(Xem: 700)
Nguyễn Tấn Dũng đã phạm một điều tối kỵ trong cuộc chơi của những người cộng sản cao cấp, đó là đánh người tình của đồng chí mình. Chuyện đánh sân sau còn có thể chấp nhận, nhưng chuyện đánh người tình là điều tối kị vì nó gây vết thương lòng rất đau đớn cho người đàn ông đầy quyền lực như Tư Sang. Không có gì đau đớn hơn khi nhìn người yêu bị đoạ đầy mà không cứu được. Nỗi đau ấy âm thầm, dai dẳng trong lòng người anh hào xứ Long An mãi bao nhiêu năm. Vì lẽ đó, khi tấn công Nguyễn Tấn Dũng, Trương Tấn Sang đã không nề hà lôi con cái, anh em nhà Nguyễn Tấn Dũng vào cuộc.
(Xem: 530)
Ngay sau khi bị can Trần Bắc Hà tuyên bố và bắt đầu thực hiện tuyệt thực từ ngày 12/7/2019, Thiếu tướng Nguyễn Duy Ngọc – Cục trưởng Cục C03 đã nhận được văn bản của Trại 771 thông báo về tình trạng tuyệt thực của bị can và yêu cầu đưa đi bị can này đi chữa bệnh hoặc chuyển trại; đồng thời cũng nhận được báo cáo bằng văn bản về việc bị can vẫn tiếp tục tuyệt thực của hai điều tra viên Cục C03 được cử đến trại 771 để nắm tình hình và động viên bị can. Tuy nhiên Thiếu tướng Nguyễn Duy Ngọc đã không có ý kiến chỉ đạo gì để xử lý tình trạng tuyệt thực của bị can này.
(Xem: 530)
Sau khi bị bắt tháng 11/2018 và tạm giam tại trại T16 Bộ Công an, ông Trần Bắc Hà hoàn toàn minh mẫn, tỉnh táo, sức khoẻ tốt, không có bệnh tật gì. Mỗi lần đi lấy cung, ông ấy đều yêu cầu có luật sư theo luật nhưng không được Thiếu tướng Nguyễn Duy Ngọc, Cục trưởng C03 chỉ đạo đáp ứng, còn các lời khai của ông này chủ yếu là phản bác lại các cáo buộc phạm tội trong hầu hết các vụ việc, các câu trả đều lô gích, sắc sảo, kín kẽ, thông tuệ, không có tình tiết nào sơ hở để bị buộc tội, ông ấy chỉ đuối lý trong vụ án BIDV cho công ty Bình Hà vay vốn thực hiện dự án trại bò tại Hà Tĩnh.
(Xem: 1336)
Tư Sang nham hiểm định chơi trò gạo đã thành cơm, cho quân tung tin ông Trọng chết, có nghĩa muốn phế truất ông, đẩy ông Trọng vào thế khó, nếu đang đi không nổi vậy mà xuất hiện công chúng thì khác nào tự hại mình vì mạch máu chưa ổn. Còn xuất hiện trong tình cảnh như thế hay không xuất hiện đều bất lợi, có thể dẫn dến việc đòi hỏi thay thế ông vì bằng chứng sức khoẻ ông đã quá yếu. Người thay thế sẽ là đàn em của Tư Sang là Xuân Phúc và phó Xuân Phúc.
(Xem: 2081)
Trương Duy Nhất là đối tượng chống đối chính trị cực đoan, hoạt động rất mạnh từ khi ra tù đến nay. Thường xuyên liên kết, móc nối với các đối tượng chính trị trong và ngoài nước, các nhen nhóm nhận là "XHDS" để triển khai các hoạt động chống phá Đảng, Nhà Nước và chế độ.
(Xem: 2382)
Một lần đến Thành phố Pleiku dự một buổi liên hoan, Trần Bắc Hà đã chỉ tay chửi mắng, dọa đánh mấy diễn viên của đoàn nghệ thuật tỉnh Gia Lai – Kon Tum khiến đoàn trưởng Ymoan vốn chẳng sợ ai phải cự lại, và thách thức. Bổ sung thêm: Ông trùm có tật mê múa lửa, mê chân dài, bất cứ lễ động thổ, khởi công… nào có mặt là phải có màn múa lửa, về rượu thì mê Balantine chứ không phải Macallan ! Vừa là doanh nhân vừa là quan chức, ông trùm Bắc Hà luôn được xem là “con sói” trong giới ngân hàng, là nhân vật số hai dưới triều đại cũ, “dưới một người trên vạn người”. Quyền năng có thể coi là hô phong hoán vũ, sự ngạo mạn đã thành giai thoại. Hôm nay, ông trùm chính thức vào lò.
(Xem: 2661)
Nay tôi tố cáo những những hiện tượng, những việc làm mang nặng chủ nghĩa cá nhân, ích kỷ, hẹp hòi, định kiến trong công tác cán bộ của Ban lãnh đạo Tổng Công Ty Nông Nghiệp Sài Gòn (mà chủ yếu là ông Lê Tấn Hùng, Bí thư Đảng ủy, Tổng Giám Đốc Tổng Công Ty)
(Xem: 1225)
Thế đấy, toàn gia tộc đều hoạt động, vào tù ra khám, con liệt sĩ, tòa bảo xóa án... nhưng bản thân vẫn bị Đảng CSVN dìm hàng, cho lơ lửng. Kêu oan cách mấy cũng thế... Bản tin năm 2016 nói ông cụ 101 tuổi, năm nay như thế là 103 tuổi rồi, vẫn bị Đảng CSVN làm ngơ chuyện kêu oan. Nội bộ còn trù dập như thế, làm sao tin được CSVN sẽ hòa hợp hòa giải với người bên kia chiến tuyến Sài Gòn?
(Xem: 2979)
Sau khi hết một năm kéo dài, hai anh Hồ Mẫu Ngoạt, Lê Trung Hưng đã hứa là sẽ bố trí cho anh Vĩnh làm trợ lý cho anh Tô Lâm, Bộ trưởng. Khi thấy có văn bản anh Tô Lâm đồng ý, đề xuất Ban Bí thư cho anh Vĩnh làm trợ lý, anh Vĩnh đã rất mừng, chúng em đã chuyển cho anh Ngoạt 2 triệu USD, anh Hưng 1 triệu USD. Nhưng cuối cùng việc không thành, anh Ngoạt, anh Hưng nói Tổng Bí thư đã đồng ý, rất muốn anh Vĩnh làm trợ lý Bộ trưởng, làm tai mắt của Tổng Bí thư ở Bộ, nhưng do nhiều lực cản nên không quyết định được, mong anh Vĩnh thông cảm. Dù việc không được, nhưng các anh cũng không trả lại tiền!
(Xem: 1506)
"Dễ lắm. Nhậm chức giám đốc xong, tôi hẹn hết 500 thằng đấu gấu giang hồ lại, phát cho mỗi đứa một cái phong bì. Tôi bảo: "Anh lên giám đốc, an hay nguy đất này giờ là trách nhiệm của anh. Các chú cầm lấy ít tiền, qua bên kia phà Tân Đệ, về Thái Bình, Hải Phòng… hay đi đâu đó mà làm ăn, để đây cho anh yên tí. Lỡ có "móm" thì về, anh lại cho một ít". Chúng nó quý nên nghe tôi, kéo nhau bỏ đi hết. Vậy là Nam Định yên lành. Nào có bí quyết gì đâu," ông Vĩnh nói với tác giả Hồng Lam.
(Xem: 3558)
Nhà văn Nguyễn Trọng Tạo có bài "Tự dưng lại nghĩ đến tiền" để phản ánh tâm trạng lo âu, chán ngán của người dân trước vấn đề lạm phát tồi tệ nhất tại Việt Nam tính trong 3 năm qua. Từ đó ông hồi tưởng đến câu chuyện đổi tiền ngày xưa đã mang lại thảm ...
(Xem: 4681)
Tết nào tui cũng ngồi nhớ những cái tết thời bao cấp. Thời đó nghèo khổ lắm nhưng vui lắm. Cứ mỗi lần tết đến là háo hức vô cùng. Còn bé thì háo hức đến tết được mặc áo mới, được lì xì, được ăn thịt cá thoả thuê… Tuổi thanh niên thì háo hức được về quê ...
(Xem: 4583)
Thời bao cấp có rất nhiều loại tem phiếu, không thể nhớ hết được. Ví dụ Phiếu chứng nhận máy thu thanh chẳng hạn, tui quên khuấy đi mất. Còn các loại tem gạo, tem vải, tem đường thì nhiều vô kể. Trung ương phát hành rồi về tỉnh còn phát hành tem phiếu ...
(Xem: 3815)
Thời bao cấp trai gái thời thượng không ai gọi là hot boy, hot girl. Không biết miền Nam gọi là gì chứ ở miền Bắc trai gái thời thượng đều gọi là người yêu lý tưởng. Ngay cả cái từ hot hình như cũng chỉ được dùng hơn chục năm trở lại đây thôi, nó bắt ...
(Xem: 2699)
Đã có vài ba phim truyền hình kể về thời bao cấp rồi nhưng chưa có phim nào ghi lại thật đúng thời ấy cả. Mình rất muốn làm một phim về thời bao cấp, làm thật chuẩn để mọi người nhớ lại cái thời đã qua. Nhiều chuyện bây giờ kể lại cho trẻ con chúng nó ...
(Xem: 3242)
Một tuần sau khi tớ tung lên mạng “Phấn đấu kí số 27”, đã có khá nhiều người, đặc biệt là lớp trẻ (từ 50 tuổi trở xuống), comment, gửi message và gọi điện hỏi thăm tớ về những hiện tượng bao cấp mà tớ mới lướt qua vài dòng. Tớ mới chợt nghĩ ra: Ừ nhỉ, ...
PHÊ BÌNH MỚI
17 Tháng Giêng 202010:59 SA
Nhung Nhớ Miền Nam

Đây bãi bồi Châu Thổ muôn năm trước
Giòng Mê Kông hào phóng hạt phù sa
Chín nhánh sông quê nuôi người mở đất
Con sông dài chan chứa bản trường ca

Miệt dưới Cà Mau giòng sông Cái Lớn
Trên đất Long An đôi nhánh sông Vàm
Con sông Hậu chan hòa khu tứ giác
Con sông Tiền tưới mát những vuờn cam

Em gái Nha Mân câu hò Đồng Tháp
"Đây Tháp Mười đẹp lắm nắng Miền Nam"
Đây manh lưới, đây cánh đồng nước nổi
Bầy cá linh non nhớ cội trở về thăm

Đây những chuyến phà đêm qua bến Bắc
Nối nhịp cầu tình nhân chứng Cồn Khương
Đây chuyến xe qua cánh đồng Long Mỹ
Bông lúa Nanh Chồn vương đọng mùi hương

Cầu Đại Ngãi nối đôi bờ thương nhớ
Bòn qua cầu theo gọi hỏi: tâu na?
Qua Rạch Miễu người về yêu mái tóc
Bến Ninh Kiều vương vấn mối tình xa.
16 Tháng Giêng 20206:31 CH
Thật buồn cho anh khi không muốn người em gái đến thăm vào đêm 30. Từ ngày lưu lạc xứ người với anh đêm 30 thật lạ lùng không còn như những ngày xưa êm ái! Nỗi đau ngập trong lòng!
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0
16 Tháng Giêng 2020
Sau khi sự việc xẩy ra, người ta tranh cãi nhau về lỗi do ai. Xem tranh luận và càng thấy rợn người hơn là bên nào cũng nói bên kia âm mưu giết người có sẵn từ trước. Có nghĩa những cái chết đáng sợ như thế đã được dự báo, đã được tính toán từ trước. Hãy thoát ra khỏi những thông tin sáng nắng , chiều mưa của bộ công an. Thoát ra khỏi cả thông tin lề trái là dân Đồng Tâm hôm qua chết 3, hôm nay chết có 1. Thoát ra để đứng ngoài nhìn với con tim mình, với lương tri của mình. Để ngẫm về những cái chết chỉ có ở địa ngục mới có, chỉ có trong truyền thuyết mới có. Vậy mà hiện nay đang xảy ra trên đất nước Việt Nam.
14 Tháng Giêng 2020
Tháng 6 năm 2019 trả lời cử tri Hải Phòng, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc nói đã có kết luận về những phần từ quá khích trong vụ Đồng Tâm , sẽ xử lý nghiêm khắc. Như vậy có thể thấy xuyên suốt một điều, dân Đồng Tâm đang yên bình, chính phủ Nguyễn Xuân Phúc bỗng dưng muốn thu hồi đất của họ với lý do hồi xưa của sân bay Miếu Môn. Thu để làm gì chưa rõ, chẳng có dự án cải tạo , làm mới sân bay nào cả. Đến khi vụ việc ầm ĩ thì bàn với quân đội xây hàng rào. Xây để làm gì, xây hàng rào rồi để đất bỏ hoang như đã bỏ 40 năm chăng.?nhan dinh
14 Tháng Giêng 2020
Máu của Cụ Lê Đình Kình đã đổ xuống trên đất Đồng Tâm, giọt máu của những người dân giữ đất. Màu đỏ của ngọn cờ đỏ sao vàng, được đậm thắm thêm chút nữa nhờ tô thêm máu của những người quyết tâm giữ đất như cụ Lê Đình Kình. Cờ in máu của ai mà gọi là “máu chiến thắng,” khi đảng ngày nay lấy máu của dân làm thắng lợi và tô thắm ngọn cờ?
13 Tháng Giêng 2020
Ký ức sẽ điêu khắc vào lịch sử VN hình tượng cụ già 84 tuổi ấy, đã bị hành hình còn đau đớn hơn cả Chúa Giê su bị hành hình trên cây thập giá. Chúa bị đóng đinh câu rút bởi những kẻ ác, cụ Kình thì bị đạn bắn thủng tim, bụng, chân, ngực bị rach toang ra rồi khâu lại, sau đầu đầy máu... Chúng bắn giết cụ tại nhà mà khi trao trả thi thể cụ cho gia đình còn cố ép buộc họ ký vào biên bản là chết tại cánh Đồng Sênh để nhằm xóa dấu vết của việc làm trái pháp luật và tội ác tày trời. Chúng còn "đặt vào trong tay cụ trái lựu đạn...".

Chết vì giữ đất

14 Tháng Giêng 20207:03 SA(Xem: 104)
Chết vì giữ đất
50Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
00
Xưa nay, người chết vì giữ đất không hiếm. Đất là quê hương, làng mạc, nơi có mồ mả ông cha, nơi đồng ruộng, lúa trổ thành bông nuôi sống con người, nơi tình tự có nghìn lời ca dao đằm thắm. Một ngày bỗng dưng có người đem gươm giáo đến chiếm đoạt, con người hẳn đã phải đứng lên đối kháng, dù trong tay không có một tấc sắt. Dù kẻ chiếm đoạt là ngọai xâm, là thế lực, là cường quyền, nạn nhân thề giữ đất không lui bước, dù đứng trước roi vọt, hơi cay, dùi cui, súng đạn, nhà tù, cuối cùng là máu phải đổ.

Cụ Lê Đình Kình, lãnh đạo của Đồng Tâm, chắc phải biết trước rằng máu của Cụ sẽ phải đổ ra, vì nhân dân đang chống lại một thứ cường quyền ngoan cố, vô cảm, ác tâm không hề nương tay, và sẵn sàng nhúng tay vào máu của kẻ thù! Ngày nay Hoa kỳ hay Trung Cộng có thể là bạn nhưng nhân dân chính lại là kẻ thù của đảng và của nhà nước.

Cụ Lê Đình Kình và vợ. (Hình Facebook)
Cụ Lê Đình Kình và vợ. (Hình: Facebook)

Biến cố ở Đồng Tâm có thể coi bắt nguồn từ năm 1980 khi Bộ Quốc Phòng VNCS lấy 52 hécta đất thuộc địa bàn 3 xã của huyện Chương Mỹ và xã Đồng Tâm, để xây dựng sân bay Miếu Môn. Nhưng đây là vùng đất đồng Sênh, nơi người dân canh tác hàng chục năm qua, không phải là đất vô chủ. Người dân Đồng Tâm muốn chính phủ phải làm rõ trắng, đen, ranh giới đâu là đất nông nghiệp, đâu là đất quốc phòng và khi chiếm đất cần có văn bản chứng minh cụ thể.

Ngày 15 Tháng Tư, 2017, khi công an bắt nhiều người dân để điều tra vụ án giải tỏa đất ở xã Đồng Tâm, chúng đã vấp phải sự phản ứng dữ dội của dân làng, trong số đó có cụ Lê Đình Kình, 84 tuổi, nguyên là bí thư đảng ủy xã, người có hơn 60 năm tuổi đảng và có uy tín, ảnh hưởng lớn đối với dân Đồng Tâm. Sau khi ông Lê Đình Kình và nhiều người khác bị đưa đi, một số công dân Đồng Tâm đã phẫn nộ, đập phá xe cộ, cầm giữ 38 cán bộ huyện Mỹ Đức, công an, cảnh sát cơ động. Đến ngày 18 Tháng Tư, dân Đồng Tâm đã thả 15 cảnh sát, công an, đồng thời dân Đồng Tâm bị bắt trước đó cũng được thả, riêng cụ Lê Đình Kình, bị bắt, “ném lên xe hơi,” phải vào bệnh viện.

Ngày 31 Tháng Mười Hai, 2020, một số bộ đội của Bộ Quốc Phòng về Đồng Tâm, định xây tường rào sân bay Miếu Môn, đã bị dân chúng Đồng Tâm ngăn cảnh, chống đối, sử dụng lựu đạn, bom xăng, dao rựa…

Đến ngày 9 Tháng Giêng, 2020, ba công an tử nạn, được truy tặng “huân chương chiến công” hạng nhất cho thành tích đàn áp dân. Về phía dân làng có một bị thương, một chết. Người chết là cụ Lê Đình Kình, bị đánh gãy rời chân trái, đầu bê bét máu, bị một viên đạn trúng ngay tim. 30 người dân Đồng Tâm giữ đất bị bắt.

Xưa nay, anh hùng, liệt sĩ từng hy sinh mạng sống của mình để cứu đất, giữ đất, tên tuổi đã đi vào lịch sử. Giữ đất cũng là giữ đảo, giữ biển, giữ quê hương, tổ quốc, nòi giống. Từ bà Trưng, bà Triệu đến Trần Hưng Đạo, Quang Trung đều là những bậc tiến bối giữ đất. Hội nghị Diên Hồng có nghìn lời thề “Quyết Chiến” cũng vì ý dân không muốn mất đất vào tay giặc.

Hằng trăm nghìn người lính yêu dấu của chúng ta đã xả thân giữ đất miền Nam. 74 chiến sĩ Hải Quân VNCH cũng đã chết theo tàu vì không muốn mất đất năm 1974. 64 bộ đội VNCS cũng bị thiệt mạng trước quân cướp biển Trung Cộng vì muốn giữ đảo Gạc Ma năm 1988. Đất quý báu, giá trị, và thiêng liêng biết là chừng nào!

Chỉ tiếc là ngày nay, người giữ đất không chết dưới tay quân xâm lược, bành trướng mà phải chết tức tưởi dưới tay một lớp cường hào ác bá mới, nhân danh mục đích quốc phòng, nhân danh sự nghiệp đảng và uy tín quốc gia.

“Hoa hậu Ao Làng” Ngọc Trinh đã có một câu nói rất xưa, là “không có tiền thì cạp đất mà ăn!” Câu nói không sai, ngày nay ở Việt Nam đất là vàng, là tiền, là đô-la và cũng là máu thịt!

Theo quy định tại Điều 53, 54 Hiến Pháp 2013 thì chủ sở hữu đất đai trong nước ghi như sau: “Đất đai, tài nguyên nước, tài nguyên khoáng sản, nguồn lợi ở vùng biển, vùng trời, tài nguyên thiên nhiên khác và các tài sản do Nhà nước đầu tư, quản lý là tài sản công thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý.” Nghĩa là tuy là sở hữu của dân (một cách mơ hồ và trừu tượng), nhưng lại do nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý, nghĩ là dân chỉ được ăn bánh vẽ, còn nhà Nước (hay đảng) có toàn quyền “cạp!” Do đó ngày nay, chính phủ, đảng viên và các giới chức cấp cao có quyền lực, ai cũng trở nên giàu có, đất thành đô la, đất biến thành vàng, đứa nào cũng là đại gia, tỷ phú, có biệt phủ… nhờ giành đất, cướp đất, bán đất cho nhà giàu và các công ty ngoại bang.

Có áp bức thì có tranh đấu, “con giun xéo lắm phải quằn,” cũng vì đất mà dân tộc Việt Nam hiện nay đang chịu thảm nạn, áp bức, khổ đau. Chúng tôi chỉ kể ra đây vài chuyện trong hàng nghìn câu chuyện oan khuất về chuyện cướp đất và giữ đất ở quê nhà.

Năm 2007, hai mẹ con bà Phạm Thị Lài và cô con gái tên Hồ Nguyên Thủy, trần truồng để phản đối đội cưỡng chế đến cướp đất gia đình bà ở quận Cái Răng, thành phố Cần Thơ.

baphamthilaikhoathangiudat
Bà Phạm Thị Lài khỏa thân giữ đất


Hình ảnh hai người phụ nữ trần truồng bị kéo lê trên nền đất đã gây xôn xao và phẫn nộ trong dư luận.

Năm 2012, Đoàn Văn Vươn ở Cống Rộc, Vinh Quang cùng gia đình chống lại vụ cưỡng chế đất đai ở Tiên Lãng của Ủy Ban Nhân Dân huyện Tiên Lãng, thành phố Hải Phòng. Kết quả có 4 công an và 2 lính bị thương, 6 người dân bị bắt và bị khởi tố, trong đó có anh em Đoàn Văn Vương bị kết án tù 3 đến 5 năm.

congantancongnhadoanvanvuong
Công an tấn công nhà Đoàn Văn Vươn

Năm 2014 khoảng 2,000 dân oan Văn Giang, Dương Nội và dân oan khắp tỉnh thành trong cả nước kéo đến 35 Ngô Quyền, Lý Thái Tổ để biểu tình chính phủ cướp đất. Cho đến nay, 356 gia đình Dương Nội, Hà Nội đã mất nhà, mất đất canh tác, sống nghèo khổ, không việc làm vì bị cướp đất, đã không nhận tiền đền bù đất, tiếp tục khiếu kiện suốt 10 năm qua. Bà Cấn Thị Thêu đã vào nhà tù hai lần vì lãnh đạo bà con biểu tình chống cướp đất.

danoanduongnoi
Dân oan Dương Nội

Năm 2015, bà Lê Thị Châm, 54 tuổi, xã Cẩm Điền, huyện Cẩm Giang, cùng đám đông tìm cách ngăn không cho chiếc máy xúc ủi đất ruộng của nông dân để tiến hành dự án vì giá bồi thường quá thấp, đã bị xe ủi đất cán qua người.

mayxuccannguoibieutinhlethichamohaiduong10072015
Máy xúc cán qua người bà Lê Thị Châm

Năm 2016 tại khu công nghiệp Cẩm Điền-Lương Điền Đắk Nông, 3 người thiệt mạng và 13 người khác bị thương khi chính quyền cho người lái xe ủi, máy cày cũng như người dùng hung khí tiến đến phá khu rẫy của người dân tên Hoàng Văn Thắng, lấy đất cho công ty thuê mướn. Một người dân đã bị kết án tử hình.

Năm 2019,  nông dân Long Hưng tỉnh Đồng Nai quyết giữ đất. Nhiều người dân đã để sẵn quan tài, cùng những khẩu hiệu thể hiện quyết tâm “quyết tử để giữ đất” sau khi chính quyền tỉnh này giao đất cho tập đoàn Dona Coop làm chủ đầu tư dự án Khu Đô thị Kinh tế.

Thái độ ôn hòa với kiến nghị, van xin, cầu cứu đã xẩy ra quá lâu trước khi bùng nổ những câu chuyện xả thân để giữ đất. Dân oan bị cướp đất đã cầm đơn đi cầu cứu khắp cửa quan, cửa đảng, nhưng đều vô vọng, không ai còn tin tưởng vào pháp luật, chế độ. Vì vậy, liều chết là phương cách cuối cùng mà người dân có thể làm để bảo vệ mảnh đất của cha ông nghìn xưa để lại.

Từ nhiều năm nay, dân oan từ các tỉnh phía Nam như Bình Thuận, Bình Dương, An Giang, Bến Tre, Tiền Giang, Đồng Tháp, Vĩnh Long, Sài Gòn… và cả phía Bắc như Hưng Yên, Hải Phòng, Vĩnh Phú… đã kéo đến văn phòng đại diện chính phủ phía Nam, 210 Võ Thị Sáu – Sài Gòn, hay văn phòng tiếp dân của Quốc Hội 35 Ngô Quyền, Hà Nội để ăn chực, nằm chờ, màn trời, chiếu đất để tiếp tục khiếu nại, kêu oan về các trường hợp bị cướp nhà, cướp đất của họ, nhưng chẳng đi đến đâu. Ngày nay thêm cảnh Vườn Rau Lộc Hưng, đất Thủ Thiêm, trong “tiếng oan dậy đất, án ngờ lòa mây!”

Máu của Cụ Lê Đình Kình đã đổ xuống trên đất Đồng Tâm, giọt máu của những người dân giữ đất. Màu đỏ của ngọn cờ đỏ sao vàng, được đậm thắm thêm chút nữa nhờ tô thêm máu của những người quyết tâm giữ đất như cụ Lê Đình Kình. Cờ in máu của ai mà gọi là “máu chiến thắng,” khi đảng ngày nay lấy máu của dân làm thắng lợi và tô thắm ngọn cờ?

Huy Phương
Nguồn : Người Việt

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
DANH SÁCH TÁC GIẢ