(Xem: 1808)
Có Hải, Phong như hổ mọc thêm cánh. Cả bộ máy tổ chức, nhân sự hai cấp rơi vào tay cặp bài trùng Phong – Hải. Bí thư Hoài thì liêm khiết, không gặp riêng, không “giải quyết”, nên ai có việc đều biết phải tìm đúng cửa. Cửa đó ở tầng 8 Thành ủy, phòng Phong – Hải. Dòng người tắc từ tầng 1, chen nhau, xếp hàng dài hành lang, từng người lần lượt được “xét duyệt”. Nắm được điểm yếu: Bí thư mới về, chưa biết ai, chưa tin ai, Phong chỉ đạo Hải giải quyết nhanh, gọn cho các đàn em, phe cánh, người đã biết điều.
(Xem: 1845)
Không phải tự nhiên mà Phan Thị Hoài Vân lên tướng, rồi tự chọn tên mình là Tuệ Vương đâu. Ngẫm kỹ chị ta trên cơ sở những quan hệ khủng như vậy, nó không tự nhiên mà có, nó là khả năng thiên bẩm về tài quan hệ đã đành, nhưng cũng là một phần số phận của chị ấy đã được định mệnh sắp đặt được làm một bà hoàng.
(Xem: 1461)
Bước từ trước siêu xe Bentley xuống tiệc sinh nhật xa hoa của mình, phó tổng cục trưởng tổng cục quốc phòng thiếu tướng Phan Thị Hoài Vân trong bộ y phục đắt tiền bó sát cơ thể eo ót được thẩm mỹ, đồng hồ nạm kim cương, nhẫn kim cương to kếch sù được sự chào đón của nhiều quan chức, tướng lĩnh và điều đáng chú ý là cả giang hồ xã hội đen, tội phạm hình sự cũng có mặt trong tiệc sinh nhật của thiếu tướng Tuệ Vương ( danh xưng của Phan Thị Hoài Vân)
(Xem: 4535)
Xuân Tóc Đỏ chỉ là nhân vật tưởng tượng, còn Xuân Tóc Quăn là nhân vật có thật, là thi sĩ số một của chế độ cộng sản Việt Nam. Xuân không là Phó thủ tướng, Bộ trưởng, Thứ trưởng như Tố Hữu, Huy Cận, Hoàng Minh Giám, Lưu Trọng Lư, hoặc là cập rằn Nguyễn Đình Thi, Tô Hoài, Hoài Thanh, của chế độ, Xuân chỉ là con cún, con miêu được chủ cưng chiều, sáng chiều cho ở bên cạnh để… liếm đít.
(Xem: 30789)
Tô Lâm được công luận phong là “người hùng cướp đất Văn Giang”. Trong phi vụ Văn Giang tháng 4 năm 2012, Tướng Lâm đã huy động lực lượng đông đảo tới 2000 công an phục vụ mục đích giải phóng mặt bằng cho dự án khu đô thị Ecopark mà thực chất là c.ướp đất của dân 3 xã Phụng Công, Cửu Cao và Xuân Quan. Hàng chục nông dân đã bị b.ắt giữ vì dám phản kháng để giữ đất. Nhưng có ai biết được rằng, sau vụ đàn áp dân chúng cho một dự án thuần túy kinh doanh, một nhân vật có tên Tô Dũng đã được chủ tịch Hưng Yên phê duyệt cho phần diện tích đất hơn 1.000 héc ta, như một “đáp lễ”. Tô Dũng là em ruột của Tô Lâm, hiện là giám đốc công ty bất động sản Xuân Cầu Holding. Đồng thời Tô Dũng cũng là đơn vị độc quyền phân phối xe Vespa tại miền Bắc.
(Xem: 11757)
Bí thư Lan dùng quyền lực che đậy cho Phúc Sơn và các doanh nghiệp sân sau “ăn đất”, xé nát rừng Tam Đảo để xây khách sạn, phân lô bán nền. Ngân sách bị rút ruột, còn gia đình bí thư Lan thì giàu nứt đố đổ vách. Quyền lực nắm trong tay, tiền nhiều hơn lá rừng, nên quan bà Hoàng Thị Thuý Lan khuynh đảo cả hệ thống chính trị tỉnh Vĩnh Phúc. Luân chuyển cán bộ để bán ghế, sắp xếp bè cánh, trừng phạt các đối thủ… là nghề của Lan. Tuy suy thoái về mặt đạo đức, sa sút về nhân cách, vậy mà lần bỏ phiếu tín nhiệm lãnh đạo mới đây, số phiếu tín nhiệm của bà Lan cao ngất ngưỡng và chỉ bị duy nhất một phiếu tín nhiệm thấp.
(Xem: 10730)
Và mỗi thời kỳ, mỗi giai đoạn, mỗi lần thay đổi chính sách lại có thứ tù nhân mới, có kẻ bị khai trừ mới. Có thứ bị khai trừ trong “thời kỳ” theo đệ tứ hay theo đệ tam, khai trừ “thời kỳ” cải cách ruộng đất, khai trừ “thời kỳ” Nhân Văn Giai Phẩm, khai trừ “thời kỳ” chính sách theo Nga hay theo Tàu, khai trừ “thời kỳ” trong “vụ án chống đảng, chống nhà nước ta đi theo chủ nghĩa xét lại và làm tình báo cho nước ngoài”, khai trừ “thời kỳ” Mặt trận Giải phóng miền Nam, khai trừ “thời kỳ” những người cựu kháng chiến Nam bộ.
(Xem: 11355)
Hiện nay Trạc đang trở lên điên cuồng vì tương lai tới của mình bởi không thể ngồi ghế trưởng ban nội chính được quá 2 nhiệm kỳ, nhất là kinh tài sân sau của Trạc là Bắc Á và Thái Hương đang trong cơn khó khăn. Mất chức không những mất quyền mà còn sẽ mất luôn nguồn lợi. Trạc đang đi vào con đường mà Trương Hoà Bình đã làm, đó là trước khi về đe doạ khủng bố các nơi, để sân sau mình cướp lợi ích như vụ Nguyễn Cao Trí cướp dự án Lâm Đồng do Trương Hoà Bình đạo diễn.
(Xem: 9574)
Vài tháng sau ngày bị ” Giải phóng ” người dân miền Nam nghe thông tin ngày mai sẽ có đổi tiền. Cả Saigon nhốn nháo bất kể giờ thứ 25, ai cũng tất bật chạy đôn đáo để tranh thủ không nhìn những đồng tiền kiếm bằng mồ hôi nước mắt biến thành đống giấy lộn, nhất là đồng tiền của 1 chế độ đã bị chôn. Nỗi đau cũng không khác gì khi nhìn lá cờ vàng mà mình từng trân trọng kính cẩn bị vất bỏ, bị chà đạp… Năm trăm đồng VNCH chỉ đổi được 1 đồng miền bắc và mỗi gia đình chỉ đổi được 200 đồng tiền mới.
(Xem: 12370)
Với sự chống lưng của đại tướng Lê Đức Anh, bố vợ Vũ Chính cùng con rể Nguyễn Chí Vịnh đã biến Tổng Cục 2 (TC2) thành cơ quan siêu quyền lực, đứng trên cả Bộ Chính trị, gây nên vô số bê bối trong cung đình cộng sản. Những thủ đoạn tàn độc mà một số cá nhân, phe nhóm trong Đảng CSVN sử dụng Tổng cục này để triệt hạ đối thủ của mình, nhằm thâu tóm quyền lực, đã hiện rõ trong giai đoạn này. Hai vụ án chấn động trong đảng và cả hệ thống chính trị phải kể đến, xảy ra từ trước đại hội 7 năm 1991
(Xem: 16340)
Nhà văn Nguyễn Trọng Tạo có bài "Tự dưng lại nghĩ đến tiền" để phản ánh tâm trạng lo âu, chán ngán của người dân trước vấn đề lạm phát tồi tệ nhất tại Việt Nam tính trong 3 năm qua. Từ đó ông hồi tưởng đến câu chuyện đổi tiền ngày xưa đã mang lại thảm ...
(Xem: 17866)
Tết nào tui cũng ngồi nhớ những cái tết thời bao cấp. Thời đó nghèo khổ lắm nhưng vui lắm. Cứ mỗi lần tết đến là háo hức vô cùng. Còn bé thì háo hức đến tết được mặc áo mới, được lì xì, được ăn thịt cá thoả thuê… Tuổi thanh niên thì háo hức được về quê ...
(Xem: 20519)
Thời bao cấp có rất nhiều loại tem phiếu, không thể nhớ hết được. Ví dụ Phiếu chứng nhận máy thu thanh chẳng hạn, tui quên khuấy đi mất. Còn các loại tem gạo, tem vải, tem đường thì nhiều vô kể. Trung ương phát hành rồi về tỉnh còn phát hành tem phiếu ...
(Xem: 16598)
Thời bao cấp trai gái thời thượng không ai gọi là hot boy, hot girl. Không biết miền Nam gọi là gì chứ ở miền Bắc trai gái thời thượng đều gọi là người yêu lý tưởng. Ngay cả cái từ hot hình như cũng chỉ được dùng hơn chục năm trở lại đây thôi, nó bắt ...
(Xem: 14591)
Đã có vài ba phim truyền hình kể về thời bao cấp rồi nhưng chưa có phim nào ghi lại thật đúng thời ấy cả. Mình rất muốn làm một phim về thời bao cấp, làm thật chuẩn để mọi người nhớ lại cái thời đã qua. Nhiều chuyện bây giờ kể lại cho trẻ con chúng nó ...
(Xem: 17336)
Một tuần sau khi tớ tung lên mạng “Phấn đấu kí số 27”, đã có khá nhiều người, đặc biệt là lớp trẻ (từ 50 tuổi trở xuống), comment, gửi message và gọi điện hỏi thăm tớ về những hiện tượng bao cấp mà tớ mới lướt qua vài dòng. Tớ mới chợt nghĩ ra: Ừ nhỉ, ...
PHÊ BÌNH MỚI
13 Tháng Mười Hai 20252:30 SA
1xBet промокод на фриспины Активируйте бонусом при регистрации на https://tako-text.ru/kernel/inc/?promo_kod_1xbet_na_segodnya_pri_registracii.html и заберите 32 500 рублей + бонус 100%, чтобы начать игру.
13 Tháng Mười Hai 202512:16 SA
Tez yordam va samimiy muomala, foydalanuvchilar uchun juda ahamiyatlidir.
888starz букмекер <a href=shiveoverseas.com/xavfsizlik-mobil-ilova-va-bonuslar-yordamida-888starz-platformasida-oyin-tajribangizni-oshiring>https://shiveoverseas.com/xavfsizlik-mobil-ilova-va-bonuslar-yordamida-888starz-platformasida-oyin-tajribangizni-oshiring/</a>
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0
08 Tháng Mười Hai 2025
"Nước ngập lên đến mặt giường nằm, Đức ơi", đó là những dòng chữ ngắn ngủi chúng tôi được nghe khi hỏi thăm về các anh với anh Khiết, người luôn luôn theo sát và giúp đỡ công việc từ thiện. Trong hoàn cảnh đó, chúng tôi xin gióng hồi chuông kêu gọi tấm lòng hảo tâm của quí vị, những Mạnh Thường Quân đã liên tục sát cánh với chúng tôi trong nhiều năm qua, tiếp tục chung tay đóng góp để các anh TPB VNCH có phần quà cùng niềm vui trong dịp Xuân về. Thay mặt các anh, xin gởi đến quí vị nghĩa cử tri ân sâu xa cùng lời chúc tốt đẹp nhất đến gia quyến nhân dịp đầu năm.
08 Tháng Mười Hai 2025
Nhục mạ nhân phẩm người miền Nam trong khi tính đôn hậu, thật thà, thẳng thắn là bản chất nổi bật của người miền Nam không ai không biết. Còn nhìn xa hơn là bôi bác tiền nhân. Vì tổ tiên chúng ta rất khoan dung và nhân hậu, không những tha chết mà còn cung cấp đầy đủ thực phẩm và phương tiện để quân xâm lăng phương Bắc tìm về với gia đình vợ con họ. Hư cấu để phe mình tốt đẹp hơn lại chà đạp lên phẩm chất người của bên thua cuộc như thế thì ai mới là người “lật sử”? Phe nào “lật sử?”
17 Tháng Mười Một 2025
Một quốc gia không thể được gọi là “phát triển” khi trẻ em phải đóng góp để cứu người lớn, khi người dân phải quyên góp cho những sai lầm của chính quyền, và khi người nộp thuế phải nộp thêm lần nữa để được đối xử như con người. Thay đổi thật sự không nằm ở màu của bê tông, mà ở màu của lương tri. Và chừng nào người dân còn phải đi xin công lý, thì mọi con đường lát nhựa chỉ là lớp sơn mỏng trên một nền đất mục.
20 Tháng Mười 2025
Có Hải, Phong như hổ mọc thêm cánh. Cả bộ máy tổ chức, nhân sự hai cấp rơi vào tay cặp bài trùng Phong – Hải. Bí thư Hoài thì liêm khiết, không gặp riêng, không “giải quyết”, nên ai có việc đều biết phải tìm đúng cửa. Cửa đó ở tầng 8 Thành ủy, phòng Phong – Hải. Dòng người tắc từ tầng 1, chen nhau, xếp hàng dài hành lang, từng người lần lượt được “xét duyệt”. Nắm được điểm yếu: Bí thư mới về, chưa biết ai, chưa tin ai, Phong chỉ đạo Hải giải quyết nhanh, gọn cho các đàn em, phe cánh, người đã biết điều.

Phở Chua, Giấm Tiều

01 Tháng Mười Hai 20257:47 SA(Xem: 224)
Phở Chua, Giấm Tiều
50Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
00

Vào một ngày mùa Đông, tôi có mặt tại Lạng Sơn.  Thật khó tả cái cảm giác khi đối diện với vùng đất từng chịu đựng phong ba bão táp này. Những con phố mới mọc lên sau hai mươi năm bị tàn phá vẫn còn vướng vất tiếng la thất thanh của ai đó hay tiếng nổ lạnh tanh của tiếng AK bắn thẳng vào cơ thể một con người. Tôi hình dung được sự sống và cái chết cách nhau chỉ gang tấc mà tiếng uất nghẹn của người dân Lạng Sơn vẫn còn đè nặng trong lòng ngực.

 

Nơi đầu tiên tôi tìm đến là cửa khẩu Lạng Sơn, nơi mà trước đây hơn nửa thế kỷ tôi được ngồi ê a dưới mái trường trường rằng có Ải Nam Quan, nơi bắt đầu đất nước với chiều dài kéo tới Mũi Cà Mau. Tôi muốn tận mắt chứng kiến sự dời đổi đau lòng của đất nước khi nơi đây không những biến mất một di tích lịch sử mà còn mất đi mảnh đất của Tiền nhân sau nhiều ngàn năm giữ nước. Tôi bần thần nhìn cái cổng “Hữu Nghị Quan” (thay cho “Ải Nam Quan” lúc trước) như nhìn một vết nứt trong tâm hồn, một vết nhơ lịch sử.

 

Anh tài xế “taxi” đon đả mời tôi trở về thành phố với khuôn mặt chân thành. Trên đường, anh thân thiện mở lời kể chuyện của chính mình cho một người khách xa lạ, từ ngạc nhiên tới cởi mở tôi lắng nghe câu chuyện của anh như nghe lại một đoạn phim ngắn về buổi sáng hôm ấy, khi cả thành phố còn yên ngủ.

 

Là bộ đội biên phòng, anh Thành, người lái “taxi,” cũng như mọi hôm đang chơi bóng chuyền với đồng đội trong sân của doanh trại, bất ngờ có tiếng nổ thật lớn từ phía thành phố, mọi người đang hỏi nhau thì liên tiếp từng tràng đại pháo dập mạnh vào tai. Cả doanh trại hốt hoảng chưa kịp vào vị trí ẩn núp thì pháo đã bắn vào hàng rào của đơn vị. Thành kể lại ngay quả đạn thứ nhất đã có bộ đội bị thương và ai cũng ngạc nhiên vì trước đó không hề có tin tức tình báo gì về cuộc tấn công bất ngờ này.

 

Rồi những chuyện tiếp theo làm tôi ớn lạnh, anh chứng kiến những thân thể bị băm vằm những đứa trẻ nằm chết còn ôm vú mẹ… chiến tranh không cân sức và hệ quả rất nhãn tiền đã làm cả thành phố sụp đổ. Sau cuộc chiến không còn một ngôi nhà nguyên vẹn, tất cả phải làm lại từ đầu.

 

Xe chạy dọc thành phố với những ngôi nhà mới toanh khiến tôi nao lòng, dân tộc Việt Nam vốn giỏi chịu đựng và luôn nhẫn nại đứng lên từ hoang tàn đổ nát. Tôi ngỏ ý muốn ăn thứ gì đó, anh Thành mau mắn giới thiệu một món ăn mà anh chắc rằng tôi chưa bao giờ thử qua: 

 

Mới nghe tôi thật sự …. ớn! Phở với tôi là món tuyệt đỉnh công phu nay nghe tiếng “Phở chua” là tự biết một Cụ đầu bếp già nào đó rảnh rang nghiên cứu và tuyên truyền cho món phở quái lạ này. Tưởng tượng nồi nước lèo chua chua ngòn ngọt là lưỡi muốn tê cứng lại, Anh Thành hình như hiểu ý tôi cười lớn và giải thích món phở này không có nước lèo đâu! Vậy là tôi hiểu ra. Phải gọi là phở trộn hay phở khô mới đúng.

 

Ừ thì thử ăn xem sao, ngon hay dở có chết thằng Tây nào?!

 

Cái quán nhỏ xíu nằm ngay ngã tư được anh Thành đỗ lại, tôi mời anh vào quán nhưng anh từ chối, bắt tay anh thật chặt như chia sẻ bớt gánh nặng cuộc chiến và thầm cảm ơn những thông tin mà anh vừa kể.

 

Bà chủ quán đon đả mời chào với ánh mắt thân thiện. Nhìn quanh quất thực khách chỉ vài người có lẽ chưa tới giờ ăn sáng. Tôi kêu một tô, Bà chủ cười, vâng ạ.

 

Phở không đựng trong tô mà đựng trong một cái đĩa sâu lòng. Nhìn qua là tôi biết ngon hay chí ít cũng có thể ăn mà không thất vọng. Trên cùng là đậu phộng đâm nát, một ít rau thơm cắt nhỏ trộn lẫn với bánh phở tươi óng mượt nước sốt cho thấy hương vị nó không đến nỗi nào. Đũa đầu tiên là nốt nhạc của hương vị dạo đầu gây bất ngờ cho thực khách: Thơm mùi ngũ vị, bùi bùi với khoai chiên, gan heo vừa chín tới hòa điệu với miếng xá xíu ngọt mềm. Vị chua ngọt vừa phải của nước sốt… tất cả làm thành một món ngon bất ngờ và thú vị.

Đĩa Phở Chua Lạng Sơn
Đĩa Phở Chua Lạng Sơn


Cái ngon của món phở chua Lạng sơn có lẽ nằm trong nước sốt. Giống như hủ tíu khô có nước sốt chan lên sợi hủ tíu khiến nó khác thường. Nước sốt của phở chua Lạng Sơn rõ ràng làm từ giấm Tiều, tức giấm đỏ, thứ giấm đặc trưng của người Hoa bao đời nay đã quen thuộc với người Việt. Thứ giấm dịu nhẹ luôn ẩn mình phía sau những vị đậm của xì dầu, dầu hào hay dầu mè nhưng không thứ nào lấn át được nó. Âm thầm mà thuyết phục vị giác của người ăn. Hàng trăm năm qua nó theo chân người Minh Hương trên khắp đất nước để lại niềm vui ẩm thực cũng như không ít nỗi buồn, ít nhất tại Lạng Sơn: Nỗi buồn chiến tranh.

 

Giấm Tiều theo chân món mì vào Chợ Lớn lan dần khắp nước và Lạng Sơn nằm sát nách với Tàu không thể không biết đến. Ăn món phở chua xứ Lạng lại nghĩ tới con đường của món giấm Tiều làm món này bỗng dưng mất ngon hơn phân nửa. Thì ra, văn hóa ẩm thực dính liền tới lịch sử đến như vậy, đặc biệt đối với những người nhạy cảm, nhìn đâu cũng thấy thuyết âm mưu.

 

Mà đáng lẽ nên tội nghiệp cho thứ gia vị này mới đúng bởi ngày nào ăn tô mì gõ ở Sài Gòn luôn miệng đòi thêm giấm Tiều, mặc dù không biết ông chủ bỏ thứ giấm nào vào trong đó bởi cả tin rằng người Hoa xem trọng món giấm này như người Việt tôn trọng món mước mắm. Giọt giấm Tiều cứ thế lan ra khắp đầu óc khiến đĩa phở chua Lạng Sơn mấy lần ngưng đũa.

  

Rời quán với tâm trạng bồi hồi. Hình ảnh chiến tranh tuy không hiện rõ rệt trong trí vì không chứng kiến nhưng vị chua dịu nhẹ của giấm Tiều cứ ám ảnh trong lòng. Nếu giấm Tiều làm nên món ngon phở chua thì cuộc chiến năm 1979 có làm nên cay đắng cho cả dân tộc này hay không? Càng nghĩ lại càng thương cho giấm, nó khác gì với câu chuyện Trọng Thủy Mỵ Châu và chiếc nỏ thần An Dương Vương? Đất nước này bị đặt nhằm chỗ nên thân phận ngàn đời vẫn dính liền với những mẫu chuyện vừa huyền thoại vừa lung linh vừa đau đớn vừa khuất tất.

 

Mặc Lâm

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
DANH SÁCH TÁC GIẢ