BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
(Xem: 36501)
(Xem: 33523)
(Xem: 33206)
(Xem: 24853)
SỐ LƯỢT XEM TRANG
0

Trang nhật ký cuối năm…

20 Tháng Giêng 201212:00 SA(Xem: 758)
Trang nhật ký cuối năm…
51Vote
40Vote
30Vote
20Vote
10Vote
51
Cây mùa xuân trổ bông trên đất An Điền

 Sau những ngày chạy vạy tứ phương, sau những đêm trăn trở. Chiều nay tôi phóng xe từ Sài-Gòn lên An Lộc để kịp cái hẹn 16 giờ gặp T tại Bến Cát, nơi đó một số anh em TPB sẽ có mặt, chúng tôi lại có cái cơ hội nhìn thấy thật rõ những vết thương năm nào, những dòng máu đỏ, đã chảy xuống bón cho quê hương. Những khôn mặt già nua, cằn cỗi bởi những chịu đựng, khó khăn của cuộc sống, tình huống bất lợi của một thương binh thuộc cái chính quyền đối ngược với hệ thống cai trị hiện hữu trên cái nước nhà đã thay tên đổi chủ.

 Họ, những người anh em cùng mang áo lính như tôi, nhưng họ đã trở thành phế nhân, bị xã hội ngày nay ruồng bỏ, căm hận và cũng bị quên lãng trong lòng người bởi năm tháng quá dài, hay bởi những thế hệ mới vươn lên, không còn điều kiện để nhắc nhở cái quá khứ không còn gì để nhớ trong lòng họ.

 Trận mưa trước Tết đổ xuống bất ngờ… Mưa lớn, tôi phải chui vào mái hiên bên đường đứng núp, nóng ruột nhìn ra đường, những hạt mưa đang nhảy múa trên mặt lộ vừa được trải nhựa mới toanh chuẩn bị cho cái tết, đất nước này bao giờ cũng thế, khoái khoe cái sặc sở, dù trong đó nó ẩn chứa một cái tàn lụi ngấm ngầm, cũng như con đường trước mặt, phía dưới lớp nhựa này là những ổ gà, được vá víu sơ sài rồi tấp lên lớp nhựa mới… coi như xong ! Mới một cách giả tạo và đúng từ mà HỌ dùng… “không chất lượng”.

 Mưa ngưng, tôi lên cầu Bình Triệu, khi qua khỏi đường rầy xe lửa cắt ngang là tôi chạy hết ga mong cho kịp... đến sớm một chút để chuẩn bị món quà được gói ghém trong cái bao thư màu trắng, những cái bao thư mà đêm qua tôi mày mò cắt dán bằng tờ giấy A4.

Tới cầu vượt ngang xa lộ Đại Hàn, một trận mưa lớn lại ập xuống. Chui núp dưới gầm cầu, tôi bắt đầu thấy lo, cơn mưa kéo dài, dài quá cỡ với cái nôn nóng trong lòng. Bốn giờ rưởi chiều tôi mới đến Bến Cát, T đón tôi sau mấy cuộc điện thoại chỉ tọa độ trên con đường 13 dù quá quen thuộc, nhưng chính chúng tôi cũng phải tá hỏa bởi những thay đổi quá nhanh và hoàn toàn không còn nhận ra, trừ cái ngả ba rẽ vào chợ.

 Theo con lộ cũ chúng tôi tới An Điền khi chiều xuống thấp. Áp xe sát tôi, T nói vừa đủ hai thằng nghe giữa dòng xe cộ ngược xuôi:

- Thành không đi được, hắn đang bị công an làm khó dễ… Thôi mình đi.

 Thành, là một TPB mà T hẹn đi đón không thể đến để cùng ngồi chung một chiếu cho mỗi một năm có một lần, anh vừa bị công an mời lên hỏi lung tung về những khoản tiền của một ai đó thương tình anh mất cả hai bàn tay và một cẳng chân, nên gởi cho anh ít tiền qua một ngân hàng và vấn đề chỉ có thế, anh phải trả lời những câu không thể ngờ được “Ai cho anh tiền ?”… Trời ! bản thân cái thằng người thương tật đó làm sao mà biết người cho là ai? Ai mở lòng thương mình như vậy? … Và rồi để cho cái yên lành trong chuỗi ngày thương tật còn lại được bình an, anh tránh mặt chúng tôi, cắn răng tránh mặt những bè bạn cùng tàn tật mà anh thường chuyện trò khi buồn, khi vui. Đó là câu chuyện bị rắc rối mà lần đầu tiên tôi nghe tới, nhưng nó là thật tại An Điền, Bến Cát.

 Nơi gặp gỡ của chúng tôi là một phòng khách trong nhà một người quen khá tươm tất tại cái vùng quê hẻo lánh của An Điền, Bến Cát. Cái xứ kề gần với Chơn Thành, có ít nhiều tai ương khi đường máu 13 bùng nổ với mùa hè đầy nước mắt của An Lộc.

 TPB Võ văn Nhàn, tuổi gần 70 nằm trên cái giường sắt, anh trần truồng úp mặt vào tường, người phế binh tội nghiệp này từng có nhiều năm cõng thằng cháu đi ăn xin trên mảnh đất An lộc sau năm 1975, khi cái đất nước mà anh đã chiến đấu bảo vệ nó trong tinh thần của một chiến binh tự do, bị buộc phải buông súng đầu hàng, và thân phận của một quân nhân giải ngũ loại 3 có đệ tam nhân phụ cấp, cái ơn đền nghĩa đáp mà chính quyền trước đó đã cố gắng giúp anh sống còn.

 Tôi quỳ xuống bên giường lúc người cháu vội vàng mặc cho anh cái “củng” một loại quần tự chế để che đi cái xấu nhất, nhưng lại cần có nhất của một người đàn ông, tôi ngăn anh khi thấy nó không cần thiết, có lẽ vì anh cố giúp thân nhân của mình không quá lõa lồ trước một người lạ, tôi định nói một câu gì đó trước người lính cũ, nhưng anh bây giờ chỉ còn như một tảng thịt xương vô cảm giác. Nghẹn ngào nắm tay anh, tôi chỉ còn biết nắm tay anh.

 Trở ra phía ngoài, anh em TPB của chúng tôi chỉ vỏn vẹn 4 mạng đang ngồi quanh cái bàn gỗ làm bắng gốc cây khá đắt tiền, nhưng chắc chắn 3 người trong số họ không thể thấy bất cứ cái gì khi đôi mắt họ đã mù, trừ hạ sĩ Dương người MỘT CHÂN VỀ CHÔN BẠN tại An Lộc Mộ Chí mà tôi biết cách đây vài tháng, 3 thằng mù ngồi kề một thằng què, sân khấu là buổi chiều có mưa trong những ngày cận tết ở đất An Điền.

Khác những lần gởi quà cho những anh em TPB trước, tôi hoàn toàn chết điếng, không nói được câu gì, chỉ lí nhí mấy điều về nguồn gốc món quà cuối năm mà tôi muốn nó xôm tụ một chút nên gọi là “Cây mùa xuân”. Bởi tôi chợt nhớ ngày xưa, xưa lâu lắm rồi, khi ở lính tôi có nghe những câu chuyện kể nhiều năm về “Cây Mùa Xuân Chiến sĩ”. Năm nay tôi cũng làm cái cây mùa xuân nhưng nó là cây mùa xuân cho những thằng đui què còn ở lại .



 Nghe những câu cám ơn trong nước mắt của người phế binh tôi không thể cầm lòng, nhìn cái hình ảnh của anh Nhàn, một TPB đang điên loạn chờ chết tôi bùi ngùi, chính họ đã gánh cho ai đó còn nguyên vẹn, mà ai đó đâu biết cái chịu đựng ngoài khả năng của thân thể đang trong những giây phút lâm tử gần kề, nó tàn nhẫn đến mức nào?

 Không khí buồn rầu phủ lên chúng tôi, dù rằng những người anh em thương tật của tôi cũng có chút niềm vui khi có món quà từ xa gởi về. Bên cạnh họ, một bè bạn cũng thương tật, cũng bị khô kiệt như họ, đang chờ chết.

 Đang cố chuyện trò cho rôm rả một chút thì tôi nhận điện thoại từ Úc của một ông anh từng tù rạc với tôi nhiều năm, A20 Vũ trọng Khải. Anh nghe tôi báo cái việc mình đang làm, tội nghiệp ông anh của tôi, ông bảo tôi mở loa ngoài cho anh thăm hỏi anh em một tiếng, ngại làm phiền chủ nhà tôi đành chuyển lời anh và cũng không quên báo cho anh biết, món quà anh gởi cho riêng tôi, đã bị thằng em xung vào cái quỹ không đáy vào cuối năm, anh chỉ cười khì… mai mốt tao… đền.

 Tôi cũng phải cám ơn anh đã gỡ cho tôi qua cú điện thoại, chính lời thăm hỏi từ xa đó nó ảnh hưởng vô cùng, tâm lý vô cùng đối với những phận người mà họ luôn nghĩ mình đang bị lãng quên. Tự nhiên cái không khí trầm trầm đó thay đổi, những khuôn mặt nhiều u uẩn đó thấp thoáng có một chút vui.

 Hạ sĩ Dương, một người lính nhiều tình nghĩa, có nét mặt hiền từ và chất phác

Anh ngồi cạnh tôi, cho tôi cái cơ hội sờ lên cái chân giả mà anh xin được của một người bạn, sau khi bị đuổi cổ ra bệnh viện vào ngày tan trận, anh chống ba chân về quê, cặp nạng làm anh vô phương cựa quậy kiếm cơm. Anh từng kể tôi nghe về cái chân giả của anh, cái chân ngắn hơn chiều cao của anh. Vì nó là chân của thằng bạn anh, hắn lùn hơn anh, nên khi giao cái chân về với anh nó được kéo dài hơn bằng cách thông minh chưa từng thấy, anh hạ sĩ của tôi đã chêm một đống vớ, giẻ rách dưới đầu gối cụt rồi mang vào, nịt cái đai chắc hơn chút là anh có thể đi đứng, đỡ khập khiểng hơn, cái chân giả bây giờ dài thêm một chút.

 Đầu tiên chính cái Thằng Chân nầy ọ ẹ làm anh đau, nhưng anh đâu cách nào khác, phải nghiến răng tập cho cái Thằng Chân chịu chơi chung và cùng đi với anh.

Anh cười nhe hàm răng với tôi:

- Ông biết không, thét rồi quen, bi giờ dĩ nhiên nó còn ít khó chịu khi đi xa, nhưng đành vậy, có còn hơn không.

Tôi vỗ vai anh:

- Hy vọng tôi sẽ có cách giúp anh, ráng đi không chừng năm tới nếu có cơ hội tôi sẽ cưới cho anh một Thằng Chân mới hợp nhau hơn.

 Cả đám chúng tôi phá ra cười.. nhưng tôi lại run. Trời, thiệt là bậy, tôi lại hứa ẩu, làm cho anh tin, một cái Thằng Chân bộ tưởng rẻ sao? Cả đời tôi mà có đủ tiền mua nó mới là lạ.

 ***

Mặc cho hoàng hôn xuống trên đât An Điền, mặc cho đèn đường đã lên. Tôi và T quyết định vào nhà trao tận tay món quà cho Thành… một thương binh mất cả hai bàn tay và một chân, vả lại anh còn có một món quà của một ân nhân ẩn danh từ Úc chuyển về riêng cho 4 TPB và được qui định rõ ràng bằng những con số mà đám anh em chúng tôi phải bằng mọi cách trao tận tay như tôi đã trao cho Bội và Nhàn, các anh là những anh em mang cái thương tật nặng nhất trong số TPB tại Bến Cát …vừa cụt, vừa đui.

 Để Dương đứng ngoài đầu hẻm, nháy mắt tôi, T ra dấu đánh nhanh rút lẹ. 

Thành đón chúng tôi trên cái phản kê giữa nhà, và nhấc cái mông lết lần ra cạnh ngoài một cái thành thạo nhưng khó khăn, chúng tôi trao quà, nói mấy câu an ủi anh rồi rút nhanh tránh những cặp mắt đang nhìn từ bên những cửa sổ ở dãy nhà đối diện. Đúng những gì tôi nghĩ trong đầu khi nghe T báo là anh từ chối để T chở anh đến nơi cùng gặp bạn bè, anh không sợ, nhưng ngại ngần khi phải di chuyển khó khăn, mỗi lần bị cật vấn làm anh có ít nhiều suy nghĩ.

 “Mình được thương, được gởi quà qua một ngân hàng, mắc mớ chi cái tình thương từ nơi xa xôi đó mà lại bị cật vấn?” Anh phân trần một cách thản nhiên.

Đưa hạ sĩ Dương trở về Chơn Thành bằng xe đò:

- Ê, T mầy cho tao một trăm ngàn để tao cho ông hạ sĩ “Một chân về chôn bạn” mua vé xe đi.

 T móc bóp, đưa tôi tiền làm Dương luống cuống, tôi vỗ vai anh, cười cười:

- Cha nội, để dành mai ra chợ mua tí quà tết, tại tụi tui còn về SG lo cho xong mấy cái bì thư này, thôi ông chịu khó đón xe đò về không muộn mất.

 Nhìn cái dáng bước khập khểnh của Dương băng qua đường, tôi buì ngùi nghĩ đến cái chân giả của anh… Ôi cái chân không khít khao chắc làm anh khó chịu lắm?

 Tôi và T, hai thằng lại leo lên 2 con chiến mã rụng bờm, long móng hướng về Sài-Gòn.

 Buổi chiều tối ở An Điền, Bến Cát đèn ít sáng hơn, chúng tôi không đi về hướng con đường 13 đầy máu về An Lộc. Những cái phong bì còn nhiều, dự định chấm dứt công việc vào ngày mai xem ra khó mà thực hiện khi hai thằng về tới Sài Gòn còn phải ghé qua nhiều chỗ.

 8g30 tối tụi tôi ghé Mỹ, thằng bạn cùng khoá của tôi cho tới năm nay vẫn còn trên chiếc xe lăn, hắn đón hai thằng tôi ngay trên ngạch cửa. Giữa tôi và Mỹ không cần phải nói chi nhiều, tôi giới thiệu T cho nó biết.

- Tối mò như vầy mà mầy còn tới tao? Mỹ hỏi tôi ra chiều thắc mắc.

- Không sao, tao quen đi đêm mà mậy, ở cái xứ này làm ba cái vụ này mà không đi đêm sao được, thôi tao ghé mầy gởi cái bì thư mà Đức nhờ tao chuyển cho mầy, tao đi nghen, chắc sau mấy ngày tết tao mới ghé qua mầy, ngủ sớm đi thằng liệt.

Nói với Mỹ xong là tôi hối T đi cho lẹ.

Hai thằng vòng quanh một đổi mới băng qua được con kênh Nhiêu Lộc để về Lê văn Duyệt, khu thịt cầy của ngả ba Ông Tạ ghé nhà bạn của T .

 B. PH nằm liệt trên giường từ sau trận An Lộc, anh là lính sư đoàn 18BB, cấp bậc binh bét, anh chào tôi bằng cái với tay bắt và nắm chặt, bàn tay anh nhỏ nhắn như con gái và lạnh, thiếu sinh khí của một người đang sống, đang thở, nó nằm gọn trong bàn tay dầy, chai cứng, khô khốc của tôi.

 T làm một phát chào sân bằng vài câu giới thiệu rồi rút trong túi ra cái phong bì mà hắn chuẩn bị đời nào tôi chẳng biết. Tôi nghe giọng người thương binh nghèn nghẹn cám ơn ai đó, chắc là một bằng hữu, một thằng cùng áo trận như anh đã gởi cho T mang quà trao tận tay B. PH. Chiến trường máu lửa An Điền đã buộc anh nằm vĩnh viễn trên giường với cái liệt nửa người.

 Người thương binh liệt giường đó hai mắt sáng ngời, nói với tôi:

- Anh biết không tôi phải tự thắng với cái hèn của mình mới kéo tới hôm nay, 40 năm anh thấy đó tôi vẫn sống, và sống với những quá khứ một thời lừng lẫy của mình, có chi đâu mà buồn cùng thì chết, mà mình đã chết lâu rồi, chết thêm miếng nữa có sao đâu.

 Thản nhiên, hào khí, tôi phục con người nhỏ nhắn nằm liệt 40 năm đó, anh vẫn hồn nhiên, trước cái khó của riêng mình, chắc chắn có những cái anh không muốn nói ra.

Chia tay, chúng tôi ra về, tôi quay ngó lại thấy B.PH nằm quay mặt vào vách, có lẽ anh tránh không dám nhìn bóng chúng tôi mất hút sau cánh cổng chắn ngang trước nhà.

Tôi đưa T về hướng quận 7 cho hắn ghé sang nhà người bạn ở một khu kề sát Nam Sài-Gòn, Nam Sài Gòn mới mở rộng đấy ấp những nhà cao cửa rộng, đầy ấp những cảnh sang giàu, nhưng T lại đổ xe vào xóm nhà lá nằm gần cầu ông Bé trên trục hướng ra quốc lộ 4 ngày xưa.

Một ngày của tôi kết thúc. Nửa cành cây mùa xuân đã cắm và vừa cắm ở An Điền, Bến Cát, thêm vài nhánh đã trổ bông trên thành phố xưa.

Cây mùa xuân vừa héo ở Gò-Công Tây

Sáng sớm như đã hẹn, tôi tới đón T. đi về Gò-Công, theo ước tính, tôi sẽ chạy theo tỉnh lộ 50 qua phà Mỹ Lợi và cắt ngắn đoạn đường giảm đi hơn một tiếng đồng hồ, nhưng T. lại phải đón một người bạn cùng về đó, cùng mang quà của một ân nhân nào đó, nên tôi đành theo quốc lộ 4 mà về Gò-Công.

Nắng cuối đông chẳng mấy dịu tí nào, tôi toát mồ hôi với cái áo gió khá dầy, chạy sau xe T. đang đèo thêm một tay mà tôi chưa có cơ hội chào anh ta một tiếng. Xuống phà Mỹ Lợi, anh bắt tay tôi giới thiệu, à Lăng tích Hương khoá 10B/72, lại một niên trưởng, anh là thương binh của TĐ 2 Nhảy Dù rớt một chân ở chiến trường chi đó anh nói mà tôi nghe không rõ. Chạy nước rút xuống tới Gò-Công Tây đã 11giờ trưa.

 T. gọi cho Trần Tấn Minh, hẹn gặp nhau ở một cái ngả ba mà theo hướng dẫn chúng tôi phải quay lại một đỗi rồi theo con đường đất bụi mù một khoảng thật xa.

Những anh em TPB hẹn nhau trong một cái quán nghèo ven cái ao đầy bông sún và sen, chúng tôi bắt tay ngay vào cái việc trao quà đầu tiên, bởi sau đó tay đàn anh của tôi còn phải phát những gói quà và phong bì cho một số TPB mà tôi hoàn toàn không biết, nếu căn cứ vào cái danh sách mà tôi đã cẩn thận chuẩn bị từ hôm trước.

Trần tấn Minh cựu sĩ quan khoá 1/71, dĩ nhiên anh là niên trưởng của tôi.Anh đã bỏ lại hai cái chân của anh trên chiến trường An Điền, chính cái chỗ hôm qua tôi đã ngồi lại với những cựu binh nhiều thương tật. Nhìn anh đi bằng hai cái ghế thấp nhấc từng chiếc thay phiên để chuyển dịch toàn bộ tấm thân ốm tong teo, tôi rớt nước mắt, người sĩ quan QLVNCH vẫn đôi mắt sáng ngời nhưng bên trong anh là một chịu đựng, cái chịu đựng thoát ra trên nét uể oải của cái xác người tàn tạ.

Niên trưởng Minh của tôi là chủ cái tiệc dã chiến này. Hai chiếc chiếu trải trên nền xi măng lởm chởm, một số anh em tật nguyền dắt díu nhau tìm một chỗ ngồi như một đoàn quân bại trận rũ rượi, nắm tay nhau thằng mù đi theo thằng què.

 T. cầm máy, tôi nhập vai cho tròn cái nghi lễ phải có. Quà cây mùa xuân của chúng tôi chỉ đơn giản là cái phong bì, trong đó là cả một tấm lòng của những ân nhân từ một nơi tôi hoàn toàn không biết, Đức chuyển cho tôi với một lời ân cần kèm theo… “Anh cố gắng, em chạy vạy được ngần ấy”.

Tôi phải làm tròn cái vai khó chịu nhất, đi trao quà.

Tôi và T. cố gắng chứ, cố đến toát mồ hôi và bây giờ cố thêm nữa, đánh xong ở đây, vội vã quay về Sài-Gòn, uýnh tiếp.

Cũng như ở Bến Cát , tôi trao cho những người anh em thương binh của mình trong cái quán nghèo đầy ấp tình huynh đệ đó, những cái bì thư trắng được trân trọng đưa cho từng thương binh. Tôi nhìn họ, thấy họ thật xúc động, cái xúc động đó làm anh Phán, một cựu hạ sĩ quan già đã bộc bạch lời cám ơn chân thành đến các ân nhân mà anh không hề quen biết, lời tri ân mộc mạc của người dân miền Tây, nó đơn giản và đầy ân tình.

 Nhưng cái làm tôi ngỡ ngàng là khi nhìn thấy những phần quà mà ông đàn anh đi theo cùng chuyến, bày ra trên hai chiếc chiếu bông trải nối nhau, có lẽ anh đã chuyển chúng về đây từ hôm trước, tôi đoán vậy. Trên hai chiếc chiếu bông đó hơn 10 con người mang nhiều loại thương tích khác nhau, người cụt cả hai chân, người mất hai bàn tay, người nát cả hai mắt…

Một tấm biển in nhiều chữ ngang dọc đập vào mắt tôi. Tấm bảng được in sẵn trên khổ A3 nếu tôi không lầm size chữ in này là 200 và đậm nét. Cái bảng này anh ta đã nhét trên túi đeo lưng mà tôi đã thấy nó nhú ra khỏi miệng trên dọc đường về đây, nhưng nó được xếp gấp lại theo dạng chữ V, và dán trên một miếng bìa dầy:

Chân Thành Cám Ơn

Cô Lai Mỹ-Hà cùng quí ân nhân, mạnh thường quân hải ngoại tặng quà tết (2012)

Cho TPB…………( size 60)

Đã nhận 60USD và gói quà tết

 Ngày 16 tháng 1 năm

60USD = 1.250.000$

  

Tôi nhìn cái bảng, tò mò. Nhưng tất cả được giải thích ngay trên ống kính máy ảnh mà tay đàn anh đi theo chúng tôi đang thực hiện.

Anh Hương gọi một cái tên trong danh sách trải trước mặt, người thương binh có tên đứng dậy lết tới bên tấm bảng, anh ta chỉnh sửa tư thế cho những người thương binh này, rồi chụp từng bức ảnh một, từng khuôn mặt một với yêu cầu “có tay thì vịn tay vào tấm bảng, không tay thì dựa người vào nó”, tay kia cầm cái bao lì xì, một ít tiền kéo nhú ra khỏi miệng bao. Bên cạnh người thương binh chỉ có hai thứ: một gói quà gói bằng giấy bóng màu xanh hoặc đỏ, bên kia là tấm bảng “Chân Thành Cám Ơn”.

  Dĩ nhiên bức ảnh chỉ được thực hiện sau khi anh ta dùng cây bút bi ghi trên mảnh giấy nhỏ tên người nhận, rồi dán vào tấm biển,những cái tên thương binh được thay đổi mỗi lần chụp ảnh. Cái tên người nhận lờ mờ nhỏ xíu so với hàng chữ “Chân Thành Cám Ơn cô Lai Mỹ Hà…” chần dần, chiếm gần hết chiều ngang cái bảng, làm tôi hiểu ra vấn đề.

 Trời! Những cựu binh anh em của tôi được trao quà tết như vậy sao? Có phải người ta đang trả ơn cho xương máu người Thương Binh tàn nhẫn vậy sao?



 Anh ta gọi tiếp một cái tên, đương sự thương binh này vắng mặt. Tội cho niên trưởng Minh của tôi anh cố lết đi trên hai cái ghế nhấc từng chiếc, từng chiếc đến bên cạnh Hương giải thích, vì lý do sức khoẻ đương sự không thể đến được. Anh Hương lắc đầu từ chối:

- Như vậy không được, tôi chỉ trao quà cho người có tên và phải chụp ảnh như anh thấy nãy giờ.

 Những câu năn nỉ của niên trưởng tôi để nhận thế cho người vắng mặt làm tôi đau xé.

Ôi! Người ta đã tàn nhẫn ném tiền trên xương máu những người anh em cùng một thời bận áo lính như nhau…

T. nắm tay tôi, hai con mắt đỏ hoe:

- Mình về đi, tôi chịu hết nỗi rồi

- T. , ông có hứa là đưa ông Hương về SG mà?

- Trời ơi ! Làm sao tôi có thể đi với anh ta được nữa hả?

 Tôi bước tới nắm hai vai Minh, từ giã cựu thiếu úy thương binh Trần Tấn Minh, người vào lính trước tôi, hai mắt đỏ hoe anh vói tay nắm lấy cánh tay tôi:

- Anh ở lại ăn chén cháo với anh em cho hết tình.

- Anh Minh, tôi xin lỗi anh. Niên trưởng đừng buồn tôi không thể ngăn được cảnh này, chuyện của họ làm ngoài tưởng tượng của tôi.

- Mình là phế binh mà… mình chỉ nhận ân huệ để mà sống còn.

Trời ơi ! anh Minh thà rằng anh chửi thề một tiếng tôi sẽ vơi ít nhiều anh nói chi câu đó là tôi đau hơn.

 Mà không đau sao được, khi ông Hương, sau khi chụp ảnh từng người thương binh, đã bảo họ tập trung lại sát vai nhau rồi, mang tất cả các món quà xếp xen kẻ với hàng người chụp ảnh, một bức ảnh… để nói lên cái công việc mang quà cho TPB mùa xuân 2012. Dĩ nhiên 3 TPB cụt hai chân phải nhấc từng chút trên hai chiếc ghế gỗ… tập hợp theo đội hình được chỉ định.

 Tôi đau !

Tôi và T. ra về. Trước sân quán tôi quay ngó lại, Minh trên hai chiếc ghế gỗ nhìn theo tôi, hình như anh đang buồn lắm.

Trưa Gò-Công Tây, bụi mù, tôi lau cái cái kính trắng đầy mồ hôi và nước mắt nói với T.:

- Có lẽ tôi sẽ chấm dứt cái cây mùa xuân kỳ tới để không còn nhìn thấy những cảnh thương tâm dành cho những người anh em đã từng bận áo lính, bây giờ họ sau khi đã tàn phế đang ngửa tay nhận những của bố thí, và nhận nó như người ta ném đồ cho một con vật, một con vật không được thương yêu.

- Thôi ông đừng nói nữa, tôi cũng như ông, mình về đi.

 Ôi cây mùa xuân của tôi đã héo úa trên đất Gò-Công Tây, khi nó bị một cơn gió trái mùa tạt ngang làm rụng đi những mầm non mới nhú.

Giọt nước mắt của một mũ nâu già

Người lính già mũ nâu, ở cách tôi không xa nên tôi dành những phút cuối trong chuyến gởi quà cuối năm nay, để đến với anh. người thương binh già mà T. rất ân cần gởi gấm, dặn dò tôi thường xuyên đến thăm viếng anh.

Trời SG nắng thật yếu, tôi tới quận 7 vào quá trưa. Cẩn thận tôi gọi máy cầm tay cho con anh trước khi tôi đến. Khu Tân Kiểng này tôi thuộc lòng như bàn tay của mình, từng ngõ ngách tôi nhớ nằm lòng, nên không mấy khó khăn khi tìm tới anh.

Căn nhà đơn sơ thấp lè tè trên đường 33.Người lính mũ nâu 74 tuổi có gần 20 năm ở lính, nằm trên giường, chăn gối nhàu nát dưới mái tole nóng hâm hấp. Tôi cao chỉ hơn 1m7 mà phải khom lưng chui vào cái chái nơi anh nằm.

 Vừa mới ghé ngồi bên anh:

- Anh Cả, hôm nay tôi mang quà cho anh, thay mặt những anh em cựu binh đã gởi về ….

Người lính già xoay người nắm cánh tay tôi khóc nức nở:

- Tui… thật chẳng… biết… nói….

Những tiếng nấc làm câu nói anh đứt khoảng. Tôi ôm cánh tay trần của anh, vuốt ve cái lưng trơ cột xương sống, anh gầy đét, người dán trên mặt nệm cáu bẩn.Tôi bật khóc.

Hai chúng tôi khóc ngọt ngào, vợ anh đứng bên cạnh cũng nức nở khi nhìn cảnh hai người lính ôm nhau khóc trên chiếc phong bì, chứa những ân tình tha phương.

- Anh phải cố gắng giữ sức khoẻ, anh em từ khắp nơi luôn nhớ đến anh…

- Tui cố chứ…nhưng mà làm sao tui chịu được

……..

- Anh biết không, người ta nói với tui… Trong phường này có 68 người già và duy nhất mình ông là người… “tàn dư của chế độ cũ”… tui làm sao chịu được…

Tôi chết điếng, nói gì bây giờ. Ôi 36 năm ! vết thương của sơn hà đã quá đau cho những người từng một thời chiến đấu, bây giờ nó tàn nhẫn dán sát vào mảnh đời khốn khó của một thương binh, dù anh đã già lắm, già đến nỗi mà lẽ thường người ta phải trân trọng nó như một người đi trước. Nhưng ở đây, lúc này, vào cái thời điểm phát quà tết cho những người lớn tuổi mà mỗi phường xóm, chính quyền hiện hữu tổ chức như một ân huệ cho cái tuổi trên 60. Ba mươi sáu năm cái ân huệ đó vẫn được ban phát nhưng bằng một câu đính kèm… dành cho những người từng phục vụ trong chính quyền cũ.

Giọt nước mắt người chiến binh mũ nâu già làm tôi khóc, tôi khóc vì cái tình mà người lính già trước mặt, xúc động khi nghe tôi thay mặt những cựu binh từng một thời với anh, gói ghém gởi quà cho anh, nó không có đáng giá chi nhưng dậy lên trong lòng người lính một cái tình huynh đệ chi binh khiến những giọt lệ phải rơi xuống.

 Chia tay với người lính già tôi bước ra cửa, cơn xúc động làm tôi không thể nổ máy chiếc xe cà tàng, trong lúc tôi cố gắng thoát khỏi cái cảnh đau lòng càng sớm càng tốt. Và tôi biết, sau lưng tôi, bên kia bức vách người lính già đang khóc ngất, khóc trên vết thương 36 năm chưa phai và khóc trên vết thương xưa đã khiến anh mù đôi mắt.

Tôi kết thúc trang nhật ký viết cho những anh em, bè bạn đui què, sứt mẻ của tôi. Và kết thúc nó bằng câu :

Chân thành cám ơn những bàn tay từ những nơi xa lắc lơ đã tiếp sức với tôi trồng một cây mùa xuân, nở bông, héo úa, rơi lệ thay cho những hạt sương mai. Nhưng dù sao nó vẫn là “Cây Mùa Xuân” mà tôi khó quên trong đời.

Nguyễn thanh khiết

 Sài-Gòn 19-01-2012

 *Tôi quyết định gởi hai cái link nầy kèm theo, sau khi gọi cho thương binh B.PH thăm hỏi anh và nghe anh nói :

“Có những cái CHO làm tôi liệt thêm nửa người còn lại”



“Nếu anh không cảm được vết thương đó, thì đừng gởi quà vuốt ve nó”

 -Những hình ảnh đau lòng trong cách CHO mà người Thương Binh phải nhận khi đã là phế nhân.

 http://www.mediafire.com/?nbd3mss8vdqejiu

- Nước mắt những chiến binh già trên Cây mùa xuân 2012

http://www.mediafire.com/?r18hstic6ezt5ck
Ý kiến bạn đọc
08 Tháng Hai 20128:00 SA
Khách
Thư phản hồi post trong www.nguoivietBoston.com From: Lonnie Vu February 2, 2012 at 7:26 PM Thưa gủi qúy vị dộc giả, Em là Lonnie, vừa là bạn học của chị Myha, vừa là bạn tinh thần luôn luôn ủng hộ Myha trong tất cả công việc từ thiện của Myha lúc gần đây. Em đã chứng kiến quá trình sưu tầm những tấm hình thương tâm của các anh, các chú TPB mà chị đã thưc hiện trong slideshow “Giữa quê người tôi nhớ tên Anh” vì em và chị học chung lớp computer, nên slideshow đó là project mà chị đả tự nghĩ, tự sưu tầm, và tự thực hiện. Lúc đó em đã khóc và bắt đầu qúy mến chị vì tấm lòng yêu người, yêu nhân loại bao la của chị. Những việc làm của chị tất cả đều chỉ là xuất phát từ lòng yêu người không nguyên do, không vụ lợi. Tuần đầu tìên của đợt quyên góp cho muà Xuân năm nay, em hỏi Myha đã quyên được bao nhiêu, chị nói mới được $120 thôi you ơi, ít quá không biết có đủ không, nhưng sau đó 1 tuần, tụi em gặp mặt ăn uống, chị khoe tụi nhỏ xung phong quyên hết đống tiềng xu đã để dành để đi chơi hè, vì mâý nhóc cứ hỏi tại sao mẹ cứ coi những hình này hoài, chị nói vì mẹ thương họ mà không có tiền để giúp, mấy nhóc bảo ( take my money then!) Mẹ lấy tiền của con đi. Hôm đó một người bạn em đã quyên ngay $100. Và sau đó chị nói nhờ những lời nói của mấy cháu động lòng các vị hảo tâm, nên thơ ùn ùn tới tấp, và số tiền quyên cũng tăng dần. Em thấy Myha làm việc thiện nguyện với tất cả chân thành nên em rất buồn nếu có ai hiểu lầm hoăc bôi nhọ những nghiã cữ của chị. Em cũng có nói với chị là chị đừng nản lòng, hãy vẫn cứ thực hiện những việc đầy thiện ý của mình, em sè luôn ủng hộ Myha. Muà Xuân năm sau, và những năm sau nữa , em sẽ vẫn luôn ủng hộ Myha. Chúng ta chỉ đóng góp một phần rất nhò, chỉ mong được động viên, an ủi, và xoa dịu một phần nào sự mất mát và hi sinh to lớn của các anh, các chú đã cóng hiến cho quê hương Việt Nam. Xin đừng làm buồn lòng người nhận lẫn người trao. Xin đừng làm mọi chuyện thêm phức tạp vì muc đích của Myha theo em nghĩ, chỉ là thuần túy mang niềm yêu thương , an ủi đến cho mọi ngưòi mà thôi. Xin phép mọi người, em xin chấm hết.
08 Tháng Hai 20128:00 SA
Khách
lonnie February 7, 2012 at 1:15 AM Em là Lonnie. Bây giờ mọi chuyện đã lắng đọng, mọi người chắc cũng nguôi đi được phần nào sự bất mãn, sự phẫn nộ thì em xin có vài lời để chúng ta cùng mổ xẻ vấn đề, cùng xây dựng cho nhau và có thể thứ lỗi và thong cảm cho nhau. Sau khi xem xong bài viết , thư phản hồi cuả anh Nguyễn Thanh Khiết gửi cho bạn em, cô Myha và đoạn phim trên youtube, em đã đoán được phần nào nguyên do anh Thanh Khiết bất mãn về hoàn cảnh hõm đó. Em hy vọng đây chĩ là thuần túy sự thương yêu quan tâm của anh dành cho đồng đội mà bất mãn khi nhìn thấy bạn bè, đồng đội, những người đã cống hiến tuổi xuân, đã chiến đấu cho quê hương, bây giờ cùng tấm than tàn phải di chuyển một cách khó khăn để được đón nhận những món quà từ những người không quen biết. Anh thấy bất nhẫn, anh thấy như đang bị sỉ nhục…v.v..Tất cả chỉ là một sự hiểu lầm mà thôi. Nếu như anh Khiết đã cùng đi với anh Lăng Tích Hương, đã cùng lặn lội đường xa không quản nắng mưa, hẳn anh phải hiểu anh Tích Hương, là người tỉ mỉ và thận trọng, không bao giờ anh Hương lại sơ sót làm một chuyện phân chia quà Tết một cách vô tâm , thiếu tế nhị như vậy. Tặng quà, nhất là cho những người đang bất hạnh, thật là khó biết đường nào, phải làm sao cho họ có thể tiếp nhận mà không xúc phạm đến tự ái , long tự trọng, sự tổn thương mà họ đang gánh chịu. Xưa nay em biết rằng anh Hương luôn đích thấn thăm viếng từng nhà, an ủi, hỏi thăm và trao qủa trực tiếp. Muà Xuân năm nay, số tiền quyên được trội hơn năm ngoái, nên trong lịch trình, sau khi phân biếu cho 40 nguoi TPB, trừ đi tiền chi phí, sẽ trích ra 50 US$ để cho 12 anh TPB trong một khu lân cận nhau cùng họp mặt ăn Tất Niên và ôn lại chuyện xưa. Hình ảnh mà anh Thanh Khiết thấy chỉ là hình ảnh mấy anh tuy di chuyển kho khăn, nhưng em nhìn thấy họ rất vui vì có dịp gặp nhau , ôn lại chuyện cũ trong binh ngũ, nhắc lại những chiến công oai hùng ,tưởng niệm lại những đồng đội đã mất. Anh Khiết chỉ là đứng trên lập trường của mình, cảm thấy bất nhẫn mà lên tiếng thay cho đồng đội. Mọi chuyện có lẽ sẽ được giải toả những hiểu lầm một cách êm thằm hơn nếu như anh Khiết tế nhị hơn , anh Khiết có thể thư riêng cho Myha và nhắc nhở cô ta nếu như anh thấy viêc làm không vưà ý. Việc tung ra trên mạng này mang một ãnh hưởng khá lớn, em thấy tội bạn em, đã giải bày một cách rất thẳng thắn và thành thật mà tuyệt nhìên anh Khiết vẫn không hiểu, vẫn miả mai , chê trách. Điều này em không hài long tý nào. Em nhắc Myha trình bày rõ sự việc cho tỏ tường, nhưng Myha như chim non đậu phải cành mềm, vừa buồn, vừa ngại, nên không dám, nói ra biết có ai hiểu cho không hay mọi người còn dè bĩu cho rằng Myha đang tự đánh bong mình. Em xin nói thật xưa nay tuy em củng có quyên góp chút đỉnh cho trẻ em mồ côi và những nơi thiện nguyện nhưng long em vẫn luôn nghi ngờ, biết tiền quyên góp có thật sự vế tới quê nhà, có thật sự tới tay người cần không?. Việc chụp hình làm bằng chứng chì vì anh Tích Hương muốn chứnh minh long minh bạch của của mình cho Myha và các vỉ mạnh thường quân hải ngoại , phần Myha cũng muốn chứng minh cho bạn bè và người thân biết những đồng tiền mình chung góp cũng hữu ích dường nào. Em mong mọi người hãy thong cảm và tha thứ cho nhau, và em cũng mong anh Khiết trân trọng xin lỗi Myha , vì việc làm cuả anh vô tình làm bôi nhọ thanh danh Myha và Myha đã phải chịu những tiếng chì chiết của mọi ngưòi. ( dựa theo lời chê trách trên youtube, em thấy anh Khiết nên đính chánh cho Myha, kẻo tội nghiệp) . Nếu như anh Khiết hiểu được, bạn em vì những lời kết tội vội vàng của anh đã phải gánh chịu sự chê trách của người đời, ra đường phải chịu những ánh mắt thiếu thiện cảm của mọi người, anh có aý náy lương tâm không?? Myha của em là người luôn vui vẻ , lạc quan dù đời sống có khó khăn cũng rang vui cười mà sống, bây giờ vì tiếng đồn gần xa, có người vì bất mãn sự việc này đã đòi tiền lạị với lý do đã có long còn bị chửi, không gíup nữa. Ngày ngày đọc mail, người thong cảm cũng có, kẻ lên án kết tội cũng nhiều… Myha không dám ra đường, nhìn đâu cũng thấy ánh mắt soi mói của mọi người. Anh đã phổ biến qúa rộng , chỉ có anh mới có thể tháo cái gút này mà thôi. Mong anh lên tiếng đính chánh cho sự hiểu lầm này để mọi chuyện còn có thể vãn hồi mỹ mãn. Ngoài ra, nếu em có làm, có nói điều gì không phải, em xin thành thật xin lỗi vì em chỉ là người ngoài cuộc, lẽ ra em không có tư cách để xía vào chuyện này, nhưng ở một xứ tự do nhân quyền như ở đây, nên em xin phép lên tiếng miễn trong phạm vi cho phép.
08 Tháng Hai 20128:00 SA
Khách
Thưa Anh " Nguoi Ban Thương-Binh" , Thành-thật tri-ân Anh đã lấy công-tâm viết lên bức thư quý-báu nầy vì nó đã cứu cô Hà Mỹ Lai được sống lại trong danh-dự... Tôi chỉ là một bà gìa ở vùng quê xa xôi của nước Mỹ ...chính nhờ bài hát “Giữa Quê Người Tôi Hát Tên Anh” mang những hình ảnh đáng thương của Quý Anh TPB ở quê nhà đã giúp tôi đến gần với cô , qua 1 chút đóng-góp nhỏ-nhen của nhóm bạn gìa chúng tôi... Chuyện vừa qua, thật-sự đã làm tôi rất lo-lắng cho sức-khỏe vốn không được dồi-dào của cô HML : 1 mình phải lo cho 5 con , bản-thân bị thất-nghiệp khá lâu...... Gìờ đây , áng mây mo*` đã tan , tôi tha-thiết mong-cầu tất cả quý-vị hãy để nó trôi qua đi , vì cũng nhờ nó , ít nhiều gì cô LMH , anh LTH , anh Khiết , hay những thiện-nguyện-viên , Hội-đoàn khác v.v. cũng rút được chút kinh-nghiệm... Xin cầu mong tất cả Người Việt Quốc-Gia chúng ta được An-Lành , sống trong đoàn-kết , thương-yêu nhau hơn..để cùng chung lo việc cần phải lo : Quý Anh TPB đáng kính-quý ở quê nhà !! Mấy chục năm qua , các anh đã âm-thầm chịu đẳng cay nhieu` rồi..Xin hãy nghĩ đến Quý Anh ấy vì thời-gian còn lại của cac Anh ấy cũng như của chúng ta cũng không bao lâu. Kính chúc Anh luôn được Khỏe-Mạnh - An-Vui Bà gìa nhà quê (danh-từ cô HML thân-mến gọi tôi)
08 Tháng Hai 20128:00 SA
Khách
Little Saigon, 08/02/ 2012 Thân gởi các bạn Thương Binh, Tôi gọi các bạn là Thương Binh, không phải Thương Phế Binh như các bạn nghỉ và người ta đã nghỉ, bởi vì có nhiều tên tướng tá đầy đủ tay chân mà tư tưởng và hành động của họ còn phế hơn các bạn nhiều. Đọc được những thư gởi qua lại, tôi có nhận xét như sau: Thứ nhứt, Nguyển Thanh Khiết không phải là thành phần Thương Binh của các bạn. Hơn nữa tên nầy không có trong danh sách nhận quà của bạn LT Hương mang đến, nghĩa là hắn là người ngòai, hắn thuộc nhóm khác. Thứ nhì, LM Hà chẳng có lổi gì cả mà phải xin lổi Ng. Thanh Khiết. Hình ảnh chúng tôi xem được là hình ảnh các bạn Thương Binh đang hội họp vui Tất Niên, bởi vì LM Hà đã trích riêng tiền để các bạn Thương Binh ở Gò Công có dịp tham dự Tất Niên với nhau nên mới có cuộc họp đó, còn mấy chục bạn còn lại thì LT Hương đến tận nhà giao quà. Phải nói rỏ điều nầy vì người ta có thể hiểu lầm là LT Hương qua LM Hà hành tội các bạn tập trung đến đó để nhận quà. Ngòai ra, cách trao quà và nhận quà là việc riêng của LM Hà và LTHương, tại sao Ng.Thanh Khiết lại xía miệng vào? Ng.Thanh Khiết không phải là Thương Binh sao lại có tâm trạng bị làm nhục của Thương Binh để cố tình bêu xấu người khác mà người nầy là ân nhân của các bạn? Ng.Thanh Khiết lại dựng chuyện hại người và gắp lửa bỏ vào tay TB Trần Tấn Minh. Trích thư #1 phần đầu thư TT Minh gởi LM Hà: Gò Công, ngày 27/1/2012. Kính gởi: Các chiến hữu, các hội đoàn và các ân nhân nơi hải ngoại, kính gởi cô Lai Mỹ Hà. Tôi được biết trên mạng có bài viết của anh Nguyễn Thanh Khiết nói về hôm phát quà cho anh em TPB/ Gò Công ngày 18/1/2012, tôi thật sự rất đau buồn phải nói lên sự thật để quý vị rỏ. Đối với anh Khiết và Lăng Tích Hương, cả 2 người cùng làm công tác thiện nguyện là đều rất tốt và đều là ân nhân của TPB Gò Công. Nhưng rất đáng tiếc vì cách làm việc của 2 anh không giống nhau mà anh Khiết chỉ trích phê bình anh Hương có phần sai lệch, anh em chúng tôi thông cảm, tôn trọng cách làm việc của cả 2 anh. Nhưng TPB Gò Công không coi việc làm của anh Lăng Tích Hương là 1 sĩ nhục như bài viết, tôi không hề nói gì và không chảy nước mắt như trong bài viết. Tôi nghĩ đây là ý riêng của anh Khiết mà thôi. . . Ngưng trích thư #1. Thứ ba, Ng.Thanh Khiết không những viết gởi bài của hắn qua email, mà còn đưa lên Youtube. Việc làm nầy rất độc ác ! Nó có thể giết ân nhân của các bạn vì nàng có bịnh đau tim và rất dễ cảm xúc mà khi gặp chuyện gì quá khủng khiếp như thế nầy có thể làm nàng mất mạng. Ngòai ra, vì bài viết của Ng.Thanh Khiết đã làm nhiều người hiểu lầm và lên án LM Hà làm Hà rất sợ hải mỗi khi đi ra ngòai, vài vị hảo tâm đã đóng góp tiền theo lời kêu gọi của LM Hà, bắt Hà phải trả lại tiền lại cho họ. Có phải bài viết của Ng. Thanh Khiết thật sự gây chết người không? Thứ tư, LM.Hà đã thật thà kể chuyện mình để mọi người thông cảm rồi cũng bị tên Khiết chế diểu 1 cách tàn độc qua tên email của hắn và của Nguyển Phạm. Chuyện kể của M.Hà là thật đó các bạn. Nếu các bạn biết đựợc tấm lòng của M.Hà đối với các bạn, các bạn phải kính phục như tôi vì M.Hà thật sự đã tạm gác chuyện gia đình qua một bên mà lúc nào cũng nghỉ đến giúp đở các bạn và những người cùng khổ. Dường như nàng mắc nợ các bạn mà kiếp nầy phải trả? M. Hà đã giúp các bạn không những bằng tiền của các vị hảo tâm mà còn có tiền riêng của Hà nữa. Rất hiếm có người vừa tổ chức vừa bỏ tiền túi của mình như vậy các bạn ạ. Thật hiếm có trên đời ! Nàng đã làm theo luật vàng của Chúa: “Tiền của tôi là tiền của anh”. Nếu các bạn nghe được tâm tình của M.Hà đối với các bạn trong 1 tuyệt tác của TQLC Dzuy Linh: “Giữa Quê Người Tôi Hát Tên Anh” để thấy rằng M.Hà đã nghỉ đến các bạn như thế nào. M.Hà đã mất mấy tháng trường mới hòan tất slide show nhạc đó. Bởi vì ai? Nếu không phải vì các anh ? Bài ca thật trác tuyệt với lời hát thật bi hùng cho 1 Thương Binh, 1 danh dự cho người ngã ngựa mà tôi chưa bao giờ được thưởng thức: “ Từ khi quê hương chinh chiến, anh lên đường theo tiếng núi sông. Liều thân ra nơi qua tái, lấy máu đào tô thắm sử xanh. Từ thân chinh nhân hoang phế, các anh Người Chiến Sỉ Vô Danh trở về- Bao chiến tích liệt oanh còn hằn sâu trơ hốc mắt- Trong bóng tối nghiệt oan, gậy là kiếm chống giữa trời . . . Vòng xe lăn đong cơm áo, tiếng hát khan thay khúc xuất quân. Tàn y phai theo năm tháng, những huyết lệ oan trái xót xa. Người thương binh đã mất nước, vẫn âm thầm cay đắng hiên ngang làm người- Người thương binh VN, non sông nợ ơn người- Người thương binh VN, tổ quốc nhớ tên anh. Người thương binh VN, chúng tôi vẫn nhớ người. Người thương binh VN, giữa quê người tôi hát tên anh. . . . .” Tôi nghe đi nghe lại nhiều lần và lần nào cũng cảm thấy như lần đầu tiên. Dường như tôi bị mê hoặc bởi lời hát nầy và thật xúc động khi thấy hình ảnh các thương binh với ánh mắt chịu đựng ngồi trên ghế ngòai hành lang của 1 y viện trong hình ảnh đầu của slide show: thật ngẹn ngào và chua xót cho thân phận các anh, tuổi trẻ của chúng ta lúc bấy giờ đang bị chiến tranh nghiền nát 1 cách không thương xót. Tôi có tiếp xúc M.Hà và nhạc sỉ D.Linh để xin phổ biến và đã đựơc chấp thuận. Ca khúc ân tình đó đã được phổ biến khắp nơi có thể trên thế giới để mọi người biết đến công ơn và sự hy sinh của các bạn, để dễ dàng cảm thông và giúp đở các bạn trong tình người. Thứ năm, việc chụp hình là để có bằng chứng gởi cho các vị hảo tâm là tiền của các vị đã được đến tận tay các bạn. Chỉ vậy thôi không hơn không kém. Hình ảnh các bạn với nụ cười rạng rở đã làm cho chúng tôi vui lây với các bạn, nhứt là nụ cười của Thiếu Úy Lăng Tích Hương. Đó cũng là những phản hồi rất thiết thực cho những yêu thương đến các bạn mà các vị hảo tâm đã tin tưởng gởi cho LM Hà. Chẳng có gì là khinh khi các bạn như Ng.Thanh Khiết đã nêu ra. Hơn nữa, Ng.Thanh Khiết đâu được phép chen vào chuyện riêng của LM Hà và LT Hương. Sự phá họai vô tình hay cố ý làm giảm đi cảm tình của tất cả nhà hảo tâm đã giúp đở các bạn. Tôi cho là cố ý bởi vì Ng.Thanh Khiết đã đưa lên Net. Nếu hắn ko đưa lên Net thì tôi có thể cho là vô tình. Mục đích Ng.Thanh Khiết là muốn đánh phá tổ chức của LT Hương và LM Hà để đánh bóng tổ chức của hắn, để người ta chuyển tiền về cho hắn. Trích thư #2 của TB Đông Văn Ba (tieu doan 9 Nhay Du` DT : 0123.9902151. KINH THƯA QUÝ HỘI-ĐOÀN HẢI-NGOẠI,THƯA QUÝ ÂN-NHÂN HẢI-NGOẠI THÂN-MẾN. BƯỚC sang năm ANH-EM tập thể tpb VNCH tại quê nhà KÍNH CHÚC QUÝ VỊ MỘT NĂM MỚI AN-KHANG-THỊNH-VƯỢNG THƯA QUÝ HỘI-ĐOÀN QUÝ ÂN-NHÂN HẢI-NGOẠI,thời gian đả qua di,thắm-thoát mười mấy năm,tập thể tpb tại quê nhà,đả đón nhận những món quà nghỉa-tình ,đầy của QUY-VỊ đả trao đến tận tay anh-em tpb, do công lao cũa quý vị làm bằng tất cả mồ-hôi và cực nhọc nơi xứ lạ quê người,dành dụm chắt chiu để gửi về,do những thiện-nguyện vien chuyen tiep...đến trao tặng,chụp hình cac tpb ,để chứng tỏ đồng tiền của QUÝ-VỊ đả đến tận tay anh-emtpb nhận được,minh bạch chứ không lệch lạc theo một ý-nghỉ thiển-cận ma KHIET (tac gia Bai Viet "Cay Mua Xuan tpb vua heo o GO CONG TAY") tự cho mình là rung-động ,khoc loc,dau long...khi nhìn ảnh ở GÒ-CÔNG bi chup hinh , bi tui nhuc ? ? ? .....là trái ngược sự thật, KHIET muốn gì? Anh ta có ý-nghỉ đen tối gì? Co phai làm như thế để chia rẻ HỘI ĐOÀN VÀ ÂN-NHÂN HẢI-NGOẠI , có phải chăng ý-định "ngư ông đắc lợi",hoàn toàn sai-thật,anh-em chúng tôi tpb tại quê nhà không có sự rơi nước mắt tủi nhục ,như AnhKHIET vừa nói, trái lại nhận quà chụp hình là đúng .. Tất cả anh-em tpb đả nhận Qua , TIEN , xe LAC , xe lan ...va da duoc chup hinh` ( cung giong nhu truong hop tang qua` cua Co LAI MY HA va` quy an nhan gop suc trong dip nay ) trên mười mấy năm roi ...đó là ân-tình của ân-nhân,đó là su minh bạch tai chanh của hội-đoàn và ân-nhân ...mong ước đến tận tay anh-em tpbVNCH. NHỮNG món quà đó ,An nhan va ManhThuong Quan rất trân-trọng anh-em chúng tôi ,va Ky nay...cac ban cua Co LAI MY HA (hon 40 nguoi)da chung cung gop suc cho ky QUA TET 2012 nay cung nhu vay... Giờ đây có những ân nhân--hội-đoàn hải-ngoại,đả nhiệt tinh trợ giúp bằng tình nhân-nghĩa của một con người đầy NHÂN-BẢN trong thế-giới tự-do. THƯA quý-vị tôi củng là một chiến-binh Thuoc tieu doan 9 , su doan NHAY DU ngày xưa,và cung là mot tpb cùng chung với anh-em,tôi nói bằng tất cả lòng tự -trọng của một người lính QLVNCH...đó là sự thật,chứ không như những con rối ,có ý-tưởng bệnh-hoạn,lệch-lạc,để tô vẻ cá-nhân,âm-mưu gì? sau bài viết "Cay Mua Xuan tpb vua` heo’ o GÒ-CÔNG". THỨC TỈNH ĐI ... NGUYỂN-THANH-KHIẾT .....đừng bị ru ngủ theo lợi ích cá nhân. CUỐI THƯ KÍNH CHÚC QUY HỘI-ĐOÀN VÀ ÂN-NHÂN HẢI NGOẠI MẠNH-KHỎE VẠN-SỰ NHƯ-Ý. Ngưng trích thư #2. Cám ơn tâm tình của bạn Đông Văn Ba, nhảy dù cố gắng. Thư của bạn đã giúp chúng tôi rất nhiều trong việc lấy lại cảm tình của các vị hảo tâm. Cám ơn bạn ! Trích thư #3 của ThangDot: 1. ThangDot January 30, 2012 at 10:53 AM Đừng chỉ đọc qua bài viết mà suy đoán về Nguyễn Thanh Khiết. Người Việt cũng vì nghe lời CS mà bây giờ chịu đớn đau, khi biết sự thật thì hết thưốc chữa. Khiết đã từng được anh em chúng tôi giúp đỡ nhưng chúng ta chỉ giúp người được qua Cơn Ngặt chứ không thể giúp qua cái Nghèo. Bây giờ Khiết không nhận được trợ giúp nữa nên nó chửi cả lũ đây nè. Đọc để thấy rõ bộ mặt thật của Khiết. Tôi biết Khiết từ trong nhà tù. Vi sao Khiết bị CSVN bắt đi tù ?? là Sĩ Quan VNCH ?? hay vi lý do nào khác ?? Khiết là người nhỏ tuổi nhất trong tù nên chúng tôi gọi Khiết là Út Khiết (UK) . . . . . . . . ( xin bo qua bài thư chữi của Ng. Thanh Khiết ) . .. . . . . . . . . . . .. PS: Khiết là người nhỏ tuổi nhất, trong anh em bạn tù có những người tuổi đáng cha chú của UK nhưng UK hỗn láo chửi tất cả gọi họ la` Thằng là Đứa, chúng nó. Khiết chửi tập thể anh em SQ.QLVNCH già trẻ lớn bé Khiết chửi ráo. Ngưng trích thư #3. Thứ sáu, không có 1 Thương Binh nào nói là họ bị khinh khi bởi vì bị chụp ảnh với tấm bản như vậy mà chỉ có Ng. Thanh Khiết và vài người hiểu lầm. Nếu là người biết phục thiện, đôi lúc trong cuộc đời ai cũng có những lầm lở mà cần nhứt là biết tránh xa, xin Ng.Thanh Khiết hảy đính chính cho việc làm của mình và gởi đi những nơi mà Ng.Thanh Khiết đã gởi đi bêu xấu LM Hà. Chỉ đơn giản vậy thôi ! Và cũng xin yêu cầu tất cả anh em vui lòng chấm dứt thảo luận về việc nầy nếu Ng. Thanh Khiết biết phục thiện. Mong lắm thay ! Thứ bảy, xin các vị hảo tâm nghỉ rằng các thương binh không phải là người gây ra chuyện nầy để làm quý vị phiền lòng, mà là do 1 người không phải là thương binh với ý riêng của anh ta. Xin quý vị tiếp tục giúp đở với tất cả tình thương vì các anh đang rất cần sự đùm bọc của quý vị. Nếu quý vị không muốn chụp hình thì người tổ chức sẽ sẳn sàng làm theo ý của quý vị. Rất biết ơn quý vị và xin muôn vàn cảm tạ. Trân trọng. Người bạn TB.
13 Tháng Hai 20128:00 SA
Khách
Thư phản hồi của Lại Myha bên: http://hung-viet.org/blog1/2012/01/27/la-th%C6%B0-t%E1%BB%AB-paris/#comment-2195 Xin chia sẽ: Kính thưa anh hay chị Tiêu Diệt Gian Ác: Em thật sự cảm động vì anh đã hiểu cho việc làm của em và gần đây cũng nhiều người đã thông cảm và gọi phone, email cho em an ủi hầu như mổi ngày. Em đã lấy lại tinh thần và chăm lo công việc trở lại! Em cũng vừa mới gửi thêm về $300 (tiền quyên góp sau Tết) đáng lẽ hơn như vậy nhưng vì chuyện này nên có người đòi tiền lại và không gửi nữa như đã hứa! Số tiền nhỏ $300 tặng được thêm cho 3 anh nữa quà Tết mỗi người $50 và em nghe tin có hai anh đã nhận quà hômTết nhưng nay lại đang bị bệnh nặng nên em gửi thêm cho hai anh mỗi người $75. Em thấy vui trở lại vì em đã không nản lòng, đây là điều mà em lo sợ nhất, nhưng tính của em xưa nay vẫn vậy, càng khó khăn em càng kiên trì để vượt qua! Em cám ơn tất cả mọi người ai cũng vì các anh TPB mà lên tiếng trong việc này, dù cho người chỉ trích em hay người thông hiểu em cũng đều là những người có lòng. Cho nên dù rất đau buồn nhưng em không trách giận ai, ngược lại em rất mang ơn quý vị đã giúp em trưởng thành hơn trong công việc! Em không có cha, anh hay ai trong quân đội như nhiều người thường nghĩ vì vậy mà em mới thương các anh TPB, em chỉ là một con người không thể nào dửng dưng được với những mảnh đời bất hạnh! Em đã tự hứa với lòng là em sẽ không vì việc này mà chấm dứt công việc gây quỹ Mùa Xuân cho các anh. Em vẫn tiếp tục làm cho đến khi nào em không còn sức, không còn khả năng và không còn….tồn tại nữa! Em biết được một điều là các anh đã rất lớn tuổi rồi, em ngậm ngùi mà nói rằng không biết các anh còn sống được bao lâu!!! Em xin lỗi đã đến với các anh hơi muộn và cũng không biết sẽ góp sức mình an ủi các anh thêm được bao năm nữa?!? Em mong rằng tất cả chúng ta xin đừng quên các anh, hãy làm những gì mà mình có thể, chút ít công sức đóng góp khi có người kêu gọi và bằng nhiều cách ta có thể giúp đở các anh. Chẳn hạn như em không có nhiều tiền nhưng em chịu khó viết thư kêu gọi và gửi đi đến ai mà em có thể gửi. Quý vị cũng vậy, khi có ai kêu gọi quý vị chỉ cần chuyển đi thêm cho thân nhân bạn bè cùng vài lời nhắn nhủ và cứ như thế ta đem tiếng nói mình đi khắp nơi. Em mong rằng từ hôm nay em sẽ có thêm được người yểm trợ để có được kết quả mỹ mãn hơn! Em hâm mộ và khâm phục những hội đoàn đã bao năm nay thường xuyên quyên góp giúp đỡ các anh. Em biết họ cũng như em đã phải trãi qua nhiều khó khăn thử thách và nhất là những tiếng thị phi nhưng họ vẫn kiên quyết, xin nhận nơi em lời cảm tạ! Cuối cùng em kính chúc quý vị một năm mới thật nhiều hạnh phúc.
08 Tháng Hai 20128:00 SA
Khách
ThangDot February 4, 2012 at 1:32 PM Út Khiết !! Bây giờ anh thành thật khuyên chú một điều: Chú đừng quá tự cao, tự đại mà dậy dỗ người khác, chú chưa làm được một việc gì ra hồn cả kể từ cái ngày anh biết chú ở Trại Trừng Giới A.20 Xuân Phước. Chú đừng để anh phải nói nhiều về chú, chắc chắn điều này sẽ không tốt đẹp gì cho chú đâu, anh không biết ông cụ thân sinh ra chú nhưng anh biết cụ ông qui tiên ngày nào (có phải ngày 23 tháng 10 năm 2010 không ?) và tên cụ là gì. Anh biết Chú có tổ chức ngày giỗ cho cụ nhưng thật sự lại không xảy ra như anh biết. Một số anh em gởi về giúp chú nhưng chú đi đâu vào cái ngày giỗ như chú nói vậy ?? Thôi thì anh chẳng muốn nói ra đâu nhé !! Sợ đau lòng Hương Hồn của cụ thân sinh của Chú. Lần đầu tiên chú tham dự ngày phát quà chó anh em TPB Gò Công với tư cách “Người Khách Không Mời” là chú gây ra rắc rối mà người Mỹ gọi lả “Trouble Maker”. Chú Khiết !! Chú càng tự đánh bóng mình thân thể chú càng sần sùi thôi chú oi !! Nghe lời anh đi. Chú nhé !! Đừng để anh phải nói nhiếu nhất là cái vụ phản anh em trong nhóm Trại Trừng Giới A.20 mà chú tự đóng cái Emailgroups để anh em không liên lạc được trong khi ngày Họp Mặt Kỳ 2 ở San Jose gần tới. Thế nào ?? Anh không nói lào chứ ?? Chào chú_ Chúc chú luôn an bình_ Nhớ đừng Xỉn nữa_trong Thơ và Văn của chú khi nào cũng có chự Rượu. Mà khi đã Say Xỉn thì không kiểm soát được chính mình đâm ra mất tư cách. Niên Trường Thằng Dốt của chú.
08 Tháng Hai 20128:00 SA
Khách
Thư phản hồi post trong www.nguoivietBoston.com Minh Pham February 2, 2012 at 10:42 PM UK day la ten Anh dat cho Em day,Anh van goi nhu vay khong thay doi. Em da xuat than tu Quan Doi/VNCH K3/73/TDTX hay can dam nhan trach nhiem nhung gi minh da lam. Anh dang cho Em tra loi.
08 Tháng Hai 20128:00 SA
Khách
In a message dated 2/6/2012 9:05:18 A.M. Pacific Standard Time, adtconstruction@yahoo.com writes: Kính cô Lai Mỹ Hà Kính quý vị Tôi thành thật chia buồn cùng cô Hà và rất cảm thông nỗi buồn của cô, đồng thời tôi cũng bất nhẫn với những lời mỉa mai mà mấy người viết cho cô . Tôi đã từng làm những việc như cô và thú thật nay tôi chán nản và không dám làm nữa, chỉ gom lại còn vài người đồng đội mà chia sẻ với họ bằng chính những khoản tiền nhỏ bé của gia đình tôi Thực tế với những người khả năng bị hạn chế như tôi và có thể cả cô Hà mà đi quyên góp được vài ngàn dollars là cả một vấn đề chứ không như những người có tài và có tiếng họ đứng ra tổ chức một đại hội có cả vài trăm ngàn dollars cho các anh TPB còn Ở quê nhà Cũng xin thưa với quý anh TPB nào đã có ý mỉa mai cô Hà thì nên nghĩ đến sự công bằng chứ chưa gì mà vì chút tự ái rồi viết thư mai mỉa như vậy chỉ tỏ lộ cái bản chất ích kỷ nhỏ mọn của mình. Tôi nói thẳng với quý anh mà không sợ chụp mũ vì bản thân tôi cũng đã 3 lần đổ máu trên chiến trường, rồi thêm tám năm tù lưu đày từ nam ra bắc, may mắn là tôi dù thương tật trong người nhưng chưa mất đi phần thân thể nào; Nhưng các anh kể công và đòi hỏi người khác phải đền ơn thì quả thật các anh là con người quá sức vô liêm sỉ. Tận hiến tuổi thanh xuân và hy sinh thân xác cho quê hương là vì lý tưởng, nói cho cùng thì đó là bổn phận đối với Quốc gia, dân tộc . Nước mất thì nhà tan, khổ thì gần như toàn dân VNCH đều khổ chứ riêng gì các anh ; Nay các anh trách móc, mỉa mai một người phụ nữ có lòng mà nói lời cay đắng với họ là điều bất nhẫn đến mất cả lương tri. Có bất mãn thì hãy lôi đầu những kẻ tai to, mặt lớn, chức cao quyền trọng ngày xưa đã từng hưởng bổng lộc mà nay ngoảnh mặt ra mà chửi . Thưa các anh ! Cô Hà ở đâu tôi không quen biết, thấy chuyện bất bình nên xen vào thôi . Nếu như các anh nghi ngờ và mai mỉa một người có lòng thì người khác, sau khi dọc những dòng chữ của các anh cũng có quyền đặt giả thuyết: Các anh chính là những cán bộ cs muốn tiếp tục trả thù các TPB VNCH, đang lợi dung chút sơ hở trong cách người hải ngoại giúp TPB VNCH mà khai đác tối đa sơ hở rồi mai mỉa cho người có lòng chán nản buông rơi công việc ? Thưa các anh ! Nếu quả thật các anh là những QN QLVNCH thì hãy sống với lòng tự trọng và dù trong hoàn cảnh nào cũng luôn nêu cao tín niệm "TỔ QUỐC - DANH DỰ - TRÁCH NHIỆM" Mai An SĐ 1 BB
08 Tháng Hai 20128:00 SA
Khách
ThangDot February 7, 2012 at 1:50 PM Út Khiết !! Nếu em còn là Con Người em nên dẹp bỏ tự ái cá nhân xin lỗi Lại Mỹ Hà. Mỹ Hà nói về hoàn cảnh của cô ấy hoàn toàn đúng mà còn thê thảm hơn thế nữa. Mỹ Hà hoàn toàn không cường điệu. Út cũng nên gỡ ngay cái Youtube của Út xuống. Với CS cái gì có hại cho chế độ chẳng những nó gỡ xuống ngay mà còn bắt người nữa. Cái youtube của Út thì lại có lợi cho chúng đó Út biết không ?? Anh nói ít Út phải hiểu nhiều nghe Út. Út nhận biết và thay đổi sẽ được các Đại Niên Trưởng, Niên Trưởng và bạn bè tha thứ và thương yêu trở lại. Út đã Email cho nhiều Niên Trưởng đã có Niên Trưởng nào trả lời hay bênh vực cái sai của Út chưa ?? Hay họ im lặng. Từ điểm này Út tự hiểu mà, phải không ?? Viết như thế này để Út hiểu la anh biết hết, đúng không nào ??
08 Tháng Hai 20128:00 SA
Khách
(Thư của anh TPB Bùi Phương gửi cho một ân nhân từ sự quyên góp của Lại Mỹ Hà) 2012/1/26 Phuong Bui Chị kính mến , Em đã tâm sự với Chị trong lá thư trước đó là vấn đề chụp hình nhận quà , thì em nghĩ đó là chuyện bình thường khi nhận được món quà của Ân nhân Hải ngoại , đây là một việc làm mà Anh LTH phải thực hiện để Qúy vị Ân nhân Hải ngoại thấy rõ món quà giúp đỡ của Qúy vị Ân nhân Hải ngoại đã đến được tận tay các Anh em TB , riêng cá nhân của em thì Chị LMH đã tặng quà đến em nhiều lần , về món quà Tết thì đây cũng là lần thứ hai em có tên nhận món quà Tết đo Chị LMH kêu gọi trong dịp Tết , em thấy rất vui không cảm thấy thấy buồn khi chụp tấm hình nhận quà , bằng chứng là em đã báo tin đến Chị và em gởi tấm hình mà em nhận quà Tết của Ân nhân Hải ngoại đến Chị và Chị LMH xem hình của em nhận quà , và Anh LTH rất trân trọng khi trao món quà Tết đến tay em thì không có lý do gì để buồn Chị ạ , Chị kính mến , Em có gọi điện thoại đến Anh TB TRẦN TẤN MINH ở Gò Công và Anh TPB TRẦN TẤN MINH cũng xác nhận với em là tác giả NGUYỄN THANH KHIẾT đã nói không đúng sự thật trong bài viết khi nói Anh TPB TRẦN TẤN MINH khóc lóc ....... và chuyển lên Diễn Đàn , đây là một việc làm cá nhân của tác giả NGUYỄN THANH KHIẾT , và Anh TPB TRẦN TẤN MINH ở Gò Công cũng thấy buồn khi tác giả NGUYỄN THANH KHIẾT viết như vậy , em mong Chị không nên suy nghĩ để buồn lòng sẽ không tốt đến Sức khỏe , chuyện tác giả NGUYỄN THANH KHIẾT viết sai sự thật đã làm cho Chị LMH và Ân nhân Hải ngoại nản lòng và ngươi thiệt thòi nhất chính là các Anh em TPB chúng em ở nơi quê nhà , em cũng mong LMH cũng sẽ vững tâm với tấm lòng công việc mà Chị LMH đã làm để giúp đỡ đến các Anh em TPB , Em kính chúc đến Chị luôn được an vui , mạnh khỏe . Em của Chị . Bùi Phương . Vào 07:51 Ngày 26 tháng 1 năm 2012, Ngoan Nguyen đã viết: Em Bùi-Phương , Chị rất đau lòng khi đầu năm nhận tin không vui . Bản-thân em là TPB , chắc chằn em cũng có lần nhận quà hay tiền của cô Hà Mỹ Lai qua sự đóng góp của bạn-bè quen biết hay không quen biết , chuyễn về nhờ anh LTH trao lại ?.. Như thế, ít nhiều gì em cũng cảm-nhận được Sự trao Quà hay Tiền từ tay anh LTH đến em như thế nào ?...có làm em tủi buồn vì Cách CHO của anh LTH nhu* bai viet ":CÂY MÙA XUÂN TPB VỪA HÉO Ở GÒ-CÔNG TÂY...." khong ?...Chi tin la` KHONG !! Chị buồn vì thư từ trên Diễn-đàn 2 ngày nay đã đến tay nhiều người, trong đó có ông xã của chị và bạn-bè của chị, những người đã đáp-ứng sự kêu gọi của cô Mỹ-Hà ( dù là sự đóng góp của người gìa, ít ỏi không đáng kể...). Nhưng hậu-quả của lá thư của ông KHIẾT sẽ không đơn-giãn... Một mủi tên bắn đi , có thể làm người bị bắn gục ngã ...Nhưng người đó là ai ?...có phải kẽ thù của mình không ?... Kính mong Quý-vị bình-tâm suy-nghĩ lại ... (Thư của anh TPB Bùi Phương) 2012/1/25 Phuong Bui Chị kính mến , Theo như lời Anh Lăng Tích Hương kể lại thì nhân dịp Anh Hương đi trao quà Tết đến các Anh em Thương Binh Tiền Giang thì Người này (tác giả Nguyễn Thanh Khiết ) cũng có người ở nước ngoài nhờ gởi quà đến các Anh em Thương Binh Tiền Giang nên Anh Hương cùng rủ đi , em không hiểu vì lý do gì mà người này ( tác giả Nguyễn Thanh Khiết ) lại cố tình viết bài như vậy , tấm lòng tốt của Anh Lăng Tích Hương đối với người này ( tác giả Nguyễn Thanh Khiết ) và chuyện đã xảy ra , theo lẽ bình thường như mọi năm thì Anh Hương khi đã nhận trao tiền quà giúp đỡ của Ân nhân Hải ngoại thì phải có hình ảnh nhận quà để chứng minh rằng sự giúp đỡ tặng quà đã đến được tận tay các Anh em Thương Binh và sau đó Anh Hương cũng sẽ gởi những hình ảnh nhận quà của các Anh em Thương Binh đến Mỹ Hà để Mỹ Hà thông báo cho các Ân nhân Hải ngoại biết rõ ràng sự việc trong các món quà đến với các Anh em Thương Binh VNCH . Chị kính mến , Trong Video Clip của Chị gởi thì em đã mở ra xem thì vẫn có thể thông cảm cho Anh Hương vì thời gian ngày tết đã cận kề nên kêu gọi Anh em Thương Binh cùng nhận quà Tết một nơi cho thuận tiện vì ở vùng thôn quê đi đến trao quà cho từng Anh em riêng lẻ thì sẽ rất mất nhiều thời gian Chị ạ . Theo em nghĩ bài viết này của tác giả Nguyễn Thanh Khiết đã cố tình viết để làm cho các Ân nhân Hải ngoại nản lòng trong công việc muốn giúp đỡ cho các Anh em Thương Binh VNCH . và khi Chị Mỹ Hà đọc bài viết này thì Chị Mỹ Hà sẽ rất buồn và có thể trong tết năm 2013 thì Chị Mỹ Hà cũng sẽ không muốn kêu gọi quyên góp để giúp đỡ các Anh em Thương Binh , nếu Chị muốn biết rõ trong vấn đề bài viết của tác giả Nguyễn Thanh Khiết thì Chị gọi điện thoại trực tiếp đến Anh Hương số 0985988209 thì Anh Hương sẽ nói rõ để Chị hiểu được nội dung sự việc Chị ạ . Chị kính mến , Chị và Mỹ Hà cũng không nên suy nghĩ nhiều và cũng đừng buồn vấn đề này , mọi việc rồi cũng sẽ bình thường thôi Chị ạ . em kính chúc đến Chị và toàn thể gia đình luôn được An vui , mạnh khỏe . Em của Chị . Bùi Phương .
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn