(Xem: 1063)
Trong băng ghi âm, ông Vũ Kỳ cũng cho biết hai vấn đề chính: Một là cả ba đảng cộng sản VN, Trung Quốc và Bắc Triều Tiên cùng tìm vợ cho ông Hồ. Hai là tiêu chí chọn vợ của ông Hồ là gái trẻ, đẹp, có học vấn, đạo đức tốt và ông muốn gặp trực tiếp, chứ không đồng ý xem qua ảnh. Vì vậy mới có ít nhất hai cô gái tuổi đôi mươi trong số nhiều cô gái được “tiến cung” đã để lại… dấu vết, trong đó có một cô “dính bầu” và sinh ra một đứa bé vô thừa nhận, về sau trở thành con nuôi của ông Vũ Kỳ. Vậy cô gái đó là ai?
(Xem: 1002)
Lê Duẩn người lãnh đạo cuộc chiến miền Nam từ đầu thập niên 60 tới đầu tập niên 70 đã chấp nhận hy sinh 10 hoặc 20 bộ đội để giết một tên lính Mỹ ngõ hầu đẩy mạnh phong trào phản chiến. Những người thanh niên lên đường vào Nam cầm chắc cái chết trong tay nhưng họ không còn con đường nào khác. Mười người bộ đội vào Nam chỉ có một người trở về, toàn là con cái xuất thân gia đình Tam đại bần cố. Chính CSBV đã nhìn nhận năm 1995 khi tổ chức lễ kỷ niệm 20 năm ngày 30/4: Đã có hàng triệu người hy sinh cho công cuộc giải phóng miền Nam. BV thắng là nhờ phong trào Phản chiến từ phía Mỹ, nếu không có phong trào này dù Lê Duẩn có hy sinh thêm một triệu quân cũng chỉ làm mồi cho B-52 một cách vô ích.
(Xem: 1054)
Ngày 30-10-1956 tại một phiên họp của Mặt trận Tổ quốc ở Hà Nội, LS Nguyễn Mạnh Tường, với tư cách thành viên của Mặt trận Tổ quốc, đã đọc một bài diễn văn phân tích sâu sắc những sai lầm trong cải cách ruộng đất và đề ra phương hướng để tránh mắc lại sai lầm. Vì phát biểu này, LS Nguyễn Mạnh Tường đã bị tước hết mọi chức vụ và danh vị nghề nghiệp và phải sống khó khăn thiếu thốn như một “kẻ bị khai trừ” (tên cuốn sách tự thuật của ông xuất bản năm 1992 tại Pháp). Ông mất năm 1997 tại Hà Nội, hưởng thọ 87 tuổi.
(Xem: 1958)
Năm 1967, đêm 18-10, lúc 21 giờ, chồng tôi là Đặng Kim Giang, hoạt động cách mạng từ năm 1928, cấp thiếu tướng, thứ trưởng Bộ Nông trường, bí thư đảng đoàn bộ, lúc đó đang nghỉ ốm tại xã Việt Đoàn, huyện Tiên Sơn, Hà Bắc, đã bị công an vũ trang cùng ba chiếc xe jeep ập vào còng tay đưa đi giữa khi nằm ôm đứa con gái út 5 tuổi ngủ. Sau đó họ khám nhà tôi 3 tiếng đồng hồ, đem đi các tài liệu về Điện Biên Phủ, các ảnh chụp với các lãnh tụ, 1 đài bán dẫn do chuyên gia Liên Xô tặng và 1 súng lục (không có đạn) do tướng Makonovski tặng khi chồng tôi đi với phái đoàn quân sự Việt Nam sang thăm Liên Xô năm 1960
(Xem: 1849)
Trong trận nhẩy dù xuống Bắc Kạn, Pháp đã bắt hụt Hồ Chí Minh (7). Theo Bernard Fall, tờ mờ sáng 7-10-1947, Liên đoàn không vận “S” gồm 1,137 người lính bất ngờ nhẩy dù xuống bộ chỉ huy Việt Minh tại Bắc Kạn, Chợ Mới và Chợ Đồn. Họ lấy được bức thư của Hồ Chí Minh mới viết xong chưa kịp ký, bắt được một ông bộ trưởng và các cố vấn Nhật, Đức quốc xã (những người Đức này hợp tác với Nhật trước đây nay trốn theo VM sợ đồng minh bắt xử tội). Hồ Chí Minh và các lãnh đạo đã trốn thoát. Các kho hàng rơi vào tay Pháp cùng với 200 con tin Pháp-Việt mà VM mang theo khi họ rút khỏi Hà Nội cuối năm 1946.
(Xem: 2548)
Kẻ thù giấu mặt ấy là ai? Chị biết, Bộ chính trị cũng biết nhưng không làm gì được. Và bà Tổng Cục Trưởng đã nghĩ đến cái chết. Nhiều người trong Bộ chính trị không tin những hồ sơ ngụy tạo ấy nhưng cũng không “dám” bác bỏ. Chị gần như đơn độc. Chỉ trừ một người bạn giấu mặt. Một ân nhân của chị mà cho đến giờ này, khi sóng gió đã yên, khi một số tay chân của kẻ thù đã bị Bộ công an bắt, bị tòa án xét xử và khi chị đã nghỉ hưu… chị cũng không hề biết người đó là ai? Trong những lúc lâm nguy nhất, người đó đã gọi điện cho chị, từ một trạm điện thoại công cộng, và báo cho chị hay rằng đang có một âm mưu như thế, như thế… rằng sự việc sẽ diễn ra như thế, như thế…
(Xem: 2315)
Thế mạnh của Tư Sang nằm ở chỗ có trong tay Trần Cẩm Tú trưởng ban kiểm tra trung ương đảng, có Trương Hoà Bình phó thủ tướng nắm tư pháp tức trực tiếp chỉ đạo luôn thanh tra chính phủ, có Nguyễn Thanh Bình phó ban tổ chức trung ương, có Võ Trọng Việt chủ nhiệm uỷ ban quốc phòng và an ninh Quốc Hội. Chỉ cần Tư Sang cầm hồ sơ gửi đi tố cáo bất kỳ ai, lệnh cho đám bồi bút cất tiếng trên mạng xã hội và báo chí, ngay lập tức các đàn em Tư Sang khởi động đưa đối tượng lên Ban 110, Bộ chính trị. Lúc ấy Bộ Chính Trị không muốn xử nặng thì cũng phải xử nhẹ, chẳng thế nào làm ngơ được.
(Xem: 2641)
Bức thư đã được bí mật chuyển ra ngoài nhân một lần tôi được gặp gia đình. Tôi bế con gái lớn lên, nhân lúc mấy người công an giám sát không để ý, tôi nhét nó vào túi áo của con. My Lan khi ấy mới lên bảy, nhưng sáng dạ, biết tôi vội vã nhét vào đấy một cái gì đó, nhưng không rút ra hỏi bố, mà tảng lờ như không có chuyện gì. Mẹ tôi đã tới gặp Nguyễn Lương Bằng, đưa bức thư ấy cho ông . Ông lẳng lặng đọc, rồi lảng sang chuyện khác. Nhìn thái độ nhớn nhác của ông, mẹ tôi hiểu: ông sợ những con “rệp” được gài trong phòng khách. Khi tiễn mẹ tôi ra cổng, ông mới dám ghé vào tai mẹ tôi thì thào: “Chị ơi, tập thể đã quyết định, tôi đau lòng lắm, nhưng không làm gì được”. Nguyễn Lương Bằng không làm gì được là phải.
(Xem: 4647)
Tổ chức gọi là “Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam” (MTDTGPMNVN) hay thường được gọi tắt là “Mặt trận Giải phóng Miền Nam” được thành lập ngày 20 tháng 12, 1960 với mục đích: “Đoàn kết toàn dân, kiên quyết đấu tranh chống đế quốc Mỹ xâm lược và gây chiến, đánh đổ tập đoàn thống trị Ngô Đình Diệm, tay sai đế quốc Mỹ; thành lập một chính quyền liên minh dân tộc dân chủ rộng rãi ở miền Nam, thực hiện độc lập dân tộc, tự do, dân chủ, cải thiện dân sinh, giữ vững hoà bình, thi hành chính sách trung lập, tiến tới hoà bình thống nhất Tổ quốc, tích cực góp phần bảo vệ hoà bình ở Đông Dương, Đông Nam Á và thế giới."
(Xem: 3089)
Mười năm ông Dũng làm Thủ tướng, mười năm đất nước chìm đắm trong những tai họa khủng khiếp. Tai họa Boxit Tây Nguyên. Tai họa Formosa Vũng Áng. Tai họa Vinashine. Tai họa Vinalines. Tai họa nhà máy điện than công nghệ cổ lỗ, máy móc phế thải mọc lên khắp nước, đầu độc môi trường, giết chết sự sống. Nhà máy điện than Cái Lân ngay sát kì quan thế giới Vịnh Hạ Long, Quảng Ninh. Nhà máy điện than Vĩnh Tân, Bình Thuận phủ bụi than giết sự sống cả dải bờ biển giầu đẹp miền Trung. Nhà máy điện than Sông Hậu rải bụi độc giết dần màu xanh thảm lúa đồng bằng sông Cửu Long.
(Xem: 6238)
Nhà văn Nguyễn Trọng Tạo có bài "Tự dưng lại nghĩ đến tiền" để phản ánh tâm trạng lo âu, chán ngán của người dân trước vấn đề lạm phát tồi tệ nhất tại Việt Nam tính trong 3 năm qua. Từ đó ông hồi tưởng đến câu chuyện đổi tiền ngày xưa đã mang lại thảm ...
(Xem: 7661)
Tết nào tui cũng ngồi nhớ những cái tết thời bao cấp. Thời đó nghèo khổ lắm nhưng vui lắm. Cứ mỗi lần tết đến là háo hức vô cùng. Còn bé thì háo hức đến tết được mặc áo mới, được lì xì, được ăn thịt cá thoả thuê… Tuổi thanh niên thì háo hức được về quê ...
(Xem: 8382)
Thời bao cấp có rất nhiều loại tem phiếu, không thể nhớ hết được. Ví dụ Phiếu chứng nhận máy thu thanh chẳng hạn, tui quên khuấy đi mất. Còn các loại tem gạo, tem vải, tem đường thì nhiều vô kể. Trung ương phát hành rồi về tỉnh còn phát hành tem phiếu ...
(Xem: 6568)
Thời bao cấp trai gái thời thượng không ai gọi là hot boy, hot girl. Không biết miền Nam gọi là gì chứ ở miền Bắc trai gái thời thượng đều gọi là người yêu lý tưởng. Ngay cả cái từ hot hình như cũng chỉ được dùng hơn chục năm trở lại đây thôi, nó bắt ...
(Xem: 5067)
Đã có vài ba phim truyền hình kể về thời bao cấp rồi nhưng chưa có phim nào ghi lại thật đúng thời ấy cả. Mình rất muốn làm một phim về thời bao cấp, làm thật chuẩn để mọi người nhớ lại cái thời đã qua. Nhiều chuyện bây giờ kể lại cho trẻ con chúng nó ...
(Xem: 5558)
Một tuần sau khi tớ tung lên mạng “Phấn đấu kí số 27”, đã có khá nhiều người, đặc biệt là lớp trẻ (từ 50 tuổi trở xuống), comment, gửi message và gọi điện hỏi thăm tớ về những hiện tượng bao cấp mà tớ mới lướt qua vài dòng. Tớ mới chợt nghĩ ra: Ừ nhỉ, ...
PHÊ BÌNH MỚI
bởi 
21 Tháng Giêng 202211:46 CH
Hi, here on the forum guys advised a cool Dating site, be sure to register - you will not REGRET it <a href=https://bit.ly/3fHIyxD>https://bit.ly/3fHIyxD</a>
bởi 
20 Tháng Giêng 20222:33 CH
Thưa anh,

Đã sửa lại chữ Taberd.

Cám ơn anh rất nhiều.

Nguyễn Tiến Đức
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0
20 Tháng Giêng 2022
Biệt đội Hải Kích tiến vào đảo bằng 2 xuồng cao su, Hải Kích Đỗ Văn Long là người đầu tiên vừa nổ súng vừa tiến vào đảo. Hải Kích Đỗ Văn Long bị Trung cộng tử bờ bắn ra, tử thương ngay tại bãi biển! Trung úy Lê Văn Đơn – xuất thân từ Bộ Binh – tiến vào để thâu hồi tử thi của Hải Kích Đỗ Văn Long cũng bị Trung cộng bắn, tử thương. Tử thi vị sĩ quan này được thâu hồi ngay.
03 Tháng Giêng 2022
Đời sống người lao động, người nghèo tại Việt Nam thật tuyệt vọng, nói chi đến hoàn cảnh bi đát của những người lính TPB VNCH; giờ đây chắc hẳn đang mong ngóng từng phần quà gởi về cho dù nhỏ đi nữa. Nghĩa cử tương thân tương trợ của quý ân nhân sẽ phần nào nói lên lòng biết ơn của tất cả chúng ta đối với mất mát xương máu các anh âm thầm gánh chịu. Đó không những là niềm vui tinh thần ngày Tết mà còn là miếng cơm, viên thuốc cho các anh ngày qua ngày.
20 Tháng Mười Hai 2021
Sau một lúc hội ý, đội trưởng bảo, các đồng chí dân quân cho nó về nhà để nó suy nghĩ, giác ngộ. Tối mai, mày phải tố cáo tội ác của bố mẹ mày, như bóc lột, đánh nông dân ra sao; hãm hiếp bà C. bao nhiêu lần mày trông thấy thế nào … Tố như thế là mày đứng về phía nông dân đấu tranh với giai cấp địa chủ; như vậy mày sẽ là người giác ngộ giai cấp, không mắc tội che giấu tội ác của địa chủ… Anh biết không? Sáng hôm sau thấy cô gái đã treo cổ chết trên cây vối, bên bờ ao rồi!
17 Tháng Mười Hai 2021
Biên bản ghi chép của luật sư tại phiên sơ thẩm đã công bố nhiều thông tin rợn người. Trịnh Bá Phương bị bốn tên liên tục đánh đập trong quá trình tạm giam, lấy cung. Chúng đặc biệt “ưu tiên” đánh vào bộ phận sinh dục của Phương. Chúng tra tấn tinh thần, dọa không “khai báo” sẽ bị đưa vào trại tâm thần. Mà chúng đưa ông vào trại tâm thần thật. Chúng nhốt Phương trong một căn phòng nhỏ như cái hộp, đến nỗi cầm cốc nước lên uống còn khó khăn. Thế mà vẫn không khuất phục được người đàn ông bình dị mà phi thường này.

Vô đề

13 Tháng Giêng 20226:17 SA(Xem: 794)
Vô đề
50Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
00
Chúng tôi chơi với nhau lúc 13,14 tuổi. Đến năm 18 cả hai thằng đều đi nghĩa vụ quân sự, mỗi thằng phân đi một nơi, nó lên Bắc Giang. Một lần nó về phép, đến đơn vị tôi thăm. Đúng lúc tôi đang ở thao trường tập ngắm bia. Chỉ huy thấy bạn đến thăm cũng mặc áo lính, nên dễ dãi cho chúng tôi ra ngoài quán gặp. Vì đơn vị tôi đóng ngay tại Ngã Tư Sở, nên tiện có xe máy, nó chở tôi luôn về nhà nó, vác cả súng CKC đang tập theo. Về đến phố nhà nó, ai cũng tròn mắt thấy hai thằng mặc áo lính vác súng ngồi quán trà.

Nó bảo tôi. - Qua xem em Kim Anh thế nào? Thật liều lĩnh, lúc đi thế mà gặp kiểm soát quân sự thì toi đời. Chúng tôi ngồi trên cái xe Honda đời 79 nó mượn của cậu nó, đến nhà em Kim Anh. May em ấy có nhà, chúng tôi vào nhà uống nước, nói chuyện linh tinh chả đâu vào đâu một lúc thì tôi giục nó chở tôi về đơn vị. Kim Anh là người trong mộng của nó suốt từ tuổi 16 đến năm 21 tuổi ra quân. Nhưng nàng vào đại học, đi làm rồi có chồng.

nguoibuongioTừ lúc ra quân tôi và nó gặp nhau vài bận rồi lao vào mưu sinh, lại mỗi người một ngả, nó vào Sài Gòn làm ăn. Đến năm 2000, tôi đang làm thợ ở một công ty quảng cáo, nó đi xe ô tô đến tìm. Chẳng thèm ra khỏi xe, nó gọi. - Ê Hiếu. Lên xe đến quán bia, nó gọi bia và đồ nhậu, ngắm nhìn tôi nói. - Mày chả thay đổi gì nhỉ, cắt mẹ kiểu tóc khác xem đời nó sao. Tôi hiểu không thay đổi, nghĩa là tôi vẫn nghèo. Một mình nó chơi cả chục lon bia, tôi uống nước ngọt. Nó bảo ở Sài Gòn nhậu suốt, vì công việc lúc nào cũng phải nhậu. Nó vừa mua nhà trong đó, công việc phải bay đi bay lại khắp các nơi. Nhậu tà tà nó nói. - Tối đến nhà Kim Anh chơi đi. Tôi nói Kim Anh có chồng, đến làm gì nữa. Nó bảo bạn cũ đến thăm thì có gì. Không có mày tao đi một mình chồng nó nghĩ, chứ hai thằng thì chồng nó nghĩ là bạn bè thôi, lâu ngày làm ăn xa về thăm nhau có gì đâu.

Tối nó đến nhà tôi, tôi bảo. - Thôi tao cả mày đi xe máy của tao thôi, đi ô tô làm gì. Nó bảo xe của nó , nó đi thì sao, đến cho em ấy biết giờ mình thế nào. Tôi hỏi. -Mày mà còn yêu em ý, thì không nên. Mình cứ giả nghèo đến thôi, em ý nhìn thấy không tiếc. Lỡ chồng em ấy nghèo, sau lại trách thầm chồng, tiếc thầm mày có phải thành không hạnh phúc không? Thôi đi xe máy thì tao đi. Nhưng nó nhất quyết phải đi xe của nó.

Kim Anh lấy chồng ở quê, hai vợ chồng ở nhà bố mẹ Kim Anh. Chúng tôi đến chơi một lúc thì chồng Kim Anh về. Chuyện trò một lúc thì nó và chồng Kim Anh nói về làm ăn, xe cộ, nhà cửa và các hiểu biết, quen biết. Chồng Kim Anh làm phó giám đốc của một công ty cầu đường nhà nước, cũng phải ăn nhậu nhiều, anh ta cho biết đã mua được nhà ở mạn Hồ Tây, đang chuẩn bị đập đi xây lại, vì cái xe Toyota V6 của anh cần gara để. Chúng tôi chào ra về, khi chúng tôi leo lên cái xe Matiz, thấy anh ta nhìn theo cười khẩy. Bạn tôi hậm hực, từ đó có ra Hà Nội, bạn không tìm gặp tôi nữa.

Người Buôn Gió
Blog Người Buôn Gió
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
DANH SÁCH TÁC GIẢ