BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 27821)
(Xem: 26469)
(Xem: 25113)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Bốn Mùa Mưa Huế

02 Tháng Bảy 201512:00 SA(Xem: 673)
Bốn Mùa Mưa Huế
513Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
513


Đêm ba mươi bên mâm cỗ giao thừa
Mưa lất phất gió lùa se se lạnh
Mưa buông màn mảnh lụa trắng mong manh
Mưa xuân về cây nẩy lộc chồi xanh
Sáng mồng một mưa phủ đầy sân lạnh
Chút nắng vàng hong ấm khoảng trời xanh
Đã hết tết nhưng mưa chưa thôi tạnh
Mưa kéo dài cho thấm rét giêng hai
Sang tháng ba mưa đà như muốn dứt
Thương nàng Bân mưa cho rét cuối cùng.

Tháng tư nắng trời lại chuyển mưa giông
Mưa xối xả và ầm ầm sấm chớp
Mưa tháng tư lúa được mùa vàng rợp
Gió đưa hương len vào tận góc nhà
Mưa mùa hạ sen Tịnh Tâm trắng quá
Cho cây cành trĩu quả, phượng đầy hoa
Mưa vừa dứt nắng vàng lên chói loá.

Hết mùa hạ sang thu mưa rỉ rả
Mưa thu buồn như Chức Nữ Ngưu Lang
Mưa cho dù che áo trắng học tan
Mưa tháng bảy nước chảy tràn đồng vắng
Mưa cho lụt về khi bão tố càn qua
Nước dâng cao lên ngập cả nóc nhà
Nước chảy xiết xuôi tràn qua Đập Đá
Mặt Hương Giang trắng xoá một màu mưa
Trên con đường vắng lặng bóng người thưa
Cây và lá chen nhau nằm đổ ngã.

Mưa tháng mười mà trời sao lạnh quá
Chiếc khăn quàng không đủ ấm hai vai
Mưa giăng kín con đường dài vô tận
Chợ Đông Ba chiều đông buồn u uẩn
Người co ro trong quán vắng đìu hiu
Trên cành khô lạc lõng tiếng chim kêu
Thôn Vỹ Dạ cau không còn đón nắng
Cầu Trường Tiền vắng bóng bước chân ai
Thiên Mụ đưa não nuột tiếng chuông dài
Đò vắng khách ông lái đành gác mái
Xuôi theo dòng về bến đỗ Bao Vinh
Trúc Kim Long theo gió uốn cong mình
Nam Giao tím sầu đông buồn rụng lá
Mưa trắng xoá cả Hoàng thành Đại Nội
Đường Nguyễn Hoàng khách vội vã bước mau
Mưa rả rích đem cái lạnh thật sâu
Xé da thịt thấm đầu chân tê dại.

Dù như thế nhưng lòng ai nhớ mãi
Nhịp điệu buồn của Huế những ngày mưa
Bên tách trà ngồi nhớ chuyện ngày xưa
Thả tuổi thơ trôi theo dòng mưa Huế.

Đặng Nga, YKH 15

 
Ý kiến bạn đọc
03 Tháng Sáu 20193:09 CH
Khách
Bốn Mùa Mưa Huế
(Sau khi đọc bài văn Mưa Huế giàu tư liệu và cảm tính của tác giả Nguyễn Văn Ngưu)


Buồn chi lạ mưa xứ người lầm lũi
Núp mô chừ thôi cắm cúi mà đi
Nặng niềm riêng thân phận biết ra gì
Thêm nỗi nhớ chiều biệt ly Thành Nội


Lá me Chợ Đông Ba xa nguồn cội
Nhắn cho người đang lặn lội tuyết sương
Mỗi mùa mưa một kiểu vẫn còn vương
Trong xứ Huế phố phường ngoài thôn dã


Mưa Xuân thoảng nhẹ nhàng nên thơ quá
Cảnh sông Hương như dát bạc chơi vơi
Bước Trường Tiền Gia Hội mộng xa vời
Về Thiên Mụ duyên người cầu Cửa Phật


Rồi trời Hạ xuống gần làm da rát
Gió Tây Nam khô ngột ngạt thế gian
Phượng vĩ càng thêm thắm tiếng ve vang
Mưa chẳng đủ cho cả ngàn mong ước


Qua tháng Sáu nhiều cơn giông bất chợt
Bụi mịt mù và lá rớt tơi bời
Khi tiếng ve khàn lưu luyến đầy vơi
Thì hoa phượng đỏ ngời chờ quanh gốc


Sang Thu tháng Bảy nắng nay đà bớt
Giông tuy thường đã qua đợt hung hăng
Giọt mưa Ngâu thánh thót chuyện vĩnh hằng
Lụt tiểu mãn người năng về nơm cá


Tháng Tám bão về ai còn xa lạ
Nương cải vàng mùi thơm rạ bên bờ
Quýt Hương Cần thơm ngọt đố làm ngơ
Trung Thu dịu thả hồn chờ trăng sáng

Cuối Thu trở lạnh mưa về lai láng
Má hây hây nghiêng dáng tóc đen dài
Cầu Trường Tiền dấu ấn chuyện hôm mai
Mây hồng tím chim rừng bay heo hút

Mưa Đông Huế nỗi niềm mùa bão lụt
Thừa Thiên mình sùi sụt nước sông Hương
Sóng soãi nghe những kể lể vô thường
Mưa thầm lặng tai ương từ vạn cổ

Lạnh da diết cuối Đông còn mưa đổ
Rồi nắng tươi về thay chỗ mây đen
Nở mai vàng chợ Thương Bạc hoa đèn
Xuân đã tới xua nghèo hèn ra cửa

Ai yêu Huế thì ...bốn mùa mưa nữa !
Mưa chi mô mà mấy bữa chưa ngơi
Mưa bất thường, mưa thoáng nhẹ thay lời
O gái Huế chẳng vơi tình đa cảm.

Cố đô Huế thăng trầm đền lăng tẩm
Luận cổ kim nghiền ngẫm chuyện thế nhân
Răng nắng mưa và tâm tính cũng gần
Yêu cùng ghét bao lần ni với nớ ?!


Thái Huy Long

Ngày xưa ấy cũng vào độ cuối Thu, tôi còn nhớ dì Thuần tôi phải xắn quần bì bõm lội nước lụt, bồng tiễn tôi ra ghe về lại xứ Quảng sau chuyến thăm quê ngoại họ Lê ở làng Hương Cần, Thừa Thiên. Nghe kể lại là cậu Phước, em nhỏ nhất của mạ tôi rất thương tôi, kiếm lá cây thắt những con châu chấu cho tôi chơi và tôi cứ đòi tự mình lột quýt ăn hoài.
Từ Huế về Đà Nẵng, xe lữa phải chạy qua 9(?) cái hầm đèo Hải Vân. Khi qua hầm Sen dài nhất, mạ tôi choàng tay giữ tôi và bôi eau de cologne lên áo để giúp tôi thở vì sợ ngộp thiếu không khí trong hầm dài tối om. Tôi cứ nhớ mãi cái ve dẹp màu xanh dương có mùi thơm đặc biệt làm tôi hít thở thật sâu và dễ chịu ấy.
Rồi chiến tranh lan tràn, đại gia đình tứ tán bốn phương trời….
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn