BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 28306)
(Xem: 27230)
(Xem: 25514)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Em bé mồ côi trên Đại lộ kinh hoàng

08 Tháng Tám 20197:15 SA(Xem: 202)
Em bé mồ côi trên Đại lộ kinh hoàng
52Vote
40Vote
30Vote
21Vote
10Vote
43
dailokinhhoang-quangtri-muahedolua-1972-4

Mùa Hè đỏ lửa năm xưa

Vùng hỏa tuyến đầy trời mây xám

Nhiều đơn vị tan hàng

Quân và dân chạy giặc xuôi Nam

Địch pháo từng cơn chận đường quốc lộ

Ngăn đoàn người di tản

Xác người ngỗn ngang trên Đại lộ kinh hoàng

Một người lính thất trận đi ngang

Tìm về đơn vị

Thấy bà mẹ trẻ nằm chết ven đường

Con bé bốn tháng còn ôm bú mẹ

Nước mắt rưng rưng

Anh vuốt mắt người đàn bà xấu số

Đựng con bé vào chiếc nón lá rách 

Nằm kề bên hố

Rồi tất tả chạy theo đoàn người

Vượt cầu Mỹ Chánh

Mong thoát khỏi vùng giao tranh

Pháo địch vẫn nổ cầm canh

Gieo rắc kinh hoàng cho đoàn người tay không di tản

Tới Phong Điền

Gặp Bộ chỉ huy hành quân

Anh giao con bé cho ban xã hội lữ đoàn

Ký tên nhận là con mình

Mang họ cha

Đặt tên là Trần thị Ngọc Bích

Rồi quay lại vùng hành quân 

Đối đầu với địch

Vài tháng sau anh bị bắt làm tù binh

Lãnh án sáu năm trại tù cải tạo

Em bé được giao về cô nhi viện Thánh Tâm

Tuy là trẻ mồ côi nhưng có người thừa nhận

Hai tháng sau

Có người lính Mỹ đóng ở Chu Lai

Sắp đến ngày về nước

Đến viện mồ côi

Xin em bé nầy làm con nuôi 

Mang bé Kimberly về tổ quốc

Em bé mồ côi lớn lên trong trang trại nhỏ

Được cha mẹ nuôi trìu mến yêu thương

Lớn lên cô tình nguyện vào học viện Hải quân

Thăng cấp từ từ thành trung tá

Người cha nuôi trước khi từ giã cỏi đời

Kể lại cho cô cội nguồn dân tộc

Bây  giờ cô mới biết mình là người Việt nam

Sau tang lễ cha

Cô bay về Đà Nẳng

Tìm đến cô nhi viện Thánh Tâm

Bà sơ già lục lại tập hồ sơ vàng ố

Hơn bốn mươi năm xưa nét chữ mờ mờ

Có cả hình con bé bốn tháng mọc hai răng sữa

Và tên họ người đã nhận là cha

Một sĩ quan trẻ độc thân

Lượm đứa con rơi trên Đại lộ kinh hoàng

Một chiều xưa mùa Hè đỏ lửa

Cô trung tá nước mắt trào ràn rụa

Cố hỏi thêm nhiều câu nữa

Nhưng bà sơ già chỉ biết bấy nhiêu thôi

Cô bay trở về lòng dạ rối bời

Suốt hai năm tìm hiểu khắp nơi

Lục lọi nhiều nguồn trên mạng

Liên lạc từng cộng đồng người Việt các tiểu bang

Kể cả mọi đồng hương trên phố

Rồi cũng được ơn trên chiếu cố

Không phụ lòng người có thủy có chung

Cô tìm được người thiếu úy độc thân ngày xưa

Lươm đứa con rơi trên đường di tản

Bây giờ thành ông già tị nạn

Sau sáu năm tù đày

Họ tổ chức ngày hội ngộ

Giữa người cha nuôi và con bé mồ côi

Trên Đại lộ kinh hoàng năm xưa

Sau hơn bốn mươi năm

Điêu tàn cuộc chiến

Cô trung tá ôm chặt người cha nuôi

Lần đầu tiên biết mặt

Mà ân tình ràng buột bốn mươi năm

Tiếng lơ lớ gọi :” Ba “ bằng tiếng Việt chưa rành

Hai cha con nước mắt ròng ròng

Trên mặt hai người một già một trẻ 

Cả một trời hạnh phúc yêu thương….

                  

Hồ Thanh Nhã 


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn