BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 35558)
(Xem: 33234)
(Xem: 32254)
(Xem: 24647)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Cống Rộc diễn ca

08 Tháng Hai 201212:00 SA(Xem: 585)
Cống Rộc diễn ca
53Vote
40Vote
30Vote
20Vote
11Vote
44


(Nhại Kiều) 

Rằng hay thì thật là hay
Xem ra ngậm đắng, nuốt cay thế nào. 

Kiều 


 Tin rằng có lão Văn Vươn 


Mấy chục năm vốn mười phân hồ đồ. 

Một tay gây dựng cơ đồ 

Bấy lâu lấn biển, đắp đê một mình! 

Tiếng vang về tới Hải Thành, 

Lòng tham thức dậy, quan rình xem sao 

Áo xiêm ràng buộc lấy nhau, 

Vào luồn ra cúi công hầu chẳng nghe? 

Một mình đắp cả biên thùy, 

Sức người đọ biển làm gì được nhau? 

Chọc trời khuấy nước mặc dầu, 

Dọc ngang nào biết trên đầu có ai? 

*** 


Nhân khi sa đọa vui vầy, 


Thong dong Hiền kể sự ngày hàn vi: 

- Từ ngày em bước ra đi, 

Trước: lý lịch giả, mà thì bá vương 

Anh em giờ đã đàng hoàng, 

Nhưng còn ân oán đôi đàng chưa xong. 

Cái vùng Cống Rộc ở trong 

Ngày xưa biển nước, vàng ròng hôm nay 

Thằng em ấp ủ bấy nay 

Làm sao cướp được, phen này đầy lưng

Đại Ca nghe nói thủy chung, 

Lòng tham nổi dậy, đùng đùng sấm vang. 

Nghiêm quân tuyển tướng sẵn sàng, 

Dưới cờ một lệnh vội vàng ruổi sao . 


Ba quân chỉ ngọn cờ đào 


Tiến về Tiên Lãng, tìm vào Vinh Quang 

Mấy anh em họ Đoàn Văn 

Chiếu danh tầm nã bắt liền hỏi tra . 

Công xa có sẵn đưa qua, 

Đàn bà con trẻ, cả nhà bắt luôn. 

Em dâu, cháu họ, người thân 

Cũng sai lệnh tiễn lôi lên huyện ngồi. 

Loa tay kể tội một hồi, 

Lòng lòng cũng giận, người người chấp uy! 

Lòng người thù hận gớm ghê, 

Nhanh thay, một loáng kéo về tận nơi. 

*** 


Quân trung gươm lớn giáo dài, 


Biên phòng, cơ động, chó, người… khiếp ghê. 

Sẵn sàng tề chỉnh uy nghi, 

Súng đầy mặt đất, lính thì chật sân. 

Đại Ca đứng giữa trung quân, 

Công an, cơ động, vây quanh đứng, ngồi. 

Tiên nghiêm lệnh mới dứt lời 

Chó thì tháo mõm, người thời tiến lên… 

Bỗng đâu, rơm rạ bay lên, 

Xé tai tiếng nổ, đất liền rung rinh 

Lính thì toàn loại kiêu binh 

Hò nhau: Đứng lại, trúng mìn là ngu, 

Phen này ông lớn trả thù 

Nhà: Đem san phẳng, người: Tù mọt xương. 

*** 


Đại Ca lập cập bên đường 


Mặt như chàm đổ, mình dường dẽ run 

Hiền rằng: Nghĩa trọng nghìn non 

Đồ Sơn, đêm ấy anh còn nhớ không? 

Anh em đã hứa một lòng 

Bọn em đâu dám phụ lòng ân nhân 

Đô cả xấp, vàng cả cân 

Tạ lòng dễ xứng báo ân gọi là 

Bọn này quỷ quái tinh ma
Phen này phải đánh cho chừa mặt nhau 

Cướp cả đầm trước, đầm sau 

Đầm nông cũng cướp, hồ sâu cũng lùa 

*** 

Đại Ca trông mặt bấy giờ 

Dưới chân chừng đã như mưa ướt dầm 

Lòng riêng thì sợ khôn cầm 

Nhỡ đâu mà lại tiêu nhầm vài em… 

*** 

Một dàn hoa cải bắn lên 

Hạ ngay sáu chú nằm rên giữa trời 

Đại Ca ruột rối bời bời 

Định chuồn, Hiền vội lại mời lên trên 

Dắt tay mở mặt cho nhìn: 

Công an bốn chú, biên phòng một đôi

- Nhỡ khi lỡ bước sẩy vời  

Ngàn vàng chưa dễ đền bồi tử thương 

- Nghìn vàng gọi chút lễ thường 

Mà lòng phiếu mẫu mấy vàng cho cân? 

Đại Ca, trông mặt tần ngần, 

Nửa phần khiếp sợ, nửa phần muốn lui . 

Hiền rằng: Xin hãy rốn ngồi, 

Xem cho rõ mặt, biết tôi báo thù! 

Kíp truyền: “Tiêu diệt trả thù”, 

Đạn như trấu vãi, mìn ùa ném ra. 

Bờ đê ông ổng tiếng loa: 

Chính danh chủ trại tên là Văn Vươn. 

Bây giờ đã biết sợ chưa? 

Liệu mà bỏ súng, nếu chưa chầu Trời 

Tiếng loa gào thét một hồi 

Trong nhà im ắng, không lời kêu than 

Hiền rằng: Đừng có thi gan, 

Càng chống cự lắm càng oan trái nhiều! 

Vợ Vươn hồn lạc phách xiêu, 

Khấu đầu dưới trướng, liệu điều kêu ca: 

- Chị em tôi, phận đàn bà 

Cũng như thiên hạ, chỉ ra đứng nhìn 

Thấy các bác bắn mà kinh 

Chắc là chết hết, vẫn rình bắn theo. 

Đầm em, em quý em yêu 

Của riêng chưa dễ ai chiều cho ai 

Trót đà gặp phải chông gai 

Còn nhờ lượng bể thương bài nào chăng? 

Đại Ca: Không nói lằng nhằng 

Bắt cho bằng hết, đánh cho rụng rời 

Đánh cho tàn tạ cuộc đời 

Đánh cho thiên hạ biết người nhỏ nhen 

Vườn không, nhà trống thì nên 

Giật mìn sập xuống ủi liền san ngay. 

Còn ngôi nhà ở bên đây 

Chúng mày phóng hỏa, đốt ngay xem nào 

Biển xanh, gió lộng trời cao 

Hai người khoái chí, nhìn nhau cả cười. 

*** 

Trên đê đông đặc những người 

Bắt hai con mụ, đứng ngồi trên đê 

Còng luôn số 8 mang về 

Vừa đi, vừa đánh, tái tê thân hình. 

Máu rơi, thịt nát, tan tành 

Ai ai trông thấy, hồn kinh phách rời 

Hiền rằng: Đừng có kêu trời 

Phụ người chẳng bõ khi người phụ ta 

Mấy người dám cưỡng lệnh ta 

Nếu không nộp đất, kêu mà ai thương 

Ba quân đông mặt pháp trường, 

Thanh thiên, bạch nhật rõ ràng cho coi . 

Hiền rằng: Kế hoạch định rồi 

Cá tôm bắt hết, gia tài tịch luôn 

Hai bà đau đớn kêu oan, 

Đào hoen quẹn má liễu tan tác mày. 

Một sân lầm cát đã đầy, 

Gương lờ nước thủy mai gầy khúc nhôi. 

*** 

Việc Hiền báo phục vừa rồi, 

Ác nhân, thất đức thấu trời từ bi. 

Dân rằng: Quan chức nhất thì, 

Hết quan đã dễ mấy khi bàn hoàn. 

Rồi đây bèo hợp mây tan, 

Biết đâu hạc nội mây ngàn là đâu! 

Đại ca rằng: Chẳng bao lâu, 

Trong xà lim lại gặp nhau đó mà. 

Nhớ ngày hành lạc phương xa, 

Gặp anh em cậu vốn là cố tri. 

Bảo cho hội ngộ chi kỳ, 

Năm nay là một nữa thì ba năm. 

Mới hay tiền định chẳng lầm, 

Đã tin điều trước ắt nhằm việc sau . 

Còn nhiều ân ái với nhau, 

Cơ duyên nào đã hết đâu vội gì? 

Hiền rằng: Tiền định tiên tri, 

Đại Ca đã dạy ắt thì chẳng sai . 

Mai sau vật đổi sao dời, 

Chúng ta chấp nhận cả đời chung thân. 

Những điều ác đức, ác nhân 

Đại Ca còn gấp mười lần bọn tôi

Triều đình riêng một góc trời, 

Võ biền nhưng muốn rạch đôi sơn hà. 

Mai sau bão nổi can qua 

Đại ca thất thế, lại ra vét hồ. 

Đại ca nghe nói tỉnh khô: 

Đời tao, tao tính, đợi chờ chi ai 

Miễn là tiền bạc đầy tay 

Kể chi phúc đức, kệ ngày hôm sau 

Cháu con nó tự nuôi nhau 

Cần chi phúc phận, cứ giầu là hơn. 

Mác – Lê đã dạy nghìn lần: 

Vật chất có trước, tinh thần có sau. 

Dân tình mở miệng với tao 

Ở tù rục xác, lấy đâu báo thù 

Thủ tướng có mắt như mù 

Đảng thì cũng loại bú dù, sợ chi 

Nói rồi cao hứng lâm li: 

Đảng ta vĩ đại sợ gì ai đâu. 

Song Hà

Theo Nữ Vương Công Lý
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn