BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 73240)
(Xem: 62215)
(Xem: 39397)
(Xem: 31149)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Thương Nhớ Nơi Này

08 Tháng Ba 20246:19 SA(Xem: 389)
Thương Nhớ Nơi Này
51Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
51

 saigon-mauthan1968-danchungchayloantrencauchuy

Ngày ra đi quê hương này để lại

Phố phương xưa in bóng dáng vai gày

Trong chiều hoang, hoàng hôn vừa tắt nắng

Đại lộ dài heo hút phấn hương phai

 

Mùa phượng vĩ, mùa chia ly mãi mãi

Tiêng ve sầu, tiếng hát tiễn người đi

Cô học trò trao đóa hoa hàm tiếu

Nép bên thẩy để lệ ứa hàng mi

 

Ngày ra đi, mây nước có buồn trôi?

Chợ Rạch Ông giai nhân nhớ tiếng cười

Cầu chữ Y đâu còn rung nhịp bước

Trời Tân Quy lưu luyến mãi không thôi

 

Bạn bè ai đứng giữa đơn côi

Bỗng nghe giá buốt chảy qua đời

Nằng nặng tâm tư chiều gió đỗ

Trận mưa đầu của ngày cuối chơi vơi

 

Ngày ra đi lòng ai vương vấn mãi

Quán cà phê vắng bóng những tình nhân

Cánh hoa sứ ngọt ngào hương luyến ái

Những mơ màng hội ngộ dáng người thương

 

Ngày ra đi quê hương này để lại

Áo chàm xưa thương nhớ dáng vai gầy

Ân tình xưa ngàn năm còn luyến ái

Nơi phương trời niềm thương nhớ nào phai

 

NHƯ HOA

 
*****

 

THIS PLACE TO MISS AND LOVE

 

On my departure, I left behind this native land

With old streets my thin image's imprint to bear

In the solitary evening the sun had just gone bland

And perfumes faded on the lone boulevards there.

 

The flamboyant bloom signaled time of separation;

The cicadas' sounds seemed to sing good-bye.

Handing me the half-opened flower in intimation

The schoolgirl nestled closer to her teacher to cry.

 

On my departure, did the clouds and water schlep?

The Rach Ong girl's laughter resonate whenever?

Would the Y-shaped Bridge shake under her step?

The Tan Quy scenery remained attached forever.

 

Which of my friends stood silent and lonely?

I suddenly felt cold through my spine and my life

With my heavy heart in the windy evening only,

The first rain in the last day made me wakerife.

 

On my departure, my soul was filled with dejection;

The coffeehouse young lovers would desert fain.

The red jasmine flower sweetly smelled affection;

I dreamed of meeting my loved ones soon again.

 

On my departure, I left this homeland behind

With the beloved and missed indigo-clad and slim.

Those old connections to me will always be a bind;

In the far-off place my memory none can ever dim.

 

Translation by THANH-THANH

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn