Tiếng Việt
English
Tiếng Việt
Các bài viết (36)
Về tác giả
Danh sách tác giả
Trần Mộng Tú
Mới nhất
A-Z
Z-A
Đôi Mắt Xếch
15 Tháng Giêng 2026
9:13 SA
Thằng bé bước vào quán với những bước đi không vững, nó ghé sát bà bán quán, chìa tay ra một số tiền, chắc là vừa đủ cho một bát cơm hẩm không thịt, cá. Tôi nhìn cái lưng áo rách bươm của nó mà chạnh lòng, nó còn khổ hơn mình. Thằng bé nhận phần cơm quay ra, tôi chết sững khi chạm mắt mình vào đôi mắt nó, đôi mắt của anh tôi, tôi không thể nào nhầm được, đó là thằng con thứ hai của anh tôi, nó có đôi mắt giống hệt mắt của anh tôi… không thể nào nhầm được.
Tuổi trẻ, Tình yêu và Chiến tranh
30 Tháng Tư 2025
6:53 SA
Tháng Tư khi nghĩ về quê nhà, nghĩ về một Saigon thân thương với bao nhiêu kỷ niệm đầu đời, từ thuở còn đi học cho đến lúc trưởng thành, nhưng hình ảnh sâu đậm nhất để lại trong tâm vẫn là hình ảnh pho tượng người lính VNCH trước Nghĩa Trang Quân Đội. Người ta có thể kéo pho tương xuống, đập tan tành nhưng không đập được linh hồn của pho tượng đó trong tâm khảm của người quân, dân Việt Nam Cộng Hòa.
Cuộc Ngưng Chiến Không Có Thật
14 Tháng Hai 2025
9:04 SA
Ngày 27 tháng 1 năm 1973, tờ New York Time đã tường trình một tin mới nhất về một thỏa thuận ngưng chiến giữa hai miền Bắc và Nam Việt Nam tại Paris. Nhưng Cộng Sản không bao giờ nghiêm chỉnh trong những lời hứa, dù lời hứa được cam kết bằng bút mực. Súng đạn vẫn tiếp tục nổ tại miền Nam và người dân vô tội vẫn chết ngay trên ruộng đất của mình, làng mạc vẫn cháy, trẻ em vẫn mồ côi cha, người vợ trẻ vẫn phải chôn chồng. Cộng Sản là những người không bao giờ nói thật, và lừa dối ngay cả trên văn bản, chữ viết, cho nên Bản thỏa thuận dù có chữ ký hai bên không hề được thực thi đứng đắn.
50 Năm và Những Tờ Lịch Mới
29 Tháng Giêng 2025
7:33 SA
Thời gian đã một phần nào chữa lành những vết thương và giúp những vết sẹo lên da non, mờ dần. Trong mấy chục năm làm người di tản, chúng ta, chắc ai cũng hơn một lần thay đổi nhà cửa, thay thành phố hay sang hẳn một tiểu bang khác, và mỗi một lần thay đổi là một lần hoang mang, một lần nén nỗi ngậm ngùi, cho dù nhà có đẹp hơn, thành phố có thích nghi hơn. Bởi vì đi đâu cũng thấy mình là “Người Di Tản”.
Một Mảnh Đời Hồ Dzếnh
20 Tháng Chín 2024
7:26 SA
Chú Dzếnh muốn đi sau để tránh cảnh thương đau cho thím, nhưng chú lại là người đi trước. Trên chiếc giường gỗ ở ngôi nhà 80 phố Hòa Mã, Hà Nội, trong bóng tối mờ mờ của ngọn đèn đêm ngoài phố hắt vào, tôi nằm cạnh thím, nắm chặt bàn tay già nua của thím, nhìn lên đình màn, hình dung ra khuôn mặt thanh nhã với nụ cười hiền lành ở bức ảnh trên bàn thờ của một thi sĩ Trung Hoa mang trái tim Việt Nam trong lồng ngực, tôi nói thầm trong lòng: Cám ơn thi sĩ đã vào trong gia đình họ Trần Trung.
Tháng Ba và Tháng Tư Ở Đây
11 Tháng Tư 2023
7:39 SA
30thang4-12 Hôm qua ở đây là ngày đầu mùa xuân tờ lịch rơi xuống một nụ đào Tháng Ba sắp hết Tháng Tư như lệ sắp trào Tháng Ba ở quê tôi năm đó thành phố nào thảng thốt con đường nào chảy máu bãi biển nào oan khiên Một người lính vừa tự kết liễu đời mình Giầy trận có linh hồn nón trận có khối óc áo nhà binh có gói một trái tim tất cả phủ trên anh thành một bài “Truy Điệu” Tháng Ba người giẫm đạp lên nhau chiếc thuyền lao ra biển tiếng kêu thất thanh tiếng khóc như cánh chim bay lạc
Tóc Trắng và Con Đường Mùa Thu
15 Tháng Mười Hai 2022
7:33 SA
Ta vẫn một tấm Gìn Vàng Giữ Ngọc Dòng Sông ơi Định Mệnh chảy về đâu Khu Rừng Lau xác xào trong trí nhớ Gió từ đâu thổi tạt tới phương này Ở trước mặt có hàng cây lá đỏ Một mình ta đi hết một con đường Có ai đợi ở cuối đường không nhỉ Nỗi Sầu nào cũng coi nhẹ như Mây Ta đang bước bằng bàn chân thế kỷ Cát bụi nào Xóa được Dấu Chân qua Ta đã sống bằng Tình Yêu Thánh Hóa Mình Lại Soi Mình trong mỗi sát na
Tháng Tư Ơi
15 Tháng Tư 2021
8:02 SA
Thôi nhé, đừng dao động Ngủ yên Tháng Tư ơi Tôi hái cánh hoa tươi Đặt lên môi con số Con số 30 nở Gọi tên người ngày xưa Tiếng vọng như chuông đổ Từ giáo đường Tháng Tư Con số 30 nở Vang như tiếng biển xa Mẹ đang ôm hoa sóng Ru con trên bãi nhà Con số 30 nở Một đóa hoa thật hiền Từng cánh hoa rất mỏng Xếp lên nhau bình yên
Hãy cài bài thơ lên ngực mới
29 Tháng Năm 2019
6:27 SA
Tôi đọc thơ Tô Thùy Yên cũng khá lâu, tìm thấy thơ anh chất giấu trong đó những hệ lụy về kiếp nhân sinh: Lịch Sử, Đất Nước, Chiến Tranh, Tình Yêu và Cô Đơn. Đôi khi thơ anh trầm uất quá, như kéo mình xuống một con vực tối om. “Trời đất thì buồn như xác rỗng Ta thì như gió, tuyệt bơ vơ Trăm năm, cửa khép hờ mưa nắng… Mãi chẳng ai về qua gọi cho” (Nỗi Đợi) Cũng may dưới đáy vực đó là những con chữ lấp lánh như sao, soi tỏ mặt người, những chữ như hoa cỏ làm đẹp cho mất mát. Anh mang hoa cỏ cài vào cái chết.
Nối Vòng Tay Lớn
12 Tháng Ba 2018
6:54 SA
Thủy thủ đoàn có 5,800 người và 3,000 người trong số họ đã vào thành phố thăm viếng, vui chơi và làm công tác thiện nguyện. Họ đến những trung tâm bảo trợ nạn nhân chất độc da cam (Hòa Nhơn, Hòa Vang, Đà Nẵng), trung tâm nuôi dưỡng người tâm thần Đà Nẵng, vui chơi, đàn hát với các bạn trẻ. Những khuôn mặt của các quân nhân Mỹ đó toát lên một vẻ chân thật, trong sáng và đầy thiện chí. Họ hát tiếng Việt để hòa đồng với người Việt. Rồi ngắm nhìn những khuôn mặt các em ở khu da cam, khu tâm thần và những người trẻ Việt trong thành phố bao vây chung quanh họ, những khuôn mặt rạng ngời đầy niềm tin vào một sự tốt lành, sự ngay thật.
Quay lại