BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 35774)
(Xem: 33274)
(Xem: 32488)
(Xem: 24696)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Thực chất về Lễ Tam Hợp 2008 tại VN

06 Tháng Ba 200812:00 SA(Xem: 485)
Thực chất về Lễ Tam Hợp 2008 tại VN
514Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
514
Dưới đây là nguyên văn bài viết do Cẩm Vân phỏng vấn Ông Nguyễn Thế Doanh, Trưởng ban Ban Tôn Giáo chính phủ, Trưởng ban Ban Điều Phối Quốc Gia, Tổ chức Đại lễ Phật Đản LHQ 2008 tại Việt Nam, được đăng trên trang 4 của Báo Giác Ngộ số 422 ngày 28-2-2008, cố nhiên được phô diễn trên 600 tờ báo, hệ thống truyền thanh và các trang mạng điện tử toàn cầu dưới cái dù nhà nước :

(Cẩm Vân) : Với tư cách là Trưởng ban Ban Điều phối Quốc gia tổ chức Đại lễ Phật Đản LHQ 2008 tại Việt Nam, xin ông cho biết ý nghĩa của Việt Nam đăng cai tổ chức Đại lễ Phật Đản LHQ 2008 ?

 



(Ông Nguyễn Thế Doanh)

: Thể hiện chính sách đối ngoại, chính sách tôn giáo đúng đắn của nhà nước Việt Nam là Việt Nam sẵn sàng là bạn, là đối tác tin cậy với tất cả các nước trong cộng đồng quốc tế, phấn đấu vì hòa bình ổn định, phát triển và tiến bộ xã hội. Đồng thời luôn tôn trọng và bảo đảm tự do tín ngưỡng tôn giáo hài hòa trong lòng dân tộc, vì sự phát triển bền vững của công cuộc đổi mới đất nước và hội nhập quốc tế.

Thể hiện sự trưởng thành của GHPGVN qua 27 năm tồn tại và phát triển, đủ sức phối hợp với các cơ quan khác tổ chức một hoạt động quốc tế lớn, sẵn sàng hội nhập với tổ chức tôn giáo quốc tế và các tầng lớp nhân dân khác trên thế giới, tôn vinh những giá trị hòa bình, nhân bản, vị tha của giáo lý Phật Đà trong xã hội hiện đại, góp phần xây dựng đất nước Việt Nam ngày một phồn vinh hạnh phúc.

Qua đó, thể hiện ý thức chủ động, ủng hộ và thực hiện các hoạt động vì hòa bình, hòa giải và hòa hợp dân tộc do LHQ đề xướng, với tư cách là một nước thành viên của LHQ.

(Cẩm Vân) : Phật Đản LHQ là một Lễ hội Văn hóa, Tôn giáo, vậy thưa Ông chủ đề chính của Đại lễ 2008 tại Việt Nam này là gì ? Tính hội nhập quốc tế ra sao ?

(Nguyễn Thế Doanh) : Chủ đề chính là Phật Giáo và xã hội công bằng dân chủ văn minh. Xây dựng xã hội công bằng dân chủ văn minh là một mục tiêu lớn của dân tộc Việt Nam trong đó có Phật Giáo. Không phải chỉ của riêng Phật Giáo, càng không phải riêng Phật Giáo Việt Nam, mà còn là một mục tiêu cao quí chung của tất cả các tôn giáo, của cả loài người, vì công bằng, dân chủ, văn minh, vừa là giá trị lớn lao, vừa là mục tiêu sống còn của cả nhân loại, mà từ thế hệ này qua thế hệ khác, con người cần gìn giữ phát huy và thậm chí phải đấu tranh để giành lấy. Các tôn giáo nói chung, Phật Giáo nói riêng, thông qua các hoạt động tôn giáo đặc trưng để tôn vinh các giá trị nhân bản của con người và qua đó cũng để khắc sâu thêm ý nghĩa văn hóa của tôn giáo chân chính trong xã hội. Tất cả các yếu tố ấy lại được diễn ra trong xu thế toàn cầu hóa hiện nay, nên tự nó có tính hội nhập quốc tế rất cao.

(Cẩm Vân) : Xin Ông cho biết một vài nét khái quát về công tác chuẩn bị tổ chức Đại lễ Phật Đản 2008 tại Việt Nam.

(Nguyễn Thế Doanh) : Dưới sự chỉ đạo của chính phủ, công việc chuẩn bị đang được các cơ quan chức năng của nhà nước phối hợp, với GHPGVN và IOC, thực hiện khẩn trương thông qua các hoạt động của Ban Điều Phối Quốc Gia. Về cơ bản có 7 lĩnh vực cần phải thực hiện là :

1.Lễ tân giao tế

2.Trang trí – Khánh tiết

3.Nghi lễ Văn hóa

4.Nội dung

5.Tuyên truyền

6.An ninh

7.Hậu cần – Tài chính

Từ lĩnh vực 1 đến lĩnh vực 4 : chủ yếu do GHPGVN và IOC thực hiện. Các cơ quan nhà nước được điều phối tới để hổ trợ.

Từ lĩnh vực 5 đến lĩnh vực 7 : chủ yếu là do các cơ quan nhà nước đảm nhiệm. GHPGVN và IOC được điều phối tới để phối hợp thực hiện.

Có 7 Tiểu Ban được hình thành và phối hợp thực hiện các lĩnh vực trên.

Đề án tổng thể đã được xây dựng xong. Các Tiểu Ban đang xây dựng đề án chi tiết, nói chung là công việc rất nhiều, nên cần sự phối hợp chặt chẽ giữa các cơ quan, tổ chức, và phải thật khẩn trương.

(Cẩm Vân) : Chúng tôi được biết, đây là một Đại Lễ được tổ chức trong khuôn khổ LHQ mà Việt Nam là nước chủ nhà, Ông có thể cho biết một số khách mời, sẽ có bao nhiêu quốc gia và Đoàn Phật Giáo tham dự.

(Nguyễn Thế Doanh) : Dự kiến có khoảng hơn 500 Đoàn với gần 1000 khách từ hơn 70 quốc gia được mời tới dự Đại Lễ. Khách mời trong nước và các đại biểu là Phật tử, khoảng 4000 người nữa cũng sẽ tham dự Đại Lễ này.
Dưới đây là bài viết về Ý Nghĩa Ngày Đại Lễ Phật Đản Liên Hiệp Quốc của Tổng Thư Ký Đại Lễ Tam Hợp, đăng ở trang 22&23 trên Báo Giác Ngộ số Xuân ngày 22-1-2008 (vì bài khá dài, chỉ trích nguyên văn mục III) :

III. Ý NGHĨA TỔ CHỨC

2.1. Ý nghĩa tâm linh : Thiết lập nhịp cầu tâm linh và học hỏi kinh nghiệm Phật sự của hơn 500-600 Phái đoàn Phật giáo thế giới từ 70-100 quốc gia ; đồng thời thực hiện các nghi thức hành trì ngắn của các tông môn pháp phái Phật giáo trên khắp thế giới.

2.2. Ý nghĩa Giáo hội : Đây là cơ hội quí báu nhất để thiết lập sự hiểu biết, cảm thông, hợp tác, và tháo mở tất cả các gút kết giữa các GHPG của cộng đồng Việt kiều trên khắp thế giới đối với Chính phủ Việt Nam và GHPGVN. Để làm được việc này, nên chủ động gởi thư mời các vị lãnh đạo tối cao hoặc đại diện của các GHPG của các cộng đồng Việt kiều ở khắp nơi trên thế giới với chính danh của GH họ đang hành hoạt ở hải ngoại tham dự Đại lễ Phật Đản tại nước ta…

2.3. Ý nghĩa văn hóa : Tưởng niệm ĐLPĐLHQ như ngày quốc tế về tôn giáo và văn hóa, đồng thời kêu gọi ý thức bảo tồn và phát huy di sản văn hóa thế giới, trong đó bao gồm các di sản văn hóa Phật giáo cấp thế giới và quốc gia.

2.4. Ý nghĩa học thuật : Tổ chức Hội thảo Phật giáo thế giới I (International Buddhist Conference) với các hoạt động nghiên cứu, học thuật và Tuyên bố Hà Nội.

2.5. Ý nghĩa chính trị : Tạo hình ảnh tốt đẹp đối với bạn bè thế giới về đất nước Việt Nam công bằng, dân chủ, văn minh, và con người Việt Nam yêu chuộng hòa bình, thân thiện, hòa hợp và đoàn kết. Qua đó, nâng tầm vị trí của Việt Nam trên thế giới, thiết lập bang giao và hữu nghị với nhiều quốc gia.

2.6. Ý nghĩa kinh tế : Biến năm 2008 thành “Năm Việt Nam” với các hoạt động phát triển du lịch và đầu tư kinh tế vào Việt Nam thời hậu WHO.
Dưới đây, trích nguyên văn vài đoạn trong Thông Bạch, Hướng dẫn Tổ chức Đại lễ Phật Đản LHQ 2008, của Chủ Tịch Hội Đồng Trị Sự Trung Ương Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam, đăng ở trang 6&7 trên Báo Giác Ngộ số Xuân, ngày 22-1-2008 :

Để chào mừng Đại lễ Phật Đản Liên Hiệp Quốc 2008 - Phật lịch 2552, do Chính phủ nước CHXHCNVN đăng cai, và do Ủy ban Tổ chức Quốc tế và GHPGVN đồng tổ chức trọng thể tại thủ đô Hà Nội.

Quý Ban Trị Sự, Ban Đại diện Phật giáo tỉnh thành lập Ban Tổ chức Đại lễ Phật Đản (trên cơ sở Ban Tổ chức của Trung ương) do Trưởng ban Trị sự hay Chánh đại diện tỉnh làm Trưởng ban Tổ chức.

Lập kế hoạch tổ chức Đại lễ Phật đản LHQ 2008 của địa phương, và trình Ủy ban Nhân dân tỉnh – thành để đăng ký và hỗ trợ trong việc tổ chức.

Lập danh sách, tổ chức đưa phái đoàn đại diện Ban Trị sự Tỉnh – Thành hội Phật giáo tham dự Đại lễ Phật Đản LHQ 2008 tại Hà Nội từ ngày 13 đến 17-5-2008 (sẽ có thông báo hướng dẫn thủ tục lập danh sách tham dự).

Phối hợp với Ủy ban Nhân dân, Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, Sở Văn hóa Thông tin tại các tỉnh thành, treo cờ Phật giáo và biểu ngữ chào mừng Đại lễ Phật Đản LHQ bằng song ngữ Việt – Anh tại các khu vực chính của tỉnh, thành.

Tổ chức triển lãm văn hóa phẩm Phật giáo tại các Ban Trị sự tỉnh thành và các tự viện lớn, bao gồm : Di sản văn hóa Phật giáo, pháp khí, tranh ảnh nghệ thuật, thư pháp, nêu bật được bản chất Phật giáo nhập thế và đồng hành với dân tộc.

Trên cơ sở kế hoạch tổ chức Đại lễ Phật Đản đã được lập, quý Ban đăng ký việc tổ chức Đại lễ với Ủy ban Nhân dân Tỉnh, Thành để được hỗ trợ.

Liên hệ với các cơ quan truyền thông để đăng ký tổ chức phát thanh chương trình Phật Đản và phát hình tại Đài Truyền hình Trung ương, Truyền hình các Tỉnh, Thành.

Nếu địa phương nào có khó khăn trong việc tổ chức, quý Ban nên báo cáo gấp về Văn phòng Trung ương Giáo hội để Giáo hội cử đoàn về hỗ trợ và tháo gỡ những vướng mắc nếu có.

***


Chỉ cần nhìn vào những câu vấn đáp giữa Cẩm Vân với Ông Nguyễn Thế Doanh, Trưởng ban Ban Tôn Giáo chính phủ ; Chỉ cần đọc qua mục III Ý nghĩa Tổ chức Đại lễ Phật Đản LHQ 2008 của Tổng Thư Ký Đại Lễ ; Chỉ cần nhìn vào Thông Bạch hướng dẫn tổ chức của Hội đồng Trị sự Trung ương, là biết được Thực Chất tại sao Cộng Sản đứng ra đăng cai tổ chức Đại Lễ Tam Hợp Phật Đản 2008 dưới chính sách, chủ trương, đường hướng chỉ đạo của Đảng và Nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam.

Tội nghiệp cho Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam trên cả nước, là con cờ do Cộng Sản dựng lên từ năm 1981 tới nay, luôn cầm đầu và chạy hiệu cho sách lược tôn giáo của Đảng và chính quyền nhà nước Cộng Sản Việt Nam.

Tội nghiệp cho Phật Giáo trên cả nước, từ Bắc tới Nam, từ thôn quê tới thành thị, từ chùa lớn tới chủa nhỏ đã, đang, sẽ học tập thông suốt, thi đua tổ chức, khẩn trương thực hiện, sao cho vượt yêu cầu, vượt chỉ tiêu, để được chấm điểm, ban khen danh dự là cá nhân hay cán bộ, đơn vị nhỏ hay đơn vị lớn, thực thi và hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ chỉ định.

Qua 7 lãnh vực (tôi dùng chữ lãnh, không dùng chữ lĩnh) của Ông Trưởng ban Tôn giáo Chính phủ, cũng là Trưởng ban Điều phối Quốc gia, nêu ra, đó cũng chính là của Đảng Cộng Sản chỉ thị, chúng ta thấy gì ? Phật Giáo cả nước chỉ đóng vai trò phụ thuộc tô phết sao cho rực rỡ, huy hoàng, hoành tráng 4 điểm trước, có tính trang trí, phô trương, trình diễn về Lễ tân giao tế, Trang trí khánh tiết, Nghi lễ văn hóa, Nội dung. Còn 3 điểm sau then chốt quan trọng, dưới sự chỉ đạo, bao thầu của Đảng qua các cơ quan nhà nước, đó là : Tuyên truyền, An ninh, Hậu cần – tài chánh (tôi dùng chữ chánh, không dùng chữ chính). Về mặt hai chữ Tuyên truyền, chúng ta đã biết đó là cái gì ? Về mặt hai chữ An ninh, chúng ta cũng biết đó là cái gì ? Còn bốn chữ Hậu cần tài chánh, đã do các cơ quan nhà nước đảm nhiệm rồi, không biết nhà nước xuất tiền từ đâu ? Xuất từ ngân quỹ quốc gia đã vơ vét của dân chết đói miền Bắc từ 1954 – 1975, vơ vét toàn dân Việt Nam trên cả nước từ ngày gọi là giải phóng miền Nam 30-4-1975 cho tới nay ? Xuất từ cái túi không đáy của Đảng viên, cán bộ cộng sản từ Trung ương xuống hạ tầng do tham nhũng, ăn chận, cắt xén, hối lộ, bóc lột qua mọi hình thức ? Hậu cần tài chánh đã có như thế rồi, Chủ Tịch Hội Đồng Trị Sự Trung Ương còn hướng dẫn “quý Ban Trị sự các Tỉnh, Thành Hội, Ban Đại diện Phật giáo các quận, huyện, thị xã, thành phố thuộc tỉnh, Chư Tôn đức trụ trì các tự viện, Tăng Ni và Phật tử hoan hỷ phát tâm cúng dường công đức vào việc tổ chức” để làm gì ? Tăng Ni, Phật tử được bao nhiêu vị có hầu bao dư thừa, rủng rỉnh, vinh thân phì da, còn tuyệt đại đa số tương chao chưa đủ qua ngày, cơm áo gạo tiền thống khổ, điêu linh, nghèo đói nghiệt ngã đã 54 năm trường đằng đẵng của người dân miền Bắc và 33 năm dài ròng rã của người dân miền Nam.

Qua 6 điểm Ý Nghĩa Tổ Chức của Tổng Thư Ký Đại Lễ Tam Hợp, điểm thứ 2.2 nêu : “Đây là cơ hội quý báu nhất để thiết lập sự hiểu biết, cảm thông, hợp tác và tháo mở tất cả các gút kết giữa các Giáo Hội Phật Giáo của cộng đồng Việt kiều trên khắp thế giới đối với Chính phủ Việt Nam và Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam”. Thật sự khẳng định và dứt khoát rõ ràng ? Nhưng lại quá thiển cận, hạn hẹp. Tại sao chỉ là vấn đề của Giáo Hội Phật Giáo cộng đồng Việt kiều hải ngoại, chứ không phải trong và ngoài nước đối với chế độ Cộng Sản ? Tại sao không phải là của các tôn giáo đối với Đảng cầm quyền Cộng Sản ? Tại sao không phải là của toàn thể dân tộc đối với tập đoàn Cộng Sản Việt Nam ?

Tuy nhiên phải đặt rõ ràng cụ thể : Ai nói chuyện với ai ? Ai tháo mở với ai ? Ai hiểu biết, cảm thông, hợp tác với ai ? Gút kết là gút kết nào ? Đã có nghị định, nghị quyết, sắc lệnh, văn bản nào có tính pháp qui do Bộ chính trị Đảng Cộng Sản đưa ra, do Chính phủ Cộng Sản chỉ thị ban hành, do Quốc hội Cộng Sản nhắm mắt gật đầu, biểu quyết thông qua ? Ngay cả những văn bản pháp quy như thế (nếu có) mà chưa dễ gì làm việc, giải quyết với người Cộng Sản, đừng nói viển vông như người đi trong mộng, người ngủ trong mơ ! Phải không thưa Chủ Tịch Hội Đồng Trị Sự Trung Ương, Chư tôn Hòa Thượng, Thượng Tọa, Đại Đức Tăng Ni, Ông Lê Mạnh Thác hình nộm Trưởng Ban Tổ Chức, Đại Đức múa rối vai trò Tổng Thư Ký, một số Phật tử trong Giáo Hội PGVN từ Trung Ương xuống cho tới tỉnh thành, quận huyện, phường xã, nông thôn, trên khắp hang cùng ngõ hẽm đất nước Việt Nam ?

Chính vì người dân Việt Nam mê ngủ, chính vì mọi thành phần dân tộc Việt Nam mê ngủ, nên không nhìn thấy, không hiểu biết, không nắm được bản chất và bộ mặt thật, bàn tay lông lá của người Cộng Sản, từ khi họ hoạt động đến ngày ra đời của Đảng Cộng Sản Dông Dương 1930 ? Cái gọi là Cách Mạng Mùa Thu tháng 8 năm 1945 ? Cái gọi là ngày tuyên bố tuyên ngôn độc lập 2 tháng 9 tại Ba Đình Hà Nội đẻ ra Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng Hòa ? Cái gọi là Mật trận Việt Minh với 9 năm toàn dân chống Pháp để rồi nuốt trọn Miền Bắc ?

Không thấy sau Hiệp định Genève 1954, thành phần nào tập kết ra Bắc, thành phần nào cài lại nằm ổ nằm vùng miền Nam, du kích nông thôn, cán bộ nội ngoại thành, vẽ lên cái bóng Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, Chính phủ Lâm thời Cộng hòa Miền Nam Việt Nam ? Không thấy hội nghị bàn tròn bàn méo Paris kéo dài bao nhiêu năm trường 1967 – 1973, với Tổng công kích Tết Mậu Thân, mồ chôn sống tập thể dân lành tại Huế 1968, Mùa Hè Đỏ Lửa 1972 sát hại hàng loạt người dân bỏ chạy trên Đại Lộ Kinh Hoàng tỉnh Quảng Trị ? Không thấy Hiệp Định Paris 1973 ký kết chưa kịp ráo mực, Cộng Sản đã công khai giành dân, chiếm đất, dựng cờ trên toàn Miền Nam ? Không thấy Ủy Ban Liên Hợp 4 bên 2 năm ròng rã 1973 – 1975 cho tới đầu tháng 3 băng qua tháng 4, chiếm tỉnh Phước Long, tấn công Ban Mê Thuột chiếm trọn cao nguyên, đưa toàn lực tổng tấn công Miền Nam, mà gọi là giải phóng Miền Nam, đại thắng mùa xuân 1975 ?

Đối với Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam do Cộng Sản chủ động dựng lên từ 1981 đến nay 2008. Đã 27 năm trường, Cộng Sản chỉ đạo ra sao, thực thi những gì, chế độ xin – cho, tập dợt trong hậu trường, vị Tăng Ni nào được kết nạp, bị loại bỏ, thuộc mọi cấp thượng hạ tầng ? Ngay cả việc được ở chùa, được phép xuất gia, được cho học các trường cơ sở, được đi thọ giới, được bổ nhiệm trụ trì, được nắm những vai trò chức sắc, cấp thấp quận huyện lên tới cấp cao tỉnh thành, trung ương, không lẽ tất cả đều bị mù, bị điếc, bị câm, bị khuyết tật dị dạng, không nghe, không thấy, không biết ?

Quí vị trong GHPGVN đã, đang làm việc từ 1981 đến nay, có nhìn thấy, có nghe, có biết người Cộng Sản đã giết hại, bức tử, ức chế, cầm tù, quản thúc bao nhiêu Tăng Ni tín đồ ? Người Cộng Sản đã tịch thu, biến chế bao nhiêu cơ sở đất đai, tự viện, chùa chiền chủ quyền của Phật Giáo ? Nhìn rộng hơn, các tôn giáo khác như Thiên Chúa, Hòa Hảo, Cao Đài, Tin Lành ? Thấy xa hơn những người bị giết, bị tù, bị tội, bị trù dập, bởi nói lên tiếng nói dân chủ, tự do, nhân quyền, tôn giáo, báo chí, đi lại, thông tin ? bởi nói lên tiếng nói “không có gì quí hơn độc lập tự do”, nhưng không như con vẹt những người Cộng sản, về văn minh, tiến bộ, hội nhập thế giới, nhân bản lương tri loài người ?

Đảng và người Cộng Sản Việt Nam độc quyền cứu nước, giữ nước, đánh đuổi ngoại xâm bằng núi xương biển máu của dân tộc Việt Nam ròng rã từ 1930 tới nay, nhưng ai đã bán nước, cắt xén một phần lãnh thổ, không phận, hải phận dâng cho quan thầy Trung Quốc bởi một Hiệp ước vào năm 1999, một hiệp ước vào năm 2000, vẫn còn nằm trong vòng bí mật, không dám công bố và không có quyền quyết định của người dân Việt Nam ?

Năm sự kiện vẫn còn dai dẳng :

1. Những nhà đấu tranh dân chủ, nhân quyền, tôn giáo, kẻ thì trở thành những người tù lương tâm, dù có kết án hay không kết án, kẻ thì bị quản thúc, ức chế vô thời hạn dù có vi phạm hay vô tội vạ, đang còn đầy dẫy trên khắp đất nước Việt Nam. 

2. Người dân oan bị cướp đất, cướp ruộng, cướp nhà, họ đã tự động kéo nhau ăn dầm nằm dề, phơi sương gội nắng, hứng gió dầm mưa từ nhiều năm nay tại cung đình Hà Nội, hay tại cửa ngỏ Sài Gòn. Người Đảng viên thứ thiệt của Cộng Sản tự nguyện làm đầy tớ nhân dân, đã, đang, ứng xử ra sao với dân oan ai ai cũng thấy, mà gọi là đầy tớ và cán bộ trung thành ?

3. Vào tháng 12-2007, khi Trung Cộng công khai thành lập huyện Tam Sa sáp nhập quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam vào tỉnh Hải Nam, người Cộng Sản Việt Nam đã làm gì để gọi là bảo vệ mảnh dư đồ 5000 của ông cha để lại, hay là tiếp tay với Trung Cộng bằng cách bắt bớ, khủng bố, săn đuổi thanh niên, sinh viên, học sinh, một số thành phần khác biểu tình chống đối sự cướp đoạt trắng trợn của Trung Cộng trước các Tòa Sứ Quán của họ tại Sài Gòn và Hà Nội ?

4. Vấn đề Nhà thờ Lớn và Tòa Khâm Sứ tại Hà Nội, người Thiên Chúa Giáo đòi hỏi, tổ chức cầu nguyện lan rộng từ Hà Nội, tại Sài Gòn, một số tỉnh khác, trong vòng vài tháng qua (tháng 01,02-2008) thì được chính quyền Cộng Sản dụ khị, dàn xếp to nhỏ tới đâu ?

5. Vào tháng 02-2008, Ủy ban Nhân dân TPHCM (Sài Gòn) chính thức trao giấy phép dự án Trung tâm Tài chánh Việt Nam cho tập đoàn đầu tư Berjaya – Mã Lai, sẽ được xây cất trên khu đất của Việt Nam Quốc Tự thuộc chủ quyền của Phật Giáo. Đây lại là vấn đề mới mẻ, mọi động tĩnh hãy còn nóng bỏng, … ???

Trong vòng hơn một thập kỷ qua, Đảng và chính quyền cộng sản Việt Nam đã gọi là đổi mới, cởi mở, bang giao, hội nhập vào thế giới văn minh, xã hội tiến bộ loài người, nâng cao tự do, dân chủ, nhân quyền. Người Cộng Sản Việt Nam đã nhiều lần đi ra khỏi đất nước Việt Nam để giao lưu, tổ chức, tham dự các cuộc hội hộp, hội nghị cấp vùng, cấp quốc tế. Chắc chắn đã thấy những thành phần đối lập phi chính phủ và người dân tự động đứng ra tổ chức biểu tình, phản kháng, chống đối, nêu kiến nghị, đòi hỏi một cách ôn hòa, bất bạo động tại các địa điểm đó. Họ không cần phải xin khép, được phép, cho phép. Họ không bị qui cái tội phản động, phản quốc, vi phạm quản lý hành chánh, đi lại. Họ không phải bị kết án chống phá nhà nước, lật đổ chính phủ. Họ không bị buộc tội tiếp tay các thế lực phản động, ngoại bang, nước ngoài.

Vụ Dân Oan, Hoàng Sa Trường Sa nêu trên, vụ dân chủ, nhân quyền, tôn giáo nêu trên, người dân oan, thanh niên, sinh viên, học sinh, những nhà đấu tranh đã bị cầm tù, bắt bớ, khủng bố, hù dọa, trù dập, tra khảo, đánh đập, bởi độc Đảng trị, công an trị của người cộng sản Việt Nam. Vì mức độ không lớn nên sức tác động không bằng sắt máu kinh hoàng, dã man tàn bạo, chết chóc hàng loạt như vụ Thiên An Môn của mười mấy năm về trước, không bằng xe tăng súng đạn, xương thịt nát tan, máu và mắt nhục nhằn, như vụ Lhala – Tây Tạng mới diễn ra 10-3-2008 làm cho hơn 80 người bị chết, hàng trăm người bị thương, bị bắt, bởi nhà nước Cộng Sản Trung Quốc, nhưng nhà tù cả nước, sắt máu cả nước, luật rừng cả nước, thì bốn quốc gia Cộng sản sau cùng : Cộng Việt, Cộng Tàu, Cộng Bắc Hàn, Cộng Cuba đâu có khác ?

Vụ Nhà thờ Lớn, Tòa Khâm Sứ Hà Nội, được giải quyết tới đâu hay đang tạm chìm xuồng ? Vụ Việt Nam Quốc Tự, ai là Tăng Ni, Phật tử, nhất là quí vị thuộc Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam huênh hoang 27 năm đóng vai khá thành công và là bộ mặt nổi sơn phết nhiều màu cho chế độ, đồng thời quí vị thuộc Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất “chưa chết nhưng bị chôn, còn sống nhưng bị khai tử”, có làm nổi, làm được, ít nhất như Thiên Chúa Giáo đã làm đối với Tòa Khâm Sứ Hà Nội, như Tin Lành đã làm ở Tây Nguyên, một số tỉnh phía Bắc hay tại Sài Gòn, như Hòa Hảo đã làm tại An Giang, các tỉnh phía Nam ? Còn thành phần gọi là Gia Đình Phật Tử Việt Nam có thể hiện được một chút khí phách như Thanh niên Sinh viên Học sinh trong vụ Hoàng Sa, Trường Sa ?

Sự kiện Đại Lễ Tam Hợp vào tháng 5-2008, chính quyền cộng sản đang chỉ thị kế hoạch, trình duyệt phê chuẩn, từng dự án, từng khâu một, các thành phần ngoại vi - Mặt Trận, các cơ quan nhà nước, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam các cấp – đang khẩn trương, đôn đáo trương hiệu, chạy việc vắt dò, cúi lòn tâng bốc, giành giựt thi công, chắc chắn Đại Lễ sẽ được diễn ra hoành tráng, nguy nga, lộng lẫy, tưng bừng, vượt yêu cầu, vượt chỉ tiêu. Nhưng chung quanh những nơi sẽ được tổ chức, nhất là địa điểm chính tại Hà Nội, để đánh bóng tự do tôn giáo, bảo kê sách lược chế độ, nếu có các cuộc biểu tình, chống đối, phản kháng của những người không là kẻ lệ thuộc nhà nước, cũng không là kẻ tiếp tay ngoại bang, cũng không là kẻ đánh phá lật đổ chế độ, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam nhìn họ ra sao ? Người cộng sản Việt Nam đối phó ra sao ? Hay chính sách, chủ trương, đường lối đã có sẵn, sẽ ra tay tàn bạo giống như đối với Vụ Dân Oan, các nhà dân chủ tôn giáo ? Bao vây, cô lập, chận đứng như vấn đề Hoàng Sa Trường Sa, hay nhẹ nhàng nhưng thâm độc như vụ Tòa Khâm Sứ, hoặc sẵn sàng KHỐC LIỆT KINH HOÀNG SẮT MÁU VÀNG SAO ĐỎ CỜ như Thiên An Môn Trung Quốc – Lhasa Tây Tạng ???

Tháng 03 – 2008

Thấu Tâm Can
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn