(Xem: 1004)
Nay tôi tố cáo những những hiện tượng, những việc làm mang nặng chủ nghĩa cá nhân, ích kỷ, hẹp hòi, định kiến trong công tác cán bộ của Ban lãnh đạo Tổng Công Ty Nông Nghiệp Sài Gòn (mà chủ yếu là ông Lê Tấn Hùng, Bí thư Đảng ủy, Tổng Giám Đốc Tổng Công Ty)
(Xem: 326)
Thế đấy, toàn gia tộc đều hoạt động, vào tù ra khám, con liệt sĩ, tòa bảo xóa án... nhưng bản thân vẫn bị Đảng CSVN dìm hàng, cho lơ lửng. Kêu oan cách mấy cũng thế... Bản tin năm 2016 nói ông cụ 101 tuổi, năm nay như thế là 103 tuổi rồi, vẫn bị Đảng CSVN làm ngơ chuyện kêu oan. Nội bộ còn trù dập như thế, làm sao tin được CSVN sẽ hòa hợp hòa giải với người bên kia chiến tuyến Sài Gòn?
(Xem: 1648)
Sau khi hết một năm kéo dài, hai anh Hồ Mẫu Ngoạt, Lê Trung Hưng đã hứa là sẽ bố trí cho anh Vĩnh làm trợ lý cho anh Tô Lâm, Bộ trưởng. Khi thấy có văn bản anh Tô Lâm đồng ý, đề xuất Ban Bí thư cho anh Vĩnh làm trợ lý, anh Vĩnh đã rất mừng, chúng em đã chuyển cho anh Ngoạt 2 triệu USD, anh Hưng 1 triệu USD. Nhưng cuối cùng việc không thành, anh Ngoạt, anh Hưng nói Tổng Bí thư đã đồng ý, rất muốn anh Vĩnh làm trợ lý Bộ trưởng, làm tai mắt của Tổng Bí thư ở Bộ, nhưng do nhiều lực cản nên không quyết định được, mong anh Vĩnh thông cảm. Dù việc không được, nhưng các anh cũng không trả lại tiền!
(Xem: 440)
"Dễ lắm. Nhậm chức giám đốc xong, tôi hẹn hết 500 thằng đấu gấu giang hồ lại, phát cho mỗi đứa một cái phong bì. Tôi bảo: "Anh lên giám đốc, an hay nguy đất này giờ là trách nhiệm của anh. Các chú cầm lấy ít tiền, qua bên kia phà Tân Đệ, về Thái Bình, Hải Phòng… hay đi đâu đó mà làm ăn, để đây cho anh yên tí. Lỡ có "móm" thì về, anh lại cho một ít". Chúng nó quý nên nghe tôi, kéo nhau bỏ đi hết. Vậy là Nam Định yên lành. Nào có bí quyết gì đâu," ông Vĩnh nói với tác giả Hồng Lam.
(Xem: 495)
Vào tháng 7/2017 trên mạng internet xuất hiện lá thư được cho là của nhiều người thân các nạn nhân của "Vụ án xét lại chống Đảng". Trong thư, có đọan: "Theo ông Nguyễn Trung Thành (vụ trưởng Vụ Bảo vệ đảng thuộc Ban tổ chức Trung ương) là người trực tiếp thi hành thì Bí thư Thứ nhất Lê Duẩn và ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Tổ chức Trung ương Đảng Lê Đức Thọ nhân danh Bộ Chính trị chỉ đạo việc bắt giữ và giam cầm."
(Xem: 675)
Ông Tư Sang phát biểu luôn tỏ vẻ ta đây là người liêm khiết, vậy xin hỏi chị em Đặng Thị Hoàng Yến- Đặng Thành Tâm là ai, có phải là doanh nghiệp sân sau, sân trước không? Sau khi Đặng Thành Tâm làm ăn thua lỗ, Đặng Thị Hoàng Yến trốn ra nước ngoài thì ông Tư Sang bỏ rơi, theo kiểu “vắt chanh bỏ vỏ”. Khi giá cao su cao vời vợi, Tập đoàn công nghiệp cao su Việt Nam làm ăn phát đạt, ông Tư Sang và Ba Thung, Tổng giám đốc, quyền chủ tịch Tập đoàn cao su Việt Nam đi đâu cũng như hình với bóng; Ba Thung lo tài chính, hậu cần cho gia đình để “anh Tư Sang yên tâm hoạt động chính trị”. Nay Ba Thung bị bắt giam, ông Tư Sang viết báo đề nghị xử lý nghiêm tham nhũng?!
(Xem: 915)
Sau này anh Trần Duy Nghĩa, con cố thị trưởng Thủ đô, bác sĩ Trần Duy Hưng - là bạn cực thân của gia đình bà Bô - từ Pháp trở về Việt Nam, có dịp đến thăm bà cụ Bô kể cho tôi chuyện cơ mật của gia đình. Đó là khi tự mình trở về nhà, bà Bô đã dự liệu sẽ liều mình nếu như bà bị đuổi khỏi ngôi nhà thân yêu của chính mình. Bà đã bảo con bà mang theo một can đầy xăng để liều sống chết với lẽ phải, sống chết với nhà cửa, với con cháu ruột thịt của mình. Thế nhưng thật là may mắn và hạnh phúc, can xăng đã không cần dùng đến.
(Xem: 928)
Nguyên nhân vì sao Nô làm thiệt hại hàng trăm tỷ và là người của Nguyễn Tấn Dũng mà chẳng bị cơn thanh trừng của Phúc nghẹo ? Vì khi Phúc còn làm chủ nhiệm văn phòng chính phủ, Phúc cũng muốn gây dựng ảnh hưởng quan hệ với mọi tay chân của Dũng. Trong lúc xây dựng quan hệ này, Phúc đã ngủ với Trần Tuyết Ánh, vợ Nô nhiều lần. Đó là lý do thứ nhất vì sao Đoàn Thanh Nô mang tiếng là tay chân của Dũng mà không bị Phúc xử.
(Xem: 728)
Với mức gia tăng lạm phát như trên, chỉ trong ba năm từ 1986 đến 1988, trước khi tôi đi du học Ba Lan, giá cả hàng hóa và dịch vụ ở Việt Nam đã tăng gần 100 lần. Tôi còn nhớ rõ, cái xe máy Simson S50 anh tôi dành dụm tiền mua được trong thời gian du học Đông Đức, đem về bán trước đổi tiền năm 1985, má tôi gửi vào tiết kiệm, đến năm 1990 rút ra số tiền không mua nổi một chiếc lốp xe đạp. Đổi tiền rồi phát hành tiền vô tội vạ khiến lạm phát gia tăng ở mức cao là đỉnh cao nghệ thuật nhà nước tước đoạt tiền của nhân dân.
(Xem: 779)
Vậy là những ngày ấy, Chúng tôi, lũ học sinh, Đã uổng công bỏ học Để tham gia biểu tình. Khóc cho cái không có. Căm thù cái hư vô. Uổng những giọt nước mắt. Uổng cổ họng rát khô. Mãi sau này mới biết: Cộng sản, cả Việt Nam, Vì mục đích của họ, Không gì không dám làm. Giờ thì thêm điều nữa, Thuộc về Tham Sân Si: Người cộng sản hiện đại Ăn không từ cái gì!
(Xem: 2442)
Nhà văn Nguyễn Trọng Tạo có bài "Tự dưng lại nghĩ đến tiền" để phản ánh tâm trạng lo âu, chán ngán của người dân trước vấn đề lạm phát tồi tệ nhất tại Việt Nam tính trong 3 năm qua. Từ đó ông hồi tưởng đến câu chuyện đổi tiền ngày xưa đã mang lại thảm ...
(Xem: 3502)
Tết nào tui cũng ngồi nhớ những cái tết thời bao cấp. Thời đó nghèo khổ lắm nhưng vui lắm. Cứ mỗi lần tết đến là háo hức vô cùng. Còn bé thì háo hức đến tết được mặc áo mới, được lì xì, được ăn thịt cá thoả thuê… Tuổi thanh niên thì háo hức được về quê ...
(Xem: 2880)
Thời bao cấp có rất nhiều loại tem phiếu, không thể nhớ hết được. Ví dụ Phiếu chứng nhận máy thu thanh chẳng hạn, tui quên khuấy đi mất. Còn các loại tem gạo, tem vải, tem đường thì nhiều vô kể. Trung ương phát hành rồi về tỉnh còn phát hành tem phiếu ...
(Xem: 2618)
Thời bao cấp trai gái thời thượng không ai gọi là hot boy, hot girl. Không biết miền Nam gọi là gì chứ ở miền Bắc trai gái thời thượng đều gọi là người yêu lý tưởng. Ngay cả cái từ hot hình như cũng chỉ được dùng hơn chục năm trở lại đây thôi, nó bắt ...
(Xem: 1939)
Đã có vài ba phim truyền hình kể về thời bao cấp rồi nhưng chưa có phim nào ghi lại thật đúng thời ấy cả. Mình rất muốn làm một phim về thời bao cấp, làm thật chuẩn để mọi người nhớ lại cái thời đã qua. Nhiều chuyện bây giờ kể lại cho trẻ con chúng nó ...
(Xem: 2259)
Một tuần sau khi tớ tung lên mạng “Phấn đấu kí số 27”, đã có khá nhiều người, đặc biệt là lớp trẻ (từ 50 tuổi trở xuống), comment, gửi message và gọi điện hỏi thăm tớ về những hiện tượng bao cấp mà tớ mới lướt qua vài dòng. Tớ mới chợt nghĩ ra: Ừ nhỉ, ...
PHÊ BÌNH MỚI
bởi 
12 Tháng Mười 20184:31 SA
Ở bên Mỹ mà chửi thì dễ quá ! Về thử VN mà biểu diễn vài màn ngoạn mục xem sao , chứ cứ thủ đoạn “ đâm bị thóc , chọc bị gạo “ nản quá .
"Ông bị bắt giam sau khi phát động các hoạt động nhân đạo cứu trợ cho đồng bào sông Cửu Long bị bão lụt" Thế mới thấy chế độ Cộng sản là một chế độ đi ngược với sự nhân đạo và thiện tâm.
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0
15 Tháng Mười 2018
Hơn 30 năm làm báo, tôi có nhiều cơ hội để có thể “vun vén” cho mình một cơ ngơi “quí tộc” như chàng nhạc sĩ nọ. Nhưng tôi không chọn cách đó. Bởi không xem đấy là một giá trị “quí tộc, thượng lưu”, và ngược lại, luôn hướng cho mình một lối sống giản lược nhất có thể. Không biết gia thế cu cậu thế nào. Ừ, cứ cho là “quí tộc” đi. Nhưng, ôm đàn tửng tưng vài nốt sòn la sí đố mà dám vỗ ngực xưng “tinh hoa”, đòi “dẫn dắt dân tộc” thì là thứ vô học. Tôi không cho đó là sự lỡ lời. Lỡ, có thể văng Đ.M, hay… “cái ông Nhạ”. Còn đây, là cậu đã mặc xếp mình thuộc tầng lớp “quý tộc tinh hoa” mang sứ mệnh “dẫn dắt dân tộc” cơ mà. Đất nước, có vài đứa như thế là mạt vận, chứ “dẫn dắt” chi.
12 Tháng Mười 2018
Nếu không có tư nhân nào quan tâm, do nó không có khả năng sinh lời, do không mấy ai muốn đến đó xem biểu diễn, thì nó có cấp bách đến mức cả hệ thống chính trị phải tập trung lại, phải lấy tiền của dân ra để xây, khi còn bao nhiêu vấn đề cấp bách khác chưa được giải quyết? Nếu cần cải thiện khả năng thụ cảm âm nhạc của người dân, thì trước hết, hãy giúp họ có một cuộc sống bớt chật vật, bớt phải lo toan đến cơm áo gạo tiền. Hãy để cho tâm hồn người dân được tự do tư duy, tự do biểu đạt. Chỉ khi ấy họ mới cảm thụ được cái hay, cái đẹp của âm nhạc bác học. Nếu cần hãnh diện với thế giới, thì trước tiên, hãy cải thiện vị trí của đất nước này trên các bảng xếp hạng của thế giới, đừng vội cạnh tranh với những Con sò, Philharmonie de Paris…
11 Tháng Mười 2018
Sự xảo trá và lươn lẹo để nắm trọn quyền lực của Nguyễn Phú Trọng ai cũng nhìn thấy rõ như ban ngày. Chính bản thân Trọng cũng hiểu rằng người dân đều trông thấy rõ dã tâm tham vọng quyền lực của chính y. Vì thế y đã chuẩn bị cho những tên bồi bút siêu hạng núp trong đám nhân sĩ tiến bộ , nằm ngoài đảng để hỗ trợ cho y về mặt dư luận. Những tên bồi bút thường lượn mập mờ giữa ranh giới dân chủ và chế độ cộng sản, thỉnh thoảng có những vụ việc chúng lấn chút sang phía những người đầu tranh dân chủ để người ta nghĩ chúng không phải là người của đảng. Chúng là nhà báo, là nhân sĩ , là nhà khoa học, là thầy giáo, nhà văn, nhà thơ hay có thể là một thằng chủ cái nhà hàng ăn khoác mác doanh nghiệp trong hàng ngũ dân chủ...
10 Tháng Mười 2018
Khi Liên Xô-nơi mà chúng ta gọi là anh cả, sụp đổ, vị lãnh đạo cộng sản cuối cùng của họ là ông Mikhail Gorbachev thốt lên rằng: "Tôi đã bỏ một nửa cuộc đời cho lý tưởng Cộng Sản. Ngày hôm nay tôi phải đau buồn mà nói rằng: Đảng Cộng Sản chỉ biết tuyên truyền và dối trá". Ông là một giáo sư, một nhà trí thức, ông có nhận ra giống Gorbachev hay không? Thực lòng mà nói, giờ đây hầu hết người Việt đã ngán tận cổ cái gọi là Chủ nghĩa Cộng sản, Chủ nghĩa xã hội rồi. Tôi biết là các ông cũng cố giữ hoặc là chưa đủ dũng cảm buông bỏ thôi, chứ các ông cũng đã mất niềm tin dữ dội lắm. Nếu ông dọn được mấy thứ ảo tưởng, huyễn hoặc, lừa dối này ra khỏi Việt Nam, chắc rằng cả đất nước này sẽ tôn thờ ông, mãi mãi.

Danh Ná

11 Tháng Mười 20188:52 SA(Xem: 1755)
Danh Ná
50Vote
40Vote
31Vote
20Vote
10Vote
31

NHỮNG DÒNG VÀO TRUYỆN

Truyện Danh ná thuộc loại truyện “những đứa trẻ con không muốn lớn” mà bố tôi có ý định viết hàng trăm cuốn. Mỗi cuốn bố tôi giới thiệu một nhô con cự phách và dễ thương ở một địa phương. Để nhô con cả nước Việt Nam hiểu nhau, yêu nhau và thấy được rằng quê hương mình chỗ nào cũng đẹp, chỗ nào cũng hiền hòa. Nhưng việc làm của bố tôi bị ngừng lại từ tháng 5 năm 1975. Danh ná đã viết xong và đã quảng cáo sẽ phát hành. Buổi chiều ngày 8 tháng 4 năm 1976, khi người ta đến “mời” bố tôi “đi chơi xa”, người ta đã quên mất thằng Danh ná, không giải nó theo. Do đó, Danh ná, đứa trẻ con may mắn, còn nguyên vẹn những giàn ná, con gà tre, chiếc bè, bằng hữu, tuổi thơ và mộng ước. Và tôi, tôi có bổn phận giấu kỹ thằng Danh ná trong nhà tù mà tôi tự phong mình làm…chúa ngục ! Ngày 11 tháng 9 năm 1981, bố tôi về. Nhà tôi đã trải qua một cuộc biển dâu ghê gớm. Nhiều thứ đã mất mát, kể luôn ngót năm mươi cuốn sách của bố tôi bị ăn cướp ở nước Mỹ, những cuốn sách mà, vì viết ra chúng, bố tôi bị lưu đầy 2007 ngày rưỡi!

Nhiều thứ đã đem đổi chác lấy gạo, sắn, ngô, khoai. Nhưng Danh ná vẫn là đứa trẻ con không muốn lớn, không muốn mất chút xíu hồn nhiên, trong sáng, tinh nghịch nào. Bố tôi, hầu như quên nhiều chuyện. Ông trầm lặng và buồn bã khác hẳn ngày xưa. Chẳng khi nào, từ hôm trở về, bố tôi nhắc chuyện văn chương chữ nghĩa. Nên tôi chả dại gì khoe thằng Danh ná với cái bè đã ghép xong. Bè của Danh ná không để vượt biên đâu. Nó chẳng sợ gì bọn cướp biển Thái Lan man rợ. Nó chỉ sợ xa quê hương. Xa quê hương là xa tất cả, là đứt rời dĩ vãng, kỷ niệm, là một thứ gì đó nổi trôi trên dòng sông nước mắt chảy xiết không tên tuổi. Danh ná nhất định ở lại Việt Nam với Dzũng Đakao, Bồn lừa, Hưng mập... Tôi giấu bố tôi đem thiên anh hùng ca của nó, đem giấc mơ thắp sáng Việt Nam của nó theo tôi. Dĩ nhiên, Danh ná không thể nào so sánh với Thằng Vũ tuyệt vời được. Nhưng với riêng tôi, Danh ná là cái gì tôi còn giữ lại cho bố tôi sau cuộc phần thư * ở quê nhà và sau những âm mưu ăn cướp của đám bất lương ở quê người.

Thưa bố, những trang bản thảo Danh ná con biết bảo vệ năm con mười một tuổi. Năm nay, con đã mười tám rồi. Con xin bố tha thứ cho con cái tội đã trót giấu bố đem thằng Danh ná sang Pháp mong cho xuất bản công khai, không cần ký ẩn dưới bút hiệu nào khác. Xuất bản Danh ná, mục đích khờ khạo của con gái bố chỉ muốn nói lên điều này : “Bố tôi viết chuyện con nít đòi chiếm lại đảo Hoàng Sa, không chịu để mất một tấc đất cho kẻ thù truyền kiếp Trung Hoa mà tại sao người ta dám bảo bố tôi phản động !”

Paris, 12/09/1982
Thiên Hương

Chú thích: * Phần thư : Đốt sách vở. Chỉ tội ác của Tần Thủy Hoàng thời xưa, đó là tội ác Phần thư khanh nho (đốt sách, chôn học trò).

Danh Ná

Nếu Danh ná đã xuất bản trước ngày tôi trốn khỏi Việt Nam, những dòng vào truyện sẽ như thế. Nhưng vợ con tôi đã ngần ngại. Do đó, Danh ná mãi tới ngày hôm nay mới xuất hiện. Và tôi bắt buộc cần có lời thêm. Truyện Danh ná tôi khởi viết ngay sau khi Trung Cộng tấn chiếm đảo Hoàng Sa, và Hoàng Sa, thuở đó còn thuộc quyền kiểm soát của Việt Nam Cộng Hòa. Thuở đó, Hà Nội đã cúi gầm mặt, im hơi lặng tiếng trước cuộc xâm lăng bỉ ổi này. Chương thứ nhất của Danh ná đã đăng trên Tạp chí Tuổi Ngọc. Bìa sau tiểu thuyết Cám ơn em đã yêu anh cũng đã quảng cáo Danh ná với mẫu bìa của Đinh Tiến Luyện. Thực sự tôi chưa viết xong Danh ná.

Nhưng vợ con tôi qua Pháp, tôi muốn giúp vợ con tôi có chút tiền còm và nghĩ rằng Danh ná là truyện tuổi thơ hiền lành, dẫu phổ biến ở ngoại quốc sẽ chẳng sao cả. Vậy thì tôi đã viết tiếp từ chương thứ năm và gửi lén sang Pháp, cùng với Đồi Fanta gửi lén sang Anh.

Từ chương năm tới chương cuối, tôi khéo léo trả lời bọn ngự sử văn học mác xít khi họ mỉa mai tôi : Yêu nước không bao giờ là vẽ ra mộng ước cho tuổi thơ, để tuổi thơ biết làm đẹp quê hương. Cũng chẳng bao giờ là vinh quang tưởng tượng ở những trận đá bóng chinh phục sự ngưỡng mộ Việt Nam của thế giới.

Bọn ngự sử văn học cho rằng, tuổi thơ yêu nước là phải biết ôm súng, cầm lựu đạn chống Mỹ cứu nước. [Những tên biệt kích trong mặt trận tư tưởng văn hóa miền Nam, Sự Thật, Hà nội 1980]. Tôi định sửa vài đoạn, viết thêm vài đoạn mới cho Danh ná, nhưng sợ làm phai chất hồn nhiên của Danh ná và bạn hữu của nó. Và tôi muốn cho xuất bản giống hệt bản thảo viết trên giấy xã hội chủ nghĩa, ở nhà người bạn đường Nguyễn Huỳnh Đức, quận Phú Nhuận.

Cho đến bây giờ, tôi vẫn tự hào, sau ba mươi năm hò hét, khoe khoang, cộng sản chưa đào tạo nổi một tay nào viết truyện tuổi thơ quyến rũ tuổi thơ như tôi. Tôi tin tưởng, rồi người ta sẽ quên những Hồ Chí Minh, Lê Duẩn, Trường Chinh… Để chỉ còn nhớ Dzũng Đakao, Chương Còm, Bồn lừa, Danh ná…

Paris 6/1985
DUYÊN ANH

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
DANH SÁCH TÁC GIẢ