(Xem: 2089)
Có Hải, Phong như hổ mọc thêm cánh. Cả bộ máy tổ chức, nhân sự hai cấp rơi vào tay cặp bài trùng Phong – Hải. Bí thư Hoài thì liêm khiết, không gặp riêng, không “giải quyết”, nên ai có việc đều biết phải tìm đúng cửa. Cửa đó ở tầng 8 Thành ủy, phòng Phong – Hải. Dòng người tắc từ tầng 1, chen nhau, xếp hàng dài hành lang, từng người lần lượt được “xét duyệt”. Nắm được điểm yếu: Bí thư mới về, chưa biết ai, chưa tin ai, Phong chỉ đạo Hải giải quyết nhanh, gọn cho các đàn em, phe cánh, người đã biết điều.
(Xem: 2092)
Không phải tự nhiên mà Phan Thị Hoài Vân lên tướng, rồi tự chọn tên mình là Tuệ Vương đâu. Ngẫm kỹ chị ta trên cơ sở những quan hệ khủng như vậy, nó không tự nhiên mà có, nó là khả năng thiên bẩm về tài quan hệ đã đành, nhưng cũng là một phần số phận của chị ấy đã được định mệnh sắp đặt được làm một bà hoàng.
(Xem: 1862)
Bước từ trước siêu xe Bentley xuống tiệc sinh nhật xa hoa của mình, phó tổng cục trưởng tổng cục quốc phòng thiếu tướng Phan Thị Hoài Vân trong bộ y phục đắt tiền bó sát cơ thể eo ót được thẩm mỹ, đồng hồ nạm kim cương, nhẫn kim cương to kếch sù được sự chào đón của nhiều quan chức, tướng lĩnh và điều đáng chú ý là cả giang hồ xã hội đen, tội phạm hình sự cũng có mặt trong tiệc sinh nhật của thiếu tướng Tuệ Vương ( danh xưng của Phan Thị Hoài Vân)
(Xem: 4670)
Xuân Tóc Đỏ chỉ là nhân vật tưởng tượng, còn Xuân Tóc Quăn là nhân vật có thật, là thi sĩ số một của chế độ cộng sản Việt Nam. Xuân không là Phó thủ tướng, Bộ trưởng, Thứ trưởng như Tố Hữu, Huy Cận, Hoàng Minh Giám, Lưu Trọng Lư, hoặc là cập rằn Nguyễn Đình Thi, Tô Hoài, Hoài Thanh, của chế độ, Xuân chỉ là con cún, con miêu được chủ cưng chiều, sáng chiều cho ở bên cạnh để… liếm đít.
(Xem: 33272)
Tô Lâm được công luận phong là “người hùng cướp đất Văn Giang”. Trong phi vụ Văn Giang tháng 4 năm 2012, Tướng Lâm đã huy động lực lượng đông đảo tới 2000 công an phục vụ mục đích giải phóng mặt bằng cho dự án khu đô thị Ecopark mà thực chất là c.ướp đất của dân 3 xã Phụng Công, Cửu Cao và Xuân Quan. Hàng chục nông dân đã bị b.ắt giữ vì dám phản kháng để giữ đất. Nhưng có ai biết được rằng, sau vụ đàn áp dân chúng cho một dự án thuần túy kinh doanh, một nhân vật có tên Tô Dũng đã được chủ tịch Hưng Yên phê duyệt cho phần diện tích đất hơn 1.000 héc ta, như một “đáp lễ”. Tô Dũng là em ruột của Tô Lâm, hiện là giám đốc công ty bất động sản Xuân Cầu Holding. Đồng thời Tô Dũng cũng là đơn vị độc quyền phân phối xe Vespa tại miền Bắc.
(Xem: 12129)
Bí thư Lan dùng quyền lực che đậy cho Phúc Sơn và các doanh nghiệp sân sau “ăn đất”, xé nát rừng Tam Đảo để xây khách sạn, phân lô bán nền. Ngân sách bị rút ruột, còn gia đình bí thư Lan thì giàu nứt đố đổ vách. Quyền lực nắm trong tay, tiền nhiều hơn lá rừng, nên quan bà Hoàng Thị Thuý Lan khuynh đảo cả hệ thống chính trị tỉnh Vĩnh Phúc. Luân chuyển cán bộ để bán ghế, sắp xếp bè cánh, trừng phạt các đối thủ… là nghề của Lan. Tuy suy thoái về mặt đạo đức, sa sút về nhân cách, vậy mà lần bỏ phiếu tín nhiệm lãnh đạo mới đây, số phiếu tín nhiệm của bà Lan cao ngất ngưỡng và chỉ bị duy nhất một phiếu tín nhiệm thấp.
(Xem: 10913)
Và mỗi thời kỳ, mỗi giai đoạn, mỗi lần thay đổi chính sách lại có thứ tù nhân mới, có kẻ bị khai trừ mới. Có thứ bị khai trừ trong “thời kỳ” theo đệ tứ hay theo đệ tam, khai trừ “thời kỳ” cải cách ruộng đất, khai trừ “thời kỳ” Nhân Văn Giai Phẩm, khai trừ “thời kỳ” chính sách theo Nga hay theo Tàu, khai trừ “thời kỳ” trong “vụ án chống đảng, chống nhà nước ta đi theo chủ nghĩa xét lại và làm tình báo cho nước ngoài”, khai trừ “thời kỳ” Mặt trận Giải phóng miền Nam, khai trừ “thời kỳ” những người cựu kháng chiến Nam bộ.
(Xem: 11529)
Hiện nay Trạc đang trở lên điên cuồng vì tương lai tới của mình bởi không thể ngồi ghế trưởng ban nội chính được quá 2 nhiệm kỳ, nhất là kinh tài sân sau của Trạc là Bắc Á và Thái Hương đang trong cơn khó khăn. Mất chức không những mất quyền mà còn sẽ mất luôn nguồn lợi. Trạc đang đi vào con đường mà Trương Hoà Bình đã làm, đó là trước khi về đe doạ khủng bố các nơi, để sân sau mình cướp lợi ích như vụ Nguyễn Cao Trí cướp dự án Lâm Đồng do Trương Hoà Bình đạo diễn.
(Xem: 9787)
Vài tháng sau ngày bị ” Giải phóng ” người dân miền Nam nghe thông tin ngày mai sẽ có đổi tiền. Cả Saigon nhốn nháo bất kể giờ thứ 25, ai cũng tất bật chạy đôn đáo để tranh thủ không nhìn những đồng tiền kiếm bằng mồ hôi nước mắt biến thành đống giấy lộn, nhất là đồng tiền của 1 chế độ đã bị chôn. Nỗi đau cũng không khác gì khi nhìn lá cờ vàng mà mình từng trân trọng kính cẩn bị vất bỏ, bị chà đạp… Năm trăm đồng VNCH chỉ đổi được 1 đồng miền bắc và mỗi gia đình chỉ đổi được 200 đồng tiền mới.
(Xem: 12649)
Với sự chống lưng của đại tướng Lê Đức Anh, bố vợ Vũ Chính cùng con rể Nguyễn Chí Vịnh đã biến Tổng Cục 2 (TC2) thành cơ quan siêu quyền lực, đứng trên cả Bộ Chính trị, gây nên vô số bê bối trong cung đình cộng sản. Những thủ đoạn tàn độc mà một số cá nhân, phe nhóm trong Đảng CSVN sử dụng Tổng cục này để triệt hạ đối thủ của mình, nhằm thâu tóm quyền lực, đã hiện rõ trong giai đoạn này. Hai vụ án chấn động trong đảng và cả hệ thống chính trị phải kể đến, xảy ra từ trước đại hội 7 năm 1991
(Xem: 16431)
Nhà văn Nguyễn Trọng Tạo có bài "Tự dưng lại nghĩ đến tiền" để phản ánh tâm trạng lo âu, chán ngán của người dân trước vấn đề lạm phát tồi tệ nhất tại Việt Nam tính trong 3 năm qua. Từ đó ông hồi tưởng đến câu chuyện đổi tiền ngày xưa đã mang lại thảm ...
(Xem: 17991)
Tết nào tui cũng ngồi nhớ những cái tết thời bao cấp. Thời đó nghèo khổ lắm nhưng vui lắm. Cứ mỗi lần tết đến là háo hức vô cùng. Còn bé thì háo hức đến tết được mặc áo mới, được lì xì, được ăn thịt cá thoả thuê… Tuổi thanh niên thì háo hức được về quê ...
(Xem: 20702)
Thời bao cấp có rất nhiều loại tem phiếu, không thể nhớ hết được. Ví dụ Phiếu chứng nhận máy thu thanh chẳng hạn, tui quên khuấy đi mất. Còn các loại tem gạo, tem vải, tem đường thì nhiều vô kể. Trung ương phát hành rồi về tỉnh còn phát hành tem phiếu ...
(Xem: 16748)
Thời bao cấp trai gái thời thượng không ai gọi là hot boy, hot girl. Không biết miền Nam gọi là gì chứ ở miền Bắc trai gái thời thượng đều gọi là người yêu lý tưởng. Ngay cả cái từ hot hình như cũng chỉ được dùng hơn chục năm trở lại đây thôi, nó bắt ...
(Xem: 14719)
Đã có vài ba phim truyền hình kể về thời bao cấp rồi nhưng chưa có phim nào ghi lại thật đúng thời ấy cả. Mình rất muốn làm một phim về thời bao cấp, làm thật chuẩn để mọi người nhớ lại cái thời đã qua. Nhiều chuyện bây giờ kể lại cho trẻ con chúng nó ...
(Xem: 17502)
Một tuần sau khi tớ tung lên mạng “Phấn đấu kí số 27”, đã có khá nhiều người, đặc biệt là lớp trẻ (từ 50 tuổi trở xuống), comment, gửi message và gọi điện hỏi thăm tớ về những hiện tượng bao cấp mà tớ mới lướt qua vài dòng. Tớ mới chợt nghĩ ra: Ừ nhỉ, ...
PHÊ BÌNH MỚI
vua trump muon la troi muon ha ha
TNLT Nguyễn Văn Nghiêm, Một con người, một nhân cách rất đáng trân trọng.
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0
22 Tháng Giêng 2026
Xâm lược Greenland không phải là một hành động thể hiện uy quyền; đó là một hành động tự sát quốc gia. Hoa Kỳ đang đánh đổi danh tiếng, nền kinh tế và an ninh của mình để đổi lấy một hòn đảo băng giá và một số khoáng sản mà thậm chí Mỹ vẫn không thể xử lý. Giá của thỏa thuận bất động sản này là tất cả những gì chúng ta đã gầy dựng trong thế kỷ qua. Nếu Hoa Kỳ vượt qua ranh giới này, họ sẽ không còn đường về. Hoa Kỳ sẽ trở thành 1 siêu cường cô độc, thống trị không gì ngoài sự suy tàn của chính mình.
22 Tháng Giêng 2026
Một bộ phận cuồng Trump không ngừng thổi phồng mọi hành động của ông như thể chúng đều là minh chứng của sự “thiên tài” hay “tài trí siêu việt”. Họ diễn giải những tuyên bố cực đoan, những quyết định bốc đồng và những hành vi ngang ngược trên chính trường thành “chiến lược thông minh”, trong khi thực chất đó chỉ là những biểu hiện của sự ngạo mạn quá đà, hiểu biết hạn chế, và thiếu chuẩn mực văn minh tối thiểu. Một số hành vi thậm chí có thể được xem là không kiểm soát hoặc thiếu cân nhắc một cách nguy hiểm, nhưng họ vẫn được tô vẽ thành thành công và tầm nhìn vĩ đại.
13 Tháng Giêng 2026
Người ta có thể cười cợt, có thể chửi bới bà ta là “vô văn hóa”, là “điên loạn”. Nhưng nếu dừng lại một nhịp để nhìn sâu vào cái “ngón võ” lạ lùng ấy, người ta sẽ thấy một nỗi đau thắt lòng. Bởi với một người phụ nữ Việt Nam, vốn dĩ từ ngàn đời đã được đóng khung trong hai chữ “kín đáo” và “tiết hạnh”, thì việc phơi bày thân thể trước đám đông không bao giờ là một lựa chọn. Đó là một sự cưỡng bức từ hoàn cảnh. Khi mọi ngôn từ đều trở nên vô nghĩa, khi mọi tiếng kêu oan đều bị vùi lấp dưới gót giày của các sắc lệnh, thì thân thể là vũ khí cuối cùng, và cũng là vũ khí thảm thương nhất mà họ có thể đưa ra để đối đầu với cường quyền.
12 Tháng Giêng 2026
Nếu có lúc các con buồn, hãy cho phép mình buồn. Nếu có lúc các con thấy mệt, hãy cho phép mình nghỉ ngơi. Nhưng đừng bao giờ nghi ngờ giá trị của mẹ, và cũng đừng nghi ngờ giá trị của chính mình. Bởi các con được sinh ra từ tình yêu, sự dũng cảm và trách nhiệm. Rồi sẽ đến ngày, các con đủ lớn để hiểu rằng: Có những người chọn im lặng để dễ sống. Có những người chọn lên tiếng để người khác được sống tốt hơn. Mẹ các con đã chọn con đường thứ hai – không phải để trở thành anh hùng, mà để làm tròn bổn phận của một người mẹ với tương lai của các con.

Bịnh Viện Bình Dân trước năm 1975

05 Tháng Giêng 20269:15 SA(Xem: 248)
Bịnh Viện Bình Dân trước năm 1975
50Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
00
Bịnh Viện hay Nhà thương Bình Dân Sài gòn (*) là nơi tôi tiếp xúc với bịnh nhân từ những ngày đầu tiên chập chững vào Trường Y Khoa Sài gòn. Đó là năm 1963. Mỗi buổi sáng, sau giờ học tại giảng đường tại số 28 đường Trần Qúy Cáp từ 7am đến 9am, chúng tôi phải có mặt tại bịnh viện trước 10 giờ. Bịnh viện Bình Dân nằm ở đường Phan Thanh Giản, cạnh cư xá Đô thành. Đó là bịnh viện nhỏ, nhưng có nhiều chuyên khoa vì trực thuộc trường Đại học Y khoa Sài gòn về phương diện chuyên môn. Nhân viên bịnh viện đa số là dân Bắc di cư vào Nam năm 1954 từ bịnh viện Phủ Doãn và trường Đại học Y khoa Hà nội. Vì là bịnh viện công, nên mọi dịch vụ đều miễn phí. Bịnh nhân đến từ thành thị đến thôn quê, thuộc mọi thành phần đều được chữa trị như nhau. Sau đây là những chuyên khoa với các thầy:
1/ Giải phẫu tổng quát, lồng ngực: Nguyễn Hữu, Phạm Biểu Tâm.
2/ Mắt: Nguyễn Đình Cát, Nguyễn Ngọc Kính.
3/ Tai, Mũi, Họng: Trương Minh Ký.
4/ Ung thư: Đào Đức Hoành.
5/ Ngoài Da: Nguyễn Văn Út.
6/ Cơ thể bịnh lý: Đào Hữu Anh.
7/ Giải phẫu chỉnh trực, xương: Trần Ngọc Ninh.
8/ Tiết niệu: Ngô Gia Hy.
9/ Gây mê, Hồi sức: Nguyễn Khắc Minh.
 
Mỗi chuyên khoa là một khu bịnh lý được gọi bằng tiếng Pháp là “Clinique” vì thời đó tiếng Pháp là ngôn ngữ chánh của trường Y khoa Sài gòn. Sinh viên “đi thực tập” không dùng chữ “đi bịnh viện” mà dùng “đi nhà thương” hay là “đi Clinique.”
 
Không có Nội khoa. Bịnh nhân rất an tâm khi giao sinh mạng cho bác sĩ giỏi. Thầy thuốc làm việc theo lương tâm, lãnh lương chánh phủ, luôn luôn theo phương châm "Vì lợi ích của bịnh nhân, không vì tiền bạc.” Chỉ mổ để cứu bịnh nhân. Không mổ vì tiền. Đây là điểm son của nền y tế VNCH trước năm 1975 mà ngay cả nước Mỹ cũng không có. Số sinh viên đến thực tập mỗi ngày rất đông, không dưới 100 người nên bịnh viện lúc nào cũng đầy ắp tà áo trắng. Chỉ có một điều là số nữ sinh viên quá ít nên thiếu bóng hồng tha thướt. Chúng tôi được thầy Nguyễn Hữu hướng dẫn các bước nhập môn của khoa giải phẫu như rửa tay, mang “mask,” mặc “gown,” trước khi vào phòng mổ, cách may các vết thương. Các trường hợp bịnh lý được thầy diễn giảng tỉ mỉ trong giảng đường nhỏ của bịnh viện. Giáo sư Nguyễn Hữu là vị thầy tận tâm với bịnh nhân và sinh viên y khoa, rất đáng được ca tụng trong lịch sử trường Y Khoa Sài gòn.
 
Bắt đầu năm thứ 2 và 3, sinh được chia phiên trực gác sau giờ làm việc để học hỏi cách đối phó với các trường hợp khẩn cấp.

Bịnh Viện Bình Dân bị vc pháo kích năm 1969
Bịnh Viện Bình Dân bị vc pháo kích năm 1969
 Bịnh viện Bình Dân, ngày, tháng, năm 1968.
 
Hôm đó, là phiên trực của tôi, một sinh viên y khoa năm thứ năm. Nhiệm vụ trực của sinh viên năm thứ 5 và 6 là thay mặt bác sĩ khám, điều trị hay cho nhập viện chờ đợi trình thầy quyết định  những trường hợp khó. Nếu có gì không giải quyết được thì báo cho nội trú trực cùng ngày.
 
Bịnh nhân là một cô gái trẻ 15 tuổi, đi một mình từ quận Bình Chánh vì lý do: Đau bụng.
 
Người bịnh khai đau bụng gần 2 năm, cơn đau lâm râm xuất hiện mỗi 1, 2 tháng, rồi hết sau 4, 5 ngày. Chưa đi bác sĩ nào cũng như chưa uống thuốc gì. Vì thấy cơn đau tự nhiên hết nên bịnh nhân bỏ lơ. Lần nầy, đau nhiều hơn nên nghe lối xóm nói, đi thử đến đây xem sao.  Cô ta còn cho biết là từ nhỏ chưa có bịnh gì quan trọng; và chưa có kinh nguyệt lần nào (!).
 
Khám bụng thì thấy một khối u bằng nắm tay, nằm dưới rún. Đụng vào gây cảm giác đau đớn. Khám bộ phận sinh dục phát hiện màng trinh bị bịt kín (imperforated hymen), căng phồng, do kinh nguyệt không lối thoát tích tụ lại. Đây là tật bẩm sinh hiếm có. Tôi vội báo cho người nội trú tất cả mọi việc. Bịnh nhân được chuyển đến phòng giải phẫu nhỏ (minor surgery). Tôi giải thích tóm tắt cho bịnh nhân hiểu. Chỉ cần làm thủ thuật nhỏ sẽ giải quyết vấn đề. Sau khi nằm nghỉ 1 giờ, bịnh nhân xin về vì nhà chỉ có hai má con, và lúc đi chưa cho má hay. Cô gái rối rít cám ơn khi biết rằng tật bẩm sinh được chữa lành.
 
Bịnh viện Bình Dân, ngày, tháng, năm 1969.
 
Tôi bị đánh thức lúc 2 giờ sáng. Tiếng người y công gọi tôi: “Ông thầy, có bịnh nặng.” Tôi khoác vội áo “blouse,” tiến về khu bịnh nhân nằm điều trị của khu Ngoài Da. Một người đàn ông đón tôi làm tôi sửng sốt. Đó là chú Tư. Ba của chú Tư là em ruột của ông nội tôi. Bịnh nhân là con của chú Tư. Người bịnh trong tình trạng hấp hối, miệng than lạnh qúa. Tôi vội thông báo cho nội trú. Sau khi khám cẩn thận, người nội trú nhìn tôi lắc đầu. Vậy là vô phương. Bịnh nhân còn trẻ, mắc phải chứng “Erythrodermia,” do dị ứng thuốc trị bịnh lao phổi. “Erythrodermia” làm cho da toàn thân bị đỏ và tróc. Từ đó đưa đến các biến chứng chết người. Nhìn người bịnh đi lần vào cõi thiên thu, tôi nhớ đến câu: “Guérir quelquefois, soulager souvent, consoler toujours,” tạm dịch là “Đôi khi chữa lành, Thường thường làm đỡ, Luôn luôn an ủi” mà các thầy thường nhắc nhở sinh viên về sự khiêm nhường cần phải có của thầy thuốc. Cho đến bây giờ, năm 2025, dù y học có nhiều tiến bộ, vẫn còn nhiều chứng bịnh bất trị. Ôi cái vòng “Sinh, lão, bịnh, tử” cứ đeo theo mãi con người. Và vì thế mà con người cứ cho đời là bể khổ.
 
Năm 1969, tôi xin được công việc nội trú ủy nhiệm tại khu Ngoài da với ý định học chuyên môn. Nội trú ủy nhiệm khác nội trú thực thụ là do giáo sư trưởng khoa chọn mà không qua kỳ thi tuyển và chỉ làm việc nhưng không ăn, ở trong bịnh viện. Mỗi tháng được hưởng trợ cấp nhỏ nhưng không được sử dụng danh xưng “Cựu nội trú” sau khi rời việc.Tôi bị bắt buộc ngưng việc nầy vào đầu năm 1970 để nhập ngũ theo lịnh của Nha động viên. Nếu không vào lính thì tôi có thể ở lại tiếp tục học chuyên khoa bịnh Ngoài Da. Chiến tranh đã làm tiêu tan ước vọng của bao thanh niên như tôi theo ngày tháng. Rồi 30 tháng Tư năm 1975, tù tội càng làm hao mòn thể xác và tinh thần của những người trai sinh bất phùng thời.
 
Hơn nửa thế kỷ trôi qua. Tất cả đều thay đổi. Bịnh viện Bình Dân bây giờ không còn là bình dân nữa, mà là bịnh viện thâu tiền. Không có tiền thì chịu chết. Bác sĩ, y tá lấy bao thơ. Ngày 30 tháng tư năm 1975, ngày cách mạng thay đổi chế độ tốt đẹp bằng chế độ “Cướp Sạch” (CS). Bịnh viện Bình Dân chỉ còn là dĩ vãng, một thời để nhớ.
 
Ôi! Cái thời giao tiếp giữa bịnh nhân và bác sĩ không qua tiền bạc đã mất rồi.

Nguyễn Đan Tâm
(YK Sài gòn 62-69)
________
Chú thích
 
(*)“Bình Dân” là tên do bác sĩ Phạm Biểu Tâm, cựu giám đốc bệnh viện Phủ Doãn, đặt cho bệnh viện mới này. Bác sĩ, Giáo sư Y Khoa Phạm Biểu Tâm cũng là một thành viên lập ra bệnh viện Bình Dân.
 
Bệnh viện Bình Dân được xây cất giữa Quận Ba, số 371 trên đường Phan Thanh Giản, gần chợ Vườn Chuối và khu Bàn Cờ, đó là một khu đông dân nhất của Sài Gòn thuở ấy. Năm 1955, Bệnh viện Bình Dân được lập để làm nơi thực nghiệm giải phẫu, bổ túc thêm cho Bệnh viện Chợ Rẫy.
 
 
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
DANH SÁCH TÁC GIẢ