BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 33515)
(Xem: 32706)
(Xem: 30343)
(Xem: 24150)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

My Mother

05 Tháng Tám 201012:00 SA(Xem: 641)
My Mother
52Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
52
Verse: My Mother
( With affection, offered to all Mothers, especially Vietnamese ones)
*




I grew up on a piece of land
Which, now, is very far from my sight.
About it,
I'd like to talk with you, my dear friends,
But I can't find out any words to write.
*
From this side of the Pacific Ocean,
Incessantly I have been thinking
Of my beloved natal country;
Like a battleship on the vast sea,
It had been, with sorrow, gradually sinking.
*
My Fatherland had been devastated by terrible wars
That also destroyed all my childhood's memories:
Valleys, villages. fields and cities,
But the greatest is surely My Mother,
The image of an oriental woman
Immolating her whole life for husband and children.
*
I've lost the most valuable part of my life,
Since the highest sweltering period of wars,
But she never disappears from my sight.
It made me cry at this moment: Oh, Mother!
*
San Diego, California
Phan Duc Minh
(Member of the International Society of Poets)

Phỏng dịch: Mẹ Tôi
(Thương mến gửi tới tất cả các Bà Mẹ, nhất là các Bà Mẹ Việt Nam ).
*





Lớn khôn từ một mảnh đất
Bây giờ xa quá đi thôi,
Tôi muốn nói lên với những người thân nhất
Mà sao tìm mãi vẫn chẳng ra lời.
*
Bên đây bờ Thái Bình Dương,
Tôi hoài nhớ đến Quê Hương,
Như một chiến thuyền nổi trên biển rộng
Dần dần chìm xuống một cách đau thương.
*
Cuộc chiến ngày nào thiêu hủy Quê tôi,
Phá tan thành thị, làng xóm, nương đồi.
Cướp mất cuả tôi biết bao kỷ niệm,
Nhưng cao quý nhất phải là hình bóng Mẹ tôi,
Hình ảnh Đông Phương cuả người phụ nữ,
Hạnh phúc chồng con, quên cả cuộc đời.
*
Tôi đã mất đi niềm cao quý nhất
Từ khi chiến tranh long trời lở đất,
Nhưng hình bóng Mẹ suốt đời còn mãi trong tôi,
Mỗi năm, giờ này, tôi gọi: Mẹ ơi!
*
San Diego - California
Phạm Ngọc Nhiễm


Summarily translated into French language: Ma Mère

( Avec affection, offert à toutes les mères, en particulier les Vietnamiennes)
*




J'ai grandi sur un terrain
Qui, aujourd'hui, est très loin de ma vue.
A ce sujet,
Je voudrais parler avec vous, mes chers amis,
Mais je ne peux pas trouver des mots à écrire.
*
De ce côté-ci de l'Océan Pacifique,
Sans cesse je pensais
De mon pays natal bien-aimé,
Comme un navire de guerre sur la vaste mer,
Il avait été, avec tristesse, s'enfonce progressivement.
*

Ma patrie a été dévastée par de terribles guerres.
C'est également détruit tous les souvenirs de mon enfance:
Vallées, villages, champs et des villes,
Mais le plus grand est certainement ma mère,
L'image d'une femme orientale
Immolant toute sa vie pour le mari et les enfants.
*
J'ai perdu la partie la plus précieuse de ma vie,
Depuis la période la plus torride des guerres,
Mais elle ne disparaît jamais de ma vue.
Il m'a fait pleurer en ce moment: Oh, Maman!

San Diego, California
Phan Duc Minh
( Membre de la Société Internationale des Poètes )
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn