(Xem: 681)
Trong băng ghi âm, ông Vũ Kỳ cũng cho biết hai vấn đề chính: Một là cả ba đảng cộng sản VN, Trung Quốc và Bắc Triều Tiên cùng tìm vợ cho ông Hồ. Hai là tiêu chí chọn vợ của ông Hồ là gái trẻ, đẹp, có học vấn, đạo đức tốt và ông muốn gặp trực tiếp, chứ không đồng ý xem qua ảnh. Vì vậy mới có ít nhất hai cô gái tuổi đôi mươi trong số nhiều cô gái được “tiến cung” đã để lại… dấu vết, trong đó có một cô “dính bầu” và sinh ra một đứa bé vô thừa nhận, về sau trở thành con nuôi của ông Vũ Kỳ. Vậy cô gái đó là ai?
(Xem: 757)
Lê Duẩn người lãnh đạo cuộc chiến miền Nam từ đầu thập niên 60 tới đầu tập niên 70 đã chấp nhận hy sinh 10 hoặc 20 bộ đội để giết một tên lính Mỹ ngõ hầu đẩy mạnh phong trào phản chiến. Những người thanh niên lên đường vào Nam cầm chắc cái chết trong tay nhưng họ không còn con đường nào khác. Mười người bộ đội vào Nam chỉ có một người trở về, toàn là con cái xuất thân gia đình Tam đại bần cố. Chính CSBV đã nhìn nhận năm 1995 khi tổ chức lễ kỷ niệm 20 năm ngày 30/4: Đã có hàng triệu người hy sinh cho công cuộc giải phóng miền Nam. BV thắng là nhờ phong trào Phản chiến từ phía Mỹ, nếu không có phong trào này dù Lê Duẩn có hy sinh thêm một triệu quân cũng chỉ làm mồi cho B-52 một cách vô ích.
(Xem: 895)
Ngày 30-10-1956 tại một phiên họp của Mặt trận Tổ quốc ở Hà Nội, LS Nguyễn Mạnh Tường, với tư cách thành viên của Mặt trận Tổ quốc, đã đọc một bài diễn văn phân tích sâu sắc những sai lầm trong cải cách ruộng đất và đề ra phương hướng để tránh mắc lại sai lầm. Vì phát biểu này, LS Nguyễn Mạnh Tường đã bị tước hết mọi chức vụ và danh vị nghề nghiệp và phải sống khó khăn thiếu thốn như một “kẻ bị khai trừ” (tên cuốn sách tự thuật của ông xuất bản năm 1992 tại Pháp). Ông mất năm 1997 tại Hà Nội, hưởng thọ 87 tuổi.
(Xem: 1617)
Năm 1967, đêm 18-10, lúc 21 giờ, chồng tôi là Đặng Kim Giang, hoạt động cách mạng từ năm 1928, cấp thiếu tướng, thứ trưởng Bộ Nông trường, bí thư đảng đoàn bộ, lúc đó đang nghỉ ốm tại xã Việt Đoàn, huyện Tiên Sơn, Hà Bắc, đã bị công an vũ trang cùng ba chiếc xe jeep ập vào còng tay đưa đi giữa khi nằm ôm đứa con gái út 5 tuổi ngủ. Sau đó họ khám nhà tôi 3 tiếng đồng hồ, đem đi các tài liệu về Điện Biên Phủ, các ảnh chụp với các lãnh tụ, 1 đài bán dẫn do chuyên gia Liên Xô tặng và 1 súng lục (không có đạn) do tướng Makonovski tặng khi chồng tôi đi với phái đoàn quân sự Việt Nam sang thăm Liên Xô năm 1960
(Xem: 1638)
Trong trận nhẩy dù xuống Bắc Kạn, Pháp đã bắt hụt Hồ Chí Minh (7). Theo Bernard Fall, tờ mờ sáng 7-10-1947, Liên đoàn không vận “S” gồm 1,137 người lính bất ngờ nhẩy dù xuống bộ chỉ huy Việt Minh tại Bắc Kạn, Chợ Mới và Chợ Đồn. Họ lấy được bức thư của Hồ Chí Minh mới viết xong chưa kịp ký, bắt được một ông bộ trưởng và các cố vấn Nhật, Đức quốc xã (những người Đức này hợp tác với Nhật trước đây nay trốn theo VM sợ đồng minh bắt xử tội). Hồ Chí Minh và các lãnh đạo đã trốn thoát. Các kho hàng rơi vào tay Pháp cùng với 200 con tin Pháp-Việt mà VM mang theo khi họ rút khỏi Hà Nội cuối năm 1946.
(Xem: 2330)
Kẻ thù giấu mặt ấy là ai? Chị biết, Bộ chính trị cũng biết nhưng không làm gì được. Và bà Tổng Cục Trưởng đã nghĩ đến cái chết. Nhiều người trong Bộ chính trị không tin những hồ sơ ngụy tạo ấy nhưng cũng không “dám” bác bỏ. Chị gần như đơn độc. Chỉ trừ một người bạn giấu mặt. Một ân nhân của chị mà cho đến giờ này, khi sóng gió đã yên, khi một số tay chân của kẻ thù đã bị Bộ công an bắt, bị tòa án xét xử và khi chị đã nghỉ hưu… chị cũng không hề biết người đó là ai? Trong những lúc lâm nguy nhất, người đó đã gọi điện cho chị, từ một trạm điện thoại công cộng, và báo cho chị hay rằng đang có một âm mưu như thế, như thế… rằng sự việc sẽ diễn ra như thế, như thế…
(Xem: 2051)
Thế mạnh của Tư Sang nằm ở chỗ có trong tay Trần Cẩm Tú trưởng ban kiểm tra trung ương đảng, có Trương Hoà Bình phó thủ tướng nắm tư pháp tức trực tiếp chỉ đạo luôn thanh tra chính phủ, có Nguyễn Thanh Bình phó ban tổ chức trung ương, có Võ Trọng Việt chủ nhiệm uỷ ban quốc phòng và an ninh Quốc Hội. Chỉ cần Tư Sang cầm hồ sơ gửi đi tố cáo bất kỳ ai, lệnh cho đám bồi bút cất tiếng trên mạng xã hội và báo chí, ngay lập tức các đàn em Tư Sang khởi động đưa đối tượng lên Ban 110, Bộ chính trị. Lúc ấy Bộ Chính Trị không muốn xử nặng thì cũng phải xử nhẹ, chẳng thế nào làm ngơ được.
(Xem: 2399)
Bức thư đã được bí mật chuyển ra ngoài nhân một lần tôi được gặp gia đình. Tôi bế con gái lớn lên, nhân lúc mấy người công an giám sát không để ý, tôi nhét nó vào túi áo của con. My Lan khi ấy mới lên bảy, nhưng sáng dạ, biết tôi vội vã nhét vào đấy một cái gì đó, nhưng không rút ra hỏi bố, mà tảng lờ như không có chuyện gì. Mẹ tôi đã tới gặp Nguyễn Lương Bằng, đưa bức thư ấy cho ông . Ông lẳng lặng đọc, rồi lảng sang chuyện khác. Nhìn thái độ nhớn nhác của ông, mẹ tôi hiểu: ông sợ những con “rệp” được gài trong phòng khách. Khi tiễn mẹ tôi ra cổng, ông mới dám ghé vào tai mẹ tôi thì thào: “Chị ơi, tập thể đã quyết định, tôi đau lòng lắm, nhưng không làm gì được”. Nguyễn Lương Bằng không làm gì được là phải.
(Xem: 4415)
Tổ chức gọi là “Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam” (MTDTGPMNVN) hay thường được gọi tắt là “Mặt trận Giải phóng Miền Nam” được thành lập ngày 20 tháng 12, 1960 với mục đích: “Đoàn kết toàn dân, kiên quyết đấu tranh chống đế quốc Mỹ xâm lược và gây chiến, đánh đổ tập đoàn thống trị Ngô Đình Diệm, tay sai đế quốc Mỹ; thành lập một chính quyền liên minh dân tộc dân chủ rộng rãi ở miền Nam, thực hiện độc lập dân tộc, tự do, dân chủ, cải thiện dân sinh, giữ vững hoà bình, thi hành chính sách trung lập, tiến tới hoà bình thống nhất Tổ quốc, tích cực góp phần bảo vệ hoà bình ở Đông Dương, Đông Nam Á và thế giới."
(Xem: 2882)
Mười năm ông Dũng làm Thủ tướng, mười năm đất nước chìm đắm trong những tai họa khủng khiếp. Tai họa Boxit Tây Nguyên. Tai họa Formosa Vũng Áng. Tai họa Vinashine. Tai họa Vinalines. Tai họa nhà máy điện than công nghệ cổ lỗ, máy móc phế thải mọc lên khắp nước, đầu độc môi trường, giết chết sự sống. Nhà máy điện than Cái Lân ngay sát kì quan thế giới Vịnh Hạ Long, Quảng Ninh. Nhà máy điện than Vĩnh Tân, Bình Thuận phủ bụi than giết sự sống cả dải bờ biển giầu đẹp miền Trung. Nhà máy điện than Sông Hậu rải bụi độc giết dần màu xanh thảm lúa đồng bằng sông Cửu Long.
(Xem: 6004)
Nhà văn Nguyễn Trọng Tạo có bài "Tự dưng lại nghĩ đến tiền" để phản ánh tâm trạng lo âu, chán ngán của người dân trước vấn đề lạm phát tồi tệ nhất tại Việt Nam tính trong 3 năm qua. Từ đó ông hồi tưởng đến câu chuyện đổi tiền ngày xưa đã mang lại thảm ...
(Xem: 7468)
Tết nào tui cũng ngồi nhớ những cái tết thời bao cấp. Thời đó nghèo khổ lắm nhưng vui lắm. Cứ mỗi lần tết đến là háo hức vô cùng. Còn bé thì háo hức đến tết được mặc áo mới, được lì xì, được ăn thịt cá thoả thuê… Tuổi thanh niên thì háo hức được về quê ...
(Xem: 7965)
Thời bao cấp có rất nhiều loại tem phiếu, không thể nhớ hết được. Ví dụ Phiếu chứng nhận máy thu thanh chẳng hạn, tui quên khuấy đi mất. Còn các loại tem gạo, tem vải, tem đường thì nhiều vô kể. Trung ương phát hành rồi về tỉnh còn phát hành tem phiếu ...
(Xem: 6361)
Thời bao cấp trai gái thời thượng không ai gọi là hot boy, hot girl. Không biết miền Nam gọi là gì chứ ở miền Bắc trai gái thời thượng đều gọi là người yêu lý tưởng. Ngay cả cái từ hot hình như cũng chỉ được dùng hơn chục năm trở lại đây thôi, nó bắt ...
(Xem: 4929)
Đã có vài ba phim truyền hình kể về thời bao cấp rồi nhưng chưa có phim nào ghi lại thật đúng thời ấy cả. Mình rất muốn làm một phim về thời bao cấp, làm thật chuẩn để mọi người nhớ lại cái thời đã qua. Nhiều chuyện bây giờ kể lại cho trẻ con chúng nó ...
(Xem: 5400)
Một tuần sau khi tớ tung lên mạng “Phấn đấu kí số 27”, đã có khá nhiều người, đặc biệt là lớp trẻ (từ 50 tuổi trở xuống), comment, gửi message và gọi điện hỏi thăm tớ về những hiện tượng bao cấp mà tớ mới lướt qua vài dòng. Tớ mới chợt nghĩ ra: Ừ nhỉ, ...
PHÊ BÌNH MỚI
21 Tháng Mười 202112:06 SA
Con rất ngưỡng mộ chú và đã đọc tất cả các bài viết của chú. Những bài về những đau thương làm con sợ, nhưng vẫn cảm nhận được khí phách hào hùng và tấm lòng nhân hậu của người chiến sĩ VNCH. Con mong chú khỏe mạnh, sống lâu, viết nhiều bài cho hậu thế
Rất trân trọng, 2018 tôi có đến San Jose nghe tin anh PNN bệnh nhưng biết tin trễ trung ngay bay về Toronto nên không có duyên . Hy vọng lần dau
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0
20 Tháng Mười 2021
Ngày xưa chào mẹ, ta đi Mẹ ta thì khóc, ta đi thì cười Mười năm rồi lại thêm mười Ta về ta khóc, mẹ cười... lạ không? Tác giả chọn hai thời điểm ý nghĩa nhất: “ta đi và ta về; mẹ khóc và ta cười / mẹ cười và ta khóc.” Giữa hai thời khắc ấy, mười năm rồi lại thêm mười - có nghĩa đến hai mươi năm - dằng dặc hơn bảy ngàn ngày thương nhớ. Hai mươi năm, bao vui buồn đổ xuống trên hai cuộc đời (mẹ và ta), hai mái ấm gia đình, hai thứ tóc chuyển màu.
22 Tháng Chín 2021
Lật lại lịch sử, chúng ta có nhiều thắc mắc muốn biết thêm chi tiết về thân thế, tư cách, thành tích mờ ám v..v… của Hồ Chí Minh?! Dưới đây là phần trả lời khá đầy đủ dành cho riêng một câu hỏi: “Hồ Chí Minh có bao nhiêu tên gọi, bút danh?” Mời đọc quý vị cho biết đủ số (tổng cộng 174) tên của hcm?! Trời đất! Đối với những “người giả dối, không thật lòng” người đời thường gọi là “kẻ hai mặt” là quá đủ rồi… Ở đây, người mang đến “174 mặt” được csvn gọi trân trọng là “Boác HÙ!”
20 Tháng Chín 2021
Bộ máy tẩy não của CS nặn ra những con vẹt có cảm xúc rất giống người qua những cảnh quỳ khóc khi xe tang Võ Nguyên Giáp đi qua hay ôm cột nhà khóc khi nghe tin Võ Nguyên Giáp qua đời. Những người đó không biết rằng, nếu Võ Nguyên Giáp chết trong thời kỳ Lê Duẩn làm tổng bí thư thì ngay cả những người làm nghề khóc mướn cũng không dám nhận khóc.
15 Tháng Chín 2021
Trong băng ghi âm, ông Vũ Kỳ cũng cho biết hai vấn đề chính: Một là cả ba đảng cộng sản VN, Trung Quốc và Bắc Triều Tiên cùng tìm vợ cho ông Hồ. Hai là tiêu chí chọn vợ của ông Hồ là gái trẻ, đẹp, có học vấn, đạo đức tốt và ông muốn gặp trực tiếp, chứ không đồng ý xem qua ảnh. Vì vậy mới có ít nhất hai cô gái tuổi đôi mươi trong số nhiều cô gái được “tiến cung” đã để lại… dấu vết, trong đó có một cô “dính bầu” và sinh ra một đứa bé vô thừa nhận, về sau trở thành con nuôi của ông Vũ Kỳ. Vậy cô gái đó là ai?

Của thừa kế

24 Tháng Chín 20216:57 SA(Xem: 3688)
Của thừa kế
50Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
00
Tôi ra quân vào tháng 10 năm 1992. Gần 21 tuổi, không có nghề nghiệp gì. Lúc ra quân tôi về quê bà ngoại bên Đình Bảng theo nghề mổ lợn của họ hàng bên ấy.

Nhà tôi những năm 70 cũng khá giả. Trong nhà có sập gụ, tủ chè, đồng hồ Odo, xe máy cá vàng, xe đạp Peugioet, quạt trần và quạt bàn đều hiệu Marelli. Nhưng sang đến những năm 80 thì nhà tôi lụi bại vì bố tôi ốm triền miên đến tháng 12 năm 1992 thì bố tôi qua đời. Nhà tôi đông anh em trai, mỗi người một tính. Lúc bé ở nhà tôi là đứa hiền lành chăm chỉ nhất, tôi thổi cơm, quét nhà, rửa bát. Nhưng ở ngoài đường tôi là đứa khác hẳn, tôi có thể đánh nhau từ ngày này sang ngày khác với mọi đối thủ bằng trang lứa. Tôi trèo cây, đá bóng, nghịch ngợm bao giờ cũng trong tốp đầu của những đứa trẻ cùng phố. Tôi có một điều tâm niệm là không bao giờ mang đồ của nhà đi bán, đi cầm để bố mẹ phải tìm chuộc hay tiếc nuối. Mọi thứ đồ đạc giá trị một thời đã ra đi khỏi nhà tôi, chỉ có chiếc xe đạp Peugoet nam màu đen là còn lại. Thời điểm năm 1992 người ta chạy xe máy Nhật ầm ầm, xe đạp chẳng còn giá trị gì, chiếc xe Peugoet màu đen ấy bị bỏ xó.

Nhà Người Buôn Gió - số 22 ngõ Phất Lộc, Hà Nội-2
Bố tôi có mua một ngôi nhà ven sông, nhà trong phố chật quá, cái xe Peugoet oanh liệt đã hết thời chẳng còn giá trị gì ấy được mang ra ngoài bờ sông, để trong cái bếp bằng liếp tre. Nó còn chẳng được để trong ngôi nhà cấp 4. Một ngày tôi không thấy cái xe đâu, chắc nó đã bị trộm lấy. Cái xe lúc ấy giỏi lắm bằng hai trăm nghìn thời bây giờ, nghĩ chắc nó được thằng trộm bán cho dân xe thồ nào rồi. Bỗng nhiên thấy tiếc nhớ nó, dù sao nó là kỷ vật duy nhất của bố mà mình có. Cái xe đó bố mua cho anh trai tôi đi làm, kể ra nó đã ở nhà tôi một thời gian dài. Những cái gì nó đã ở với mình, mình dùng nó lâu ngày tự nhiên bỏ đi thấy nao lòng thế nào.

Ngay bây giờ tôi còn mặc cái áo phông cũ màu xanh bộ đội mua từ 10 năm trước, nó rách và thủng lỗ chỗ tôi vẫn mặc nó dù ngồi xe Lexus Nh350 tay đeo Patek. Tuy nhiên có một điều tôi sau mới biết, càng theo năm tháng trôi đi, tôi nhớ về bố tôi nhiều hơn, nhớ những đồ đạc trong nhà nhiều hơn. Nỗi nhớ dần dần nó trở thành một sự ám ảnh. Tôi cố đi tìm chiếc xe như thế mà không gặp. Nỗi nhớ không chịu ngừng lại, nó tiến thêm hơn nữa thành sự dằn vặt. Tôi ngày càng trở nên cảm thấy có tội khi đã làm mất cái xe đạp đó. Đến giờ còn chút an ủi là ngôi nhà ở ngõ Phất Lộc vẫn còn. Nhà ai đông con, nhất là đông anh em trai thì rõ. Giữ lại được ngôi nhà của bố mẹ là một vấn đề lớn cho người muốn giữ nó. Nếu nó là ngôi nhà ở quê thì dễ, nhưng nhà mặt phố cổ Hà Nội thì không nói thì mọi người cũng hiểu là không hề dễ dàng gì. Có thể tôi không bao giờ quay về nhìn ngôi nhà của bố mẹ mình một lần nữa. Nhưng không sao, nó vẫn trong tâm khảm tôi hàng ngày. Tôi vẫn nhớ như in trong ngồi nhà đó những năm tháng khá giả của bố mẹ tôi có những gì. Tôi muốn săn tìm mua lại tất cả những thứ đó và để nó ở vị trí đúng của nó trước kia. Dù tôi ở đây, tôi biết trong ngôi nhà đó có những thứ như thế, trong lòng tôi cảm thấy ấm áp vô cùng.

Cái gì đã giữ tôi lại trong những năm tháng thăng trầm, phiêu bạt trải mọi đắng cay ? Tôi nghĩ đó là sự đa cảm, sự nhớ nhung. Cứ khi nào tôi đứng bên bờ vực thẳm hay đứng trước nhiều lối rẽ cuộc đời, tôi nhớ đến mình đã có một gia đình êm ấm, có một người bố chăm chỉ làm ăn nuôi sống gia đình, có người mẹ hiền hậu luôn thương yêu tôi. Một đứa con của người bố, người mẹ như thế không thế hủt hoại mình, biến mình thành kẻ bỏ đi được. Cứ như người đào vàng của Jac Lơn Don, anh ta giấu thức ăn vì ám ảnh của cơn đói. Tôi đi săn những kỷ vật của bố mẹ, mỗi kỷ vật như một món ăn tinh thần, nuôi dưỡng tôi, nhắc nhớ tôi luôn phải sống thật tốt với mình và những người quen biết.

Chiếc xe nam Peugoet đen này ở góc Tây Bắc của nước Pháp, người mua đã đi 400 cây số đến nơi để mua cái xe. Người bán nghe câu chuyện là người chính muốn mua chiếc xe này vì anh ta nhớ bố của mình, đã mang chiếc xe ra tận bến tàu chờ, trước đó anh ta lau chùi xe bóng nhoáng và trân trọng giao cho người mua hộ. Và bây giờ, trải qua hành trình vài ngàn cây số, chiếc xe đã ở bên tôi. Biết đâu được, một ngày nào đó, sáng mùa thu Hà Nội hiu hiu gió, tôi dắt chiếc xe đạp ra khỏi ngôi nhà ở ngõ Phất Lộc, đạp đến vườn hoa Chí Linh dạo quanh đó một vòng, tìm thằng bé nằm nào đưa cơm cho bà mẹ bán dép nhựa rong.

Người Buôn Gió
Blog Người Buôn Gió
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
DANH SÁCH TÁC GIẢ