(Xem: 903)
Nay tôi tố cáo những những hiện tượng, những việc làm mang nặng chủ nghĩa cá nhân, ích kỷ, hẹp hòi, định kiến trong công tác cán bộ của Ban lãnh đạo Tổng Công Ty Nông Nghiệp Sài Gòn (mà chủ yếu là ông Lê Tấn Hùng, Bí thư Đảng ủy, Tổng Giám Đốc Tổng Công Ty)
(Xem: 281)
Thế đấy, toàn gia tộc đều hoạt động, vào tù ra khám, con liệt sĩ, tòa bảo xóa án... nhưng bản thân vẫn bị Đảng CSVN dìm hàng, cho lơ lửng. Kêu oan cách mấy cũng thế... Bản tin năm 2016 nói ông cụ 101 tuổi, năm nay như thế là 103 tuổi rồi, vẫn bị Đảng CSVN làm ngơ chuyện kêu oan. Nội bộ còn trù dập như thế, làm sao tin được CSVN sẽ hòa hợp hòa giải với người bên kia chiến tuyến Sài Gòn?
(Xem: 1553)
Sau khi hết một năm kéo dài, hai anh Hồ Mẫu Ngoạt, Lê Trung Hưng đã hứa là sẽ bố trí cho anh Vĩnh làm trợ lý cho anh Tô Lâm, Bộ trưởng. Khi thấy có văn bản anh Tô Lâm đồng ý, đề xuất Ban Bí thư cho anh Vĩnh làm trợ lý, anh Vĩnh đã rất mừng, chúng em đã chuyển cho anh Ngoạt 2 triệu USD, anh Hưng 1 triệu USD. Nhưng cuối cùng việc không thành, anh Ngoạt, anh Hưng nói Tổng Bí thư đã đồng ý, rất muốn anh Vĩnh làm trợ lý Bộ trưởng, làm tai mắt của Tổng Bí thư ở Bộ, nhưng do nhiều lực cản nên không quyết định được, mong anh Vĩnh thông cảm. Dù việc không được, nhưng các anh cũng không trả lại tiền!
(Xem: 380)
"Dễ lắm. Nhậm chức giám đốc xong, tôi hẹn hết 500 thằng đấu gấu giang hồ lại, phát cho mỗi đứa một cái phong bì. Tôi bảo: "Anh lên giám đốc, an hay nguy đất này giờ là trách nhiệm của anh. Các chú cầm lấy ít tiền, qua bên kia phà Tân Đệ, về Thái Bình, Hải Phòng… hay đi đâu đó mà làm ăn, để đây cho anh yên tí. Lỡ có "móm" thì về, anh lại cho một ít". Chúng nó quý nên nghe tôi, kéo nhau bỏ đi hết. Vậy là Nam Định yên lành. Nào có bí quyết gì đâu," ông Vĩnh nói với tác giả Hồng Lam.
(Xem: 426)
Vào tháng 7/2017 trên mạng internet xuất hiện lá thư được cho là của nhiều người thân các nạn nhân của "Vụ án xét lại chống Đảng". Trong thư, có đọan: "Theo ông Nguyễn Trung Thành (vụ trưởng Vụ Bảo vệ đảng thuộc Ban tổ chức Trung ương) là người trực tiếp thi hành thì Bí thư Thứ nhất Lê Duẩn và ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Tổ chức Trung ương Đảng Lê Đức Thọ nhân danh Bộ Chính trị chỉ đạo việc bắt giữ và giam cầm."
(Xem: 588)
Ông Tư Sang phát biểu luôn tỏ vẻ ta đây là người liêm khiết, vậy xin hỏi chị em Đặng Thị Hoàng Yến- Đặng Thành Tâm là ai, có phải là doanh nghiệp sân sau, sân trước không? Sau khi Đặng Thành Tâm làm ăn thua lỗ, Đặng Thị Hoàng Yến trốn ra nước ngoài thì ông Tư Sang bỏ rơi, theo kiểu “vắt chanh bỏ vỏ”. Khi giá cao su cao vời vợi, Tập đoàn công nghiệp cao su Việt Nam làm ăn phát đạt, ông Tư Sang và Ba Thung, Tổng giám đốc, quyền chủ tịch Tập đoàn cao su Việt Nam đi đâu cũng như hình với bóng; Ba Thung lo tài chính, hậu cần cho gia đình để “anh Tư Sang yên tâm hoạt động chính trị”. Nay Ba Thung bị bắt giam, ông Tư Sang viết báo đề nghị xử lý nghiêm tham nhũng?!
(Xem: 847)
Sau này anh Trần Duy Nghĩa, con cố thị trưởng Thủ đô, bác sĩ Trần Duy Hưng - là bạn cực thân của gia đình bà Bô - từ Pháp trở về Việt Nam, có dịp đến thăm bà cụ Bô kể cho tôi chuyện cơ mật của gia đình. Đó là khi tự mình trở về nhà, bà Bô đã dự liệu sẽ liều mình nếu như bà bị đuổi khỏi ngôi nhà thân yêu của chính mình. Bà đã bảo con bà mang theo một can đầy xăng để liều sống chết với lẽ phải, sống chết với nhà cửa, với con cháu ruột thịt của mình. Thế nhưng thật là may mắn và hạnh phúc, can xăng đã không cần dùng đến.
(Xem: 861)
Nguyên nhân vì sao Nô làm thiệt hại hàng trăm tỷ và là người của Nguyễn Tấn Dũng mà chẳng bị cơn thanh trừng của Phúc nghẹo ? Vì khi Phúc còn làm chủ nhiệm văn phòng chính phủ, Phúc cũng muốn gây dựng ảnh hưởng quan hệ với mọi tay chân của Dũng. Trong lúc xây dựng quan hệ này, Phúc đã ngủ với Trần Tuyết Ánh, vợ Nô nhiều lần. Đó là lý do thứ nhất vì sao Đoàn Thanh Nô mang tiếng là tay chân của Dũng mà không bị Phúc xử.
(Xem: 669)
Với mức gia tăng lạm phát như trên, chỉ trong ba năm từ 1986 đến 1988, trước khi tôi đi du học Ba Lan, giá cả hàng hóa và dịch vụ ở Việt Nam đã tăng gần 100 lần. Tôi còn nhớ rõ, cái xe máy Simson S50 anh tôi dành dụm tiền mua được trong thời gian du học Đông Đức, đem về bán trước đổi tiền năm 1985, má tôi gửi vào tiết kiệm, đến năm 1990 rút ra số tiền không mua nổi một chiếc lốp xe đạp. Đổi tiền rồi phát hành tiền vô tội vạ khiến lạm phát gia tăng ở mức cao là đỉnh cao nghệ thuật nhà nước tước đoạt tiền của nhân dân.
(Xem: 724)
Vậy là những ngày ấy, Chúng tôi, lũ học sinh, Đã uổng công bỏ học Để tham gia biểu tình. Khóc cho cái không có. Căm thù cái hư vô. Uổng những giọt nước mắt. Uổng cổ họng rát khô. Mãi sau này mới biết: Cộng sản, cả Việt Nam, Vì mục đích của họ, Không gì không dám làm. Giờ thì thêm điều nữa, Thuộc về Tham Sân Si: Người cộng sản hiện đại Ăn không từ cái gì!
(Xem: 2371)
Nhà văn Nguyễn Trọng Tạo có bài "Tự dưng lại nghĩ đến tiền" để phản ánh tâm trạng lo âu, chán ngán của người dân trước vấn đề lạm phát tồi tệ nhất tại Việt Nam tính trong 3 năm qua. Từ đó ông hồi tưởng đến câu chuyện đổi tiền ngày xưa đã mang lại thảm ...
(Xem: 3443)
Tết nào tui cũng ngồi nhớ những cái tết thời bao cấp. Thời đó nghèo khổ lắm nhưng vui lắm. Cứ mỗi lần tết đến là háo hức vô cùng. Còn bé thì háo hức đến tết được mặc áo mới, được lì xì, được ăn thịt cá thoả thuê… Tuổi thanh niên thì háo hức được về quê ...
(Xem: 2793)
Thời bao cấp có rất nhiều loại tem phiếu, không thể nhớ hết được. Ví dụ Phiếu chứng nhận máy thu thanh chẳng hạn, tui quên khuấy đi mất. Còn các loại tem gạo, tem vải, tem đường thì nhiều vô kể. Trung ương phát hành rồi về tỉnh còn phát hành tem phiếu ...
(Xem: 2536)
Thời bao cấp trai gái thời thượng không ai gọi là hot boy, hot girl. Không biết miền Nam gọi là gì chứ ở miền Bắc trai gái thời thượng đều gọi là người yêu lý tưởng. Ngay cả cái từ hot hình như cũng chỉ được dùng hơn chục năm trở lại đây thôi, nó bắt ...
(Xem: 1903)
Đã có vài ba phim truyền hình kể về thời bao cấp rồi nhưng chưa có phim nào ghi lại thật đúng thời ấy cả. Mình rất muốn làm một phim về thời bao cấp, làm thật chuẩn để mọi người nhớ lại cái thời đã qua. Nhiều chuyện bây giờ kể lại cho trẻ con chúng nó ...
(Xem: 2198)
Một tuần sau khi tớ tung lên mạng “Phấn đấu kí số 27”, đã có khá nhiều người, đặc biệt là lớp trẻ (từ 50 tuổi trở xuống), comment, gửi message và gọi điện hỏi thăm tớ về những hiện tượng bao cấp mà tớ mới lướt qua vài dòng. Tớ mới chợt nghĩ ra: Ừ nhỉ, ...
PHÊ BÌNH MỚI
Nhắc lại vấn đề báo chí Sài Gòn hay thì có hay và tin cũng rất nhanh nhạy , Cạnh các tờ báo thân và chống chính quyền thường làm cho độc giả bị chi phối nhiều trong đời sống hằng ngày và cả vận mệnh Quốc Gia.
Thí dụ: như tờ báo Đen Trắng của ông Việt Định Phương nổi tiếng về câu chuyện của Công Chúa Bocastsa.Trang sau có mục tử vi hằng tuần của chiêm tinh gia mà tui quên tên cứ bói là "hạn tuổi nầy sẽ rời Quân Ngũ một ngày không xa lắm"( Tuổi thi hành quân dịch)
Tuy nhiên cũng từ trang quảng cáo của tờ báo nầy tui phải kiên nể chiêm tinh gia Khánh Sơn. Ông quảng cáo như sau:
- Tôi Martrer Khánh Sơn từng coi bói cho Cựu Hoàng Bảo Đại,Toàn quyền Pháp Đông Dương...Tôi nói được nhiều thứ tiếng không cần phải thông dịch. Tôi sống không quá hai năm nữa mời bà con đến xem kẻo muộn.
Quả thật hai năm sau ngày vc cưỡng chiếm MN ông đã bât quả lựu đạn và chết tại nhà trên vùng Bảy Hiền.
Cũng từ câu chuyện con chim ưng...ở trên đường Tổng Đốc Phương.
Làm tui liên tưởng đến câu chuyện thảm sát ở một tiệm đóng giầy vào năm 50 trên cùng con đường mà ba tui kể lại.
Người làm công cho một tiệm đóng giày ham chơi đề nuôi con số 25 CON Ó nhiều tháng mà không trúng, nợ càng chồng chất.
Buổi trưa nọ ông năn nĩ người chủ mượn tiền để đánh con số 25( đề ngày Cây Da Xà của ông Bảy Diệm)nhưng bị từ chối. Ông có nói nếu chiều nay xổ CON Ó ông sẽ cắt cổ hết cho coi.
Quả thật chiều hôm đó con số 25 đã xổ và ông hụt trúng.Ông lấy dao gọt da giết hết vợ con và cả nhà ông chủ sau đó thì tự sát.
Tôi xin phép được nói rõ chân dung của hai người có cùng họ và tên là Phạm Đình Trọng, cả hai đều là sĩ quan quân đội Việt Nam. Thế nhưng đại tá Phạm Đình Trọng thật nguyên là phóng viên của báo Quân đội Nhân dân. Sau này là trưởng Chi nhánh báo Quân đội Nhân dân ở phía Nam. Thời gian đó ở địa chỉ 63 đường Lý Tự Trọng Q. 1, Tp. Hồ Chí Minh. Đại tá Phạm Đình Trọng là người hiền lành, khiêm tốn, thân ái với đồng đội, đồng nghiệp. Tuyệt đối trung thành với Quân đội và với Tổ quốc.
2. Thiếu tá Phạm Đình Trọng (nay là phản động) nguyên là đại úy ở Xưởng phim Quân đội ở phố Lý Nam Đế, Hà Nội. Hồi còn chiến tranh ông ta sơ tán ở nhà dân đã ăn cắp của dân, bất kể cơ quan quân đội nào ở phố Lý Nam Đế, Hà Nội cũng biết vụ này. Khi ông ta làm việc ở xưởng phim quân đội – theo một đại tá là đạo diễn ở xưởng phim kể - Phạm Đình Trọng là một kẻ nổi tiếng ganh ghét, đố kỵ, là một chuyên gia kiện tụng, chuyên gia vu khống, đặt điều bôi nhọ người khác. Vì xưởng phim muốn tống khứ ông ta đi nên đã buộc phải nâng hàm thiếu tá cho ông và xưởng phim cũng tự đi liên hệ cho ông ta có một chỗ làm tại báo Điện ảnh Kịch trường, nhưng ở đây chỉ cho ông ta làm phát hành báo. Để thoát khỏi công việc phát hành, ông ta xin chuyển vào miền Nam xin vào Chi nhánh phía Nam của báo Tài chính. Ông ta lập tức kiện lên tổng biên tập nói xấu những cán bộ cũ ở Chi nhánh này và đòi làm trưởng Chi nhánh, nhưng không được, ông liền kiện lên thứ trưởng Bộ tài chính đòi chấp nhận yêu cầu của ông ta cũng không được. Cuối cùng ông ta kiện tuốt cả 3 người là trưởng Chi nhánh báo Tài chính ở miền Nam, Tổng biên tập báo Tài chính và Thứ trưởng Bộ Tài chính. Đơn ông ta gởi đi các nơi là Hội nhà báo Việt nam, Văn phòng Quốc hội, Bộ Chính trị, Ban tư tưởng Văn hóa TƯ vv… Vẫn không được giải quyết theo âm mưu của ông ta. Vì không được Bộ tài chính đáp ứng tham vọng điên cuồng và ngu ngốc của ông ta. Ông ta bị Bộ Tài Chính khai trừ ra khỏi Đảng, nhưng hắn viện rất nhiều lý do trì hoãn và tìm cách xin về báo báo Gia đình và Xã hội. Làm việc tại đây không bao lâu, hắn tiếp tục dở nghề lưu manh kiện tụng làm rối tung nội bộ khiến lãnh đạo tờ báo này và cán bộ cấp trên phải đau đầu. Cuối cùng hắn ta cũng bị lãnh đạo tờ báo này đuổi khỏi Tòa soạn, từ đó đến nay hắn thất nghiệp vì không cơ quan nào dám nhận hắn ta làm việc.
3. Hầu hết đồng nghiệp của ông ta là các nhà văn và nhà báo quân đội đều tẩy chay không quan hệ với ông Trọng này. Sau một thời gian sống ở miền Nam làm ở đâu cũng gây sóng gió bằng thói lưu manh, xảo trá, vu khống, đặt điều cho những người giỏi hơn mình nên ở đâu cũng bị đồng nghiệp tẩy chay.
4. Nay Phạm đình Trọng thất nghiệp này không còn nơi nào để kiện tụng, nhưng thói quen bẻ cong ngòi bút trước kia chống phá đồng nghiệp, bạn bè thì giờ sử dụng bản chất lưu manh đã thấm vào máu thịt sẵn để quậy phá Nhà nước, dựa vào những phản hồi về các vấn đề kinh tế, xã hội nổi cộm là ông ta cố gắng làm sao để mình được nổi tiếng với nước ngoài nhằm mục đích trở thành đối tượng được các tổ chức dân chủ chú ý để bảo lãnh cho ông ta được định cư ở nước ngoài, vì con trai ông ta đang học ở Mỹ. Phạm Đình Trọng này có tâm địa cực kỳ đen tối, là phần tử nguy hiểm trong nước. Trong chiến tranh thì chửi Mỹ - ngụy. Sau chiến tranh vì tài hèn, đức kém nhưng lại có tham vọng đứng trên cao để đè đầu cưỡi cổ người khác nhưng không được, nay trở thành kẻ cuồng vọng lộng bút đả phá như kẻ bị “tẩu hỏa nhập ma” với thủ đoạn trở thành người bị vi phạm nhân quyền để được nước ngoài quan tâm bảo lãnh sang Mỹ. Nhưng hắn không biết rằng, một kẻ vô tài, thất đức, luôn có tâm phản trắc như hắn, ai dám làm bạn và dám bảo lãnh hắn để trở thành “rước rắn về cắn gà nhà” sao?
5. Những người cầm bút đều là những người có hiểu biết, không hiểu tại sao vẫn tin vào những giọng điệu của Phạm Đình Trọng người lùn, răng vẩu, lưng cong, viết dỏm này - một kẻ phản bội, lưu manh, tham vọng điên cuồng và đê tiện để bôi nhọ Nhà nước Việt Nam thì càng làm giảm đi uy tín của trang web đó mà thôi.
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0
21 Tháng Chín 2018
Đáng tiếc là cái chết của ông Trần Đại Quang chưa hẳn là một cái chết thông thường. Nghi vấn về cái chết của ông đặt ra những câu hỏi quan trọng về thực trạng phân rã của hệ thống cầm quyền, đặc biệt là đảng. Phải chăng, cái chết của ông là của 'một trong những đồng chí khác' nằm trong hệ thống cầm quyền, vốn đã bất thường nhưng còn bất thường hơn dưới thời vai trò của Chính phủ và Chủ tịch nước, Quốc hội hoặc bên trong là nhập làm một, hoặc bị chèn ép hoàn toàn lu mờ kể từ sau Đại hội 12 của đảng CS VN, với sự lên ngôi cầm quyền gần như tuyệt đối của nhóm ông Nguyễn Phú Trọng, sau khi ông thống lĩnh cả ruột gan của hệ thống tổ chức đảng Bộ Công an và Bộ quốc phòng?
18 Tháng Chín 2018
Nếu “tội ác” có một định nghĩa nào đó, thì sự tàn ác của cộng sản còn tệ hơn mọi tội ác trên quả đất. Các sự kiện ghi lại qua lịch sử nhân loại đã chứng minh rõ ràng là hàng trăm triệu người phải bỏ mạng dưới sự cầm quyền của cái gọi là các “chính quyền cộng sản vinh quang”: Thảm sát hàng loạt, bỏ đói cho chết dần trong các trại tù, trại học tập, trại tập trung, hay các vi phạm nhân quyền tàn bạo. Có tội ác nào tệ đến như vậy không?
17 Tháng Chín 2018
Buồn cười nhất một kẻ như Tư Sang cướp đất, bao che cho Năm Cam làm loạn xã hội, dựng bọn Hoa Kiều thành những thế lực tài phiệt thao túng đất nước, chuyên chơi gái người mẫu, á hâụ do bọn báo Thanh Niên cung cấp ở những cuộc thi, tư cách suy đồi, trác táng nhưng Tư Sang luộn miệng dạy đời, lên báo chém rằng phải cần trong sạch, cần giữ đạo đức cách mạng. Vụ Thủ Thiêm trót đã nổ ra, dập lại không được ngay, nhưng để không lần tới hai kẻ chủ mưu là Tư Sang và Hai Nhật, nhóm Tư Sang đã hướng dẫn cho dư luận xúm vào những thông tin ngoài lề, loạn cào cào như mê hồn trận để không ai nhắc đến tội của chúng. Nước cờ cũng khá cao.
14 Tháng Chín 2018
Hai con người trong hai thời điểm khác nhau, nhưng hoàn toàn giống ở chỗ, khi ngài Tuệ Sỹ tuyệt thực, ngài không tin rằng ai đó bên ngoài sẽ giúp được mình. Ngài chấp nhận cái chết đến trước mắt như lẽ đương nhiên vì không muốn quỳ gối trước cường quyền. Ông Trần Huỳnh Duy Thức thì biết mình được ủng hộ bởi nhiều người, nhưng ông sẵn sàng chấp nhận cái chết đến, vì biết khó mà thuyết phục một nhà cầm quyền như Việt Nam biết thượng tôn pháp luật một cách đơn giản theo lẽ nhân loại văn minh. Hình ảnh chung của cả hai con người ấy, là nụ cười. Đích đến là chân lý, luôn làm con người mạnh hơn cả ngục tù và súng đạn. Khi đích đến là chân lý, nụ cười luôn ở trên môi. Nụ cười đó, là khoan hồng vô lượng sẵn có trong tim, đủ thức tỉnh dân tộc giữa những đêm dài tăm tối.

Tuổi Ngọc - Tuần Báo Của Tuổi Vừa Lớn

14 Tháng Chín 20187:31 SA(Xem: 123)
Tuổi Ngọc - Tuần Báo Của Tuổi Vừa Lớn
51Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
51
Nhớ lúc đó ở nhà in Nguyễn Đình Vượng số 38 Phạm Ngũ Lão Q1 Sài Gòn thật nhộn nhịp. Dưới đất là tòa soạn tạp chí Văn, bước vào đã thấy lù lù ông Gia Tuấn ngồi sửa mo-rát, kề bên là TKTS báo Văn là Trần Phong Giao mập mạp, đẫy đà, giọng nói rít rít hơi ẻo lã giống con gái, kế đó nữa là ông chủ nhà in, kiêm chủ nhiệm báo Văn, Giám đốc NXB Nguyễn Đình Vượng, người gầy gò, ít nói. Thế thôi mà làm thành một thương hiệu tạp chí Văn hay còn gọi Bán nguyệt san Văn nổi tiếng trước 1975 quy tụ nhiều cây viết tên tuổi.

tuoingocso17

Đi vào bên trong là chỗ đặt máy in của ông Vượng già (tên gọi thân mật của nhà văn Duyên Anh gọi ông Nguyễn Đình Vượng). Muốn lên căn gác nhỏ, dùng làm kho chứa báo cũ đồng thời là tòa soạn tuần báo Tuổi Ngọc phải đi qua cái nơi ồn ào tiếng máy in chạy, dưới chân lem luốc mục in, giấy báo in thử bị vứt bừa bãi rồi lên cầu thang gỗ bé tí. Vẫn chưa tới tòa soạn Tuổi Ngọc đâu. Phải đi qua phòng sắp chữ của nhà in, toàn là hộc chữ chì cao nghệu chất hai bên, chỉ chừa một lối đi nhỏ hẹp, giữa những người thợ sắp chữ xoay trần, tay bốc nhanh những con chữ trong từng cái ngăn để chữ nhỏ xíu... đây khâu đầu tiên trong nhiều công đoạn để ra một trang báo, một tờ báo như tờ Văn, tờ Tuổi Ngọc.

tuoingocso18

Qua hết lối đi nhỏ hẹp, hôi hám mùi mực in thì tới cái phòng nhỏ tí bên trong căn gác, đó là "Tòa soạn Tuổi Ngọc" giống như bụm tay, trần thấp lè tè, nóng bức (vì không có máy lạnh), chỉ vừa đủ kê một cái bàn tròn, hai cái bàn viết nhỏ, đủ cho 5 người ngồi nhưng không bao giờ có mặt cùng lúc. Đó là Duyên Anh, Từ Kế Tường, Đinh Tiến Luyện, Nguyễn Mai, Đặng Xuân Côn (Hồi này chưa có Phạm Chu Sa). Thỉnh thoảng nhà văn Nguyễn Đình Toàn ôm một xấp bài của Văn lên ngồi ké (vì dưới trệt hết chỗ ngồi) để đọc và chọn bài.

tuoingocso19

Tôi nhớ nhất là mấy con thằn lằn sống đâu đó trên la-phông cũ kỹ hoen ố màu thời gian của căn gác. Bởi lẽ mỗi buổi trưa, tới cữ, cụ Ký, người quản gia của ông Nguyễn Đình Vượng với thân thể gầy gò như bộ xương cách trí, lọ mọ ôm cái bàn đèn hút thuốc phiện lên nằm khễnh, vắt chân chữ ngũ hít thuốc phiện ro ro thì mấy con thằn lằn nghiện khói thuốc phiện cũng bò ra, thân thể trắng bệch, tranh thủ... ngửi sái khói do cụ Ký thổi ra "không trung" căn gác.

tuoingocso20

Lúc đó tôi phải lập tức chuồn khỏi căn gác gỗ, nồng nặc mùi thuốc phiện để chạy xuống dưới nhà, ra một quán cà phê nào đó để lánh nạn vì không thể chịu nổi. Tôi cứ thắc mắc hỏi Nguyễn Mai, sao thuốc phiện nghe mùi đã muốn xỉu rồi mà lại có người ghiền được mới lạ?

Và đây là chuyện bây giờ mới tiết lộ: tại sao mấy cô bé ngày đó muốn tới thăm Tuổi Ngọc, muốn gặp mấy anh nhà văn mà chúng tôi luôn kiếm cách từ chối là vì chúng tôi không muốn các cô gái ngây thơ, trong sáng hồn nhiên biết chỗ chúng tôi làm việc nó "kinh hoàng" như vậy. Nếu có cô nào dũng cảm xông đại vào thì gặp ngay ông Gia Tuấn khó như bà mẹ chồng chặn lại (chúng tôi có dặn trước), rồi thông báo lên. Khách của ai người ấy tiếp bằng cách mời ra quán cà phê bên kia đường, gần chợ Thái Bình, hay góc rạp xi nê Khải Hoàn gần đó. Thế mà hồi đó có cô không hiểu trách Từ Kế Tường là "chảnh", may là chưa có tiếng của thời @ ngày hôm nay là "chảnh chó". Sau vài lần không gặp được thì... giận luôn, nghỉ chơi cho tới bây giờ không biết đã đi đâu, về đâu.

Ấy thế căn gác đó lại là tòa soạn của tờ Tuổi Ngọc, tờ tuần báo dành cho "tuổi vừa lớn" nổi tiếng trước 1975. Tờ báo văn chương dành cho những cây bút trẻ là học sinh, sinh viên lúc bấy giờ với lực lượng cộng tác viên nặng ký gồm những nhà văn, nhà thơ, nhà giáo tên tuổi. Và cũng từ đó những cây viết mới có đất dụng võ nổi lên, sau này trở thành những nhà văn, nhà thơ, nhà báo tên tuổi hiện đang làm nghề.

Từ Kế Tường
Nguồn Facebook Từ Kế Tường

Ghi chú: cám ơn bạn Trang Trần độc giả của Tuổi Ngọc thế hệ thứ hai, đã lưu giữ và gửi tặng cho Từ Kế Tường 4 hình bìa báo Tuổi Ngọc đã khởi đăng 4 truyện dài: Ngựa chứng trong sân trường (Vũ Mộng Long-tên thật của Duyên Anh), Huyền Xưa (Từ Kế Tường), Áo tiểu thư (Duyên Anh), Trong nhật ký của quỳnh (Đinh Tiến Luyện).

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
DANH SÁCH TÁC GIẢ