BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 50052)
(Xem: 46190)
(Xem: 34685)
(Xem: 26368)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Giấu hương trong mơ

12 Tháng Năm 201012:00 SA(Xem: 857)
Giấu hương trong mơ
52Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
52
Em giấu hương trong ngực
Môi hường kiêu sa
Vóc sắc hực lửa khoảng trời thơ
Ong bướm vỡn vơ
Khát tìm cảm xúc


Em giấu hương trong mắt
Mê hoặc đời
Sương mây quẩn quanh mờ tỏ
Dấu lặng...buông lơi
Mềm giai điệu hoa

Em giấu hương trong mơ
Ủ xanh những mùa rêu chờ đợi
Giọt thời gian đọng góc vườn chiều
Trầm buồn câu hát
Tôi từ xưa xa trở lại
Một thoáng bâng khuâng…

1- Bước vào cửa, chương trình đã bắt đầu, người nhạc sĩ đang chào mừng quan khách bằng màn độc tấu mang âm hưởng của Romance en Fa của Beethoven khiến người nghe như ngẩn ngơ trong không gian im phăng phắc và chấm đứt trong nỗi bàng hoàng oà vỡ của những tiếng vỗ tay thật sôi động.

Tôi tìm được một chổ nơi góc thật khuất, nhẹ nhàng ngồi xuống rồi đưa mắt nhìn quanh. Trong ánh sáng thật mềm hắt ra từ những ngọn đèn vàng được dấu ẩn trong những góc cạnh cao thấp đầy nghệ thuật trong hội quán đủ cho tôi thấy những bóng dáng ngồi đầy đặc lô nhô khắp phòng. Không khí cứ dìu dặt dắt người ta lội sâu vào cõi tình yêu, khi lãng đãng, khi ngạt ngào ướt sũng mi mắt với Hoài Cảm với Niệm Khúc Cuối…Tôi cảm thấy lòng tràn ngập nỗi buồn, và dường như chịu đựng không nỗi cái không khí u uất này, nên tôi đứng lên, len qua những hàng ghế đi ra cửa.

Bên ngoài chưa tối hẳn, bầu trời còn nấn níu những ngày cuối đông phả xuống một màu u ám. Tôi trùm cái nón len trên đầu co ro đi dưới hàng hiên lạnh cóng hắt hiu và nước mắt tôi rơi hồi nào không hay.Tôi muốn đi loanh quanh đâu đó một hồi, nhưng đầu óc như rơi trong khoảng không mịt mù kỳ quái và lái xe về nhà như người mộng du. Con đường vắng lắm, những bóng xe lùi lủi trong bóng xám nhạt nhoà và bên kia đường dưới con dốc cao, những ngọn cây khô buồn bã vươn ra những nhánh cành thật chơ vơ. Nhìn cảnh vật chung quanh, tôi bỗng thở dài, âm thanh lẻ loi quá, khiến tôi chạnh lòng.

Tôi vẫn đi làm về trong màu trời chập choạng như thế này, rất nhiều lần tôi mong mỏi Nghiêm chờ sẵn mình ở nhà, khi tôi bước vào có vòng tay yêu thương choàng quanh cổ tôi, nhưng nhà quạnh ngắt, bài thơ anh viết trên mảnh giấy đính trên đầu giường khiến tôi càng tủi thân, tôi với tay, như tìm chút hơi anh, những dòng chữ nhoẹt nhoè… Tôi ấp mảnh giấy trên ngực, rồi chuồi vào đống mền gối, để thấy những hình ảnh lô xô trong đầu…

2- Tôi gặp Nghiêm thật tình cờ trong một party gia đình. Cái dáng cao gầy cùng với vẻ nghiêm nghị của anh đã chinh phục tôi ngay tức khắc. Hôm đó chúng tôi uống với nhau những ly cocktail Champagne pha thật khéo đủ độ đượm của mùi dâu và nhản chín khiến người ta không say, chỉ ngây ngất và cuộc trò chuyện thật hứng khởi. Chúng tôi dễ dàng quen nhau, thân nhau, bởi có những ý thích giống nhau, thường rủ rê đi uống càphê, đi ăn ở vài quán ăn quen thuộc nào đó, hay nhiều lúc cả hai chỉ quanh quẩn nơi bià rừng thích thú cười vang như trẻ thơ khi bắt gặp những hình ảnh chấp chới ánh bạc trên mặt hồ trãi rộng xa xanh tít tắp.

Tôi là con người mộng tưởng, sống với những nhân vật mà tôi đã thoát thai hoá thân trên những trang viết, trên những khung vải. Vì là người sống trên mây, sống với những hình ảnh huyễn hoặc thật đẹp cho nên điều này đã khiến cuộc hôn nhân đầu tiên của tôi đổ vỡ thật thảm hại. Nhưng với Nghiêm thì khác, anh là một nghệ sĩ, là một con người lạ lùng, anh có thể vẽ, anh có thể viết văn và lại sành âm nhạc - Vì thế chúng tôi rất gần nhau. Nhưng trên hết, anh ngời ngời là một nhân cách. Anh thường nói, cứ viết cho thật hay là có người đọc, cứ vẽ cho thật đẹp là có người xem, nghệ thuật là phải đổ thật nhiều mồ hôi, không có sự nổi tiếng chân chính nào đi bằng con đường tắt!

Mỗi lần tôi viết xong một bài, anh đọc chỉ cười, không khen, nhưng khuyến khích: “ Em cứ viết, mỗi lần viết như làm một bài tập. Tuổi của em là độ tuổi sung mãn để viết, là độ tuổi vừa đủ kinh nghiệm để viết, hãy viết, viết những cái thật chung quanh chúng ta, đừng cố công dụng chữ triết lý sâu sa, cũng đừng lười biếng, nếu lười biếng nó sẽ bị thui chột mòn lỳ”

Đặc biệt anh là người thích kết giao khề khà chí tình tới đồng xu cuối cùng với những nghệ sĩ bị vùi dập, cô thế, trái lại anh ghét cay ghét đắng loại người thích choàng vai bá cổ với những kẻ xu thời, hoặc cầu thân với những người nỗi tiếng. Anh lại càng tránh xa những người lúc nào cũng kèn cựa dựa dẫm tìm đủ mọi cách để được vào hội hay một tổ chức Văn Nghệ nào đó…Anh lắm bạn, nhưng không ít kẻ ganh ghét, nhưng anh cứ thế, lừng lững mà đi. Được gần một người như anh, đúng là mình như được tháp thêm đôi cánh, cuộc sống tôi phơi phới….

Một hôm, trong một cơn mưa thật lớn, Nghiêm đột nhiên dầm mưa đến phòng tôi. Thấy anh xuất hiện bất ngờ, mặt tái xanh, tôi ngạc nhiên, nhưng ý tứ không hỏi, lui cui mở chai vang Alsace trắng mà tôi để dành bấy lâu, cơn mưa bóng mây này uống thật ấm lòng. Chúng tôi nhìn nhau yên lặng nhâm nhi cốc rượu nhìn mưa rơi, lâu lâu anh quay nhìn tôi, thay vì nói câu gì đó, thì anh lại thở dài, tiếng thở dài của anh, không những lay động trái tim mềm yếu của tôi, nó còn khiến tôi có chút bồn chồn lo lắng cho anh. Thường mỗi lần gặp tôi là nghe tiếng anh cười, nhưng lạ, hôm nay anh cứ trầm ngâm, tôi đoán anh đang buồn, nên chỉ trao đổi với anh những câu rời rã, hoặc có khi không nói gì, tránh, vô tình chạm nỗi đau nào đó.

Ngồi hồi lâu, anh đứng lên, choàng áo nhìn tôi ngập ngừng rồi đi nhanh ra cửa. Tôi đang bở ngở, kịp ngẩn đầu nhìn ra, bỗng thất kinh khi thấy anh từ cửa cầu thang vụt ra rồi chui trong mưa mà đi. Tôi kêu thét lên, rồi vừa kêu vừa chạy chân trần băng băng rượt theo anh. Anh đứng đó, trong cơn mưa mê man, hai chúng tôi ôm nhau như ôm nỗi hạnh phúc vờ ỏa mới mẻ mà lần đầu tiên chúng tôi được hưởng.

Đột nhiên, gout thẩm mỹ tôi chuyển hướng, đâm ra thích vẽ những đường nét góc cạnh, bạo nhưng rất thật, rất người. Vì vậy, để làm bià cho cuốn sách của anh, tôi chọn tấm tranh có màu sắc bừng sáng, mạnh, phóng khoáng, vẽ một cô gái đang ngồi đọc sách với tâm tư thật bình tịnh. Tôi đoán chắc chắn anh sẽ không hài lòng lắm, nhưng chìu tôi, anh sẽ không nói gì, mặc dù đối với anh, hình dáng người phụ nữ phải phiêu hốt lãng đãng, mềm như lụa, con gái với anh không phải tóc ép, vai ngang… Vì lẻ đó, tranh của anh bao giờ cũng mực thước cổ điển về ánh sáng, chuẩn mực về bóng hắt trong một không gian hẹp, nâu tím, vàng úa, rổng lặng, hun hút hắt hiu. Trái ngược lại, tên tuổi anh - lúc nào cũng ngời ngời chói gắt. Anh không những nổi tiếng về hội hoạ, anh còn lừng lẫy trên văn đàn.

Còn tôi, từ lâu bị câu thúc trong đời sống không thể bung ra đột phá…. Giờ đây, yêu anh tôi bắt đầu lộn nhào màu sắc giữa siêu thực, hiện thực, muốn diễn tả những khát khao bí ẩn riêng tư của mình, muốn bày tỏ ước vọng cuồng nhiệt trong tình yêu, muốn cởi bỏ hết mọi ràng buộc để dâng hiến.

Thường, bây giờ tranh của tôi thích tung hê những ước lệ, thích lột trần truồng người phụ nữ, phô ra đồi ngực vun lượn lờ với vòng eo gắt, bờ hông lẳng kéo trôi tuồn tuột xuống vùng mờ ảo giữa hai đùi là chổ như mồi lửa diệu kỳ khiến người đàn ông nào cũng thích thú tò mò, chiêm bái và chết ngất. Cũng như tôi biết mình tuy không còn trẻ, biết mình có chút gầy guộc, nhưng không hiểu sao, mỗi khi anh trườn lên mình tôi như con trăn, mềm, ấm. Mỗi khi được anh hôn hít nâng niu say đắm khắp cùng thân thể, càng khiến tôi thấy mình đầy tự tin, càng khiến tôi như có thêm niềm kiêu hảnh thật dễ chịu. Cho nên, nhiều lúc tôi nghĩ, nếu tình dục là một thế giới lung linh hư ảo, là một thúc đẩy tuyệt diệu khiến thế giới lao xao viên mãn thì ngoài kia, những hệ lụy cuộc đời như đang bị chảy trôi tuồn tuột.

3- Một hôm, tôi trở về, không thấy anh đâu, mặc dù mọi cái còn y nguyên. Những bức tranh anh đặc biệt yêu quý dù giá nào không bán còn y nguyên trên màu tường nâu sẫm. Đột nhiên, tôi linh cảm - mất anh ! Mấy ngày sau đó, khi đối diện với sự thật này, tôi cực kỳ đau đớn, cái khoảnh khắc tuyệt vọng như bóp chặt vào trái tim, khiến tôi như người thiếu hơi. Lòng tôi âm u ngất trời, trống vắng ngất trời với những câu hỏi vô hồn cứ quay tít trong đầu. Cuộc sống tôi dường như đổ nhào xuống hết, chỉ còn những trống trải trong nỗi chờ đợi mỏi mòn thắt thẻo mà thôi.

Nhưng lạ, sao tôi không khóc? Suốt những ngày tháng đó tôi không hề khóc. Tôi ước gì mình khóc, nhưng tôi chỉ im lặng đến bình thản khiến nhiều lần làm tôi ngẩn ngơ.

Một ngày trôi qua, một tuần trôi qua, một tháng trôi qua, nhiều tháng trôi qua. Tôi biết cuộc sống mình không thể nào xoay ngược lại, cũng như tôi mơ hồ cảm thấy không có gì cưỡng được đổi thay. Tôi thu xếp lại đời mình bằng cách làm việc không biết mệt mỏi, và lãnh đạm mặc kệ với những gì chung quanh mình.

Mặc dù tôi vẫn còn cà ngơ cà ngất như thế, nhưng bài thơ anh để lại không hiểu sao tôi vẫn giữ kỷ nơi đầu giường.

4 – Tôi đang loay hoay tô những nhát mầu cuối cùng trên bức tranh với những bố cục lạ lẫm đầy thích thú, bỗng chuông điện thoại reo vang, tôi ngần ngừ, khẻ liếc nhìn đồng hồ, tự hỏi giờ này gần 3 giờ sáng ai gọi? Tôi vói tay cầm máy lên một cách lơ đảng vừa ngắm nghía một cách thoả mãn tác phẩm vừa hoàn thành. Bên kia đầu giây giọng một người bạn tôi ngập ngừng:

- Hải Đường, Nghiêm mất rồi! Cancer.

Một cơn mê yêu đương quay quắt căm giận không phải ngày hôm nay đã chấm hết với kết cuộc như tôi thường mong đợi? Sao cả thân thể tôi chấn động và đổ ập xuống ? Tôi nằm im, nước mắt đầm đìa, nhưng dường như nghe được tiếng chân ai đang bước rất nhẹ trong vườn….

thụyvi
( Hầm Nắng, tháng 5, 2010 )
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn