(Xem: 431)
Nguyễn Tấn Dũng đã phạm một điều tối kỵ trong cuộc chơi của những người cộng sản cao cấp, đó là đánh người tình của đồng chí mình. Chuyện đánh sân sau còn có thể chấp nhận, nhưng chuyện đánh người tình là điều tối kị vì nó gây vết thương lòng rất đau đớn cho người đàn ông đầy quyền lực như Tư Sang. Không có gì đau đớn hơn khi nhìn người yêu bị đoạ đầy mà không cứu được. Nỗi đau ấy âm thầm, dai dẳng trong lòng người anh hào xứ Long An mãi bao nhiêu năm. Vì lẽ đó, khi tấn công Nguyễn Tấn Dũng, Trương Tấn Sang đã không nề hà lôi con cái, anh em nhà Nguyễn Tấn Dũng vào cuộc.
(Xem: 394)
Ngay sau khi bị can Trần Bắc Hà tuyên bố và bắt đầu thực hiện tuyệt thực từ ngày 12/7/2019, Thiếu tướng Nguyễn Duy Ngọc – Cục trưởng Cục C03 đã nhận được văn bản của Trại 771 thông báo về tình trạng tuyệt thực của bị can và yêu cầu đưa đi bị can này đi chữa bệnh hoặc chuyển trại; đồng thời cũng nhận được báo cáo bằng văn bản về việc bị can vẫn tiếp tục tuyệt thực của hai điều tra viên Cục C03 được cử đến trại 771 để nắm tình hình và động viên bị can. Tuy nhiên Thiếu tướng Nguyễn Duy Ngọc đã không có ý kiến chỉ đạo gì để xử lý tình trạng tuyệt thực của bị can này.
(Xem: 396)
Sau khi bị bắt tháng 11/2018 và tạm giam tại trại T16 Bộ Công an, ông Trần Bắc Hà hoàn toàn minh mẫn, tỉnh táo, sức khoẻ tốt, không có bệnh tật gì. Mỗi lần đi lấy cung, ông ấy đều yêu cầu có luật sư theo luật nhưng không được Thiếu tướng Nguyễn Duy Ngọc, Cục trưởng C03 chỉ đạo đáp ứng, còn các lời khai của ông này chủ yếu là phản bác lại các cáo buộc phạm tội trong hầu hết các vụ việc, các câu trả đều lô gích, sắc sảo, kín kẽ, thông tuệ, không có tình tiết nào sơ hở để bị buộc tội, ông ấy chỉ đuối lý trong vụ án BIDV cho công ty Bình Hà vay vốn thực hiện dự án trại bò tại Hà Tĩnh.
(Xem: 1191)
Tư Sang nham hiểm định chơi trò gạo đã thành cơm, cho quân tung tin ông Trọng chết, có nghĩa muốn phế truất ông, đẩy ông Trọng vào thế khó, nếu đang đi không nổi vậy mà xuất hiện công chúng thì khác nào tự hại mình vì mạch máu chưa ổn. Còn xuất hiện trong tình cảnh như thế hay không xuất hiện đều bất lợi, có thể dẫn dến việc đòi hỏi thay thế ông vì bằng chứng sức khoẻ ông đã quá yếu. Người thay thế sẽ là đàn em của Tư Sang là Xuân Phúc và phó Xuân Phúc.
(Xem: 1858)
Trương Duy Nhất là đối tượng chống đối chính trị cực đoan, hoạt động rất mạnh từ khi ra tù đến nay. Thường xuyên liên kết, móc nối với các đối tượng chính trị trong và ngoài nước, các nhen nhóm nhận là "XHDS" để triển khai các hoạt động chống phá Đảng, Nhà Nước và chế độ.
(Xem: 2126)
Một lần đến Thành phố Pleiku dự một buổi liên hoan, Trần Bắc Hà đã chỉ tay chửi mắng, dọa đánh mấy diễn viên của đoàn nghệ thuật tỉnh Gia Lai – Kon Tum khiến đoàn trưởng Ymoan vốn chẳng sợ ai phải cự lại, và thách thức. Bổ sung thêm: Ông trùm có tật mê múa lửa, mê chân dài, bất cứ lễ động thổ, khởi công… nào có mặt là phải có màn múa lửa, về rượu thì mê Balantine chứ không phải Macallan ! Vừa là doanh nhân vừa là quan chức, ông trùm Bắc Hà luôn được xem là “con sói” trong giới ngân hàng, là nhân vật số hai dưới triều đại cũ, “dưới một người trên vạn người”. Quyền năng có thể coi là hô phong hoán vũ, sự ngạo mạn đã thành giai thoại. Hôm nay, ông trùm chính thức vào lò.
(Xem: 2522)
Nay tôi tố cáo những những hiện tượng, những việc làm mang nặng chủ nghĩa cá nhân, ích kỷ, hẹp hòi, định kiến trong công tác cán bộ của Ban lãnh đạo Tổng Công Ty Nông Nghiệp Sài Gòn (mà chủ yếu là ông Lê Tấn Hùng, Bí thư Đảng ủy, Tổng Giám Đốc Tổng Công Ty)
(Xem: 1104)
Thế đấy, toàn gia tộc đều hoạt động, vào tù ra khám, con liệt sĩ, tòa bảo xóa án... nhưng bản thân vẫn bị Đảng CSVN dìm hàng, cho lơ lửng. Kêu oan cách mấy cũng thế... Bản tin năm 2016 nói ông cụ 101 tuổi, năm nay như thế là 103 tuổi rồi, vẫn bị Đảng CSVN làm ngơ chuyện kêu oan. Nội bộ còn trù dập như thế, làm sao tin được CSVN sẽ hòa hợp hòa giải với người bên kia chiến tuyến Sài Gòn?
(Xem: 2816)
Sau khi hết một năm kéo dài, hai anh Hồ Mẫu Ngoạt, Lê Trung Hưng đã hứa là sẽ bố trí cho anh Vĩnh làm trợ lý cho anh Tô Lâm, Bộ trưởng. Khi thấy có văn bản anh Tô Lâm đồng ý, đề xuất Ban Bí thư cho anh Vĩnh làm trợ lý, anh Vĩnh đã rất mừng, chúng em đã chuyển cho anh Ngoạt 2 triệu USD, anh Hưng 1 triệu USD. Nhưng cuối cùng việc không thành, anh Ngoạt, anh Hưng nói Tổng Bí thư đã đồng ý, rất muốn anh Vĩnh làm trợ lý Bộ trưởng, làm tai mắt của Tổng Bí thư ở Bộ, nhưng do nhiều lực cản nên không quyết định được, mong anh Vĩnh thông cảm. Dù việc không được, nhưng các anh cũng không trả lại tiền!
(Xem: 1402)
"Dễ lắm. Nhậm chức giám đốc xong, tôi hẹn hết 500 thằng đấu gấu giang hồ lại, phát cho mỗi đứa một cái phong bì. Tôi bảo: "Anh lên giám đốc, an hay nguy đất này giờ là trách nhiệm của anh. Các chú cầm lấy ít tiền, qua bên kia phà Tân Đệ, về Thái Bình, Hải Phòng… hay đi đâu đó mà làm ăn, để đây cho anh yên tí. Lỡ có "móm" thì về, anh lại cho một ít". Chúng nó quý nên nghe tôi, kéo nhau bỏ đi hết. Vậy là Nam Định yên lành. Nào có bí quyết gì đâu," ông Vĩnh nói với tác giả Hồng Lam.
(Xem: 3440)
Nhà văn Nguyễn Trọng Tạo có bài "Tự dưng lại nghĩ đến tiền" để phản ánh tâm trạng lo âu, chán ngán của người dân trước vấn đề lạm phát tồi tệ nhất tại Việt Nam tính trong 3 năm qua. Từ đó ông hồi tưởng đến câu chuyện đổi tiền ngày xưa đã mang lại thảm ...
(Xem: 4536)
Tết nào tui cũng ngồi nhớ những cái tết thời bao cấp. Thời đó nghèo khổ lắm nhưng vui lắm. Cứ mỗi lần tết đến là háo hức vô cùng. Còn bé thì háo hức đến tết được mặc áo mới, được lì xì, được ăn thịt cá thoả thuê… Tuổi thanh niên thì háo hức được về quê ...
(Xem: 4381)
Thời bao cấp có rất nhiều loại tem phiếu, không thể nhớ hết được. Ví dụ Phiếu chứng nhận máy thu thanh chẳng hạn, tui quên khuấy đi mất. Còn các loại tem gạo, tem vải, tem đường thì nhiều vô kể. Trung ương phát hành rồi về tỉnh còn phát hành tem phiếu ...
(Xem: 3667)
Thời bao cấp trai gái thời thượng không ai gọi là hot boy, hot girl. Không biết miền Nam gọi là gì chứ ở miền Bắc trai gái thời thượng đều gọi là người yêu lý tưởng. Ngay cả cái từ hot hình như cũng chỉ được dùng hơn chục năm trở lại đây thôi, nó bắt ...
(Xem: 2571)
Đã có vài ba phim truyền hình kể về thời bao cấp rồi nhưng chưa có phim nào ghi lại thật đúng thời ấy cả. Mình rất muốn làm một phim về thời bao cấp, làm thật chuẩn để mọi người nhớ lại cái thời đã qua. Nhiều chuyện bây giờ kể lại cho trẻ con chúng nó ...
(Xem: 3130)
Một tuần sau khi tớ tung lên mạng “Phấn đấu kí số 27”, đã có khá nhiều người, đặc biệt là lớp trẻ (từ 50 tuổi trở xuống), comment, gửi message và gọi điện hỏi thăm tớ về những hiện tượng bao cấp mà tớ mới lướt qua vài dòng. Tớ mới chợt nghĩ ra: Ừ nhỉ, ...
PHÊ BÌNH MỚI
10 Tháng Mười Một 20192:56 CH
Hello google
06 Tháng Mười Một 20194:30 CH
I am from Bing Hung , Phan Thiet too
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0
20 Tháng Mười Một 2019
Cho đến tháng 9 năm 2019, khi cuộc chiến tranh giành quyền lực trong nội bộ đảng CSVN nổ ra, khi mà sức khoẻ của Nguyễn Phú Trọng đang tệ hại thấy rõ. Một người có tên Hoàng Việt đưa bài viết nhắc đến Bình Ruồi trong vai trò ứng cử viên chức chủ tịch nước. Một nhóm thế lực nào đó đang muốn đưa Nguyễn Văn Bình lên chức chủ tịch nước, có vẻ không có gì cản nổi bước đi của Nguyễn Văn Bình, khi chính Bình Ruồi từ sau chuyến đi Trung Quốc về được Nguyễn Phú Trọng rất tin cậy, quý mến. Phải chăng Nguyễn Văn Bình có chân mệnh của đấng thiên tử, vì thế mọi vận hạn, nguy nan cận kề tự nhiên tan biến, thay thế vào đó là những vận may quá lớn. Chỉ có thiên tử mới có được phúc trời biến hoạ thành phúc như vậy.
20 Tháng Mười Một 2019
Bức tường Berlin, từng được Chính Phủ Đông Đức (Cộng Hòa Dân Chủ Đức) gọi là “Tường thành bảo vệ chống phát xít” (tiếng Đức: Antifaschistischer Schutzwall) nhưng không thấy Tây Phương tấn công vào Đông Đức và cũng không ai trèo qua tường để vào vùng Cộng Sản kiểm soát tìm tự do. Cho đến ngày bức tường Bá Linh sụp đổ, 12 Tháng Mười Một năm 1989, trong lịch sử vượt thoát đã có 171 người thiệt mạng khi cố vượt qua bức tường, nhưng cũng đã có hơn 5,000 người Đông Đức (trong đó có cả 600 lính biên phòng Đông Đức,) đã vượt qua được bức tường bằng cách nhảy từ cửa sổ tòa nhà gần bức tường, trèo qua dây thép gai, bay bằng khinh khí cầu, bò qua cống và lái xe băng qua những phần bỏ ngỏ của bức tường.
06 Tháng Mười Một 2019
Hôm nay, sau hơn 44 năm “giải phóng” và “hủy diệt,” những con người của thời đại “sinh Bắc tử Nam” dù không hề bị Mỹ hay Ngụy quân Ngụy quyền nào truy đuổi, dù đã sinh ra ở Việt Nam nhưng bất chấp tính mạng để “đu đủ thứ,” đu dưới mọi hình thức: đu thuyền, đu “chuyên cơ,” đu thùng xe tải, đu hôn nhân giả… để lại mong được ra đi một cách bất hợp pháp đến các xứ sở mà đảng và nhà nước cs đã gọi là “đang giẫy chết” và “đứng bên bờ vực thẳm?!” Sự kiện “đu đủ thứ” chính là trả lời cho câu hỏi “Bao năm giải phóng như thế này phải không em? “
06 Tháng Mười Một 2019
Tại Barcelona, nước Tây Ban Nha, thanh niên đã hô hào nhau “Làm như Hồng Kông!” khi tiến đến chiếm phi trường! Họ xuống đường khi nghe tin một lãnh tụ của phong trào bị tòa xử án tù và bị bắt giam ngày 14 Tháng Mười, vì hô hào vùng Catalan ly khai. Ngay sau đó một thông điệp được truyền đi trên mạng, giống hệt như các thanh niên Hồng Kông đã gởi, kêu gọi nhau “Tiến về phi trường El Prat.” Thanh niên Barcelona còn truyền cho nhau cả đoạn phim dùng hoạt hình, “Cẩm Nang Chống Bom Cay Mắt” mà các bạn trẻ Hồng Kông tung lên trên mạng!

Văn chương, văng tục

06 Tháng Mười Một 20199:59 SA(Xem: 116)
Văn chương, văng tục
50Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
00

Văng tục là bật, phát ra những lời tục tĩu một cách bừa bãi, lộ liễu đến mức trắng trợn, thô lỗ, trái với những gì mà xã hội coi là lịch sự, thanh nhã. Như vậy trong văn chương, thơ phú chúng ta có chấp nhận những lời lẽ “thô tục” không?

Cảm nhận bởi các sự việc xẩy ra thô bạo, gian ác, cay đắng, gây phẫn nộ không phải riêng cho cá nhân người viết là làm ảnh hưởng đến quần chúng và dân tộc, nên các tác giả đôi khi không đè nén được sự tức giận, phải thốt lên thành lời, những lời thô lỗ, chua cay, có khi là tiếng chửi.

Thợ sửa xe lề đường - Hà Nội mưu sinh
Người dân tại Việt Nam tối tăm, nghèo đói trong chế độ cộng sản khiến nhiều nhà văn, nhà thơ cũng phải chửi thề. (Hình minh họa: Getty Images)

Trong lịch sử Việt Nam, từ khi chẳng may, có đảng Cộng Sản du nhập vào quốc gia này, tạo những nỗi thống khổ, bất công cho nhân dân, cũng là từ khi văn học của đất nước vang lên những tiếng chửi thề.

Chuyện học tập, phê bình, kiểm thảo, đả thông trong sinh hoạt quần chúng của chế độ “Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa” đã bị Trần Dần chửi huỵch toẹt:

“Và đa số là ngại học tập, ngại nghe đả thông. Ngại nghe cán bộ nói nhiều. Ngại bị ‘nắm tư tưởng.’ Nắm, nắm con c.”

Trần Dần còn e dè không viết tục nguyên chữ, nhưng từ đây về sau, các tác giả khác chửi thẳng, chửi thật.

Thời đảng chiếm miền Nam, hô hào “lao động là vinh quang,” không biết Nguyễn Đức Sơn chửi ai trong bài thơ “Cây Bông” sau đây.

“Đụ mẹ

Cây bông

Hắn không

Lao động

Ai trồng

Chật chỗ

Mày nhổ

Xem sao

Máu trào

Thiên cổ.”

Ngày nay, ngay một người đang sống dưới chế độ Hà Nội, Thái Bá Tân, trước những bất công của nền tư pháp khốn nạn, cũng phải chửi thề “Địt Mẹ” không phải chỉ một lần mà nhiều trong bài “Địt Mẹ Tòa!”

“…Tướng Vĩnh và tướng Hóa

Bị tù chỉ bảy năm.

Thằng bé ăn trộm vịt

Cũng bị tù bảy năm.

Như thế là gì nhỉ?

Như thế là thằng tòa

Có phân biệt đối xử

Giữa quan và dân ta.

Tội hai tên tướng ấy

Đáng ngựa xéo voi dày.

Vậy sao, dân tự hỏi,

Tòa xử nhẹ thế này?

Tôi nghĩ, một, vì chúng

Có rất, rất nhiều tiền.

Hai, và điều quan trọng,

Chúng có thẻ đảng viên.

Tòa sợ chúng đốt thẻ,

Làm bẽ mặt đảng ta.

Vì thế mà xử nhẹ.

Xin lỗi, địt mẹ tòa!”

Hiền lành hết mực như nhà báo Tưởng Năng Tiến ở hải ngoại, nhân việc vợ chồng ông Trần Bê ở Khánh Hòa bị khởi tố, phê chuẩn bắt giam oan sai trong 37 năm mà không được bồi thường, chỉ có một lời xin lỗi của chính quyền, vì luật định đã “hết thời hiệu xem xét xin lỗi, cải chính công khai,” cũng đã hạ bút.

Luật cái mả cha, định cái mả mẹ chúng mày gì mà đốn mạt đến thế? Cả một tập đoàn truyền thông cũng không đứa nào thử đặt ra một câu hỏi nhỏ: ‘Hai nạn nhân khốn khổ, khốn nạn của cái ngành tư pháp này sẽ sinh sống cách nào cho hết quãng đời (tàn) còn lại?’ Bán vé số hay đi ăn mày?

Nhà thơ Trạch Gầm ở hải ngoại có một bài thơ rất nổi tiếng là bài “Cho Tao Chửi Mầy Một Tiếng,” đã văng tục hai tiếng “đụ má”vào thẳng mặt bọn lãnh đạo Việt Cộng trong nước khi đất đai tổ tiên để lại bị cắt dâng cho ngoại bang.

“Đụ má, cho tao chửi mày một tiếng

Đất của Ông Cha sao mầy cắt cho Tàu

Ngậm phải củ gì mà mầy cứng miệng

Đảng của Mầy, chết mẹ… đảng tào lao.”

Đến khi ngòi bút vào tay ký giả Bùi Bảo Trúc thì sự phẫn nộ đã lên cao điểm. Tuy vốn là người chữ nghĩa, học thức nhưng không phải vậy mà Bùi Bảo Trúc tránh dùng những chữ mà người đọc có thể nhăn mặt, điều đó không thấy trong những cuốn sách “Thư Gửi Bạn Ta” cách đây hơn hai chục năm, do nhà xuất bản Văn Nghệ của ông Võ Thắng Tiết xuất bản. Tôi cho đó là một điều dồn nén gây ra phẫn uất cho tác giả càng ngày càng nhiều, mà chỉ viết ra hay nói ra mới giải tỏa được sự bực tức, ấm ức mà thôi.

Khi nghe tin nhà cầm quyền VC đã vói tay qua đảo Galang và tìm mọi cách để nhà cầm quyền của đảo này phải phá bỏ tấm bảng tưởng niệm thuyền nhân, Bùi Bảo Trúc bèn viết ngay bài “Thư Gửi Bọn Chó Đẻ Việt Cộng.”

– “Tao không thể dùng bất cứ một từ ngữ nào khác hơn để gọi chúng mày. Bởi vì chúng mày chính là một bọn chó đẻ đàn em chó đẻ Hồ Chó Minh!”

– “Tao mong sao chúng mày chết đi sớm chừng nào may chừng ấy cho dân tộc Việt Nam. Chừng đó, tao bảo đảm mồ mả chúng mày sẽ không bao giờ được để cho nguyên vẹn, kể cả cái xác thối của thằng đại lưu manh chó đẻ Hồ Chó Minh ở Ba Đình đang làm bẩn cái tên lịch sử Cần Vương quá đẹp của Đinh Công Tráng và Phan Đình Phùng này. Nếu có phải nói thêm điều gì về cách xưng hô này thì chắc phải là đôi ba lời xin lỗi mấy con chó vì cách gọi đó đã cho chúng mày được làm con những con chó ấy.”

– “Tổ cha thằng khủng bố khốn nạn này!”

– “Vì vậy, trò chửi thề, ăn nói thô tục sẽ không bao giờ hết nơi người Hà Nội khi vẫn còn bọn đười ươi, những thứ như Phan Văn Khải và những con tương cận còn ngồi một đống ở Hà Nội. (Hà Nội…chửi!)

– “Khốn nạn cho biển cả của ngư ông. Tiên sư cha bọn hến!”

– “Dùng để phô cái ngu và cái dốt ra là như thế! Đáng đời dốt nát của các con!”

– “Tiên phải học lấy tất cả những trò mất dậy và khốn bạn nhất. Và hậu học cái… củ gì thì có gì quan trọng đâu!”

… “trường hợp cả hai người đàn ông thích ăn cứt này. Ai bảo dại thì cho chúng chết đáng đời!”

Về câu nói “Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, Trung Quốc” của Lê Duẫn, Bùi Bảo Trúc nói.

“Rõ ràng đó là một câu nói quan trọng nhất trong sự nghiệp của Lê Duẩn cần được ghi nhớ. Cần được ghi nhớ mới được ghi khắc ngay trên cổng vào đền thờ của nó. (Cầm Cặc Chó Đái) Đọc xong câu nói ô nhục của thằng khốn nạn thì chỉ muốn chửi cha tiên nhân bố cả cái bọn chuyên cầm cặc cho chó đái!”

– “Chứ dịch đúng theo ngôn ngữ của những người Cộng Sản Việt Nam thì phải dịch là cái lăng Hồ Chí Minh hệt như cái “nhà ỉa công cộng” kiểu kiến trúc La Hy thì mới đúng.”

– “Bác nói rằng không gì quí hơn là độc lập và tự do. Thế nhưng độc lập thì không có. Tập Cận Bình nắm cả nước trong tay nó rồi chỉ còn hy vọng còn chút tự do cho đúng với lời bác dậy, thì trung tá công an Vũ Văn Hiển đem cái món đó dìm xuống ngang hàng với cái bộ phận ở dưới thắt lưng của nó:“Tự do cái con cặc.” (Tự Do cái Con Cặc!)

Nhất là đối với chế độ và bọn lãnh đạo đang cai trị tại quê nhà Việt Nam, Bùi Bảo Trúc chửi không tiếc lời bằng những ngôn ngữ thậm tệ.

– “Hồ Chí Minh: Bác sống chỉ làm bẩn đất nước mà thôi! Nên bác chết mừng là phải!”

– “Phan Văn Khải: Bọn đười ươi!”

– “Nguyễn Tấn Dũng: Thằng chích đít!”

-“Nguyễn Xuân Phúc: Bố khỉ! Nó là thằng đã ngu lại dốt!”

và thằng Tầu Chu Xuân Phàm: “Thằng cắc ké!”

Tác giả những câu thơ mượt mà “Hãy tưởng tượng trở về nơi hẹn cũ- Thăm hàng sao và bể nước đầy mây- Trên ghế đá vọng âm lời tình tự- Nét chữ mờ quấn quýt vẫn còn đây!” lại có thể nộ khí xung thiên như thế sao?

Trong bài tựa sách Sử ký, Tư Mã Thiên đã đưa ra thuyết “Phát phẫn trứ thư” (uất ức mà viết thành sách). Văn chương được sáng tác từ sự phẫn uất của người nghệ sĩ. Đây không còn là những điều uất ức của nhà văn, là câu chuyện sáng tác riêng tư nữa, mà là sự biểu lộ sự bất bình chung của nhà văn đối với thực tại. Điều này thể hiện một bước tiến trong quan niệm sáng tác nếu so với quan niệm truyền thống của nhà nho ngày trước.

BS.Trần Xuân Dũng trong tác phẩm “Sống Chẳng Còn Quê” xuất bản ở Úc đã viết:”Lúc nào tôi cũng khắc khoải về nước Việt Nam đã mất!”

Ông bỏ nước ra đi vì chế độ Cộng Sản và cho rằng Cộng Sản là những “những kẻ trời không dung, đất không tha,” vậy thì những lời văng tục, bất bình dành cho những loại người ấy đã xứng đáng chưa?

Huy Phương
Nguồn : Người Việt

 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
DANH SÁCH TÁC GIẢ