BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 54892)
(Xem: 50798)
(Xem: 34928)
(Xem: 26718)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Nhắn nhủ khổ đau

16 Tháng Hai 199112:00 SA(Xem: 595)
Nhắn nhủ khổ đau
51Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
51
Khổ Đau ơi!
Thôi đừng hù ta nữa
Ta biết mi lắm rồi,
Ta đã gặp mi trên khắp nẻo đường đời
Và mỗi lần gặp mi ta đều mỉm miệng cười,
Và nhìn thẳng mặt mi không hề sợ sệt.
Mi thật đáng sợ hơn sự chết
Nhưng, với ta mi chẳng là chi hết,
Đừng mơ tưởng vì sợ mi
Ta sẽ đổi dời khí tiết,
Để cúi đầu trước bạo lực phi nhân.
Cứ đầy đọa ta đi cho thoả chí hung thần,
Ta sẽ nguyện chẳng tiếc gì chiếc thân mộng huyển.

Khổ Đau ơi!
Mi có nghe giữa giòng đời lưu chuyển,
Sóng vô thường đang cuồn cuộn thét vang?
Đừng tự hào đã đắc thắng vinh quang
Trên xác chết cuả loài người bất hạnh.
Vì ngu si mi chẳng biết gì ngoài sức mạnh,
Rồi cười vui trên đổ nát điêu tàn.
Nhạc mi nghe là những tiếng khóc than,
Trà mi nhắp là những giọt lệ tràn,
Và rượu mi say là máu đào tươi thắm,
Màn trướng mi buông là những vành khăn trắng,
Của muôn dân đang oằn oại dưới chân mi.
Nghèo đói theo sau mỗi bước mi đi,
Gông cùm xiết chặt nơi nào mi tới,
Ánh bình minh trở thành bóng tối,
Phủ mịt mờ mọi lối tương lai.
Những hài nhi vô tội trong thai,
Mi bóp chết với chiêu bài nhân mãn.

Khổ Đau ơi!
Mi có nghe những tiếng hờn ai oán?
Đang vang lên từ phố thị, thôn quê,
Từ hải đảo đến sơn khê
Và từ đáy mồ của những oan hồn vương vất.

Mi biết không?
Chẳng có nơi nào trên trái đất,
Trong hư không hay dưới đáy biển sâu,
Sẽ tìm ra chỗ trú ẩn dài lâu,
Để mi trốn khi trái sầu đã chín.
Mà ngày ấy quyết định rồi sẽ đến,
Khi loài người bừng tỉnh khỏi cơn mê.

Thích Quảng Độ
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn