BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 30304)
(Xem: 29698)
(Xem: 26656)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Hồi ký : Ngày tháng quân trường

19 Tháng Sáu 201012:00 SA(Xem: 1977)
Hồi ký : Ngày tháng quân trường
52Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
52
Khoá 6/70 SQTB Thủ Đức

Nhân đọc bài viết và xem hình ảnh họp mặt của khoá 3/72 SQTB/TĐ làm tôi chợt nhớ đến hôm nào hát câu "Quân trường đổ mồ hôi , chiến trường bớt đổ máu" dưới ngọn cờ khoá sinh của quân trường Thủ Đức. Lần theo ký ức , đi ngược dòng đời , tôi cũng ráng ôn lại những hình ảnh thân thương đầy kỷ niệm hôm nào và ghi lại dưới đây dù không được đầy đủ lắm. Ngày tháng của năm 70 tôi trình diện trung tâm 3 tuyển mộ và nhập ngũ để được sắp xếp theo học khoá 6/70 SQTB. Bây giờ sau hơn ba mươi năm có lẽ các bạn cùng khoá đã tản lạc mỗi người một nơi hay đã vĩnh viễn nằm xuống trên quê hương đất mẹ. Có người đã làm ông nội , ông ngoại. Có người cũng còn độc thân tại chỗ sau vài lần gẫy đổ hôn nhân. Tựu trung số mệnh của từng người khác nhau tuy nhiên phận làm trai trong cuộc chiến mấy ai tránh khỏi những nghiệt ngã của cuộc đời. Tội nghiệp nhất là các bạn đã mất đi một phần thân thể trong chiến tranh giờ này phải sống nghèo nàn đói rách nơi quê nhà. Tại trung tâm 3 , chúng tôi phải trải qua một kỳ thi gọi là "Trắc nghiệm tâm lý "để định hướng ngành nghề chuyên môn mà sau khi tốt nghiệp các khoá sinh sẽ về binh chủng đó như Pháo Binh , Truyền Tin , Quân Cụ v..v..Ngoài ra mọi người được cấp phát quân trang , quân dụng . Chỉ vài tuần kế đó bọn tôi đã có mặt tại trung tâm huấn luyện Quang Trung (Tôi nhớ không lầm là thiếu tướng Hoàng văn Lạc làm chỉ huy trưởng) để học giai đoạn đầu gọi là khoá Dự Bị Sĩ Quan. Vị đại đội trưởng cán bộ là đại uý Nhơn nghe nói ông tốt nghiệp khoá 18 Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt Sau khi đã thụ huấn xong 3 tháng quân sự ở nơi này , chúng tôi được chuyển về trường Bộ Binh Thủ Đức còn có tên là Liên Trường Võ Khoa Thủ Đức. Không khí hôm tốt nghiệp rất vui vì ít ra cũng qua được giai đoạn 1 của chương trình nhất là tôi và một vài bạn được cấp bằng thiện xạ ưu hạng. Trên túi áo đeo lủng lẳng huy hiệu thiện xạ xem cũng oai ra phết nên tôi nở lỗ mũi lắm Mấy chiếc xe nhà binh chở chúng tôi lên Thủ Đức để chính thức nhập học khoá 6/70 SQTB vừa ngừng lại trước sân Vũ đình Trường. Bửng xe chưa kịp mở ra , chúng tôi gặp ngay các khuôn mặt lạnh lùng sắt thép, chẳng một chút cảm tình cùng tiếng la hét rầm trời của các huynh trưởng: "Các anh có ba mươi giây để xuống xe , xếp hàng ". Mọi người nhớn nhác , xanh cả mặt . Lỗ mũi của tôi xẹp như bong bóng xì hơi. Lập tức ai nấy lật đật nhảy xuống mang theo túi quân trang còn gọi là "Sắc ma ren"... Sau màn điểm danh là chúng tôi được lệnh vác sắc ma ren chạy chào sân. "Các anh chạy theo tôi , một hai , một hai , một hai. Nhanh lên , sao chạy chậm vậy " Tiếng của các huynh trưởng hét bên tai , điếc cả con rái. Mọi người nối đuôi chạy theo huynh trưởng khoá đàn anh. Cái túi to tổ bố nặng vài chục ký càng lúc càng nặng dần trên vai theo số vòng sân. Chúng tôi rớt lộp độp dưới ánh nắng gay gắt của mặt trời. Người nào mặt cũng đỏ gay , mồ hôi tuôn xối xả riêng mấy ông huynh trưởng thì ung dung như đang dạo chơi vì có vác đồ như chúng tôi đâu mà mệt..Rồi thì bài học sơ khởi nhập môn cũng chấm dứt. Một số anh em ngất xỉu thì được đưa lên bịnh xá , số còn lại chỉ có nước lết đi mà chân run cả lên muốn đứng không vững

Những tuần huấn nhục

Tôi được xếp vào trung đội 363 (Trung đội 3 của đại đội 36). Vị đại đội trưởng khoá sinh là đại uý Nguyễn thành Một.Ông có vóc người to lớn bệ vệ , dáng vấp của một con nhà võ... Sau này tôi được biết ông là con trai của thầy hiệu trưởng Nguyễn thành Xuân trường tiểu học Xóm Củi , nơi mà tôi đã có 5 năm đèn sách thời thơ ấu thảo nào ngay từ ngày đầu tiên tôi thấy nét mặt của ông có nét giống thầy hiệu trưởng. Mặc dù vậy trong thời gian học tôi cũng không rõ ông có phải là con ông đốc trường Xóm Củi hay không , cho đến lúc mãn khoá do sự tò mò tôi hỏi ông thì mới biết. Trung úy Trung là đại đội phó kiêm trung đội trưởng 362 riêng thiếu úy Nhựt , trung đội trưởng trung đội 361 dáng người hơi nhỏ con nhưng tài bắn súng Colt thì hết sẩy . Tôi có dịp thưởng thức những phát súng bá phát bá trúng của ông vào những lon bia không tại các bãi bắn của trường . Chuẩn úy Bằng là trung đội trưởng của chúng tôi , dường như ông trước chúng tôi vài khóa (khoá 1/70 ). Ông có vóc người ốm và cao . Phải nói tướng ông giống các tay cao bồi miền viễn tây . Trong lúc huấn nhục , chúng tôi có tên là tân khóa sinh . Các tân khóa sinh nhất cử nhất động đều không qua khỏi cặp mắt quan sát của những huynh trưởng . Điểm khác lạ của khóa 6/70 SQTB thường xuyên là các huynh trưởng lại là khóa 1/71 Sĩ Quan Đặc Biệt vì khỏi học khóa căn bản quân sự tại Quang Trung (Tất cả là quân nhân tại ngũ) nên mặc dù tên khóa là 1/71 nhưng các bạn ấy vào Thủ Đức trước nên nghiễm nhiên trở thành huynh trưởng của chúng tôi . Đi học tại lớp học hay ra bãi học địa hình ,chiến thuật , vũ khí , tất cả đều phải súng cầm tay vì không dây đeo , đầu tiên là súng garant sau đổi qua M-16 ,vai mang cặp các tân khóa sinh vừa đi vừa hát những bài hùng ca đã được học sẵn theo tiếng ca của huynh trưởng . Chúng tôi chỉ có ba mươi giây để ăn nên đôi khi vào bàn ăn chưa kịp ngốn xong một chén cơm là phải đứng dậy . Bạn nào chậm trễ thì bị phạt không nhảy xổm cũng bị hít đất . Trong quân trường mỗi cái hít đất được gọi là "Cái bơm" . "Anh làm cho tôi năm mươi cái bơm đi" nghĩa là phải làm năm mươi cái hít đất . Dường như hình phạt dành cho các tân khóa sinh đều bắt đầu thấp nhất từ con số năm mươi cho đến một hoặc hai trăm do đó bị xỉu dài dài . . Giai đoạn huấn nhục không ai được thăm nuôi hoặc đi phép cả . Cách xếp chăn màn , gối phải đúng cách , hầu như chúng tôi ngủ lúc nào cũng mặc quân phục và đôi giày không rời khỏi chân vì tiếng còi tập họp bất thần . Ai không có mặt sau một phút thì bị phạt ngay . Khi chà láng các mô đất chung quanh doanh trại bằng gà mèn , tân khóa sinh phải làm đúng ý các huynh trưởng . Ngoài ra bất thần gặp huynh trưởng mà không kịp chào hay chào nhỏ tiếng vẫn bị phạt . Đôi khi mấy ông khóa đàn anh cắc cớ bắt chúng tôi hôn lên cây bã đậu đầy gai như hôn người tình . Mặt không bị rỗ quả là may phước .

Lễ gắn alpha

Rồi thì những tuần huấn nhục cũng qua đi. Lễ gắn alpha được tổ chức một cách trang trọng tại Vũ Đình Trường của trường dưới sự chủ toạ của trung tướng Phạm quốc Thuần , chỉ huy trưởng. Nghe nói khoá tui học có vài người không đủ tiêu chuẩn thể lực để tiếp tục theo học nên bị gạt tên. Buổi lễ được chọn vào đêm tối dưới ánh đuốc lung linh , không khí thật trang nghiêm. Dưới sự điều hợp của vị sĩ quan chủ lễ. Những tiếng hô thật hùng dũng : "Súng chào...bắt ; Đem súng....xuống " vang động cả một góc trời. Các nghi lễ như chào quốc quân kỳ , hát quốc ca , một phút mặc niệm để tưởng nhớ các anh hùng đã vị quốc vong thân trong tiếng kèn , tiếng nhạc khiến mọi người thấy lòng chùn xuống pha lẫn một chút nôn nao háo hức lạ kỳ , chờ đợi giây phút thiêng liêng sắp đến. Sau diễn từ , huấn thị của vị chỉ huy trưởng là thời khắc trang trọng nhất. Tiếng hô thật lớn từ máy vi âm :

- Quỳ xuống các tân khoá sinh

Chúng tôi đồng loạt quỳ chân phải xuống.Vì được tập dượt trước nên mọi cử động rất đồng nhất Kế đến các huynh trưởng tiến vào vị trí hành lễ . Mỗi người rút từ túi quần sau của các tân khoá sinh cầu vai alpha lần lượt gắn lên vai chúng tôi. Sau khi nhìn thấy các huynh trưởng làm xong nhiệm vụ , viên sĩ quan chủ lễ hô lớn :

- Đứng dậy các sinh viên sĩ quan.

Chúng tôi đứng dậy với một niềm vui khó tả

Lúc này , các huynh trưởng vui vẻ bắt tay chúng tôi chúc mừng các tân khoá sinh từ nay thực sự là một sinh viên sĩ quan của trường Bộ Binh Thủ Đức

Những hình phạt khó quên

Trong thời kỳ là sinh viên sĩ quan có lần tôi và một anh bạn đồng trực phòng bị kỷ luật vì một lý do là khi đi học quên kiểm soát phòng để một SVSQ bỏ quên ổ bánh mì trên giường. Cái kẹt của tụi tôi là sự kiện này bị phát hiện bỡi thiếu tá Tảo (Tiểu đoàn trưởng khoá sinh) khi ông đi khám doanh trại của các SVSQ. Đại uý đại đội trưởng bị khiển trách nặng nề. Khi vừa từ bãi học quân sự về cả hai chúng tôi được linh trình diện tức tốc gặp mặt sĩ quan cán bộ. Thế là tôi mới biết rõ nội vụ và bị phạt thay đổi y phục đại lễ trong vòng 30 giây. Mặc dù được sự giúp đỡ của các bạn chung phòng là chuẩn bị các thứ sẵn sàng nhưng tôi vẫn bị trễ 50 giây , cứ mỗi giây là được thay thế bằng một cái hít đất mà phải hít đất đúng thế là ngực phải đụng đất. Vừa xong , tay chân còn bải hoải thì lại nhận lịnh thay đồ tiểu lễ , lại bị trễ cả phút lại phải đền bồi bằng 60 cái nhảy xổm , xong lại thay lại bộ quân phục tác chiến súng đạn đầy đủ cũng tiếp tục trễ lãnh nhồi thêm cả trăm cái nhảy xổm rồi lại đổi y phục bị phạt tiếp cuối cùng thì tôi không thể nào đứng nổi nữa. Mắt đổ đom đóm và khụy luôn tại chỗ. Tội nghiệp các bạn chung phòng phải dìu 2 đứa về , xức dầu xoa bóp các thứ mới hồi phục lại. Phải nói đây là hình phạt nhớ đời hơn hoặc tương đương với những hình phạt mà tôi đã trải qua trong thời kỳ tân khoá sinh đôi khi hồi tưởng lại tôi còn ớn cả xương sống.

Trực tuyến và ứng chiến Sài Gòn

Các đại đội sinh viên sĩ quan thường thay phiên nhau trực tuyến phòng thủ trường và đôi khi được điều động đến giữ an ninh khu vực đài ra đa và nhà máy điện phụ cận . Năm đó khoá 6/70 chúng tôi lại nhận nhiệm vụ về ứng chiến Sài Gòn cùng lúc với khoá 5/70 vào dịp Tết để đề phòng những cuộc tấn kích như hồi Tết Mậu Thân xảy ra . Nhân dịp này tôi có ghé thăm nhà vào tối 30. Gặp lại người thân rất mừng nhưng khi nhìn lại những đồ cúng bày trên mâm có dĩa cải xào nấm đông cô với tóc tiên , bánh tổ mà người Tàu thường gọi là "Phát Cao" khiến tôi không ngăn được dòng nước mắt khi nhớ lại người mẹ hiền của mình vì bà đã mất vào năm 67 nghĩa trước đó khoảng hơn 3 năm. Những lời giải thích về tục lệ cúng kiến của người Hoa vào đêm giao thừa của mẹ tôi lúc sinh tiền còn văng vẳng bên tai. Tôi ăn vội buổi cơm "đoàn viên" với ba tôi và các chị em rồi lật đật lên đường. Tôi cũng ngẫu nhiên gặp lại 2 người bạn học cùng lớp thuộc khoá 5/70 trên tuyến đường ứng chiến ở Sài Gòn : Phước và Tuấn. Tôi nhớ rất rõ là các khoá chúng tôi được phân biệt bằng màu nền của bảng tên trên áo như khoá 6/70 chúng tôi thì nền vàng chữ đỏ và khoá 5/70 thì là nền đen chữ đỏ. Cổ áo mỗi người được may huy hiệu bằng vải với alpha nhỏ mà chúng tôi thường gọi là con cá vì hình dáng giống hình chú cá nhỏ


Sinh viên sĩ quan Quách xuân Sơn trong bộ quân phục tại bãi tập


Các món ăn chơi

Theo tôi biết nghĩa đen của chữ ăn chơi là ăn qua loa. Bữa ăn chơi là ăn không phải để no bụng bỡi vậy có vài nhà hàng quảng cáo : "Ăn chơi ngon hơn ăn thiệt" nhưng rất nhiều người dùng chữ này một cách bóng bẩy hơn như "Ăn chơi xả láng" , y' muốn nói tiêu xài vung vít không cần biết ngày mai. Ăn chơi gần như đồng nghĩa với ăn uống và chơi bời. Trong quân trường khi nói đến các món ăn chơi thì ai nấy đều không khỏi rùng mình vì các món này rất ư là khó nuốt. Thường thì các món ăn chơi ở Thủ Đức gồm có :

"Bò hoả lực " : Những SVSQ phải trang bị súng ống đầy đủ , bò trườn sát đất dưới làn mưa đạn đại liên phía trên dường như về sau đã bỏ môn này vì rất nguy hiểm

"Đoạn đường chiến binh" : Mọi người phải trang bị đủ quân trang cấp số đạn với súng , chạy , nhảy tường , leo dây , bò dưới kẽm gai , súng dơ cao nhảy lỗ bánh xe đến đích trong một khoảng thời gian tối thiểu. Những người nào không xong phải bắt đầu lại hay có thể bị phạt

"Đu giây tử thần": Các SVSQ phải từng người nắm chặt cái ròng rọc được móc trên dây cáp treo từ đầu ngọn đồi cao nhất đến ngọn đồi thấp đối diện , ở giữ là cái hồ nước lớn. Một huấn luyện viên giữ chặt anh SVSQ bên ngọn đồi cao nhất khi tiếng loa hô "Sẵn sàng...Go" thì lập tức đẩy anh này đi. Đến giữa hồ khi thấy cây cờ hiệu của anh HLV bên kia bờ phất xuống thì lập tức anh SVSQ phải buông tay ra và để thân hình rơi xuống nước sao cho đúng cách đã được chỉ dẫn.Khi từ dưới đáy hồ trồi lên thì có mấy anh HLV có sẵn trên cái xuồng phao gần đó vớt đưa vào bờ. Khoá tui có một anh biên tập viên cảnh sát được gửi theo học quân sự khi rớt xuống lại bất tỉnh luôn làm mấy ông HLV lặn liền xuống nước ,vớt lên cấp cứu cũng may sau đó anh hồi phục có lẽ anh rơi không đúng cách nên đập ngực xuống trước ....

Diễn hành ngày quân lực

Tất cả các thế cơ bản thao diễn từ các thế quay súng 360 độ , súng chào , động tác đưa súng lên vai , đi đều bước , quay trái , quay phải , đàng sau quay không một người SVSQ nào lại không thuần thục. Hàng tuần các đại đội phải diễn hành trên sân Vũ Đình Trường dưới sự quan sát của các vị sĩ quan cán bộ trong tiếng trống và tiếng quân nhạc rất hùng hồn. Tuy nhiên trong những lúc tập dợt ở sân đại đội có nhiều cảnh thật tức cười xảy ra như khi có lịnh :"Bên trái...quay " thì có anh quay về phía phải hoặc khi có lịnh quay về phải thì lại quay sang trái...v..v

Khoá tui phải làm lễ tốt nghiệp trễ hơn thời hạn ấn định vì có nhiệm vụ phải tham gia diễn hành ngày quân lực 19 tháng 6. Phải nói các SVSQ được tuyển chọn đi diễn hành phải có vóc dáng cao lớn nhất là toán thủ kỳ và được huấn luyện ráo riết.

Sau ngày quân lực , thành phần diễn hành được khen ngợi vì đã hoàn thành nhiệm vụ của mình. Phải nói là không có lỗi nào cả , đi đứng thẳng hàng , đúng nhịp , đầu hướng về khán đài trung ương đồng loạt khi đi qua ...

Lễ mãn khoá

Sau những lần thi khảo hạch về vũ khí , đạn dược , thể lực , địa hình , chiến thuật có kết quả. Khoá chúng tôi ngoại trừ vài người bi rớt ra trung sĩ còn lại đều chuẩn bị ngày lễ tốt nghiệp ra trường với bằng trung đội trưởng bộ binh. Buổi lễ được cử hành rất trọng thể tại sân Vũ Đình Trường với sự tham dự rất đông quan khách có cả thân nhân của các SVSQ. Mỗi sinh viên sĩ quan hiện diện đều mặc y phục đại lễ. Sinh viên thủ khoa là anh bạn ở chung đại đội với tôi : Vũ quang Dũng. Anh đã được các sĩ quan cán bộ tập dợt mấy ngày trước . Hôm đó Dũng mang kiếm chỉ huy và vinh dự được tổng thống gắn cấp bậc trên cầu vai dưới sự chứng kiến của tướng Thuần. Tôi vẫn nhớ như in tiếng hô dõng dạc của vị sĩ quan chủ lễ :

- Quỳ xuống các sinh viên sĩ quan

Mọi người đồng loạt quỳ xuống , đầu gối chân phải chạm đất . Mũ "casque" cầm trên tay. Sau khi đước gắn cấp bậc chuẩn uý xong xuôi thì tiếng hô từ máy phát âm :

- Đứng dậy các tân sĩ quan.

Tất cả nhất tề đứng dậy với cảm giác thật sung sướng pha lẫn chút xúc động.

Buổi lễ chấm dứt giữa tiếng reo hò vang dậy của các tân sĩ quan với mũ nón tung lên không báo hiệu vừa kết thúc những tháng ngày đổ mồ hôi , sôi con mắt tại một lò luyện thép đầu đời trong quân ngũ

Khóa 6/70 có một số không ít các công chức (Trong đó có sư huynh Lư khải Minh , kỹ sư Phú Thọ, Mạc đĩnh Chi ra trường năm 1966) , giáo chức do nhiệm sở gửi đi học dường như các bạn đó được gửi về sở làm trở lại còn các anh em cảnh sát được đơn vị cảnh sát đến nhận và gắn lon đại úy thay vì chuẩn úy như bọn tôi.

Các thành phần nào về các ngành như pháo binh , quận cụ , công binh , truyền tin thì được sĩ quan đại diện trường đến nhận. Tôi về pháo binh , được mấy ngày phép và chờ đáp phi cơ ra Nha Trang để chuẩn bị thụ huấn khoá sĩ quan căn bản pháo binh tại trường pháo binh Dục Mỹ. Riêng các anh em còn lại theo thứ tự đậu cao , thấp chọn đơn vị bộ binh ở các vùng hay tình nguyện gia nhập lực lượng tổng trừ bị gồm có Nhẩy Dù , Thuỷ Quân Lục Chiến , Biệt Động Quân
"Đoàn Pháo Binh Việt Nam luôn tiến tới
Ta hiên ngang ngày ngày bốn phương trời
Và từ nơi hậu phương đến tiền tuyến
Khắp núi sông vang rền bao lời ca ...."

Đây là một đoạn trong bài "Pháo Binh Ca" mà có thể nói không bao giờ quên trong suốt cuộc đời binh nghiệp của tôi và cả cho đến lúc này nghĩa là 34 năm sau ngày 30 tháng tư năm 1975
Thụ huấn khóa sĩ quan căn bản Pháo Binh (Trường Pháo Binh Dục Mỹ )
Bọn tôi tháp tùng chuyến máy bay quân sự C-119 ra phi trường Nha Trang

Có lề đây là lần đầu tiên được ngồi trong thân máy bay nên tôi có cảm giác thật khó tả nhất là lúc máy bay cất cánh hay bị rớt xuống một cách đột ngột khi gặp vùng không khí loãng khiến ruột gan tôi lộn ngược lên. Phải nói tôi có chút lo âu vì không biết tương lai sắp tới như thế nào nhất là phải xa gia đình một khoảng thời gian khá lâu. Sáu tháng tới đây tôi sẽ ở một nơi mà những ngày phép không thể về để gặp gia đình như lúc còn ở Thủ Đức và vấn đề học hành như thế nào là một vấn đề khác nữa. Máy bay hạ cánh tại sân bay thì không bao lâu sau , viên sĩ quan hướng dẫn đã liên lạc về trường. Chúng tôi được chở trên chiếc GMC về Dục Mỹ. Khi đi ngang qua chếc Cầu Đá lớn tôi không thể không ngạc nhiên khi nhìn thấy những kiến trúc Chàm xa xưa với những ngôi tháp tạc hình mặt người loang lổ vì gió bụi thời gian. Những cánh đồng ruộng hình xoắn ốc trên các ngọn đồi chung quanh , phong cảnh thật đẹp , tôi có chút ngây ngất với những cơn gió đồng thật mát thổi vào người pha lẫn mùi lúa chín Đến trường , sau màn điểm danh chúng tôi được đưa về phòng ốc. Nơi chúng tôi ở là một nhà được cất gần bên tường rào của trung tâm huấn luyện Biệt Động Quân Dục Mỹ. Mỗi khoá sinh được ngủ trên mỗi tầng của giường gỗ 2 tầng. Việc leo lên xuống phải nhờ vào cái thang xếp bên giường vì một khoá không có bao nhiêu khoá sinh nên bọn tôi hầu như đều biết tên lẫn nhau. Thời gian đó đại tá Hồ sĩ Khải là chỉ huy trưởng của trường riêng vì thời gian quá lâu tôi không còn nhớ tên vị tiểu đoàn trưởng khoá sinh nhưng tôi nhớ vị đại uý đại đội trưởng khoá sinh là đại uý Trần công Thụ (Xin phép đại úy cho tôi được kính cẩn nêu tên thiệt của đại uý ở đây ). Đại uý Thụ gốc người miền Bắc , rất hiền và là một quân nhân gương mẫu . Sau này khoảng năm 73 ông đã về làm trưởng ban 3 ở đơn vị tiểu đoàn pháo binh mà tôi là sĩ quan tiền sát. Tôi có đi nhờ xe ông về thăm nhà trong ngày Tết và 2 thầy trò có chụp chung một tấm hình mà sau này đã thất lạc , tôi không biết để ở đâu. Riêng bức hình dưới đây là lúc tôi chụp khi đang là khoá sinh SQCB/PB


Tất cả các môn học ở trường Pháo Binh đều mới mẻ đối với tôi ngoại trừ môn địa hình thì cũng giống như lúc học ở Thủ Đức chỉ khác là đi sâu vào chi tiết hơn như cách xác định toạ độ nhờ vào sự giúp đỡ của "Gà" nhà. Riêng môn học về "Quân Xa" tương đối đặc biệt đánh động óc tò mò của tôi vì có lẽ Pháo Binh xử dụng xe cộ cùng hơi nhiều nên cách học tu bổ và bảo trì quân xa được mang ra giảng dạy. Các danh từ chuyên môn về Pháo Binh đã lần lượt đi sâu vào trí óc của mọi người trong các bài học hàng ngày như biểu xích , cọc nhắm , độ giạt , quạt hướng tầm , xạ bảng..v..v.. Hàng ngày chúng tôi phải dùng đến xạ biểu để tính toán về tầm xa , góc độ bắn , thuốc nạp. Thường thì thuốc nạp càng nhiều thì tầm bắn càng xa nhưng nạp 7 là mức tối đa của thuốc nạp , không thể nào nhiều hơn nữa. Các dụng cụ chúng tôi thường xài đến là thước đo biểu xích dùng để tính nhanh mà không cần xạ biểu.

Tôi nhớ không lầm thì nhà toán học Nguyễn xuân Vinh có bài thơ "Tình toán học" cũng khá nổi tiếng riêng Pháo Binh cũng có một nhà thơ không có tên nhưng để lại bài thơ "Tình Pháo Thủ" trong quyển xạ biểu , tiếc rằng tôi nhớ chỉ có 1 đoạn :
Anh say đắm nhìn em qua phương giác
Hai tâm hồn một độ giạt như nhau
Điểm nhắm xa anh có sẵn tự hôm nào
Còn chờ đợi cân bằng biểu xích


------------------
Anh đứng ngàn năm thao diễn nghỉ
Em nằm xõa tóc đợi chờ anh
(Vô danh)

Có lẽ hai câu thơ này các khoá sinh của trường Đồng Đế (Nha Trang )đều thuộc lòng vì hình dạng của dãy núi bao quanh trường nhưng riêng dãy núi có hình dáng của một thiếu phụ trong tư thế nằm xõa tóc có thể thấy rất rõ từ các bãi tập ở trường Pháo Binh đôi lúc những buổi sáng khi nắng vừa lên , chúng tôi thấy mây trời lãng đãng tạo nên một phong cảnh thật nên thơ.

Mỗi ngày chúng tôi được xe nhà binh chở đến bãi tập , mỗi người mang theo chiếc ghế xếp để ngồi học . Nhiều khi xe chạy ngang các đơn vị khoá sinh của trung tâm huấn luyện Biệt Động Quân đang súng cầm tay, ba lô bao cát nặng trĩu , vừa chạy đều nhịp vừa la : "Một hai , một hai...", người nào người nấy toát cả mô hôi tụi tôi thường chỉ chỏ và nói nhỏ nhau nghe :" Thiên đàng , địa ngục 2 bên...." ý muốn nói là chúng tôi được ngồi trên xe , sướng như ở thiên đàng còn các bạn phía dưới như là ở địa ngục vậy đó. Trung tâm huấn luyện Biệt Động Quân Dục Mỹ nằm sát cạnh trường Pháo Binh ngoài nhiệm vụ huấn luyện các tân binh B.Đ.Q còn có trách niệm huấn luyện và cấp bằng viễn thám cho quân nhân của các đơn vị bộ binh.Nghe nói các chiến sĩ được gửi về học tại đây không được mang cấp bậc và chỉ mặc áo với miếng vải nhỏ màu sắc khác nhau may trên cổ áo,không biết khoá học viễn thám kéo dài bao lâu riêng khoá sĩ quan căn bản pháo binh chúng tôi dài khoảng 6 tháng. Thường thì những ngày nghỉ cuối tuần chúng tôi hay tập họp ba bốn anh em thuê xe ra Nha Trang chơi , mướn khách sạn ngủ đêm. Bây giờ bãi biển Nha Trang không biết thế nào chứ hồi đó tôi thấy bãi biển nơi này rất đẹp và có nhiều nhà hàng sang trọng với các cô tiếp viên hết sẩy

Trò chơi trẻ con

Tôi rất thích bản nhạc "Đám cưới đầu Xuân"của nhạc sĩ Trần thiện Thanh , trong đó có đoạn "Trò chơi trẻ con , em cô dâu mới chưa nghe nặng sầu...."

Ở trường Pháo Binh chúng tôi có dịp chơi "Trò chơi trẻ con " mà hồi nhỏ bọn này đã chơi qua là lấy giấy bạc ở trong bao thuốc lá cuộn vào viên thuốc nạp vo kín một đầu và đầu kia để hở. Xong lấy một cây nhang cháy đỏ dúi vào đầu hở. "Phụt" nguyên cái khối nhỏ bay như hoả tiễn , trông cũng vui mắt lắm. Sau này không biết sáng kiến của ai thêm một trò chơi mới nữa làm kinh động đến cán bộ của trường là dồn chặt thuốc nạp vào bi đông nhựa có đục sẵn một lỗ nhỏ rồi lấy cây nhang cháy đỏ dúi vào , xong chạy đi núp."Đùng" một tiếng nổ long trời lở đất y hệt như lựu đạn làm cán bộ của trường phải xanh mặt chạy đến...Về sau cái trò chơi này bị nghiêm cấm vì do mảnh vỡ cùng hơi nổ từ bi đông sẽ gây thương tích cho người đứng gần đó và cũng để đề phòng những vụ nổ do đối phương tập kích mà không biết ..nhưng tôi nhớ không lầm thì hôm mãn khoá lại nổ thêm một lần nữa và có lẽ vì thấy ngày ra trường nên không ai bị trừng phạt

Những thứ bảy, chủ nhật trong trại tôi thường ghé quán tạp hoá của thượng sĩ Chín mua khẩu phần đồ hộp Mỹ. Tôi thích nhất là món bánh bông lan và cà phê. Ngoài ra tôi cũng hay ghé câu lạc bộ để thụt bi da đôi khi cá độ bằng một , hai ly cà phê sữa đá. Bọn chúng tôi cũng ra những quán cà phê nhạc gần trường để nhâm nhi vài ly cà phê nóng nhất là vào những buổi tối trời se lạnh

Các buổi học về điều chỉnh tác xạ nhất là khi chỉnh những quả đạn khói rơi trúng mục tiêu ở bãi bắn khiến tôi thích thú . Những câu :"Về trái...., về phải..., xa hơn.... , gần lại.....Bắn ....trả lời ...." hầu như nằm sẳn trên cửa miệng mọi người khi nói qua ống liên hợp.Đây chỉ là bước đầu mà sau này tôi có dịp lặp lại không biết bao nhiêu lần trong suốt cuộc đời làm sĩ quan tiền sát viên.

Ra trường

Ròng rã suốt sáu tháng trời miệt mài và qua những kỳ khảo hạch cuối khoá . Lớp học chuyên môn về sĩ quan căn bản pháo binh của chúng tôi cũng hoàn tất.Tốt nghiệp kỳ này , tôi được phép mang huy hiệu pháo binh là hình 2 khẩu súng đồng đặt tréo nhau ngay phía trên nắp túi áo phải . Lại thêm một số ít anh em không đủ điểm bị thuyên chuyển ra các đơn vị bộ binh riêng các bạn còn lại thì chọn đơn vị mà mình thích.Việc chọn đơn vị lại dựa vào thứ hạng cao thấp nên các đơn vị trú đóng ở Sài Gòn đều không còn chỗ vì đã được chọn hết rồi . Tôi may mắn vớt vát được một đơn vị ở vùng 3 chiến thuật là tiểu đoàn 250 Pháo Binh có hậu cứ ở Trảng Lớn (Tây Ninh). Bọn tôi được mấy ngày phép về Sài Gòn và sau đó sẽ cầm sự vụ lịnh về trình diện đơn vị mới.

Bao nhiêu tháng ngày tôi luyện từ ba quân trường đã cho tôi một số vốn kiến thức căn bản , một thể lực cần thiết để bước vào chiến trường. Tôi thấy lo âu về một tương lai đang mở ra trước mặt tuy nhiên hình ảnh hào hùng của một đại úy Pháo Binh Nguyễn văn Đương vừa tự sát trên chiến trường Hạ Lào trong bài ca "Anh không chết đâu anh" như loáng thoáng bên tai đã xua tan phần nào nỗi ưu tư trong đầu...Tôi hãnh diện và tự hào về binh chủng Pháo Binh của mình

Quách Xuân Sơn
Anaheim, 06/07th /2009
Ý kiến bạn đọc
01 Tháng Năm 20117:00 SA
Khách
Tôi và bạn là SVSQ cùng khoá,cùng đại đội, bài của bạn viết that xúc động và rất thật,người đi dây tử thần bị rớt xuống hồ bất tỉnh tên là Tiêu Khôn Minh ở Tr.đội 361,tôi cũng ở 361, tôi nhớ chuyện này rất rõ vì tôi đi sau TKMinh. Khi đi hết cầu 2 dây thì mặt TKM xanh lét vì sợ, lại không biết bơi,TKM hỏi tôi làm sao, tôi động viên thì cứ đi đại, rớt xuống đã có người vớt lo gì....Nếu không có gì bất tiện bạn cho tôi số cell phone để tìm lại bạn bè. Hiện tại tôi vẫn còn ở VN.Tel 0974110369.Thôi chào bạn và tất cả bạn bè KBC4100.Chúc vạn sự như ý.
05 Tháng Ba 20118:00 SA
Khách
anh SON ,toi la Vuong 250 PB,tinh co doc bai nay.Goi loi chao anh.Neu anh muon ,cho biet so phne,mong noi chuen voi anh.Vuong.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn