BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 57241)
(Xem: 52940)
(Xem: 35094)
(Xem: 26888)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Nỗi nhục tháng 6, nỉ hảo a!

05 Tháng Sáu 201412:00 SA(Xem: 940)
Nỗi nhục tháng 6, nỉ hảo a!
52Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
52

Thú thật, tôi viết những dòng này vì không còn nhịn được nữa!


Vào đầu thập niên 70 thế kỷ trước, khi có người hỏi, tôi hiên ngang bảo tôi là người Việt Nam, không biết rằng người Việt Nam đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô và Trung Quốc. Khi đó, tôi nghĩ, người Việt Nam buộc phải chiến đấu vì lẽ công chính cho toàn nhân loại. Nhưng chuyện qua rồi!


Có những chuyện đã qua nhưng không thể nào quên. Khi Nguyên Mông xua quân vào xâm lăng nước ta, Tiết chế Hưng Đạo tâu vua Trần: “Nếu Bệ hạ định hàng giặc, xin chém đầu thần trước!”. Nguyên Mông khi đó là Đế quốc, mang quân đi xâm chiếm cả một phần Âu Châu, sức mạnh kể như vô địch, không đối trọng, không dư luận quốc tế, không tên lửa, không máy bay siêu âm mang đầu đạn nguyên tử, chỉ có người, ngựa, và một sức mạnh thuần quân sự. Tổ chức xã hội Việt Nam thời nhà Trần chưa tập trung, dựa trên Tôn thất trấn nhiệm ở nhiều địa phương, ngai vua lại mới lấy từ nhà Lý không lâu. Vua Trần tổ chức Hội Nghị Diên Hồng: Trước nhục nước nên hoà hay nên chiến? Đại Việt một lòng, nhà Trần chiến thắng quân Nguyên ba lần, cọc nhọn cắm sông Bạch Đằng còn là chứng tích.


Có những chuyện đã qua nhưng không thể nào quên. Khi quân Thanh vào xâm chiếm Đại Việt mới cách đây hai thế kỷ, một người áo vải đất Tây Sơn hô: “Đánh cho để dài tóc / Đánh cho để đen răng / Đánh cho nó chích luân bất phản / Đánh cho nó phiến giáp bất hoàn / Đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ”. Đánh, và nguyên soái quân xâm lăng Thoát Hoan chui ống đồng lẩn về đại quốc, Sầm Nghi Đống bỏ mạng trên gò Đống Đa. Và ghi nhớ: một triều đại ở Trung Quốc khi mạnh, từ Tống đến Nguyên, Minh, Thanh, đều nhăm nhe thôn tính đất Đại Việt phương Nam. Họa phương Bắc không là chuyện mới.


Hoạ Bắc phuơng nay không chỉ là chuyện quân sự. So ra với anh láng giềng “tốt”, Việt Nam thua trên toàn cục: về tổ chức chính trị và xã hội thì rập khuôn, bắt chước ăn theo một nước mà điều kiện khác hẳn, trừ cái rêu rao ngoài miệng là Mác-Lênin và chủ nghĩa xã hội (giả mạo)! Về kinh tế thì lệ thuộc từ cái tăm xỉa răng cho đến cái cúc đơm áo, phải nhập và nhập siêu, mỗi năm 20 tỉ đô tuồn qua “nước bạn”. Nước bạn này không xuất vốn nhưng trúng thầu 90%, chuyên thầu những công trình cung cấp năng lượng (tức con đường công nghiệp hóa của Việt Nam), hiện gần như độc quyền bán nguyên vật liệu sản xuất, và như thế có thể kiểm soát khá lớn ở ngắn hạn cũng như dài hạn nền sản xuất Việt Nam. Mặt quân sự, dĩ nhiên Việt Nam không sản xuất tàu sân bay, tàu ngầm, máy bay, và với kinh tế oặt oẹo thì chẳng sức nào đi mua để “hiện đại” hoá hệ thống khí giới quân trang dù chỉ để phòng thủ. Và nay, phòng thủ thôi thì quá khó rồi. Cho thuê biển khiến vịnh Bắc bộ nay thành “ao nhà” của Trung Quốc. “Bạn” lại thuê luôn đất Lào dọc biên giới với “ta”, khiến con đường bộ binh “bạn” vào Hà Tĩnh và Tây Nguyên nay trở thành chuyện dễ như lật bàn tay. Mà thôi, giữ nước đâu phải chỉ là vấn đề chiến tranh, một chuyện cực chẳng đã!




Đại tướng CSVN Phùng Quanh Thanh - 12/2009

Chắc chẳng cần nhắc chuyện giàn khoan Hải Dương 981, qua đó Trung Quốc xâm phạm lãnh hải và thềm lục địa của Việt Nam. Nhiều quốc gia, quan trọng nhất là Mỹ và Nhật, cho rằng Trung Quốc không tuân thủ qui ước và luật lệ quốc tế khi có tranh chấp, đơn phương làm “nóng “chuyện Biển Đông qua sức mạnh ngang ngược cường quyền”. Nhưng qua lời Đại tướng Phùng Quang Thanh, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, đại diện Việt Nam ở hội nghị Sangri-La thì không! Ông tiết chế này, nói lái là “chết tiếp”, nhỏ nhẹ với thế giới đây là “chuyện gia đình” có những “va chạm” chứ giữa Trung Quốc và Việt Nam, tình hữu hảo đã và đang (?) tốt đẹp! Chết rồi, chết tiếp thì đúng chẳng sao! Chỉ chết thôi, vẫn thưa, nỉ hảo a!


Trước Shangri-La tôi đã nghĩ Việt Nam nên:


1- Chính thức đưa ngay sự vụ xâm phạm lãnh hải Việt Nam qua cài đặt giàn khoan Hải Dương 981 ra Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc.


2- Đâm đơn kiện Trung Quốc vi phạm Luật Biển 1982 (UNCLOS).


3- Thúc đẩy tiến trình liên minh với Nhật Bản và Phi Luật Tân trong vấn đề biển đảo liên quan đến mọi bên.


4- Tăng cường quan hệ với Mỹ trên mọi mặt hầu có được sự hỗ trợ cần thiết.


5- Lập một diễn đàn quốc tế về vấn đề biển đảo để thông tin trung thực đến mọi quốc gia trong cộng đồng thế giới.


Nay thì... tôi chẳng dám nghĩ nữa. Nghĩ đến đất nước là cái khả năng hoàn toàn không có trong nội bộ Bộ Chính trị của Đảng Cộng sản Việt Nam.


Xin kể một chuyện bên lề. Tôi có một ông bạn nguyên là Giáo sư Trung Quốc học, nay về hưu nhưng cứ dăm ba tháng gặp nhau ăn trưa nói chuyện châu Á. Xưa, ông dạy Pháp văn ở Đại học Hương Cảng, sau vụ Thiên An Môn năm 1989 thì vĩnh viễn lưu vong, từng mong rằng Đổi Mới ở Việt Nam tiếp sức cho cuộc đánh bật rễ những ý thức già nua trong văn hóa chính trị châu Á. Lần này, chúng tôi đang trao đổi thì có một vị Giáo sư khoa Nhân văn người Canada ghé qua chào ông bạn tôi. Nhìn tôi là người lạ mặt, ông hỏi: “Ông cũng là người Tàu?”. Trời ơi, tôi cảm thấy một nỗi nhục nhã như sóng triều dâng lên đến cổ. Tôi cố, lắc đầu. Và tôi gượng cười. Ông vui vẻ kêu “Nỉ hảo a!”, dẫu tôi là người Việt.


Nam Dao

Nguồn BVN.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn