(Xem: 2089)
Có Hải, Phong như hổ mọc thêm cánh. Cả bộ máy tổ chức, nhân sự hai cấp rơi vào tay cặp bài trùng Phong – Hải. Bí thư Hoài thì liêm khiết, không gặp riêng, không “giải quyết”, nên ai có việc đều biết phải tìm đúng cửa. Cửa đó ở tầng 8 Thành ủy, phòng Phong – Hải. Dòng người tắc từ tầng 1, chen nhau, xếp hàng dài hành lang, từng người lần lượt được “xét duyệt”. Nắm được điểm yếu: Bí thư mới về, chưa biết ai, chưa tin ai, Phong chỉ đạo Hải giải quyết nhanh, gọn cho các đàn em, phe cánh, người đã biết điều.
(Xem: 2092)
Không phải tự nhiên mà Phan Thị Hoài Vân lên tướng, rồi tự chọn tên mình là Tuệ Vương đâu. Ngẫm kỹ chị ta trên cơ sở những quan hệ khủng như vậy, nó không tự nhiên mà có, nó là khả năng thiên bẩm về tài quan hệ đã đành, nhưng cũng là một phần số phận của chị ấy đã được định mệnh sắp đặt được làm một bà hoàng.
(Xem: 1862)
Bước từ trước siêu xe Bentley xuống tiệc sinh nhật xa hoa của mình, phó tổng cục trưởng tổng cục quốc phòng thiếu tướng Phan Thị Hoài Vân trong bộ y phục đắt tiền bó sát cơ thể eo ót được thẩm mỹ, đồng hồ nạm kim cương, nhẫn kim cương to kếch sù được sự chào đón của nhiều quan chức, tướng lĩnh và điều đáng chú ý là cả giang hồ xã hội đen, tội phạm hình sự cũng có mặt trong tiệc sinh nhật của thiếu tướng Tuệ Vương ( danh xưng của Phan Thị Hoài Vân)
(Xem: 4670)
Xuân Tóc Đỏ chỉ là nhân vật tưởng tượng, còn Xuân Tóc Quăn là nhân vật có thật, là thi sĩ số một của chế độ cộng sản Việt Nam. Xuân không là Phó thủ tướng, Bộ trưởng, Thứ trưởng như Tố Hữu, Huy Cận, Hoàng Minh Giám, Lưu Trọng Lư, hoặc là cập rằn Nguyễn Đình Thi, Tô Hoài, Hoài Thanh, của chế độ, Xuân chỉ là con cún, con miêu được chủ cưng chiều, sáng chiều cho ở bên cạnh để… liếm đít.
(Xem: 33272)
Tô Lâm được công luận phong là “người hùng cướp đất Văn Giang”. Trong phi vụ Văn Giang tháng 4 năm 2012, Tướng Lâm đã huy động lực lượng đông đảo tới 2000 công an phục vụ mục đích giải phóng mặt bằng cho dự án khu đô thị Ecopark mà thực chất là c.ướp đất của dân 3 xã Phụng Công, Cửu Cao và Xuân Quan. Hàng chục nông dân đã bị b.ắt giữ vì dám phản kháng để giữ đất. Nhưng có ai biết được rằng, sau vụ đàn áp dân chúng cho một dự án thuần túy kinh doanh, một nhân vật có tên Tô Dũng đã được chủ tịch Hưng Yên phê duyệt cho phần diện tích đất hơn 1.000 héc ta, như một “đáp lễ”. Tô Dũng là em ruột của Tô Lâm, hiện là giám đốc công ty bất động sản Xuân Cầu Holding. Đồng thời Tô Dũng cũng là đơn vị độc quyền phân phối xe Vespa tại miền Bắc.
(Xem: 12129)
Bí thư Lan dùng quyền lực che đậy cho Phúc Sơn và các doanh nghiệp sân sau “ăn đất”, xé nát rừng Tam Đảo để xây khách sạn, phân lô bán nền. Ngân sách bị rút ruột, còn gia đình bí thư Lan thì giàu nứt đố đổ vách. Quyền lực nắm trong tay, tiền nhiều hơn lá rừng, nên quan bà Hoàng Thị Thuý Lan khuynh đảo cả hệ thống chính trị tỉnh Vĩnh Phúc. Luân chuyển cán bộ để bán ghế, sắp xếp bè cánh, trừng phạt các đối thủ… là nghề của Lan. Tuy suy thoái về mặt đạo đức, sa sút về nhân cách, vậy mà lần bỏ phiếu tín nhiệm lãnh đạo mới đây, số phiếu tín nhiệm của bà Lan cao ngất ngưỡng và chỉ bị duy nhất một phiếu tín nhiệm thấp.
(Xem: 10913)
Và mỗi thời kỳ, mỗi giai đoạn, mỗi lần thay đổi chính sách lại có thứ tù nhân mới, có kẻ bị khai trừ mới. Có thứ bị khai trừ trong “thời kỳ” theo đệ tứ hay theo đệ tam, khai trừ “thời kỳ” cải cách ruộng đất, khai trừ “thời kỳ” Nhân Văn Giai Phẩm, khai trừ “thời kỳ” chính sách theo Nga hay theo Tàu, khai trừ “thời kỳ” trong “vụ án chống đảng, chống nhà nước ta đi theo chủ nghĩa xét lại và làm tình báo cho nước ngoài”, khai trừ “thời kỳ” Mặt trận Giải phóng miền Nam, khai trừ “thời kỳ” những người cựu kháng chiến Nam bộ.
(Xem: 11529)
Hiện nay Trạc đang trở lên điên cuồng vì tương lai tới của mình bởi không thể ngồi ghế trưởng ban nội chính được quá 2 nhiệm kỳ, nhất là kinh tài sân sau của Trạc là Bắc Á và Thái Hương đang trong cơn khó khăn. Mất chức không những mất quyền mà còn sẽ mất luôn nguồn lợi. Trạc đang đi vào con đường mà Trương Hoà Bình đã làm, đó là trước khi về đe doạ khủng bố các nơi, để sân sau mình cướp lợi ích như vụ Nguyễn Cao Trí cướp dự án Lâm Đồng do Trương Hoà Bình đạo diễn.
(Xem: 9787)
Vài tháng sau ngày bị ” Giải phóng ” người dân miền Nam nghe thông tin ngày mai sẽ có đổi tiền. Cả Saigon nhốn nháo bất kể giờ thứ 25, ai cũng tất bật chạy đôn đáo để tranh thủ không nhìn những đồng tiền kiếm bằng mồ hôi nước mắt biến thành đống giấy lộn, nhất là đồng tiền của 1 chế độ đã bị chôn. Nỗi đau cũng không khác gì khi nhìn lá cờ vàng mà mình từng trân trọng kính cẩn bị vất bỏ, bị chà đạp… Năm trăm đồng VNCH chỉ đổi được 1 đồng miền bắc và mỗi gia đình chỉ đổi được 200 đồng tiền mới.
(Xem: 12649)
Với sự chống lưng của đại tướng Lê Đức Anh, bố vợ Vũ Chính cùng con rể Nguyễn Chí Vịnh đã biến Tổng Cục 2 (TC2) thành cơ quan siêu quyền lực, đứng trên cả Bộ Chính trị, gây nên vô số bê bối trong cung đình cộng sản. Những thủ đoạn tàn độc mà một số cá nhân, phe nhóm trong Đảng CSVN sử dụng Tổng cục này để triệt hạ đối thủ của mình, nhằm thâu tóm quyền lực, đã hiện rõ trong giai đoạn này. Hai vụ án chấn động trong đảng và cả hệ thống chính trị phải kể đến, xảy ra từ trước đại hội 7 năm 1991
(Xem: 16431)
Nhà văn Nguyễn Trọng Tạo có bài "Tự dưng lại nghĩ đến tiền" để phản ánh tâm trạng lo âu, chán ngán của người dân trước vấn đề lạm phát tồi tệ nhất tại Việt Nam tính trong 3 năm qua. Từ đó ông hồi tưởng đến câu chuyện đổi tiền ngày xưa đã mang lại thảm ...
(Xem: 17991)
Tết nào tui cũng ngồi nhớ những cái tết thời bao cấp. Thời đó nghèo khổ lắm nhưng vui lắm. Cứ mỗi lần tết đến là háo hức vô cùng. Còn bé thì háo hức đến tết được mặc áo mới, được lì xì, được ăn thịt cá thoả thuê… Tuổi thanh niên thì háo hức được về quê ...
(Xem: 20702)
Thời bao cấp có rất nhiều loại tem phiếu, không thể nhớ hết được. Ví dụ Phiếu chứng nhận máy thu thanh chẳng hạn, tui quên khuấy đi mất. Còn các loại tem gạo, tem vải, tem đường thì nhiều vô kể. Trung ương phát hành rồi về tỉnh còn phát hành tem phiếu ...
(Xem: 16748)
Thời bao cấp trai gái thời thượng không ai gọi là hot boy, hot girl. Không biết miền Nam gọi là gì chứ ở miền Bắc trai gái thời thượng đều gọi là người yêu lý tưởng. Ngay cả cái từ hot hình như cũng chỉ được dùng hơn chục năm trở lại đây thôi, nó bắt ...
(Xem: 14719)
Đã có vài ba phim truyền hình kể về thời bao cấp rồi nhưng chưa có phim nào ghi lại thật đúng thời ấy cả. Mình rất muốn làm một phim về thời bao cấp, làm thật chuẩn để mọi người nhớ lại cái thời đã qua. Nhiều chuyện bây giờ kể lại cho trẻ con chúng nó ...
(Xem: 17502)
Một tuần sau khi tớ tung lên mạng “Phấn đấu kí số 27”, đã có khá nhiều người, đặc biệt là lớp trẻ (từ 50 tuổi trở xuống), comment, gửi message và gọi điện hỏi thăm tớ về những hiện tượng bao cấp mà tớ mới lướt qua vài dòng. Tớ mới chợt nghĩ ra: Ừ nhỉ, ...
PHÊ BÌNH MỚI
vua trump muon la troi muon ha ha
TNLT Nguyễn Văn Nghiêm, Một con người, một nhân cách rất đáng trân trọng.
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0
22 Tháng Giêng 2026
Xâm lược Greenland không phải là một hành động thể hiện uy quyền; đó là một hành động tự sát quốc gia. Hoa Kỳ đang đánh đổi danh tiếng, nền kinh tế và an ninh của mình để đổi lấy một hòn đảo băng giá và một số khoáng sản mà thậm chí Mỹ vẫn không thể xử lý. Giá của thỏa thuận bất động sản này là tất cả những gì chúng ta đã gầy dựng trong thế kỷ qua. Nếu Hoa Kỳ vượt qua ranh giới này, họ sẽ không còn đường về. Hoa Kỳ sẽ trở thành 1 siêu cường cô độc, thống trị không gì ngoài sự suy tàn của chính mình.
22 Tháng Giêng 2026
Một bộ phận cuồng Trump không ngừng thổi phồng mọi hành động của ông như thể chúng đều là minh chứng của sự “thiên tài” hay “tài trí siêu việt”. Họ diễn giải những tuyên bố cực đoan, những quyết định bốc đồng và những hành vi ngang ngược trên chính trường thành “chiến lược thông minh”, trong khi thực chất đó chỉ là những biểu hiện của sự ngạo mạn quá đà, hiểu biết hạn chế, và thiếu chuẩn mực văn minh tối thiểu. Một số hành vi thậm chí có thể được xem là không kiểm soát hoặc thiếu cân nhắc một cách nguy hiểm, nhưng họ vẫn được tô vẽ thành thành công và tầm nhìn vĩ đại.
13 Tháng Giêng 2026
Người ta có thể cười cợt, có thể chửi bới bà ta là “vô văn hóa”, là “điên loạn”. Nhưng nếu dừng lại một nhịp để nhìn sâu vào cái “ngón võ” lạ lùng ấy, người ta sẽ thấy một nỗi đau thắt lòng. Bởi với một người phụ nữ Việt Nam, vốn dĩ từ ngàn đời đã được đóng khung trong hai chữ “kín đáo” và “tiết hạnh”, thì việc phơi bày thân thể trước đám đông không bao giờ là một lựa chọn. Đó là một sự cưỡng bức từ hoàn cảnh. Khi mọi ngôn từ đều trở nên vô nghĩa, khi mọi tiếng kêu oan đều bị vùi lấp dưới gót giày của các sắc lệnh, thì thân thể là vũ khí cuối cùng, và cũng là vũ khí thảm thương nhất mà họ có thể đưa ra để đối đầu với cường quyền.
12 Tháng Giêng 2026
Nếu có lúc các con buồn, hãy cho phép mình buồn. Nếu có lúc các con thấy mệt, hãy cho phép mình nghỉ ngơi. Nhưng đừng bao giờ nghi ngờ giá trị của mẹ, và cũng đừng nghi ngờ giá trị của chính mình. Bởi các con được sinh ra từ tình yêu, sự dũng cảm và trách nhiệm. Rồi sẽ đến ngày, các con đủ lớn để hiểu rằng: Có những người chọn im lặng để dễ sống. Có những người chọn lên tiếng để người khác được sống tốt hơn. Mẹ các con đã chọn con đường thứ hai – không phải để trở thành anh hùng, mà để làm tròn bổn phận của một người mẹ với tương lai của các con.

Nhân câu chuyện cô hướng dẫn viên Lam Kinh nói Tây Sơn là phản động…

07 Tháng Giêng 20267:31 SA(Xem: 369)
Nhân câu chuyện cô hướng dẫn viên Lam Kinh nói Tây Sơn là phản động…
50Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
00

1. Chắc ai cũng nhớ mấy câu trong Bình Ngô đại cáo của Nguyễn Trãi: “Như nước Đại Việt ta từ trước/ Vốn xưng nền văn hiến đã lâu/ Núi sông bờ cõi đã chia/ Phong tục Bắc Nam cũng khác/ Từ Triệu, Đinh, Lý, Trần bao đời xây nền độc lập/ Cùng Hán, Đường, Tống, Nguyên mỗi bên hùng cứ một phương”.

Triệu này là Triệu nào? Chính là Triệu Đà, vua của nước Nam Việt, người mà bây giờ trong “sử chính thống” của Việt Nam coi là kẻ xâm lược!

Từ Bình Ngô đại cáo của Nguyễn Trãi đầu thế kỷ 15, ta thấy Việt Nam vẫn coi Triệu Đà là là vua của nước ta, là một trong những ông tổ. Không những thế, năm 1941, Hồ Chí Minh trong bài thơ dài “Lịch sử nước ta” vẫn chưa thay đổi quan niệm: “Triệu Đà là vị hiền quân/ Quốc danh Nam Việt trị dân năm đời”.

Thế thì do đâu mà nay Triệu Đà bỗng thành kẻ thù, thành quân xâm lược? Tôi không trả lời câu hỏi ấy trong bài này, chỉ lấy ví dụ này để chúng ta thấy một sự thật rằng, lịch sử là một quá trình diễn giải/ giải thích/ sử dụng và vì thế, không ngừng bị thay đổi. Câu hỏi đặt ra là, vậy đâu là “sự thật lịch sử”, có hay không cái gọi là “sự thật” ấy? Hay, có nhiều sự thật cùng tồn tại: Sự thật của từng thời, từng người, từng thời đại, từng thể chế, từng mong muốn, từng mục đích…?

Như đối với Việt Nam Cộng Hòa, trước đây sách vở chính thống nhất hô bá ứng gọi là “ngụy”, “ngụy quân”, ngụy quyền”. Nhưng từ bộ “Lịch sử Việt Nam” do Viện Sử học biên soạn và phát hành năm 2017, những cách gọi này đã bị bỏ đi. “Trước đây, khi nhắc đến chính quyền Việt Nam cộng hòa, mọi người vẫn hay gọi là ngụy quân, ngụy quyền. Nhưng chúng tôi từ bỏ không gọi theo cách đó mà gọi là chính quyền Sài Gòn, quân đội Sài Gòn” – (PGS.TS Trần Đức Cường, nguyên viện trưởng Viện Sử học).

Vì sao có sự thay đổi này? Một trong những lý do rất quan trọng là vấn đề chủ quyền biển đảo của Việt Nam. Hoàng Sa và Trường Sa trước 1975 thuộc quyền quản lý của VNCH. “Các nghiên cứu này đã so sánh các cách thức, quan điểm khác nhau và đi đến kết luận rằng việc công nhận hai quốc gia Việt Nam trong giai đoạn 1954-1975 có lợi trong việc tranh biện pháp lý cho chủ quyền Hoàng Sa, Trường Sa trước Trung Quốc”. (Nguồn: https://tuoitre.vn/thua-nhan-viet-nam-cong-hoa-la-buoc-tien-quan-trong-1372210.htm).

Trên đây chỉ là hai ví dụ để thấy rằng, lịch sử đã được/ bị diễn giải như thế nào, và cái gì chi phối nó. Cho nên, cái quan trọng là cần một thái độ khách quan, một tinh thần cởi mở, chấp nhận sự thật, chấp nhận “ký ức tập thể”, chấp nhận “đa ký ức”, chứ không thể cứ tiếp tục đóng khung, dùng những mục đích thực dụng, ngắn hạn để gò lịch sử vào khuôn, dùng ý thức hệ để biến lịch sử thành công cụ chính trị…

2. Giờ nói đến nhà Tây Sơn. Hàng loạt câu hỏi, mà toàn là những câu hỏi quan trọng cần được trả lời, như gốc tích nhà Tây Sơn, họ là ai, nhân danh ai, đại diện cho ai, đã làm những gì, vị trí trong dòng lịch sử, v.v..?

Chính điện Lam Kịnh - nơi bà Phương phát ngôn gây tranh cãi. Ảnh Lê Hoàng
Chính điện Lam Kịnh - nơi cô hướng dẫn viên phát ngôn gây tranh cãi


Từ thế kỷ 20, do nhu cầu chống ngoại xâm và đề cao ý thức hệ vô sản (nông dân), Tây Sơn trở nên một biểu tượng, được xây dựng thành thiên tài, là anh hùng hoàn hảo…

Cho đến nay, thậm chí đến những câu hỏi tưởng chừng sơ đẳng như Tây Sơn là ai vẫn còn gây tranh cãi! Quân Tây Sơn, như chính họ xưng với nhà Thanh, là “dòng dõi Chiêm Thành”, bao gồm người thượng, cướp biển Tàu Ô…

Vì lúc ấy ở Đàng Trong, chúa Nguyễn mới là chủ nhân, để tập hợp lực lượng, ban đầu họ giương cao ngọn cờ “phù Nguyễn diệt Trương”, rồi sau khi Hoàng Ngũ Phúc đánh nhà Nguyễn thì họ hàng Trịnh. Đến khi muốn dẹp Trịnh thì họ lại lấy danh nghĩa “phò Lê diệt Trịnh” để dẹp họ Trịnh.

Việc quân Thanh sang để lập lại nhà Lê vừa bị Tây Sơn “thoán đoạt” lại một lần nữa cho Tây Sơn cơ hội để dẹp hẳn nhà Lê, lên ngôi hoàng đế, làm chủ nước Nam.

Trước và cả ngay sau khi “đánh tan quân Thanh” thì Tây Sơn (ban đầu là Nguyễn Nhạc và sau đó là Nguyễn Huệ) đã cho người nhiều lần sang nhà Thanh để cầu phong, và cuối cùng được chấp nhận, sách phong cho làm Quốc vương An Nam, trở thành phiên bang, phiên thần của nhà Thanh.

Đến khi bị Nguyễn Ánh đánh, dù cầu viện nhưng không được triều đình nhà Thanh ra tay bảo vệ, vì đã thu nạp bọn cướp biển và cho đi cướp bóc ở vùng biển các tỉnh phía Nam Trung Quốc. Nguyễn Quang Toản bị chính dân chúng bắt giao nộp cho Nguyễn Ánh. Nhà Tây Sơn chấm dứt sau 14 năm.

Phải thấy rằng, nhà Thanh mang quân sang là để lập lại nhà Lê – vốn là phiên thần chính danh do họ ban phong, đó là trách nhiệm. Cũng phải thấy rằng, khi Tôn Sĩ Nghị đưa quân sang thì Càn Long đã rất nhiều lần ra chỉ dụ là lập Lê Duy Kỳ (Chiêu Thống) lên ngôi xong thì rút quân ngay, phần còn lại họ phải tự cường, từ đây về sau còn mất là do mệnh trời; đi “thảo phạt quân nổi loạn” thì Càn Long chỉ thị rằng lương thảo tự chuẩn bị, không được lấy của triều đình hay người dân An Nam một khúc cây, cọng cỏ. Vì Tôn Sĩ Nghị không nghe theo chỉ dụ rút quân ngay sau khi xong việc, dẫn đến bị đánh tan tành, nên Càn Long đã cách chức tổng đốc Lưỡng Quảng của y.

Lại lưu ý, Tây Sơn chưa bao giờ thống nhất được đất nước. Anh em bất hòa, trở thành cừu thù, đánh giết nhau. Nạn cướp phá cũng trở thành một nỗi khiếp sợ khắp nơi.

Phải thấy rằng, nhà Lê mới là chính danh, cả Trịnh và Nguyễn trên danh nghĩa chỉ là bề tôi của vua Lê. Nhưng khi cả Trịnh và Lê đều bị Tây Sơn diệt thì Nhà Nguyễn nghiễm nhiên có tính chính danh hơn Tây Sơn, đây là lý do mà Tây Sơn không được “con dân” cả Bắc hà và Nam hà ủng hộ.

Tuy nhiên, do nhu cầu chống ngoại xâm và đề cao ý thức hệ, nên từ giữa thế kỷ 20 lịch sử chính thống đã đưa Tây Sơn lên vị trí tối cao, trở thành một biểu tượng đẹp nhất. Đồng thời, cũng vì lý do ấy, mà nhà Nguyễn, một triều đại quan trọng và có công lao to lớn đã mở ra miền Nam ngày nay, thống nhất toàn cõi Việt Nam, xác lập chủ quyền Trường Sa và Hoàng Sa, mở mang thương nghiệp ra hướng biển, xây dựng một nhà nước hoàn chỉnh nhất trong lịch sử, để lại nhiều di sản mà ngày nay chúng ta đang kế thừa… thì bị sỉ nhục và hạ thấp chưa từng có.

Cả Tây Sơn và nhà Nguyễn đều có những mạnh yếu, hay dở, được mất, công tội…, điều ấy thiết nghĩ là bình thường. Nhưng một mặt phải nhìn họ dưới góc độ đóng góp cho quốc gia Việt Nam hiện tại, mặt khác phải luôn đặt họ trong bối cảnh lịch sử đương thời, không thể áp đặt các khung nhận thức và quan niệm cùng mục đích hiện tại để đánh giá và phán xét.

Đi tìm sự thật lịch sử là điều khó khăn muôn vàn. Nhưng việc tôn trọng lịch sử, tôn trọng ký ức lịch sử của cộng đồng lại là điều có thể làm được trong tầm tay, chỉ cần ta bớt định kiến và thực dụng…

Việc cô hướng dẫn viên khu di tích Lam Kinh nói “quân phản động Tây Sơn về đây đốt phá…” có thể chỉ là một tai nạn không chủ ý, cũng có thể là một “ký ức” mà cô vô tình nói ra. Tuy nhiên điều khiến tôi thấy bi hài là hai chữ “phản động” mà cô dùng, nó là sản phẩm của hôm nay, do tiếp xúc với diễn ngôn chính trị thường trực, nên đã âm thầm lặn vào người khi nào không hay. Và đến hôm nay, điều ấy [hai chữ “phản động”] đã chính thức gây hậu quả, ít nhất là cho cá nhân cô

Thái hạo

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
DANH SÁCH TÁC GIẢ