(Xem: 632)
Đến hội nghị trung ương vào tháng 10/1930 mới bầu TBT, thì ông Trần Phú được chọn. Lý do là vì Trần Phú được QT CS chọn, do là người chú trọng đấu tranh giai cấp đúng theo quan điểm chính thống của QT CS 3, còn NAQ bị coi là thiên về giải phóng dân tộc và thỏa hiệp với các nhóm dân tộc khác. Lúc đó đảng đổi tên từ Đảng CS Việt Nam thành Đảng CS Đông Dương. Cái tên nó cũng thể hiện quan điểm nói trên. Kể từ đó, ông NAQ bị thất sủng và như cuốn sách đã dẫn link ở cmt, ông NAQ chỉ được coi là người phiên dịch trung gian giữa Đảng CS Đông Dương và QTCS 3 mà thôi, nói chung là bị cô lập.
(Xem: 2538)
Có Hải, Phong như hổ mọc thêm cánh. Cả bộ máy tổ chức, nhân sự hai cấp rơi vào tay cặp bài trùng Phong – Hải. Bí thư Hoài thì liêm khiết, không gặp riêng, không “giải quyết”, nên ai có việc đều biết phải tìm đúng cửa. Cửa đó ở tầng 8 Thành ủy, phòng Phong – Hải. Dòng người tắc từ tầng 1, chen nhau, xếp hàng dài hành lang, từng người lần lượt được “xét duyệt”. Nắm được điểm yếu: Bí thư mới về, chưa biết ai, chưa tin ai, Phong chỉ đạo Hải giải quyết nhanh, gọn cho các đàn em, phe cánh, người đã biết điều.
(Xem: 2387)
Không phải tự nhiên mà Phan Thị Hoài Vân lên tướng, rồi tự chọn tên mình là Tuệ Vương đâu. Ngẫm kỹ chị ta trên cơ sở những quan hệ khủng như vậy, nó không tự nhiên mà có, nó là khả năng thiên bẩm về tài quan hệ đã đành, nhưng cũng là một phần số phận của chị ấy đã được định mệnh sắp đặt được làm một bà hoàng.
(Xem: 2263)
Bước từ trước siêu xe Bentley xuống tiệc sinh nhật xa hoa của mình, phó tổng cục trưởng tổng cục quốc phòng thiếu tướng Phan Thị Hoài Vân trong bộ y phục đắt tiền bó sát cơ thể eo ót được thẩm mỹ, đồng hồ nạm kim cương, nhẫn kim cương to kếch sù được sự chào đón của nhiều quan chức, tướng lĩnh và điều đáng chú ý là cả giang hồ xã hội đen, tội phạm hình sự cũng có mặt trong tiệc sinh nhật của thiếu tướng Tuệ Vương ( danh xưng của Phan Thị Hoài Vân)
(Xem: 4906)
Xuân Tóc Đỏ chỉ là nhân vật tưởng tượng, còn Xuân Tóc Quăn là nhân vật có thật, là thi sĩ số một của chế độ cộng sản Việt Nam. Xuân không là Phó thủ tướng, Bộ trưởng, Thứ trưởng như Tố Hữu, Huy Cận, Hoàng Minh Giám, Lưu Trọng Lư, hoặc là cập rằn Nguyễn Đình Thi, Tô Hoài, Hoài Thanh, của chế độ, Xuân chỉ là con cún, con miêu được chủ cưng chiều, sáng chiều cho ở bên cạnh để… liếm đít.
(Xem: 37559)
Tô Lâm được công luận phong là “người hùng cướp đất Văn Giang”. Trong phi vụ Văn Giang tháng 4 năm 2012, Tướng Lâm đã huy động lực lượng đông đảo tới 2000 công an phục vụ mục đích giải phóng mặt bằng cho dự án khu đô thị Ecopark mà thực chất là c.ướp đất của dân 3 xã Phụng Công, Cửu Cao và Xuân Quan. Hàng chục nông dân đã bị b.ắt giữ vì dám phản kháng để giữ đất. Nhưng có ai biết được rằng, sau vụ đàn áp dân chúng cho một dự án thuần túy kinh doanh, một nhân vật có tên Tô Dũng đã được chủ tịch Hưng Yên phê duyệt cho phần diện tích đất hơn 1.000 héc ta, như một “đáp lễ”. Tô Dũng là em ruột của Tô Lâm, hiện là giám đốc công ty bất động sản Xuân Cầu Holding. Đồng thời Tô Dũng cũng là đơn vị độc quyền phân phối xe Vespa tại miền Bắc.
(Xem: 12483)
Bí thư Lan dùng quyền lực che đậy cho Phúc Sơn và các doanh nghiệp sân sau “ăn đất”, xé nát rừng Tam Đảo để xây khách sạn, phân lô bán nền. Ngân sách bị rút ruột, còn gia đình bí thư Lan thì giàu nứt đố đổ vách. Quyền lực nắm trong tay, tiền nhiều hơn lá rừng, nên quan bà Hoàng Thị Thuý Lan khuynh đảo cả hệ thống chính trị tỉnh Vĩnh Phúc. Luân chuyển cán bộ để bán ghế, sắp xếp bè cánh, trừng phạt các đối thủ… là nghề của Lan. Tuy suy thoái về mặt đạo đức, sa sút về nhân cách, vậy mà lần bỏ phiếu tín nhiệm lãnh đạo mới đây, số phiếu tín nhiệm của bà Lan cao ngất ngưỡng và chỉ bị duy nhất một phiếu tín nhiệm thấp.
(Xem: 11249)
Và mỗi thời kỳ, mỗi giai đoạn, mỗi lần thay đổi chính sách lại có thứ tù nhân mới, có kẻ bị khai trừ mới. Có thứ bị khai trừ trong “thời kỳ” theo đệ tứ hay theo đệ tam, khai trừ “thời kỳ” cải cách ruộng đất, khai trừ “thời kỳ” Nhân Văn Giai Phẩm, khai trừ “thời kỳ” chính sách theo Nga hay theo Tàu, khai trừ “thời kỳ” trong “vụ án chống đảng, chống nhà nước ta đi theo chủ nghĩa xét lại và làm tình báo cho nước ngoài”, khai trừ “thời kỳ” Mặt trận Giải phóng miền Nam, khai trừ “thời kỳ” những người cựu kháng chiến Nam bộ.
(Xem: 11845)
Hiện nay Trạc đang trở lên điên cuồng vì tương lai tới của mình bởi không thể ngồi ghế trưởng ban nội chính được quá 2 nhiệm kỳ, nhất là kinh tài sân sau của Trạc là Bắc Á và Thái Hương đang trong cơn khó khăn. Mất chức không những mất quyền mà còn sẽ mất luôn nguồn lợi. Trạc đang đi vào con đường mà Trương Hoà Bình đã làm, đó là trước khi về đe doạ khủng bố các nơi, để sân sau mình cướp lợi ích như vụ Nguyễn Cao Trí cướp dự án Lâm Đồng do Trương Hoà Bình đạo diễn.
(Xem: 10008)
Vài tháng sau ngày bị ” Giải phóng ” người dân miền Nam nghe thông tin ngày mai sẽ có đổi tiền. Cả Saigon nhốn nháo bất kể giờ thứ 25, ai cũng tất bật chạy đôn đáo để tranh thủ không nhìn những đồng tiền kiếm bằng mồ hôi nước mắt biến thành đống giấy lộn, nhất là đồng tiền của 1 chế độ đã bị chôn. Nỗi đau cũng không khác gì khi nhìn lá cờ vàng mà mình từng trân trọng kính cẩn bị vất bỏ, bị chà đạp… Năm trăm đồng VNCH chỉ đổi được 1 đồng miền bắc và mỗi gia đình chỉ đổi được 200 đồng tiền mới.
(Xem: 16645)
Nhà văn Nguyễn Trọng Tạo có bài "Tự dưng lại nghĩ đến tiền" để phản ánh tâm trạng lo âu, chán ngán của người dân trước vấn đề lạm phát tồi tệ nhất tại Việt Nam tính trong 3 năm qua. Từ đó ông hồi tưởng đến câu chuyện đổi tiền ngày xưa đã mang lại thảm ...
(Xem: 18152)
Tết nào tui cũng ngồi nhớ những cái tết thời bao cấp. Thời đó nghèo khổ lắm nhưng vui lắm. Cứ mỗi lần tết đến là háo hức vô cùng. Còn bé thì háo hức đến tết được mặc áo mới, được lì xì, được ăn thịt cá thoả thuê… Tuổi thanh niên thì háo hức được về quê ...
(Xem: 20925)
Thời bao cấp có rất nhiều loại tem phiếu, không thể nhớ hết được. Ví dụ Phiếu chứng nhận máy thu thanh chẳng hạn, tui quên khuấy đi mất. Còn các loại tem gạo, tem vải, tem đường thì nhiều vô kể. Trung ương phát hành rồi về tỉnh còn phát hành tem phiếu ...
(Xem: 16935)
Thời bao cấp trai gái thời thượng không ai gọi là hot boy, hot girl. Không biết miền Nam gọi là gì chứ ở miền Bắc trai gái thời thượng đều gọi là người yêu lý tưởng. Ngay cả cái từ hot hình như cũng chỉ được dùng hơn chục năm trở lại đây thôi, nó bắt ...
(Xem: 14845)
Đã có vài ba phim truyền hình kể về thời bao cấp rồi nhưng chưa có phim nào ghi lại thật đúng thời ấy cả. Mình rất muốn làm một phim về thời bao cấp, làm thật chuẩn để mọi người nhớ lại cái thời đã qua. Nhiều chuyện bây giờ kể lại cho trẻ con chúng nó ...
(Xem: 18000)
Một tuần sau khi tớ tung lên mạng “Phấn đấu kí số 27”, đã có khá nhiều người, đặc biệt là lớp trẻ (từ 50 tuổi trở xuống), comment, gửi message và gọi điện hỏi thăm tớ về những hiện tượng bao cấp mà tớ mới lướt qua vài dòng. Tớ mới chợt nghĩ ra: Ừ nhỉ, ...
PHÊ BÌNH MỚI
bởi 
07 Tháng Ba 202611:00 CH
как скачать 1win <a href=http://1win36247.help/>как скачать 1win</a>
bởi 
07 Tháng Ba 20267:21 CH
Online casino platforms in India continue to expand, making available slots with cashback options and secure transactions; before playing confirm withdrawal policies — here are trusted sites we recommend — <a href="https://talentformation.net/employer/betting-app-ipl/">https://talentformation.net/employer/betting-app-ipl/</a> .
<a href=https://git.sunlix.one/nildabasser05>https://git.sunlix.one/nildabasser05</a> .
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0
23 Tháng Hai 2026
Cộng đồng người Việt ở Mỹ từ lâu ưu ái Trump như một biểu tượng chống cộng. Chỉ với vài câu cứng rắn với Trung Quốc, vài phát biểu về tự do, thế là đủ để đặt niềm tin, đủ để phong làm ngọn cờ. Nhưng nghịch lý, con người được tung hô là chiến sĩ chống cộng ấy lại không giấu sự ngưỡng mộ với quyền lực tập trung, kiểu lãnh đạo mạnh tay. Trump cũng không tiếc lời khen, hay che giấu sự thích thú với các nhà lãnh đạo độc tài. Ngược lại ông chưa bao giờ tỏ ra say mê, thiện cảm với những ràng buộc của thể chế dân chủ.
18 Tháng Hai 2026
Trong một năm sau khi trở lại Tòa Bạch Ốc, ông Trump liên tục xuất hiện trên mạng Internet trong hình ảnh một người hùng. Ông mặc trang phục Superman. Ông đội vương miện ngồi trên ngai hoàng đế. Ông lái phi cơ King Trump rải phân xuống đầu người biểu tình. Ông khoác áo choàng trắng, đội mão và cầm quyền trượng Giáo Hoàng…
09 Tháng Hai 2026
Đối với những người nước ngoài từng luôn nhìn vào các Tổng thống Mỹ như những con người đến từ một quốc gia dân chủ, văn minh, hành xử theo đúng tinh thần không chỉ là người đứng đầu của nước Mỹ mà còn là người đứng đầu khối tự do dân chủ, với mỗi phát ngôn, hành vi, cử chỉ đều có ảnh hưởng lớn đến cả thế giới, những gì đang phải chứng kiến với Tổng thống đương nhiệm Donald Trump hàng ngày, là một sự kinh hoàng.
09 Tháng Hai 2026
Một nguyên thủ quốc gia không phải là một người có ảnh hưởng bình thường trên mạng xã hội. Lời nói và hành động của ông ta mang trọng lượng chính trị, đạo đức và lịch sử. Khi Trump phát tán những hình ảnh mang tính kỳ thị chủng tộc, đó không chỉ là một sai lầm cá nhân: đó là một tín hiệu gửi tới toàn xã hội. Và tín hiệu ấy, hôm nay, là vô cùng tệ hại và cực kỳ nguy hiểm.

Ném bom, tiêu diệt vài lãnh tụ độc tài có thay đổi được chế độ và đem lại tự do, dân chủ cho người dân nước đó?

02 Tháng Ba 202610:21 SA(Xem: 197)
Ném bom, tiêu diệt vài lãnh tụ độc tài có thay đổi được chế độ và đem lại tự do, dân chủ cho người dân nước đó?
50Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
00

Chế độ độc tài thần quyền tàn bạo ở Iran cần phải kết thúc, quốc gia Iran– một trong các nền văn minh cổ xưa nhất trên thế giới, với bề dày về văn hóa, lịch sử cùng với người dân của họ xứng đáng được hưởng một chế độ dân chủ tốt đẹp hơn và việc Ali Khamenei – một nhân vật tàn ác có thể hạ lệnh giết hàng chục ngàn người Iran vô tội không gớm tay – bị tiêu diệt, đúng là chẳng làm mấy ai cảm thấy xót thương hay hối tiếc.

Tuy nhiên, cũng cần phải tỉnh táo. Phải thấy rằng một Khamenei này chết đi thì sẽ có Khamenei khác lên, ngay cả nếu Khamenei và hàng loạt nhân vật lãnh đạo cao cấp của Iran có bị tiêu diệt thì cũng không có gì bảo đảm rằng chế độ Iran – một chế độ độc tài đã nắm quyền 47 năm và đã học được rất nhiều mưu mô để tồn tại – sẽ sụp đổ.

iran
Lịch sử từ trước đến nay đã chứng minh rằng một cuộc tấn công từ bên ngoài với ý định muốn thay đổi chế độ ở một quốc gia khác, hay một cuộc chiến tranh từ bên ngoài muốn chiến thắng, là phải đổ quân vào nước đó, kiểm soát mọi mặt của chính phủ nước đó. Ngay như ở Iraq, Afghanistan… Mỹ đổ quân vào 10, 20 năm mà còn không ăn thua, không thay đổi được các quốc gia này thành những quốc gia dân chủ. Nếu chỉ ném bom, tấn công bằng máy bay, tên lửa, tiêu diệt một số nhân vật, một số cơ sở quan trọng…là chưa đủ.

Mà nước Mỹ dưới thời ông Donald Trump chắc chắn sẽ không muốn dính líu vào một cuộc chiến tranh lâu dài ở nước ngoài, cùng lắm sau 2,3 tuần Donald Trump sẽ tuyên bố đã chiến thắng, nhiệm vụ vĩ đại nhằm tiêu diệt Khamenei và phá hủy một số đơn vị làm giàu uranium, một số cơ sở quốc phòng… của Iran đã hoàn tất.

Chế độ độc tài ở Iran sẽ sụp đổ, nếu và chỉ nếu, khi quân đội và người dân Iran nhân cơ hội này đứng lên, phối hợp với cuộc tấn công từ bên ngoài của Mỹ và Israel, chứ không phải chỉ trông chờ vào một cuộc tấn công không đổ bộ trong vài tuần, thậm chí một vài tháng đi nữa. Còn khi đã giành lại được quyền lực, có giữ được quyền lực đó và thay đổi đất nước thành một quốc gia dân chủ hay không cũng lại là chuyện khác nữa, và cũng hoàn toàn tùy thuộc vào ý chí, khát vọng, tầm nhìn của người dân Iran. Rất nhiều dân tộc đã nổi dây, có những cuộc cách mạng, lật đổ các chế độ độc tài nhưng rồi sau đó không trở thành một chế độ dân chủ, thậm chí còn độc tài tồi tệ hơn.

Thêm vào đó, những quốc gia độc tài có thời gian kinh nghiệm nắm quyền lâu dài và có những “học thuyết”, những niềm tin xác tín vào con đường của họ, từ độc tài thần quyền Hồi giáo cực đoan cho tới độc tài cộng sản hay hậu cộng sản, đã “bắt rễ” sâu vào các xã hội mà họ cai trị; đi kèm với sự “kiểm soát cứng” chặt chẽ về quân đội, an ninh, cảnh sát là cả một mạng lưới “kiểm soát mềm”, “tẩy não” người dân từ giáo dục, báo chí truyền thông, thông tin “nhồi sọ” qua nhiều thế hệ, nên trong số những người căm thù chế độ thì vẫn có những người ủng hộ và căm ghét “các thế lực thù địch nước ngoài” can thiệp vào nước họ, thù ghét các giá trị dân chủ, văn hóa phương Tây v.v… và những cái đó không dễ xóa đi ngày một ngày hai.

Nếu chế độ có sụp đổ mà người dân không đủ sáng suốt thì những “chân rết”, những “nọc độc” đó vẫn tồn tại, âm thầm sống lại chờ cơ hội giành lại quyền lực.

Nghĩ đến tất cả những kịch bản này, tôi thực sự cầu mong một tương lai sáng sủa cho dân tộc, đất nước Iran mà tôi đã ngưỡng mộ qua hàng chục di sản văn hóa thế giới, văn học, kiến trúc, hội họa, âm nhạc cho tới phim ảnh…

Về phía Mỹ và Israel, tại sao ông Trump lại tiến hành cuộc tấn công Iran vào thời điểm này, có phải vì mong muốn đem lại tự do dân chủ cho nhân dân Iran hay không, Iran có thực sự là mối đe dọa đối với Mỹ không hay chỉ là mối đe dọa trong khu vực, đặc biệt là đối với Israel, cuộc tấn công này cuối cùng là có lợi cho ai v.v…và v.v… thì lại càng cần phải phân tích dài, thấu đáo.

Như cuộc tấn công vào Venezuela bắt cóc ông Tổng thống Maduro, nói là vì có liên quan đến ma túy nhưng cuối cùng lại chỉ thấy đề cập đến dầu lửa, và bắt cóc được Maduro rồi thì có thay đổi được chế độ ở Venezuela không? Không hề. Mỹ vẫn sẽ tiếp tục làm ăn với Venezuela miễn là chế độ ở Venezuela dễ bảo hơn, còn một nền dân chủ cho Venezuela vẫn chỉ là mơ ước khi người dân không đủ lực để tự đứng lên.

Trong quá khứ Mỹ đã từng nhiều lần tấn công, thậm chí đổ quân vào nước khác, nhưng đều có những lý do có thể thuyết phục được các nước đồng minh, ví dụ như đổ quân vào Việt Nam là để ngăn chặn “làn sóng đỏ” cộng sản từ Liên Xô tràn xuống các nước Đông Nam Á, đổ quân vào Iraq, Afghanistan…là để ngăn chặn, tiêu diệt các tổ chức Hồi giáo cực đoan không chỉ là mối đe dọa đối với Hoa Kỳ mà còn cả thế giới phương Tây. Nhưng ngay cả như vậy, Mỹ cũng không thành công trong việc thay đổi các quốc gia này thành những nước tự do dân chủ.

Về sau này, những cuộc tấn công của Mỹ có những lý do khó thuyết phục hơn, mang tính chất bá quyền đơn phương hơn và ít nhiều vi phạm luật lệ, trật tự quốc tế, mà mới đây nhất là vụ bắt cóc Tổng thống Venezuela Nicolás Maduro cho tới vụ tấn công Iran. Là bởi vì không thể nhân danh những mối đe dọa được thổi phồng để bắt cóc, ném bom tiêu diệt lãnh đạo, lãnh tụ các nước khác hay để thay đổi chính quyền ở các nước khác. Nó là những tiền lệ nguy hiểm cho mọi cường quốc quân sự khác để họ có thể thực hiện khi cần.

Tóm lại là cứ phải chờ xem.

Song Chi

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
DANH SÁCH TÁC GIẢ