BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 35638)
(Xem: 33244)
(Xem: 32345)
(Xem: 24666)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Thư gửi anh Ca

06 Tháng Hai 201212:00 SA(Xem: 458)
Thư gửi anh Ca
58Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
58
Tôi tiếc rằng tên tôi trùng tên anh

Dù chỉ một* trong ba từ tên tôi có

Rất may là tôi không trùng họ

Nếu không thì tôi xấu hổ với thế gian.


 Vẫn biết hàm anh: Đại tá Công an


Là Giám đốc đất Hải Phòng nổi tiếng

Nhưng chỉ nghe qua đôi lời lấp liếm

Xem việc anh làm, nó hèn hạ làm sao!

Anh tưởng rằng ngồi lên chiếc ghế cao

Thì nói quàng, nói xiên cũng không ai biết?

Anh Ca ơi, dù oai phong lẫm liệt

Chút sĩ, liêm vẫn cần thiết trên đời!

Nghe anh rồi, xấu hổ quá Ca ơi

Anh nói đi, rồi anh nói lại

Bắt vài nông dân, hàng trăm quân thất bại

Anh vẫn già mồm như múa gậy vườn hoang?


Anh nói nhà Vươn “chỉ là chiếc chòi con”?**


Nhưng cả gia đình, họ hàng Vươn ở đó 



Chỉ là chòi ư? Nếu anh cho là thế 
Đời các cụ nhà mình xưa, được mấy chiếc? thưa anh?

Hay các cụ nhà mình vẫn chui mái lều tranh

Để lại cho anh lý lịch đến “ba đời trong sạch”

Có thế anh mới được vào công an như cá mùa gặp nước

Cơ ngơi, bạc tiền, đường hoạn lộ thênh thang.


 Tôi biết bên anh là một đám quan tham


Nào Hiền, Liêm, rồi Khang, rồi Thoại…

Tôi biết người đời không tin những kẻ ấy

Bởi họ nhổ ra rồi liếm lại như chơi

Quan chức bây giờ có phải? Anh Ca ơi

Chỉ một hạng cường hào bất nhất? 



Sống bất nhân, nỡ cướp từng miếng đất

Của bà con mình, bằng xương máu tạo nên?

Vì trong tay họ có bạo quyền

Có súng đạn mà “nhân dân giao phó”

Khốn cho người dân, đem gieo vào tay họ

Không đi ăn mày thì cũng ở xà lim

Cũng bởi vì máu huyết trong tim

Họ hình như không còn dòng máu Việt

Với nhân dân chỉ còn là cướp, giết

Với kẻ thù thì run sợ đến xanh mang

Người ta bảo tôi: “Đừng nói với các anh

Đừng có đùa với phường bạo lực

Dối trá làm đầu và lộng hành ngang ngược

Thỏa hiệp với thù, hung ác với nhân dân”.


 Nhưng! Dù biết anh chỉ “Còn đảng, còn mình”


Thì tôi tin, bố mẹ, vợ con anh vẫn là người dân Việt

Vẫn mặn nồng, nghĩa tình tha thiết

Như anh em họ Đoàn một nắng hai sương

Rằng: nhiễu điều phải phủ lấy giá gương

Rằng: con Lạc, cháu Hồng phải cùng nhau giữ nước

Giữa bộn bề của sự đời ngang ngược

Tôi gửi anh câu này: “Hãy giữ lấy chữ Tâm”


 Những đêm dài, trong nệm ấm, chăn êm


Anh có nhớ những người dân đau khổ

Bởi quan tham nên cuộc đời đổ vỡ

Đẩy họ đến ngục tù, ở đó có tay anh?

Mấy hôm rày, trời rải mưa xuân

Lạnh tái tê, gió lùa qua khe cửa

Tôi như nghe vọng từng cơn nức nở

Tiếng nghẹn ngào của anh em họ: Đoàn Vươn…

Hà Nội, ngày 6/2/2012

J.B Nguyễn Hữu Vinh

Theo Blog Nguyễn Hữu Vinh

—————————————

* Chữ “Hữu”

** Ông Ca khẳng định nhà anh Vươn là cái chòi trông cá?
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn