BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 35782)
(Xem: 33276)
(Xem: 32507)
(Xem: 24697)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

15 tình thi giới thiệu tập "Hồ Xuân Hương tái lai" của Phạm Ngọc Thái

27 Tháng Bảy 201212:00 SA(Xem: 530)
15 tình thi giới thiệu tập "Hồ Xuân Hương tái lai" của Phạm Ngọc Thái
52Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
52
Dầy 400 trang với 296 bài thơ đã được xuất bản sẽ ra mắt bạn đọc vào trung tuần tháng 8/2012 này.

(Đây chưa phải là những bài thơ hay nhất tập "Hồ Xuân Hương tái lai
mà chỉ là những tình thi lãng mạn nhất của tập)




1. ĐỘNG BƯỚM

Phút say đắm tột cùng em mở toang động bướm
Giữa khu rừng rậm rạp nguyên sơ
Nàng thơ thẫn thờ si mê hưng phấn
Bướm của em chứa cả thánh thần lẫn yêu ma…

Có ai chưa em đã vào khai phá?
Để bướm vẫy vùng, bướm thỏa ước ao
Và khi ấy em sẽ không còn là trinh nữ
Bờ bãi đời người bướm vẫn lượn như sao.

Thân nhi nữ một thế giới mênh mông hoang dại
Cấu thành bên trong bao yếu tố mĩ miều
Tự thiên thai chẳng phải vẽ vời nắn gọt
Lạc vào vườn em trái cấm ngọt hương tươi.

Tình yêu từ đâu anh không biết?
Mà rung cảm tâm hồn, lay động trái tim!
Nhưng yêu nhất là bướm em
có sức chinh phục diệu huyền
Đêm đêm bướm thường bay ra trong phòng ngủ…

Bướm của em trên đời mãi còn quý giá
Đến lúc cần bướm lại sinh con…
Không lời thơ nào tả hết được vẻ đẹp bướm em
Nam-mô-a-di-đà!



2. VÁY THIẾU NỮ BAY

Váy thiếu nữ bay để ngỏ
Một khoảng trời nghiêng ngửa bên trong
Gió réo rắt, nắng bồn chồn hơi thở
Tìm vào chỗ ấy của em...

Bờ bãi con người em trổ hoa, trái ngọt
Đến đế vương cũng khum gối cầu mong
Váy thiếu nữ bay lộ một lâu đài điện ngọc
Nơi sự sống nhân quần tiến hoá muôn năm…

Váy thiếu nữ bay mang cả hồn thời đại
Mênh mông bầu trời, say đắm thế gian
Có phải đó khúc quân hành nhân loại?
Em giữ trong mình nguyên thuỷ lẫn văn minh.

Váy thiếu nữ bay để thấy đời còn có lý!
Sự sống anh cùng nhân thế tồn sinh
Dù dung tục vẫn thánh tiên bậc nhất
Khởi điểm cho các luồng chính trị toả hào quang…



3. ĐÀN BÀ ĐẸP NHẤT LÀ KHI ĐÈN ĐÃ TẮT

Bi kịch đằng sau hạnh phúc đó, em ơi!
Dầu biết thế nhưng đã chót yêu rồi
Ta gặp nhau chỉ trong chốc lát
Giữa đêm tối anh lần vào em thăm thiên thai...

Khi tắt đèn da em là ánh sáng để anh soi
Mọi khe ngách trên em anh đều tìm đến đó
Mặc cho mưa gió đầy trời
Cũng chẳng bằng tình ta ngất ngây.

Dù mai nỗi nhớ thương dầy vò anh đau khổ
Thì đêm nay, em ạ! Cứ đắm say...
Mọi phiền não trên đời này quên hết
Lòng cứ yêu, hạnh phúc cứ tràn đầy.

Đêm tắt đèn em đẹp nhất trần gian!
Hôn đôi trái em tưởng mình du ngoạn khắp không trung
Chơi dỡn nguyệt một thiên đường tuyệt thế
Mong trời cứ đêm để cùng em vui chút nữa.

Hạnh phúc đời ta, tình qua trong tiếc nuối
Vì em ơi, hết đêm ta đã phải lìa rồi!
Đàn bà đẹp nhất là ở trong đêm tối
Để nhớ nhau suốt đời...

Đêm tắt đèn thành ánh sáng của thơ tôi!



4. XEM TRANH BÁN LOÃ THỂ

Tưởng nhớ bài thơ "Tranh loã thể" nổi tiếng
của thi nhân Bích Khê


Nàng để hở một vòm trời tuyệt mĩ
Thế giới là đây! Cuộc sống là đây!
Nàng gieo hoa và ý nghĩa loài người
Nhưng cũng đẻ cả chiến tranh và hoà bình
ra từ trong bụng.

Lui xuống dưới nàng
một rừng sâu um tùm che hang động
Lên trên nàng đôi mỏm núi trắng vô biên
Thân thể nàng tràn đầy hương nhụy phấn
Thiếu nữ mặc hở quần: hơn bao lời hoa mĩ phát ngôn!

Em như gió trăng mà rung động cả vua chúa, thánh thần
Cuộc sống cần em
Đâu có cần chiến tranh và bom nguyên tử?
Khi em cởi ra nhiều
Điểm báo thế giới càng hiện đại văn minh! (*)
Nhưng điều đáng đớn đau: là tính nhân loại

Con người cũng ngày càng nhiều dã tâm gây tội ác?... (**)

(*) Thế giới càng hiện đại văn minh thì khuynh hướng triển lãm thân thể của các thiếu nữ càng phát triển, tới mức gần như cởi truồng.
(**) Nhà văn Nga Ai-Ma-Tốp đã cảnh báo trong tác phẩm "Đoạn đầu đài" nổi tiếng của ông rằng: Thế giới, cái ác vẫn lấn át cái thiện và con người hiện đại còn ác hơn con sói!



5. ĐÊM MƯA TẦM TÃ

Trời giông tố, đời cô đơn bên bóng
Trôi dần dần những tháng năm buồn tênh
Em thế nào rồi: buồn hay vui sướng?
Có nghe giữa làn mưa mông mênh…

Anh nhớ đêm mưa xưa tầm tã
Ở bên hồ hai đứa ôm nhau
Dù bão giông trái tim sợ gì đâu?
Em vẫn trong mơ mặc mưa rơi xuống đầu.

Áo em ướt, quần em cũng ướt
Máu chảy mạnh trong người rạo rực, xôn xao
Anh ủ cho em trên chiếc ghế đá bên cầu
Giây phút ấy trời dẫu sập ta cũng không cần biết tới!

Anh luồn xuống dưới em vén những sợi lông tơ đương rối
Em dang rộng đôi chân ra đón đợi
Phút giây thiêng sung sướng nhất trên đời
Kỷ niệm này ta nhớ mãi khôn nguôi…



6. THÊM YÊU THÀNH PHỐ QUÊ MÌNH KHI ĐÃ VÀO ĐÊM

Những chiều tắt sương đầm trên phố
Hàng cây ru ngủ đám chim muông
Anh không còn cùng em như dạo đó
Tiếng hồ xưa buồn than thở trong đêm.

Khắp nẻo đường vương vào bóng tối
Hương khuya lan tỏa cõi trời xa
Nhớ dáng em vẫn khỏa mình nằm lộng lẫy
Như làn mây nõn nà cởi xiêm áo bên ta…

Ôi, cuộc tình! Cuộc tình, sao nhớ thế!
Ta không còn trẻ như thuở vẫn ru em
Thân thiết cả tiếng chuông chùa trong chiều gió
Tiếng nam-mô lại êm dịu tâm hồn.

Vẫn thấy em thường về trong bóng lá
Tấm thân mềm thiếu nữ hóa vô biên
Anh vuốt ve cả nguyệt và trái vú
Thêm yêu thành phố quê mình khi đã vào đêm...



7. THIẾU NỮ THỜI HIỆN ĐẠI

Em ăn mặc hở hang như chẳng có
Dáng thân mềm vóc lụa tơ buông
Chiều hôm nay, chiều hôm nay rực rỡ
Nắng êm đềm hôn lên tấm thân em…

Đời bụi bặm bỗng như men tình dậy
Phố đang buồn sự sống lại hồi sinh!
Sự tồn tại của thế giới này đây có phải?
Em là lương tri mang nhân ái trên mình…

Ôi, phong phanh
Em để hở như không cần quần áo
Thân là trời, da dẻ là mây
Đôi vòm vú như chòm sao xa lắc
Một hình nguyệt in lấp ló ráng trăng ngày.

Em gái hở hang!
Thu hết thảy nhân tình, đánh đổ mọi quyền uy
Anh đã sống quá nửa đời mệt mỏi
Nhìn thân hình em vẫn thấy cuộc sống thật diệu kỳ!...



8. CÓ MỘT THỜI NHƯ THẾ

Mây vờn cao xanh trăng sao lấp lánh
Đã kéo em nằm ra trong ánh sáng ảo huyền
Cởi hết xiêm y em để làn hương bay ngợp
Rồi cùng nhau vào cuộc vui đêm…

Đời ta có một thời như thế!
Thời gian trôi tuổi trẻ sẽ úa tàn
Thì em ơi! Trên đỉnh cao tuyệt mỹ
Yêu đi em, cho tình ta được thoả nguyền.

Tạo hóa sinh ra kỳ quan vĩ đại
Suy cho cùng nhất cái này thôi!
Nhân loại tồn sinh phát triển ở nơi này
Không có sẽ hư vô, phù phiếm cả.



9. EM ĐI NGHỈ MÁT

Viết tặng một thiếu phụ

Em đi nghỉ mát ở biển nào?
Anh nghe sóng vỗ giữa chiêm bao
Đêm nay thành phố mưa nặng hạt
Trong lòng anh cũng đổ mưa rào...

Anh nhìn em tắm giữa trùng khơi
Tấm thân lồng lộng trắng cả trời
Mơ em vùng vẫy trong làn biếc
Nằm ngửa phơi mình nắng thảnh thơi.

Anh hôn lên gió tít trên mây
Gửi tới nơi em vị môi say
Nụ hôn vào tận trong đồ tắm
Vui cùng với bướm của em bay.

Biển hỡi! Ôm em thỏa trong lòng
Tha hồ ve vuốt khắp mình em
Anh mơ hóa được ra dòng nước
Để tắm cho em tận ngách cùng

Mở trái tim em đón anh vào!
Như trời ôm biển để bay cao
Mai rầy anh sẽ bay tới đó
Những tháng năm còn với em trao.

Viết mấy dòng thơ gửi tới em!
Những ngày nghỉ mát biển xanh êm
Bến trăng em ạ! Ta vùng vẫy
Tắm thỏa thân em lẫn tình duyên.



10. CÔ ÁO TRẮNG

Tặng BN

Anh lại có một cô áo trắng
Mắt nàng nhìn trong biếc mùa thu
Mái tóc xõa, bầu vú nàng hưng phấn
Ngủ đi em! Nghe bài thơ anh ru…

Đất Sài Gòn mùa xuân đến trong mơ
Có em tôi đi giữa đêm dài thành phố
Em ơi em… những khi trời trở gió
Có thấy bóng anh về thao thức bên em?

Anh nhè nhẹ hôn thầm ở dưới ánh đêm
Em khoả thân mình để hoá thành nữ thánh!
Áo em trắng hay là da em trắng
Có em rồi cuộc sống sẽ vô biên…

Ta mặc cho năm tháng chảy, nghe em!
Chỉ có anh và em, chỉ có trời và đất
Thế giới văn minh ta không cần gì hết
Em dẫn anh vào buổi hoang muội nguyên sơ.

Đêm Sài Gòn khi ấy sẽ như mơ
Em bọc trong anh không cần quần áo
Ôi! Nguyệt em đây một động sâu huyền ảo
Chứa cả thiên đường và vũ trụ bên trong

Em đừng hỏi vì sao anh yêu em!

Anh lại có một cô áo trắng
Vào buổi hoàng hôn hoang vắng cuộc đời
Đôi mắt nàng cả trời thu đẹp lắm
Bầu vú nàng mùa hoa trái sinh sôi...



11. GẶP EM GIỮA TẦNG MÂY

Làn mây trắng lững lờ trôi vũ trụ
Hồn ta bay lạc lõng khắp thiên hà
Gặp lại em giữa miền gió thổi
Hạnh phúc về trên khoé mắt em xa...

Người đàn bà tháng năm không có tuổi
Ta man mê trong nhan sắc tuyệt trần
Nhớ buổi đã cùng nàng nông nổi
Trên chiếc giường êm cả hai đứa không quần.

Những tối xưa vẫn thầm nghe em nói
Con đường ta đi giờ cỏ dại mọc đầy lên!
Cuộc sống bộn bề và sương khói
Hàng cây ru theo khúc nhạc quê hương.

Chính trị thì trạch lươn, kiếp trần gian nhiều nợ quá!
Chỉ tình yêu em là vào cõi trường sinh…



12. NGUYỆT CỦA CHỊ HẰNG VÀ NGUYỆT CỦA EM

Nguyệt của chị Hằng giống nguyệt em không nhỉ?
Kỷ niệm dưới hàng cây lá đổ!
Nhớ không em bao đêm
Ta đã cùng nhau trong trăng…

Đêm động tình nguyệt em hoá mênh mang
Khi vơ vẩn giống vầng trăng khuyết
Lúc buồn đau lại khép nguyệt vào trong.

Và thế giới sẽ chỉ là cái bóng
Với những hồn ma vất vưởng chơi vơi
Nếu như em không có nguyệt
Thì loài người làm gì còn sự sống nữa, em ơi!

Nguyệt em mở ra một hang động tuyệt vời…
Ta bất chấp hiểm nguy lao vào đó
Dù buổi mát trời hay đầy mưa gió
Nguyệt em là ánh sáng để ta soi!



13. GIÁ TRỊ CỦA NÀNG

Không có nàng mọi giá trị đều là giẻ rách!
Nàng là ngọn lửa linh hồn cho các tổng thống đọc diễn văn
Tấm thân nàng lõa ra chói ngợp hơn mọi thứ văn minh
Và khi nàng uốn cầu vồng
vua chúa cũng phải hạ mình, cúi gập.

“Giống” của em là động tiên trên bờ bãi nhân gian
Cho cuộc sống, quê hương ngàn năm bất diệt!
Nếu không có nàng
Không cần cả tổng thống lẫn tuyên ngôn!



14. GỬI EM QUÃNG ĐỜI CHIỀU

Tặng nữ thi sỹ Thuận Vy - Nhân đọc tập thơ
"Giấc mơ ban mai" của em


Anh lắng những dòng thơ “mơ giấc ban mai”
Lặng lẽ đón trái đời ngọt lịm
Hôn nhè nhẹ đôi môi hồng bịn rịn
Tình muôn đời, hạnh phúc đẫm đầy tay.

Xin ào ạt lên giông bão của ta ơi!
Sóng cũng cấu vụn em đừng tiếc tưởng
Anh làm biển làm hồ cho em tắm
Thành phố chúng mình vui nhỉ? đón đôi ta!

Con thuyền tình khả ái với phong ba
Ta cúng nén hương thơm trái tim thời con gái!
Em hoá thánh dù cởi truồng không che đậy
Êm đềm trôi và nước mắt tuôn trào...

Biển rì rào! Biển vẫn rì rào!
Hàng thông anh reo hát lời vô tận
Ta dẫu chết nhưng hai trái tim không yên lặng
Anh yêu em không cần có áo quần.

Hãy ào ạt đi giông bão của tình em!
Sóng gào thét đừng bao giờ phẳng lặng
Vì tất cả rồi sẽ vào cõi vắng
Dầu anh có thương em vỗ tan bờ…

Hãy ào ạt lên cho cuồng loạn những dòng thơ
Giây phút cuối ta ghì xiết lấy nhau,
xé hư vô thành điên dại!



15. HÀNG QUÍ CỦA NHÂN DÂN

Chiếc váy ngắn em khoe đùi trắng nõn
Vầng nguyệt non mấp mé bên trong
Nửa em che nửa lại muốn tuông
Phố đang buồn bỗng nhiên tình tứ.

Em hãnh diện với bộ đồ thiếu nữ
Giữa chiều đông rạo rực những con tim!
Bướm của em là hàng quí nhân dân
Che cho kín, em ơi! Mà sinh nở…

Hà Nội

Phạm Ngọc Thái

Ai muốn thưởng lãm 50 TÌNH THƠ HAY XUẤT SẮC THẾ GIAN CỦA PHẠM NGỌC THÁI thì nháy vào link sau:
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=764723
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn