BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 68416)
(Xem: 61031)
(Xem: 38192)
(Xem: 30491)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Đánh bóng thây ma!

14 Tháng Chín 201112:00 SA(Xem: 872)
Đánh bóng thây ma!
52Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
52


Kể từ tháng 2/2007, khi BCT (Bầy Chó Tầu) phát động phong trào "thi đua học tập tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh", thì đạo lý VN lao xuống vũng lầy tội ác với tốc độ mỗi ngày càng nhanh hơn trước mốc thời gian nầy. Từ tội phạm trong học đường, xã hội đến những cơ quan cầm quyền cao thấp, lớn bé.

Cũng hiển nhiên thôi! Đem một đứa dâm ô, xảo trá, giết người hàng loạt, trộm cắp thơ văn, bán Nước... như Hồ Chí Minh để làm gương soi giữa thời đại thông tin bùng nổ, rất khó lấy thúng úp voi như thời tiền chiến hay thời bịt cửa, thì quần chúng đảng viên cứ theo "gương bác""học và hành!" từ trộm cắp, tham ô, giết người, cướp của...

Tội bán nước của thằng Hồ khi ký hiệp ước rước giặc Pháp trở lại, nhiều người biết rõ nhưng mồm hắn vẫn xoen xoét: "Hồ Chí Minh không bán nước!" (Đúng: Hồ Chí Minh không bán nước, Hồ chỉ bán Nước!) Sau nầy chính hắn còn chỉ thị cho Phạm Văn Đồng dâng biển đảo cho quan thầy Tầu Cộng qua "công hàm ô nhục!" Mà nay bọn VC đang thi đua lấp liếm bào chữa.

Gọi Hồ Chí Minh là thằng bán Nước, có thể có người cho là "không có văn hóa!"

Trong một tác phẩm (không nhớ chính xác cuốn sách nào) của triết gia Lương Kim Định, ông viết đại ý rằng cách xưng hô trong ngôn ngữ Việt rất rành rẽ, văn hóa Việt Nam tôn trọng con người bất kể giàu nghèo sang hèn, tùy theo phẩm cách để từng đối tượng để gọi cho đúng : người ta vẫn xưng "ông lão hành khất hay bà lão ăn mày" và người ta gọi: "tên trộm cướp, đứa sát nhân, thằng bán Nước" chứ không ai nói: "ông lão giết người, cụ già bán Nước!" Cũng không được phép nói: "Thằng già ăn xin." Tóm lại văn hóa Việt tôn trọng người nghèo khổ thấp kém nhưng khinh thường bọn gian manh hung ác, cướp của giết người, buôn dân bán nước!

Vì vậy gọi Hồ và bọn VC là những "thằng" bán Nước thì không có gì sai trái đối với văn hóa VN cả.

Hồ may mắn chết trước để không được chứng kiến nỗi nhục hôm nay, Đồng cũng vừa mới nhìn thấy lầm lỗi của mình thì chết. Chỉ có Võ Nguyên Giáp phải sống dai để nhìn thấy hậu quả mà chính mình đã đóng góp nhiều công trạng, khổ một nỗi là Giáp cũng như những công thần già nua của đảng cũng chỉ thấy tội ác sai lầm hiện tại là do bọn hậu duệ đương quyền, không mảy may tự vấn căn gốc từ đâu. Cho nên, biết bao "thư ngỏ, thư ngách" biết bao "kiến nghị, ruồi nghị" mà Giáp và nhiều người đem hết sức tàn dâng lên TƯĐ đều bị Bầy Chó Tầu ném hố xí!

Mặc dù trong lòng chúng nó coi thường, nhưng bề ngoài chúng nó vẫn lợi dụng tên tuổi của Giáp tối đa! Lớp sơn thần tượng Hồ, Đồng đã rệu rã, Công lao và tài cán của Giáp cũng đã có nhiều chứng cứ vạch trần, tuy nhiên Giáp không trực tiếp dính líu đến những tội bán nước trong quá khứ, nên VC vẫn cố tình kéo dài sự sống giả tạo cho Giáp, lâu lâu lại đánh bóng, tô vẽ để mua lòng quân, níu lòng dân. Trong bộ đội VC chỉ có Giáp là có bằng cấp thực sự tuy chưa qua một trường lớp huấn luyện quân sự nào, vài người được thụ huấn quân sự bên Tầu, ngoài ra tất cả tướng tá đều leo lên từ lính trơn, chỉ ngoi lên nhờ phe phái và luồn lách giỏi, nhân cách và tài năng không có! Nhìn những bộ trưởng, thứ trưởng quốc phòng như Phùng Quang Thanh, Nguyễn Chí Vịnh... đều do Tầu Cộng tuyển chọn đặt để, dù chúng có tuyên bố ba hoa chích chòe thì trong sâu kín cũng chỉ đi theo định hướng của Tầu Cộng, viên tướng Nguyễn Khắc Nghiên chỉ chệch một bước là bị đốn gục ngay!

Mặt thật của đảng từ Hồ trở về sau này đã lòi ra nhiều sự thật khó lòng bưng bít, che đậy. Người dân đã công khai miệt thị, lòng tin trong quân chẳng còn lại bao nhiêu, cho nên cái bóng Võ Nguyên Giáp được chúng thổi phồng lên mong vớt vát niềm tin. Hình ảnh nhếch nhác của Giáp như một cái thây hấp hối trong những lần Nguyễn Minh Triết đến phong tặng, Phạm Quang Nghị đem thư đến mời Giáp đi dự đại lễ "Quốc khánh Tầu cộng" dưới hình thức lễ hội "1000 năm Thăng Long", nay không thể đem hình ảnh đó để dàn dựng lại, Giáp vẫn đang sống thực vật hay đã được khâm liệm, đang quàn ở một nơi nào?

Để kỷ niệm "cách mạng tháng Tám bịp" tẻ nhạt, VC rầm rộ tổ chức mừng sinh nhật 100 của Giáp, nhưng không có Giáp, hình ảnh và bài vở về Giáp được thi đua trưng bày, phổ biến. Đến tư gia để chúc thọ Giáp 100 tuổi chỉ có người nhà và dẫy đầy hình ảnh cũ của đương sự, tuyệt nhiên không một hình ảnh nào dù mờ nhạt của "đại tướng" hiện tại đang ở đâu?

Sáng 21/8, theo VnExpress, một đại tá bác sĩ riêng gần 20 năm của Giáp cho biết, sức khỏe của Giáp vẫn ổn định. "Sáng nào tôi cũng vào thăm, kiểm tra sức khỏe Đại tướng. Gần đến ngày sinh nhật lần thứ 100, tinh thần Đại tướng có phần phấn chấn hơn... tướng Giáp rất tỉnh táo, minh mẫn. Tất cả bạn bè, người thân vào thăm, ông đều nhận ra và bắt tay. Để đáp lại tấm lòng của những đồng chí, đồng đội và bạn bè tới thăm, chúc thọ nhân dịp tròn 100 tuổi, đích thân Đại tướng còn ký thiệp để cảm ơn những người tới thăm, chúc thọ dù tay run và chữ ký không đẹp như xưa."

Bịa như thật!

Bài viết tô vẽ thì khá nhiều, theo "Nguồn: Đoan Trang facebook" Mượn lời của những tên cha căng chú kiết ngoại quốc cho đến những bạn bè quen biết cũ của Giáp thời thơ ấu để ca ngợi Giáp như một cậu học trò thông minh, chăm chỉ luôn đứng đầu lớp, thi tốt nghiệp sơ học đỗ đầu toàn tỉnh! Đỗ thứ nhì vào trường Quốc Học, nhập học, tháng nào cũng đứng đầu lớp. 

Thế nhưng khi "Giáp đã phải đúp năm thứ hai, do không qua được kỳ thi tháng 10”. thì được tên ký giả Pháp gốc Việt Gérard Le Quang cho rằng "sự nghiệp chính trị và đường học vấn không phải lúc nào cũng song hành, nhất là khi anh lại còn phải kiếm sống nhờ dạy học."

 Báo "Tuần Việt Nam" ngày 24/8/2011, bồi bút Tương Lai với một bài viết sướt mướt đã lấy thơ Nguyễn Du đem sữa bậy bạ để tâng bốc Giáp: "Võ công nét đất, nhân văn tính trời" (Truyện Kiều: "Văn chương nết đất, thông minh tính trời.")

"Nhân văn tính trời" là quái gì? Như vậy mà cũng xưng giáo sư giáo siếc!

Theo bút nô Tương Lai thì không có người thứ hai trên thế giới có thể sánh với Giáp:

"Có lẽ khó để tìm ra một người thứ hai trên thế giới, vị lão tướng huyền thoại Võ Nguyên Giáp đang là biểu tượng cho bản lĩnh, khí phách, trí tuệ Việt Nam, niềm tin của thế hệ trẻ Việt Nam hôm nay."

Thế mà bọn Lê Duẩn, Lê Đức Thọ... dám bắt Giáp "cầm quần chị em" thì cả đảng, cả bầy trí nô đều câm mõm chó! Nhục!

Về một cuốn sách từng bị chỉ trích gay gắt, bút nô viết:

"Năm ngoái, mừng ngày sinh Đại tướng tại nhà riêng, Hội sử học đã mang đến tặng một cuốn sách vừa xuất bản ở Luân Đôn, tôn vinh 59 vị tướng lừng danh qua mọi thời đại tự cổ chí kim mà người viết này đã có dịp nói đến, Võ Nguyên Giáp là vị danh tướng duy nhất còn có dịp nhận để tự đọc được tên tuổi và sự nghiệp hiển hách của mình trong cuốn sách tuyệt vời đó."

Nếu đọc được những câu trên, có lẽ con cháu Vi Quốc Thanh, Lã Quý Ba bịt mũi không kịp! Không biết VC đã trả bao nhiêu để được nhét tên tuổi Giáp vào cuốn sách nói trên? Kể ra thì Giáp cũng là một đệ nhất thiên tài: " thiên tài nướng quân!"

Bồi bút Tương Lai trích của Phật giáo gian Cao Huy Thuần:

"... hình ảnh cũng của một vị danh tướng trong cuốn sách trên, Napoléon, mà Cao Huy Thuần có nói đến trong một bút ký rất hay anh vừa gửi tặng kịp lúc tôi nhập viện. Đây là hình ảnh Napoléon qua thơ Victor Hugo :

"Cùng với tuyết trời kia yên tĩnh 

Dệt khăn tang hàng vạn tàn binh, 

Trước tàn quân lưa thưa trên tuyết

Người vinh quang run rẩy nhìn trời

Nói gì đây một câu sám hối

"Phải chăng trừng phạt hỡi trời?"

Napoléon tên ông ai gọi

Nghe mơ hồ ai nói với ông :

Không.

Và Cao Huy Thuần bình: Trời không dung. Bởi vì thanh gươm của ông đâm vào tự do của các dân tộc. Bởi vì thanh gươm của ông đâm vào tự do. Nhưng thôi, xin trở lại với ngày vui của ta.

Người Tổng Tư lệnh thống lĩnh toàn quân ấy hiểu hơn ai hết, những người lính răm rắp theo lệnh của ông trên mọi chiến trường, tuyệt đại bộ phận là người nông dân."

Không biết Cao Huy Thuần có thâm ý gì khi viết "Bởi thanh gươm của ông đâm vào tự do?" để bình những câu thơ:

"Người vinh quang run rẩy nhìn trời

Nói gì đây một câu sám hối

"Phải chăng trừng phạt hỡi trời?"

Thân phận Napoléon cũng là thân phận của Giáp! Napoléon được chết, Võ Nguyên Giáp không được tự do chết! Phải chăng "tuyệt đại bộ phận là người nông dân" ngây thơ thuần phác đã "răm rắp (chết) theo lệnh của ông (Giáp) trên mọi chiến trường." Để đến nay oan hồn vất vưởng của họ chứng kiến thân nhân, gia đình, con cháu của họ cho đến cả dân tộc, cả đất nước ra nông nỗi nầy, Tương Lai viết về Đồng, Giáp:

"Có lần đang nghỉ ở Cửa Lò, biết chúng tôi cũng đang có cuộc hội thảo tại đó, ông cho mời anh Việt Phương và tôi đến nói chuyện. Với tôi, ông muốn nghe vắn tắt những khảo sát xã hội học về nông thôn "Anh Tô có nói với tôi là đã nghe anh trình bày về Thái Bình, công việc ấy hiện đang tiếp tục ra sao", ông hỏi.. Trong câu chuyện, tôi vô tình nhắc lại "vấn đề dân cày" mà Qua Ninh và Vân Đình đặt ra từ những năm 40 dường như vẫn còn mang tính thời sự, đặc biệt là "nạn cướp đất làm đồn điền" của thời mồ ma thực dân, phong kiến nay lại đang có những biến thái mới, tinh vi hơn cũng có và trắng trợn hơn cũng có. Ông ra hiệu dừng lại :"Anh cũng có đọc quyển đó à. Tôi thì không còn kiếm đâu ra cả" [Sau đó tôi đã phôto mang đến đặt vào giá sách của ông] Và rồi ông trầm ngâm "Chúng ta đang làm quá ít cho nông dân, anh phải tiếp tục công trình nghiên cứu của anh". Nhân ông có nhắc đến, tôi thưa lại với ông lời uốn nắn của Bác Phạm Văn Đồng khi tôi phân tích về những xung đột dẫn đến bạo động tại Quỳnh Phụ dạo ấy chỉ là mâu thuẫn trong nội bộ nhân dân chứ không có chuyện kẻ địch nào ở đây "Cũng không mâu thuẫn nội bộ nhân dân nào đây cả. Phải vạch rõ đây là mâu thuẫn giữa một bên là bộ phận cầm quyền thoái hóa, biến chất tham nhũng ức hiếp dân, với một bên là người dân không thể cam chịu mãi. Có phân tích đúng như thế mới có giải pháp đúng được". Bác Tô dằn tay xuông bàn, khẳng định.

Ông nói "Có lần tôi đã đọc ý này trên một bài viết của anh, nhưng rồi sao nữa, chúng ta đã làm gì. Tôi nhận được không biết bao nhiêu thư của cựu chiến binh về đời sống của họ, về thực trạng đời sống nông thôn".

Cũng chẳng phải "là một bộ phận cầm quyền thoái hóa, biến chất" nào cả, đó là "chủ trương đường lối (cướp bóc)" của Hồ và Cộng đảng mà thôi!

Phải chăng dựa vào vài cảm xúc muộn màng của bọn Đồng, Giáp mà bồi bút Tương Lai vẫn tin tưởng: "...ưu tư và tấm lòng nhân hậu của vị lão tướng đang là biểu tượng của niềm tin và sức mạnh Việt Nam vào lúc này. Trong một bài báo gần đây, tôi viết "lời ông là lời non nước".

"Khi sơn hà nguy biến, sóng biển Đông đang giận dữ dập dồn, lời non nước ấy đang được đáp ứng thế nào đây?"

"Đáp ứng thế" chó gì nữa! "sức mạnh Việt Nam" đã bị bọn Hồ, Đồng, Duẩn, Giáp rồi đến bọn Mười, Anh, Linh, Kiệt... Lương, Phiêu, An, Mạnh... tiêu diệt, nay bọn Hùng, Dũng, Sang, Trọng... đang ra sức tận diệt, thì một Tân Cương , Tây Tạng phương Nam của Tầu Cộng là "đáp ứng" cuối cùng vậy!

Về phương diện lịch sử, sử nô Dương Trung Quốc "lý giải" những "sự kiện" về Võ Nguyên Giáp một cách méo mó, chống chế bào chữa, không sát với sự thật qua những trả lời với các thế hệ thanh niên trong nước (Bee.net.vn):

Chiến thắng Điện Biên, theo Quốc thì: "Đại tướng rất tôn trọng những ý kiến của các cố vấn nhưng quyết định thì luôn đề cao tinh thần tự chủ."

Nghĩa là vâng lời nhưng cũng xin thêm ý từ "đánh nhanh thắng nhanh" của các cố vấn Tầu Cộng qua "đánh chắc thắng chắc", Giáp đã phải cần đến " một nắm ngải cứu đặt trên đầu để giảm bớt sự căng thẳng sau một đêm suy nghĩ và trao đổi với những đồng sự của mình để đi đến quyết định cuối cùng là chuyển cách đánh từ "đánh nhanh thắng nhanh" sang "đánh chắc thắng chắc".

Chỉ cần thay đổi khẩu hiệu vài chữ là công lao của Trần Thanh, La Quý Ba trở thành công trạng của Võ đại tướng!

"Sau này Đại tướng cũng nói rằng, khi trao đổi lại với các cố vấn Trung Quốc thì cuối cùng họ cũng tán thành và tôn trọng quyết định của chúng ta. Như thế là Đại tướng đã thực thi đúng những quyền hạn mà Bác Hồ giao phó, đồng thời, cũng tuân thủ những nguyên lý chắc thắng mới đánh của Chủ tịch Hồ Chí Minh."

"Sau nầy" còn đâu nhân chứng, cứ tha hồ mà phét nên chiến thắng Điện Biên là của Hồ và Giáp chứ còn ai nữa!

Để bào chữa cho thái độ hèn hạ, khiếp nhược của bọn Triết, Dũng, Trọng, Mạnh... và nay là Hùng, Dũng, Sang, Trọng... sử nô "lý giải" qua Giáp:

"...quan hệ Việt Nam - Trung Quốc có những giai đoạn lịch sử ảm đạm gắn với cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc và Tây Nam. Đại tướng là người luôn nhớ đến những bài học lịch sử nhưng cũng quan niệm rằng cái quá khứ không thay đổi được nhưng tương lai thì hoàn toàn tùy thuộc vào chúng ta. Do vậy, khi đề cập tới "vấn đề Trung Quốc" trong thời kỳ xảy ra những mối quan hệ thù địch thì ông vẫn tin rằng, hai dân tộc sẽ vượt qua được nếu những nhà lãnh đạo học được bài học của lịch sử.

Thực ra, trong 1000 năm tự chủ (được ghi nhận bằng 1000 năm Thăng Long Hà Nội), bên cạnh truyền thống đánh giặc, mỗi khi bị xâm lược, thì ông cha ta luôn coi việc gìn giữ hòa hiếu với phương Bắc là một nhiệm vụ hàng đầu (đương nhiên, chủ quyền không thể chia sẻ)."

Đúng như thế "ông cha ta luôn coi việc gìn giữ hòa hiếu với phương Bắc là nhiệm vụ hàng đầu, nhưng không chia sẻ chủ quyền" và không đàn áp, khủng bố, cướp bóc trong dân như đảng CS thời nay, VC chẳng những không được cho phép hòa hiếu mà phải quỵ lụy nhục nhã, chủ quyền chưa chia sẻ hết, nhưng đã cắt xẻ nhiều manh mún, rước giặc nhập cư.

Mang danh là nhà "sử học" tại sao Dương Trung Quốc không dạy lịch sử cho chúng nó? Hay là được học lịch sử xuyên tạc, nên chúng chỉ thể hiện gian dối, ngu hèn? Những thế hệ trẻ không thèm học sử là có nguyên nhân!

Không dám nhìn nhận sai lầm chiến lược khi Hồ và bè lũ phát động cuộc chiến "đánh Mỹ cho Tầu Cộng", sử nô nói:

"Còn với Mỹ, tôi nhớ lần con trai của cố Tổng thống Mỹ Kennedy đến chào Đại tướng đúng vào dịp sinh nhật lần thứ 87 (năm1998) mà tôi có may mắn được chứng kiến, câu đầu tiên Đại tướng chỉ lên trên tường nhà mình tấm ảnh chụp cùng Bác Hồ năm 1945 và nói rằng chính tấm ảnh này là do các bạn Mỹ chụp chúng tôi.

Đại tướng muốn nói đến một thời kỳ lịch sử Mỹ là đồng minh duy nhất của Việt minh, có những mối quan hệ rất chặt chẽ với Bác Hồ và Đại tướng trong thời kỳ quyết định thắng lợi cuộc cách mạng tháng 8 năm 1945 (tháng 7/1945) một đơn vị tình báo Mỹ (OSS) đã nhảy dù xuống Tân Trào cùng Việt minh thành lập Đại đội Việt - Mỹ do Đàm Quang Trung làm đại đội trưởng, Võ Nguyên Giáp là Tư lệnh và thiếu tá Thoms làm cố vấn. Đơn vị này đã bao vây quân Nhật ở Thái Nguyên, sau đó có mặt tại Hà Nội vào thời điểm tổ chức lễ Độc lập...

Rồi Đại tướng nói với con trai Kennedy rằng, quan hệ Việt - Mỹ không chỉ có những trang đen tối của cuộc chiến tranh vừa qua mà từng có những trang sử tốt đẹp là đồng minh chống phát xít. Vậy, các bạn trẻ vừa không quên cuộc chiến tranh vừa qua nhưng phải có trách nhiệm viết tiếp những trang sử tốt đẹp như nó đã từng có trong quan hệ Việt - Mỹ."

Thế gian! Nay bạn mai thù! Khi Tầu Cộng chưa chiếm được lục địa, chưa là kẻ thù của Mỹ, CIA sẵn sàng hợp tác với bất cứ lực lượng nào để cùng chống Nhật, nếu Hồ từ bỏ CS để theo Mỹ thì lịch sử đã đi theo hướng khác! Hồ chỉ lợi dụng Mỹ qua giai đoạn, còn thâm tâm thì vẫn trung thành tôi mọi cho quốc tế CS Nga Tầu. Những bức thư trí trá của tên tình báo gián điệp CS Hồ Chí Minh khó qua mặt được những cố vấn của TT Truman, nên bị bỏ qua. Sau nầy khi được Mỹ cho bang giao, bọn VC gian xảo than trách rằng nước Mỹ thời đó đã bỏ "lỡ" một cơ hội được "Hồ cho phép Mỹ bắt tay!" Thật ra, Truman thừa biết đường đi nước bước của Hồ. Nay cần rước Mỹ, Giáp lại lấp liếm với quá khứ!

Để giải đáp thắc mắc "Hiện giờ, thông tin về quan điểm dùng binh của Đại tướng trong cuộc chiến Mậu Thân 1968 vẫn chưa tỏ rõ?"

Sử nô công nhận:"Cuộc chiến Mậu Thân: Vẫn còn khoảng trống trong lịch sử. Hình như, trong bộ hồi ức rất đồ sộ của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, giai đoạn này chưa được đề cập tới."

Thế nhưng Quốc lại cho rằng: "Tuy chịu tổn thất về lực lượng nhưng nó đã đè bẹp ý chí tiếp tục cuộc chiến tranh ở Việt Nam và Mỹ hiểu rằng, không thể có được thắng lợi bằng quân sự"

Bị VC lừa gạt, bội ước lệnh ngưng bắn những ngày Tết Mậu Thân để tấn công, nhưng Quân lực VNCH cũng đã phản công tiêu diệt hầu hết lực lượng của chúng. Nếu như Mỹ tiếp tục viện trợ cho Miền Nam , hoặc Mỹ áp lực Nga Tầu ngưng cung cấp vũ khí lương thực cho Hà Nội thì Hồ và đồng bọn chẳng làm được trò trống gì!

Mỹ nghe lời tên Kissinger, bỏ phứt Nam Việt cho Hồ gặm xương, đỡ tốn kém tái thiết sau chiến tranh để nhảy vào thị trường to lớn Tầu Cộng và bây giờ Mỹ rước hậu họa, VC phét lác một thời rồi cũng vỡ mặt gian, lòi mặt bán nước! Giáp nướng hàng triệu quân để "lừng danh thế giới!" Đến nay không được phép chết, phải sống dật dờ như cây cỏ. Hy vọng sau khi tận hưởng sinh nhật 100, bọn chúng nó mới cho Giáp chết để làm quốc tang! Hay chúng nó lại sợ đảng giẫy chết theo Giáp như lời tiên tri của cụ Diễn?

Ngày 17/9/2002, ngẫu hứng làm mấy bài "Sanh điếu" cho Lê Đức Anh, Đỗ Mười, Võ Nguyên Giáp, thế mà chúng nó lại sống dai! Bỏ quên Võ Văn Kiệt, hóa ra Kiệt chết trước!

Vỏ còn nguyên giáp vẫn ươn hèn

Đến chết chưa nhìn rõ trắng đen

Những tưởng có tài giúp đất nước

Thật ra bất trí bám hư danh

Thân kia tồn tại nhờ lòn lách

Danh nọ thăng trầm bởi vụng chen

"Biện vật- quần phân", ngưu với mã

Cho nên cũng được khối thằng khen



Một nhân vật có nhiều liên hệ với Giáp cũng được lôi ra đánh bóng nhân ngày 2/9:

Cụ Huỳnh Thúc Kháng, bài viết trên Bee.net đúng ngày 2/9/2011: "Vị bộ trưởng từng thay mặt 'cụ' Hồ điều hành đất nước" Bài viết (cũng sử nô Dương Trung Quốc) ca ngợi cụ Huỳnh rồi đặt những câu vào miệng cụ để tâng bốc Hồ quá mức lố bịch! Bài viết xuyên tạc sự thật lịch sử, nhưng khó che giấu được những người từng là chứng nhân, những người biết rõ sự thật:

Vô tình tiết lộ trò bịp bợm của Hồ, bài báo viết:

"Tháng 11/1945, Đảng Công sản Đông Dương tuyên bố “tự giải tán” mà thực chất là rút vào hoạt động không công khai; cuộc Tổng tuyển cử đã bầu ra Quốc hội khoá đầu tiên nhưng giành riêng 72 ghế để những đảng phái “đối lập” đuợc tham gia không cần qua bầu cử; bằng các giải pháp ngoại giao táo bạo để phân hoá các thế lực nước ngoài đang có mặt ở nước ta, chủ yếu là thực dân Pháp và quân phiệt Trung Hoa; tiến tới cải tổ và mở rộng Mặt trận Việt Minh thành Mặt trân Liên Hiệp Quốc dân..."

Liên hệ với chuyện hoạt động cách mạng giữa cụ Huỳnh, Trần Quý Cáp, Phan Chu Trinh, một bức thư bịa đặt được gán cho cụ Phan Chu Trinh cũng mục đích ca tụng Hồ:

" Năm 1911, Phan Châu Trinh qua Pháp rồi sau đó có một thời gian gần gũi với Nguyễn áI Quốc để cuối đời gửi gấm tiền đồ đất nước vào người bạn trẻ vong niên:

"Anh như cây đương lộc, tôi tin rằng cái chủ nghĩa anh tôn thờ sau này sẽ thâm căn cố đế trong đám dân tính chí sĩ nước ta” (Thư gửi Nguyễn Ái Quốc 1922)

Các nhà nghiên cứu sử nên đối chiếu thời điểm để chứng minh sự "bịa sử" của bức thư nầy. Nếu là sự thật thì cụ Phan đã mắc một sai lầm chết người! Hay là một lời tiên tri buồn thảm cho quê hương

Một chi tiết đáng chú ý của bài báo:

"... cao trào cách mạng do Đảng cộng sản mới ra đời phát động vào năm 1930-1931, sôi nổi nhất cũng trên mảnh đất miền Trung vẫn không kéo nổi cụ Huỳnh ra khỏi con đường vận động cải cách, và tránh bạo lực của cụ Huỳnh. Cũng chính trong thời gian này, do hạn chế về nhận thức, cụ Huỳnh còn viết nhiều bài báo phản bác phương pháp đấu tranh của những người cộng sản. Trong một số văn kiện của đảng Công sản đương thời đã từng phê phán đuờng lối của Huỳnh Thúc Kháng là có hại cho cách mạng..."

Đây là những mối hiềm nghi sinh tử, cụ Huỳnh đã thắng thắn nhìn thấy bộ mặt của CS, không hề "do hạn chế về nhận thức" cũng có nghĩa là ấy trĩ dốt nát theo bài báo. Nhưng cụ ngây thơ tin người:

"Vậy mà, khi cách mạng thành công, Chủ tịch Hồ Chí Minh với niềm tin vào tinh thần yêu nước là động lực mạnh mẽ nhất của dân tộc luôn mở rộng khối đoàn kêt để thu hút mọi lực lượng vào hàng ngũ cách mạng. Vì vậy, vị Chủ tịch nước Việt Nam độc lập không quên cử người vào tận miền Trung vời cụ Huỳnh ra làm việc nước. Cụ Huỳnh ý thức được niềm hạnh phúc hơn những người đồng chí đã khuất như Trần Quý Cáp, Phan Châu Trinh hay Phan Bội Châu vì đã được chứng kiến ngày đất nước độc lập. Cụ Huỳnh đã cảm khái viết: "Sướng ơi là sướng, thoát thân nô mà làm chủ nhân ông – Vui thật là vui, đổi quyền vua mà làm dân quốc mới” . Nhưng cụ vẫn tự cho mình là lớp người đã lỗi thời mà xa lánh chính trường."

Trong một bài viết trên CAND nói là chính Hồ đích thân đến mời cụ Huỳnh. Đâu là sự thật, hay tất cả đều bịa?

Võ Nguyên Giáp, "thuật lại trong hồi ký của mình cái bước ngoặt đẹp đẽ trong cuộc đời của một con người gắn với một thời thời kỳ thử thách của cách mạng :

"Tôi được biết cụ Huỳnh từ hồi còn làm báo “Tiếng Dân” ở Huế. Cụ là một nhà nho có tinh thần yêu nước cao, có khí tiết nhưng chưa hoàn toàn tin tưởng ở đuờng lối cách mạng của Đảng ta. Khi chúng ta cử người tới mời, lúc đầu cụ tỏ ra ngần ngại. Một phần, vì cụ thấy tuổi đã quá cao. Một phần vì cụ chưa hiểu những người lãnh đạo mới “thuộc lớp trẻ” ra sao. Đến lúc nghe nói rõ Hồ Chủ tịch chính là đồng chí Nguyến ái Quốc, cụ mới quyết định ra Hà Nội... Giây phút gặp gỡ đầu tiên giữa bác và cụ Huỳnh thật cảm động. Hai người đều bước vội tới, ôm lấy nhau; cả Bác và cụ Huỳnh đã nhắc tới cụ phó bảng ngày xưa... Sau buổi gặp Bác, cụ Huỳnh đã nói với một người bạn : "Dân ta có được cụ Hồ quả là hồng phúc”...”

Hồ đáng vai con mà cụ Huỳnh phải gọi "cụ?"

Thay mặt Hồ giải quyết việc nước?

Tháng 6/1946 Hồ bỏ đi Pháp, giao công việc thanh lọc đối lập cho cụ Huỳnh, khi về Hồ khen cụ đã "lãnh đạo sáng suốt, giải quyết được nhiều việc khó khăn"

Một trong những “việc khó khăn” đã được giải quyết trong thời điểm này chính là việc "thẳng tay trừng trị các phần tử phản động trong các tổ chức đối lập quanh vụ án “Ôn Như Hầu”.

Về vụ việc này, Giáp thuật lại rằng "sau khi các lực lượng an ninh cách mạng phát hiện và trừng trị những kẻ bắt cóc, tống tiền... các tổ chức đối lập lên khiếu nại chính phủ. Bộ trưởng Nội vụ đang đảm nhận quyền Chủ tịch nước đã hoàn toàn ủng hộ các hành động cứng rắn của chính phủ và tuyên bố trong cuộc họp báo ngày 16/7/1946: "Đoàn kết là cần để xây dựng nền dân chủ cộng hoà, nhưng không thể vin vào “đoàn kêt” mà làm những điều phi pháp. Tôi khuyên mọi đảng phái, mọi phần tử quốc dân đoàn kết. Nhưng cũng vì quyền lợi quốc gia, tôi phải đem ra trừng trị trước pháp luật những kẻ làm điều phi pháp...”.Sự thật vụ Ôn Như Hầu là cú lừa của Hồ, Giáp và đồng bọn, mà sau đó cụ Huỳnh biết mình mắc mưu gian, kế xảo cụ đã đứng mũi chịu sào cho bọn CS ác ôn sát hại người quốc gia yêu nước, nên cụ đã có ý bất bình. Hồ biết ý nên đẩy cụ " thay mặt Chính phủ đi kiểm tra tình hình kháng chiến ở miền Trung, đến Quảng Ngãi" để đầu độc ám hại cụ (21/4/19470). Nay bọn chúng đặt điều:

"... cụ lâm bệnh, biết mệnh của mình khó qua khỏi, Huỳnh Thúc Kháng viết lời “vĩnh qụyết” : "kêu gọi anh em các đảng phái, tôn giáo hãy đặt hết lòng tin tưởng vào Chủ tịch Hồ Chí Minh, vị anh hùng xuất chúng, vị anh hùng của dân tộc” như trong lá thư gửi Hồ Chí Minh cụ đã bộc bạch:".

“Bốn mươi năm ôm ấp Độc lập và Dân chủ, nay nước đã được độc lập, chế độ dân chủ đã thực hiện, thế là tôi chết hả

Nỗi thương cảm của nhân dân được Hồ nhỏ nước mắt cá sấu bày tỏ trong bài thơ điếu thống thiết giả dối, có đoạn:

“... Tháng Tư tin buồn đến

– Huỳnh Bộ truởng đi đâu

– Trông vào Bộ Nội vụ

– Tài đức tiếc thương nhau

- Đồng bào ba chục triệu

- Đau đớn lệ rơi châu”.

*

Giết người rồi lu loa than khóc là tài diễn xuất của Hồ:

Được tin cụ Huỳnh chết

Lòng vui, biết do đâu!

Đã không cùng chí hướng

Thôi đành cách xa nhau

Để che mắt thiên hạ

Phải nhỏ vài hạt châu!

5/9/2011

nguyễn duy ân
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn