BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 34567)
(Xem: 32899)
(Xem: 31286)
(Xem: 24426)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Đọc Thơ Duyên Anh, Sĩ Phu Nước Việt Của Thời Đại Lưu Vong

24 Tháng Bảy 200912:00 SA(Xem: 1079)
Đọc Thơ Duyên Anh, Sĩ Phu Nước Việt Của Thời Đại Lưu Vong
53Vote
40Vote
31Vote
21Vote
10Vote
45
Lời mở đầu:

Duyên Anh là bút hiệu của nhà văn Vũ Mộng Long, sinh ngày 16/8/1932 tại miền Bắc, di cư vào miền Nam năm 1954. Ông là nhà văn nổi tiếng từ trước năm 1975. Khi Cộng Sản Bắc Việt xâm chiếm và nhuộm đỏ miền Nam, ông bị bắt đi tù cải tạo lao động trong nhiều năm. Sau đó ông vượt biên, định cư tại Pháp. Sinh thời, ông bị nhiều kẻ tiểu nhân ganh ghét, đố kỵ tài năng, đặt điều xuyên tạc, bôi lọ thanh danh ông, thậm chí chúng còn bỏ tiền ra thuê du đãng sát hại ông trong một dịp từ Pháp Quốc sang thăm thủ đô Tị Nạn Orange County, trên đường Bolsa. Từ đó ông bị hôn mê, bại liệt, phải trở về Pháp dưỡng bệnh và mang thương cho đến khi ông mất, ngày 6 tháng 2 năm 1997 tại Pháp. Ngoài bút hiệu Duyên Anh, ông còn dùng các bút hiệu như Độc Ngữ, Đồng Nai Tư Mã, Thương Sinh. Ông chẳng những là tiểu thuyết gia, một nhà văn lớn mà còn là một nhà thơ lớn trong thời đại chúng ta. Thơ của ông có giọng bi tráng, hào sảng, ngậm ngùi chứng tỏ một tài năng thi ca trác tuyệt. Để tưởng niệm Duyên Anh, một tài năng mệnh bạc, chúng tôi xin được trích đăng bài hành nhan đề Bài Tuổi Mù Khơi, trích trong tác phẩm SĨ PHU NƯỚC VIỆT của nữ sĩ Mai Nguyên viết về sự nghiệp của ba nhà văn, ba kẻ sĩ Việt Nam trong thời đại lưu vong của chúng ta: Duyên Anh, Phạm Kim Vinh và Phạm Nam Sách. Xin cảm ơn nữ sĩ Mai Nguyên đã có công gìn vàng giữ ngọc để hôm nay chúng ta có dịp được thưởng thức một áng thơ bi tráng tuyệt vời.

Hồ Công Tâm

 BÀI TUỔI MÙ KHƠI
 Trích "Sĩ Phu Nước Việt" của Mai Nguyên, một tác phẩm tưởng niệm ba nhà văn lưu vong đã khuất: Duyên Anh, Phạm Kim Vinh và Phạm Nam Sách
 Địa chỉ liên lạc:
 Mai Nguyên
 565 Canyon Vista , Newbury Park, CA 91320 - 2728
 e-mail : mai565@aol.com

 (Tặng Phạm Kim Vinh, bạn tôi)

 Ta ở nơi đây chán lắm rồi
 Cõi thừa hiu hắt tuổi mù khơi
 Đêm dài thương giấc chiêm bao gẫy
 Ngày ngắn sầu cơn mộng lẻ loi

 Mưu sinh hổ thẹn thơ kênh kiệu
 Kiếm báu xua gà, chí lớn rơi
 Châu ngọc đem bày chung sỏi đá
 Nghẹn ngào cho thế, xót cho thời

 Phồn hoa chưa lấm chân phiêu lãng
 Tuấn mã chùng cương mỏi vó hồi
 Da ngựa biết chê thây chiến bại
 Lạc loài xem ngượng dáng văn khôi

 Nhân gian mê sảng phiền kiêu sĩ
 Chữ nghĩa tâm tư hứng ngậm ngùi
 Đất khách ế dàn vai cổ lại
 Quê người sân khấu chuộng đười ươi

 Trống dấy phong ba răn bạo lực
 Bẽ bàng khán giả tưởng trò chơi
 Tủi thân giọt lệ nghìn năm cũ
 Đất lệch trời nghiêng giận tiếng cười

 Ôi, vẫn hiêu hiêu phường thoán nghịch
 Diễn tuồng quốc sỉ tích tôi đòi
 Pháp trường mạng nhện trùm đao phủ
 Nghĩa sĩ hôm nay được mấy người

 Đạn uất chẳng nhằm tim đạo tặc
 Quốc thù quất sảng những lằn roi
 Lửa thiêng thui chó đau hồn lửa
 Cứ ngỡ giang sơn sắp rạng ngời

 Rượu không đủ ấm hong tâm sự
 Ta ở nơi đây chán lắm rồi
 Nhã nhạc dối lừa xiêm áo nát
 Tình yêu con nước tính đầy vơi

 Ra ngẩn vào ngơ đào kép mạt
 Vở chèo kháng chiến khó sang hồi
 Văn chương mốc thếch bày siêu thị
 Cũng rực vàng son, áng tuyệt vời

 Há chửa lọt tai thơ Nguyễn Khuyến
 Còn dương danh hão thuở tàn hơi
 Sách vở ích gì cho buổi ấy
 Mà chia chiếu rách vẻ vang ngồi

 Tư tưởng cao siêu anh chụp mũ
 Lập trường bất hủ gã thư rơi
 Gà nhà bôi mặt hung hăng đá
 Bầu bí đồng dao cháy nghĩa rồi

 Có nghe sông núi đang quằn quại
 Mỗi phút găm thêm mỗi rã rời
 Khoai sắn không làm căng vú mẹ
 Nhọc nhằn lao động miếng cơm ôi

 Con nhai, con nghiến, con đòi sữa
 Mẹ khóc, than van với đất trời
 Đất thấp nín câm niềm bất hạnh
 Trời cao câm nín nỗi con người

 Đạn uất chẳng nhằm tim đạo tặc
 Quốc thù quất sảng những lằn roi
 Nhã nhạc dối lừa xiêm áo nát
 Tình yêu con nước tính đầy vơi

 Cha chờ bán máu về đong gạo
 Máu đỏ gạo đen nuốt nhục đời
 Đồng bạc dày vò đêm đánh đĩ
 Nuôi chồng tù ngục chốn xa xôi

 Ôi, vẫn hiêu hiêu phường thoán nghịch
 Diễn tuồng quốc sỉ tích tôi đòi
 Tư tưởng cao siêu anh chụp mũ
 Lập trường bất hủ gã thư rơi

 Có nghe sông núi đang oằn oại
 Mỗi phút găm thêm mỗi rã rời
 Em nhỏ thiên thần bươi đống rác
 Thèm đường liếm giấy gói bu ruồi

 Thân thể cọt còi như chó đói
 Đứng chờ nhặt gặm miếng xương rơi
 Đứng chờ húp nước tô canh cặn
 Ở quán bên hè, ở khắp nơi

 Ra ngẩn vào ngơ đào kép mạt
 Vở chèo kháng chiến khó sang hồi
 Mười năm lao cải ai ai đó
 Ai những thuyền nhân đắm biển khơi

 Ai mỏi mắt trông cờ phục quốc
 Để reo động đất, gặt mùa vui
 Pháp trường mạng nhện trùm đao phủ
 Nghĩa sĩ hôm nay được mấy người

 Oán khí bốc lên mây cố quận
 Bút nào tâm huyết, hận nào nguôi
 Văn chương mốc thếch bày siêu thị
 Cũng rực vàng son, áng tuyệt vời

 Gót thù đinh nhọn xuyên gan phổi
 Tổ quốc từng giây ứa máu tươi
 Trống dấy phong ba răn bạo lực
 Bẽ bàng khán giả tưởng trò chơi

 Nhân gian mê sảng phiền kiêu sĩ
 Chữ nghĩa tâm tư lãnh ngậm ngùi
 Da ngựa biết chê thây chiến bại
 Tú cầu gieo nhảm chọn chồn hôi

 Cỏ rác lênh đênh dòng thế sự
 Ném tung vương miện, đạp xô ngôi
 Ái Khanh, trẫm giã từ Khanh nhé
 Ta ở nơi đây chán lắm rồi

 Cáo phó tài hoa chuông đổ muộn
 Em còn lệ thắm ướt chiều côi
 Thì xin giữ lại cho non nước
 Ta đi hiu hắt tuổi mù khơi

 Duyên Anh (10/1987)
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn