BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 47941)
(Xem: 44245)
(Xem: 34552)
(Xem: 26135)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Ba Mươi tháng Tư: Ngày giải phóng miền Bắc

28 Tháng Tư 201112:00 SA(Xem: 1297)
Ba Mươi tháng Tư: Ngày giải phóng miền Bắc
51Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
51
Cuối tháng Năm 1975, một Trung Úy bộ đội được cấp trên phái đi công tác 15 ngày ở thành phố Hồ Chí Minh. Đây là giấy phép trá hình để anh bộ đội được đi thăm Sài Gòn vì anh Trung Úy bộ đội rất được lòng cấp trên. Đơn vị của anh đồn trú ở Phú Lợi, ngoại ô Bình Dương. Khi bước chân đến thủ đô Sài Gòn, anh choáng váng nhìn cảnh tượng nhộn nhịp nơi thành phố tráng lệ này. Xe ô-tô và xe gắn máy di chuyển tấp nập trên đường phố. Theo lời tuyên truyền của Đảng, bọn CIA đã bố trí những xe cộ này chạy trên đường phố để cho người ta có cảm tưởng Sài Gòn có đời sống sung túc trong khi đó, vẫn theo Đảng, dân Sài Gòn không có cơm để ăn và không có vải để mặc. Mấy cô gái Sài Gòn phải mặc váy ngắn (mini-jupes) vì thiếu vải. Những lời khẳng định lặp đi lặp lại trong nhiều năm của mấy ông ủy viên chính trị đã bị thực tế hàng ngày của dân chúng Sài Gòn phủ nhận một cách phũ phàng.

Anh bước vào tiệm bán xe đạp lớn ở Ngã Bảy để dọ hỏi cách thức mua bán. Người bán hàng vồn vã đón tiếp anh bộ đội. Anh thắc mắc về cụm từ « mua bán tự do » và sau khi nghe giải thích anh cảm thấy bàng hoàng hơn nữa. Ông bán hàng cho biết là ai cũng có thể mua những món hàng bày biện ở đây, chỉ có mỗi điều kiện là phải trả tiền mặt. Đối với anh bộ đội ông có thể bớt giá. Anh được mời ở lại dùng nước trà với ông chủ hàng. Danh giá của bộ đội vào lúc đó lên đến tột đỉnh, những ai có bộ đội ghé nhà là cả một vinh dự. Họ có thể tự hào với Ủy Ban Quân Quản khu vực là họ có một người cháu phục vụ trong Quân Đội Nhân Dân đến thăm.









Anh bộ đội ngày chiến thắng 30/04/1975
Hình: AFP

Anh bộ đội lần đầu tiên trong đời thưởng thức được mùi vị trà sen, một hương vị hiếm hoi ở miền Bắc mà một người công dân trung bình như bố của anh thường mơ ước uống được một ngụm. Được nuôi dưỡng trong sự bưng bít, anh không tin những lời nói vớ vẩn của những cụ già hoài tiếc tư bản chủ nghĩa « đang dãy chết ». Bây giờ sự thật đã được phơi bày trước mắt, anh bộ đội cảm thấy mình và tất cả thanh niên thế hệ của mình đã bị các cấp lãnh đạo đánh lừa. Đánh lừa có chủ đích và có hệ thống.

Tâm trạng của anh giống tâm trạng của một tình nhân bắt được quả tang người yêu mà anh hằng tin tưởng đã đánh lừa anh. Anh lang thang mấy ngày liên trên đường phố Sài Gòn - Chợ Lớn. Anh trở về về đơn vị để lập báo cáo với cấp trên. Ông đại tá chỉ huy yêu cầu anh làm tờ kiểm điểm cho có lệ.

Đến ngày đọc tờ kiểm điểm trước đông đủ cử tọa của tiểu đoàn, anh Trung úy bộ đội đọc những lời giáo huấn của Bác Hồ. Anh nhắc lại nguyên tắc ngăn cấm các đảng viên thụ hưởng những vui thú của cuộc đời trước khi người dân được phục vụ. Anh nói tiếp : « Mặc dù vậy, từ khi giải phóng miền Nam, tất cả những quan lớn của chính phủ sống một cuộc sống không thua kém các quan chức chính quyền cũ Sài Gòn. Trong quân đội, các sĩ quan cao cấp có xe ôtô riêng để chở vợ con đi chơi trên xa lộ Sài Gòn Biên Hòa, trong khi đó những bộ đội nghèo đói và các hạ sĩ quan quèn như chúng tôi chỉ có những chiếc xe đạp cũ kỹ để đi công tác như vào thời kháng chiến ». Ông ủy viên chính trị vội vàng cắt ngang lời của anh sĩ quan bộ đội và nhắc nhở đây là một buổi họp kiểm điểm về sự chậm trễ của anh. Anh bộ đội vẫn ngang nhiên tiếp tục nói: « Thế hệ của chúng tôi đã bị các cấp lãnh đạo Đảng đánh lừa một cách thô bỉ. Một khi bọn tư bản đã bị tiêu diệt, nhân dân chẳng hưởng được gì cả vì cấp lãnh đạo Đảng nhân danh nhân dân đã trở thành một giai cấp quý tộc mới, tóm gọn tất cả của cải và quyền hành vào trong tay mình. Họ trắng trợn bóc lột nhân dân hơn ai hết. Tôi thương tiếc những anh em đồng đồi của tôi và chỉ muốn chia sẻ số phận những anh em đã ngã gục nơi chiến trường để không nhìn thấy sự thật tủi nhục của ngày giải phóng. Ít nhất họ đã ra đi theo bác Hồ với niềm tin sắt son vào lý tưởng cách mạng ».

Ông ủy viên chính trị tức tối hăm doa trừng trị anh vì những lời lẽ phản cách mạng này. Anh bộ đội trả lời: « Tôi ý thức về hành động và lời nói của tôi. Tôi chịu hoàn toàn trách nhiệm về những điều này. Tôi xin minh chứng ngay trước mắt quý vị ».

Anh bộ đội rút chốt hai quả lựu đạn M26 và đặt lên ngay trên bàn họp. Phòng họp nổ tung và tất cả mọi người hiện diện đều mất mạng. Vài ngày sau sự cố này, cơ quan hữu trách loan báo một tai nạn nhỏ đã xảy ra ở trại Phú Lợi trong lúc tập dượt. (*)

Hội chứng Athènes

Nước Việt Nam đã sang trang lịch sử vào ngày 30/04/1975. Nước Việt Nam đã được thống nhất, nhưng thống nhất trong đau đớn. Hàng trăm ngàn người bỏ nước ra đi và hàng triệu người phải tiếp tục chịu ách thống trị của đảng CSVN. Đảng CSVN gọi ngày này là ngày giải phóng miền Nam, là ngày chiến thắng, bên thua trận thì gọi là ngày Quốc Hận, coi như miền Nam đã mất. Nhưng đến nay thực tế chứng minh miền Nam đã thắng. Việt Nam Cộng Hòa đã thua trận, nhưng nhờ đó nhân dân toàn thể nước Việt Nam đã nhận chân ra được sự phá sản của chủ nghĩa Mácxít – Lêninnít.

Đế quốc La Mã vào thế kỷ thứ III trước Công Nguyên đã chiếm Hy Lạp và biến Hy lạp thành một tỉnh nhỏ của La Mã. Tuy nhiên sau khi chiếm được Hy Lạp, các vua chúa và giới quý tộc La Mã đã lần hồi bị lây nhiễm văn hóa của Hy Lạp. Từ thơ văn cho đến thể thao, từ các thần cho đến các nhân vật huyền thoại họ đều sao chép y hệt người Hy Lạp. Các học giả gọi sự kiện này là Hội chứng Athènes. Hội chứng này đang xảy ra tại Việt Nam.

Một bằng chứng khác của lịch sử cho thấy việc xâm chiếm và áp đặt quyền lực trên một nước chưa hẳn là một thắng lợi. Theo lịch sử nước Trung Hoa, nhà Hán, nhà Tùy, nhà Đường và Nhà Tống đã thay nhau trị vì Trung Quốc trong nhiều thế kỷ. Cho đến năm 1279, Vua Mông Cổ là Hốt Tất Liệt lập ra nhà Nguyên. Trong một giai đoạn ngắn, vào năm 1368, Chu Nguyên Chương lật đổ nhà Nguyên lập ra nhà Minh. Tới năm 1644, đến lượt người Mãn Châu lật đổ nhà Minh để lập nhà Thanh. Nhưng người Mông Nguyên và người Mãn Châu cuối cùng đã bị văn hóa nhà Hán đồng hóa. Cho đến nay khi nói đến văn hóa Trung Hoa, mọi người chỉ nói đến văn Hóa người Hán mà không đề cập đến văn hóa Mông Nguyên hay nhà Thanh. Xét theo chiều dài lịch sử, người Hán đã thắng nhờ văn hóa vượt trội của họ.

Văn hóa miền Nam với nền tảng tự do dân chủ, tuy là non nớt, đã hơn hẳn miền Bắc. Chính quyền CSVN miền Bắc phải mất đến hơn 20 năm mới nhận thấy « phải đổi mới hay là chết » để trở về con đường tư bản, con đường kinh tế thị trường.

Nhân dân miền Bắc sau ngày 30/4 đã chứng kiến tận mắt sự thật ở miền Nam. Những sự thật đó là gì?

Thứ nhất là miền Bắc sống nghèo khổ dưới chế độ xã hội chủ nghĩa. Mặc dù cả hai bên đều giao chiến khốc liệt nhưng nhân dân miền Nam vẫn sống sung túc, không thiếu cơm ăn, không thiếu nhà ở. Chế độ tem phiếu ở miền Bắc đã gây nên những cảnh cười ra nước mắt. Chữ tắt XHCN biến thành cụm từ Xếp Hàng Cả Ngày. Văn hóa « xin – cho » bắt đầu từ đấy. Nhà nước là người ban phát những nhu yếu phẩm thực dùng hàng ngày cho nhân dân. Người đại diện nhà nước cắt xén phần ngon nhất cho gia đình và bạn bè phe cánh của mình. Phần còn lại cho dân thấp cổ bé miệng không có là bao và lúc nào cũng phải tìm cách van xin cầu cạnh để mà sống.

Thứ hai là nhân dân miền Bắc đã thoát ra khỏi vỏ bọc bưng bít lừa dối của tập đoàn lãnh đạo CSVN. Đảng Cộng Sản đã lừa dối nhân dân cả hai miền kêu gọi hy sinh để giải phóng miền Nam bị Mỹ đô hộ. Ngày 30/4 đã đạp đổ bức tường bưng bít này. Hầu hết những bộ đội miền Bắc đều sửng sốt và kinh ngạc trước sự phồn thịnh của miền Nam, đến độ trong những lúc tâm sự thân mật có người đã nói: « Nếu bọn đế quốc Mỹ trở lại, tôi sẽ vứt súng đi và dơ tay đầu hàng ngay ». Cảnh tượng anh Trung Úy bộ đội tự vẫn cho nổ lựu đạn để không muốn nhìn thấy sự thật đã phản ánh tâm trạng vô cùng đau khổ của những chiến sĩ thắng trận.

Thứ ba, nhân dân miền Bắc thấy thế nào là tự do. Sự kềm kẹp của Mỹ Ngụy sung sướng gấp trăn ngàn lần sự ưu ái của chủ nghĩa xã hội miền Bắc.

Thứ tư, nhân dân miền Bắc đã vứt bỏ văn hóa Mác xít. Và ngày nay họ đã cùng với dân miền Nam hùng hồn chứng minh tính chất ưu việt của tự do, dân chủ trong những sinh hoạt hàng ngày trong Tòa Án, trên mạng, trên đài. Những cố gắng bưng bít đã trở thành vô dụng. Những nhà tù đã trở nên những nơi rèn luyện chí khí của những người đấu tranh ôn hòa đòi tự do dân chủ cho dân tộc.

Không có ngày 30/4 có lẽ nhân dân miền Bắc sẽ vẫn phải sống như nhân dân Bắc Triều Tiên ngày nay. Cảnh tượng lạnh lùng của thành phố và thôn quê của Bắc Hàn gây nên sự sót xa của nhân dân Nam Hàn.

Năm 1940, Tướng De Gaulle trong lời kêu gọi nhân dân Pháp nổi dậy đánh đuổi Đức Quốc Xã, giành lại tổ quốc bị chiếm đóng đã để lại cho hậu thế một câu nói vẫn còn sức mạnh cho đến bây giờ: « Nước Pháp đã thua một trận đánh nhưng nước Pháp chưa thua cuộc chiến » (La France a perdu une bataille, mais la France n'a pas perdu la guerre!). Cuộc chiến không súng đạn đòi tự do dân chủ ở nước Việt Nam vẫn đang tiếp diễn. Và chắc chắn dân chủ sẽ thắng vì đó là tiến trình đi lên của nhân loại và tất cả các dân tộc trên thế giới. « Bánh xe của lịch sử » đang tiến trên con đường dân chủ đa nguyên. Làn sóng dân chủ thứ tư đang diễn ra tại các nước Bắc Phi và Trung Đông và sẽ tràn qua các nước châu Á như một cơn sóng Tsunami quét sạch những chế độ độc tài toàn trị.















  
Chào mừng ngày giải phóng thủ đô 

Nguyễn Gia Thưởng

(*) Chuyện trích từ quyển Saigon à l’heure de Hanoï 1975 -1980, của tác giả Minh Tri, nhà xuất bản L’Harmattan, 2000

Theo Thông Luận
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn