(Xem: 344)
Năm 1967, đêm 18-10, lúc 21 giờ, chồng tôi là Đặng Kim Giang, hoạt động cách mạng từ năm 1928, cấp thiếu tướng, thứ trưởng Bộ Nông trường, bí thư đảng đoàn bộ, lúc đó đang nghỉ ốm tại xã Việt Đoàn, huyện Tiên Sơn, Hà Bắc, đã bị công an vũ trang cùng ba chiếc xe jeep ập vào còng tay đưa đi giữa khi nằm ôm đứa con gái út 5 tuổi ngủ. Sau đó họ khám nhà tôi 3 tiếng đồng hồ, đem đi các tài liệu về Điện Biên Phủ, các ảnh chụp với các lãnh tụ, 1 đài bán dẫn do chuyên gia Liên Xô tặng và 1 súng lục (không có đạn) do tướng Makonovski tặng khi chồng tôi đi với phái đoàn quân sự Việt Nam sang thăm Liên Xô năm 1960
(Xem: 422)
Trong trận nhẩy dù xuống Bắc Kạn, Pháp đã bắt hụt Hồ Chí Minh (7). Theo Bernard Fall, tờ mờ sáng 7-10-1947, Liên đoàn không vận “S” gồm 1,137 người lính bất ngờ nhẩy dù xuống bộ chỉ huy Việt Minh tại Bắc Kạn, Chợ Mới và Chợ Đồn. Họ lấy được bức thư của Hồ Chí Minh mới viết xong chưa kịp ký, bắt được một ông bộ trưởng và các cố vấn Nhật, Đức quốc xã (những người Đức này hợp tác với Nhật trước đây nay trốn theo VM sợ đồng minh bắt xử tội). Hồ Chí Minh và các lãnh đạo đã trốn thoát. Các kho hàng rơi vào tay Pháp cùng với 200 con tin Pháp-Việt mà VM mang theo khi họ rút khỏi Hà Nội cuối năm 1946.
(Xem: 1145)
Kẻ thù giấu mặt ấy là ai? Chị biết, Bộ chính trị cũng biết nhưng không làm gì được. Và bà Tổng Cục Trưởng đã nghĩ đến cái chết. Nhiều người trong Bộ chính trị không tin những hồ sơ ngụy tạo ấy nhưng cũng không “dám” bác bỏ. Chị gần như đơn độc. Chỉ trừ một người bạn giấu mặt. Một ân nhân của chị mà cho đến giờ này, khi sóng gió đã yên, khi một số tay chân của kẻ thù đã bị Bộ công an bắt, bị tòa án xét xử và khi chị đã nghỉ hưu… chị cũng không hề biết người đó là ai? Trong những lúc lâm nguy nhất, người đó đã gọi điện cho chị, từ một trạm điện thoại công cộng, và báo cho chị hay rằng đang có một âm mưu như thế, như thế… rằng sự việc sẽ diễn ra như thế, như thế…
(Xem: 894)
Thế mạnh của Tư Sang nằm ở chỗ có trong tay Trần Cẩm Tú trưởng ban kiểm tra trung ương đảng, có Trương Hoà Bình phó thủ tướng nắm tư pháp tức trực tiếp chỉ đạo luôn thanh tra chính phủ, có Nguyễn Thanh Bình phó ban tổ chức trung ương, có Võ Trọng Việt chủ nhiệm uỷ ban quốc phòng và an ninh Quốc Hội. Chỉ cần Tư Sang cầm hồ sơ gửi đi tố cáo bất kỳ ai, lệnh cho đám bồi bút cất tiếng trên mạng xã hội và báo chí, ngay lập tức các đàn em Tư Sang khởi động đưa đối tượng lên Ban 110, Bộ chính trị. Lúc ấy Bộ Chính Trị không muốn xử nặng thì cũng phải xử nhẹ, chẳng thế nào làm ngơ được.
(Xem: 1265)
Bức thư đã được bí mật chuyển ra ngoài nhân một lần tôi được gặp gia đình. Tôi bế con gái lớn lên, nhân lúc mấy người công an giám sát không để ý, tôi nhét nó vào túi áo của con. My Lan khi ấy mới lên bảy, nhưng sáng dạ, biết tôi vội vã nhét vào đấy một cái gì đó, nhưng không rút ra hỏi bố, mà tảng lờ như không có chuyện gì. Mẹ tôi đã tới gặp Nguyễn Lương Bằng, đưa bức thư ấy cho ông . Ông lẳng lặng đọc, rồi lảng sang chuyện khác. Nhìn thái độ nhớn nhác của ông, mẹ tôi hiểu: ông sợ những con “rệp” được gài trong phòng khách. Khi tiễn mẹ tôi ra cổng, ông mới dám ghé vào tai mẹ tôi thì thào: “Chị ơi, tập thể đã quyết định, tôi đau lòng lắm, nhưng không làm gì được”. Nguyễn Lương Bằng không làm gì được là phải.
(Xem: 2254)
Tổ chức gọi là “Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam” (MTDTGPMNVN) hay thường được gọi tắt là “Mặt trận Giải phóng Miền Nam” được thành lập ngày 20 tháng 12, 1960 với mục đích: “Đoàn kết toàn dân, kiên quyết đấu tranh chống đế quốc Mỹ xâm lược và gây chiến, đánh đổ tập đoàn thống trị Ngô Đình Diệm, tay sai đế quốc Mỹ; thành lập một chính quyền liên minh dân tộc dân chủ rộng rãi ở miền Nam, thực hiện độc lập dân tộc, tự do, dân chủ, cải thiện dân sinh, giữ vững hoà bình, thi hành chính sách trung lập, tiến tới hoà bình thống nhất Tổ quốc, tích cực góp phần bảo vệ hoà bình ở Đông Dương, Đông Nam Á và thế giới."
(Xem: 1755)
Mười năm ông Dũng làm Thủ tướng, mười năm đất nước chìm đắm trong những tai họa khủng khiếp. Tai họa Boxit Tây Nguyên. Tai họa Formosa Vũng Áng. Tai họa Vinashine. Tai họa Vinalines. Tai họa nhà máy điện than công nghệ cổ lỗ, máy móc phế thải mọc lên khắp nước, đầu độc môi trường, giết chết sự sống. Nhà máy điện than Cái Lân ngay sát kì quan thế giới Vịnh Hạ Long, Quảng Ninh. Nhà máy điện than Vĩnh Tân, Bình Thuận phủ bụi than giết sự sống cả dải bờ biển giầu đẹp miền Trung. Nhà máy điện than Sông Hậu rải bụi độc giết dần màu xanh thảm lúa đồng bằng sông Cửu Long.
(Xem: 1241)
Trong các chuyến công tác của Nguyễn Tấn Dũng dù trong hay ngoài nước đều không thể thiếu được Trần Bắc Hà. Cộng với mối quan hệ gần gũi với Tô Lâm, nên Trần Bắc Hà rất có uy quyền. Chỉ là chủ tịch Hội Đồng Quản Trị của BIDV, tương đương với chức tổng cục trưởng, nhưng Trần Bắc Hà chỉ dưới một người mà trên muôn người. Thời kỳ Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, hầu hết mọi nguồn vốn vay ODA đều được chuyển qua BIDV và sau đó được giải ngân thông qua BIDV. Bởi vậy Trần Bắc Hà không chỉ thể hiện uy quyền với các doanh nghiệp đang vay hay muốn vay tiền của BIDV mà còn cả với chính quyền của các địa phương.
(Xem: 1837)
Hải sinh ra ở tỉnh Thái Bình, lớn lên theo học tại Đại học Bách khoa Hà Nội. Cha của Hải là thông dịch viên cho các cố vấn Trung Quốc tại Việt Nam trong những năm 1950. Hải gia nhập đảng CSVN năm 31 tuổi, khá trể so với các đảng viên cùng thời. Làm đảng viên được 10 năm thì Hải nhảy vào Ban chấp hành Trung ương đảng, Hải phóng lên nhanh hơn cả hỏa tiển S-400. Sự bất thường này làm cho nhiều người nghi ngờ là Hải được một thế lực ngoại bang đưa lên.
(Xem: 1803)
Xin anh Thi bình tĩnh, tôi xin nói thẳng, anh Thi và chúng tôi ngồi đây, xét cho cùng đều là bồi bút của đảng. Thân phận chúng ta lầm than lắm, nhục nhã lắm. Anh viết bao tác phẩm nịnh đảng, có bao giờ anh dám mang gương mặt thật của anh ra viết đâu. Anh là kịch sĩ vĩ đại của đảng, đã đóng bao nhiêu vai kịch kẻ khác trừ bản thân mình. Anh không có gương mặt thật trong văn chương, anh là một tên hề cho kẻ cầm quyền mà thôi! Lập tức một chiến sĩ trung thành vô hạn với đảng ngồi sát bên cạnh tôi đứng lên bẻ tay và bẻ cổ tôi là ông Chu Lai, không cho tôi nói…
(Xem: 4951)
Nhà văn Nguyễn Trọng Tạo có bài "Tự dưng lại nghĩ đến tiền" để phản ánh tâm trạng lo âu, chán ngán của người dân trước vấn đề lạm phát tồi tệ nhất tại Việt Nam tính trong 3 năm qua. Từ đó ông hồi tưởng đến câu chuyện đổi tiền ngày xưa đã mang lại thảm ...
(Xem: 6414)
Tết nào tui cũng ngồi nhớ những cái tết thời bao cấp. Thời đó nghèo khổ lắm nhưng vui lắm. Cứ mỗi lần tết đến là háo hức vô cùng. Còn bé thì háo hức đến tết được mặc áo mới, được lì xì, được ăn thịt cá thoả thuê… Tuổi thanh niên thì háo hức được về quê ...
(Xem: 6783)
Thời bao cấp có rất nhiều loại tem phiếu, không thể nhớ hết được. Ví dụ Phiếu chứng nhận máy thu thanh chẳng hạn, tui quên khuấy đi mất. Còn các loại tem gạo, tem vải, tem đường thì nhiều vô kể. Trung ương phát hành rồi về tỉnh còn phát hành tem phiếu ...
(Xem: 5382)
Thời bao cấp trai gái thời thượng không ai gọi là hot boy, hot girl. Không biết miền Nam gọi là gì chứ ở miền Bắc trai gái thời thượng đều gọi là người yêu lý tưởng. Ngay cả cái từ hot hình như cũng chỉ được dùng hơn chục năm trở lại đây thôi, nó bắt ...
(Xem: 3971)
Đã có vài ba phim truyền hình kể về thời bao cấp rồi nhưng chưa có phim nào ghi lại thật đúng thời ấy cả. Mình rất muốn làm một phim về thời bao cấp, làm thật chuẩn để mọi người nhớ lại cái thời đã qua. Nhiều chuyện bây giờ kể lại cho trẻ con chúng nó ...
(Xem: 4505)
Một tuần sau khi tớ tung lên mạng “Phấn đấu kí số 27”, đã có khá nhiều người, đặc biệt là lớp trẻ (từ 50 tuổi trở xuống), comment, gửi message và gọi điện hỏi thăm tớ về những hiện tượng bao cấp mà tớ mới lướt qua vài dòng. Tớ mới chợt nghĩ ra: Ừ nhỉ, ...
PHÊ BÌNH MỚI
08 Tháng Sáu 20212:53 SA
Cuộc đấu tranh nào cũng phải chịu những HY SINH! Quý trọng và ủng hộ phong trào!
Kính nhờ tòa soạn cho xin địa chỉ email hoặc số điện thoại của Tác Gĩa Kim Thanh. Có người tên Nguyễn Thiếu Nga, bạn học củ của KT muốn liên lạc. Tôi là người được nhờ tìm giúp.
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0
28 Tháng Năm 2021
Nghệ sĩ ung dung ngâm tiền từ mùa mưa cho đến hết mùa khô, rồi thản nhiên vặn vẹo bằng câu hỏi là mười mấy mấy tỉ của chúng mày đã là gì với sự nghiệp của ông mà thắc mắc. Xin lỗi bà con, cho tôi văng tục với thằng hề Hoài Linh. Người ta đéo quan tâm sự nghiệp của mày đáng giá bao nhiêu để mày đánh đổi, cái người ta quan tâm là số phận của hàng bao gia đình đồng bào của họ được được giúp đỡ như thế nào khi người ta bị nạn. Đó mới là cái chính. Đừng giở cái giọng lèo lá, bất lương, đánh đố người ta dưới sự trợ giúp của đám báo chí lưu manh như báo Thanh Niên.
26 Tháng Năm 2021
Anh ta muốn chuyện trao tiền từ thiện được diễn ra như một sô diễn, có kịch bản lâm ly, tạo được sự ấn tượng của đám đông, có hiệu ứng truyền thông để làm nổi bật cá nhân mình. Đấy mới là sự tham nhũng, sự khốn nạn, cơ hội và đểu giả và vô lương tâm, tàn nhẫn nhất. Nếu ở một đứa trẻ con, điều này còn dễ chấp nhận, nhiều đứa trẻ con nó định làm điều gì tốt, nó chờ mọi người chú ý đến nó, hoặc nó chọn lúc mọi người dễ chú ý nhất đến thì nó làm.
21 Tháng Năm 2021
Hiệp Định Genève, cũng như Hiệp Định Paris, đối với Bác và Đảng – rõ ràng – đều chỉ là một mớ giấy lộn. Tổng Tuyển Cử (1956) hay Đình Chiến (1973) cũng thế. Hoà bình là từ ngữ không hề có trong tự điển của những người cộng sản. Họ nhất định phải nhuộm đỏ hết cả nước VN (bằng mọi giá và mọi cách) thì mới thoả lòng. Cứu cánh biện minh cho mọi phương tiện. Phương tiện ở đây không chỉ là sinh mạng của hằng triệu thanh niên trai trá́ng mà còn là những vành khăn tang trên đầu góa phụ, và vô số những mảnh đời thơ ấu (bị thẳng tay cướp đoạt) của đám nhi đồng nước Việt.
17 Tháng Năm 2021
Tháng 8-1908, ông Nguyễn Sinh Sắc đang làm Thừa biện bộ Lễ xin cho con là Nguyễn Tất Thành vào học tại trường Quốc Học ở Huế. Trường Quốc Học được ông Ngô Đình Khả thành lập vào năm 1896 theo chỉ dụ của vua Thành Thái để đào tạo nhân tài. Hơn 1 năm sau, khi đang làm Tri huyện Bình Khê ở Bình Định, ông Sắc đánh chết một người dân lúc xử phạt nên bị triều đình sa thải (1). Cha bị mất chức, không có tiền bạc, Thành đành nghĩ học và bước vào đời, hi vọng làm quan như cha không thành.

Ca sĩ Khánh Ngọc: cuộc đời của một đại minh tinh và đại mỹ nhân

04 Tháng Sáu 20217:36 SA(Xem: 322)
Ca sĩ Khánh Ngọc: cuộc đời của một đại minh tinh và đại mỹ nhân
50Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
00

Ca sĩ Khánh Ngọc, nữ ca sĩ ngọt ngào và đầy quyến rũ của nền âm nhạc miền Nam, khi ra đi ở tuổi 85, người ta mới có dịp nhìn lại một cách trọn vẹn cuộc đời và sự nghiệp của bà. Nếu một miền Nam rộng lòng hơn, cuộc sống của những năm 50-60 không quá khắc nghiệt thị phi, thì chắc nền văn nghệ tự do Việt Nam lại có thêm nhiều tác phẩm hay, nhiều câu nhiều độc đáo hơn với sự góp mặt của người nghệ sĩ tài sắc vẹn toàn này.

Tại miền Nam California, Hoa Kỳ, ngày 14/5, tin về việc bà ra đi đã làm không ít người trĩu nặng thương tiếc.

Cần phải nói rằng, vào thời của bà, thập niên 50, việc tìm thấy được một ca sĩ giỏi, đẹp và chấp nhận cuộc đời là đứng trên sân khấu là không phải dễ. Phải trải qua một nền Tây học, mạnh mẽ về tinh thần và có đủ khả năng thu hút công chúng mới có thể trụ nổi. Hơn thế, ban hợp ca Thăng Long khi có mặt bà trong gia đình nghệ sĩ của mình, đã tỏa sáng thêm bội phần, từ lúc bà trở thành vợ của nhạc sĩ Phạm Đình Chương vào năm 1953.

Vốn có dòng máu nửa Hoa, nửa Việt (cha của bà là người Minh Hương) nên sắc đẹp của nữ ca sĩ Khánh Ngọc đậm đà và sắc sảo, một lợi thế vô cùng khiến khán giả ca nhạc lẫn người hâm mộ điện ảnh thời ấy đều yêu mến.

Ca sĩ Khánh Ngọc - Ảnh bên phải chụp năm 1957
Ảnh bên phải chụp năm 1957


Tiểu sử của bà được ghi chú khá đơn sơ:  tên thật là Hàn Thị Lan Nam, sinh năm 1936 (có nơi ghi là 1937). Từ thuở bé, lúc mới năm 12 tuổi, Khánh Ngọc là học trò của đôi nghệ sĩ danh tiếng thời đó là nhạc sĩ Dương Thiệu Tước và ca sĩ Minh Trang. Nhận ra khả năng ca hát và trình diễn của cô học trò cưng, cả hai ông bà đã tìm cách giới thiệu Khánh Ngọc hát trên Đài Phát Thanh Pháp Á, vốn lúc đó họ có công việc là dựng chương trình ca nhạc hàng tháng.

Tâm tình lúc sinh thời, năm 2006, ca sĩ Khánh Ngọc nói rằng “một năm sau khi học với nhạc sĩ Dương thiệu Tước và ca sĩ Minh Trang, tôi được hát trên đài phát thanh. Cuộc đời ca hát của tôi kể như bắt đầu từ đó”.

Bà cũng kể rằng bài hát đầu tiên mà bà bước ra hát trước công chúng là bài “Tiếng Hát Lênh Đênh” của nhạc sĩ Từ Pháp, hát ở rạp Nam Việt, Sài Gòn. Lúc đó, các rạp chiếu phim thường không chiếu chỉ một suất một ngày. Và trước giờ chiếu phim, thì các chủ rạp thường tổ chức thêm các chương trình ca nhạc ngắn với những giọng ca ăn khách để thu hút người tới. Bà Khánh Ngọc kể rằng nhiều rạp lúc đó đã mời bà hát như vậy trong tuần. Nói một cách nào đó, người đắt show, và “chạy show” liên tục đầu tiên vào thập niên 1950, có quảng cáo tên trước rạp như Nam Việt, Nam Quang, Văn Cầm, Đại Nam… chính là ca sĩ Khánh Ngọc.

Bối cảnh miền Nam sau 1954, chính phủ Việt Nam Cộng Hòa ra sức dùng văn nghệ để nói cho người dân hiểu sự khác biệt chính trị giữa hai miền, nên đã mời các đoàn làm phim, đạo diễn nước ngoài đến Việt Nam, dựng lên các tác phẩm về việc xây dựng một chế độ có chính nghĩa quốc gia. Năm 1955, đạo diễn người Phillippines là ông Gerardo De Leon đến Sài Gòn để tuyển diễn viễn chính của bộ phim Exodus, tên tiếng Việt là Ánh sáng Miền Nam. Bà Khánh Ngọc cho biết là đoàn đã thử với rất nhiều diễn viên nhưng chưa vừa ý, cuối cùng, khi đến xem chương trình nhạc cảnh “Được mùa” của ban Hợp ca Thăng Long tại rạp Việt Long, thì đạo diễn Gerardo đã xin cho gặp mặt ca sĩ Khánh Ngọc ngay, và mời bà vào vai chính phim đó.

Sự tham gia của ca sĩ Khánh Ngọc và tài tử Lê Quỳnh đã đem lại thành công rực rỡ cho phim đó. Đại hội điện ảnh Phi Luật Tân vào năm 1956 đã bầu chọn Exodus là phim xuất sắc nhất. Đây là cũng là bộ phim tái dựng lại khung cảnh hàng hàng lớp lớp người không muốn ở với chế độ Cộng sản Miền Bắc để vào Nam. Quảng cáo cho phim này, đạo diễn Gerardo nói đã có đến 800.000 người tham gia vào những đại cảnh xuống tàu.

Poster phim Ánh sáng Miền Nam
Poster phim Ánh sáng Miền Nam



Ngay sau đó, ca sĩ Khánh Ngọc nhận được lời mời với 3 phim nữa, là Đất lành (giải thưởng Danh dự ở liên hoan phim Tây Đức -1957), Chim Lồng Ràng buộc. Tâm tình trên Tuần báo Truyện Phim số 46, 1958, bà kể lại rằng “giấc mơ điện ảnh đã đến với tôi trong một đêm đẹp trời giữa lúc tôi không ngờ nhất”.


Điện ảnh đã cất cánh cho ca sĩ Khánh Ngọc một khung trời mới, nhưng điện ảnh cũng là lối rẽ, khiến đời bà gặp muôn vàn trắc trở về sau.

Năm 1958, khi cùng nhạc sĩ Phạm Duy đi sang Hồng Kông để thực hiện phần âm thanh hậu kỳ cho phim Đất Lành, tình cảm của đôi nghệ sĩ này đã nảy sinh. Trong giới nghệ sĩ nhỏ bé của Sài Gòn và trong thế giới văn nghệ còn nhỏ hẹp của người Việt, câu chuyện này đã khiến nhạc sĩ Phạm Đình Chương, chồng của ca sĩ Khánh Ngọc im lặng đau khổ, và cuối cùng thì muốn làm rõ chuyện một lần cuối.

Rồi trong một lần nhạc sĩ Phạm Duy và ca sĩ Khánh Ngọc cùng nhau, đi xe hơi ra Nhà Bè, nhạc sĩ Phạm Đình Chương đã cho chiếc xe traction của mình đuổi theo chiếc xe của Phạm Duy, Khánh Ngọc, và ép đầu xe dừng lại, để chấm dứt mọi thứ đúng nghĩa của nó. Cuộc chạm trán định mệnh đó đã khiến một ca sĩ, diễn viên điện ảnh tài danh của Việt Nam chia tay chồng, rời bỏ nước và mang theo con trai đến sống tại Hoa Kỳ. Và kết thúc đó cũng mang lại hai ca khúc bất hủ của âm nhạc Việt Nam là Nửa hồn thương đau của nhạc sĩ Phạm Đình Chương, cùng Tôi còn yêu của Phạm Duy.

Một bên là bài hát tím thẫm muộn phiền, mà những bạn bè của nhạc sĩ Phạm Đình Chương nói là cột mốc biến đổi đời ông, khiến đến 10 năm sau này của một nhạc sĩ tài hoa và thơ mộng, chỉ tràn ngập những nốt nhạc đau đớn lặng lẽ. Còn Phạm Duy thì chưa bao giờ dám nói mình là kẻ đúng, nhưng lại chân thành thố lộ, vì biết rõ cung đời của mình, tính cách của mình hoang dại ra sao, khi  cất tiếng hát “tôi còn yêu, tôi cứ yêu”.

Và nếu không có một bóng hồng tài sắc mang nặng ngang trái trong đời mình như nữ ca sĩ Khánh Ngọc, thì làm sao âm nhạc có thể đẹp đẽ và ngất sầu trong ý nhạc của Hoài Bắc Phạm Đình Chương “Tình vui trong phút giây thôi, ý sầu nuôi suốt đời. Thì xin giữ lấy niềm tin, dẫu mộng không bền”.

Giờ thì cả ba nghệ sĩ đó, với lại gặp nhau ở đâu đó rất xa. Hình bóng, tiếng hát và cả tính cách của họ in đậm trong lịch sử âm nhạc Việt Nam. Trên các trang bình luận, cũng có không ít lời khen tiếng chê về cuộc đời của họ. Nhưng có sao đâu, mọi thứ đã như tro bụi đi qua. Họ đã sống và chấp nhận, gánh chịu bằng chính cuộc đời của mình – mà giờ đây cả ba đã hằn lên thời gian, thành bức tranh vô giá về tình yêu, hoang dại và nỗi buồn của đời nghệ sĩ.

Xin ngã mũ chào. Ở đâu đó, vào tuổi 85, người nữ minh tinh điện ảnh đầu tiên của Miền nam Việt Nam tự do, đã thong thả cất bước ra đi.

Tuấn Khanh

Nguồn: nhacsituankhanh.wordpress.com/2021/06/03/ca-si-khanh-ngoc-dai-minh-tinh-va-dai-my-nhan/

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
DANH SÁCH TÁC GIẢ