BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 29921)
(Xem: 29132)
(Xem: 26187)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Những kỷ niệm đặc biệt thời kháng chiến chống Pháp – Phần 4 : Viêc bỏ đảng và những suy nghĩ cuối cùng của tôi về cuộc Kháng chiến chống Pháp

09 Tháng Tư 201212:00 SA(Xem: 419)
Những kỷ niệm đặc biệt thời kháng chiến chống Pháp – Phần 4 : Viêc bỏ đảng và những suy nghĩ cuối cùng của tôi về cuộc Kháng chiến chống Pháp
51Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
51
Phần 4 : Viêc bỏ đảng và những suy nghĩ cuối cùng của tôi về cuộc Kháng chiến chống Pháp.

Tháng 11/1954 , tôi xin nghỉ phép một tháng để về thăm gia đình ở Hànội mới dược Pháp trao lại . Với số tiền bán mấy chỉ vàng ông thân tôi cho khi tôi về Thái bính thăm nhà năm 1948, tôi mua một chiếc xe đạp Sterling cũ nhưng còn tốt , theo quôc lộ số 1 đi ra Hà nội sau khi nghỉ ở Nam định một ngày tại nhà một người suôi gia với ông thân tôi .

Tới Hànội, tôi được biết gia đình tôi đã vào Saigon từ 1951 ; nghe tin tôi về Hànội , ông thân tôi gửi cho tôi 2 lạng vàng , nhờ đó tôi có thể sống thoải mái ở Hànội, tại nhà một người dì . Dù ý định vào Nam đã có từ lúc ra đi , việc ra đi vào Nam của tôi thực ra cũng sau nhiều ngày , tháng phân vân , đắn đo suy nghĩ ở hay đi . Đi thì bao công lao trước coi như không kể , mà thực ra tôi cũng chẳng cho là công lao mà chỉ xem là làm nhiệm vụ một người dân đối với tổ quốc , mà ở lại thì với cuộc đấu tranh g/c mà tôi không tán thành vì tính chất bất công , và ghét vì tính chất dã man của nó , nên cuối cùng tôi quyết định đi vào Nam , coi như mình đã làm tròn nghĩa vụ một công dân trong cuộc giành độc lập cho đất nước ; phải ra đi để mở rộng tầm con mắt , xem đời sống trong một xã hội tư bản như thế nào để mà so sánh . Và sau 2 ngày 2 đêm trên chiếc tàu há mồm Marine Serpent , sau khi có dịp ngắm cảnh đẹp của Vịnh Hạ Long , tôi đã cặp bến Saigon , bắt đầu một cuộc hành trình mới trong cuộc đời .

Đến đây tôi phải cám ơn anh Nguyễn Kiện , trưởng phòng CT Bộ Tư lệnh LK IV vì anh đã thi hành đúng chính sách của đcs mở mắt cho tôi biết thế nào là đấu tranh g/c , đưa tới việc tôi xin ra đảng trước kia để có hậu quả tốt đẹp ngày nay .

xxx


Đến đây , có thể coi như đã kết thúc những kỷ niệm của tôi trong những năm kháng chiến chống Pháp .

Bây giờ ôn lại , tuổi đã cao , rất có thể không biêt lúc nào mình sẽ ra đi , tôi thấy thời gian đi nhanh quá , hơn 60 năm đã qua , đúng là như bóng câu qua cửa sổ . Tôi có những ý nghĩ như sau :

1 - Tôi thường không tin ở số mệnh nhưng đôi khi cũng phải cho là đời người có số , may rủi không biết sao lường trước được . Khi trường Võ bị mãn khóa ,mỗi người được chọn 3 nơi muốn đến , tôi xin đi Hànội, Lạng sơn là những nơi sẽ xảy ra những cuộc chiến ác liệt và Sông Cầu, nhưng tôi không hiểu theo tiêu chuẩn nào, nhà trường lại đưa tôi vào LK 4 ; ở LK 4 , tôi lại được đóng ở 3 tỉnh phía Bắc là Thanh, Nghệ , Tĩnh, 3 tỉnh duy nhất được yên ổn ; sau này tôi xin ra sư đoàn để chiến đấu cũng không được , thành thử tôi cho là có số thọ , trong khi có bạn như anh Phạm văn Hiếu cũng khá thân với tôi trong trường , con ông thú y sĩ Phạm văn Huyến , và là anh của bà Ngô bá Thành , lại hy sinh ngay từ đầu 1947 ở mặt trận Nam Định , cùng nhiều người khác nữa cũng đã lần lượt hy sinh trong suốt thời chống Pháp .

2 - Tuy nhiên, ngoài những nhân tố bên ngoài , có khi cũng có những nhân tố do bản thân mình quyết dịnh. Đó là trường hợp tôi đã bỏ vào Nam sau khi nước nhà được độc lập . Điều này cũng do những nhận xét , phán đoán cá nhân về Đcs trong một quá trình dài như tôi đã nói ở những phần trên .

Sau năm 1975 , với hiệp định Paris , tôi đã ở lại VN với mục đích góp phần xây dựng đất nước . Nhưng sau 16 tháng , thay vì hòa hợp hòa giải dân tộc như chính quyền Hànội đã long trọng ký kết, tôi chỉ thấy đàn áp , không khí ngột ngạt , cướp bóc hoặc công khai như đuổi nhà , tịch thu vơ vét tài sản của dân , hoặc gián tiếp như đổi tiền , và nhất là thủ đoạn lừa bịp để bắt sĩ quan , công chức miền Nam đi học tập cải tạo – đúng ra là đi tù khổ sai vô hạn định – tôi đã hoàn toàn hết tin nhiệm vào đảng cs và chính quyền ngoài Bắc , và tôi đã bỏ nước ra đi.

Việc ở lại một năm rưỡi khi Saigon thất thủ, cũng có cái hay là giúp tôi thấy rõ bản chất xảo trá và tàn ác không thể thay đổi được của bè lũ cs : Trước kia dân VN đã bị HCM lừa đem đấu tranh giai cấp vào cuộc kháng chiến giành độc lập , nay lại bị Lê Duẩn , Lê đức Thọ lừa , lần này chẳng những lừa dân VN mà còn lừa cả thế giới khi không thi hành hiệp định Paris . Bởi vậy , tôi dứt khoát hẳn với chúng .

Có người bạn làm bác sĩ tên Xuân ( tên giả ) đã rời VN trước ngày 30.4.1975 gặp tôi khi tôi mới sang Canada nói anh cứ phân vân không hiểu anh ra đi như vậy có đúng không ; ngược lại anh Vũ hữu Nghi (đã mất ) , bạn dạy trường Trung học Võ Tánh với tôi ở lại thì tiếc đã không bắt chước tôi vượt biển nên lo cho tương lai con cái ( nay mấy đứa con anh đều đã ra đi , ở Mỹ hay Pháp ) ; còn chị Tâm ( tên giả ), giáo sư trường Nữ Trung học Nha Trang thì hối hận vì đã không bỏ nước nên các cháu tuy học giỏi mà phải làm những việc không ra gì .

Bây giờ ôn lại , tôi không hề tiếc về những quyết định quan trọng của mình và cho là tôi đã có những hành động đúng :

- Thứ nhất, tôi đã tham gia vào cuộc kháng chiến chống Pháp vì lòng yêu nước vô bờ bến dù biết là có thể hy sinh đến tính mạng , và tôi hãnh diện về điều đó . Năm 1951, ở Nghệ an , tôi nghe tin Phạm Duy đã ‘’ dinh tê ‘’ , ý nghĩ dinh tê cũng thoáng trong óc tôi , nhưng chỉ trong một chớp mắt , tôi cho là không thể được , vì tuy không tán thành việc đấu tranh g/c của cs , tôi cho rằng dù sao cũng có chính nghĩa hơn là theo Pháp . Khi vào Nam, gặp những bạn học cũ thì nhiều người đã có những địa vị cao hay những bằng cấp lớn , tôi được an ủi và mừng thấy những bạn đó rất quý trọng tôi ; có anh còn giới thiệu em gái cho tôi nữa .

- Thứ hai , khi nước nhà đã giành được độc lập , tôi thấy nhiệm vụ đã tròn , tôi đã quyết định vào Nam để mở rộng tầm con mắt hơn , vì tôi thấy trong những năm kháng chiến dưới chế độ cs, có những điều tôi cho là vô lý , khó tin như nói đảng luôn luôn đúng ( bây giờ thì ai cũng thấy Đảng đã có những sai lầm nghiêm trọng ) ; khi đọc duy vật lịch sử thì nghe nói xã hội loài người đi từ cs nguyên thủy trải qua những chế độ nô lệ , phong kiến , tư bản rồi cuối cùng sẽ đi tới chế độ cs khoa học , tôi nghĩ sao lại quyết đoán như vậy mà chẳng có gì chứng minh cả . Thế rồi lại đặt ra bức màn sắt, bức màn tre để bưng bít thông tin làm tôi tự đặt ra nhiều nghi vấn . Quan trọng hơn hết là tôi không tán thành cuộc đấu tranh giai cấp , vì nó chỉ là thay sự bất công này bằng một sự bất công khác , và tôi thấy việc đấu tố địa chủ quá dã man , tàn ác .

- Thứ ba , sau khi cs chiếm được miền Nam , thấy chế độ lại có phần tệ hơn trước nhiều , tôi đã vượt biển ra đi tìm tự do .

3 - Về sự thành công của cuộc kháng chiến chống Pháp , đảng cs cho là hoàn toàn do công lao của ông HCM và đcs . Tôi xin trich một đoạn trong bài tôi viết trong Tập san Y sĩ số 134 tháng 2-1997 của Hội Y sĩ VN tại Canada dưới bút hiệu Lan Thạch tựa là < “ Vài ý kiến về bài “ Tư tưởng Hà sĩ Phu có gì mới lạ ?” > của bác sĩ Nguyễn Gia Tiến về vấn đề này ;

‘’...Ông Tiến nói trong sut 50 năm lch s, người quc gia chưa bao gi nhm ln v bn chất ca nhóm HCM ngay tngày đầu chng Pháp 1945 . Theo tôi thì ngược lai mi đúng. Tr mt s trí thc và người lãnh đạo các đảng phái quc gia như Vit nam Quc dân đảng, Đại Việt ..., hầu hết nhng người Vit nam yêu nước hoc đã không hiu, hoc đã nhm ln v bn cht cng sn nên đã nhit tình tham gia hay ng h Viet Minh để tranh đấu cho nền độc lp ca đất nước . Bt đầu cuc kháng chiến chng Pháp Nam bvào tháng 9 năm 1945, nhiu thanh niên tri thc yêu nước đã xếp bút nghiên lên đường tranh đấu , và t khi toàn quc kháng chiến ngày 19 - 12- 46, có th nói một phần lớn nhân dân Viet nam đã tham gia kháng chiến trong mọi ngành t quân đội đến hành chánh , t gíáo dc đến tư pháp...hay ít nht cũng tn cư không hp tác vi quân xâm lược.

 Nếu ngươi dân, kcả nhiều nhà trí thức không hiểu hay nhm ln thì cũng d hiu vì lúc đó, hầu như chng có ai có kinh nghiệm về cng sn và có rt ít hay không có sách v, báo chí nói vcng sn, tr vài t báo như t Việt nam cûa Việt nam Quc dân đảng, chng có my hiệu qu trước kinh nghim tuyên truyn ca cng sn t ngày 2- 9-1945 đã nhanh tay chớp thi cơ cướp được chính quyn giành thế thượng phong. Tiếc là các đảng phái quc gia dù được Quc dân đảng Tàu giúp đỡ cũng không địch ni cs, phi rút sang Tàu, thành thcs nắm được quyền lãnh đạo cuc kháng chiến chng Pháp. Khi dân ta đã thng được quân thực dân xâm lược, dù không ưa gì cng sän cũng phi công nhn phn nào công lao ca đảng Cng sn .

 Có người cho rằng, nếu không có s lãnh đạo ca đảng cs thì trước sau vi trào lưu đả thc ca lch s, nước ta cũng s giành đươc độc lập như Algérie, Maroc, Nam dương... Điều đó không sai, nhưng chng may cho vận mệnh dân tộc ta , sư lãnh đạo của cs giành được đôc lập cho nước ta đã là môt thực thể lch s, ch không phi là một huyền thoại như ông Tiến nói. Chúng ta công nhn mt đó nhưng chúng ta chng điều cho rng nhân dân phi biết ơn đcs ; nhà văn Dương Thu Hương đã nói thêm là "ngược li đcs cũng phäi biết ơn nhân dân ". Tôi đồng ý với DTH và thêm lí do là không có nhân dân, đcs không thể thành công , còn nhân dân không có đcs vn sđộc lập, và với môt giá ít đắt đỏ hơn nhiu.

 Đồng thi chúng ta cũng không bch hóa nhng tội lỗi cûa HCM , tay sai cûa Cng sän Quc tế đã đem giai cp đấu tranh lng vào cuc kháng chiến chng thc dân, điềuanh Hà Sĩ Phu gi là ký sinh trùng ca phong trào dân tc, gây ra bao ti ác vi nhân dân ta, làm cho dân tộc ta nghèo kh, đất nước ta ln bi như ngày nay, thua c nhng nước xưa kém ta . Tôi nh cách đây không lâu, tôi được đọc một quyển sách nói về Đặng Tiểu Bình ca mt tác gi M, trong đó cho thấy đảng Cng sän Trung hoa đã đánh giá Mao trạch Đông là có công 7 phn và có tội 3 phn ( Điều này cũng được báo Newsweek số đặc biệt về Đặng Tiểu Bình ngày 07 Mar 1997 nói đến .) Lch s sau này së đánh giá HCM, riêng tôi thì cho rng công may ra ch có 1 phn, còn ti thì phi tới 9 phn hay hơn na.’’

 Để minh họa các tội ác của HCM , tôi tạm đưa ra tài liệu sau đây của một tác giả mà tôi quên không ghi tên ( có lẽ của anh Ngô Nhân Dụng ) :

Việc áp đặt chủ nghĩa cộng sản Xít-ta-lin-nít trên vận mạng dân tộc Việt Nam là một tội ác. Những người đã sống ở miền Bắc đã chứng kiến các thảm họa do chính sách tập thể hóa, đánh tư sản, đấu tố giết người do Hồ Chí Minh chủ trương.  

Nhưng nhiu người cả hai miền Nam-Bắc coi tội đó cũng còn nhẹ hơn tội gây ra cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn từ năm 1959 đến 1975 , mà Hồ Chí Minh chịu trách nhiệm . Làm chết hàng triệu thanh niên vì một chủ nghĩa sai lầm, vì áp dụng một chế độ tàn ác, ngu dốt, và tham nhũng tràn ngập, đúng là một tội ác lớn.

Nhưng nhiu người Việt ở trong nước bây giờ còn thấy một tội ác khác của HCM , một tội lớn hơn nữa. Đó là tội hủy hoại cả nền đạo lý của dân tộc. Bao nhiêu điều nhân nghĩa tổ tiên truyền lại đã bị xóa bỏ, thay thế tất cả các giá trị bằng một lòng trung thành với đảng, tức là trung thành mù quáng trước mệnh lệnh của bọn lãnh đạo đảng. Bọn này sống giả dối, chuyên dùng thủ đoạn gian dối, độc ác, gieo những hạt giống xấu cho cả xã hội. Đó là di sản kinh hoàng nhất mà Hồ Chí Minh đã để lại trên đt nước ta.  

Chiến tranh chấm dứt, cảnh chết chóc có thể quên đi sau mười năm. Kinh tế suy sụp có thể phục hồi dần dần sau khi chịu thay đổi cho người dân sinh hoạt tự do hơn. Nhưng một nền đạo lý bị tàn phá thì phải vài thế hệ mới tái lập được. Đó là tội ác lớn nhất của Hồ Chí Minh đối với dân tộc Việt Nam “

Cho đến nay , tôi vẫn bảo lưu ý kiến nói trên của tôi về công và tội của HCM , và có phần mạnh hơn nữa vì năm đó tôi chưa có máy điện toán nên chưa biết việc HCM , qua Phạm văn Đồng , công nhận chủ quyền của TQ trên các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa .

Nhiều người cứ đổ tội cho việc công nhận trên là do Đồng vì người ký là Đồng , thì cũng tội cho ông ta. Thật ra ông chỉ là người bảo sao làm vậy . Ông đã từng nói :” Làm thủ tướng thật , tôi chẳng có quyền gì hết . Bộ trưởng hay thứ trưởng có phải do tôi chọn đâu , họ làm không tốt thì không phải lỗi tại tôi” (Đêm giữa ban ngày của Vũ Thư Hiên ) thì việc trọng đại tán thành bản công bố cúa Tàu hẳn ông ký chỉ vì cương vị ông phải làm. Bởi vậy tội là của Bộ Chính trị nói chung lúc bấy giờ , đứng đầu là HCM , người có tội nặng nhất .

Tưởng cũng nên nhắc lại lời tuyên bố dưới đây của TQ khi đọc lại công hàm của ông PV Đồng :





Thì ra trước đây , thấy các ngư phủ VN bị cấm đánh cá mỗi năm ba tháng , bị các tàu Trung cộng bắt , tịch thu , phạt vạ vì , theo các thông tin của Tàu , họ đã đánh cá trong hải phận TQ , và Hà nội chỉ dám phản kháng lấy lệ , tôi cũng lấy làm lạ chẳng lẽ bọn lãnh đạo csvn lại quá hèn yếu như thế .

Nay đã rõ :

Tàu cộng nói rằng Biển Đông là của chúng vỉ trước kia Phạm v Đồng đã công nhận rồi , và theo nguyên tắc Estoppel , thì giờ không thể nói ngược lại được .

- Mới đây theo BBC ngày 20.7. 2011, lần đầu tiên một tờ báo của VN ( chắc thay mặt đảng và ngụy quyền cs ) đưa ra giải thích về nội dung công hàm của Phạm văn Đồng

Bối cảnh 'phức tạp và cấp bách'

Bài viết của Nhóm Phóng viên Biển Đông trên tờ Đại Đoàn kết phân tích về bối cảnh của bản Công hàm 1958 gửi Thủ tướng Chu Ân Lai của Trung Quốc là thời điểm "có nhiều chuyển biến phức tạp và cấp bách đối với Trung Quốc về tình hình lãnh thổ trên biển theo luật pháp quốc tế cũng như diễn biến căng thẳng của vấn đề quân sự xung quanh eo biển Đài Loan".

Trong bối cảnh đó, bản công hàm được giải thích là "đơn giản chỉ là một cử chỉ ngoại giao tốt đp", tức "chỉ là những tuyên bố mang tính chính trị và ngoại giao chứ hoàn toàn không có ý nghĩa pháp lý".

Bài báo viết: "Nội dung công hàm 1958 của Thủớng Phạm Văn Đng cũng được thể hiện rất thận trọng, đặc biệt là không hề có việc tuyên bố từ bỏ chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đo Hoàng Sa và Trường Sa".

Theo tôi , lập luận trên không vững vi tại sao tình hình phức tạp ở Tàu lúc đó có liên quan gì đến VN mà Đồng phải ký công hàm công nhận lời tuyên bố của Chu ân Lai đòi lãnh hải TQ bao gồm luôn Hoàng sa, Trường Sa của chúng ta ?

Và công hàm đã quá rõ , đâu có cần phải tuyên bố từ bỏ chủ quyền .

Phải chăng vì đề phòng Mỹ chiếm Hoàng Sa nên phải giao cho Tàu ( giữ hộ ! ? ) , hay vì tinh thần một thế giới đại đồng không tưởng , dù Hoàng Sa , Trường Sa thuộc ta hay thuộc Tàu cũng vậy thôi ?

Theo tôi nghĩ thì lý do thực sự là vì vào thời điểm trên , csvn đang dự trù kế hoạch " giảỉ phóng " miền Nam , rất cần sự giúp đỡ của Tàu , dù có bị mất Hoàng Sa , Trường Sa . Chẳng qua chỉ là một sự đổi chác ngầm giữa hai bên .

HCM đã từng kết tội Gia Long " cõng rắn cắn gà nhà " . Nay chính HCM lại " đuổi sói ra cổng trước , rước cọp vào cổng sau " , không phải từ ngày PvĐồng ký công hàm mà ngay từ khi HCM mời cố vấn Tàu sang giúp đánh Pháp khi Mao Trạch Đông thắng Tưởng giới Thạch vào 1949.

Hiện nay , Hànội cuống quít bênh vực P V Đồng , chẳng qua chỉ là vì muốn người dân quên trách nhiệm của HCM mà thôi .

Trong một cuộc phỏng vấn dành cho cựu phóng viên đài VOA Nguyễn vĩnh Châu của tạp chí Hợp lưu 106 vào tháng 01/ 1009 , tiến sĩ sử Vũ Ngự Chiêu , người đã khám phá ra hồ sơ xin nhập học trường Thuộc Địa nhưng không được chấp nhận của Nguyễn Tất Thành , cho biết rằng : Người mà chúng ta biết như HCM sau này đã rời nước không vì muốn tìm đường cứu nước , mà chỉ vì những tao ngộ bản thân <cha bị cách chức , tống giam , nên phải bỏ nửa chừng v...v...> .Từ cổng hậu đóng kín của trường Thuộc địa , HCM sẽ tìm thấy cánh cửa mở rộng của Đại Học Phương Đông của Liên Sô Nga 12 năm sau ...

...Trả lời câu hỏi cuối cùng về công hay tội của HCM đối với dân tộc VN , TS Vũ Ngự Chiêu nói :

Có lẽ còn quá sớm để đánh giá HCM . Vấn đề tùy thuộc ở những gì những người kế vị HCM sẽ thực hiện trong tương lai .

Các bạn hãy đọc tiếp để thấy cái quan đã 40 năm dư , bây giờ đã đủ để định luận được chưa.

xxx


Tiếc thay , những người kế vị HCM lại đã " học tập đúng theo gương bác Hồ " của chúng , đã nhường thêm đất đai bằng những những bản hiệp ước phân định biên giới do Lê Khả Phiêu , Trần Đức Lương , Nông đức Mạnh , Nguyễn tấn Dũng...ký sau này . Hẳn nhưng hiệp ước này chứa nhiều bí ẩn nên không được công khai tuyên bố .Bạn hãy đọc bài dưới đây sẽ rõ phần nào :
















Khong ve VN neu con VC "Con Troi, con Nuoc, con Non,
Viet Cong ma con, thi mat Que Huong".VIỆT CỘNG BÁN NƯỚC RA SAO ? 1) Lê Khả Phiêu bị Trung Quốc gài Mỹ Nhân Kế lấy cô Trương Mỹ Vân (Cheng Mei Wang) lúc Lê Khả Phiêu sang thăm Trung Quốc năm 1988 và sanh được một bé gái.
LKP không đem con về vì sợ tai tiếng đưa đến nhiều lần Trung Cộng gửi văn thư
đ
òi lấn vùng biển vào tháng 1 năm 1999. Đồng thời đòi đưa ra ánh sáng vụ nầy nếu
LKP không hợp tác. Và buộc Lê Khả Phiêu phải hạ bút k
ý bản hiến biển ngày 30 tháng 12 năm 1999.2) Ngày 31 tháng 12 năm 1999 phái đoàn Trung Quốc cầm đầu do ông Tang Jiaxuan và tình báo TQ sang Việt Nam, họ gặp kín ông Lê Khả Phiêu bàn thêm về vấn đề hiến
đất .


3) Ngày 25 tháng 2 năm 2000, Lê Khả Phiêu phái Nguyễn Dy Niên sang Trung Quốc,
ông Nguyễn Dy Niên cho biết Lê Khả Phiêu đ
ã đồng ý việc hiến thêm đất.

Trung Quốc nghe tin rất hoan hỉ mở tiệc chiêu đãi Nguyễn Dy Niên một cách nồng
nhiệt với nhiều Cung Tầng Mỹ Nữ ở nhà khách Diao-yu-tai
ăn nhậu cùng ông Ngoại
Trưởng Tan
g Jiaxuan .

4) Bộ Trưởng Trung Quốc Tang Jiaxuan gửi thư kín nhắn tin muốn gặp Bô. Trưởng
CSVN tại ThaiLand khi ông viến thăm nước nầy. Ngày 26 tháng 7 năm 2000. Ông
Nguyễn Duy Niên đáp chiếc Air Bus bay từ phi trường Nội Bài vào lúc 6 giờ 47
sáng sang ThaiLand gặp Bộ Trưởng Ngoại giao Trung Quốc tại khách sạn Shangri-La
Hotel Bankok phía sau ph
òng Ballroom 2. Cuộc gặp rất ngắn ngủi. Tang giao cho
Niên một chồng hồ s
ơ đòi CSVN hiến thêm đất, biển trong hồ sơ ghi rõ TQ đòi luôn
50/50 lãnh h
ải vùng Vịnh Bắc Việt, đòi VietNam cắt 24,000 sp Km vùng biển cho
TQ. Ngày 28 tháng 7 bộ chính trị nhóm chóp bu họp kín.



5) Sau hai tháng họp kín và bàn bạc. Bộ chính trị CSVN cử Phan Văn Khải qua gặp
mặt L
ý Bằng. Phan Văn Khải bay chuyến máy bay sớm nhất rời Việt Nam ngày 26
tháng 9 năm 2000 qua Bắc Kinh và được xe Limo chở từ phi trường Bắc Kinh về
Quảng Trường Nhân Dân vào trưa hôm đó. Nh
ìn thấy mặt Khải tỏ vẻ không hài lòng
và hoan mang về vụ hiến đất (Điều nầy chứng tỏ Khải không rõ chuyện nầy). Lý
Bằng cho Khải biết là hai tay Lê Khả Phiêu và Giang Trạch Dân đã gặp nhau 2 lần
cho vụ hiến đất rồi. Lý Bằng ôm chặc PVKhải v
à khen Đảng CSVN làm việc rất tốt
và ông cho biết là đ
ã có Nông Đức Mạnh (lúc đó là chủ tịch Quốc Hội DCSVN) đã đi
đêm sang Trung Quốc vào tháng 4 năm 2000 và L
ý Bằng đã gặp lại Nông Đức Mạnh,
vào tháng 8 năm 2000 ở New York Hoa Kỳ. L
ý Bằng cho biết Nông Đức Mạnh phải được
cử làm Bí Thư DCSVN sau khi Lê Khả Phiêu xuống, nếu không th
ì sẽ bị Trung Quốc
"đòi nợ cũ" .


Khải trước khi về vẫn khước từ vụ hiến vùng biển VN và nói với LB
là sẽ xem lại sự việc. L
ý Bằng nhăn mặt bắt Khải ngồi chờ, vào gọi điện thoại,
nói g
ì trong đó và trở lại nói là Chủ Tịch Giang Trạch Dân muốn gặp Khải tại
Zhong-nai-hai và sau đó Khải được đưa đi gặp GTD và cho ông Zhu Rongji hù dọa
Khải nói: Trung Quốc đ
ã nắm trong tay Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh ...nếu không
nghe lời TQ Khải sẽ bị tẩy chay và coi chừng bị "chích thuốc". Khải cuối đầu và
run sợ, sau đó đ
òi về. Trước khi Khải về, một lần nửa Giang Trạch Dân nhắn Khải
gửi lời thăm Lê Khả Phiêu và Nông Đức Mạnh chứ không nhắc tới tên người khác
trong Quốc Hội CSVN. Khải không được khoản đải như một vị quốc khách v
ì tính
tình b
ướn bỉnh vì không nghe lời đàn anh .........


6) Vào ngày 24 tháng 12 năm 2000 , Thứ Trưởng Bộ Ngoại Giao VN Lê Công Phụng
được Trần Đức Lương phái âm thầm đến Trung Quốc gặp ông t
ình báo của Trung Quốc
là ông Hoàng Di, ông nầy là cánh tay phải của Bộ Tr
ưởng Ngoại Giao Trung Quốc.
Ông ta nói tiếng Việt rất rành. Hai bên đ
ã gặp nhau ở một địa điểm X gần biên
giới Việt, (Tỉnh Móng Cái Việt Nam). Theo bản báo cáo cho bộ chính trị CSVN, ông
Lê Công Phụng Cho biết lúc đầu ông Hoàng Di vẫn khăn khăn đ
òi chia 50/50 với
Việt Nam về vùng biển Vịnh Bắc Việt "Beibu Bay" đòi lấy luôn
đảo Bạch Long Vĩ
sau đó ông Phụng, được bộ chính trị dặn trước là xin lại 6% của Vùng biển gần
khu vực Bạch Long Vĩ v
ì đã được lâu đời là của Việt Nam . Kết Qủa cuộc đi đêm
Việt Nam c
òn lại 56% Vịnh Bắc Việt và mất
đi 16,000 sq Km vùng vịnh cho Trung
Quốc.

7) Ngày 25 tháng 12 năm 2000, ông Trần Đức Lương rời Hà Nội qua Bắc Kinh gặp
Giang Trạch Dân và được đưa về Thành Bắc của Quảng Trường Nhân Dân, theo tài
liệu lấy được của tình báo Trung Quốc. Trần Đức Lương và Lê Khả Phiêu chính thức
quyết định thông qua bản hiệp ước hiến đất bất chấp lời phản đối của Khải và
nhiều người trong quốc hội. Phe thân Nga và Phe Miền Nam đ
ã không đủ sức đấu với
Lê Khả Phiêu và Trần Đức Lương. Bản hiến chương hiến đất cho Trung Quốc được
chính Giang Trạch Dân và đảng CSTQ trả cho số tiền là 2 tỉ US Dollar được chuyển
cho Việt Nam qua h
ình thức Đầu Tư. DCSTQ chỉ thị cho DCSVN sẽ phải làm gì trong
kỳ
đại hội đảng thứ 9 vào tháng 3 năm 2001 sắp tới. Trần Đức Lương được khoản
đải ở Thành Bắc QTNN.


Ngày 26 tháng 12 năm 2000 vào lúc 2 giờ trưa, L
ý Bằng được cận vệ đưa tới gặp
Trần Đức Lương ở Quảng Trường Nhân Dân. L
ý Bằng cho Lương biết là số tiền 2 tỉ
dollar để mua 16,000 sq km vùng vịnh Beibu của Việt Nam là
hợp lý. Trần Đức
L
ương cám ơn DCSTQ về số tiền nầy. Số tiền 2 tỉ dollars nầy được Lương đem về
để làm bớt sự phẩn nộ của Khải, Kiệt và những nhân vật khác trong quốc hội CSVN.
Ông L
ý Bằng nhắc lại chuyện Trung Quốc đã bán vũ khí và hổ trợ cho đảng CSVN
trong thời gian chiến tranh và số nợ trên Trung Quốc dùng để trao đổi mua lại
vùng đất Bắc Sapa của Việt Nam, Ải Nam Quan, Bản Dốc, Cao Bằng.... Thêm lần nữa
L
ý Bằng chỉ gửi lời thăm Lê Khả Phiêu và Nông Đức Mạnh !. Sau đó Lương được mời
lên xe Limo và đưa về Zhong-nan-hai để gặp Zhu Rongji . Zhu Rongji không nói g
ì
khác h
ơn là nhắc lại số tiền 2 tỉ dollars sẽ được giao cho Việt Nam sau khi
Lương trở về nước.


 








 




Chú thích 1



Trong hình trên chưa có Nguyễn tấn Dũng vì còn là dưới thời Giang trạch Dân . Dũng chỉ nhập bọn khi Hồ cẩm Đào thay Giang và , nếu tôi không nhớ sai, tỏ ý muốn là Dũng sẽ thay thế Phan văn Khải làm thủ tướng .

Và vì tỏ ra hữu hiệu cho chủ nên Dũng mới đây đã được làm thêm một nhiệm kỳ nữa . Sau đây là vài công trạng chính của Dũng , theo Bài " Thành tựu của Thủ tướng " đăng trên Dân Luận ngày 10 aug 2011 :

......

- Truy bức và bỏ tù rất nhiều luật sư, giới mà có thể nói hiểu biết về luật pháp vững hơn mọi giới khác, như là: Lê Th Công Nhân, Lê Công Định, Nguyễn Văn Đài, Cù Huy Hà Vũ, Lê Quốc Quân, Lê Trần Luật, Trần Đình Triển....

- Cho Trung Quốc khai thác Bauxite ở Lâm Đồng và Tây Nguyên.

- Khoảng 300.000 ha rừng đầu nguồn ở các khu vực trọng yếu của Việt Nam đã đưc cho nước ngoài thuê phần lớn là Trung Quốc.

. Cho Trung Quốc trúng thầu hầu hết các dự án lớn, các nhà nhà máy nhiệt đin, đin đạm Cà Mau, xi măng, các dự án xây dựng…. dọc theo đt nước, từ mũi Cà Mau đến đa đầu Móng Cái.

- Giải thể Viện Nghiên Cứu Phát Triển IDS , Institute of Development Studies , một viện nghiên cứu chính sách tư nhân độc lập đầu tiên ở Việt Nam. Đặc biệt giải thể Tổ Tư vấn cho Thủớng Việt Nam, gồm nhiều chuyên gia độc lập, ưu tú, do nhng người tiền nhiệm của ông đã lập ra

Tuy chưa ký hiệp định nhượng đất nào nhưng những việc Nguyễn tấn Dũng đã làm cũng không kém phần tai hại , quan trọng nhất về mặt quân sự .

Về mặt quân sự , việc cho TQ khai thác bauxite ở Tây Nguyên là một sai lầm nguy hiểm vì ai cũng biết ai chiếm được Tây Nguyên là rât dễ uy hiếp miền đồng bằng duyên hải ; chính cs Bắc Việt trước kia cũng đã dùng Ban mê Thuột để làm bàn đạp tấn công Miền Trung ; các rừng đầu nguồn dọc biên giới sẽ trở thành những căn cứ quân sự lý tưởng khi cần tấn công VN. TQ sẽ đem dân đến ở , lâu ngày sẽ trở thành dân bản xứ .



Hẳn Ng tấn Dũng và các cố vấn quân sự của hắn không thể không biết những điều đó. Nhưng một mặt , có tin cho biết Nông đức Mạnh đã được Trung cộng thưởng 300 triệu USD , Dũng 150 triệu khi cho phép Tàu khai thác bauxit ; mặt khác , Dũng nói việc trên nằm trong chủ trương lớn của chính phủ . Phải chăng đó là những căn cứ , những lực lượng sẽ giúp Tàu xâm chiếm nước ta , phối hợp với một kế hoạch tấn công miền Bằc tương tự như kế hoạch A chế phục VN trong 31 ngày , đã đăng trong Đối thoại ngày 7 Aug 08 , Blog Hồ Gươm ; hay cứu nguy cho bè lũ bán nước khi chúng bị dân chúng nổi dậy đánh chúng không còn đườmg thoát ?


xxx


Như vậy , rõ ràng mất biển , mất đất cho Tàu là hậu quả của việc bán nước của đảng CSVN khởi đầu là từ HCM .

Vua Lê thánh Tông xưa truyền lệnh :’’ Kẻ nào làm mất một tấc đất của đất nước là kẻ đó có trọng tội với Tổ tông ‘’

Năm 1405, Hồ quý Ly dưới sự đe dọa của vua Minh Vĩnh Lạc, sai Hoàng hối Khanh làm sứ đi cắt đất, lấy Lộc Ninh, Cổ lâu 30 xã cho giặc Minh. Đất bị mất rộng đến 5 ngày đường. Về việc này, sách Đại Việt Sử ký Tiền Biên ghi ‘’ Cái tội bán đất của Quý Ly, giết đi cũng không hết tội được.’’ ( Khởi hành số 58 tháng 8 / 2001 )

Cái tội cắt đất và biển của HCM và ‘’ hậu duệ’’ của Hồ cho Tàu ngày nay lớn hơn nhiều cho nên tội của nhà Hậu Hồ, nếu có thể nói như vậy, nặng hơn gấp bội và là một vết nhơ ngàn đời cũng không thể xóa được.

Than ôi ! Bao đất đai biển cả, bao di tích sử oai hùng, bao cảnh đẹp, bao tài nguyên mà tổ tiên ta đã mất biết bao xương máu để gìn giữ, nay chỉ vì muốn duy trì độc quyền thống trị để hưởng những đặc quyền đặc lợi cho bản thân và gia đình, nên cả một bè lũ gian manh, phản quốc đã dâng cho kẻ thù truyền kiếp của dân tộc. Những đất đai mất đi gồm những điểm chiến lược đã giúp tổ tiên chúng ta chống nhiều cuộc xâm lăng của phương Bắc trong quá khứ, nay đã trở thành bàn đạp để phương Bắc trong tương lai có thể tấn công nước ta một cách dễ dàng, ( chú thich 2 ) và các đảo mà HCM dâng cho Tàu không những làm ta mất đi bao nguồn hải sản dồi dào và những mỏ dầu vô giá , nay giúp TQ sau này có thể phong tỏa bờ biển chúng ta, gây bao khó khăn cho con cháu chúng ta trong việc bảo vệ đất nước .

Bởi vậy, theo tôi , tội nặng nhất của HCM là tội đã nhưng Hoàng Sa, Trường Sa cho TQ : Nếu một nền đạo lý bị tàn phá phải vài thế hệ mới tái lập được thì đất , biển dâng cho kẻ thù truyền thống phương Bắc biết đến bao giờ mới thu hồi lại đưc , năm , mười thế hệ , hay mất hẳn giống như Lưỡng Quảng ngày xưa ?

Một tờ báo mới đây cho biết các tư bản đỏ sau khi đã tham nhũng có tới hàng trăm , ngàn triệu đôla nay lại còn có một mong ước là tên chúng được đặt thành tên phố . Tôi nghĩ tới những tượng , đường phố trước kia mang tên các thực dân Pháp như Paul Bert , Henri Rivière, Francis Garnier , Gambetta , Harmand…đã bị phá hủy hay xóa bỏ sau ngày 19.8.1945 , thì một ngày không xa , những tượng, đường phố mang tên các thực dân bản xứ cũng không tránh khỏi cùng số phận . Đấy là chưa kể nếu có tượng để lưu tên thi rất có thể là những tượng giống như tượng Tần Cối và vợ quỳ lạy Nhạc Phi bên Tàu để làm gương cho hậu thế.

Bây giờ nghĩ lại , giá như còn ở lại thì tôi sẽ hối hận chừng nào vì vô tình đã trở thành đồng lõa với một đảng cướp lưu manh , một chế độ mang bao tội lỗi với dân tộc , đất nước .

Tất nhiên tôi thông cảm với nhiều người vì lý do này hay lý do khác phải sống dưới chế độ cs dù chẳng ưa gì chế độ đó , và trân quý những ai đã hay đang chờ cơ hội để chống lại bọn bán nước, và đặc biệt kính trọng những người chọn ở lại để tranh đấu cho dân chủ , độc lập của tổ quốc , và những bạn trẻ đang dấn thân , hy sinh tương lai đầy hứa hẹn của mình chỉ vì tương lai của đất nước .

KẾT

Cuối cùng , như tôi đã nói ở đầu bài trong phần 1, tôi ghi lại những kỷ niệm này đặc biệt là dành cho các bạn trẻ vào tuổi tôi hơn 50, 60 năm về trước , tôi muốn nhắn các bạn trẻ đó một đôi điều :

Tương lai đất nước chúng ta là ở trong tay các bạn . Nhiệm vụ của lớp ngưới như chúng tôi đã sắp chấm dứt . Nhiệm vụ của các bạn ngày nay rất nặng nề để nước VN yêu quý của chúng ta không trở thành một tỉnh hay một chư hầu của TQ .

TQ ngày nay đang tiến bộ mạnh về kinh tế cũng như về quân sự . Nhưng các bạn nên nhớ rằng tuy vậy TQ cũng chưa mạnh bằng dưới thời nhà Nguyên lúc đó đã tạo ra một đế quốc rộng lớn lan rộng tới tận Đông Âu gồm cả LB Xô Viết , các nước Hồi giáo Afghanistan ,Iran, Irak rất cuồng tín , rất khó xâm chiếm , vậy mà ba lần bị nhà Trần đánh bại .

Hơn nữa thế giới ngày nay đâu có giống thời Thành Cát Tư Hãn Mông cổ muốn làm mưa làm gió gì thì làm .

Từ khi Trung cộng lập huyện Tam Sa để quản lý Hoàng Sa , Trường Sa , với phong trào biểu tình chống TQ gần đây suốt mấy tháng trời liên tiếp tại Hànội và Saigon , tôi rất mừng thấy tinh thần yêu nước của toàn dân VN già trẻ trai gái , sinh viên, trí thức đã có cơ hội bùng nổ .

Biểu tình chỉ chấm dứt khi có lệnh của UBND thành phố Hànội . Lệnh không có ai dám ký vì hẩn tên nào cũng biết đó là tội lổi nên không dám gánh trách nhiệm .

Về vụ anh Vươn mới đây , theo ông Nguyễn Trung , cưu đại sứ vc tại Thailand ," tiếng súng hoa cải của anh Đoàn văn Vươn mới đây chống lại các hành vi cưỡng đoạt của nhà câm quyền nhân danh thực hiện ' sự cưỡng chế theo luật ' để thu hồi đất đai , đã báo động nấc cao nhất người dân có thẻ làm gì , và sẽ làm gì để bảo vệ quyền lợi chính đáng của họ . "( Bauxite VN 13 - 02 - 2012 )

Điều đó cho thấy dân trí đã tăng thêm , một điều rất khích lệ .

Trong khi đó , xu hướng tiến tới dân chủ đa nguyên và nhân quyền ngày càng dâng cao trên toàn thế giới ; Miến Điện là ví dụ mới nhất sau các vụ nổi dậy ở Tunisie, Ai câp , Libye . Các nhà cầm quyèn VN ngày nay nếu biết theo trào lưu tiến hóa của xã hội loài người là một điều may cho dân tộc và cho chính họ.

Dân tộc ta , với tinh thần bất khuất tự ngàn xưa , chẳng chóng thì chầy sẽ vượt qua thử thách hiện thời .

Dân ta đang cần những nhà lãnh đạo tài ba có thể tập họp toàn dân đứng lên dẹp bọn phản quốc và xóa hẳn mọi ý đồ xâm lăng của kẻ thù truyèn kiếp . Đất có tuần , dân có vận , chẳng qua vận mệnh dân ta chưa đến , thời cơ chưa tới , chúng ta cần kiên trì , một người nào đó sẽ xuất hiện là nhà lãnh đạo đó , rất có thể là trong các bạn .

Cuối cùng tôi xin thưa với các bạn là tôi đã mất rất nhiều thì giờ để suy nghĩ xem mình có đánh giá HCM vì định kiến hay không . Tôi đã cố xem HCM có ưu điểm gì , có thật yêu nước không . Kết quả là tôi thấy HCM không yêu nước từ khi theo QT đệ Tam vì phải nguyện đặt quyền lợi dân tộc dưới quyền lợi quốc tế . Chính Minh đã từng khoe khoang khi so s ánh một cách hỗn xược với đức Trần Hưng Đạo :

Bác đánh quân Nguyên thanh kiếm bạc

Tôi dẫn năm châu tới đại đồng

và khi chết y đã mong trở về với Mác-Lê chứ không phải với tổ tiên y .

Có thể cho y một vài ưu điểm như y là một người khá thông minh , trung thành với một chủ nghĩa mà y đã đeo đuổi .

Có một vấn đề tôi muốn đưa ra cùng các bạn đọc để xin các bạn cho ý kiến là vấn đề tôi đã nói ở trên là "...nếu có tượng để lưu tên thi rất có thể là những tượng giống như tượng Tần Cối và vợ quỳ lạy Nhạc Phi ."

Có nên áp dụng việc đặt tượng như vậy đối với những tên bán nước ở VN không ?

Nếu có thì lợi và hại ra sao ?

Những tên nào nên tạc tượng ?

Nếu chúng còn sống thì sao ?

Đặt tượng ở đâu ?...

Bắt đầu tháng 6 năm 2008

Xong tháng 8 2010

Cập nhật tháng 3 năm 2012

Trương Đăng Đệ
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn