BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 36315)
(Xem: 33502)
(Xem: 33023)
(Xem: 24813)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Tản mạn vu vơ

23 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 585)
Tản mạn vu vơ
51Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
51
Sáng nay Trần Vấn Lệ cho biết chỗ ông vào xuân bằng những câu thơ báo tin bầy chim én vừa kéo nhau trở về trên bầu trời đang bung những chùm nắng gắt chói chang ở Cali, trong khi đó chỗ tôi bầu trời còn u ám buồn ngắt, dường như những đám mây xám vẫn còn kèn cựa nấn níu nhất định không cho chút nắng chen ra.

 Được rảnh rang, tôi bưng ly cà phê xuống tầng hầm ngồi ngây ngất nghe Lionel Richie hát Hello. Có lẽ trong các ca sĩ, Lionel Richie hát bản này hay nhất. Chấc giọng người ca sĩ da đen cất lên rất đàn ông, ông hát ngắt hơi ra từng câu rời rạc, giọng trầm có lúc nghẹn ngào nhưng không uốn éo như phần đông các sĩ Việt Nam. Mới đây trong một bài viết ở mục Tạp ghi văn nghệ, ca sĩ Quỳnh Giao ( ái nữ ca sĩ Minh Trang ) nói những chấc giọng như thế là chấc giọng “ trượng phu”. Bà Quỳnh Giao dùng chữ “Trượng phu” để ví một giọng hát đàn ông thật đẹp – Đàn ông khi hát nhạc buồn mà không làm giọng hát của mình ủy mị, luyến láy, ẻo lả. Những nốt cao điểm (crescendo) được ngân vang vọng, sung mãn. Bà còn nói hiện nay ca sĩ có chấc giọng này đã mai một. Chỉ còn lại ở Tuấn Ngọc, Duy Trác, Sỹ Phú, Phạm Đình Chương…Tiếc là Sỹ Phú và Phạm Đình Chương đã qua đời.

 Thời đó, bầy con gái học trò chúng tôi thích thơ và thuộc thơ, thường chuyền tay những cuốn thơ mỏng của Vũ Hoàng Chương, Xuân Diệu, Huy Cận. Nguyễn Bính. TTKH…

“Em biết anh chờ em ngã ba

Trường Thi, Ngõ Huyện vắng người qua

Đi chung một quãng, chiều tan học

Chẳng nói yêu mà yêu thiết tha”

( VHC )

 Hoặc….

“Làm học trò nhưng không sách cầm tay

Có tâm sự đi nói cùng cây cỏ”

 ( VHC )

 Sau này chúng tôi thuộc lòng thêm thơ của Phạm Thiên Thư, Nguyên Sa, Hoàng Anh Tuấn, Quang Dũng…Những bài thơ càng nổi tiếng nhờ ông Phạm Duy, ông Ngô Thụy Miên…phổ ra những bản tình ca thật lãng mạn như “ Ngày Xưa Hoàng Thị” “Áo Lụa Hà Đông” khiến bọn con gái càng trở nên mộng mị điệu đà. Giai đoạn này, tuy thơ xuất hiện khá rộn ràng, nhưng mỗi thi sĩ có những dòng thơ riêng, nhiều câu thơ hay, cách dụng chữ thật độc đáo không lẫn vào đâu được. Bên cạnh đó khi chúng tôi bước vào ngưỡng đại học. Tập thơ “ Truyện Chúng Mình” của Nhất Tuấn đang rầm rộ trên các tạp chí. Tôi nhớ nhất bài này.

“ Ngày ấy cả hai cùng dại khờ

Một trang tình sử đẹp như thơ

Có chàng trai mới hai mươi tuổi

Yêu một người em gái học trò

 

Từ đó, quen rồi thương mến nhau

Định rằng sẽ tính chuyện trầu cau

Thề nuôi một mối tình chung thủy

Và sẽ yêu cho đến bạc đầu….”

 ( Nhất Tuấn )

 Cuộc sống bộn bề, thật hiếm hoi có một buổi tĩnh lặng ngồi nhớ vu vơ chắp vá từng mảnh vụn kỷ niệm rời rạc trong căn phòng đầy ắp những bức tranh lớn nhỏ treo cao thấp trong căn hầm có lần một nhà văn tiền bối ghé đây gật gù khen không khí chổ này giông giống như cà phê Lâm của Hà Nội, nơi tờ Tuổi Trẻ trong nước kể lại thời đó văn nghệ sĩ như Nguyễn Tuân, Nguyễn Công Hoan, Ngọc Giao, Bùi Xuân Phái, Nguyễn Sáng, Dương Bích Liên, Tô Ngọc Vân ghé thường xuyên và lưu lại rất nhiều tranh ảnh và sách vở...nên Nguyễn Tuân có nói: “Hữu ngạn sông Seine có Bảo tàng Louvre, tả ngạn sông Hồng có cà phê Lâm”.

 Quán cà phê Lâm tôi đính kèm treo đầy tranh ảnh của các bậc họa sĩ nỗi tiếng. Còn trong trong căn hầm sơn loét một màu vàng tôi ngồi đây treo cao thấp những bức tranh do chính tôi vẽ vì nỗi đam mê. Tôi nhớ đọc đâu đó, hiện nay người ta đang có xu hướng vừa bán cà phê vừa trang trí tranh do chính chủ nhân vẽ, hình thức như một loại Cà phê – Gallery khung cảnh đầy nghệ thuật như cách của hoạ sĩ Bùi Thanh Phương chẳng hạn.

 Tôi thích vẽ, vì khi đụng vào khung vải là màu này réo gọi màu kia với niềm hoan lạc ngập tràn. Cái niềm say mê đó nó cuốn tôi vào như cơn xoáy….Câu này của ông nhạc sĩ nào nhỉ? 

thụyvi

 ( Hầm Nắng, một ngày không muốn nhớ chuyện động đất, sóng thần, nổ lò nguyên tử và Lybia rào rào súng đạn… )
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn