BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 35563)
(Xem: 33234)
(Xem: 32263)
(Xem: 24647)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Vượt biển trên đống xương tàn !!!

02 Tháng Bảy 201212:00 SA(Xem: 1660)
Vượt biển trên đống xương tàn !!!
51Vote
40Vote
31Vote
20Vote
10Vote
42
Sơ Lược Yếu Tố Thôi Thúc Ra Đi 

Không như số đông bạn bè chiến hữu đồng tù cải tạo được Cộng sản tha về trước thời hạn 3 năm. Bị đi tù trên 3 năm mới đủ tiêu chuẩn Hoa Kỳ nhận cho tái định cư vào đất Mỹ với người theo diện HO. Có nghĩa là chưa chết và chưa đủ chuẩn hành hạ nếm mùi đòn thù cùa Việt Cộng như Mỹ mong muốn khi bỏ rơi Miền Nam để cho Cộng Sản dạy đời bằng bài học thương đau và phản tỉnh Tự-Do trong cái Thiên Đàng Xã Nghĩa Cộng Sản quân dân miền nam/VN.

Người dân Miền Nam/VN bị Việt Cộng phỉnh lừa lòng yêu nước nên phản bội lại Chiến hữu và chiến sĩ VNCH. Họ’Ăn cơm Quốc Gia thờ Ma Cộng Sản”. Họ cam tâm chấp nhận số phận”Sáng Khoai, Chiều Sắn, Tối Bo Bo” vui cùng đời Xã Hội Chủ Nghĩa và lãng quên “Người Tù Cải tạo” và coi Cải Tạo như người kém may mắm hơn họ và mang lại cho họ những điều xui xẻo khi tiếp xúc và Gúip đỡ cho người tù cải tạo. Thú thật chúng tôi sống trong cái xa lạ và bị hắt hủi nây rất buồn lắm!?, nhưng lỡ đã đeo nghiệp chiến chinh thì”Mấy ai thương mình”trong cái quê hương lưu đày này. Vì vậy tôi phải quyết định ra đi…và vượt biển.

Không như đồng tù khác, tôi là “Ngụy Quân” là dân linh Sư Đoàn tác chiến có nhiều nợ máu với Cộng sản chính qui BắcViệt và Du Kích Quân nằm vùng đã từng bị Cộng Sản lên án tử hình tại mặt trận chiến trường, Vì không phải là “Ngụy Quyền” là dân khoa bảng trí thức Miềm Nam đã từng được tu nghiệp học hành tại Hoa kỳ về nước nắm giữ những chức vụ quan trọng trong bộ máy chính quyền Miền nam VN trước Tháng Tư/75 và được sự bí mật của Mỹ và Cộng Sản Bắc Việt hợp bàn, thỏa thuận cho ở lại giúp Việt Nam /CS trong gia đoạn khó khăn vừa”Giải Phóng” với hình thức học tập cải tạo dưới 3 năm phải ở lại VN. Mỹ đưa ra lý do rất xác đáng rằng:” Cần có Sĩ Quan Cải tạo ở lại, nếu không có thì Cộng Sản hóa mất Miền Nam /VN”. Thế là họ “Đêm con bỏ chợ!?”. Và Một lần nữa tôi quyết định ra đi…Vì Mỹ đã tính sai nước cờ với csvn!???

Tôi có đến Sở Ngoại Vụ TP/HCM làm đơn xin đi diện HO tái định cư Hoa Kỳ cho Sĩ Quan tù Cải Tạo…Tôi được lập hồ sơ Thái Lan-Bangkok cấp số IV…4316 và được phía Cộng Sản VN cấp hộ chiếu HO3 có cả danh sách gia đình vợ con. Tôi mừng quá và nghĩ vợ con tôi sẽ được an toàn rời VN không nguy hiễm như đồng bào quanh tôi đi vượt biên mất hết tài sản và tính mạng.

Khoảng 3 tháng sau chuẩn bị đến phỏng vấn với phái đoàn hoa Kỳ cho danh sách HO như đã hứa thì không có tên tôi và vợ con trong danh sách HO3 vì phía Mỹ từ chối không đủ 3 năm cải tạo, nhưng còn thời gian quản chế của tôi trên 3 năm!? và Mỹ vẫn chối từ! khốn nạn!? và hồ sơ cuả tôi được sơ Ngoại vụ CSVN đề nghị với tôi sửa lại trên 3 năm Cải tạo từ bản gốc tại trại tập trung nhưng phải với giá 6 cây vàng bằng giá vượt biên bán chính thức tại Chợ Lớn cho Ba Tàu đi do nhà nước tổ chức có ghe, thuyền, bến bãi, an ninh v.v…Thú thực, tôi là lính nhà ở khu gia binh nên không tiền lo nỗi và được các cò mồi “Đại gia Chợ lớn” thương lượng mua lại hồ sơ Cải tạo của tôi giá 20 cây vàng cho gia đình họ được ra đi chính thức để cho phía Hoa kỳ tiếp nhận không phải qua trại tỵ nạn TháiLan. Và cũng không loại trừ khả năng Mật vụ phản gián Việt Cộng dùng hồ sơ này cài người của chúng qua Mỹ theo diện HO???. Và tôi không muốn làm người phản bội lại quê hương đau khổ này thêm lần nữa!!!

Như vậy phía chính phủ Hoa Kỳ đặt điều kiện 3 năm cải tạo mới đủ chuẩn cho tái định cư mỹ là cố ý và có mưu đồ với Cộng Sản BV xô đẩy anh em Cải tạo dưới 3 năm vào tay Cộng Sản kiểm soát và đồng hóa chúng tôi với kẻ thù Cộng sản.!??? Trong khi muốn giữ lại một chút gì của Tự-Do dân chù còn xót lại trong lòng dân Miền nam/VN qua ván bài lật ngữa Tự-Do Việt Nam của Cải Tạo còn ở lại phải hy sinh!?…Như thế Mỹ đã chơi trò nhảy toàn”Biệt kích”, theo kế hoạch 34A của cục tình báo CIA ra Hà Nội năm nào! Nay sau chiến tranh Mỹ cho nhảy toán Cải tạo dưới 3 năm vào lòng địch thủ ở Miền Nam được sự tính toán cân nhắc của đôi bên Việt MỸ bang Giao năm 1995. Không phải để phá hoại Công Sản mà để giúp cho Cộng sản VN được tồn tại và đổi đời qua phía Tự Do-Tư Bản theo phía hoa kỳ bỏ cả Cộng sản lẫn VNCH cũ mà nhờ Cải Tạo giúp cộng sảnVN thành” Đồng Minh Đối Tác” chống lại Trung Quốc bành trướng sau này.

CHỌN CON ĐƯỜNG RA ĐI!

Thú thật tôi không có một cắc dính túi, nếu mượn tiền những người cùng khổ cũng không đủ chung giấy ra trại là con đường ra đi rẻ nhất và an toàn nhất cho tính mang vợ con nếu được Mỹ rước đi, dù có gian dối phía mỹ cũng không phát hiện Cộng Sản lừa đảo họ. Nếu đi bán chính thức vượt biển theo Ba Tàu Chợ lớn thì mỗi đầu người 8 đến10 cây vàng. Gia đình vợ chồng và 2 con, mất hết trên 30 cây vàng mới được lên tàu ra khơi vaq2 có tàu sắt nước ngoài rước như tàu của Panama Hòa Lan và tàu của mấy nước trung lập cộng sản được chính quyền Cộng sản thuê mướn tổ chức cho ra đi bán chính thức với Người Tàu Chợ Lớn thì được an toàn. Còn các tàu cá bán chinh thức khác có chung tiền cho chính quyền địa phương tổ chức lấy tiền, rồi giết người vượt biên khi thuyền ra đến hải phận quốc tế và cho nổ tung tàu chết hết để không ai làm chứng và tiếp tục giết bằng chuyến khác của Cộng sản Hà Nội.

Tội ngiệp quá cho dân quân Miền nam VN vì họ sợ trả thù của cộng sản nên bỏ nước ra đi bằng đường biển mà sau 30-4-1975 và tiếp theo những tháng sau là mùa biển động đầy mưa bảo, sóng to gió lớn. Dân chuyên nghiệp đi biển đánh cá phải hải hùng lo sợ, nói gì đến dân Saigon và người đất liền không biết bơi lội và kinh nghiệm đi biển thì làm sao chống chọi lại đủ thứ tai nạn biển khơi sóng nước trùng dương. Vì thế người dân Miền Nam này bỏ mạng sống trong lòng đại dương rất nhiều.

Trên cả triệu thuyền nhân bất dất dĩ phải trốn Cộng Sản ra đi đã bỏ mạng sống trong lòng đại dương mất hơn phân nữa chỉ còn lại số ít mấy trăm ngàn thuyền nhân đến đến dược bến bờ Tự-Do…Họ chết vì đói khát cạn lương thực thiếu nước giữa biển nên phải uống nước tiểu và ăn thịt người lẫn nhau mà không ai cưu sống họ trên đường tìm về với Tự-Do.

Ngoài biển động sóng to, gió bão đánh tan tành những chiếc thuyền đánh cá mong manh chất chỡ đầy người, giao mạng sống cho trời nước giữa ngàng khơi. Tệ hại nhất và thảm thương nhất cho đàn bà, trẻ nhỏ của dân Miền nam…Họ coi thường cái chết và can đảm không sống chung hòa bình Cộng Sản và nhất quyết ra đi bất chấp mọi nguy hiễm bị cướp biển trong vùng như Thái Lan-Malaisia và Somali. Chúng bắt được đàn bà con gái là chúng hãm hiếp lấy của và bắn bỏ thanh niên đàn ông rồi vứt xác xuống biển. Bi thương nhất vì không muốn mang-thai khi bị cướp biển hãm hiếp nên đàn bà con gái vượt biển phải uống thuốc ngừa thai khi vượt biên nếu có lở bề gì?, khi bị hãm hiếp của cướp biển cũng không mang thai để giữ hạnh phúc cho chồng và người yêu sắp cưới khi đến bến bờ Tự-Do…

Còn cái ải khó khăn nửa là các trại tỵ nạn các nước trong vùng như Thái Lan, Indonesia, Mã lai v.v… họ thẳng tay đuổi thuyền nhân VN không cho ghé vào nước họ để tỵ nạn và chờ Cao Ủy Tỵ Nạn Quốc tế LHQ đến rước đi định cư nước thứ ba. Những cử chỉ và hành động từ chối tị nạn nầy là không còn chút nhân đạo nào của người láng giềng nước Đông Nam Á…Ai chống Cộng và ai be bờ Cộng sản của người dân Miền nam VNCH không để Cộng sản quốc tế Nga Tàu tràn xuống biển Đ N Á chiếm đóng các nước trong vùng [có nước cũng là nạn ngân Cộng sản] để Thái lan, Indonesia, Phi luật Tân, Mã Lai v.v… được yên ổn không giặc giả đánh nhau để có thì giờ phát triển làm ăn phát triển kinh tế cho nước họ lúc bấy giờ! họ không biết ơn dân miền Nam Vn mà lại xua đuổi thuyền nhân trở lại, tiếp tục ra khơi giữa lúc trời mưa gió bảo bùng. Vì không cho cập bến nên sóng to gió bảo đánh bễ thuyền từng mãnh cácg bờ chỉ có trăm mét[ neo xin thủ tục vào bờ] đã giết chết hằng trăm người trên chiếc tàu chìm xuống biển khơi trong đó có vợ và con của nhà văn nguyễn Ngọc Ngạn và vợ con chủ tàu vươt biển …Với con tàu Định Mệnh MT065 để lại nỗi buồn klinh hồn, gây chấn động cả thế giới đánh thức lương tri loài người với tội ác cộng sản gây ra khi chiếm đóng Miền Nam 30-4-1975.

Dân chúng Miền Nam đa số vượt biên bằng đường biển vì bờ biển VN dài hàng ngàn km tiếp gáip với đại dương mênh mông biển cả và củng là ngả đường cùng trốn chạy Cộng sản từ đất liền bị truy đuổi sau lưng,chỉ còn phía trước là khoảng trống của biển khơi thôi!?.

Ngược lại với biển là đường bộ sang đất Campuchia và Lào là biên giới ba nước Đông Dương –Việt Miên-Lào- thì Cộng sản hai nước Miên Lào bị Cộng Sản nước đó chiếm giữ trước 28 ngày, mới đến lược Cộng sản Bắc Việt chiếm Miền Nam VN. Nếu vượt biên bằng đường bộ, người dân việt ít dám ra đi. Ba nước Việt Miên lào giờ đây là bị Cộng Sản chiếm chiếm hết cả.Chỉ có các đơn vị tàn quân VNCH là có khả năng vượt qua biên giới và đi qua Thái Lan nước Tự-Do xin lánh nạn mà thôi! Hay những tù nhân trốn trại cải tạo và những tổ chức kháng chiến của các đơn vị Biệt Kích Fulro còn bám trụ chống lại cộng sản Bắc việt Cộng Sản 30-4-75, cho đến 10 năm sau mới chịu tan rã…ở Tây Nguyên Trung phần VN.

Các Vùng Kinh Tế Mới dọc theo chiến khu D gần biên giới Tây ninh, Lộc Ninh Sông Bé, Bình Long, Phước Long v.v…thuộc vùng Mỏ vẹt [ Trung ương Cục R Việt Cộng] ngày xưa là Mật cứ địa nằm vùng MT/GPMN/VN. Nay họ đã chiến thắng Miền Nam, nên số quân VC này trở trở ra thành phố, tỉnh thành chiếm nhà dân để sống sung sướng. Và đưa số đồng bào Miền nam các tỉnh thành vào thế chỗ họ ở trước đó là rừng sâu nước độc rắn rết lềnh khênh, làm mấy mụ đàn bà con gái của lính tráng ngày xưa, quen sống sung sướng tại sài gòn phải về vùng sâu, vùng xa này mà sống!.

VC/GPMN bảo họ phải “Cải Tạo lao Động” thì họ khóc suốt ngày không làm được gì!?…Nên phải ăn khoai sắn do Cộng Sản cung cấp thay cơm trên cánh đồng khô cỏ cháy này! Chính Cộng Sản/GPMN này cũng thừa biết dân Sài gòn và các thành thị Miền Nam, họ chuyên sống bằng nghể kinh doanh, sản xuất, chỉ biết buôn bán làm ăn là thành phần tư bản dân tộc, hoạt động bằng trí óc đâu quen hoạt động tay chân và biết cái cuốc, cái cày là gì? Và bây giờ…họ đâu có kinh nghiệm cày cấy trồng trọt chăn nuôi như nhà nông tay lấm chân bùn mưa nắng chỉ là đày ải khổ sai cho họ mà thôi! Sao nay phải bắt họ lao động khổ sai trong môi trường khắc nghiệt hoang vu rừng núi đầy bom đạn chiến tranh đạn để lại!?...

Cộng sản và Việt Cộng nằm vùng Miền Nam còn sống không nỗi nơi vùng đất địa danh mật cứ của các ông!? Khi hòa bình [hết chiến tranh] thì các ông chọn lựa các tỉnh thành, phố thị sung sướng, ấm cúng và phương tiện đầy đủ để thụ hưởng. Các ông cướp lấy hạnh phúc ấm no người dân; xua dân đi vào vùng mật cứ kháng chiến của các ông và thay thế chỗ ở các ông bỏ đi, nơi đó các ông đã từng sợ hãi chiến tranh, nay bắt người dân phải dẫm đạp lên bom mìn để chết thay cho các ông thì còn ý nghĩa gì là “Giải Phóng”dân tộc của chủ nghĩa CS ngoại lai các ông chiếm đóng Miền Nam?

Thực tình mà nói, Cộng Sản Các ông ác độc và thâm độc lắm! Không một chút thương dân thương nước đưa dân vào tranh chấp nguy hiễm của phong trào lực lượng nổi dậy của Fulro-Chiêm Thành- đòi lại đất đai tổ tiên họ và kết hợp với sắc tộc Khờ Me Rhom đòi lại đất đai từ Kom Tum Pleiku Buôn Mê Thuộc đến Bình Thuận là vùng Tây Nguyên Nam Phần VN của tổ tiên từ nhiều thế kỷ nay [18 thế kỷ qua] bị Việt Nam xăm chiếm!...

Tình trạng nổi dậy của Fulro Tây Nguyên là lực lượng thống nhất của Khờ Me Rhom-Champa-và Khờ Me Thượng muốn lấy lại đất đai,xứ sở cho họ sau 30-4-1975 Cộng sản “Giải Phóng” Miền nam thì họ cũng tin tưởng và đặt hết hy vọng vào nơi Cộng sản VN sẽ “Giải Phóng “dân tộc Cham pa và Chiêm Thành cho họ theo như lời hứa của Chủ Nghĩa Công Sản Quốc Tế mà Cộng Sản hô hào giải phóng các sắc tộc bị áp bức trên thế giới…! Nào họ đứng lên đồng lòng giải phóng dân tộc Champa-Chiêm Thành- như Cộng sản “Giải Phóng” Miền Nam thế thôi!?...

Dân Miền nam đi Kinh Tế Mới cho Việt Cộng họ biết hết! và tha mạng sống vì cùng chung “:Mất nước” Chớ Cán Bộ nằm vùng là họ giết ngay! Sắc tộc Tây Nguyên Fulro muốn lập nên một “Chính Phủ Đềga” của xứ sở Champa-Chiêm Thành-. Và Cộng sản Vn là kẻ nói láo không thành thật khi “Giải Phóng” Miền Nam xong họ nuốt lời hứa và phủi tay với`Fulro Thượng có công giúp đỡ Cộng Sản Miền Bắc chiếm đóng miền Nam mà không trả nước Chiêm Thành cho họ.

Cánh Đồng Tha Phương!

Từ cõi chết trở về trong căm lặng!
Người thân không đón xóm giềng ngẩn ngơ,
Một màu đỏ thắm con tim băng giá,
Lạc lỏng quê hương không chút tình người,
Vinh quang kẻ thắng người tù sỉ nhục!?
Nhìn nhau ứa lệ ngập lòng thương đau,
Cải Tạo-Ngụy Dân…chung đường rẻ lối,
Chuồng nhỏ chuồng to cũng chỉ là chuồng!?


***

Khi xưa tình nghĩa tối đèn tắt lửa!
Ngày nay cháy lửa đèn lòng tối thui,
Gia Binh trại lính…về trong cải tạo!
Cờ đỏ sao vàng che khuất nhà xưa,
Nằm vùng phục kích người đi kinh tế,
Thế chỗ nhà dân Cộng Sản chiếm nhà,
Gồng gánh nhau đi chân rung bụng đói,
Chân trời hoang phế cánh đồng tha phương,

***

Trong trại ngoài tù buồn sao lên mắt!
Đưa tiễn người đi theo diện HO,
Bạn tù chiến đấu phục hồi danh dự,
Bỏ lại mình tôi một chút tình khờ!
Trách chi quê hương còn sầu hận quốc,
Cùng nhau ẩm hận suối nguồn núi song
Mai-kia hòa bình quê hương trở lại,
Đồng xanh phủ mộ bạt ngàng lãng quên!

***

Nhìn trăng soi dõi hồn theo lối nhỏ!
Tìm về trận chiến những hố hầm hoang,
Ta biết cỏ cây còn hơn bom dạn,
Dáng đứng ngả nghiêng vết đạn bom cày,
Ta đi tìm lại trăng thề nữa mãnh,
Đường trăng lối nhỏ đủ mãnh trăng soi,
Đồng hoang rực rở trăng vàng lúa chín,
Tha hương rạng rở một ngày về…!

Huynh Mai

Chính quyền cộng sản Hà nội “Đem con bỏ chợ”, cấp cho người đi Kinh Tế Mới, tức là người dân “Ngụy” bị cưỡng bức tái định cư, chỉ là bố thí trợ cấp 9kg gạo cho mỗi đầu người trong 3 tháng tự túc còn bị trừ mất 1 tháng khoai sắn mì hay bobo độn cơm! rồi nồi niêu soong chảo ra đi…”Sống chết mặc bây, nếu còn thây thì về thành phố”. Còn việc đau ốm bệnh tật, sốt rét giửa rừng bị rắn rết cắn giữa đêm khuya không có y-tế cấp cứu chửa bênh! Cộng Sản thường đánh nhau trong rừng núi bị ốm đau thương tật, tất phải biết những điều sơ đẳng tầm thường phải lo sức khỏe dân mình có đâu dã mam vô nhân tính giết dân mình vô ý thức như thế??? Không thể sống được với Cộng Sản nên người dân bỏ hết của cải tài sản chạy lấy người trở lại thành phố nơi họ ra đi! Mặc dù không có nhà để trở về họ vẫn tìm gốc phố vĩa hè, mái hiên để che lều bạt nylon đở mưa đỡ nắng mà sống! cho một đời tha phương lưu lạc nơi quê hương xứ sở của mình khi Miền nam bị mất vào tay Cộng Sản Miền Bắc. Tình trạng không nhà sống lang thang của người dân”Ngụy” khéo dài hằng chục năm sau vẫn vô gia cư, vô nghề nghiệp và vô tổ quốc đúng như chủ thuyết cộng sản”Bần Cùng Hóa Nhân Dân”Miền nam. Dân quân Miền nam sống trong những căn nhà ổ chuột, những khu lao động tồi tàng của những “Căn nhà không số, những phố không tên”bên cạnh những căn nhà sang trọng ”Ngói đỏ vôi hồng” của viên chức cán bộ Quân sự Cộng sản chiếm dụng của các “Chức Sắc” chính quyền sài gòn trốn chạy ra đi! Bỏ lại năm ba chiếc xe hơi cho cán bộ Cộng sản mới về đưa vợ con họ đi làm đi học bên cạnh những đứa con dân ngụy bụng ỏng đít teo mũi dải thò lò ốm đói hằng ngày…cho cuộc sống lầm than đau khổ khi rơi vào tình trạng phân biệt đối xử tàn tệ của người cộng sản chiến thắng.

Gia đình tôi cũng không ngoại lệ như đa số dân ngụy lính tráng chính quyền sài Gòn cũ! Tôi dẫn vợ và bồng bế hai con trở về thành phố thăm lại ông bà nội và tìm phương kế sinh nhai cho gia đình.Vợ tôi là một nữ sinh tay yếu chân mền không kham sống nỗi nơi vùng đồng khô cỏ cháy đầy rắn rết muỗi mòng nơi vùng kinh tế mới. Vì thương chồng là lính đang cải tạo trong tù, nên liều lỉnh vì bắt buộc phải đi kinh tế mới cho chồng mau sớm trở về theo lời hứa Cộng Sản. Ngày trở về thành phố vui lẫn buồn, vui gặp lại gia đình ba mẹ anh em, buồn không biết sống ra sao trong cái xã hội phân biệt này với ba đời lý lịch cháu con!?

Khi tôi dẫn thằng con trai lớn và cháu gái còn ẩm trên tay đi ngang qua sạp chợ có gian hàng bày bán Cơm Tắm Chả bì, có mùi bay thơm phức, tôi chợt nhớ lại từ sáng đến giờ chưa cho hai con ăn sáng nên ghé vào sạp cơm cho vợ và con ăn cơm tấm bì chả vì lâu rồi chưa đải tiệc cơm ngon cho vợ con…! Hai con tôi thấy bà chủ hàng trao cho hai đĩa cơm thấy hai tay của hai đứa con tôi run lên vi sung sướng do đói khát lâu ngày không cơm ăn chỉ ăn độn sắn khoai bobo lâu ngày nên thèm cơm lắm!.Liếc nhìn sang cô vợ tội nghiệp của tôi thấy rất thương đang e-dè nhìn tôi thầm cảm ơn chồng dĩa cơm ân-tình đói khổ. Còn tôi thấy vui! Vui! Nên cũng no lòng không muốn ăn! Chỉ để dành cho vợ và con. Nhìn hai con ăn ngấu nghiến sạch đĩa cơm không rơi một hột hay vung vải như ăn bobo độn hằng ngày, chúng thấy đã thèm và nhìn mẹ chúng đang khóc thương con!.Tôi thấy tự hào: mình vừa làm một việc xứng đáng với vợ con. Hình ành này, chắc khó phai mờ trong tôi “Lạy Trời và Ơn Trên cho con làm được gì cho gia đình dân tộc con! Hết khổ đau!?Biết đâu đây là lần cuối quyết định quan trọng đời tôi khi không còn lối thoát cho cuộc đời người Cải tạo trong ngục tù Xã Hội Cộng Sản.!?

Tôi xin mẹ tôi cái cân bàn cũ-kỷ và hai vợ chồng chở nhau ra bến xe Xa Cảng Miền Tây Phú Lâm cho mướn cân và cân giúp hàng hóa chở về miền tây theo các chuyến xe đò ngược xuôi lục tỉnh để kiếm sống qua ngày. Còn thức ăn hằng ngày thì có chất đạm và protein hơn xưa. Chiều về đi ngang chợ An Đông lượn rau cải củ làm canh và về ngang chợ cá Nguyễn Tri Phương lượm đầu cá cho heo ăn,về tuyển chọn cái ngon, kho nấu cho con ăn, ”Trời sinh thì trời nuôi”chúng không ốm đau mới là kỳ diệu trong cảnh khốn cùng cực này. Mỗi khi ăn được lòng gà, lòng vịt mà Cán bộ chúng vứt đi ngoài chợ, về xào nấu chế biến cho con ăn và được chúng khen ngon quá “Ba Ơi!”, làm tôi rơi nước mắt, nghẹn lời! với chiến tranh!!!.

Sau khi gia đình tạm ổn và sống lại trong khu gia binh cạnh bên nhà cũ bị Cán Bộ địa phương chiếm nhà nên phải che chòi tam ở trong hẻm cụt cuối trại. Thấy vợ quen việc kiếm sống nuôi con không còn nguy hiễm bị phơi nhiễm chất dộc Da Cam trong các khu mật cứ VC nay chúng đẩy mình vào thế mạng! những khu gọi là Kinh Tế Mới này. Người dân sợ quá bỏ về lại thành phố nên kế sách Kinh Tế Mới bị thất bại và cộng sản đem Thanh Niên Xung Phong là con cháu Quân-Dân Cán Chính chế độ Miền Mam VNCH vào thay thế để chịu cái chết phơi nhiễm Da Cam do phía Mỹ để lại trên các mật cứ Việt Cộng nằm vùng nay chúng muốn trả thù con cháu dân “Ngụy Miền Nam”VNCH!?

CHÚNG TÔI VƯỢT BIỂN!

Gia đình tạm ổn. Giờ đây tôi nghĩ đến chuyện ra đi và tìm đường sống tương lai cho gia đình vợ con tôi bằng mọi giá phải vượt biên để có cơ hội bảo lãnh gia đình ra nước ngoài có cuộc sống Tự Do hơn. Chúng tôi là những chiến binh liều lĩnh ra đi!...Trong chuyến vượt biển này may ít rủi nhiều!? và không còn con đường nào lựa chọn khác hơn vì chủ ghe tàu từ chối không cho chúng tôi lên tàu khi biết được chúng tôi là tàn quân chế độ”Ngụy Sai gòn”để tránh tàu bị bắn giết khi chở lính Sai gòn vượt biển. Vì vậy chúng tôi quyết đi một mình không đem vợ con theo! Nếu đem vợ con ra thử thách vận mạng với trời đất thì tôi không liều lĩnh trả giá với người thân thương cho thêm vướng bận mà thôi! Đây là chuyến đi liều lĩnh định mệnh có tính cách quân sự hơn là dân sự bình thường nhưng cái giá của nó mạng đổi mạng máu thay máu không có chuyện ở tủ rồi thôi. Khi chấp nhận thì “Nhất xanh cỏ nhì đỏ ngực” là câu thường nói của người lính chiến ra trận!.

Tôi còn một ít tiền bỏ túi vợ cho lần ra bến xe đò mua vé đi Tuy Hòa-Phú Yên- là nơi tôi đóng quân xưa kia. Nơi đây tôi có một gia đình thân quen của người bạn cùng đơn vị khi mới ra trường được gia đình này đở đầu nuôi dưởng. Mỗi khi hành quân về tôi nghỉ ngơi gia đình người bạn và được ông bố người bạn xem như con nuôi trong nhà. Từng góc phố và khu nhà hình như muốn chạy ra chào tôi trở lại bao năm xa vắng, tôi tìm lại được mái nhà xưa không mấy thay đổi nhưng có vẽ vắng vẽ điêu tàn bệ rạc hơn xưa. Bước chân vào nhà gặp lại ông bác nuôi ngày xưa, nay tóc đã bạc đầu phủ kín còn bạn tôi không thấy có ở nhà chỉ có mấy đứa em gái nay đã lớn nên người. Hỏi ra mới biết bạn tôi đang lánh nạn xa nhà vì anh trốn trình diện tập trung cải tạo của UBND Tuy Hòa. Tôi được ông bác nuôi hướng dẩn chỉ chỗ ra gặp anh tại thị xã Sông Cầu.

Trên đường đi tìm anh tôi rời phố Tuy Hòa ngang qua Tháp Nhạn mà xưa kia hay ngồi uống cà phê ngắm ngọn tháp chìm trong sương sớm ban mai. Rồi ra đến cầu Ông Chừ-Đà Rằng nơi có quán Tiết Canh nổi tiếng ngất Tuy Hòa thường khi xưa tôi hay vào ăn tiết canh uống bia lon mỗi khi hành quân về! Điều buồn nhất hôm nay tôi không muốn vào vì sợ găp lại người quen biết mặt tôi và tố cáo tôi với chính quyền địa phương là Sĩ Quan Quân Đội VNCH có nợ máu với quân Giải Phóng. Tuy Hòa trong thời chiến tranh trước năm 1975 trong các vùng xôi đậu nơi Lò Giấy, Củng Sơn, Đập Đồng Cam và liên tỉnh lộ 7 Phú Túc điều biết tiếng Sĩ Quan Trung Đoàn 47/SĐ22BB và bị Du Kích Việt Cộng nằm vùng lên án “Treo Đầu” vì cớ đó không để cho họ gặp mặt chỉ sợ “xa mặt cách lòng”Tôi vội vã rời con phố Tuy Hòa thân yêu cỏn nhiều vết hằn kỹ niệm một thời chiến tranh nơi đó tôi còn nhiều bạn bè lính tráng của tôi còn ở lại sau chiến tranh!?

Hai đứa chúng tôi bạn bè gặp lại nhau vui buồn lẩn lộn tưởng không bao giờ có được! Anh bạn tôi cho biết từ lúc chia tay nhau, tôi trở về Sai Gòn anh trở lại quê nhà Tuy Hòa và bị gọi trình diện cải tạo các Sĩ Quan Chủ Lực Quân Trung Đoàn 47/SĐ22BB và bị thủ tiêu trong các trại tù CS. Biết mình có nợ máu với chúng [Du kích Việt Cộng địa phương] nên sợ chúng trả thù, không đi trình diện cải tạo tại lánh nạn sang địa phương khát sống ở Sông Cầu rồi Tuy An dọc theo biển đợi dịp ra đi. Đã mấy lần ra đi đều bị thất bại. Cứ mỗi lần ra đi đều có nhắn tin tìm tôi tại sai gòn nhưng không gặp. Chuyến đi vừa qua cả gia đình anh và chị mất hết 25 cây vàng và bị du kích xã lường gạt giữ an ninh bải đáp. Chúng cho uống thuốc mê bắt trói và giao bộ đội biên phòng đánh cho một trận phải lòi vàng ra cống nộp cho chúng chia nhau mới được thả ra về!?Anh cho biết, nhà anh có 4 ghe tàu đáng cá khi “giải phóng “ phải cống hiến Cách mang hết 2 tàu vì có con là Sĩ Quan Ngụy và anh phải sống chui nhủi, len lỏi trong sự bất ổn hổn loạn của người dân Tuy Hòa. Là thành phố biển, nên chuyện vượt biển của người dân xẩy ra nhộn nhịp hàng ngày như ra khơi đánh bắt cá không là chuyện lạ, thế mà anh và gia đình anh ra đi không trót lọt như bao gia đình khác vì cha anh là Tư sản mại bản nên bị chúng kèm kẹp gắt gao cùa Công sản.Anh đi mãi sạt nghiệp cũng không thành công!?Anh và gia đình giả dạng thường dân thuê thuyền khác vượt biển cũng không thoát do du kích quân của tỉnh phát hiện và lật lộng côn đồ chiếm đoạt một số vàng khá lớn mang theo chuyến vượt biên để chúng thả về yên thân! Khi Trưởng Công an tỉnh Tuy Hòa cho bến bải 3 tàu bán chính thức ra đi có du kích quân giữ an ninh bến bải cho phép ra đi nên ba tàu cá lớn chở đầy người vượt biên khắp nơi đổ về! từ các tỉnh Tây Nguyên ra cửa biển Tuy Hòa.

Bố Già, ba của người bạn là chủ hai tàu cá còn lại bị chính quyền cộng sản địa phương chiếm đoạt và tổ chức bến bải, phương tiện ra đi để thu vàng người dân muốn vượt biển. Cứ mỗi người 6 cây vàng có biết bao người chung vàng cho công an chính quyền địa phương để được yên thân cho tàu vượt qua được địa phận chúng kiểm soát. Chúng chỉ nhường lại cho gia đình chủ tàu mười chỗ ngồi trên tàu của mình mà thôi!?...Phút cuối cùng tàu ra khơi, chúng không cho gia đình anh bạn lên tàu ra khơi để chúng thay thế khách hàng khác lở chung tiền cho chúng rồi, với cao hơn là 10 cây vàng cho một đầu người. Dù 15 cây vàng hay bao nhiêu, người giàu vẫn muốn đi cho thoát khỏi tay Cộng sản…!? Ông Bố già bạn tôi được tổ chức vượt biên Cộng sản trả lại 50 cây vàng cho 10 chổ ngồi không đi dược mà chúng hẹn chuyến sau và chuyến khác nữa!?

Trên đường trở về từ bãi vượt biển của Ghềnh Đá Dĩa đến phố Tuy Hòa trong đêm tối và trời gần sáng bị nhóm Du Kích quân và bọn Cờ Đỏ 30 khác chặn bắt lại và kết tội tìm đương vượt biên trái phép với tội danh “Phản Quốc” để gia đình lòi tiền chuộc tội phản quốc 40 cây vàng. Chúng không chịu cho chung cứ nằng nặc đòi cho bằng đủ số 50 cây vàng vùa mới trao cho từ Thủ Trưởng của họ vừa rồi!?, và cho biết gia đình may mắn không chết vì tàu bị đặt chất nổ khi ra tời hải phận quốc tế để trừng trị những kẻ phản bội tổ quốc bỏ nước ra đi…

Anh bạn tôi bị chúng tra khảo đánh đập tàn nhẩn và trúng vết thương ngày xưa bị đạn VC bắn trong trận Căn Cứ Hỏa Lực 6 tại Đak-Tô nhưng không khai mình là Sĩ quan”Ngụy”vượt biên. Trong đám Du kích địa phương và Cờ Đỏ 30 có thằng em của người lính cũ trong đơn vị tiểu đoàn xưa biết mặt nên bảo lãnh cho gia đình bạn tôi ra về!

Riêng anh bạn tôi phải sống một đời chui nhủi trốn tránh vì không chịu trình diện học tập Cải tạo vì sợ trả thù nợ máu với Việt Cộng trong quá khứ Trung Đoàn 47/SĐ22BB hoạt động hành quân vùng Xôi Đậu miền núi cao ven quê tỉnh Phú Yên –Tuy Hòa.

Anh bạn tôi sống không nhất định và hay dời chỗ nhiều nơi để không ai biết mặt. Anh thường lẫn lộn trong đám dân Tư sản “Ngụy” bị dánh tư bản của thành Phố Tuy Hòa chạy về vùng Kinh tế mới theo dân mà sống. Đa số ngươi dân là vợ con lính-tráng ngày xưa cùng anh em chiến hữu buông súng rả hàng vào lập nghiệp trong các khu kinh tế mới. Đây là vùng đất rất nhiều kham khổ, nhọc nhằng đói rét lắm bệnh tật và nguy hiễm vì bom đạn còn sót lại trong chiến tranh. Thế mà Cộng Sản và chính quyền địa phương tĩnh Tuy Hòa xử dụng mạng sống người dân như phương tiện rà phá bom mìn trong chiến tranh xót lại hết sức tàn nhẩn!? Nơi đây là vùng sâu vùng xa với thành phố biển Tuy Hòa nên tổ chức vượt biên bằng thuyền cá rất khó khăn. Các ghe thuyền đánh cá đều bị chính quyền Cộng sản Tuy Hòa trưng dụng, tịch thu và quản lý rất chặt chẻ và cấm ra biển đánh bắt cá sợ người dân trốn chạy vượt biên. Mục đích chúng muốn kiểm soát phương tiện bến bải cho tổ chức thu tiền vàng của những ai giàu có, tư bản ra đi, chớ người dân biển nghèo khổ nơi này đành ở lại chịu đời …với Cộng sản!?

Đến 10 giờ sáng hôm sau khi gia đình Bố Già anh bạn được thả, loa phóng thanh phố phường Tháp Nhạn Tuy hòa loan tin tức cho hay bọn phản động Ngụy Quân tấn công làm chìm nổ 3 tàu đánh bắt cá của ngư dân ta lảm chết nhiều ngư dân vô tội, gây thiệt hại tài sản nhà nước và sinh mạng nhân dân ta khá lớn. Nghe tin 3 tàu cá bị nổ là biết ngay hành động dã man của bọn Cộng sản giết dân để phi tang vật số vàng rất lớn chiếm đoạt của dân và tránh bị tố cáo của dân trước công luận quốc tế khi vượt biên đến đất nước Tự-Do và phản đối của Cao Ủy Tỵ Nạn LHQ. Gia đình anh bạn tuy mất 3 tàu cá và số vàng mang theo, nhưng thoát chết cho cả chục người trong gia đình nếu được đi trên chuyến tàu định mệnh đó không!?...

Đây là chuyến đi gian nan nguy hiễm xẩy ra cho gia đình người bạn và cũng để cho tôi đo lường dọ dẵm nắm tình hình đối phương và đưa ra đối sách vượt biên an toàn cho chuyến đi đào thoát Cộng sản của chúng tôi tìm đến với Tự-Do.

Sau khi bàn tính kỹ càng lên kế hoạch phương án và quyết định hành động. Anh bạn cho biết, nếu đi lần nầy phải tính cho thật kỷ và chắc chắn mới dám đi!? Vì dây là lần cuối cùng hết vốn liếng ra đi nên phải tổ chức thật chu đáo có tính toán như một kế hoạnh có chiến thuật hành quân thì mới mong thoát khỏi tụi nầy. Tụi nó là kẻ lường gạt mất tính người là cháu là em của lính tráng trong đơn vị mình ngày xưa thường đến thăm cha chú nó cho mang thức ăn theo hành quân xa nhà!. Nay chúng nó đi theo” Cách -Mạng -Cờ Đỏ” trở lại hại mình có tức không!???

MỘT HÀNH ĐỘNG BIẾT ƠN CHIẾN HỮU ĐÔNG MINH MỸ!!!

Đây là chuyến cuối cùng cũng là chuyến đi chấm dứt cho định mệnh người lính chúng mình “Nhất xanh cỏ, nhì đỏ ngực” [theo câu nói liều lĩnh và gan dạ khí phách anh hùng của người lính trận VNCH] nên tất cả anh em theo mình phải là những chiến hữu thân tín trong đơn vị ngày xưa tham gia trận đánh Căn cứ Hỏa Lực Số 6 tại Đak-Tô [Ngả 3 biên giới Hạ Lào] vì những anh em chiến hửu biết chỗ chôn xác chết người Mỹ trong cuộc tìm kiếm phái đoàn quan sát báo chí mỹ bị rớt trực thăng tại ngả 3 biên giới Nam Hạ Lào. Chuyến đi nầy không mang vợ con theo vì nguy hiễm!. Sở dĩ chúng tôi có quyết định như trên là vì các trại ty nạn Thai Lan sắp đóng cửa không tiếp nhận người vượt biển đến từ Việt Nam. Nếu có những bộ hài cốt lính Mỹ trong tay thì bắt buộc trại tỵ nạn phải tiếp nhận chúng tôi vì không phải di dân kinh tế!...Sau đó sẽ bảo lảnh vợ con. Dù hiểu theo bất cứ hình thức lợi dụng nào đi nữa!? cũng không làm mất ý nghĩa tốt đẹp trong tinh thần chiến hữu đồng minh Việt mỹ của chúng tôi muốn đem hài cốt mỹ trao lại gia đình thân nhân họ tại Hoa Kỳ. Chúng tôi rất buồn khi Mỹ bỏ rơi chúng tôi nên phải “Gẩy súng tan hàng” 30-4-1975. Không vì thế mà chúng tôi chiến sĩ VNCH quên ơn các chiến hữu đồng minh Hoa Kỳ đã chiến đấu hy sinh bỏ xác 58.169 quân Mỹ tại chiến trường Miền Nam cho Tự-Do Dân Tộc/VN.

Hai đứa chúng tôi chia tay mỗi người theo kế hoạch hành động. Anh bạn tôi là dân địa phương phố biển tuy Hòa, gia đình chuyên nghề đánh cá nên rất am tường và hiểu biết về biển, bến bải và lo phương tiện tàu bè ra khơi,nên đãm nhận lo về mặt tổ chức:săm máy móc, đóng thuyền và chuẩn bị xăng dầu, lương thực ra khơi với đội ngũ tài công có kinh nghiệm đi biển đánh cá xa bờ lấy từ trong đơn vị các chiến hữu mà ra! Phải đóng mới một chiếc và hai chiếc kia là tàu ghe cũ sửa sang trang bị máy móc thêm. Thời gian hoàn thành 2 tháng và ra khơi trong mùa giông bảo để tạo yếu tố bất ngờ cho chuyến vượt biển này…!

Phần tôi lãnh nhiệm vụ khá vất vã đầy nguy hiễm, lo về mặt an ninh tác chiến và đối ngoại khi tàu đến bến Tự-Do tiếp xúc Ngoại vụ với nước ngoài. Đầu tiên đi tìm lại các bạn bè chiến hữu ngày xưa trong nhóm trinh sát Trung Đoàn 47/SĐ22BB là nhóm lính sắc tộc người Thượng Tây Nguyên đã từng tham gia trận đánh chiếm lại ngọn đồi VinKy Căn Cứ Hỏa Lực 6 tại Đak Tô-Tân Cảnh, ngả 3 biên giới Nam Hạ Lào. Trong toán này có những chiến hữu đi tìm xác lính mỹ trong phái đoàn Truyền Thông rớt Máy bay trực thăng cách bên kia, biên giới Ngả 3 Nam Hạ Lào trong chuyến đi được lệnh của Sư Đoàn 22BB tìm xác Mỹ của Đoàn Truyền Thông Quân Sự Hoa Kỳ bị phòng không Cộng Quân Bắc Việt bắn rơi cách Căn cứ Hỏa Lực 6 chúng tôi không bao xa.

Các bạn chiến hữu đồng hành chúng tôi đã giả dạng thường dân vào rừng đốn cũi và theo những chiếc xe “Ben” Của bọn Lâm Tặc vào rừng sâu đốn gổ quý như Trắc, Cẩm Lai, Căm Xe v.v…là mặt hàng quý hiếm có nhiều ở miền Tây bắc Kom Tum-Nam Hạ Lào. Đi ngang qua những vùng đồi núi năm xưa trong những trận đánh ác liệt quanh Căn cứ Hỏa Lực 6 còn ghi vết tích ngày nào. Cũng dốc mòn lối nhỏ con suối cạn ven rừng còn in hình vết tích xe tăng T.54 của Cộng quân miền bắc lần đầu tiên có mặt xâm nhập miền Nam qua ngả Hạ lào. Tôi đã báo cáo về Bộ Chỉ Huy Hành Quân Sư Đoàn, nhưng phía cố vấn Mỹ cho rằng đơn vị tôi báo trong đêm hôm tối trời có ánh dèn pha chiếu sáng, bụi khoi bốc mịt trời, tiếng xích xe tăng quật đổ cây rừng vang dộng núi rừng là sai. Không chinh xác bằng máy bay trinh sát của Mỹ, vì đêm hôm che khuất tầm nhìn của bộ binh.

Hôm nay, Mười năm sau mất miền Nam 30-4-1975, tôi có dịp trở lại nơi đây nhìn cảnh cũ, chiến trường xưa trong xúc động bồi hồi đã đưa tôi và các chiến hữu về lại xúc cảm trận đánh đẫm máu tại đây với bao xác chiến hữu bỏ mạng nơi nầy!?

NGƯỜI MỸ ĐÃ PHẢN BỘI ĐỒNG MINH CHIẾN SĨ VNCH

Trong Quá khứ thương đau trận đánh chiếm lại ngọn đồi máu này. Đó là căn Cứ Hỏa Lực 6 đang hiện diện trước mặt tôi đâ gây tho tôi cú sốc [sock] nặng nề.

Đơn vị hành quân Trung Đoàn 47/SD.22BB vừa về căn cứ Hàm Rồng-Pleiku-sau cuộc hành quân vượt tuyến sang Campuchia qua ngả Đức Cơ chưa kịp dưỡng quân và tái bố trí khả năng tác chiến. Được lệnh BTL/SĐ22BB tiếp viện cho Căn cứ Hảo Lực 6 Đắk Tô- Kom Tum-Ngả 3 biên giới Nam Hạ Lào. Căn cứ hảo lực này nằm trên trên một ngọn núi cao gọi là VinKy cao 1.886m do một tiểu đoàn Mỹ đóng quân đề bảo vệ sân bay quân sự ”Phượng Hoàng” và kiểm soát vùng ngả 3 biên giới Việt Miên lào, ngăn chặn xâm nhập Cộng Quân Bắc Việt từ đường mòn Hồ Chí Minh phía Nam Hạ Lào.

Người Mỹ ở thế bị động chiến trường trong sự ồ ạt xăm nhập của Cộng Quân Bắc Việt và sự thỏa thuận rút quân với Quốc tế cộng Sản Nga-Tàu nên Mỹ sách lược”Việt Nam Hóa Hóa Chiến Tranh”Giao lại cho cho Quân Lực/VNCVH đảm nhận hành quân và quân sự [Nhưng không lực Hoa Kỳ thì Mỹ không giao]. Với Căn cứ Hỏa Lực 6 này, Mỹ tự động rút quân không có sự phối hợp bàn giao giữa 2 bên nên phía QL/VNCH không hay biết để tiếp nhận!? Vì thế Cộng quân Bắc Việt tiến chiếm ngọn núi Căn Cứ Hỏa Lực 6 êm ru không một tiếng súng nổ. Lý do phía Mỹ dùng trực thăng bốc thẳng lính mỹ đóng quân rời khỏi căn cứ. Hay người Mỹ bàn giao căn cứ cho Việt Cộng lúc nào mình cũng không biết không hay!?. Mỹ để lại cho phía cộng quân Bắc Việt đầy đủ trang thiết bị quân dụng, vũ khí đạn dược và hệ thống phòng thủ tối tân, vững chắc đầy mìn bẩy lô cốt chống bom đạn rất hiệu quả vô cùng.

Khi Trung đoàn tôi và cả 2 Trung đoàn của SĐ23BB cùng 2 tiểu đoàn Biệt Động Quân và tiểu đoàn 81 Biệt Kích Dù chia ra 3 mặt tấn công tái chiếm lại ngọn đồi máu này! Từ dưới sườn núi thấp tấn công lên đỉnh cao dầy dốc đá cheo leo là trở ngại vô cùng, lên đợt nào là gẩy đổ đợt đó! Vì bãi mìn và lựu đạn M26 của Mỹ trên cao ném xuống. Khi xung phong thì bị lô cốt có mấy ổ đại liên M60 của Mỹ nhả đạn như mưa là thây người ngả đổ máu loang cả hốc đá và xác chết vướng mắc kẽm gai bờ rào lô cốt. Cuối cùng phe ta chống không nổi với vũ khí của ta!? Điều đau đớn nhất súng đạn người Mỹ giết đồng minh phe mình!? Đánh nhau đã 3 ngày nay có pháo binh Sư Đoàn và tiểu khu Kom Tum yểm trợ bắn phá địch cũng không làm chúng xây xiểng chút nào cho dù kêu pháo nổ chụp trên đầu chúng ta vì vị trí quá gần, liều chết chung với địch để dứt điểm tái chiếm ngọn đồi mà cũng không xong!.Mùi xác chết đã xông lên nghèn nghẹn mũi và làm ngòn ngọt cổ họng cháy khát vô cùng. Máu loang khắp sườn núi làm tím tái chiều hôm có hỏa châu soi sáng cho cuộc chiến còn tiếp diễn cho đến bao giở thôi chết!?

Tất cả đơn vị chúng tôi lẫn các tiểu đoàn tăng phái được lệnh rút quân xuống núi trong tư thế bao vây địch và đợi lệnh. Bộ Tư lệnh Hành Quân Sư Đoàn cho phần Không Yểm máy bay đến dội bom suốt cả ngày với nhiều phi tuần phản lực cơ trên đỉnh núi. Cột khói bốc cao hào lẩn mây mù sương núi tạo thành những vết loang lổ do bom cày trên đỉnh núi. Tiếng bom và tiêng pháo rền vang đột ngột chấm dứt. Các đơn vị được lệnh tấn công lên đinh núi, càng gần đến rào trại và bải mìn càng lộ rõ những hoang tàn đổ nát những lô cốt qunh rào căn cứ và những xác chết Cộng Quân còn ngổn ngang dưới giao thông hào, còn một vài ổ kháng cự trước sức tấn công yếu ớt cuối cùng của chúng tôi bằng tiếng hô xung phong dứt điểm mục tiêu của 7 chiến hữu tiểu đoàn tôi lên đợt đầu tiên bắt tù binh giặc cộng buông súng đầu hàng. Vì quá mệt mêt mỏi đuối sức, tôi ngồi tựa vào nòng pháo 155ly của Mỹ để lại bây giờ bị chôn vùi trong đống đất đá đổ nát hoang tàn chỉ còn lòi phầ nòng sung lên cao phản chiếu ánh trời chiều. Qua khói thuốc lá, còn điếu cuối cùng nhầu nát dính máu bạn bè làm mặn chát trên môi…!?? Cuối cùng nhìn kỹ lại ngọn đỉnh cao bị sang bằng bởi bom đạn tụt mất 25-30 thước chiều cao. Ngọn núi Vinky 1.886m chỉ còn lại 1.836m mà thôi!? Đánh-dấu sự tuột giãm niềm tin của đồng minh - Chiến sĩ VNCH- và sự phản bội của người Mỹ.

Theo báo cáo hành quân của Quân Đoàn I, ngày 10-feb-1971 phi hành đoàn 213 do Trung Úy Tạ Hòa và Thiếu Úy Diêu Cơ Phi Ánh và xạ thủ Đệ trong một phi vụ chở phái đoàn tham mưu Quân đoàn I bay quan sát chiến trường đã bị phòng không từ thiết vận xa PT76 cộng quân bắn hạ, nơi vị trí giữa căn cứ hỏa lực, đồi 30 của Dù và hướng đông của BĐQ độ 20km về hướng bắc khe Sanh trên trực thăng bộ Tổng Tham Mưu Quân đoàn gồm Trưởng Phòng 3 và Trưởng Phòng 4 cùng với 4 phóng viên ngoại quốc là Keisabaro-shimamoto, Henri Huet, Larry burrows và Kent Pater. [cho đến măm 1998, hài cốt của các phóng viên này mới được tìm thấy cùng với những thứ phần hư sét của máy ảnh phim đồng hồ và mảnh vụn của xác chiếc trực thăng]. Thời đó các quan chức Mỹ cấm các nhân viên dân sự lên máy bay quân sự qua biên giới Lào như trên đường 9 nam Lào tại biên giới. Có bảng cấm người Mỹ bước qua biên giới này. Tất cả mọi người được xem như là bị tử nạn.

Vì trong vùng trách nhiệm nên đơn vị tiểu đoàn tôi được lệnh tìm xác mỹ và chiến hữu VN này. Các toán chúng tôi được nhẩy trực thăng xuống vùng vừa rơi trực thăng còn bốc cháy lúc 8 giờ đêm trời tối mịt mù núi rừng, chỉ lờ mờ ánh trăng thượng tuần chiếu soi không đủ sức quan sát phải nhờ đến chất bột lân tinh chiếu sang màu hồng nhạt dẩn đường từ trên trực thăng”Cán Gáo” bay Xè Xè thắp trên đầu ngọn cây rải xuống chất lân tinh chiếu sang chỉ điểm và hướng dẫn đường. Đơn vị và các toán nhảy xuống đầu địch, bị Cộng Quân phản xạ bắn rát quá thêm một số tử vong cho quân ta. Nhưng nhờ hai chiếc Không Tuần Thám C.130 bao vùng đến bắn yểm trợ giàn súng Mini Gum 6 nòng bắn, tiếng kêu như bò rống, ngăn chận được những đợt tấn công của Cộng Quân để giành xác nơi chiếc máy bay cháy xác tan rã. Toán trinh sát chúng tôi không có thời gian thu lượm xác chết của chiếc máy bay lâm nạn và vì còn cứu những đồng đội bị thương. Đơn vị tôi có yêu cầu bộ chỉ huy tiền phương xin cho trực thăng đến tải thương và lấy xác phái đoàn phóng viên Mỹ nhưng máy bay cứu thương không đáp xuống được vì hàng phòng không của Cộng quân đặt trên thiết giáp PT 76 và T 54 hoạt động dày dặt và chúng biết di động làm thay dổi mục tiêu nên không thề nào tiêu diệt được chúng để đáp xuống cứu thương.

Đơn vị Trung Đoàn 47 và 2 Tiểu Đoàn BĐQ Biên Phòng Đắk Tô-Đak Shut- Pleime bị 3 Sư Đoàn cộng quân bao vây sát ngả 3 biên giới Nam Hạ Lào mà Cộng Quân viện binh từ đường mòn Hồ Chí minh hướng Bắc vào. Chúng tôi được lệnh rút lui và mở đường máu bằng con đường cày nát của nhũng đợt bom B52 rung chuyển cả một vùng giao tranh đầy xác cộng.

Trước khi được lệnh, chúng tôi vội vàng tìm chỗ kín đáo chôn vùi xác bạn và phái đoàn lâm nạn máy bay có cả xác 4 phóng viên nước ngoài tử nạn. Và có đánh dấu bằng những gọp đá núi chất cao ghi dấu ám hiệu trong”Nhật ký” hành Quân đơn vị. Rốt cuộc rồi tôi cũng bị thương không báo cáo nhật ký hành quân lên Trung Đoàn…nên mọi việc đề chìm vào quên lãng khi tôi chuyển về quân y viện Nha Trang.

NỖI NHỤC NHẰN ĐỜI TỴ NẠN CỦA QUÂN DÂN MIỀN NAM

Vì thời điểm sau giải phóng 10 năm hơn nếp sống xã hội của dân Miền Nam bị Cộng sản hòa và kiểm soát rất chặt chẻ, nên mọi hoạt động tìm đường vượt biển thật khó khăn. Cán bộ chính quyền Cộng sản đã cướp giật và chiếm đoạt của cãi tài sản người dân đã đầy túi tham nên chúng phải lo cũng cố an ninh quốc phòng để bảo vệ tài sản chúng chiếm lấy của dân miền nam. Chúng vũ trang quân sự và canh gác niêm mật khó có thê mua chuộc bằng tiền, hơn nữa người dân bị vô sản hóa nên không còn vàng để chung chi với chúng!

Phía nước ngoài, Cao Ủy Liên Hiệp Quốc và các tổ chức nhân đạo, những cơ quan quốc tế từ hiện cứu người tỵ nân Cộng sản Vượt biên cũng bị quá tải, không còn chỗ chứa người tại các trại tỵ nạn các nước Đông nam Á trong vùng. Không lo cứu kịp với hàng triệu người quân dân Miền nam vượt biển tìm Tự-Do, và có hơn nữa triệu người chôn vùi xác trong lòng đại dương vì đói ăn, khát nước, gió bảo nhấn chìm tàu. Nạn cướp của, hãm hiếp, giết người của cướp biển gây chấn động đau thương cho cả thế giới.!...

Tình trạng hổn độn vượt biển của dân Miền nam Tự-Do muốn trốn chạy cộng Sản Bắc Việt-Theo Nga-Tàu- mất trật tự hổn độn, thiếu tổ chức nơi các cơ quan thiện nguyện nhân đạo tỵ nạn CS trong tình trạng hoạt động thiếu tích cực còn kém hiệu quả trong công tác cứu hộ. Phần lớn cơ quan thiên nguyện nhân đạo có khái niệm quá đơn giản sơ sài về vấn nạn Cộng Sản bùng phát dữ dội khi Cộng Sản chiếm đóng Miền Nam VNCH ngày 30-4-1975. Đó là một thất bại lớn cho tổ chức nhân đạo thế giới LHQ không hoàn thành sứ mệnh nhân đạo với nhân dân Miền NamVNCH đã được quốc tế LHQ chấp nhận là thành viên các quốc gia Tự-Do có chủ quyền của VNCH trên thế giới.

Còn về phía Hoa Kỳ là người bạn đồng minh củaVNCH/Miền Nam đại diện cho khối các nước Tự-Do chống Cộng Sản, và là tiền đồn an ninh hòa bình cho thế giới tại Đông Nam Châu Á /TBD. Nhưng phía Hoa Kỳ vì quyển lợi riêng của nước Mỹ, bỏ rơi bạn đồng minh VNCH, một phần đất của thế giới Tự-Do và cả 3 nước Việt Miên Lào của Đông Dương giao cho Cộng Sản Quốc Tế Nga Tàu để đổi lấy an ninh hòa bình thế giới thôi bị cộng sản gây chiến xăm lăng và Hoa Kỳ mở được cửa thị trường giao thương với Trung Cộng khi Miền Nam VNCH này là mặt hàng” Thế chấp” mở của thị trường Trung Quốc cho Hoa Kỳ.

Vì quyền lợi, nên Hoa Kỳ thiếu hiểu biết về Cộng Sản Trung Quốc là kẻ thù truyền thống trong lịch sử VN ngàn năm nô lệ giặc Tàu nên vô tình tiếp tay cho Trung Cộng đô hộ VN trong ý đồ Bành trướng Hán Tộc sang các nước Đ.N.Á. Hoa Kỳ vô trách nhiệm nên dẫn đến vô nhân đạo trong hành động đáng giận, đáng nguyền rủa không mở ra được lối thoát và con đường sống nào cho dân chúng Miền Nam/VN không thích sống với Cộng Sản và họ có quyền bỏ nước ra đi tìm Tự-Do và an toàn tính mạng cho họ. Trong khi Hoa Kỳ bắt ép VNCH ký bản H.Đ Paris/73 và trói tay VNCH cho Cộng Sản BV chiếm Miền Nam 30-4-1975 mà không có một kế hoạch tổ chức Di dân được phối hợp với tổ chức nhân đạo Cao Ủy LHQ hình thành cứu vớt thuyền nhân vượt biển, đắm tàu bỏ mạng biển khơi trong cuộc di dân tìm về Tự-Do!???

Nổi khốn cùng của quân dân Miền nam/Vn trải qua sống chết trên biển khơi bị đói khát, đắm tàu, cướp biển hoành hành…Và ngay cả khi đến được đến trại tỵ nạn các nước trong vùng Đ.N.Á như thái Lan, Indonesia, Mã Lai, Philippinv.v…đều bị xua đuổi trở ra không cho vào các trại tỵ nạn để cứu xét cho định cư nước thứ ba tại các nước Tự-Do trên thế giới. Ngay tại nước Mỹ, việc xin tỵ nạn thì họ vẫn bị coi là kẻ di dân kinh tế. Bị các Nghị Sĩ quốc hội Thượng, Hạ Nghị Viện Hoa kỳ và các phong trào phản chiến nước Mỹ làm khó khăn và miệt thị dân tỵ nạn không cho vào nhập cư xứ họ. Như Thượng Nghị Sĩ John Kerry là dân trường đại họcYale [là trường đại học phản chiến Hoa Kỳ] và Thượng Nghị Sĩ Joe Binden hiện là Phó Tổng Thống Hoa Kỳ của TT.Obama đã từng tuyên bố đuổi dân Việt Nam tỵ nạn ra khỏi nước Mỹ…và không dùng tiền viện trợ chiến tranh cho Miền Nam VNCH để tổ chức kế hoạch ra đi của người ViệtNam và đưa họ đến đất Nỹ này!???

Những ngày cuối mất miền Nam, bị Mỹ trói tay chiến đấu và cắt đứt viện trợ quân sự cho Miền Nam VNCH Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu xin vay viện trợ của Hoa Kỳ để tiếp tục chiến đấu giữ vững Miền Nam Tự-Do. Nhưng bị phía Hoa Kỳ thẳng thừng từ chối trước lời đề nghị của ông Thiệu hứa sẽ trả bằng số dầu hỏa của các giếng dầ khai thác được của thềm lục địa Miền Nam. Mỹ vẫn từ chối. Sau cùng đi đến quyết định bán 16 tấn vàng trong Ngân Khố Việt nam. Chỉ cần thế chấp vàng để lấy 300 triệu đô la dùng để mua vũ khí đạn dược chiến đấu thêm 3 tháng nửa để tỉm giải pháp chính trị cho Việt Nam Trung Lập không Cộng Sản. Nhưng vẫn bị CIA Mỹ cản trở không cho và muốn làm quà biếu tặng cho các lãnh đạo chóp bu Cọng sản Việt Nam ngày 30-4-1975 để trả ơn việc trao đổi tù binh phi công mỹ an toàn trở về Hoa Kỳ! và mở lối thoát danh dự cho phía Mỹ rút quân ra khỏi VN.

Những ngày sau cùng Tháng Tư mất Miền nam, có những cuộc di tản nhân đạo của các cơ quan từ thiện cô nhi tử sĩ các trường Thiếu sinh quân, các cơ quan Chiêu Hồi [VC hồi chánh] và nhân viên tình báo, trí thức, nhân sĩ gạo cội Miền nam là đối tượng kẻ thù Cộng Sản phải được ưu tiên di tản trước tiên…bằng số tiền còn sót lại 230 triệu đô la tiền viện trợ quân sự chiến đấu của QL/VNCH chưa được Ngân hàng nhà nước Saigon kịp giải ngân, nay phải lấy ra dùng trong công tác cứu dân, nuôi dân di tản. Cứ 25.000 đồng Vn cho mỗi đầu người có được đầy đủ 3 buổi ăn và nước uống…như thế chỉ nuôi được một số người di tản trong vòng 20 ngày để sang các nước Tự-Do tiếp nhận người Tỵ nạn Cộng sản. Đó cũng là việc làm có ý nghĩa cuối cùng của chính quyền Tự-Do Miền nam trước khi mất vào tay Cộng sản Bắt việt. Và là đồng tền xương máu, sống chết của toàn thể chiến sĩ QL/VNCH đành phải bẻ súng cong nòng vì hết đạn bắn…! để dành tiền giúp dân di tản sống để tìm Tự-Do!???

VƯỢT BIỂN TRÊN ĐỐNG XƯƠNG TÀN!!!

Nếu muốn Hoa Kỳ chấp nhận vào nước My thì người vượt biển tạm trú tại các trại Tỵ Nạn Đông nam Á phải xác nhận có công trạng làm việc và hợp tác với Mỹ. Chẵng hạn du học ở Mỹ, làm việc tại các cơ quan sở Mỹ, giấy tờ chứng nhận quân đội Miền Nam Vn có học tập cải tạo tù cộng sản trên 3 năm mới được Mỹ nhận vào Hoa Kỳ. Số còn lại là những dân tỵ nạn”Kinh tế”thì giao cho các nước Úc, Tân Tây Lan Anh, Đức, Pháp v.v…nếu họ không nhận thì trả về Việt Nam vì là di dân kinh tế không phải tỵ nạn Cộng Sản hầu chia bớt gánh nặng nuôi ăn”Người Việt Cộng Sản lý do kinh tế”

Sau 10 năm Cộng sản nuôi dân bằng Bobo, khoai sắn tại Miền nam….Cũng như ngay bây giờ nếu chúng tôi có vượt biển cùng đồng đội chưa chắc gì Hoa Kỳ đã nhận chúng tôi vào đất Mỹ dù là bạn đồng minh chiến đấu cùng một chiến tuyến chống Cộng Sản, nhưng chưa đủ thời hạn 3 năm cải tạo hành hạ, nhục hình của Cộng sản thì chưa được Mỹ thương hại rước đi…Chúng tôi cần sự công bằng mà không cần sự thương hại của người Mỹ. Và cần Phía Mỹ có trách nhiệm hơn là sự phản bội đồng minhVNCH.

Do đó chuyến vượt biển lần này của đồng đội chúng tôi cần có những bộ hài cốt lính Mỹ mang theo chuyến đi để đối chứng với phía Hoa Kỳ là có liên hệ hợp tác với Mỹ trong chiến tranh Việt Nam. Cần có hài cốt lính mỹ để trao đổi phía Hoa Kỳ lấy người đi từ Việt Nam cho thân nhân vợ con đồng đội còn kẹt tại VN. Như thông báo của chính phủ Hoa Kỳ qua thông tin đồn đoán của quần chúng vượt biên:”Cứ một bộ hài cốt lính Mỹ đổi lấy danh sách nhập cảnh Mỹ của cả chục người Việt Nam muốn tỵ nạn sang Hoa Kỳ và được chính thức rước đi do VN cho phép…

Với chuyến đi lấy hài cốt này tận biên giới Tây Nguyên chiến trường xưa Nam Hạ Lào đâu có xác lính mỹ chết trận vì thời điểm hành quân chiến dịch”Bình Tây II” Lam Sơn 719 Nam Hạ Lào này không có lính Mỹ tham dự,do “Việt Nam Hóa Chiến Tranh” của Quốc hội thượng Hạ Viện Hoa Kỳ công bố.Các Nghị Sĩ Thượng ,Hạ viện trong phong trào phãn chiến đại học Yale yêu cầu cấm quân đội Hoa Kỳ đánh qua biên giới Việt- Miên- Lào trong trận Lam Sơn 719.Hơn nữaNixon và Kissinger không muốn chọc giận Mao Trạch Đông-Trung Cộng- ở thời điểm thương lượng đi đêm với nhau về vấn đề Việt Nam nên không dám “Đánh Chó- CSBV- phải kiêng chủ nhà Trung Cộng”.Vì thế mặt trận Hạ Lào,phía Ql/VNCH đãm trách nên không có xác lính mỹ mất tích chỉ có 4 Phóng Viên Truyền Thông Quốc tế nước ngoài bị bắn rơi trực thăng quan sát mà toán chúng tôi tìm được và che dấu ngay lúc đó nhưng không lấy xác được.Đợi đến hôm nay,chúng tôi mới cơ hội tìm lại xác cho chuyến đi vượt biển này,đem họ về với thân nhân gia đình tại nước ngoài.Dù là không phải quân nhân mất tích lính Mỹ nhưng họ vẫn là hài cốt phóng viên quốc tế có lien quan phục vụ chiến tranh Việt nam.Chính vì vậy nên chuyến vượt biển này cần đến những bộ hài cốt người nước ngoài mang theo để làm “Lá Bùa hộ Mệnh”cho thế giới chấp nhận mình là dân tỵ nạn Cộng Sản,không phải là di dân kinh tế tì sống ở nước thứ ba.họ đem trả lại Vn để cho Cộng sản có trách nhiệm nuôi những này.Biết rằng,làm cách này là không nhân đạo với người chết…là hành động tàn nhẫn vô lương tâm!?Nhưng nó vẫn là phương tiện tìm đường sống cho người tỵ nạn Cộng sản và đánh thức lương tri nhân loại của thế giới Tự-Do trước hiễm họa Cộng sản.Gúp dânVN không bị xua đuổi…cả thế giới xua đuổi vì dân VN cần sự cứu giúp nhân đạo của thế giới.

Tôi nghĩ nếu chuyến đi vượt biển lần này thành công và cả thế giới biết đến cộng sản bạo tàn độc ác đến cả đống xương tàn hài cốt của nạn nhân Cộng Sản còn muốn bật dậy đòi đi vượt biển rời khỏi VnCs huống chi là người chúng tôi làm sao sống nỗi với”Cộng sản vô nhân tính trả thù Tự-Do”. Hành động không tốt của chúng tôi trên đống xương tàn hài cốt này trơ thành hành động “Anh Hùng” nhân đạo cho giải thoát 4 bộ hài cốt này về lại với thế giới Tự Do nơi quê hương xứ sở Tự-Do dân tộc họ không có chế độ bạo tàn như ở VN!!!

Toán tìm hài cốt chúng tôi giả dạng thưòng dân.Với kinh nghiệm đi rừng của lính biệt kích QL/VNCH đã từng thám sát đột kích mật cứ địch, nên dễ dàng lọt qua vùng ngả 3 biên giới Việt Miên Lào. Nhờ c ónhững chiền hữu biết tiếng Thượng, pana, ra đê xưa là lính biệt kích mỹ vùng này…nay theo đám tàn quân của Khờ Me, Fulro cố bám lại Tây Nguyên để đòi lại đất tổ Champa chiêm Thành của họ nên chuyện lấy 4 bộ hài cốt này tương đối không gặp trở ngại lắm, vì chiến trường ngày xưa không mấy thay đổi lắm để xóa nhòa vết tích xưa. Nơi che dấu xác máy bay với nhiều mãnh vụn ghép lại. Cùng với những thân cây gẩy đổ và những gọp đá núi trơ trơ đứng nhìn nhân chứng với thời gian. Chỉ còn thiếu một chút khói tỏa hương thơm làm ấm lại lòng chiến sĩ, thì cảnh vật âm u của núi rừng sẽ trở nên hùng vĩ và hào hùng của những anh hùng liệt sĩ của chiến trường năm xưa.

Vế tích còn đây, dấu chân còn đó! Những vũ khí theo người đã rỉ sét hết rồi! bên cạnh những dóng xương tàn trong mùn đất với thời gian. Chúng tôi gói ghém lẫn lộn 4 bộ hài cốt lẫn nhau. Còn số vũ khí thì không xử dụng được nữa, vất lại dưới mồ chôn tập thể.

Chúng tôi nhờ người dân đốn gổ rừng lậu [trốn thuế] biên giới Lào Việt chịu dưới quyền kiểm soát của lính fulro -Thượng chuyển tải giúp số hài cốt này theo các xe”Be” chở gổ rừng đem về Komtum và chuyển về Pleiku theo quốc lộ 14, con đường di tản xưa, xuống Cheo Reo-Phú Bổn, rồi theo liên tỉnh lộ 7 xuống Củng sơn-Đồng hòa là tới cửa biển Tuy Hòa-Phú Yên. Toán chúng tôi cũng không quên gởi theo xe vận chuyển gổ rừng những bộ phận rời vũ khí` của 3 cây đại liên M60 và 10 cây hỏa tiển vác vai M72 chống tăng và 12 cây tiểu liên M16 cùng một số lựu đạn M26 cầm tay, cộng thêm một số đạn dược tìm được tại căn cứ quân sự cũ tại Lò Giấy-Cũng Sơn-Tuy Hòa.

Hoàn thành công tác mỹ mãn theo kế hoạch dự trù phần lớn nhờ nhóm lính Fulro Thượng là chiến hữu đồng minh sắc tộc Tây nguyên còn sót lại cho hoạt động quân sự để bảo vệ vùng Tây Nguyên”Tự trị”của họ chống lại nhà nước Cộng sản VN kéo dài đến hơn 10 năm sau mới chụi tan rã theo ngày 30-4-1975 của Miền nam VNCH sụp đổ. Chúng tôi làm việc này, từ chuyển vận vũ khí, lấy được hài cốt và sửa sang lại máy móc, tu bổ tàu bè trở thành 3 chiếc hải thuyền biệt kích bằng gổ của chúng tôi đầy đủ vủ trang của tàu”Cướp biển” hơn tàu vượt biên được ngụy trang làm tàu đánh cá. Nhưng bên trong thuyền được trang bị vũ khí, đầy dủ sung đạn, hải đồ của một nhón thổ phĩ cướp biển…

Chúng tôi dàn cảnh đang rượt đuổi các tàu đánh cá Việt Nam tại cửa biển Tuy Hòa. Bắn những loạt súng và xua đuổi những tàu đánh cá của ngư dân ra khơi để tạo cho họ cơ hội trốn chạy tán loạn tìm đường vượt biên!...Mục đích chúng tôi muốn thu hút các tàu lực lượng canh phòng của Việt Cộng trên các tàu tuần tra cửa biển Tuy Hòa để tập trung vào tàu cướp biển mà không bắn vào tàu cá của ngư dân có cả tàu chở người vượt biển lẫn lộn trong đây đang bị Việt Cộng kiểm soát bắt giữ.

Biệt đội Hãi Hành chúng tôi có nhiệm vụ thu hút lực lượng biên phòng Cộng Sản vào sự chú ý truy đuổi chúng tôi, làm cho họ không kịp bắt lại các tàu có chở người vượt biển đang trốn chạy ra hải phận quốc tế trong đó có nhiều thân nhân của đoàn tàu cướp biển chúng tôi thoát chạy ra khơi… xuôi về Indonesia và Thái lan, kéo theo một đoàn tàu dánh cá khác cùng đi tìm bến bờ Tự-Do nhờ tàu cướp biển giả dạng của chúng tôi giải thoát tán loạn ra biển khơi , bỏ lại chúng tôi trong vòng vây Cộng sản.

Phía chúng tôi phải nổ súng dụ địch [VC] truy đuổi ngược hướng vào bờ biển Đá Ghềnh để tàu Cộng sản bỏ mặc tàu cá và tàu vượt biên ra khơi.

Quả đúng như chiến thuật hành quân dự trù chúng tôi nổ súng đại liên và chạy vào hướng vào bờ có 3 tàu hải quân Cộng Sản [Bằng sắt], chúng lấy của Hải Quân Sài gòn có trang bị vũ khí chiến đấu rất mạnh. Chúng, cộng sản biên phòng thấy chúng tôi chỉ là tàu gỗ nên quyết bao vây bắt sống để lập công với chính quyền cách mạng cộng sản như chúng phát hiện nhóm phản động Mai Quốc Túy, Nguyễn Văn Hạnh và Trần Văn Bá…trước đây đã xâm nhập vũ khí từ nước ngoài vào Việt Nam và bị chúng phát hiện bắt được. Toán biệt kích chúng tôi không dám làm anh hùng vĩ đại yêu nước cứu dân so với nghĩa sĩ nói trên, nhưng trong bối cảnh bị bao vây nguy hiểm này, chúng tôi phải chiến đấu tới cùng, với ước mong các tàu cá chạy được ra xa khơi ngoài biển trong lúc neo chiến câu giờ của thuyền chúng tôi.

Chúng bắt loa phóng thanh kêu gọi đầu hàng nhưng chúng tôi vẫn trong tình trạng im lặng sẳn sàng chiến đấu…Và thời gian quyết định cũng phải đến cho chiến đấu sống còn. Cái khoảng lặng rợn người đầy chiến thuật tác chiến. Toán chúng tôi ra ám hiệu cho nhau quyết định đồng loạt xử dụng hỏa tiển vác vai M72 chống tăng bắn vào tàu địch. Tàu tôi có 3 cây M72 bắn tàu số 1, tổ 2 có 3 quả bắn tàu 2 và tổ 3 có 3 quả bắn vào tàu 3. Chúng tôi ra lệnh quay ngang tàu để lộ vị trí 1,2,3 của tàu địch và bắt đầu khai hỏa. Vừa khởi động quay nửa vòng nhưng chưa lộ hết mục tiêu thì đã bị những tràng đại liên tàu địch bắn chặn, nên toán 1 và 2 phải vội khai hỏa...Mục tiêu số một [Tàu địch] lãnh trọn 3 quả M72 bốc cháy nằm êm, mục tiêu 2 bị che khuất một phần nên bị trúng 2 quả, còn trượt mất 1 quả nhưng cũng bị cháy và nghiêng hẳn sang một bên, những cây đại liên trên tàu còn hoạt động gây khó khăn cho ta. Cố bắn thêm một quả thứ 3 cho mục tiêu 2 làm câm lặng giàn đại liên và đã loại ra khỏi vòng chiến 2 tàu địch. Còn mục tiêu chiếc thứ 3 lướt qua 2 tàu lửa nằm bất động và bắn đại liên vào thuyền chúng tôi, nên phải xả hết tốc lực chạy vòng qua phía sau 2 tàu cháy để được sự che chắn của 2 tàu này làm chướng ngại vật che khuất thị trường tác xạ của tàu sổ 3 địch. Hai xạ thủ đại liên thuyền xung kích chúng tôi bắn tối đa cướp tinh thần và truy cản tàu địch rượt đuổi. Tôi ra hiệu 2 khẩu đại liên cầm chừng vì sắp hết đạn, mà tàu địch bằng sắt khó đâm thủng vỏ tàu. Hơn nữa chúng tôi chỉ giỏi đánh trên bờ, còn dưới biển chòng chềnh say sóng khó khó xác định mục tiêu! nên 2 khẩu đại liên không hiệu quả. Tôi làm ám hiệu xử dụng tối đa 4 cây hỏa tiển M72 còn lại cho mục tiêu sổ 3 quyết định thành bại của chúng tôi. Tôi cho lệnh tài công đánh cá kinh nghiệm đường biển:”ngoặc ngang rẻ phải “ của chiếc tàu đang cháy và đột ngột xoay ngang dừng lại chờ tàu mục tiêu 3 của địch tiến tới. Tàu này còn khỏe chưa bị thương vì nó được che khuất tầm xa nên nó bị bắn trượt mục tiêu và nó đang tấn công vũ khí hạng nặng vào tàu ta bằng đại liên 50ly phòng không làm tan vở tàu gổ của ta chìm nhanh chóng và đang rượt đuổi chiếc thứ 2 của ta chạy vòng vòng nên để lộ mục tiêu chiếc thứ 3 cho ta nhắm bắn. Lại thêm chiếc thứ 2 chúng ta bị trúng đạn vở tan tành chìm nghĩm. Đổi lại mục tiêu thử 3 tàu địch bị trúng 3 trái hảo tiển M72 của ta bốc cháy theo số phận 2 chiếc trước. Trước khi nó chìm còn bắn lại ta lần cuối cùng cùng bốc cháy theo chúng. Lửa trên tàu gỗ loang nhanh cũng là chiếc thứ 3 của tôi bị địch bắn đang bốc cháy nhanh vì nó bằng gỗ tàu đánh cá không phải tàu sắt của Hải Quân VNCH như những chiếc của chúng đang chìm nhanh hơn chúng tôi.

Con tàu cá cuối cùng của tôi bị bốc cháy và nghiêng hẳn sang bên sau khi hứng chịu thêm mấy quả B40 do địch phóng trúng trước khi nó chìm vào lòng biển, làm cho 2 khẩu đại liên thuyền xung kích chúng tôi bị trúng B40 Vc lật tung, rớt xuống biển cùng 2 xạ thủ. Thuyền cháy và nước bắt đầu tràn vào lòng thuyền và bị lật ngang. Bất thình lình một tiếng nổ to của thùng lựu đạn mang theo nổ tung và tất cả chìm vào lòng biển cả đầy khói lửa lẫn xác người cùng bốn bộ hài cốt trong bao tải đựng cốt xương tàn của 4 nhà báo quốc tế.

Trước khi thuyền cá xung kích bị chìm tôi vẫn còn nghe thấy tiếng nổ to cột lửa lên cao từ phía tàu địch…Mặt nước biển bị chấn động mạnh hất tung văng thuyền ra khỏi con tàu, còn lẫn xác của tôi nằm trên đó lềnh bềnh trôi trên biển khơi và chết lịm dần không biết bạn bè chiến hữu của tôi ở nơi nào, sống chết ra sao trong vùng biển chết của Tự-Do!...

Vợ con tôi ra trễ chuyến tàu định mệnh đi tìm Tự-Do mà tôi đã hẹn trước…Giờ chỉ là một cuộc hẹn “Nhận Xác Chồng” khi hay tin làng chài ven biển vớt được xác tàu chìm, trong đó có tôi còn sống trong đống xác chết giữa bạn và thù. Sau khi hồi tỉnh tôi trốn khỏi phòng cấp cứu y tế địa phương khi sống lại từ cõi chết! và bỏ lại nơi này tất cả đau thương khốn khổ của người bất đắc chí không đạt thành sở nguyện Tự-Do VNCH

VƯỢT ĐỜI CẢI TẠO

Mười lăm năm sau sống vùi dập chui nhũi như người tha phương xứ lạ. Tôi sống bằng nghề cơ khí hàn điện hàn xì trong các công trình nhá nước Cộng Sản. Xây cất các nhà máy xí nghiệp, cầu đường trong những vùng sâu vùng xa, có khi cận kề với chiến trường xưa đầy bom đạn thuộc vùng lá chết vì chất độc da cam thời chiến tranh, nhưng không thể tránh được vì đó là cách hành xử của kẻ thù đối với người Cải Tạo. Chúng đưa tôi vào công trình sửa chửa Lò Phản Ứng Hạt Nhân Đà Lạt cùng với số công nhân con nhà ngụy Quân-ngụy quyền do Sàigon bỏ lại mà không đóng khóa Thanh Nhiên Liệu Nguyên Tử làm chúng tôi bị nhiểm phóng xạ bỏ ra về…Chúng bắt trở về xây dựng lại nhà máy Đông Nam-Thắng Lợi tại Gò Vấp do Pháp tài trợ cho VN nhưng chúng tôi không được quyền tiếp xúc với chuyên gia Pháp vì biết nói tiếng Pháp và tôi bị nhốt tù mất 6 tháng khi vận chuyển khung máy dệt bị lật cong hư máy vì tội phá hoại tài sản XHCN.

Khi ra khỏi tù, chuyên gia Pháp mở tiệc ăn mừng mời tôi đến dự nhưng cơ quan Xí Nghiệp Xây Dựng Số 3 không cho tôi tham dự chung với đám công nhân. Các chuyên gia Pháp phản đối dữ dội, cuối cùng gởi về đội công tác cho tôi được 5 lon bia Tiger. Tôi thèm bia lắm vì lâu rồi không được uống nhưng cố nhịn để chiều tan sở về mang ra chợ Ông Tạ bán lấy tiền mua quần áo cho 2 con mặc đi học với chúng bạn nó. Vì sợ “ hớ giá”nên tôi hỏi giá bán ra, sau đó thú thiệt có 5 lon bia muốn bán lấy tiền. Lập tức tôi bị chủ quán mắng mỏ tơi bời;”Nào là thứ quân ở rừng, ở rú mới ra…không biết làm ăn buôn bán là gì!?. Họ cứ cho tôi là Việt Cộng trong rừng mới ra vì bộ quần áo công nhân lao động lếch thết tả tơi bụi đất công trường. Sau cùng chiếc xe đạp bị thủng bánh không tiền vá xe nên phải đẩy bộ về nhà xa…Chắc vợ con tôi đang đợi ở nhà và sẽ khóc cho đời cải tạo vừa bị mắng chửi không thương tiếc của người đời!? Ra tù đi lảm lao động nô lệ cho chúng tại các nông công trường Đỏ gọi là chính sách khoan hồng cộng sản. Không được phía Mỹ cho tham gia vào chương trình tái định cư tại Hoa Kỳ theo diện HO. Cải Tạo có chết mờ ám trong thù hằn với Cộng sản cũng không được phía Mỹ quan tâm giúp đỡ, vì cải tạo dưới 3 năm nên chưa đủ thời gian chịu nhục hình Cộng sản!?Và cũng chưa đủ kết tội phản bội đồng minh bán đứng VNCH của Hoa Kỳ vì quyền lợi riêng của nước Mỹ!?

Đến năm 1998 báo chí Cộng sản VN và truyền thông quốc tế có cả Hoa Kỳ tuyên bố đã tìm được hài cốt mất tich của 4 phóng viên nhà báo quốc tế mất tích tại VN ở ngả 3 biên giới trong chiến tranh theo chương trinh Pow+MIA nhân đạo của 2 bên Viêt-Mỹ. Nhưng thử xét lại trường hợp 4 hài cốt phóng viên này mất tích ngoài biển khơi, theo với chúng tôi vượt biển tìm đường TỰ-DO nhưng chẳng may bị đắm chìm trong trận hải chiến chúng tôi, thì thử hỏi Mỹ và CSVN tìm được gì để thay thế 4 bộ hài cốt phóng viên nơi rừng núi biên giới Lào! Chẳng qua là hình thức chính trị, ngoại giao giữa Mỹ và Việt Nam mà thôi!? Chớ có nhân đạo gì với cái chiến tranh phản bội của người Mỹ và sự dối lừa của CSVN. Nếu tìm dược đầy đủ hài cốt lính mỹ tại sao phía Hoa Kỳ vài năm sau nầy-2010-lại xin Việt Nam Cộng Sản cho phép các tàu chiến Mỹ vào tận thềm lục địa ven biển Việt nam để rà tìm hài cốt lính mỹ mất tích chiến tranh VN theo chương trình Pow-MIA.Như sư hiểu biết của chúng tôi thì cuộc:

“TRAO TRẢ HÀI CỐT LÍNH MỸ”[ngày 8-4-2011 Đài BBC Việt Namese]”

Theo ông Ron Ward thuộc bộ chỉ huy phối hợp tìm kiếm người Mỹ mất tích và tù binh chiến tranh [J.Pac] một số hài cốt tìm thấy trong đợt khai quật tại tỉnh Kom Tum Miền Trung VN, tại một địa điểm được cho là có liên quan tớii vụ một chiếc phi cơ chở hàng lớn của Mỹ bị đâm năm 1966. Kể từ khi kết thúc chiến tranh Vn-1975, phía Vn trao cho Hoa Kỳ 668 hài cốt lính Mỹ mất tích trong thời gian chiến tranh nhưng vẫn còn 1303 người mất tích vẫn chưa tìm đưoc trong số 58.169 lính Mỹ chết tại VN. Và phía Vn cho rằng còn 300.000 bộ đội miền bắc còn mất tích trong chiến tranh”

Sau đây ta hãy nhìn vào con số 1303 lính Mỹ mất tích vẩn còn quá nghi ngại lẫn nhau giữa Mỹ-VNCS qua “Bức Thư Phúc Đáp Từ Washington State” của Thượng Nghị Sĩ Pam Roach trả lời ông Đại SứVNCS Nguyễn Tâm Chiền ngày 23-2-2004 theo đường dẩn: thegioinguoiviet.net

còn xin trích đoạn liên quaoan đến mất tích 1303 lính Mỹ:

Hãy nhìn vào sự gắn bó của nước ông trong hành động buôn bán nô lệ. Nhiều lần trong cuộc Chiến Tranh Đông Dương lần thứ hai và cả sau đó, nước ông bán người Mỹ, bán đồng minh và tù binh Việt Nam qua nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Liên Bang Xô-Viết. Một bằng chứng, năm 1983, nước ông bán 275 người Mỹ và 27,000 tù binh Việt Nam qua Liên-xô để trừ nợ đã vay trong chiến tranh. Đây là một vi phạm quá trọng đại đối với nhân quyền và là một tội ác chống nhân loại. Đã có nhiều lần nước ông bán người Mỹ, đồng minh và tù binh Việt Nam qua Liên-Xô, nhưng mỗi một lần số lượng không nhiều lắm.

Nước ông có thể giải quyết nhiều trường hợp Tù Binh/Người Mất Tích trong khi làm nhiệm vụ một cách dễ dàng bằng cách mở các hồ sơ quân đội và Công an của nước ông. Nhưng nước ông đã không làm chỉ vì không có lợi lộc gì trong việc giải quyết nhân đạo vấn đề tình cảm này. Nước ông tống tiền nước Mỹ cho lợi nhuận riêng và hưởng thụ. Tại sao? Bởi vì nước ông nhận thấy rằng Tổng Thống Nixon đã hứa viện trợ tái thiết cho nước ông khoảng 4 tỷ 3 đô-la. Điều này có thể xảy ra, nước ông có thể nhận được số tiền này một cách dễ dàng, nếu chịu công bố hồ sơ và danh sách tù binh của nước ông cho các gia đình và cho thế giới. Ít ra việc này cũng có thể làm giảm nhẹ một phần nào trong số tội ác của nước ông.

Rồi thì ông dám trơ tráo đòi hỏi rằng người Mỹ đừng can thiệp vào công việc nội bộ của ông và đòi vinh danh lá cờ của nước ông. Với hồ sơ của nước ông, lẽ ra ông nên vui mừng là đã không bị đưa ra xét xử bởi một Tòa án Quốc Tế về những tội ác chống nhân loại mà nước ông đã phạm.

Vậy thì, xin đừng can thiệp vào các vấn đề nội bộ của chúng tôi trong việc vinh danh những người đã chết vì Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền. Xin đừng xen vào để xem làm sao chúng tôi vinh danh những công dân đã đóng góp vào sự an sinh và no ấm của Tiểu bang chúng tôi.

Terrell A. Minarcin

Concerned Citizen for Freedom, Democracy, and Human Rights for Vietnam.

Với sự đem tàu chiến của Hoa Kỳ vào bờ biển Việt Nam để rà tìm hài cốt lính Mỹ theo chương trình Pow-MIA hay là đã có sự đồn đoán của các thuyền nhân Viêt nam tại các trại Tỵ nạn Đông Nam Á: ”Muốn được Mỹ rước vào Hoa Kỳ định cư phải có hài cốt lính Mỹ mang theo khi vượt biển để làm giấy thông hành vào đất Mỹ”.

Quả đúng thật như vậy! và chúng tôi cũng làm theo lời khuyên của họ đào bới xương tàn lính Mỹ đem theo; ”Vượt Biển Trên Đống Xương Tàn” nhưng chúng tôi người linh VNCH không thể có hành động vô lương tâm thiếu đạo đức của người Việt Quốc Gia biết yêu chuộng TỰ-DO DÂN CHỦ HÒA BÌNH không thể phản lại sự hy sinh xương máu đồng minh đã bỏ mình cho dất nước dân tộc VN. Chúng tôi muốn đem hài cốt Mỹ trao lại cho gia đình họ đang mong chờ. Sự thật muốn trả ơn họ hơn lợi dụng cho quyền lợi sống ích kỷ riêng mìmh!!! Chúng tôi cũng biết số hài cốt lính Mỹ được thuyền nhân Vn mamg theo vượt biên rất nhiều chỉ đơn giản muốn trót lọt vào Mỹ định cư và giúp phía Mỹ mau chóng hoàn thành chương trình Pow-MIA mà không có mục tiêu chính trị hay trả thù nào theo kiểu CSVN.

Rất tiếc hai bên Mỹ-Việt Cộng mãi quan tâm về hài cốt hay mất tích của nhau mà quên mất lương tâm nhân đạo với hài cốt và mất tích của chiến sĩ VNCH miền Nam chết trong tù cải tạo Cộng Sản 265.000 người còn nằm rải rác khắp núi rừng hoang vu của Việt Nam và 16.000 bia mộ của binh lính miền nam tại Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa bị hoang phế tàn phá không hương khói. Nơi đây xứng đáng là di tích lịch sử chiến tranhVN cho cả thế giới văn minh biết tôn trọng người chiến sĩ TỰ DO VNCH có lý tưởng AN NINH và HÒA BINH Thế Giới. Nhưng Việt Nam Cộng Sản lại khác và bản chất Cộng Sản không có TỰ-DO là chỗ đó!???

Ba mươi sáu năm qua rồi mà ước vọng Tự-Do vẫn không thành! và Bây giờ trong tôi chỉ còn có mỗi “Quê Hương” cho cuối đời !!!

Chỉ còn là quê hương;...

Quê hương tôi là chuổi ngày chinh chiến,
Tiếng bom rền ru hát suốt canh đêm,
Ru con chiếc bóng chờ bên song cửa,
Đèn tàn hiu hắc mỏim bóng chinh nhân,
khuất nẽo chiều hôm át tiếng bomb rền,
Con thơ mẹ yếu quê nhà xế bóng,
Hỏa châu soi bóng đất mẹ lối về,;
Đường hành quân vạn lối biết về đâu,
Đường về quê cũ hảo châu mờ lệ,
Chỉ là ảo mộng, còn là quê hương,

xox

Chinh chiến tàn rồi gió bụi chiến tranh,
Nắng nhạt hồng phai kiếp sống mong manh,
Lối xưa nhà cũ nay đâu còn nữa,
Mộng hồn non nước thôi phải tan tành,
Quê hương réo gọi vào đời chinh chiến
Cho Tự-Do nhưng ước vọng không thành,
Cong nòng súng gẩy dập vùi chiến đấu,
Tự Do gẩy cánh ta chết không đành,
Nữa hồn chinh chiến đi vào cải tạo,
Nữa mãnh sơn hà tan tác biển khơi;...

xox

Bao rừng cay đắng sau hồi chinh chiến,
Bỏ lại quê này mãnh vở quê hương,
"Giải phóng Tụ-do", do tự mình chọn,
Một đời Xã Nghĩa trên cả Tự-Do,
Sáng khoai chiều sắn thỏa đời khát vọng,
Dân chủ bình quyền gái điếm tự do,
Bán thân chuộc đất lấy chồng xứ lạ,
Báo hiếu kiểu nầy nhục quốc vong gia,
"Giải phóng dục tình" nữ lưu Xã Nghĩa,
Còn gì;?...đâu nữa...chỉ là quê hương,

xox

Vì đời mà thương;... đem thân chiến đấu;...
Thất bại rồi….sao nỡ lòng nào quên!
Quên chi những đêm nồng an giấc ngủ,
Mặc cho sương gió dạn dày chinh nhân,.
Ơn anh đó tháng ngày trong lao cải,
Mai này rảnh nợ cho em lấy chồng,
"Tiếc hạnh bất phong" lấy chồng Bắc Bộ
Một đời "giải phóng" của tiền tự do,
Nữ lưu bất hạnh một thời mất nước;?...
Còn lại gì một chút cho quê hương!

xox

Chuông chùa thúc giục tuần hành phật tử,
Đem Phật xuống đường cản lối Tụ Do,
Kẻng nhà thờ;...Linh Mục đi hốt rác,
Xôn xao báo chí rũ nhau ăn mày,
Sinh viên trí thức những đêm không ngủ,
Mất Tự Do rồi, có mất quê hương;???...
Giật mình chợt tỉnh "Chân Trời Đỏ" máu,
Đêm dài;...cảnh tỉnh điểm tiếng chuông chúa,
Sáng mai héo hắc;... chuông nhà thờ đổ,
Đỏ cả sao trời;...đỏ cả quê hương,

xox

Trời sao lấp lánh thiên đường Xã Nghĩa,
Dưới trời lệ đổ "ngục đàng' TỰ DO,
Con anh quốc tế làm tròn nghĩa vụ,
Cháu anh trả nợ xung phong núi rừng,
Thế hệ tàn quân cháu con nợ máu,
Lao động công trường Xã Nghĩa cộng nô,
Bán thân nô lệ phận người dân ngụy,
Cho con Cộng Sản một thơi xuất du,
Nhà lầu gái đẹp con tu bản Đỏ,
Tình người hun húc ;...chì còn quê hương,

xox

Rừng xanh biển rộng một màu non nước,
Thác ngàn Bản Giốc nghìn năm mất rồi,
Trấn ải Địa Đầu Nam Quan dời mốc,
Tốp teo biển vịnh "Lai khứ qui Tàu";...
Hoàng, Trường Sa Giọt lệ Việt Nam đổ,
Nước mắt tuôn tràn ngập cả biển Dông,
Trong biển lệ mẹ tìm đường vượt sóng,
Bỏ lại sau lưng mãnh vở tương-tàn,
Biển mặn trề môi nghe hồn chất ngất,
Ta lại nhìn ta;...còn là quê hương;;;...

xox

Nặng nợ quê hương vượt thuyền không thoát,
Súng đạn nầy;... ta trả lại biển khơi,
Vùi Trong lòng biển ba hài cốt Mỹ;...
Đồng minh chiến hữu trách nhiệm không thành,
Sống lại quê nhà lưu đày kiếp phận,
Đường đời hẹp lối ta lại;... gặp ta;.
Mang thân súng gảy tủi hờn nhục quốc,
Nhìn lại chính mình xác chết Tự Do,
Trần truồng nhân thế;... người đời quên lãng;.
Còn gì;...cho ta,chỉ là quê hươmg,;...

xox

Bạn bè chiến đấu bỏ đi biền biệt,
Đứa chết trong tù đứa Mỹ rước đi,
Còn tôi ở lại trong cơn chiến bại,
Búa rìu dư luận;...người chối "TỰ-DO",
Nhiều khi bật khóc mà không thành tiếng,;...
Nuốt lệ vào lòng cho cõi chết Tự-Do,
Trời hởi Tụ-Do sao mà đắt thế!???
Pháo hoa chiến thắng chôn vùi mừng vui,
Một đời chinh chiến giọt buồn biết khóc,
Tiếc thương chi;...Chỉ còn;..là quê hương,

xox

Phố cũ lên đèn hoàng hôn tắt nắng,
Buồn trong kỹ niệm đếm lá me bay,
Công viên ghế đá chờ ai muôn thưỡ,
Bạc tình chi lắm hởi;?....thế nhân ơi;?.
Đèn đường hiu-hắc nhòa trong mắt lệ,
Nhớ bóng người xưa nhớ cả chiến trường,
Đường xưa lối cũ Tự- Do khuất tất.
Để lại nơi nầy một bóng hình ai…!
Hình ai khốn khổ lưu đày tổ quốc,
Mang khối tình chung;...chỉ là quê hương.

Huỳnh Mai

(Quê hương lưu đày)
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn