BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 35752)
(Xem: 33270)
(Xem: 32465)
(Xem: 24693)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Tâm Trạng Thái Tử Đảng Việt Nam

12 Tháng Giêng 201212:00 SA(Xem: 620)
Tâm Trạng Thái Tử Đảng Việt Nam
51Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
51
Lời Giới Thiệu: Hồng Thuận là một nhà tranh đấu nhân quyền trẻ ở Mỹ Nhiều người biết đến Hồng Thuận qua các hoạt động về nước. Chính cô là người đứng giữa Hà Nội với những khẩu hiệu Hoàng Sa và Trường Sa rất có ấn tượng. Cô cũng từng lên tận Tây Nguyên chụp hình về các mỏ Bauxite do Trung Quốc khai thác tạo nên dư luận lớn trong và ngoài nước sau này. Trong quá trình hoạt động sôi nổi, cô đã đi tận cùng các vùng sâu vùng xa của Việt Nam đưa ra ngoài nhiều hình ảnh đặc biệt giúp cho dư luận thấy rõ tận cùng hang cùng ngõ hẻm của non nước Việt Nam. Cô cũng lên tận biên giới Việt Trung vào các bản mường để lập tổ chức chống nạn buôn phụ nữ. Đối với tinh thần ý chí của người trẻ tuổi, cô làm nhiều việc thật là đặc sắc.

Chuyện đã xảy ra, trong một lần hoạt động say sưa nào đó, cô bị chụp tấm hình đang đứng trình bày cho các chị em phụ nữ về nạn buôn người, đứng làm sao mà gần di tượng bán thân của ông Ké trong một hội trường xã. Thế là, ống kính lọt vào, hình ảnh xuất ra, danh tính và đảng tịch của Hồng Thuận tiểu thư bấy lâu hoạt động qua các tổ chức NGO bị lộ và lan truyền nhanh như chớp điện. Truyền thông Bolsa quyết không tha cho cổ vì nói rằng hoạt động như thế là quá nhẹ dạ và đã bị lợi dụng hình ảnh, bị đứng dưới khẩu hiệu tuyên truyền. Có người còn chỉ trích cổ bị mất lập trường và nhiều thứ còn hơn thế nữa. Đường về Việt Nam hoạt động như thế coi như là chấm dứt vì công an Việt Nam đã biết mặt. Nghĩ cũng oan, nhập vai hoạt động đạt thế mà cũng bị bắt bẻ lập trường à?



Nhưng ở Hồng Thuận còn có nhiều góc cạnh khác. Cô qua Mỹ từ lúc 7 tuổi, trình độ tiếng Việt chỉ mới lớp hai tiểu học nhưng lăn vào chuyện đất nước Việt Nam được như thế là rất bản lĩnh. Nhiều em qua Mỹ bằng độ tuổi này là rớt giọng, tiếng Việt đem trả lại cho mẹ đẻ.

Vượt qua nhận thức khác biệt về cương lĩnh hoạt động và xu hướng đảng phái thì không phải dễ dàng để đào tạo nên một tính cách xông pha nhập cuộc như thế. Hoạt động như kiểu Hồng Thuận dưới thời nào cũng là rất quý. Đúng không?

Hồng Thuận còn có biệt danh là Trinity Infinity với sức lôi cuốn về mặt văn hóa phổ thông trên mạn - thích ngao du bốn biển, thưởng ngoại sơn hà, nhìn vào ai ai cũng thích. Nhiều tờ báo ở Bolsa, dù không thích đường hướng và đảng tịch Việt Tân của cổ nhưng cứ đưa lên hình bìa các hình ảnh cô đang vui chơi nhảy múa, và phong thái bồ đào mỹ tửu - không say không về. Mấy tấm hình Hồng Thuận vui chơi cùng bạn bè là cho lên trang bìa, rất đắt hàng.

Chuyện xảy ra cách đây một tuần, ở trong một tiệm cà phê Starbucks, một nhóm ký giả Bolsa thấy Hồng tiểu thư đang ngồi nhâm nhi ly cà phê buổi tối, có người ký giả Viet Weekly hay Viet Star (facebook Hồng Thuận) mừng quá bèn hô lên "bọn anh mà gặp được em là như gặp được vàng vậy!". Chắc là nhóm ký giả này định phỏng vấn "Hồng Thuận vì sao chiếc tàu Vinaline Queen nó chìm kiểu gì mà nhanh thế hả em?". Ở Việt Nam hiện nay, Việt Tân, đảng phái của Hồng Thuận đang theo bị xếp vào tổ chức khủng bố.

Theo đường truyền facebook thì hôm đó em Hồng Thuận bận quá nên không trả lời ký giả mà chỉ ngồi im trạng thái. Tìm hiểu một lúc thì mới biết, em ấy đang viết một bài chính luận đầu tiên mang tính trĩu nặng tâm tư về hiện tượng thái tử đảng ở Việt Nam. "Trời đất! Giỏi quá ta ơi!. Cho anh xin bài của em đi! anh đăng trên blog RFA xem người đẹp viết văn, tâm trạng nó như thế nào?"

Quý hoá! quý hóa! Bài văn này vừa có bối cảnh sáng tác, vừa có ấn tượng bắt đầu. Hồng Thuận năm nay mới 22 tuổi, biết em ấy cách đây cũng gần 10 năm từ khi người đẹp bắt đầu đi vận động chính giới từ Washington DC tới New York đòi hỏi nhân quyền cho Việt Nam. Công nhận, em Hồng Thuận gia nhập phong trào này sớm quá so với tuổi đời.

Thế rồi, cũng như nhiều người khác không theo đảng phái Việt Tân nhưng có sự hiếu kỳ về phương diện thành viên. Hồng Thuận là một trường hợp, một sự điển hình mang tính đại diện cao của phong trào đấu tranh dân chủ ở hải ngoại. Trước đây phía nhà cầm quyền Việt Nam thường có cách ngồi phán cứ như là đúng rồi rằng phong trào tranh đấu chỉ còn lại thế hệ mấy ông già, không bao lâu sẽ chết. Gặp trúng em Hồng Thuận rồi chắc là phải đợi sang thế kỷ thứ 22 rồi.

Định viết vài dòng về tác giả mà đâm ra sa đà, thôi thì giới thiệu bài viết của Hồng Thuận vậy.

Trần Đông Đức giới thiệu






4C Cũng Biết Cảm

Các bạn hãy tưởng tượng một câu chuyện thuở xa xưa nào đó - có 100 người bạn nhưng chỉ có một cái bánh để chia nhau ăn. Một bạn cắt cho mình một phần bánh thật to, còn 99 bạn khác đành phải chia nhau phần còn lại, nên mỗi người chỉ được một miếng nhỏ, đủ để thưởng thức mùi hương chiếc bánh.

Đó là hình ảnh của xã hội Hoa Kỳ hiện nay. 1% người giàu có thu nhập tối thiểu là 520,000 USD một năm, trong khi 99% số người còn lại, đại đa số có thu nhập từ 17 ngàn đến 60 ngàn USD một năm. Nếu tính theo giá trị ròng (bao gồm tài sản, chứng khoán v.v…) thì nhóm 1% có tài sản trung bình là 14 triệu USD (cho mỗi hộ) trong khi nhóm 99% thì chỉ có 60 ngàn USD. Cũng 1% số người giàu này đang làm chủ 34.6% tài sản tư trên toàn quốc.

Không có mấy người Mỹ biết về điều này.

Trong cuộc khủng hoảng kinh tế vừa qua, chính phủ Mỹ cũng như chính phủ các nước tư bản phát triển đã bỏ ra hàng ngàn tỷ để hỗ trợ cho các ngân hàng, các công ty địa ốc khỏi sụp đổ. Nhưng cũng chính trong thời gian này, giá trị tài sản ròng của nhóm 1% vẫn cứ tăng lên.

Sự chênh lệch giàu nghèo càng ngày càng nới rộng và khoảng cách giữa hai nhóm người trong xã hội Mỹ ngày càng cách xa hơn.

Phong trào Chiếm Đóng Phố Wall (OWS) đã bùng nổ trong hoàn cảnh xã hội như thế với những công dân Mỹ đủ mọi thành phần, nhưng đặc biệt là những người trẻ, tự nhận mình ở trong nhóm 99%.

Bắt đầu vào giữa tháng 9 năm 2011, hơn một chục thanh niên đem lều ra cắm trại và ngủ đêm tại công viên Zuccotti ở thành phố New York để biểu tình phản đối các ngân hàng Mỹ làm ăn thiếu lương tâm. Chỉ vài tháng sau đó, phong trào này đã tác động mạnh đến các thành phố khác từ đông sang tây và lan tràn ra đến ít nhất 82 quốc gia.

Có thể nói phong trào OWS đã tự sinh ra, tự phát triển, nhưng không trở thành một tổ chức chính trị hay xã hội với một đường lối rõ ràng. Phong trào không đưa ra một khẩu hiệu nào chống hệ thống kinh tế tư bản hay một kiểu đấu tranh giai cấp mới, mà chỉ nêu lên những khát vọng mang tính ôn hòa về sự công bằng xã hội và kinh tế. Họ cũng không kêu gọi lật đổ chính phủ hay xóa bỏ chủ nghĩa tư bản. Họ quan tâm đến những bất công và mãnh liệt mong muốn giải quyết hố ngăn cách giàu nghèo trước mắt.

Chính vì thế mà phong trào OWS được sự ủng hộ của nhiều tầng lớp xã hội như giới điện ảnh, thể thao, chính trị… Ngay cả Tổng thống Barack Obama cũng lên tiếng đứng về phía của nhóm 99%. Warren Buffet, một trong những nhà đầu tư giàu nhất thế giới thì nói rằng: “Đừng nâng niu những người siêu giàu nữa!"

Gần đây, điều đáng ngạc nhiên là phong trào OWS còn được sự ủng hộ của những con cháu của nhóm 1%. Một trang blog trên hệ thống tumblr mang tên "Chúng tôi là nhóm 1%. Chúng tôi đứng cùng với nhóm 99%." (http://westandwiththe99percent.tumblr.com/) được một số những người trẻ thuộc thành phần 1% lập ra để lên tiếng cho những bất công xã hội mà họ nhìn thấy trước mắt.

Tại đây chúng ta sẽ thấy hình của những con cháu các nhà tài phiệt thế giới cầm những tấm bảng bày tỏ tình đoàn kết với những người kém may mắn hơn mình.

"Tax me more - Hãy đánh thuế tôi cao hơn" hoặc "I have more money than I know what to do with - Tôi có quá nhiều tiền để biết phải tiêu thế nào" là một số trong những khẩu hiệu mà giới trẻ 1% đưa ra để bày tỏ sự ủng hộ của mình với phong trào OWS.

Dĩ nhiên, đây không phải là bản chất đặc thù của tuổi trẻ Mỹ, hay của con cái giới 1% tại Mỹ vì tuổi trẻ ở đâu cũng thế. Họ luôn luôn là những người không chấp nhận bất công và sẵn sàng dấn thân vì lợi ích chung.

Vào cuối thập niên 80 khi cách mạng Đông Âu bùng nổ, có không ít con cái các quan chức cộng sản cũng đã xuống đường hòa mình vào những đoàn biểu tình của quần chúng. Hay như tại Serbia trong những năm 90, con cháu của nhiều tướng lãnh công an có mặt trong các cuộc xuống đường đã khiến cho họ không thể ra lệnh bắn vào đoàn người biểu tình. Và gần đây tại Bắc Phi vào đầu năm 2011, chính một số con cháu của những người cầm quyền đã góp phần thuyết phục các đơn vị quân đội án binh bất động, không nổ súng vào dân chúng.

Điều này làm tôi nghĩ đến các “Con Cháu Các Cụ” (4C) ở Việt Nam. Khi nói tới thành phần 4C tại Việt Nam thì có lẽ người ta sẽ nghĩ ngay đến những quý tử ăn chơi quậy phá như con trai tướng công an Nguyễn Đức Nhanh, hay bất tài vô dụng như con ông Nông Đức Mạnh, hoặc giàu sang tột bậc như con gái ông Nguyễn Tấn Dũng, người mà tin đồn cho rằng đang nắm trong tay hàng trăm triệu đô la. Cũng có những 4C cha truyền con nối đang giữ những chức vụ quan trọng trong chính quyền. Nhưng đó chỉ là một thành phần nhỏ.



Phần lớn các 4C có cơ hội đi học nước ngoài, có dịp tiếp xúc với một thế giới khác hẳn với cái thế giới mà họ biết ở quê nhà. Từ đó, chắc chắn họ nhìn thấy được mức độ tụt hậu của nước mình càng ngày càng xa so với các nước láng giềng mà trước đây đã từng xếp hàng sau Việt Nam về mức phát triển như Thái Lan, Malaysia, Indonesia.



Dù có nhiều khác biệt về tính cách và phong thái giữa các 4C ở Việt Nam và con cái của những người giàu có trong xã hội Tây phương đã có tinh thần trách nhiệm với xã hội một cách tự giác, nhưng lòng nhân ái vốn là thước đo để tạo nên phẩm chất này. Trong một thời đại mà mọi thông tin đều không thể giấu giếm, những người trẻ Việt Nam 4C này nghĩ gì về những bản tin hàng chục các cô gái quê Việt Nam phải trần truồng cho một vài người đàn ông ngoại quốc săm soi chọn lựa như chọn một món hàng? Chắc chắn họ cũng sẽ căm hận khi biết cảnh các cô dâu Việt Nam phải làm vợ cho cả gia đình nhà chồng, hoặc bị hành hạ, đánh đập thừa sống thiếu chết trên đất Đài. Chắc họ cũng biết đau khi thấy cảnh ngư dân Việt bị bắn chết trên ngư trường của chính mình mà thân nhân phải đóng tiền cho “người lạ” để chuộc xác về…

Hơn ai hết, những 4C này hẳn cũng đọc trên báo chí nhà nước đã bị bẻ cong ngòi bút sản xuất và thừa biết đâu là những bài báo sai sự thật và đâu là những “quỉ biện” như kiểu nói: tàu Trung Quốc bắn giết ngư dân Việt Nam là “yêu cho roi cho vọt!"

Ngày nay, những trái tim Việt Nam trẻ này đều biết rất rõ là nếu họ không làm gì hết thì lòng danh dự, sự tự trọng, tình yêu đất nước trong họ sẽ chai đá và chết dần mòn để rồi chết hẳn khi họ lên ngồi trên chiếc ghế quyền lực do cha mẹ họ để lại.

Liệu những người bạn trẻ 4C Việt Nam có muốn góp một bàn tay cứu vãn sinh mệnh dân tộc, hay quan trọng hơn, cứu chính phần nhân bản đáng quý còn đang sống trong lòng họ không?

Hồng Thuận

Tài liệu nghiên cứu

http://money.cnn.com/2011/10/20/news/economy/occupy_wall_street_income/index.htm

http://www2.ucsc.edu/whorulesamerica/power/wealth.html

http://www.census.gov/hhes/www/income/income.html

Theo Blog Trần Đông Đức
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn