(Xem: 171)
Nay tôi tố cáo những những hiện tượng, những việc làm mang nặng chủ nghĩa cá nhân, ích kỷ, hẹp hòi, định kiến trong công tác cán bộ của Ban lãnh đạo Tổng Công Ty Nông Nghiệp Sài Gòn (mà chủ yếu là ông Lê Tấn Hùng, Bí thư Đảng ủy, Tổng Giám Đốc Tổng Công Ty)
(Xem: 121)
Thế đấy, toàn gia tộc đều hoạt động, vào tù ra khám, con liệt sĩ, tòa bảo xóa án... nhưng bản thân vẫn bị Đảng CSVN dìm hàng, cho lơ lửng. Kêu oan cách mấy cũng thế... Bản tin năm 2016 nói ông cụ 101 tuổi, năm nay như thế là 103 tuổi rồi, vẫn bị Đảng CSVN làm ngơ chuyện kêu oan. Nội bộ còn trù dập như thế, làm sao tin được CSVN sẽ hòa hợp hòa giải với người bên kia chiến tuyến Sài Gòn?
(Xem: 1071)
Sau khi hết một năm kéo dài, hai anh Hồ Mẫu Ngoạt, Lê Trung Hưng đã hứa là sẽ bố trí cho anh Vĩnh làm trợ lý cho anh Tô Lâm, Bộ trưởng. Khi thấy có văn bản anh Tô Lâm đồng ý, đề xuất Ban Bí thư cho anh Vĩnh làm trợ lý, anh Vĩnh đã rất mừng, chúng em đã chuyển cho anh Ngoạt 2 triệu USD, anh Hưng 1 triệu USD. Nhưng cuối cùng việc không thành, anh Ngoạt, anh Hưng nói Tổng Bí thư đã đồng ý, rất muốn anh Vĩnh làm trợ lý Bộ trưởng, làm tai mắt của Tổng Bí thư ở Bộ, nhưng do nhiều lực cản nên không quyết định được, mong anh Vĩnh thông cảm. Dù việc không được, nhưng các anh cũng không trả lại tiền!
(Xem: 150)
"Dễ lắm. Nhậm chức giám đốc xong, tôi hẹn hết 500 thằng đấu gấu giang hồ lại, phát cho mỗi đứa một cái phong bì. Tôi bảo: "Anh lên giám đốc, an hay nguy đất này giờ là trách nhiệm của anh. Các chú cầm lấy ít tiền, qua bên kia phà Tân Đệ, về Thái Bình, Hải Phòng… hay đi đâu đó mà làm ăn, để đây cho anh yên tí. Lỡ có "móm" thì về, anh lại cho một ít". Chúng nó quý nên nghe tôi, kéo nhau bỏ đi hết. Vậy là Nam Định yên lành. Nào có bí quyết gì đâu," ông Vĩnh nói với tác giả Hồng Lam.
(Xem: 200)
Vào tháng 7/2017 trên mạng internet xuất hiện lá thư được cho là của nhiều người thân các nạn nhân của "Vụ án xét lại chống Đảng". Trong thư, có đọan: "Theo ông Nguyễn Trung Thành (vụ trưởng Vụ Bảo vệ đảng thuộc Ban tổ chức Trung ương) là người trực tiếp thi hành thì Bí thư Thứ nhất Lê Duẩn và ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Tổ chức Trung ương Đảng Lê Đức Thọ nhân danh Bộ Chính trị chỉ đạo việc bắt giữ và giam cầm."
(Xem: 343)
Ông Tư Sang phát biểu luôn tỏ vẻ ta đây là người liêm khiết, vậy xin hỏi chị em Đặng Thị Hoàng Yến- Đặng Thành Tâm là ai, có phải là doanh nghiệp sân sau, sân trước không? Sau khi Đặng Thành Tâm làm ăn thua lỗ, Đặng Thị Hoàng Yến trốn ra nước ngoài thì ông Tư Sang bỏ rơi, theo kiểu “vắt chanh bỏ vỏ”. Khi giá cao su cao vời vợi, Tập đoàn công nghiệp cao su Việt Nam làm ăn phát đạt, ông Tư Sang và Ba Thung, Tổng giám đốc, quyền chủ tịch Tập đoàn cao su Việt Nam đi đâu cũng như hình với bóng; Ba Thung lo tài chính, hậu cần cho gia đình để “anh Tư Sang yên tâm hoạt động chính trị”. Nay Ba Thung bị bắt giam, ông Tư Sang viết báo đề nghị xử lý nghiêm tham nhũng?!
(Xem: 597)
Sau này anh Trần Duy Nghĩa, con cố thị trưởng Thủ đô, bác sĩ Trần Duy Hưng - là bạn cực thân của gia đình bà Bô - từ Pháp trở về Việt Nam, có dịp đến thăm bà cụ Bô kể cho tôi chuyện cơ mật của gia đình. Đó là khi tự mình trở về nhà, bà Bô đã dự liệu sẽ liều mình nếu như bà bị đuổi khỏi ngôi nhà thân yêu của chính mình. Bà đã bảo con bà mang theo một can đầy xăng để liều sống chết với lẽ phải, sống chết với nhà cửa, với con cháu ruột thịt của mình. Thế nhưng thật là may mắn và hạnh phúc, can xăng đã không cần dùng đến.
(Xem: 568)
Nguyên nhân vì sao Nô làm thiệt hại hàng trăm tỷ và là người của Nguyễn Tấn Dũng mà chẳng bị cơn thanh trừng của Phúc nghẹo ? Vì khi Phúc còn làm chủ nhiệm văn phòng chính phủ, Phúc cũng muốn gây dựng ảnh hưởng quan hệ với mọi tay chân của Dũng. Trong lúc xây dựng quan hệ này, Phúc đã ngủ với Trần Tuyết Ánh, vợ Nô nhiều lần. Đó là lý do thứ nhất vì sao Đoàn Thanh Nô mang tiếng là tay chân của Dũng mà không bị Phúc xử.
(Xem: 446)
Với mức gia tăng lạm phát như trên, chỉ trong ba năm từ 1986 đến 1988, trước khi tôi đi du học Ba Lan, giá cả hàng hóa và dịch vụ ở Việt Nam đã tăng gần 100 lần. Tôi còn nhớ rõ, cái xe máy Simson S50 anh tôi dành dụm tiền mua được trong thời gian du học Đông Đức, đem về bán trước đổi tiền năm 1985, má tôi gửi vào tiết kiệm, đến năm 1990 rút ra số tiền không mua nổi một chiếc lốp xe đạp. Đổi tiền rồi phát hành tiền vô tội vạ khiến lạm phát gia tăng ở mức cao là đỉnh cao nghệ thuật nhà nước tước đoạt tiền của nhân dân.
(Xem: 521)
Vậy là những ngày ấy, Chúng tôi, lũ học sinh, Đã uổng công bỏ học Để tham gia biểu tình. Khóc cho cái không có. Căm thù cái hư vô. Uổng những giọt nước mắt. Uổng cổ họng rát khô. Mãi sau này mới biết: Cộng sản, cả Việt Nam, Vì mục đích của họ, Không gì không dám làm. Giờ thì thêm điều nữa, Thuộc về Tham Sân Si: Người cộng sản hiện đại Ăn không từ cái gì!
(Xem: 2113)
Nhà văn Nguyễn Trọng Tạo có bài "Tự dưng lại nghĩ đến tiền" để phản ánh tâm trạng lo âu, chán ngán của người dân trước vấn đề lạm phát tồi tệ nhất tại Việt Nam tính trong 3 năm qua. Từ đó ông hồi tưởng đến câu chuyện đổi tiền ngày xưa đã mang lại thảm ...
(Xem: 2813)
Tết nào tui cũng ngồi nhớ những cái tết thời bao cấp. Thời đó nghèo khổ lắm nhưng vui lắm. Cứ mỗi lần tết đến là háo hức vô cùng. Còn bé thì háo hức đến tết được mặc áo mới, được lì xì, được ăn thịt cá thoả thuê… Tuổi thanh niên thì háo hức được về quê ...
(Xem: 2102)
Thời bao cấp có rất nhiều loại tem phiếu, không thể nhớ hết được. Ví dụ Phiếu chứng nhận máy thu thanh chẳng hạn, tui quên khuấy đi mất. Còn các loại tem gạo, tem vải, tem đường thì nhiều vô kể. Trung ương phát hành rồi về tỉnh còn phát hành tem phiếu ...
(Xem: 2213)
Thời bao cấp trai gái thời thượng không ai gọi là hot boy, hot girl. Không biết miền Nam gọi là gì chứ ở miền Bắc trai gái thời thượng đều gọi là người yêu lý tưởng. Ngay cả cái từ hot hình như cũng chỉ được dùng hơn chục năm trở lại đây thôi, nó bắt ...
(Xem: 1740)
Đã có vài ba phim truyền hình kể về thời bao cấp rồi nhưng chưa có phim nào ghi lại thật đúng thời ấy cả. Mình rất muốn làm một phim về thời bao cấp, làm thật chuẩn để mọi người nhớ lại cái thời đã qua. Nhiều chuyện bây giờ kể lại cho trẻ con chúng nó ...
(Xem: 1971)
Một tuần sau khi tớ tung lên mạng “Phấn đấu kí số 27”, đã có khá nhiều người, đặc biệt là lớp trẻ (từ 50 tuổi trở xuống), comment, gửi message và gọi điện hỏi thăm tớ về những hiện tượng bao cấp mà tớ mới lướt qua vài dòng. Tớ mới chợt nghĩ ra: Ừ nhỉ, ...
PHÊ BÌNH MỚI
20 Tháng Năm 20187:29 SA
Muốn. Biết địa chỉ của. Bạn
Bọn quân đội nhân dân hèn với giặc ác với Dân ,tụi mày đi đến đâu Dân chạy hết. Tụi bây chữa Ngụy đu càng nhưng bây giờ lãnh đạo của tụi bây bợ đít Mỹ. Con cháu tụi bây muốn vísa Qua tư bán giãy chết , sao không ở Vn mà hưởng vinh quang phỏng dái
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0
16 Tháng Năm 2018
Bây giờ ai cũng chỉ mong, không phải bữa nào cũng cơm mà sắn cũng được, mỳ hột cũng được. Miễn là dộng vào cho đầy cái dạ dày. Ước mơ của thiên hạ thì cũng đơn giản thôi: làm sao bữa nào nồi cũng đầy cơm, đầy tràn ra, đến nỗi hôi khói. Có cơm ăn với chi cũng được, với muối, nước mắm thì tuyệt rồi. Người ta không ao ước gì hơn nữa. Không có mơ ước, không có hy vọng. Và không ai dám nói ra những suy nghĩ của mình về chế độ, thậm chí những suy nghĩ của mình về một người thứ ba cho một người thứ hai nghe. Người ta phải nói láo hoặc nói nhỏ. Kinh khủng thật. Thành ra có một không khí chính trị giả dối trong dân chúng. Nhưng mà chưa ai chết ngay cho. Có người nói: không chết tươi ngay mà chỉ chết mòn, chết dần...
11 Tháng Năm 2018
Có một buổi tôi đi làm sáng qua, thấy những thanh niên trật tự áo xanh mang xe cẩu tràn vào một nhà, người trong nhà la hét, bị giật kéo, trấn áp. Sau hôm đó, maseour kể anh chủ nhà đòi tự thiêu, đổ xăng lên người. Áo xanh lùi lại. Căn nhà đó vài tháng sau tôi không thấy quần áo treo phơi như mọi lần. Cuộc chiến âm thầm ở Thủ Thiêm diễn ra trước mắt gần như hàng ngày. Tất nhiên, tôi không viết về họ. Chẳng báo nào viết về họ. Những ngày như hôm nay, báo buổi sáng viết về người dân Thủ Thiêm khóc. Các báo cao giọng bảo vệ dân Thủ Thiêm, chụp ảnh người đàn bà gục xuống ngay trên bàn hội nghị. Báo chí đăng những phát biểu đầy mùi xông pha, thẳng thắn của thành phố. Nhiều khi sự đau khổ của người dân cũng là một mốt thời thượng của tường thuật.
10 Tháng Năm 2018
Tại sao những Trọng, Ngân, Quang, Phúc – vẫn ra rả khẳng định xây dựng Việt Nam thành xứ sở của “công bằng, dân chủ, văn minh”, vốn không ngừng cổ xúy cho việc xây dựng “chính phủ kiến tạo”, liên tục khẳng định tham nhũng là quốc nạn không nghe, không thấy, không nói gì về việc thực hiện quy hoạch “Khu Đô thị mới” ở Thủ Thiêm? Tại sao Tổng Bí thư, Chủ tịch Quốc hội, Chủ tịch Nhà nước, Thủ tướng gần như chẳng bao giờ bỏ qua những cơ hội rất nhỏ, kiểu như chỉ đạo, điều tra, xử lý ngay chuyện trẻ con ngộ độc thực phẩm, ói ỉa tung tóe để chứng tỏ họ luôn đau đáu về vận nước, lợi ích của nhân dân mà lại bỏ qua việc thực hiện quy hoạch “Khu Đô thị mới” ở Thủ Thiêm?
09 Tháng Năm 2018
Gặp một thằng bạn cũ thời trung học, một thời hải quân, nay bưng bánh xèo trong một quán ở Trần Quý Cáp. Anh bộ binh thì có nghề đi bỏ mối cà phê, có cà phê bắp uống mệt nghỉ. Buổi sáng trong cư xá, nghe tiếng rao bánh mì, gọi mua mấy ổ, làm quen, mới nhận ra nhau là chiến hữu, mới đi tù về. Có anh cùng khóa Thủ Đức, đi tù về hành nghề xe ôm ở Bến Bắc Mỹ Thuận ròng rã 12 năm từ 1982 cho đến năm đổi đời 1990 được leo lên máy bay đi Mỹ theo diện H.O. Thời gian lái xe tăng bằng thời gian lái xe ôm. Chị Thiếu Tá Cảnh Sát thì mở quán cóc cà phê đầu xóm, có anh chiến sĩ xuất sắc nay chịu cảnh bán trà đá ngoài bến xe.

Cướp ơi! Xin đừng giết hiệp sĩ

15 Tháng Năm 20187:48 SA(Xem: 114)
Cướp ơi! Xin đừng giết hiệp sĩ
50Vote
40Vote
31Vote
20Vote
10Vote
31
Một vụ trộm xảy ra, người suýt bị mất trộm là một phóng viên, một người quay phim ..đại loại anh ta làm cho báo chí, truyền hình. Đồ vật mà anh ta bị mất là chiếc xe SH.

Xe SH là chiếc xe khá nhiều tiền so với mức lương của một bộ trưởng, nhưng ở Việt Nam người ta không sống bằng đồng lương, người ta sống bằng nhiều nghề khác nhau như ăn cướp, trộm cắp. Quan chức, công chức ăn cướp , ăn trộm kiểu của họ. Còn trộm cướp thì theo kiểu nguyên thuỷ của trộm cướp.

Nếu vấn đề chỉ có anh phóng viên và băng trộm, mọi thứ sẽ đơn giản hơn. Anh phóng viên nếu mất chiếc xe trị giá lớn so với một người dân thường ấy, anh ta sẽ gọi bạn bè đến quán bar và gọi hai chai rượu ngoại ăn mừng với lý do của đi thay người.

Hiệp sĩ đi bắt cướp, bị cướp tấn công lại, 2 người bị đâm chết và 3 người bị thương nặng phải vào bệnh viện vào đêm 13-5

Anh ta nghĩ, cái xe không bằng cái mạng của anh ta. Cái này hoàn toàn đúng với anh ta và với tất cả chúng ta.

Mấy hôm trước có một chị lãnh đạo một đơn vị cơ sở của đảng uỷ Hải Phòng, chị lái xe tông vào hai sinh viên và phán :

- Mạng người không quan trọng bằng xe tôi.

Nếu nói theo quan điểm của các anh, các chị trên thì hiệp sĩ là những người không coi mạng mình bằng cái xe, mà chẳng phải xe của mình, xe của người khác.

Nếu họ coi mạng mình bằng cái xe của người khác, thì trong vụ việc vừa qua, họ đã cản được bọn trộm cướp lấy xe, chiếc xe còn nguyên. Chẳng việc gì phải đuổi theo.

Nhưng họ đuổi theo và bị bọn trộm cắp lâm đường cùng quay lại đâm chết 2 và làm thương 3 người bên họ.

Dư luận dấy lên tranh luận nhiều vấn đề, ai nói cũng đúng, cũng có lý cả. Người bảo phải để công an làm, người khác cãi lại bắt cướp là hành vi nghĩa hiệp của anh Ba Nam Bộ, từ thời trẻ trâu đã nghe tiền bối truyền thụ bí kíp Lục Vân Tiên , nên đã nhập tâm trong lòng. Lý do nghĩa hiệp này rất bố láo, thế nhưng khối người Nam Bộ lại thấy được tự hào. Vì sao bố láo, vì bí kip Lục Vân Tiên được truyền thụ từ trước đó bao đời, thời VNCH cướp cũng nhiều, du đãng nhiều làm gì thấy băng hiệp sĩ nào săn bắt cướp đâu. Chả lẽ thời VNCH các anh Ba Nam Bộ không có khí chất Lục Vân Tiên, đến thời CNXH bây giờ mới có à.?

Tất nhiên chẳng phải, vì thời ấy VNCH là tư bản, tư bản nó giáo dục việc đó là của cảnh sát.

Nhưng mà thôi, tranh luận việc này cũng như thiên hạ đang tranh luận, phải làm thế này, làm thế không được, phải làm thế kia, thế kia cũng không đúng...ông lãnh đạo cao cấp của đảng bảo phải trang bị áo giáp, người dân bảo phải trang bị súng, phải tăng cường cảnh sát...cãi nhau như mổ bò song song với lòng xót thương các hiệp sĩ đã tử nạn hay đã hy sinh, cái này cũng tranh cãi nốt.

Tình hình có vẻ chả đi đến đâu, tức cái chuyện làm giảm mức độ thương vong cho các hiệp sĩ không đi đến đâu.

Chinh sách , tinh thần, luật pháp bùng nhùng chưa biết cách nào khắc phục tình trạng hiệp sĩ bị trộm đâm chết.

Nếu bùng nhùng giữa các biện pháp như vậy, tại sao không nghĩ đến biện pháp xin bọn trộm cướp đừng giết các hiệp sĩ.

Giữa cái xã hôị loạn lạc về niềm tin, quái thai về tinh thần như vậy, xin bọn cướp đừng giết người truy đuổi chúng cũng chẳng có gì phải ngạc nhiên cả.

Cướp ơi ! Đừng giết hiệp sĩ nhé !

Cướp ạ, xã hội này cướp nhiều lắm, cướp đất, cướp quyền con người, cướp bằng chính sách , bằng luật, bằng quân đội .

Nói cướp đây là cướp vi mô, không phải cướp vĩ mô. Cướp vi mô nếu chạy được thì chạy, không chạy được thì quỳ xuống giơ tay chịu trói, để tránh bị ăn đòn hội đồng của đám dân thích đánh hôi , thì cướp nhè đồn công an xông vào, có gì sau này kêu tự thú.

Số mình đen, không chạy được thì hạn chế tối thiểu thiệt hai. Đừng gây thêm tôi ác, như thế sẽ bị xử nặng hơn, cần phải xác định điều này trước khi đi ăn cướp , ăn trộm những bạn cướp ạ.

Tội trộm cướp chỉ vài năm tù, nhưng tội giết người như thế, lãnh án tử hình dễ lắm.

Mong cướp vi mô nghĩ kỹ trước khi đi ăn cướp, bản lĩnh nằm ở chỗ toan tính được chứ không phải là liều lĩnh làm không suy nghĩ.

Trong khi xã hội còn tranh luận tìm nguyên nhân và giải pháp để cướp khỏi đâm chết hiệp sĩ, mình ở phương xa xin gửi vài lời xin cướp đừng manh động đâm chết người truy đuổi, thôi thì chưa có cách nào, mình có lời xin cướp như vậy.

Người Buôn Gió
Nguồn Blog Người Buôn Gió
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
DANH SÁCH TÁC GIẢ