(Xem: 170)
Khi Bác Hồ nói: “Miền Nam trong trái tim tôi” thì mọi người ở miền Nam đều có quyền nghĩ rằng mình đang có một vị trí tình cảm trong trái tim của Bác. Câu nói đó không loại trừ một ai ngoài những kẻ cố tình phản bội. Câu nói còn bao hàm tính chất địa lý nguyên vẹn của miền Nam là có cả núi non, sông biển, đồng bằng, ruộng làng và cả đô thị miền Nam nữa.
(Xem: 1783)
Trong băng ghi âm, ông Vũ Kỳ cũng cho biết hai vấn đề chính: Một là cả ba đảng cộng sản VN, Trung Quốc và Bắc Triều Tiên cùng tìm vợ cho ông Hồ. Hai là tiêu chí chọn vợ của ông Hồ là gái trẻ, đẹp, có học vấn, đạo đức tốt và ông muốn gặp trực tiếp, chứ không đồng ý xem qua ảnh. Vì vậy mới có ít nhất hai cô gái tuổi đôi mươi trong số nhiều cô gái được “tiến cung” đã để lại… dấu vết, trong đó có một cô “dính bầu” và sinh ra một đứa bé vô thừa nhận, về sau trở thành con nuôi của ông Vũ Kỳ. Vậy cô gái đó là ai?
(Xem: 1395)
Lê Duẩn người lãnh đạo cuộc chiến miền Nam từ đầu thập niên 60 tới đầu tập niên 70 đã chấp nhận hy sinh 10 hoặc 20 bộ đội để giết một tên lính Mỹ ngõ hầu đẩy mạnh phong trào phản chiến. Những người thanh niên lên đường vào Nam cầm chắc cái chết trong tay nhưng họ không còn con đường nào khác. Mười người bộ đội vào Nam chỉ có một người trở về, toàn là con cái xuất thân gia đình Tam đại bần cố. Chính CSBV đã nhìn nhận năm 1995 khi tổ chức lễ kỷ niệm 20 năm ngày 30/4: Đã có hàng triệu người hy sinh cho công cuộc giải phóng miền Nam. BV thắng là nhờ phong trào Phản chiến từ phía Mỹ, nếu không có phong trào này dù Lê Duẩn có hy sinh thêm một triệu quân cũng chỉ làm mồi cho B-52 một cách vô ích.
(Xem: 1295)
Ngày 30-10-1956 tại một phiên họp của Mặt trận Tổ quốc ở Hà Nội, LS Nguyễn Mạnh Tường, với tư cách thành viên của Mặt trận Tổ quốc, đã đọc một bài diễn văn phân tích sâu sắc những sai lầm trong cải cách ruộng đất và đề ra phương hướng để tránh mắc lại sai lầm. Vì phát biểu này, LS Nguyễn Mạnh Tường đã bị tước hết mọi chức vụ và danh vị nghề nghiệp và phải sống khó khăn thiếu thốn như một “kẻ bị khai trừ” (tên cuốn sách tự thuật của ông xuất bản năm 1992 tại Pháp). Ông mất năm 1997 tại Hà Nội, hưởng thọ 87 tuổi.
(Xem: 2394)
Năm 1967, đêm 18-10, lúc 21 giờ, chồng tôi là Đặng Kim Giang, hoạt động cách mạng từ năm 1928, cấp thiếu tướng, thứ trưởng Bộ Nông trường, bí thư đảng đoàn bộ, lúc đó đang nghỉ ốm tại xã Việt Đoàn, huyện Tiên Sơn, Hà Bắc, đã bị công an vũ trang cùng ba chiếc xe jeep ập vào còng tay đưa đi giữa khi nằm ôm đứa con gái út 5 tuổi ngủ. Sau đó họ khám nhà tôi 3 tiếng đồng hồ, đem đi các tài liệu về Điện Biên Phủ, các ảnh chụp với các lãnh tụ, 1 đài bán dẫn do chuyên gia Liên Xô tặng và 1 súng lục (không có đạn) do tướng Makonovski tặng khi chồng tôi đi với phái đoàn quân sự Việt Nam sang thăm Liên Xô năm 1960
(Xem: 2196)
Trong trận nhẩy dù xuống Bắc Kạn, Pháp đã bắt hụt Hồ Chí Minh (7). Theo Bernard Fall, tờ mờ sáng 7-10-1947, Liên đoàn không vận “S” gồm 1,137 người lính bất ngờ nhẩy dù xuống bộ chỉ huy Việt Minh tại Bắc Kạn, Chợ Mới và Chợ Đồn. Họ lấy được bức thư của Hồ Chí Minh mới viết xong chưa kịp ký, bắt được một ông bộ trưởng và các cố vấn Nhật, Đức quốc xã (những người Đức này hợp tác với Nhật trước đây nay trốn theo VM sợ đồng minh bắt xử tội). Hồ Chí Minh và các lãnh đạo đã trốn thoát. Các kho hàng rơi vào tay Pháp cùng với 200 con tin Pháp-Việt mà VM mang theo khi họ rút khỏi Hà Nội cuối năm 1946.
(Xem: 2902)
Kẻ thù giấu mặt ấy là ai? Chị biết, Bộ chính trị cũng biết nhưng không làm gì được. Và bà Tổng Cục Trưởng đã nghĩ đến cái chết. Nhiều người trong Bộ chính trị không tin những hồ sơ ngụy tạo ấy nhưng cũng không “dám” bác bỏ. Chị gần như đơn độc. Chỉ trừ một người bạn giấu mặt. Một ân nhân của chị mà cho đến giờ này, khi sóng gió đã yên, khi một số tay chân của kẻ thù đã bị Bộ công an bắt, bị tòa án xét xử và khi chị đã nghỉ hưu… chị cũng không hề biết người đó là ai? Trong những lúc lâm nguy nhất, người đó đã gọi điện cho chị, từ một trạm điện thoại công cộng, và báo cho chị hay rằng đang có một âm mưu như thế, như thế… rằng sự việc sẽ diễn ra như thế, như thế…
(Xem: 2743)
Thế mạnh của Tư Sang nằm ở chỗ có trong tay Trần Cẩm Tú trưởng ban kiểm tra trung ương đảng, có Trương Hoà Bình phó thủ tướng nắm tư pháp tức trực tiếp chỉ đạo luôn thanh tra chính phủ, có Nguyễn Thanh Bình phó ban tổ chức trung ương, có Võ Trọng Việt chủ nhiệm uỷ ban quốc phòng và an ninh Quốc Hội. Chỉ cần Tư Sang cầm hồ sơ gửi đi tố cáo bất kỳ ai, lệnh cho đám bồi bút cất tiếng trên mạng xã hội và báo chí, ngay lập tức các đàn em Tư Sang khởi động đưa đối tượng lên Ban 110, Bộ chính trị. Lúc ấy Bộ Chính Trị không muốn xử nặng thì cũng phải xử nhẹ, chẳng thế nào làm ngơ được.
(Xem: 3096)
Bức thư đã được bí mật chuyển ra ngoài nhân một lần tôi được gặp gia đình. Tôi bế con gái lớn lên, nhân lúc mấy người công an giám sát không để ý, tôi nhét nó vào túi áo của con. My Lan khi ấy mới lên bảy, nhưng sáng dạ, biết tôi vội vã nhét vào đấy một cái gì đó, nhưng không rút ra hỏi bố, mà tảng lờ như không có chuyện gì. Mẹ tôi đã tới gặp Nguyễn Lương Bằng, đưa bức thư ấy cho ông . Ông lẳng lặng đọc, rồi lảng sang chuyện khác. Nhìn thái độ nhớn nhác của ông, mẹ tôi hiểu: ông sợ những con “rệp” được gài trong phòng khách. Khi tiễn mẹ tôi ra cổng, ông mới dám ghé vào tai mẹ tôi thì thào: “Chị ơi, tập thể đã quyết định, tôi đau lòng lắm, nhưng không làm gì được”. Nguyễn Lương Bằng không làm gì được là phải.
(Xem: 5175)
Tổ chức gọi là “Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam” (MTDTGPMNVN) hay thường được gọi tắt là “Mặt trận Giải phóng Miền Nam” được thành lập ngày 20 tháng 12, 1960 với mục đích: “Đoàn kết toàn dân, kiên quyết đấu tranh chống đế quốc Mỹ xâm lược và gây chiến, đánh đổ tập đoàn thống trị Ngô Đình Diệm, tay sai đế quốc Mỹ; thành lập một chính quyền liên minh dân tộc dân chủ rộng rãi ở miền Nam, thực hiện độc lập dân tộc, tự do, dân chủ, cải thiện dân sinh, giữ vững hoà bình, thi hành chính sách trung lập, tiến tới hoà bình thống nhất Tổ quốc, tích cực góp phần bảo vệ hoà bình ở Đông Dương, Đông Nam Á và thế giới."
(Xem: 6620)
Nhà văn Nguyễn Trọng Tạo có bài "Tự dưng lại nghĩ đến tiền" để phản ánh tâm trạng lo âu, chán ngán của người dân trước vấn đề lạm phát tồi tệ nhất tại Việt Nam tính trong 3 năm qua. Từ đó ông hồi tưởng đến câu chuyện đổi tiền ngày xưa đã mang lại thảm ...
(Xem: 8093)
Tết nào tui cũng ngồi nhớ những cái tết thời bao cấp. Thời đó nghèo khổ lắm nhưng vui lắm. Cứ mỗi lần tết đến là háo hức vô cùng. Còn bé thì háo hức đến tết được mặc áo mới, được lì xì, được ăn thịt cá thoả thuê… Tuổi thanh niên thì háo hức được về quê ...
(Xem: 8916)
Thời bao cấp có rất nhiều loại tem phiếu, không thể nhớ hết được. Ví dụ Phiếu chứng nhận máy thu thanh chẳng hạn, tui quên khuấy đi mất. Còn các loại tem gạo, tem vải, tem đường thì nhiều vô kể. Trung ương phát hành rồi về tỉnh còn phát hành tem phiếu ...
(Xem: 6908)
Thời bao cấp trai gái thời thượng không ai gọi là hot boy, hot girl. Không biết miền Nam gọi là gì chứ ở miền Bắc trai gái thời thượng đều gọi là người yêu lý tưởng. Ngay cả cái từ hot hình như cũng chỉ được dùng hơn chục năm trở lại đây thôi, nó bắt ...
(Xem: 5314)
Đã có vài ba phim truyền hình kể về thời bao cấp rồi nhưng chưa có phim nào ghi lại thật đúng thời ấy cả. Mình rất muốn làm một phim về thời bao cấp, làm thật chuẩn để mọi người nhớ lại cái thời đã qua. Nhiều chuyện bây giờ kể lại cho trẻ con chúng nó ...
(Xem: 5911)
Một tuần sau khi tớ tung lên mạng “Phấn đấu kí số 27”, đã có khá nhiều người, đặc biệt là lớp trẻ (từ 50 tuổi trở xuống), comment, gửi message và gọi điện hỏi thăm tớ về những hiện tượng bao cấp mà tớ mới lướt qua vài dòng. Tớ mới chợt nghĩ ra: Ừ nhỉ, ...
PHÊ BÌNH MỚI
06 Tháng Bảy 20223:11 SA
►►► ✅ Where can I get my gift? Here? https://lnk.do/sL9YR4 Thanks!
bởi 
04 Tháng Bảy 20223:56 CH
Don't upset the apple-cart Link to proverb.
Every man for himself, and the Devil take the hindmost.
Cleanliness is next to godliness Link to proverb.
Success has many fathers, while failure is an orphan.
Beauty is in the eye of the beholder Link to proverb.
There but for the grace of God, go I Link to proverb.
Hard work never did anyone any harm.
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0
27 Tháng Sáu 2022
ào Duy Anh, sau 1975, một học giả ăn mòn bát đĩa cộng sản, hiểu cộng sản từ chân tơ kẽ tóc, hiểu những mánh khóe tiểu xảo. Vậy mà khi vào miền Nam gặp các trí thức trong Nam, ông theo thói quen quán tính vẫn gọi xách mé: thằng Diệm. Nhiều người lảng tránh ông. Đào Duy Anh là tác giả tập ký: Nhớ nghĩ chiều hôm. Cuốn tập ký lược thuật các công trình biên khảo của ông viết trong nhiều năm. Trần Huy Liệu khuyên ông: Muốn sống, muốn tồn tại thì liệu viết mà lách nữa. Ở đây, quả thực ông đã thuộc bài do Trần Huy Liệu chỉ dẫn.
20 Tháng Sáu 2022
Phải chăng ông Phúc đang muốn cấu kết với con cháu của các UVBCT thời trước, để làm một liên minh lật đổ ngai vàng của TBT Trọng và bài phát biểu ở Quảng Bình là dóng tiếng trống lệnh hiệu triệu hào kiệt bốn phương quy tụ về dưới vầng hào quang xứ Quảng, lập nên một triều đại mới, một minh chủ mới với tài kỹ trị và châm ngôn kiến tạo, liêm chính.
15 Tháng Sáu 2022
Có một viễn cảnh kinh dị từ chân trời đang hớp hồn thế hệ cán bộ cao cấp CSVN hôm nay. Đó là khi vị phù thủy Đảng ta trút cơn giận vào đám âm binh thối nát, bất tài đang gậm nát gia sản lịch sử huy hoàng của Đảng. Rằng, “Các con phải chết để cho gia tộc ta sống còn” là hành khúc Tử sinh, the new Death March, là phiên bản mới cho Tiến Quân Ca vang dội tiếng rầm rập trên đường phố Hà Nội, Đà Nẳng, Sài Gòn. “Đường vinh quang xây xác con mình” là câu ca mà nếu Văn Cao còn sống chắc sẽ phải viết như thế.
08 Tháng Sáu 2022
Nếu như Ngọc Trinh chỉ vài lời về lô đất ở cao nguyên mà báo chí rầm rộ kết án thổi bất động sản thì những lời của Khế đáng tội gì mà không báo chí nào dám nhắc đến? Tội của Khế lớn hơn nhiều, vì Khế còn nhắc đến người trọng yếu. Hơn nữa người có theo Ngọc Trinh mua đất đa số người dư tiền. Nhưng người công nhân, người chạy chợ từng bữa buộc phải bóp bụng mua Kit mà Khế quảng cáo có rất nhiều người nghèo.

Con gà mái dầu đi cải tạo

21 Tháng Sáu 20227:22 SA(Xem: 188)
Con gà mái dầu đi cải tạo
52Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
52
Con gà mái dầu thì ai ai trên đời này mà không biết nó. Từ đông sang tây, từ quê ra tỉnh… ở đâu chả có gà. Gà nuôi làm nguồn thực phẩm thường dùng, cũng có người nuôi gà làm cảnh, gà chọi, gà tre. Con gà trống gáy ó o mỗi sáng báo hiệu bình minh, thức dậy làm việc, chiều thì gà lên chuồng là hết một ngày.

 

congaĐặc điểm của con gà mái dầu là mập, lông màu nâu thẫm, láng mướt, nó đi chắc chắn và cái miệng la to quang quác, « cục ta cục tác cục ta cục tác » mỗi khi vừa đẻ xong một quả trứng tròn tròn hơi ô–van và ấm ấm. Nó khoe thành tích của nó, nhưng đặc biệt là mỗi khi nó ấp ổ trứng, thì nó nhè nhẹ, lặng lẽ lên xuống ổ, rất êm nhẹ như một bà mẹ khéo léo không muốn làm tiếng động lỡ giấc ngủ của đàn con.

 

Người ta hay nuôi gà, lập trại gà ở giữa rừng, vừa mát, vừa thoáng có chỗ cho gà tha hồ ríu rít xô đẩy hay chạy nhẩy. Các trại cải tạo của cộng sản Việt Nam lập ra cho quân nhân chế độ cộng hòa trước 1975 cũng thường lập ra ở những miền hoang vu cạnh đồi núi, suối nước hay giữa rừng già bạt ngàn, xa cách nơi dân cư sinh sống, nghĩa là họ muốn cô lập kẻ thù hay chúng muốn coi kẻ thù như gà? Và dĩ nhiên ở giữa rừng thì toàn cây và lá cây, đã gọi là rừng bạt ngàn mà, buồn lắm!

 

Chồng của Thu cũng bị cải tạo ở cái góc rừng đó, ở Bù Đăng Bù Đốp thuộc Phước Bình, Phước Long. Nơi đó có bao giờ Thu đặt chân đến làm gì, ngoại trừ lần này cô đến, đến thăm chồng vì đã 3 năm chờ đợi giờ mới nhận giấy thăm nuôi. Khi nhận giấy báo, Thu vừa mừng vừa lo, lo làm sao có chút tiền mua quà tiếp tế cho Cường, chồng cô. Mặc dù qua lá thư viết về, Cường không ngỏ ý không xin một món gì, mà chỉ căn dặn vợ « ráng chịu khó, vui vẻ, làm việc dạy học nuôi con, chờ ngày đoàn viên, anh sẽ về cùng em xây dựng tốt hơn cuộc sống gia đình, lo cho các con ».

 

Điều khó nghĩ là ở chỗ đó, chồng Thu bảo là trên đó không thiếu thốn gì cả, măng le vô khối, luộc kỹ ăn trừ cơm, rau rừng mọc đầy bên suối, hái về nấu canh suông ăn mát cả ruột, còn cơm gạo, anh đâu thiếu đâu em, vì có những anh bạn không ăn được bắp, bạn đổi với anh lấy cơm gạo hơi mục, anh lấy hai trái bắp, nhai lâu thật lâu, không thèm ăn nữa và đỡ đói, thêm chắc bụng đêm ngủ ngon.

 

Em lên thăm anh là đủ, đừng xách chi nhiều nặng nhọc và tốn kém, đường xá xa xôi vất vả, xe cộ khan hiếm, lên tận biên giới, muỗi độc to, rừng ẩm thấp, đi cẩn thận.

 

Nói là vậy, Thu biết tánh chồng chu đáo, thương gia đình, không đòi hỏi, nhưng rồi cũng loay hoay rút trong tủ áo quần, bán đi một mớ, mua sắm vài thứ tối cần thiết cho người tù, thuốc tây, dầu nóng, muối đậu, xả kho và mì phơi khô… Còn lại vài chục đồng, mang theo đưa chồng, dằn túi, họa may khi được thả ra mà về tới nhà.

 

Cường bản lãnh cứng cỏi, biết vợ yếu lòng hay xúc động, nên anh tỏ ra chắc chắn vững tay chèo, dù chẳng còn thuyền bè hay tàu lớn tàu nhỏ gì mà chèo với lái.

 

Nửa năm trước, trong thư viết về thăm gia đình, Cường khoe với Thu: Nào là ở đây, núi đồi trùng điệp thoáng mắt lắm, nên lên đây ở mỗi ngày, dễ em làm được mấy bài thơ! Ngô, tụi anh trồng đã lên xanh mướt, đêm đêm, vườn bắp, lá bắp loang loáng dưới ánh trăng. Những luống khoai mì mọc lên cao ngang đầu người rồi, từng lớp lá dập dờn trong gió trưa hè đẹp như trong vườn sắn của Hồn Bướm Mơ Tiên. Ba đứa anh, anh, Đức và Châu, nuôi được một con gà mái dầu đẹp bóng mượt, mập và chắc như một bà mẹ quê!

 

Thu dằn lá thư của Cường xuống bàn, lẩm bẩm… xạo, xạo, xạo ơi là xạo… xạo vừa thôi nhe… nuôi được mỗi một con gà mà làm như bà tiên…

 

…Anh và hai bạn đóng được một cái chuồng tre chắc chắn cho gà, chiều chiều tụi anh hút thuốc lào, uống café gạo rang cũng bên chuồng gà… khi đi làm rừng về, tụi anh có mang về mấy giò lan treo lủng lẳng bên chòi gà, nhiều giò lan đủ màu thơm ngát…

 

Thu cười nhạo báng: « Cứ ở cái góc rừng đó mà ngắm lan mà nuôi gà đi… dóc tổ vừa thôi xạo xạo… » Thu cau mày, nhưng nàng vẫn tin tưởng, vì Cường chưa một lần nói dối nàng một điều gì. Nàng chợt xót thương, có lẽ Cường đang cố gắng, cố gắng cho mình và cho vợ con, nhưng cố gắng mà làm gì khi quê hương đã chẳng còn.

 

« Phận trai già ruổi chiến trường ? » Chiến trường còn đâu mà ruổi, vậy bao giờ: « Chàng Siêu mái tóc điểm sương mới về ? » (Chinh Phụ Ngâm).

 

Nay mai thôi Thu sẽ gặp chàng Siêu của nàng, chàng chưa về thì nàng đi tìm gặp, nàng đã có giấy thăm nuôi và đã xin giấy đi đường.

 

Qua những chặng đường dài hướng lên Bình Long, tìm tới trại cải tạo Bù Gia Mập, qua bao con đường thiên lý còn loang lổ những hố bom đạn, qua bao rừng cây chằng chịt, qua suối, qua sông, qua cầu mắc cạn… rồi nàng cũng tới được nơi có Cường ở. Anh đã ra gặp vợ, vẫn nụ cười hồn nhiên, vẫn bước đi nhanh nhẹn, Cường gầy đi, nên nhìn xa xa coi như anh trẻ ra. Kịp tới gần, mới thấy anh còm cõi, da xanh xao và đôi mắt mệt mỏi. Anh mặc chemise ngắn tay và một quần tây xám cũ. Bộ áo quần đó Thu gửi lên từ lâu có lẽ anh để dành bộ cánh này để chỉ mặc vào dịp thăm nuôi, chứ dọc đường Bù Đăng Bù Đốp, Thu đã chứng kiến tận mắt những người cải tạo đi lao động, họ rách rưới teng beng y thể một tập hợp cái bang thời xưa còn rơi rớt lại.

 

Chồng và Thu vào ngồi trong nhà thăm nuôi, cạnh một cây to bóng cả, Cường giăng ra cái mùng lưới mỏng bảo là sợ Thu bị muỗi cắn, rôi khi về sẽ bị sốt rét vàng da. Đúng đây là rừng, là cây và gió ngàn vẫy gọi, nhưng cô quạnh quá. Nhưng không, không hoàn toàn là quạnh vắng, vì ô kìa, cạnh phía bên chồng Thu vừa vào, có bóng một con gà mái chạy theo chàng. Đúng là con gà chàng đã nói đến trong thư, con gà nhà dạn dĩ, nó không giống gà rừng bé nhỏ, chân cao, đủ màu, hay kêu ré lên mỗi khi chạy vụt qua đường. Con gà của Cường thấp, mập, lông sẫm mầu và bóng mướt, hai chân vàng, lớn, đi chậm chậm, thủng thẳng, rất chắc chắn. Nó chỉ bới quanh quẩn xung quanh gốc cây kế bên Cường, như là nghịch chớ không phải kiếm ăn.

 

– Gà của anh nuôi hả? Nó đẹp đấy!

 

– Thì gà được nuôi mà, không béo mập sao được? Ba đứa anh chăm nó lắm.

 

– Có con gà nuôi… Vui nhỉ.

 

Hai người trao đổi, hỏi thăm qua lại ân cần, con cái, cha mẹ, anh em, công việc làm… Cường cầm bàn tay Thu, vẫn bàn tay mềm và ấm… Em đã lớn lên rồi. Em lớn từ lâu rồi… anh đừng lo ngại gì cho em… ráng cố gắng mà về sớm sớm các con nó đợi chờ… Rồi để cho qua giây phút nặng lòng, Thu chợt bảo:

 

– Ở đây họ cho mấy anh nuôi gà à?

 

– Thì khuyến khích canh tác chăn nuôi trồng tỉa…

 

– Nói láo như trời ấy, nuôi được một con gà mà làm như chọc tới tận trời xanh, này ở đâu ra con gà đẹp đấy?

 

– Anh xin được của một anh bạn đồng cảnh trên lán một, khi nó còn bé tí lại bị què. Anh, Đức và Châu săn sóc nó, nó khỏi què chân và lớn dần, cũng gần một năm rồi.

 

– Vậy mấy anh phải chia phần ăn cho nó sao?

 

– Không, không phải vậy, nó sống « vương giả » hơn tụi này nhiều. Vì tụi anh 3 đứa chia nhau thay phiên cứ ngày ngày vô rừng đốn cây, chiều về mỗi đứa một lần mang về cho nó một ổ mối, đổ mối ra, gà tha hồ ăn. Nhìn nó ăn thỏa thuê, thấy đã lắm.

 

– Hèn gì nó mập mạp hơn gà nuôi ở nhà.

 

– Vậy mà cũng có lần khổ to vì nó. Xuýt nguy!

 

– Là sao?

 

– Vì có lần nó ăn mối không hết, giỡn, đạp văng mối ra lung tung. Bất ngờ có một họ hàng nhà kiến ở dưới đống lá khô ra rủ nhau tha mối về tổ. Hay lắm, tập hợp kiến rất có kỷ luật, cứ bốn con kiến bốn góc, tha một con mối bự mang đi. Kiến đi từng hàng rất có kỷ luật, trật tự, xếp hàng thẳng, rồi cong cong, rồi lại thẳng, luôn giữ trật tự như lính đi duyệt binh, rất đẹp.

 

– Thì có sao?

 

– Có sao và có cả trăng. Mấy thằng quỷ bạn anh, ngó đàn kiến tha mồi đi thẳng tắp thì ngẫu hứng đồng ca lên bài « Bác đang cùng chúng cháu hành quân!» Bộ đội quản giáo tới gần hồi nào không hay, vậy là cả toán anh bị phạt, viết bài kiểm thảo không được xúc phạm đến cách mạng, nhất là tới bác Hồ. Người và cả gà bị nhốt mất ba ngày. May mà chưa có đứa nào chết đói. Tụi anh phải len lén nhờ bạn ở sát bên rỉ tai nhau thỉnh thoảng cho gà uống chút nước, không thì nó đã toi mạng từ lâu, nay khỏi ra được đây chào bà chủ…

 

Hai người cứ nói chuyện và con gà cũng chỉ quanh quẩn cạnh cái mùng móc lên gạc cây, nó không đi đâu xa Cường, khi Cường búng tay nó chạy lẹ lại chờ đợi chủ thẩy cho một hạt cơm khô.

 

*

 

Một năm sau, có lẽ đủ duyên sống ở rừng, trong ba đứa đồng cảnh cải tạo, Cường, Đức và Châu, thì có Cường và Đức được báo sắp ra trại. Châu chưa có gì vui, đợi kỳ sau. Con gà mái dầu thì cũng có thay đổi, nó nặng nề, khệ nệ hơn, nó đã đẻ đưọc gần 20 cái trứng to và láng, to gần như trứng con vịt nhỏ, tuy vậy hình như buồng trứng sai, nó vẫn chưa ngừng đẻ mỗi ngày.

 

Cường, Đức và Châu đan cho nó một cái ổ xinh xắn đặt chắc chắn trong góc chuồng, có móc cài vì sợ con gì đó vô ăn trộm « gia tài của mẹ ». Trước ngày Cường và Đức ra về, cả ba bàn nhau về con gà mái dầu, Châu tính làm thịt nó cho một bữa tiệc chia tay. Nhưng Cường và Đức quyết liệt phản đối, viện lẽ cả hai sắp về với gia đình. Châu còn ở lại trại, phải để cho gà mái ấp trứng và nhứt là để cho Châu vẫn có tri âm tri kỷ! Cường và Đức hẹn ngày trở lại thăm đàn gà con mà hứa hẹn là sẽ đẹp lắm, sẽ là gà mẹ chăm đàn gà con.

 

Nhưng rồi về thành phố được chừng gần 2 tuần lễ, Cường ra phố, anh có gặp lại người bạn cùng trại tù ra sau 5 ngày, Cường hỏi thăm đầu tiên là sức khỏe của Châu, và không quên nhắc đến con gà mái dầu. Người bạn rầu rầu cho anh hay, hai anh về được đâu hai bữa thì Châu nó buồn tủi quá, nó cho ban nhà bếp làm thịt gà. Có lẽ Châu nó hơi quẫn trí và vô vọng sao đó!

 

Cường buồn, nói lại sự việc với vợ, Thu òa khóc hai bàn tay ôm mặt, khóc rấm rức.

 

Thấy Thu nức nở mãi, Cường chỉ thở dài thổn thức.

 

Khi các bạn mất nhà mất cửa

Mất con đường khu phố thân quen

Và mất đi ngàn cái không tên

Những cái đã làm nên cuộc sống

Khi các bạn lìa cha, lìa mẹ

Lìa bạn bè, lìa vợ, lìa con

Có phải không xác đã lìa hồn?

Hay cỏ cây đã lìa khỏi đất?

 

Chúc Thanh

(Paris, 5/2022)
Nguồn : Việt Báo

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
DANH SÁCH TÁC GIẢ