BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 44459)
(Xem: 40833)
(Xem: 34334)
(Xem: 25863)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Chia sẻ một kinh nghiệm đi mổ Sinus

25 Tháng Tư 201512:00 SA(Xem: 705)
Chia sẻ một kinh nghiệm đi mổ Sinus
51Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
51
Thứ ba, 21 tháng 4 vừa qua, tôi đi mổ mũi để đặt lại vách ngăn đã bị lệch khi bị đánh ở trong tù, đồng thời nạo sạch các xoang mặt bị nhiễm trùng từ hồi đó.

Ca mổ kéo dài hơn 3 tiếng đồng hồ. Khi tỉnh dậy, thì thấy OK, mũi bị bịt bằng bông kín mít. Về nhà, hể cử động dù nhẹ cũng đổ máu ra và phải thay băng che ở bên ngoài hoài hoài.

Tác giả


Hôm sau, đến văn phòng bác sĩ để rút chỉ khâu bên trong và rút băng bịt ra luôn. Và từ đó, bắt đầu gặp một kinh nghiệm suýt chết. Lúc rút băng và chỉ trong mũi ra, cơn đau bùng lên, buốt đến tận óc, làm mệt run. Sau đó, bác sĩ đưa cho một nắm giấy Napkin, bảo tôi tự hứng máu lấy, rồi bỏ đi, đóng cửa, để khám bệnh nhân khác, để bệnh nhân ngồi cô đơn một mình. Tôi ngồi cầm bó giấy để sát cằm hầu lau máu chẩy xuống, và tưởng chỉ có một chút thôi, ai ngờ, máu đột nhiên chẩy ào ào xuống, tràn qua miệng, vào cằm rồi chẩy xuống ướt đẫm áo sơ mi trắng!

Tôi vội dùng giấy thấm máu liên tục, làm bó giấy napkin ướt đẫm luôn, mà không có ai bên cạnh. Máu chẩy ra nhiều quá, làm người mệt lử, và bắt đầu thấy lạnh và run chân. Không còn cách nào hơn, là cố đứng dậy khỏi giường, lết ra cửa rồi đứng gõ cọc cọc mãi, bác sĩ mới bước ra khỏi phòng khám bên kia. Khi thấy máu tôi chẩy ra nhiều quá, ông ta đẩy tôi nằm xuống giường, dùng bông gòn đút vào lỗ mũi chặn máu chẩy. Rồi ông ta lại đưa tôi một nắm giấy Napkin nữa rồi bỏ đi! Máu vẫn chẩy, tràn ra môi miệng và ra hai lỗ tai. Tôi phải lau liên tục hai bên má, tai, và cằm.. Tôi phải ú ớ gọi cô con dâu đứng ngoài vào với bố và nói là “đột nhiên bố lạnh chân quá!” Con tôi vội vàng xoa bóp chân cho tôi, hết bên này đến bên kia…

Một lúc sau, chừng như khám bệnh xong, ông ta bước vào, nhìn chỗ máu chẩy và nói:

“Cháu phải làm lại và lần này sẽ dùng chỉ khâu to hơn!” Tôi giật mình hỏi ngay: “Không có thuốc tê, làm sao tôi chịu nổi”. Ông ta nói: “Không sao đâu!”

Mình nói tiếp: “Sao không chích thuốc tê như Novocain như các bác sĩ răng vẫn làm cho khỏi đau?” Ông ta vẫn nói: “Không sao đâu!”

Tôi lại hỏi: “Sao không có loại thuốc nào để cầm máu?” Ông ta trả lời: “Không!”

Tôi nói: “Tôi có nghe nói là Vitamin E có thể cầm máu?” Bác sĩ hỏi móc tôi: “Chắc ở Việt Nam làm thế?”

Con tôi lại nhắc lại vấn đề thuốc tê: “Bác sĩ không chích thuốc tê, bố con làm sao chịu nổi?” khi thấy ông ta không thèm trả lời, con tôi giận dữ nói: “Có phải về vấn đề tiền Insurance trả hay không trả không?” (If you don’t apply anesthesia on my dad, how could he endure it? Is that the money matter that insurance pays or don’t pay you?)

Nghe câu đó, ông ta đuổi cô con dâu ra ngoài: “You walk out of here, wait outside. Come back later!” Con tôi nói to: “Bố ơi! Nếu bố có chuyện gì, bố cứ gọi con, con đứng ngay ngoài cửa nhé”!

Ông bác sĩ kia lẳng lặng đóng cửa lại, dúi vào tay tôi một nắm giấy Napkin và bắt đầu làm cái gì đó trong mũi tôi! Trời hỡi! Khi dụng cụ của ông ta đục vào trong mũi, tôi tưởng như có lưỡi dao nóng bỏng đâm thẳng vào óc vậy, đau kinh khủng. Người tôi cong lên, tay phải tôi bám chặt vào tay áo của hắn, còn tay trái tôi phải liên tục thấm máu mình chẩy tràn ra miệng, xuống cổ và đầy hai lỗ tai! Đau quá, nước mắt tôi tuôn ra như suối, cùng với máu làm đầy hai chỗ trống trong tai. Cơn lạnh lại dâng lên từ chân. Nghĩ mình sắp chết, tôi đọc kinh liên tục, mà vừa đọc kinh vừa lau máu, kẻo máu chẩy ngược vào trong miệng là chết liền! Trong khi đó, ông bác sĩ cứ tỉnh bơ, khâu khâu vá vá và sau đó, tống cục băng mới vào tuốt trong, vừa tống vào vừa vặn xoáy miếng băng cho tới tận hốc mắt luôn. Đau quá, và máu ra nhiều quá, tôi muốn xỉu và chợt trong đầu tôi có ý nghĩ “bắt đầu sợ!” (từ đầu chưa “sợ!”) và thần kinh tôi bắt đầu căng lên. Và cũng ngay giây phút đó, tôi biết rằng nếu để cơn “sợ” dâng lên, thì có thể tôi bị “Panic attack” (hoảng hốt) thì còn nguy hiểm hơn, nên vội vận dụng “Thiền Định” mà tôi vẫn tập từ bao lâu nay để chặn cơn “Panic Attack” mà tôi từng bị trước đây, khi lo âu quá! Nếu cơn Panic Attack này tấn công tôi, thì tim sẽ đập loạn, chân tay bất khiển dụng, và có thể làm cái gì đó bất thường, nguy đến tính mạng. May mắn, một vài phút sau, tôi ổn định lại và tiếp tục đọc kinh trong cơn đau xé ruột.

Không biết là mấy phút, ông bác sĩ kia bảo tôi há mồm ra coi xem có máu trong mồm không, rồi nói: “Xong rồi, không sao cả!”

Lúc đó, cô con dâu vì sốt ruột quá, mở cửa vào đại, thấy bố rung như rẽ, cô phải đứng bóp chân cho bố. Tôi thều thào: “Bố lạnh quá, con hỏi xem có chăn không?” Con tôi chạy ra một lúc rồi vào cho hay là “không có chăn!”

Chờ một lúc, bác sĩ mới trở lại và nói: “Thôi, về được rồi!” Con tôi hỏi: “Có xe lăn không?” Ông ta lắc đầu.

Thôi đành lết về vậy. Vì không còn chút hơi sức nào, tôi hầu như lết hai chân đi, con tôi phải dìu tôi từng bước nhỏ, gần nửa tiếng sau, tôi mới lết ra tới chỗ đậu xe.

Trong đời tôi, chưa bao giờ gặp một người bác sĩ vô lương tâm, tắc trách như ông này. Có hai nguyên nhân khiến bệnh nhân có thể chết: Mất máu liên tục, và đau quá, có thể đứng tim. Một bác sĩ mà bỏ bệnh nhân nằm lau máu một mình, không phụ tá! Không chuẩn bị phương tiện cầm máu, không có thuốc tê, và thái độ cục cằn, nghiến răng làm cho xong việc, bất cần bệnh nhân đau như bị tra tấn. Đuổi người đi cùng ra ngoài, không cho trợ giúp cũng là một thái độ cực kỳ thô lỗ. Nói chung là ông này vừa thiếu trình độ, thiếu lương tâm, và thiếu trách nhiệm. Nếu người bệnh chết trong phòng khám của ông ta, thì ông ta nghĩ thế nào?

Không biết có nên cho Medical Board hỏi thăm ông này không? Vì hôm nay, lại phải đến để rút chỉ và băng ra…Máu vẫn nhỏ giọt suốt đêm qua, thỉnh thoảng lại tỉnh dậy, lấy khăn thấm máu…

24 tháng 4 năm 2015.

Chu Tất Tiến
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn