BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 35796)
(Xem: 33280)
(Xem: 32524)
(Xem: 24705)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Bức tâm thư gửi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và 14 vị Bộ Chính trị đứng đầu là Tổng bí thư Nông Đức Mạnh và Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng

15 Tháng Bảy 201012:00 SA(Xem: 1345)
Bức tâm thư gửi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và 14 vị Bộ Chính trị đứng đầu là Tổng bí thư Nông Đức Mạnh và Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng
51Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
51
Cụ Nguyễn Văn Bé ở Nha Trang vừa gửi đến BVN lá thư dưới đây, khẩn thiết xin đăng. Đọc nội dung, nhận thấy đây là những vấn đề thời sự nóng hổi và bức thiết của đất nước, sau khi cân nhắc chúng tôi xin trân trọng đăng lên để đáp ứng tâm nguyện một vị lão thành cách mạng năm nay 87 tuổi mà cả nước đều biết tiếng, và không dám thêm những lời bình có thể làm sai lạc ý tưởng của tác giả, bởi những ý tưởng này không thuộc bản quyền của BVN.

Bauxite Việt Nam

1. Lời hứa “kiên quyết và quyết liệt” nhưng lại... không thực hiện

Tháng 10/2006, ông Nguyễn Tấn Dũng nhậm chức Thủ tưởng thay ông Phan Văn Khải về hưu, tuyên bố: “Tôi kiên quyết và quyết liệt chống tham nhũng. Nếu tôi không chống được tham nhũng, tôi xin từ chức ngay”.

Gần 5 năm nay, nạn tham nhũng chẳng những không chống được mà ngày càng phát triển, từ các cơ quan Trung ương xuống tận xã, phường, thôn ấp. Điển hình theo Ủy ban Kiểm tra Trung ương vừa mới kết luận, tạm xử lý 45 trường hợp nổi cộm khắp toàn quốc khiến dư luận xã hội rất bất bình. Tôi thử thống kê theo thông báo này thì thấy có 12 tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương, 4 Tập đoàn công ty trực thuộc Chính phủ quản lý, đối tượng toàn là Bí thư, Phó bí thư, Thường vụ Tỉnh ủy, Bí thư Ban cán sự, Chủ tịch, Phó chủ tịch UBND tỉnh, lãnh đạo Tập đoàn từ Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch HĐQT, Tổng và Phó tổng giám đốc. Đây là những vụ việc động trời có nguy cơ làm mất hết uy tín của Đảng và Nhà nước ta. Thật khiến cho những đảng viên suốt đời đi theo Đảng như tôi nhỏ máu trong tim.

Riêng trường hợp chưa từng xảy ra trong Đảng và Nhà nước từ khi thành lập Đảng và chính quyền đến nay (65 năm) là việc ông Phó bí thư Tỉnh ủy, Bí thư Ban cán sự, Chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang suốt mấy năm liên tục xâm hại tình dục các em bé học sinh đáng bậc con, cháu của mình, là hành động dã man thua cả loài cầm thú, lại còn tổ chức dâm dục tập thể, mơn trớn cười đùa trên thân xác của trẻ thơ, chụp ảnh toàn thân lõa lồ đủ mọi động tác. Ông Bí thư Tỉnh ủy và Giám đốc Sở Công an tỉnh Hà Giang đã nhận nhiều đơn tố cáo, phản ánh nhưng cũng đồng tình để cho ông Chủ tịch cứ liên tục tung hoành. Thế mà thật lạ, UBKTTW chỉ đề nghị cách các chức vụ trong Đảng và chính quyền của ông ta thôi. Tại sao không khai trừ tên đó ra khỏi Đảng ngay? Tại sao không bỏ tù nó ngay đi (Vi phạm luật hình sự hiếp dâm trẻ chưa đến tuổi vị thành niên kia mà?). Tình trạng ở thôn xã thì từ Bí thư, Chủ tịch, cán bộ xã và thôn lấy tiền hỗ trợ của Nhà nước cho người nghèo chia nhau ăn nhậu hầu như sờ đâu cũng thấy trong khi dân chúng khắp nơi khốn quẫn, kiếm cái ăn không ra.

Những bằng chứng như thế rõ ràng khẳng định ông Nguyễn Tấn Dũng đã không hoàn thành nhiệm vụ trong suốt 5 năm qua. Ông Dũng và toàn bộ 14 Ủy viên Bộ Chính trị khác đã hoàn toàn không chống được tham nhũng. Vậy tại sao ông Nguyễn Tấn Dũng không tự nguyện làm đơn xin từ chức ngay như lời ông đã đoan quyết trước dân?

Ông Nguyễn Tấn Dũng là Thủ tướng Chính phủ của một chế độ cộng sản tốt đẹp nhất nhưng lại thua xa ông Thủ tướng Nhật Bản: khi ra ứng cử Thủ tướng ông này đã hứa với nhân dân Nhật rằng mình sẽ dời bằng được căn cứ của Mỹ đi khỏi Okinawa. Sau 8 tháng lên làm Thủ tướng thấy không có cách gì thực hiện được lời hứa đó vì những lý do khách quan là tàu hải quân Trung Quốc tăng cường đe dọa an ninh vùng biển Nhật Bản, ông liền tuyên bố với nhân dân, Quốc hội, Nhật hoàng kiên quyết xin từ chức. Và ông từ chức thật. Nhật Bản là chế độ quân chủ lập hiến mà sao họ tự giác cao đến như thế? Còn ông Nguyễn Tấn Dũng, đường đường một vị Thủ tướng của nước Việt Nam cộng hòa xã hội chủ nghĩa lại thất hứa với nhân dân, mà thất hứa về một nhiệm vụ hết sức lớn lao quyết định tồn vong của Tổ quốc, của dân tộc và của Đảng ta, đó là “Quốc nạn tham nhũng”, thế thì phải tính thế nào đây?

Xin nêu một ví dụ thứ hai, Thủ tướng Hàn Quốc cách đây mấy ngày cũng đã tuyên bố từ chức vì một đề án quan trọng do bản thân Thủ tướng và Chính phủ Hàn quốc đưa ra Quốc hội, kết quả bị Quốc hội bác bỏ. Liên hệ đến nước ta, ông Nguyễn Tấn Dũng là Thủ tướng đã cùng toàn thể Chính phủ của ông kiên quyết đưa ra Quốc hội để gần như bắt buộc thông qua dự án tầm cỡ quốc gia về xây dựng “Đường sắt cao tốc Bắc Nam”. Nhưng 493 đại biểu trong đó có 92% là đảng viên cộng sản đã thấy rõ sự cần thiết phải phát huy quyền dân chủ thực sự của mình, không muốn nằm mãi trong “vòng kim cô” của Bộ Chính trị và Chính phủ của ông Nguyễn Tấn Dũng như trước đây nữa, nên cuối cùng đã bác bỏ dự án hết sức phiêu lưu và nguy hiểm cho tương lai của dân tộc này.

65 năm kể từ khi Đảng ta và Bác Hồ tổ chức bầu cử, tổ chức ra Quốc hội và Quốc hội chính thức bầu Chính phủ cho đến nay đã qua 12 kỳ Quốc hội, đây là lần đầu tiên đa số ĐBQH không thông qua một đại chủ trương mà cả bộ máy Chính phủ từ ông Thủ tướng đến ông Phó thủ tướng, cho đến ông Bộ trưởng chuyên trách ông nào cũng hăm hở muốn làm bằng được, chứng tỏ một cái nhìn vô cùng sáng suốt, tất cả đều vì lợi ích thiết thực của nhân dân, không muốn đất nước gánh lấy một khoản nợ khổng lồ 56 tỷ đô la Mỹ (mà khi thực hiện chắc chắn còn tăng lên gấp đôi là ít) chỉ để cho một tầng lớp giàu có ngao du bằng tàu cao tốc, trong khi cuộc sống tối thiểu thì đại đa số nhân dân trên khắp mọi miền chưa biết bao giờ mới đạt được: nào những chuyện ăn, mặc nông thôn nhìn đâu cũng đầy những người không có đất để cày, lang thang ra thành phố kiếm cơm không có; chuyện ốm đau 5, 6 người chen chúc trên một giường bệnh bẩn thỉu hôi hám; chuyện học hành ở ngay Hà Nội mà phụ huynh phải sắp hàng suốt đêm vẫn không kiếm ra chỗ cho con mình vào trường mầm non, miền núi thì các em học sinh suốt năm trời qua sông đi học bằng cách đu dây... Những chuyện ấy Quốc hội đã hiểu là chuyện trọng đại hơn rất nhiều những mơ tưởng viển vông mà Chính phủ “của dân do dân vì dân” đưa ra. Xin hỏi ông Nguyễn Tấn Dũng sao không học lấy hành động cao cả của ông Thủ tướng Hàn quốc từ chức luôn sau khi dự án của mình không được chấp thuận?

2. Toàn những chuyện tày trời mà “không nghe không biết”

1. 18 tỉnh cho nước ngoài thuê rừng, riêng Trung Quốc đại lục và Đài Loan thuê đến 2/3 trong số 160.000 ha rừng phòng hộ, rừng đầu nguồn, rừng bảo vệ an ninh Quốc phòng, chuyện tày trời này lẽ ra Nhà nước phải tỉnh táo nắm bắt thông tin trước tiên và xử lý từ trong trứng nước thì hóa ra một cụ già hưu trí lại phát hiện ra trước và báo lên Chính phủ, lúc ấy Chính phủ mới hớt hơ hớt hải cho người đi kiểm tra. Thế mà Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Bộ trưởng NN-PTNT Cao Đức Phát là một cánh tay quyền lực của Thủ tướng trả lời Quốc hội vẫn ấm ớ nói chỉ 10 tỉnh cho thuê rừng thôi. Đúng là họ thực hiện khẩu hiệu: Không nghe không biết.

2. Tập đoàn Điện lực xây dựng 2 nhà máy nhiệt điện tốn hàng ngàn tỷ đồng rồi bỏ hoang đắp chiếu mấy năm nay, gây tình trạng thiếu điện, cắt điện luân phiên làm khổ sở cho dân, điêu đứng các ngành kinh doanh sản xuất. Thế mà ông Thủ tướng Dũng cũng không biết, không nghe.

3. Tập đoàn Vinashin trong vòng bốn năm hoạt động thua lỗ liên tiếp đến mức cụt vốn trong số 90 nghìn tỷ đồng chỉ còn lại vỏn vẹn 10 nghìn tỷ đồng, mua hai chiếc tàu thủy của Italy mỗi chiếc đều trên nghìn tỷ đồng rồi về đắp chiếu nằm đấy để chờ bán sắt vụn, vậy mà ông Nguyễn Tấn Dũng vẫn hà hơi tiếp sức cho cái tập đoàn đó, mọi sự lộng hành của nó ông vẫn không hay không biết, thực oái oăm vô cùng.

Với bấy nhiêu việc ngổn ngang, rối loạn trong vòng hơn một nhiệm kỳ điều hành Chính phủ của mình, đến nay đã đủ độ lùi để tự kiểm mình làm được hay không làm được, vậy tại sao ông Dũng không tự giác nộp đơn xin Quốc hội từ chức và loan báo cho toàn dân biết:

Tôi, Nguyễn Tấn Dũng, làm Thủ tướng gần 5 năm nay, đã thất lời hứa với nhân dân là không chống được tham nhũng mà bọn tham nhũng ngày càng hoành hành khắp mọi nơi, mọi ngõ từ trung ương đến khắp xã phường thôn ấp;

Tôi, Nguyễn Tấn Dũng, đã cùng bộ sậu Chính phủ kiên quyết đưa dự án có tầm cỡ Quốc gia xây dựng đường sắt cao tốc Bắc Nam từ Hà Nội đến thành phố Hồ Chí Minh cốt vay nước ngoài 56 tỷ đô la Mỹ, nhưng đã bị Quốc hội bác bỏ vì không sát thực tế, không hợp lòng dân;

Tôi, Nguyễn Tấn Dũng, trong suốt thời gian làm Thủ tướng đã để xảy ra những chuyện phá nước hại dân như chuyện 18 tỉnh bán rừng, như vụ Vinashin thất thoát đến 80 nghìn tỷ đồng, như chuyện một kẻ sa đọa chui được vào lãnh đạo cơ quan cấp tỉnh làm những hành vi đồi bại trái luân thường đạo lý khiến cho cả nước phải tím mặt.

Bây giờ xin noi gương các vị Thủ tướng đạo cao đức trọng Nhật Bản và Hàn quốc, tôi tự nguyện rời khỏi chiếc ghế mà trong thâm tâm tôi vẫn thiết tha với nó lắm.

Làm được thế, ông Nguyễn Tấn Dũng nhất định sẽ được toàn dân nhiệt liệt hoan hô, trong đó có bản thân tôi.

Để kết thúc, tôi xin kể lại một câu chuyện phim về chống tham nhũng do KTV truyền hình Khánh Hòa chiếu lúc 11-12h ngày 04/07/2010 cho các vị lãnh đạo tối cao nghe chơi. Cuốn phim nhan đề: “Chàng trai Hông Di Đông” của Hàn Quốc. Dưới triều nhà Vua Hàn Quốc nọ, quan lại tham nhũng cướp bóc của dân không biết bao nhiêu mà kể, dân đen uất ức không biết kêu ai. Bấy giờ có một chàng thanh niên tên là Hông Di Đông đứng lên thành lập Hội người nghèo đi giết bọn tham quan lại nhũng của nhà vua, đem của cải cướp được từ tay bọn chúng chia cho dân nghèo. Vua ra lệnh quân lính truy lùng, bắt được một số người trong Hội định đưa ra pháp trường xử trảm thì chàng thanh niên Hông Di Đông tình nguyện đến nói với nhà vua rằng: “Tôi là thủ lãnh Hội người nghèo làm việc đó, yêu cầu nhà vua thả số người nghèo kia, một mình tôi xin chịu tử hình”. Nhà vua nghe vậy đồng ý thả tất cả chỉ đem Hông Di Đông ra pháp trường. Trước khi chết, chàng Hông Di Đông xin phép được nói một lời trực tiếp với nhà vua: “Chính ngài là vua đã đẻ ra quan tham. Quần thần ở trên làm mọi điều tàn ngược, bóc lột dân chúng đến xơ xác nên tôi phải đứng ra tổ chức Hội người nghèo để chống lại. Mục đích của chúng tôi là giết bọn đệ tử tham nhũng của ngài, cướp tài sản của họ chia cho dân chúng. Chính ngài, nhà vua là kẻ đẻ ra tham nhũng”. Xem xong phim này tôi tự hỏi: bọn tham quan mà chúng ta vừa phát hiện là lãnh đạo ở 12 tỉnh và bốn Tập đoàn của Nhà nước do Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Bộ chính trị quản lý. Như thế có phải Bộ chính trị đẻ ra tham nhũng hay không? Tại sao Đảng ta, Nhà nước ta mấy năm không chống được bọn tham nhũng này mà lực lượng chúng ngày càng phình lớn?

Trên đây là ý kiến chân thành của tôi, một lão già cách mạng. Khẩn thiết kính mong quý vị sớm trả lời cho tôi và nhân dân được biết.

Kính chúc quý vị dồi dào sức khỏe.

Nha Trang, ngày 07-7-2010

Ký tên

Nguyễn Văn Bé

Lão thành cách mạng tiền khởi nghĩa - Cán bộ tiền bối công an Khánh Hòa - Chiến sĩ thi đua, dũng sĩ diệt Mỹ 1965-1968 - Huy chương vì sự nghiệp Đại đoàn kết dân tộc và nhiều huân chương khác.

 HC Mạng Bauxite Việt Nam biên tập 
Ý kiến bạn đọc
20 Tháng Bảy 20107:00 SA
Khách
Thư hồi đáp Nguyễn Tấn Dũng (thủ tướng) trả lời Nguyễn Văn Bé (lão thành cách mạng) Trước khi chính thức diễn tuồng đại hội đảng để thay ngôi đổi vị vào năm 2011, để báo cáo thành tích cũ và đề ra những kế sách, chỉ tiêu cho những ngũ niên kế tiếp; đáng lẽ đảng CSVN lại “mở rộng dân chủ” trong và ngoài đảng, cho phép đảng viên, nhân dân được phép “tham gia đóng góp ý kiến” cho đại hội. Nhưng lần nầy không thấy phát động phong trào “thi đua góp ý …” Có lẽ đảng sợ nhiều người góp ý “bừa bãi”, nhân dân thì cũng quá chán ngán trò lừa nầy: nịnh đảng cũng chẳng được xơ múi gì, chỉ để cho người khác khinh bỉ. Chỉ trích đảng cầm bằng nói với đầu gối, có khi còn bị trù giập, trả thù.. Đại hội đảng là dịp để các phe trong đảng tranh ngôi thứ, giành giựt những chức vụ quan trọng, chiếm lĩnh những chỗ ngồi béo bở. Là dịp để cho những cán bộ, đảng viên cấp dưới, một số trí thức hèn hạ, một bộ phận nhân dân cò mồi thấp kém “góp ý” tâng bốc, xu nịnh đảng. Là dịp để cho những cựu quan chức đảng viên phê bình chỉ trích những kẻ đương quyền với mong muốn đảng sẽ sửa sai để được tốt đẹp vững mạnh. Những ý kiến phê bình chung chung, khen nhiều hơn chê, những lỗi lầm sai trái là do khách quan, do cấp dưới, do thiên tai, do những thế lực thù địch… thì được đảng quan tâm, cho phổ biến rộng rãi trên mọi phương tiện truyền thông “lề phải.” Những ý kiến chỉ trích gay gắt, đụng chạm đến những chóp bu quyền lực của đảng và nhà nước, bộ chính trị trung ương thì đảng lờ đi, coi như không có. Biết vậy cho nên những “tâm thư, thư ngỏ…” thuộc loại nầy, ngoài bản chính gởi cho đảng và nhà nước (coi như gởi vào thùng rác!), bản sao sau đó đành phải gởi nhờ báo chí lề trái “phản động” ở ngoài nước chuyển tải. Như trường hợp: “Bức tâm thư gửi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và 14 vị Bộ Chính trị đứng đầu là Tổng bí thư Nông Đức Mạnh và Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng” xuất hiện trên nhiều báo “phản động” ở hải ngoại, của một cựu cán bộ đảng viên ký tên là Nguyễn Văn Bé, với nhiều công trạng và thành tích như sau: “Lão thành cách mạng tiền khởi nghĩa - Cán bộ tiền bối công an Khánh Hòa - Chiến sĩ thi đua, dũng sĩ diệt Mỹ 1965-1968 - Huy chương vì sự nghiệp Đại đoàn kết dân tộc và nhiều huân chương khác.” Mặc dù thư gởi cho bộ chính trị, nhưng chỉ nêu những tội trạng của “thủ tướng” để hạch hỏi. Nghe nói “tâm thư” nầy đã làm cho Nguyễn Tấn Dũng hơi “bức xúc”, vì vậy (cũng nghe nói) Dũng đã “chỉ đạo” cho bộ trưởng (văn phòng) chính phủ (ngầm) ra thông báo treo giải thưởng một trăm triệu đồng cho bất cứ ai (ở trong hay ngoài nước) viết thư trả lời một cách đầy đủ, thuận tình hợp lý để đáp lại tâm thư của “lão thành cách mạng Nguyễn Văn Bé” ( thư trả lời nhân danh thủ tướng). * Nguyễn Tấn Dũng không trả lời trực tiếp vì những lý do sau đây: 1/ Thủ tướng từng là một cán bộ công an cao cấp, có tài tổ chức vượt biên thu vàng, lừa giỏi và tiêu diệt được lực lượng phản động Phục quốc “sừng sỏ” như nhóm Trần Văn Bá thì thủ tướng không cần nhọc công tự mình viết thư để trả lời một “cán bộ tiền bối công an” vô danh như “lão thành cách mạng” Nguyễn Văn Bé. 2/ Thủ tướng không có thì giờ, công việc chồng chất, nhất là vụ Vinashin đang áp lực nặng nề. 3/ Thủ tướng thời trẻ chưa học hết bậc tiểu học, vào bộ đội chỉ làm nghề chùi rửa và băng bó vết thương, làm công an chỉ lo đi bắt phản động vuợt biên để thu vàng, dù sau nầy có học đại học tại chức, cũng chỉ lấy được bằng cử nhơn (lèo) Luật (rừng) cho nên không quen chuyện viết lách! 4/ Treo giải thưởng cũng là cách để biết thêm dư luận của nhân dân: yêu hay ghét đối với “thủ tướng” cũng như với “đảng ta.” * Dưới đây là một bản “dự thi” nhưng không nhận thưởng, dù trúng giải! Để cho bức thư ngắn gọn bớt, sẽ có những chữ viết tắt: ĐC: đồng chí chớ không phải là đảng cướp, đồ chó, đểu cáng, đống c. BH: Bác Hồ chớ không phải là bệnh hủi, bốc hốt, bò heo, bọ hung, báo hại… ĐT: đảng ta chớ không phải là đồ trâu, đao to, đâm thọc, điếm thúi, đĩ tồi, đạo tặc… TT: thủ tướng chớ không phải là tưởng thú, tâm thần, tin tặc, thuổng thơ, thậm thụt, tham tàn, tù tội… ĐV: đảng viên chớ không phải là đảng vẹm, đít voi, đầu vịt, đuôi vượn… CT: chủ tịch chớ không phải là cu to, c. tao, cụ trâu, cẩu trệ, cơm thiu, cá thối… CS: cộng sản chớ không phải là chó sủa, cướp sạch, chó săn, chết sình, cắn sủa… BCT: bộ chính trị chứ không phải là bò chó trâu, bắn chết trẻ, bé chăn trâu, băng cướp trộm, bọn cẩu trệ, bốc c. thối, bắt cóc trẻ, bóp c. tao… *** Cộng Hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Cộng: (không) Độc lập- (đói) Tự do- (khát) Hạnh phúc) Kính gởi ĐC lão thành cách mạng Nguyễn Văn Bé. Thưa ĐC kính mến, “Tâm thư” của ĐC gửi cho tôi, TT Nguyễn Tấn Dũng, kèm theo 14 vị BCT cùng với ĐC Nông Đức Mạnh và ĐC Nguyễn Phú Trọng, nhưng đọc hết thì chỉ thấy ĐC nêu lên những sai trái khuyết điểm của tôi mà thôi, cứ như là những ĐC kia tài giỏi, trong sạch, tốt đẹp cả! Cho nên ĐC muốn mách bu (BCT) hãy phê bình kiểm điểm TT Dũng nầy để loại ra khỏi quyền lực trong kỳ đại hội đảng sắp tới. Tôi rất lấy làm “bức xúc” mà trả lời ĐC từng điểm một, ngắn gọn: [-Tháng 10/2006, ông Nguyễn Tấn Dũng nhậm chức Thủ tưởng thay ông Phan Văn Khải về hưu, tuyên bố: “Tôi kiên quyết và quyết liệt chống tham nhũng. Nếu tôi không chống được tham nhũng, tôi xin từ chức ngay”. Nhưng lại …không thực hiện.] -Từ thắc mắc nầy của ĐC tôi sẽ “chỉ đạo” cho công an bảo vệ chính trị điều tra làm rõ xem ĐC có đúng là đảng viên hay không, nếu là một đảng viên lão thành như ĐC mà không biết rằng ĐT không hề có “văn hóa từ chức!” Từ thuở BH khai sinh lập đảng đến nay có ĐV nào từ to đến nhỏ mà dám tự ý làm đơn xin từ chức, khi chưa được đảng và nhân dân cho phép? Ngay như BH, theo lệnh Trung Quốc, Liên Xô làm cuộc cách mạng “cải cách ruộng đất” lở đất long trời, xương rơi máu đổ mà BH đâu có được phép từ chức, BH chỉ cần nhỏ vài giọt nước mắt (cá sấu) và đưa ĐC Trường Chinh đứng ra nhận khuyết điểm là xong. Khi tôi nói “tôi xin từ chức ngay” là ĐC phải hiểu rằng làm sao mà từ chức được khi hiến pháp chưa quy định “luật từ chức!” Như thế nếu tôi có làm đơn xin từ chức, chắc chắn là BCT sẽ không bao giờ chấp thuận, nhất là quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất nước, gồm những đại biểu của nhân dân sẽ “bác” đơn ngay từ đầu! Lo ngại nhất là nhân dân sẽ tự phát biểu tình phản đối, không cho phép tôi “từ chức” thì nguy to! ĐC lấy việc những ông TT Nhật, Hàn Quốc… từ chức mỗi khi chính họ mắc sai phạm, hoặc ngay cả cấp dưới của họ sai phạm họ cũng phải từ chức, để phân bì với TT như tôi, là khập khễnh, không hợp lý. Những quan chức lãnh đạo các nước đó là do nhân dân của họ bầu lên, nếu họ sai phạm mà cứ ngồi lỳ thì thế nào dân của họ cũng biểu tình mà lôi cổ xuống, còn chức vụ TT của tôi là do đảng chỉ định, lại được ĐC Hồ Cầm Đào ủng hộ bảo kê, nếu tôi mà tự ý từ chức là đi nược lại lòng tin cậy của đảng, của nhân dân, nhất là làm phật lòng ĐC Hồ lắm lắm! ĐC bảo rằng tôi “không thực hiện” là thế nào! Tôi vẫn ngày ngày hô hào “kiên quyết chống tham nhũng” chứ tôi không hề tuyên bố chấm dứt hay bỏ cuộc. Nói “gần 5 năm nay, nạn tham nhũng chẳng những không chống được mà ngày càng phát triển” là ĐC xuyên tạc bôi xấu lãnh đạo đảng và nhà nước. Nếu không chống thì làm sao báo chí của đảng có những vụ tham nhũng từng ngày để đăng tin. Tham nhũng thì nước nào cũng có, riêng ở nước ta ĐC phải biết rằng tham nhũng có nhiều điều kiện thuận lợi để sinh sôi nẩy nở, nhất là môi trường XHCN “ưu việt” đối với tham nhũng y như cá gặp nước, tham nhũng sống khoẻ là nhờ có đảng. Từ thời BH đã từng “chống tham ô lãng phí” nhưng tham ô vẫn tồn và ngày càng lớn mạnh như hiện nay, là vì như ĐC phó TT Nguyễn Sinh Hùng phát biểu: loại hết tham nhũng thì không kịp bầu người thay thế để mà phục vụ nhân dân. Hơn nữa ĐT chỉ chống tham nhũng từ háng trở xuống, bởi vì từ háng trở lên toàn là những phe nhóm cấu kết chặt chẽ thành nhiều mảng lớn, bứt dây phải sợ động rừng. ĐC theo dõi hẳn biết nhiều vụ đánh tham nhũng lớn, tưởng chừng như những cán bộ cấp cao sai phạm sắp bị trừng phạt nặng nề, bỗng dưng trở thành vô tội. Hoặc một vài cấp tép riu hy sinh vào tù nghỉ mát một thời gian ngắn rồi được hưởng đặc xá! ĐC bảo “những vụ việc động trời có nguy cơ làm mất hết uy tín của đảng và nhà nước ta” như vậy là ĐC mau quên hoặc thiếu thông tin hay bị bưng bít thông tin nên chỉ thấy trong nhiệm kỳ của TT Nguyễn Tấn Dũng mới có nhiều vụ tham nhũng động trời, ĐC thử quay ngược thời gian các nhiệm kỳ của ĐC TT Phan Văn Khải, Võ Văn Kiệt, Đỗ Mười… có nhiệm kỳ nào mà không có những vụ tham nhũng động trời? Nhưng vào những thời kỳ đó ĐT còn đủ mạnh để bịt mồm rọ mõm bớt đi mọi dư luận. Xưa nay ĐT có chút uy tín nào đâu mà ĐC cáo buộc tôi “làm mất hết”, ĐC giả ngây thơ để bênh vực cho những cựu quan chức mà khi còn tại vị ĐC đã không dám mở miệng! ĐC khơi vụ CT UBND tỉnh Hà Giang là Nguyễn Trường Tô hiếp dâm nhiều nữ học sinh vị thành niên, mà hiện nay BCT qua ĐC Tô Huy Rứa đã chỉ đạo báo chí phải chấm dứt mọi khai thác thông tin về vụ việc nầy, có lẽ ĐC không sinh hoạt đảng nên ĐC đã viết: “Riêng trường hợp chưa từng xảy ra trong Đảng và Nhà nước từ khi thành lập Đảng và chính quyền đến nay (65 năm) là việc ông Phó bí thư Tỉnh ủy, Bí thư Ban cán sự, Chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang suốt mấy năm liên tục xâm hại tình dục các em bé học sinh đáng bậc con, cháu của mình, là hành động dã man thua cả loài cầm thú, lại còn tổ chức dâm dục tập thể, mơn trớn cười đùa trên thân xác của trẻ thơ, chụp ảnh toàn thân lõa lồ đủ mọi động tác.” Xin nói nhỏ với ĐC rằng ĐC quá lạc hậu thông tin rồi, chuyện như vậy không phải là hiện tượng cá biệt, duy nhất như ĐC nghĩ đâu! Những vụ tương tự như thế từ xưa đến nay không hiếm, nhất là bây giờ ở tỉnh nào mà không xẩy ra, có điều là nhiều ĐC khôn ngoan hơn, kín đáo hơn, lẻ tẻ hơn, không công khai lộ liễu chơi bạo như ĐC Nguyễn Trường Tô, ĐC hiệu trưởng Sầm Đức Xương…mấy ĐC nầy dựa thế ai thì có lẽ ĐC cũng biết rồi, tôi cũng muốn “quyết liệt xử lý” vụ nầy, nhưng nay BCT đã “có chỉ đạo” phải ngưng ngay, rồi vụ Vinashin đang nổi cộm chưa ém được. Là “lão thành cách mạng” hỏi ĐC ở đâu suốt 65 năm thành lập đảng và chính quyền mà ĐC quả quyết rằng “chưa từng xẩy ra trong đảng” một vụ như thế? Ngay như BH kính yêu của chúng ta, bác quan hệ với Nông thị Xuân lúc đó Thị Xuân đến tuổi thành niên chưa! Đã thế BH còn cho ĐC bộ trưởng Trần Quốc Hoàn cưỡng hiếp Thị Xuân rồi giả cho xe cán. Mặc dù ĐT đã cho đi mò tôm nhiều người có liên hệ trực tiếp với nạn nhân để bịt đầu mối, thế nhưng vụ việc nay đã bại lộ hoàn toàn, từ trong ra đến ngoài nước ai ai cũng biết, ĐC vẫn chưa biết hay sao? Nếu như lúc nầy ĐT làm mạnh, đưa ĐC Nguyễn Trường Tô ra tòa, ĐC nầy phân bì với BH thì ĐT ăn nói thế nào với nhân dân. Phê bình nhưng cũng phải thông cảm cho BH, nếu BH không quan hệ “bất chính” với ĐC Nông Thị Ngát thì giờ đây ĐT làm gì có một tổng bí thư lỗi lạc là ĐC Nông Đức Mạnh kính mến! Bản thân tôi (TT Nguyễn Tấn Dũng) cũng là kết quả của sự quan hệ bất chính như thế, có người thì nói do ĐC Nguyễn Chí Thanh, có kẻ lại bảo là ĐC Lê Duẫn, đến nay tôi cũng phân vân không biết bản thân tôi là tác phẩm của ai? Mà thôi, của ai thì cũng là của ĐT! Phải thừa nhận rằng cũng nhờ những “quan hệ bất chính” như vậy mà giờ đây và về sau nầy ĐT có một đội ngũ lãnh đạo kế thừa xuất sắc, lịch sử chưa từng có! Những ĐC Lê Duẩn, Lê Đức Anh, Võ Văn Kiệt, Trần Độ…ở chiến khu mà còn được tuyển gái tơ vào rừng để phục vụ. Như những ĐC Trần Đức Lương, Lê Khả Phiêu… còn được Trung Quốc ban mỹ nữ để lấy lòng, để mua chuộc nữa đấy. ĐC Nguyễn Hữu Thọ, một trí thức miền Nam, có bằng Luật sư thiệt hẳn hoi, vì ĐC Thọ can tội hiếp dâm bị nạn nhân thưa ra tòa, ĐC Thọ sắp bị bắt nên ĐT đã dàn dựng đưa ĐC vào bưng, trễ chút nữa là ĐC ấy bị cảnh sát chế độ cũ (VNCH mà ĐT thường gọi là ngụy quyền) còng mất rồi, thật là khó mà kiếm cho ra một người bù nhìn xuất sắc như ĐC Nguyễn Hữu Thọ để ngồi ghế CT Mặt trận Giải phóng Miền Nam, mặc dù sau 1975, chính phủ bù nhìn nầy bị đuổi gần hết, ĐT vẫn ưu ái để ĐC Thọ tiếp tục làm bù nhìn. Có lẽ vì bất mãn việc nầy, nên trước khi đi gặp BH, ĐC Nguyễn Hữu Thọ đã viết di chúc cho con cháu rằng “ta đã quá ngu dại tin và đi theo đảng CS” và ĐC ấy còn khuyến cáo con cái chớ tin nghe theo CS! Vậy mà vừa qua, ĐT đã long trọng tổ chức 100 năm sinh nhật của ĐC Nguyễn Hữu Thọ (10/7/1910- 10/7/2010) nhiều ĐC cao cấp trước và sau như Nguyễn Văn Linh, Võ Văn Kiệt, Nguyễn Phú Trọng đã không ngớt ca tụng công đức vĩ đại của ĐC Nguyễn Hữu Thọ. Sở dĩ tôi chỉ nêu những ĐC tiêu biểu, những vụ việc tiêu biểu, vì những vụ nầy đã bị vỡ lở công khai, ai cũng biết cả rồi, còn hàng trăm chuyện thâm cung bí sử của ĐT ít ai biết hoặc không ai biết tới thì tạm thời để yên, chớ dại mà khui ra để cho thế lực thù địch lợi dụng. Đối chiếu thành tích của ĐT từ BH đến nay thì vụ CT Nguyễn Trường Tô chỉ là chuyện nhỏ! ĐC chớ quá quan tâm! Về vụ “siêu dự án đường sắt cao tốc” bị quốc hội “bác” mà ĐC cho rằng: “ông Nguyễn Tấn Dũng là Thủ tướng đã cùng toàn thể Chính phủ của ông kiên quyết đưa ra Quốc hội để gần như bắt buộc thông qua dự án tầm cỡ quốc gia về xây dựng “Đường sắt cao tốc Bắc Nam”. Nhưng 493 đại biểu trong đó có 92% là đảng viên cộng sản đã thấy rõ sự cần thiết phải phát huy quyền dân chủ thực sự của mình, không muốn nằm mãi trong “vòng kim cô” của Bộ Chính trị và Chính phủ của ông Nguyễn Tấn Dũng như trước đây nữa, nên cuối cùng đã bác bỏ dự án hết sức phiêu lưu và nguy hiểm cho tương lai của dân tộc này.” ĐC chỉ nói đúng một nửa: tôi và chính phủ “kiên quyết” nhưng “92% là đảng viên cộng sản không muốn nằm mãi trong vòng kim cô của BCT” là ĐC nằm mơ, ĐC không nghe ĐC Vũ Mão tiết lộ đó sao, ĐC Mão nói: “Bộ Chính trị không quyết trước mà để QH thảo luận, quyết định. Ngay cả khi thăm dò ý kiến cho thấy tỉ lệ ủng hộ quá bán 57% rất mong manh cũng không có chỉ đạo nào về mặt đảng với các đảng viên trong QH là phải thông qua dự án mà Chính phủ trình…” Nếu như có “chỉ đạo về mặt đảng với các đảng viên trong QH là phải thông qua dự án mà chính phủ trình.” Thì cho dù tỉ lệ ủng hộ thấp hơn nhiều, dự án vẫn “phải thông qua” như thường! ĐC Vũ Mão nói: “Lần mở rộng Hà Nội (kỳ họp thứ ba QH khóa XII vào tháng 5-2008 – NV), thăm dò ý kiến thì tỉ lệ tán thành không quá bán nhưng ra bấm nút chính thức thì lại rất cao, trên 90%. Còn lần này, thăm dò ý kiến chỉ hơn quá bán một chút và ra biểu quyết chính thức thì ủng hộ chỉ có 37%.” “tỉ lệ tán thành không quá bán, nhưng bấm nút trên 90%!” là vì bộ chính trị quyết tâm “mở rộng Hà Nội” nên đã có “chỉ đạo về mặt đảng với các đảng viên trong QH là phải thông qua…!” Như ĐC đã biết, dự án bô- xịt Tây Nguyên, bị dư luận trong và ngoài đảng phản đối như vậy, nhưng khi tôi tuyên bố “ bô xịt là chủ trương lớn của BCT” thì quốc hội có dám hó hé gì không? ĐC cho rằng chỉ có siêu dự án đường sắt cao tốc Bắc Nam là “hết sức phiêu lưu và nguy hiểm cho tương lai của dân tộc” mà thôi hay sao? ĐC không thấy dự án bô xịt nguy hiểm gấp bao nhiêu lần, Trung Quốc đã thiết kế “bộ tư lệnh quân sự” ở Tây Nguyên, nay mai họ sắp đưa qua chín mười ngàn lao động đã được huấn luyện chiến đấu. Trước đây tôi đã từng lo lắng về dự án nầy, nhưng trước đó ĐC Nông Đức Mạnh đã cam kết với các ĐC Hồ Cẩm Đào, Ôn Gia Bảo rồi, toàn thể BCT cũng đều “nhất trí rằng dự án bô xịt là chủ trương lớn của đảng” thì tôi không dám có ý kiến khác được! Nguy hiểm lắm ĐC ơi! ĐC không thấy ĐC Võ Văn Kiệt chẳng còn giữ chức vụ gì mà chỉ vì tuyên bố vung vít thì đùng một phát, đang khỏe mạnh ĐC Kiệt té xuống, đưa qua bệnh viện bên Singaprore là tắt thở liền. Tôi đang tại chức, ĐC hiểu giùm cho! Vụ cho thuê rừng đầu nguồn, mà ĐC “bức xúc!” Thật ra cũng chỉ là chuyện nhỏ! Cho thuê có nghĩa là còn có ngày đáo hạn để chuộc lại, cho thuê thì được trả tiền thuê! BH và TT Phạm Văn Đồng ký tặng Biển Đông và Hoàng Sa, Trường Sa thì chờ ngày “phán xét” may ra mới xin lại được! Bản Giốc, Nam Quan và nhiều phần đất biên giới đã được các ĐC Đỗ Mười, Lê Đức Anh rồi sau nầy các ĐC Trần Đức Lương, Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh tiếp nối, kế thừa để hiến cúng cho Trung Quốc thì ĐC có biết không? ĐC thử so sánh các vụ việc mà trả lời cho tôi biết! Lấy câu đối thoại trong phim Hàn Quốc: “Chính ngài, nhà vua là kẻ đẻ ra tham nhũng”. Rồi ĐC so sánh, suy diễn và cáo buộc: “Xem xong phim này tôi tự hỏi: bọn tham quan mà chúng ta vừa phát hiện là lãnh đạo ở 12 tỉnh và bốn Tập đoàn của Nhà nước do Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Bộ chính trị quản lý. Như thế có phải Bộ chính trị đẻ ra tham nhũng hay không?” Nếu ĐC bảo BCT “phát huy tham nhũng” thì tôi đồng ý, nhưng đẻ ra tham nhũng thì không phải là BCT hiện tại, trong đó có tôi. Như trên tôi đã trình bày, bệnh tham nhũng không phải mới một sớm một chiều mà phải nói “chính BH là người đã khai sinh ra ĐT và đẻ ra tham nhũng!” mới đúng. ĐC vẫn nghĩ BH rất ư là “cần kiệm liêm chính” chứ gì? Thật ra, BH tham nhũng ngay cả sau khi bác đi “gặp các ĐC Lê Ninh, ĐC Staline, ĐC Mao.” Thử tưởng tượng ĐT đem đốt “kim thân” BH rồi chia làm ba phần theo như di chúc do chính BH đã sửa đi sửa lại, thì nay ta có tới ba cái lăng BH ở ba miền Bắc –Trung – Nam, ba bộ tư lệnh bảo vệ lăng BH, mỗi năm ngốn bao nhiêu tỉ tiền thuế của nhân dân? ĐT đã tài tình sáng tạo, để nguyên xác BH, chỉ xây một đại lăng ở thủ đô vậy mà mỗi năm chi phí hết bao nhiêu thì ĐC chắc cũng biết rồi! Cho nên ĐC chớ đòi hỏi diệt hết tham nhũng, hết tham nhũng thì ĐT cũng chết tiệt luôn, tôi từng giật mình vì tháng 8/2002 có tên phản động từng đề nghị: Khó gì! Tham nhũng muốn trừ? Chẳng khó chi! Đem Trung ương đảng thảy tru di Những thằng bán nước bêu đầu trước Mấy đứa a tòng bắn bỏ đi Mấy đứa ô dù nuôi nhũng lạm Những tên cấu kết ghế ngồi lì Cả bầy đầu sỏ cần thanh toán Kiếm chỗ cho ra sở Nhị tì * Trung ương đảng Cộng xuống A Tỳ Tham nhũng hết thời, cuốn gói đi Dân chủ từ từ xây dựng lại Nhân quyền gấp gấp tái hồi qui Độc tài: diệt cỏ từng mầm gốc Đảng trị: thanh trùng mỗi tế vi Chuyện dễ như bàn tay lật ngữa Ỡm ờ? Hay bởi quá sân si! Đúng như thế, nếu ĐT không trấn áp mạnh, để cho phản động lôi kéo nhân dân và một bộ phận cán bộ đảng viên biến chất đứng lên lật đổ nhà nước nầy, thì sẽ hết tham nhũng mà ĐT cũng tiêu luôn, điều đó chắc chắn rằng tôi cũng như ĐC đều không mong muốn. Kính chúc ĐC lão thành cách mạng Nguyễn Văn Bé sống lâu trăm tuổi để đóng góp ý kiến xuất sắc xây dựng đảng trường tồn, vững mạnh. Ngày 17/7/2010 Nguyễn Tấn Dũng UV BCT TƯĐ, TT Chính phủ CHXHCN Việt Cộng (Chấp bút: nguyễn duy ân, viết tắt: ndân, có thể đọc là nhân dân, nạn dân, người dân, anh dân, nông dân hoặc ngu dân… cũng được)
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn