BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 35648)
(Xem: 33245)
(Xem: 32347)
(Xem: 24668)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Ai có quyền đánh giá báo chí?

28 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 533)
Ai có quyền đánh giá báo chí?
56Vote
40Vote
31Vote
20Vote
10Vote
4.77

BBCVietnamese ngày 27/10/2008 cho hay: “ông Lý Tiến Dũng, Tổng biên tập và Đăng Ngọc, Phó Tổng biên tập đã nhận quyết định kỷ luật chính thức”, chuyển sang làm nhiệm vụ khác vì “vi phạm Luật Báo chí”.


Theo BBC, nguyên nhân của việc mất chức này là do tháng 11 năm ngoái, Đại Đoàn Kết cho đăng lá thư của Đại tướng Võ Nguyên Giáp phản đối chủ trương dỡ bỏ Hội trường Ba Đình, xây dựng toà nhà Quốc hội mới trên khu di tích Hoàng thành Thăng Long.


Lời giới thiệu của tòa soạn khi ấy viết rằng lá thư của tướng Giáp bị các báo từ chối, nhưng Đại Đoàn Kết quyết định công bố để “giải toả những bức bối từ các vị cán bộ lão thành và nhiều bạn đọc có quan tâm”.


Trên mạng cũng lan truyền một bức thư, được cho là của ông Lý Tiến Dũng viết gởi ông Trương Tấn Sang- Uỷ viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư; ông Tô Huy Rứa- Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương; bà Hà Thị Khiết- Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng ban Dân vận Trung ương; ông Phạm Thế Duyệt, Bí thư Đảng Đoàn Mặt Trận Tổ quốc Việt Nam. Nội dung thư tố cáo ông Hồng Vinh - Phó Ban Tuyên giáo Trung ương là “ngây ngô về chính trị”, “hách dịch chụp mũ”, “thiếu minh bạch”, “đào bới xoi mói lý lịch”, “vô nguyên tắc và trịch thượng”, v.v… và v.v… đại loại rất nhiều điều tệ hại khác chỉ có ở tính cách của những kẻ lưu manh đầu đường xó chợ chớ không thể có ở người trí thức chân chính .


Ông Đinh Đức Lập, Ủy viên Trung ương MTTQVN, người được cho là sẽ thấy thế vị trí của ông Lý Tiến Dũng, nói rằng “thời gian qua, Đại Đoàn Kết không hay bằng trước, trong khoảng sáu năm trở lại đây. Tờ báo cần phải hay hơn, mạnh mẽ hơn nữa”. Chả biết cái “hay” và “mạnh” của ông Lập được dựa trên cơ sở, tiêu chí nào?


Như thế nào là một tờ báo hay? Thật khó có câu trả lời cụ thể, chính xác vì mỗi một tầng lớp, mỗi một loại độc giả, mỗi một lứa tuổi… đều cho nhu cầu về báo chí riêng của mình. Nếu có người thích tìm hiểu các vấn đề chính trị, kinh tế, xã hội, giáo dục, y tế, pháp luật… thì cũng có người thích đọc các tờ báo chuyên về làm đẹp, tìm hiểu về ngóc ngách kẹt hốc đời tư người nổi tiếng. Người thích lá diêu bông nhưng cũng có người thích lá cải, lá nho, lá thúng (để “úp voi”), lá mùng tuyn (để “che mắt thánh”), v.v...


Tuy nhiên, dù là để đáp ứng cho tầng lớp độc giả nào đi nữa thì tờ báo phải được đại đa số quần chúng tầng lớp đó ủng hộ, đáp ứng được nhu cầu, nói lên được được quyền và lợi ích chính đáng của bạn đọc, là tiếng nói của bạn đọc, bộ máy Tòa soạn sống dư dả bằng lợi nhuận từ tiền bán báo chớ không phải bấu vào bầu sữa ngân sách quốc gia vốn dĩ luôn khô héo.


Trước đây tờ Tuổi Trẻ (không phải là báo của cấp Trung ương) được bạn đọc đánh giá là tờ báo chính trị xã hội mạnh nhất nước, có nhiều bài viết hay nhất, lực lượng phóng viên, cộng tác viên đông đảo nhất, số lượng phát hành nhiều nhất, cơ sở vật chất hoành tráng nhất, trả tiền nhuận bút cao nhất, có số hợp đồng quảng cáo nhiều nhất (ai muốn quảng cáo trên Tuổi Trẻ phải xếp hàng ký hợp đồng trước cả tháng chớ Tuổi Trẻ không đích thân mời ai quảng cáo trên báo mình).


Còn hiện nay thì sao? Cách đây một tháng tôi có mua báo giấy Tuổi Trẻ. Cầm tờ báo trên tay mà ngạc nhiên làm sao khi thấy nó nhẹ bỗng. 36 trang quảng cáo nặng chĩu, màu sắc tươi sáng “đính kèm” thường ngày biến đâu mất, thay vào đó là 4 trang quảng cáo chữ nhỏ xíu li ti, màu sắc ảm đạm. Xem lại Tuổi Trẻ Online thì đầy những khoảng trống đề chữ “Dành cho quảng cáo. ĐT…”. Không kiểm tra, không có số liệu báo cáo chinh xác nhưng nhìn vào hiện tượng thì ai cũng biết rằng Tuổi Trẻ đang bị giảm lượng phát hành và mất hợp đồng quảng cáo, nguyên nhân vì sao thì “không nói ra nhưng ai cũng biết”.


Ngược lại, có những tờ báo năm nào cũng thấy đăng tin được “kính thưa các loại danh hiệu, giải thưởng, bằng khen, giấy khen” của cấp trên nhưng tờ báo không hề thấy xuất hiện ở các sạp báo và chẳng có mấy người dân được biết rằng có tờ báo ấy hiện diện trên đời. Những tờ báo này nếu có bán thì cũng bán bằng quyền lực, tức “ép mua” bằng mệnh lệnh hành chính và nơi mua cũng mua bằng tiền ngân sách, mà không biết người mua có đọc hay không.


Ai cũng biết rằng những tờ báo không bán được cho dân này hàng năm phải tốn rất nhiều kinh phí để nuôi bộ máy của nó, tốn rất nhiều kinh phí để nó “sản xuất” ra hàng đống “giấy có in chữ” để sau đó cân ký lô cho hàng đồng nát. Báo chí mà không đến được với quần chứng, không được quần chúng chấp nhận, không tự tồn tại được, sống vất vưởng bám vào ngân sách như một thứ ký sinh trùng thì chỉ có thể để cho người “nuôi” nó lấy nó mà “tự sướng” với nhau, mà chưa có người dân nào mở miệng khen nó “hay”, “mạnh” cả. Và chính những cái gọi là “tờ báo” này đang “góp phần chủ động tích cực” làm nghèo đất nước.


Xem ra cái khoản báo chí thế nào để được gọi là “hay”, thế nào mới là “mạnh” phải được đánh giá bởi công chúng - những người bỏ đồng tiền mồ hôi nước mắt của mình ra mua báo, chớ không phải bởi Ban Tuyên giáo hay của những người như ông Đinh Đức Lập.


Thời buổi toàn cầu hóa mọi mặt này mà suốt ngày cứ nghĩ đến chuyện bịt mắt, bịt mồm người khác thì quả là chuyện nực cười nhất trên đời. Trình độ tin học “mẫu giáo” A Bờ Cờ như tôi mà cũng có thể đọc, xem được tất tần tật các trang bị coi là “đen” lẫn không “đen” ở nước ngoài thì những người giỏi IT họ còn có thể “mò” đến tận đẩu tận đâu chỉ có Trời mới biết.


Tôi cũng muốn nói riêng với bác Giáp là bác cứ việc lập một cái bờ-nốc rồi đăng ý kiến của mình lên, cần quái gì phải phụ thuộc thằng báo nào cho mệt xác!


Tạ Phong Tần


28-10-2008











Thư Kiến Nghị


Lý Tiến Dũng, Tổng Biên Tập báo Đại Đoàn Kết

Hà nội, ngày 10 tháng 12 năm 2007

Kính gửi:
- Đ/c Trương Tấn Sang, Uỷ viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư
- Đ/c Tô Huy Rứa, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương
- Đ/c Hà Thị Khiết, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng ban Dân vận Trung ương
- Đ/c Phạm Thế Duyệt, Bí thư Đảng Đoàn Mặt Trận Tổ quốc Việt Nam

Tôi ký tên dưới đây là Lý Tiến Dũng, Tổng Biên tập báo Đại Đoàn Kết, đảng viên 26 tuổi Đảng. Xin kiến nghị về một số vấn đề không bình thường tại Ban Tuyên giáo Trung ương.

Trong quá trình kiểm điểm một số việc theo thông báo của Văn phòng Trung ương, tôi có nhận được văn bản số 46-BC/BTGTW của Ban Tuyên giáo Trung ương do Phó ban Hồng Vinh ký. Văn bản này đóng dấu “Mật”, nêu một số vấn đề về báo Đại Đoàn Kết, và nhận xét về Ban biên tập báo. Một văn bản với những lời lẽ ngây ngô về chính trị, lại rất hách dịch chụp mũ (kiểu thường thấy ở những người có kiến thức rất hạn chế, nhưng lại thích thể hiện quyền lực) che giấu một động cơ thiếu minh bạch. Đồng thời với việc này, một số người còn yêu cầu truy cứu lý lịch và quy trình bổ nhiệm tôi vào cương vị Tổng biên tập. Việc đào bới xoi mói lý lịch đảng viên như vậy, theo tôi, là thiếu tôn trọng sự quản lý của Đảng Đoàn, của Uỷ Ban Trung ương MTTQVN và tập thể báo Đại Đoàn Kết, nếu chưa muốn nói là vô nguyên tắc và trịch thượng. Những hành vi đó thật không thích hợp khi xử lý loại công việc đảng vụ như thế này. Tôi đã ở trong nghề báo hơn 15 năm, cộng với quá trình làm công tác chính trị khi còn ở Quân đội Nhân dân Việt Nam, tính ra cũng đã gần 25 năm, chưa bao giờ thấy một cơ quan tham mưu cho Đảng lại có cách hành xử kém cỏi như vậy.

Cách thể hiện ý tứ, chữ nghĩa như trong công văn 46-BC/BTGTW là điều không nên có trong các văn bản phát xuất từ cơ quan tham mưu của Đảng, nhất là tham mưu về tư tưởng lý luận, thường xuyên phải làm việc với đội ngũ trí thức, những người có học và có quá trình cống hiến. Đặc biệt khi nhận xét về công tác quản lý của Đảng Đoàn, Uỷ Ban Trung ương MTTQVN và những người được Đảng Đoàn, tập thể tín nhiệm cử giữ cương vị đứng đầu Báo Đại Đoàn Kết, cơ quan ngôn luận của Mặt Trận, mà tiền thân của nó là tờ báo Cứu Quốc, nay đã 66 tuổi, càng rất không nên sử dụng một phong cách ngôn ngữ hồ đồ như vậy.

Trước hết, xin được nhắc lại một sự việc liên đới trực tiếp đến người đã ký văn bản số 46-BC/BTGTW này, để các đồng chí suy nghĩ và cân nhắc. Con người này, đã từng vì lợi ích cá nhân, cản trở báo chí không cho đăng tải tin tức về một vụ hiếp dâm trẻ con (vụ án Lương Quốc Dũng) thì không thể có tư cách giáo dục tư tưởng đối với người khác, huống chi là giữ vị trí quản lý báo chí. Công luận không hiểu được vì sao một con người đầy tai tiếng như vậy, đã quá tuổi nghỉ hưu, mà vẫn được sử dụng, lại còn tiếp tục được giữ vị trí Phó ban Tuyên giáo Trung ương ??!

Đất nước ta đang phải đối diện với nhiều vấn đề nan giải về tư tưởng, lý luận, báo chí và truyền thông. Đảng và Nhà nước đang huy động tất cả tinh tuý của đội ngũ trí thức, những người tâm huyết với sự nghiệp này để cùng nhau kiến giải và tìm ra định hướng tốt nhất cho công cuộc đổi mới đất nước. Anh em làm báo chúng tôi cũng đang góp tay góp sức vào công việc ấy. Tôi nghĩ kiểu đe nẹt, ngăn chặn báo chí một cách vô lối như trường hợp không cho đăng thư của Đại tướng Võ Nguyên Giáp vừa qua, bằng động tác nhắc nhở “dù là ai cũng không được đăng, phát” (Bản thông tin công tác tuần số 39 của Ban Tuyên giáo Trung ương) là điều không nên. Cho đó là “kỷ luật thông tin” lại càng không nên. Là người có học, biết trọng đạo lý, tâm huyết với lý tưởng từ ngày vào Đảng, tôi có đủ lòng tin để nghĩ rằng trên đất nước này, bây giờ và mãi mãi sau này, không ai có thể quở trách chúng tôi vì đã đăng bức thư của một con người như Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Đảng Cộng sản Việt Nam không giáo dục các đảng viên của mình thấy việc hợp với đạo lý mà không làm. Đảng cũng chẳng bao giờ muốn các đảng viên của mình ra mệnh lệnh hoặc tuân thủ mệnh lệnh một cách máy móc, như những người máy. Tôi được biết để tạo thêm lý do “nghiêm trọng” cho việc xúc tiến kiểm điểm và “xử lý” báo Đại Đoàn Kết vừa qua, anh Hồng Vinh còn gửi kèm theo công văn số 46 một số đơn nặc danh, vu cáo Ban biên tập báo nhiều điều, trong đó có việc “tập hợp lực lượng”, “liên hệ với những người có vấn đề về chính trị”, gặp gỡ Câu Lạc bộ Thăng Long… Đây là lối chụp mũ vô tổ chức lẽ ra không nên có trong một cơ quan như Ban Tuyên giáo Trung ương.

Nhân đây, tôi cũng xin phản ánh: Dư luận hiện nay trong nhân dân, trong đội ngũ trí thức, văn nghệ, báo chí… ngày càng nhiều và bất lợi, khi chúng ta quy tụ về để giữ các vị trí lãnh đạo Ban Tuyên giáo Trung ương quá nhiều những người làm không được việc, không được đồng chí và nhân dân ủng hộ ở các nơi khác. Tôi tin vào sự cân nhắc, lựa chọn của Đảng, nhưng nếu thực sự có quá nhiều dư luận phản ánh thì Trung ương cũng nên xem lại, bởi vì để như vậy vừa gây khó cho đồng chí Bí thư Trung ương phụ trách Trưởng Ban, vừa làm tăng thêm sự thiếu nể trọng trong tất cả các lực lượng đang làm việc dưới sự quản lý của Ban Tuyên giáo Trung ương, một bộ máy tham mưu giúp việc cho Đảng có độ dày truyền thống từ trong chiến tranh, và qua bao thăng trầm của công cuộc Đổi mới.

Sức mạnh của Đảng chỉ có được từ lòng tin của nhân dân vào đường lối lãnh đạo đất nước. Trong thời bình, mà nhất là trong giai đoạn đổi mới, hội nhập hiện nay, lãnh đạo càng ít mệnh lệnh, càng tăng cường phương pháp thuyết phục, nhất là đối với những người có tri thức, thì chắc chắn vị thế của Đảng sẽ ngày càng cao hơn trong lòng dân tộc. “Mệnh lệnh”, hay “kỷ luật thông tin” được nhân danh để sử dụng một cách thiếu thận trọng, hàm hồ, lồng ghép cá nhân vào đó chính là một biểu hiện ấu trĩ về chính trị, chính là làm suy yếu chứ không phải tăng cường sức mạnh của nguyên tắc tập trung dân chủ. Nó chỉ làm thất vọng những người có tâm huyết với sự nghiệp Đổi mới, và làm chỗ dựa cho những kẻ xấu, bất tài, hám danh lợi quyền chức, làm suy yếu tinh thần cộng sản trong Đảng.

Mấy lời đóng góp và kiến nghị thẳng thắn, nếu có chỗ nào không phải, rất mong các đồng chí bỏ qua. Kính chúc các đồng chí mạnh khoẻ để ngày càng phục vụ tốt sự nghiệp Đổi mới của toàn Đảng, toàn dân.

Người kiến nghị,
Lý Tiến Dũng
TỔNG BIÊN TẬP BÁO ĐẠI ĐOÀN KẾ

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn