn, nhưng bây giờ mới hiểu đó là cách làm của người phụ nữ quan tâm tới chồng. Vợ tôi dặn tôi không nên hút thuốc, không dùng điện thoại khi lái xe và không uống quá nhiều rượu vào ban đêm. Có cái nào trong số này không phải vì lợi ích của tôi?

Trên đời này có những thứ không mua được; một món trong đó chính là “thuốc hối hận.Người ta chỉ thấy quý những thứ gì đó khi chúng đã mất đi. Thật nực cười!  Tôi phát hiện ra chính mình thuộc loại người này.

 

Tôi nhớ khi mới kết hôn, vợ tôi là một cô gái mỏng manh và dịu dàng. Sau này, khi sinh con, nghe cô ấy hét lên đau đớn trong phòng sinh, lúc đó tôi tự nhủ mình phải dành cả cuộc đời để bảo vệ và nâng niu vợ. Nhưng bao năm rồi tôi không cho cô ấy được sống một ngày thoải mái, có khi công việc không suôn sẻ, về đến nhà là tôi trút hết những cái bực bội ở sở làm vào vợ, dẫn đến những vụ cãi vã triền miên...

Tôi thấy trên mạng có câu: “Đàn ông bất tài thường thích quát mắng vợ.” Tôi từng ghét và cực lực phản đối câu nói này.  Bây giờ nghĩ lại, có lẽ tôi thuộc loại quá bất tài, không thể cho vợ và hai đứa con một đời sống hạnh phúc, thoải mái. Đôi khi vợ tôi nói vu vơ là “kiếp sau sẽ không muốn trở thành phụ nữ nữa.”  Bây giờ thì tôi mới hiểu tại sao! 

 

Chỉ một ngày sau ly hôn, tôi mới thấy trong gia đình có quá nhiều việc đều do vợ tôi làm. Không phải một ngày hay hai ngày mà là hơn mười năm rồi.  Tôi cũng tự hỏi bản thân tôi, ngoài việc đi làm kiếm tiền cho gia đình, mình còn làm được gì nữa hay không?

Tôi không nấu ăn, không giặt quần áo, thậm chí không buồn nhặt đôi vớ bẩn, cũng như chưa bao giờ đi đổ rác hay đem thùng rác ra ngoài cho xe lấy rác lấy đi…  Tôi cũng không kèm bài tập cho con cái, và chưa khi nào đưa con đến trường. Ngay cả khi chính bố mẹ tôi bị ốm, vợ tôi cũng là người phải chăm sóc ông bà.

Vợ tôi ăn uống rất đạm bạc và không bao giờ chịu mua những thứ đắt tiền, nhưng lại rất rộng rãi hào phóng với tôi, vì sợ chồng mất mặt bên ngoài. Vợ tôi bận rộn nhất khi gần đến Tết, không chỉ dọn dẹp nhà cửa mà còn chuẩn bị những bữa cơm thịnh soạn.

Và bây giờ, tôi đã ly hôn với vợ tôi.

Tôi từng nghĩ ly hôn nhất định sẽ tìm được người khác tốt hơn, trẻ trung hơn. Nhưng khi soi gương, tôi thấy cái bụng bia nhô cao và mái tóc muối tiêu thưa hói, có lẽ chẳng còn có ai yêu tôi như vợ tôi từng yêu tôi.

“Cuộc đời của một người phụ nữ, kể từ khi kết hôn, đã dành những năm tháng đẹp nhất của mình cho một người đàn ông. Điều một người đàn ông cần làm là bảo vệ, cưng chiều và coi vợ mình như một công chúa nhỏ.”

Bây giờ tôi đã hiểu chân lý này, nhưng mọi thứ đã quá muộn. 

 

Nếu trời cho tôi thêm một cơ hội nữa (!), tôi sẽ không bao giờ cãi nhau với vợ tôi nữa, và cũng không nói câu "ly hôn" một cách bốc đồng. 

Cố Điển Điển

(*Mạng xã hội ngày hôm nay đang 'nóng' bởi bức thư này của ông đăng trên trang cá nhân của ông ta khi vừa chia tay vợ được 24 giờ).

 

  

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
DANH SÁCH TÁC GIẢ