BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 66280)
(Xem: 60052)
(Xem: 37302)
(Xem: 29587)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Đắng lòng quá!

02 Tháng Tám 20237:04 SA(Xem: 254)
Đắng lòng quá!
50Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
00
Từ Châu Âu xa xôi về Việt Nam thăm nhà, mừng mừng tủi tủi sau hơn 10 năm gặp lại. ..Hôm nay Hoàng lại tất ta tất tưởi chạy về nhà gặp chị ruột, sau khi xem một đoạn Clip nóng trên mạng.

-Chị Liên à, Hôm nay chị có vào mạng không ?

-Trời, Cậu làm sao vậy? Làm như tôi có thời gian rảnh rỗi lắm không bằng.

-Em biết, chị tham công tiếc việc, lấm lưỡi kiếm ăn, nhưng chị phải để mắt tới con An một chút chứ.

-Ủa, nó làm sao? Không thi vào được cấp 3, nó nghỉ ở nhà ăn bám bố mẹ một năm, rồi xin đi làm. Giờ ngoài tiền ăn, tiền trọ, tháng nào cũng gửi tiết kiệm được cả chục triệu còn gì.

-Trời ơi ! Thế nó không nói cho chị biết công việc của nó hiện tại là gì à?

-Thì nó làm ở cửa hàng ăn, ngay tại bãi biển Nha Trang mình chứ đâu. Hàng ngày chỉ tiếp khách và sống bằng tiền boa của khách thôi. Tôi vẫn cấm nó làm những việc thất đức, vượt qua ngưỡng đạo lý của cha, ông mình mà.

-Trời ơi, chị quan liêu quá, nếu nói bằng chất giọng Ngạo Giai à …ngoại giao của nhà nước Việt Nam này là “quan ngại, quan ngại” Chị hiểu không?

-Ủa, nhà nước “quan ngại” chứ tôi và con An có ngại đâu mà cậu phải … ngại chứ ? Trông cái mặt cậu kìa, cứ như khỉ đang ngửi mắm tôm ấy

– Trời ơi, chị nhìn đi, nhìn cho thật kỹ vào, có phải con An cùng lũ bạn của nó đang bú mớm cho bọn tàu khựa không? Giá nó tiếp lũ khỉ Trung ương cụt chân, cụt tay đã đành, vì dẫu sao cũng là khỉ Việt Nam, đằng này nó xúc thức ăn bón cho bọn khỉ Trung Nam Hải, đủ tay, đủ chân chị hiểu chưa?

gailagngchoi
(Ảnh mang tính minh họa)
.
Hiểu rõ mỗi bức xúc của cậu em, xa nước, xa nhà từ nhiều năm nay, người chị buông mớ giấy tờ, sổ sách, nhìn lom lom vào màn hình laptop, ngập ngừng:
.
-Ừ đúng là con An thật, nhưng làm sao cậu biết khách là người Trung Quốc chứ? Tôi thấy chúng cũng giống người Việt gốc tre, à gốc… me mình mà.

-Thì chị bật volume lên nghe rõ xem, có phải tiếng Tàu không?

Nghe lời cậu út, người chị vặn to volume, từng câu, từng chữ tiếng tàu thốt ra , liền ngẩn ngơ đáp.

-Ừ đúng là tàu khựa thật, tôi cũng không ngờ bọn tàu lại tràn ngập trên đất Việt Nam nhiều đến thế .

Nghe câu trả lời bẽ bàng của chị, cậu em buông lời độc địa:

-Thật là nhục quốc thể!
.
Người chị vớt vát:

-Cậu cứ hay quan trọng hóa vấn đề, mấy con nhỏ này làm ở nhà hàng Việt, trên đất Việt, tụi tàu vào đất Việt để tắm biển, nghỉ mát …Chủ cửa hàng bắt chúng nó phục vụ thì chúng nó phải làm theo chứ sao? Nào mấy đứa nứt mắt chúng nó làm gì có tư cách để đại diện cho quốc gia Việt Nam mà cậu bảo nhục quốc thể?
.
Người em cãi:
-Vậy không phải nhục quốc thể thì là nhục quá thể, thưa chị . Thử hỏi danh dự, nhân cách của gái Việt để đi đâu? Tại sao biết rõ chúng là người Trung Quốc, chúng chỉ xổ tiếng Tàu: “xoong thủng, nồi thủng, lờ cũng thủng” như thế mà không tránh ra xa, còn tình nguyện tay muỗng, tay đũa, gắp từng chút thức ăn đưa lên miệng bón cho chúng nó . Chúng có đủ mồm miệng, chân tay chứ có phải khuyết tật hay tai nạn gì đâu?
-Tôi biết, Tôi biết! Người chị khẳng định: – Bọn Trung Quốc đã và đang thôn tính nước ta, chúng đang tâm cướp từng tấc đất của ông cha ta…Thế nhưng cậu đòi hỏi con An và lũ bạn 15, 17 tuổi như chúng nó phải biết sĩ diện, biết tự ái dân tộc, biết tự trọng và tự tôn dân tộc thì cậu nhầm đấy. Tôi sinh ra nó vào thời điểm đầu thập niên 2000, nó cũng giống bạn bè cùng thời của nó là những “búp măng non”, lớn lên trong lòng cách mạng, không phải như tôi với cậu, lớn lên trong lòng Việt Nam Cộng hòa, cậu hiểu không?
Hoàng lắp bắp:

-Nếu là em, em sẽ không có hành động vô cảm, vô trách nhiệm như vậy, cho dù bọn tàu khựa có trả bao nhiêu tiền đi chăng nữa.
Người chị cả cười:

-Cậu đúng là ở xứ người về có khác, thoáng từ tư duy thoáng tới mọi hành động. Cậu cho rằng cậu không cần những đồng tiền bẩn thỉu, sỉ nhục đó, nhưng con gái tôi và lũ bạn của nó không nghĩ được như cậu…Đã mấy lần nó kể cho tôi nghe về chuyện phải phục vụ bọn tàu khựa tại nhà hàng rồi. Thậm chí ăn no, rửng mỡ, say xỉn rồi chúng còn quậy tung cả cửa hàng…Chủ nhà hàng gọi 113 cho công an đến để giải cứu , vậy mà 5 lần, 7 lượt, công an Việt Nam còn lờ đi kia. Lũ “bạn dân” cứ đứng chôn chân ngoài cửa, mặc tàu khựa đập phá chán chê, xong bỏ đi mới giả vờ cứu, nghĩa là chỉ GIẢ CỨU chứ không hề giải cứu, vậy mà nhà hàng vẫn phải mất tiền triệu cho chúng nó mới yên ổn đấy.
-Trời ơi! Thật không thể nào tin được.

-Thì bọn Công an luôn hô khẩu hiệu “ Chung chi với Đảng, bất hiếu với nhân dân” mà, chúng chỉ bằng mọi cách moi tiền dân thôi… Cậu tưởng từ lúc lọt vào cổng trường C 500 là dễ lắm hả? Không cần điểm xét tuyển cao, thấp, cũng chẳng cần năng lực, phẩm chất, lý lịch giàu, nghèo, “cứ đủ 500 triệu việc này ắt xong”
-500 triệu? Hoàng tròn mắt , như không tin vào tai mình.

-Phải! Tốt nghiệp ra trường sau 4 năm đào tạo nghiệp vụ rồi, muốn kê chỗ đứng thơm, ngon, lắm bổng, nhiều lộc , thông qua việc trấn lột, cướp bóc, đè đầu , cưỡi cổ dân …thì lại phải lo lót mất cả tỷ VND nữa.
-Trời, Vậy thì bằng mọi cách cách chúng nó phải san bằng tỉ số ư?

– Đúng vậy, xã hội này bây giờ chỉ quan tâm đến việc đầu tư chỗ đứng, còn những thứ khác như danh dự, tự hào, trách nhiệm… là vớ vẩn , tào lao hết … Chúng nó biết rất rõ “đầu tư là từ đâu”, vì vậy mục tiêu của chúng nó sau vài năm ra trường là phải san bằng, xổ thẳng số tiền mà bố mẹ phải thế chấp sổ đỏ cho ngân hàng, vay mượn họ hàng, làng nước với lãi suất cao để trả bằng được cả gốc lẫn lãi, sau đó mới bắt đầu chiến dịch vặt lông, ăn bẩn để tích lũy lâu dài cho tương lai ba đời, năm đời của con cháu nội, ngoại chúng nó.
-Ôi, Chị làm em đau đầu quá. Sở dĩ em vội vàng tìm đến đây để chị “mục sở thị” về cháu An thông qua clip này…Chị biết không? “Thà là chẳng biết cho xong, biết bao nhiêu lại đau lòng bấy nhiêu” Clip này do chính bọn tàu khựa đưa lên mạng Weibo của chúng nó, chỉ trong vòng 3 ngày đã có hàng triệu lượt thích và hàng ngàn bình luận bẩn thỉu mất dạy của bọn đàn ông Trung Quốc…Em xem đến đâu là nóng mặt đến đấy. Bây giờ em chỉ thử dịch một đoạn bình luận của lão già Trung Quốc cho chị xem thôi nhé:
“從現在開始,我們不必擔心無法結婚,因為我們有數百萬的越南女孩準備為我們服務只需幾美元 “. (Từ nay chúng ta không phải lo lắng về việc không thể kết hôn , bởi vì chúng ta có hàng triệu con gái Việt Nam sẵn sàng phục vụ cho chúng ta chỉ với vài chục nhân dân tệ)
.
Người chị thở dài :

-Tôi hiểu nỗi uất ức trong cậu, đơn giản vì cả tôi và cậu đều sinh ra và lớn lên trong chế độ Việt Nam Cộng hòa, coi Trung Quốc là kẻ thù phương Bắc, đề cao những tấm gương của những anh thư Nước Việt như hai Bà Trưng, Bùi thị Xuân, Triệu thị Ẩu v.v những người đã tạo nên bao chiến công hiển hách, đánh cho giặc ngoại xâm phải cắt tóc, cạo râu, vứt bỏ ấn tín, trà trộn vào đám loạn quân để chạy về nước…Chí ít cũng là câu khinh bỉ, miệt thị của nữ sĩ Hồ Xuân Hương trong văn học Việt Nam khi tả về lũ khốn: “Chân đi hài Hán, tay bán bánh đường, miệng hát líu lường, ngây ngô, ngây ngố” … Nếu xét trong suốt 4000 ngàn năm lịch sử Việt Nam còn biết bao nhiểu điển tích oai hùng của phụ nữ… Nhưng hiện tại, sau 48 năm cộng sản cai trị đất nước, chính quyền cộng sản Việt Nam đã biến những cô gái Việt thành nô lệ cho ngoại bang từ tinh thần đến thể xác với câu nói kinh điển : “Quan ngại, quan ngại” tất cả đã có đảng và nhà nước lo”… Cho dù tôi có làm theo ý cậu, cấm con gái không được đi làm tại những nhà hàng nhạy cảm, nơi hàng ngày, hàng giờ bọn khách tàu lũ lượt lui tới thì còn những đứa con gái Việt Nam khác, sẵn sàng thay thế nó với lý do chẳng hề “quan ngại” chút nào: “Chỉ vì môi trường, hoàn cảnh, vì điều kiện gia đình kinh tế khó khăn, lại không công ăn, việc làm v.v và vv
.
-Trời ơi ! Hoàng kêu lên: – Em chỉ muốn nhắc lại lời của các cụ là “đánh đĩ chín phương cũng phải để giành một phương lấy chồng”…đằng này…

Người chị đỏ mặt phản đối , những vầng đỏ lan rộng ra tận sau gáy, mang tai:

-Này, tôi nói thật, trừ khi cậu đưa con An ra khỏi đất nước này, còn không, tôi sẽ cạch mặt, không coi cậu là em ruột của tôi đâu đấy. Con An đâu có đánh đĩ, chẳng qua nhà nước Việt Nam này đánh đĩ với Trung cộng thì có. Chúng nó chỉ “dắt tay nhau dưới tấm biển chỉ đường” của Đảng để kiếm cơm thôi.
.
-Em hiểu quan điểm, lý lẽ của người Việt mình. “ Thóc đâu, bồ câu đấy”, nhưng ở đây không phải là thóc mà là bọn cóc ghẻ, còn con An và lũ bạn của nó, nếu cứ tiếp tục như thế này, ắt sẽ không còn là bồ câu nữa mà là giẻ cùi, quạ đen…chị hiểu không? Được, nhất định em sẽ đưa con An ra nước ngoài sống đúng với phẩm chất “công, dung, ngôn, hạnh” của người Việt , chứ không thể nhắm mắt, đưa chân, đánh đĩ cả bốn phương, tám hướng, làm nô lệ cho ngoại bang ngay trên xứ sở quê hương mình như thế này được.
.
-Cảm ơn cậu, tôi cũng chỉ mong cậu thực hiện được điều đó cho con gái tôi bằng con đường du học và ở lại, còn nhà nước cộng sản này chỉ khi nào sụp đổ, thay thế bằng một nhà nước khác: tự do, dân chủ, nhân quyền, giàu mạnh thì người Việt Nam mình mới có quyền làm người, được tự do lựa chọn hạnh phúc cho riêng mình…
.
-Vâng, em cũng mong như vậy, kẻo cứ phải chứng kiến những cảnh tượng như trên clip này, đắng lòng quá.
.
Sacto 25-7- 2023
T.K.T.T
Nguồn : Đàn Chim Việt
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn